Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Tình Xưa Trong Những Năm Thành Hóa

Thể loại: Cổ đại, nữ cứng đầu nam cố chấp, SE. Tình trạng: Hoàn. Review bởi: Trang Mèo - fb/hoinhieuchu —— “Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y. Kim ngã lai tư, vũ tuyết phi phi. Hành đạo trì trì, tái khát tái cơ. Ngã tâm thương bi, mạc tri ngã ai...” Đàn ông là rượu, ủ càng lâu càng nồng nàn, đàn bà là bánh mì, vừa ra lò thơm giòn chẳng bao lâu sẽ ỉu, mốc đi. Năm Chu Kiến Thâm ra đời, Vạn Trinh Nhi đã tròn mười chín tuổi. Độ tuổi đẹp nhất, rạng rỡ nhất, nhưng cũng là điểm son báo hiệu úa tàn. Năm Chu Kiến Thâm mười chín tuổi, trở thành vị đế vương uy mãnh, Vạn Trinh Nhi đã là đoá hoa rũ mòn, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Nhưng dù tuổi tác, dù thân phận, dù địa vị, dù là sự xa cách giữa hai trái tim, Chu Kiến Thâm vẫn yêu Vạn Trinh Nhi. Mùa xuân năm ấy, từng có một thanh niên đứng dưới bóng cây dâu nói với cô rằng: “Nhớ kỹ tên ta, ta là Đỗ Giam Ngôn”. “Nhớ kỹ tên ta” - câu nói đã theo Trinh Nhi suốt mười sáu năm trời, Chu Kiến Thâm hai tuổi, Đỗ Giam Ngôn theo tiên đế ra chiến trường, tiên đế bị bắt làm con tin, tân đế lên ngôi, thái tử Chu Kiến Thâm bị giam lỏng. Đến năm Chu Kiến Thâm mười một tuổi, chín năm trường đau khổ mà hắn và Vạn Trinh Nhi cùng vượt qua, tiên đế được cứu trở về, Chu Kiến Thâm tạo phản thành công, giành lại thực quyền, Đỗ Giam Ngôn cũng trở lại, mang theo tình yêu, ước vọng, khát khao của Vạn Trinh Nhi quay về. Năm Đỗ Giam Ngôn chết, Vạn Trinh Nhi vẫn nhớ như in cái tên ấy, cái tên Đỗ Giam Ngôn, mang theo bên người miếng ngọc bội khắc hình hổ, đối diện với đôi mắt chứa đầy dục vọng chiếm hữu của thái tử Chu Kiến Thâm, và cũng là năm mở đầu cho mối oan nghiệt giữa hai con người cận kề tưởng như khó thể tách rời, lại hận nhau đến thiên trường địa cửu. Có thể nói Chu Kiến Thâm do Vạn Trinh Nhi “dưỡng” mà lớn lên, hắn do cô ôm mà trưởng thành, do cô che chở mà thành công. Như bao cung nữ khác, nữ chính vẫn có khát khao về tự do, về một tình yêu giữa hai con người “chưa từng nói với nhau một lời”. Chốn thâm cung tịch mịch không mài mòn nhiệt huyết của thiếu nữ đang tuổi thanh xuân, mà lại càng thắp lên mãnh liệt, nó mang tên “Đỗ Giam Ngôn”. Nhưng số phận là những trò đùa ác ý, khi đứa trẻ cô luôn bao dung lại nảy sinh tình cảm khác thường với cô, giết chết hy vọng của cô, giết chết tình yêu và khát vọng của cô. Đến cuối cùng vì trả thù cô lại đồng ý gả cho hắn. Ở hiện đại, khoảng cách mười chín tuổi, khoảng cách giữa hai con người thuộc hai tầng lớp khác nhau trong xã hội, giữa chủ nhân và người làm công, khoảng cách giữa những định kiến xã hội đã là điều khó có thể vượt qua, huống hồ là ở một chế độ phong kiến như bấy giờ. Vậy mà nam chính của chúng ta bất chấp tất cả, chỉ vì hắn yêu. Chu Kiến Thâm là một minh quân, một vị anh hùng đầy mưu lược toàn vẹn, nếu trong lòng hắn không có vết chu sa mang tên Vạn Trinh Nhi. Hắn biết cô hận hắn, hắn biết cô thay đổi, hắn càng hiểu rõ sự hèn mọn trong tình yêu của mình. Nhưng có thể thay đổi được gì? Hắn có can đảm giết người cô yêu, có can đảm giam cầm cô trong chiếc lồng son thâm cung tịch mịch, có can đảm bất chấp luân thường đạo lý để yêu cô, bất chấp danh dự, lương tâm, để dung túng cô sát hại... con mình. Nhưng hắn lại không đủ dũng khí rời xa Vạn Trinh Nhi. Còn Vạn Trinh Nhi? Cô có độc ác, có tàn nhẫn lạnh lùng, có đáng thương, nhưng càng hơn hết là cô rất đáng hận. Cô muốn trả thù Chu Kiến Thâm, nên giây phút biết sự thật về cái chết của Đỗ Giam Ngôn cô đã lựa chọn kết cục cho mình. Không biết cô có từng ân hận hay không, nhưng mình rất ghét sự cố chấp của nữ chính, cố chấp đến mức huỷ hết hình ảnh tươi sáng mà tác giả đã xây dựng ở cô lúc ban đầu trong lòng mình. Đến kết thúc, có lẽ ai cũng là kẻ thua cuộc, Chu Kiến Thâm thua trong tình yêu, Vạn Trinh Nhi thua trong thù hận, kẻ thắng cuối cùng có lẽ là Đỗ Giam Ngôn. Truyện được kể luân phiên theo từng cái nhìn của các nhân vật, tác giả đưa người xem đi đến từng góc độ khác nhau. Sự thù hận biến cô cung nữ ngây thơ Vạn Trinh Nhi thành người đàn bà độc ác giết người không gớm tay, kể cả với những sinh linh chưa hình thành, tình yêu cuồng dại biến vị hoàng đế anh minh trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa, xuống tay tàn sát cận vệ trung thành của cha mình, sự cô độc và ghẻ lạnh biến vị thái tử Hữu Đường trở thành kẻ nguỵ trang tài tình, hắn ẩn nhẫn, che giấu thù hận, chỉ vì tồn tại, vì trả thù. Lối hành văn của tác giả với mình là chưa thật sự chắc chắn, diễn biến nhanh. Người xem chưa kịp mỉm cười trước tình yêu tươi đẹp của nữ chính và nam phụ thì binh biến đã đến, chưa kịp bàng hoàng vì thù trong giặc ngoài thì thái tử đã trưởng thành, chưa kịp giật mình vì sự tàn nhẫn quyết đoán của Chu Kiến Thâm thì nữ chính đã thay đổi, chưa kịp đau lòng trước sự trả thù của nữ chính thì mọi thứ đã gần đến bước kết thúc. Nhưng dù nhanh như thế nhưng mọi thứ vẫn được tác giả hoạ đầy đủ, tình tiết trọn vẹn, và chắc vì ngắn như thế nên hợp với những độc giả thích SE nhưng con tim yếu đuối không chịu nổi ngược như mình. Thú thật khi xem bộ này mình đã rất ức chế, vì cái gì Chu Kiến Thâm cứ phải yêu một “lão bà” như Vạn Trinh Nhi? Vì cái gì Vạn Trinh Nhi cứ nhớ mãi không quên Đỗ Giám Ngôn? Vì sao Hữu Đường lại hận Vạn Trinh Nhi, chỉ vì “bà ta là thê tử của người”? Có lẽ, tình yêu của họ không sai, sai là do họ đã yêu không đúng người, nếu mỗi người đều có thể được lựa chọn rằng mình sẽ yêu ai thì hay hơn nhiều, nhưng, cũng bớt kỳ diệu đi nhiều.... *** Vạn Trinh Nhi vào cung đã từ năm bốn tuổi. Năm thái tử Chu Kiến Thâm sinh ra, nàng đã mười chín. Thời gian luôn đặc biệt vô tình với phụ nữ. Nam nhân mười chín tuổi mới là lúc anh tư phong phát, chuẩn bị cho một phen đại sự, nhưng nữ nhân thì ngược lại, đến tuổi mười chín đã tựa như một đóa cúc trong gió thu, tuy đẹp vô cùng nhưng cũng là biểu hiện cho tuổi xế chiều sắp tới. Khi Chu Kiến Thâm sinh ra, không như những đứa trẻ khác, không hề cất tiếng khóc. Mãi tới lúc Trinh Nhi đón lấy, mỉm cười cắn nhẹ vào vành tai hắn, Kiến Thâm mới nở nụ cười thật tươi. Thái tử tựa hồ đặc biệt vừa ý Vạn Trinh Nhi, bất luận ai ôm đều khóc lóc không ngừng, chỉ khi nằm trong lòng Vạn Trinh Nhi mới chuyển khóc thành cười. Rồi chẳng biết tự khi nào,trái tim thiếu nữ Trinh Nhi chợt rung động vì ánh mắt, hình bóng của một nam nhân. Nam nhân đó chính là cẩm y vệ Đỗ Giam Ngôn. Dưới ánh mắt kiên nghị, anh tuấn, nam nhân ấy đã hứa hẹn: “Đợi ta lập được công lớn nhất định sẽ cầu Thánh thượng gả nàng cho ta.” Nào ngờ, mối nhân duyên tốt đẹp ấy lại bị đập tan vỡ. Mà người phá nát lại là thái tử Chu Kiến Thâm, đứa trẻ nàng rất mực yêu thương, chăm sóc. Thái tử dần trưởng thành, Vạn Trinh Nhi cũng dần nhận ra ánh mắt của hắn nhìn nàng càng lúc càng không giống trước kia. Ánh mắt ấy chứa một loại dục vọng không hề che giấu khiến nàng lo sợ. Năm thứ hai làm Thành Hóa hoàng đế, Chu Kiến Thâm phong Vạn Trinh Nhi làm quý phi của hắn. Sự căm hận quá lớn khiến Trinh Nhi không còn như xưa. Nàng tìm mọi cách giày vò hắn, khiến hắn đau khổ. Nàng có thai, tưởng chừng đứa trẻ sẽ cứu vớt nàng những tháng ngày còn lại nhưng nó cũng nhanh chóng ra đi. Nếu nàng không thể sinh con, nàng cũng sẽ không để người khác sinh con, ai cũng không thể. Suy cho cùng, ngọn nguồn giông bão cũng chỉ vì sự si tình, mê muội của Chu Kiến Thâm mà ra! Thanh xuân dù có nỗ lực giữ lại cũng không thể, người già như hoa héo, dù có còn trên cành nhưng cũng đã héo úa tàn lụi. Yêu hận đan xen, cả hai bọn họ đều phải sống trong những tháng ngày thống khổ, cứ yêu yêu hận hận mãi cho đến tận lúc nhắm mắt buông tay. Tồn tại với một trái tim đã chết quả thật là việc quá khó khăn đối với Trinh Nhi. Nàng quá đau khổ và bất hạnh để có thể khoan dung với những tội lỗi mà Kiến Thâm gây ra cho mình! Khi hạnh phúc tưởng chừng như mỉm cười cũng là lúc những sóng gió bắt đầu! Giá mà Chu Kiến Thâm ra đời sớm hơn, có lẽ trái tim mong manh ấy sẽ rung động vì hắn. Còn Chu Kiến Thâm thì sao? Hắn đã quá si tình, quá đỗi là ích kỷ. Hắn lợi dụng vị thế của mình mà dập tắt ngọn lửa hạnh phúc của hai con người nhỏ bé. Nhưng cuối cùng thứ hắn nhận lại được gì ngoài một thân xác vô hồn? Cái giá phải trả đối với Chu Kiến Thâm không phải là đắt! Đó là thứ hắn đáng phải nhận vì những gì hắn đã làm! Tôi chỉ tiếc cho Vạn Trinh Nhi. Thân sinh ra vốn đã là một nô tỳ, chịu vô vàn cay đắng, tủi nhục. Vì sao nàng không thể có được cái kết tốt đẹp? Tất cả đã là số mệnh, tiếc thay họ gặp nhau không đúng thời điểm... Review by #Hàm_Đan Dung Hoa - lustaveland.com Bìa: #Lệ Tần Mời các bạn đón đọc Chuyện Tình Xưa Trong Những Năm Thành Hóa của tác giả Phi Hoa

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Tài Cuồng Phi - Băng Y Khả Khả
Nàng, Dạ Nhược Ly, tuyệt thế thiên tài vạn năm không gặp của Thiên Tinh đế quốc, ngoài ý chết đi rồi xuyên qua ngàn năm trước, linh hồn nhập vào thân nhị tiểu thư xác tướng quân phủ không thụ sủng. Nàng, Vân Vãn Ca, vốn nên được hưởng ngàn vạn sủng ái, nhưng một ngày kia, ngoại công(ông ngoại) mất thế, hoàng hậu tiểu di(dì) bị phế, mất đi tất cả sự bao che, nàng cũng không còn là hòn ngọc quý của tướng quân phủ. Nhưng khi nàng trở thành nàng, lại gây nên bao nhiêu sóng gió trên đại lục này ? Tại cái nơi phụ thân chỉ vì ích lợi, cùng người khác bày mưu hợp kế đem mẫu thân bán cho người ta làm tiểu thiếp, thì, nàng không tiếp tục do dự mà mang theo mẫu thân cùng nha hoàn thiếp thân khẩn trương thoát khỏi tướng quân phủ. Mười năm sau, nàng trở về một lần nữa, nàng đã danh chấn thiên hạ, cũng sở hữu đại gia nghiệp, đến nỗi hoàng đế cũng sợ hãi ba phần. Vì vậy, một lần nữa đối mặt cùng thân nhân ngày xưa, nàng chỉ giương nhẹ khoé môi, anh mắt cuồng ngạo, mà nói : “Ta đã từng nói qua, nếu ngày đó ta bất tử, sớm muộn sẽ có một ngày ta  cho các ngươi chết không chỗ chôn, hiện tại, ta trở về báo thù , các ngươi, đã chuẩn bị tốt sao?” *** Lạc Sơn Lĩnh, chính là một lãnh địa khá hẻo lánh của Lạc Nguyệt Quốc, có lẽ là do hoàn cảnh địa lý chung quanh, có rất nhiều mạo hiểm giả tới đây. Nghe nói, lãnh chúa Lạc Sơn Lĩnh, là một vị Thần Vương cường giả, có uy vọng tương đối cao tại Lạc Sơn Lĩnh, nhưng Lạc Sơn Lĩnh, cũng là một lãnh địa cường giả vi tôn, chỉ cần ngươi có thực lực, bất kể là sát phạt, diệt tộc, giành đồ vật đều được cho phép. Nếu không có thực lực? Thật xin lỗi, Lạc Sơn Lĩnh đó là nơi ngươi táng thân. Lúc này, trong Lạc Sơn Lĩnh, tại Tinh Nguyệt Thành, lại nghênh đón hai khuôn mặt xa lạ, mặc dù Tinh Nguyệt Thành thường xuyên có người thành trấn khác đến đây, vậy mà, hai người này, thế nhưng không khỏi hấp dẫn tầm mắt của người qua lại trên đường… Chỉ thấy nữ tử đó, bạch y thịnh tuyết, phong hoa tuyệt đại, giữa hai hàng lông mày của nàng hiện ra một tia cuồng ngạo bẩm sinh, phảng phất như nàng chính là vương giả thiên địa, duy ngô độc tôn. Nam tử còn lại là một bộ hồng y, tuấn mỹ tuyệt thế, như là yêu nghiệt, tựa hồ lúc cười một tiếng liền có thể mê hoặc lòng người, thế nhưng, chỉ có lúc nam tử nhỏ giọng trò chuyện với nữ tử bên cạnh, mới sẽ lộ ra nụ cười mị hoặc kia. Nam tử này cũng hàng ngàn hàng vạn phong hoa, mà bóng dáng hai người sánh vai đi tới, để cho những người nhìn thấy đều không khỏi tự chủ than nhẹ một tiếng. Một đôi bích nhân thật xứng đôi, bọn họ sống lâu như vậy, cũng chưa từng thấy qua, hai người tuyệt thế như thế, mà cái cảm giác hài hòa giữa bọn họ kia, không phải là bất luận kẻ nào cũng có thể chen vào. Bỗng nhiên, nữ tử đó dừng lại trước một tòa kiến trúc trang nghiêm xa hoa, nàng khẽ ngẩng đầu lên, lập tức, năm chữ to phòng đấu giá Tinh Nguyệt trên bảng hiệu ra rõ ràng ở trong con ngươi đen của nàng. ... Mời các bạn đón đọc Thiên Tài Cuồng Phi của tác giả Băng Y Khả Khả.
Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi - Tiêu Thất Gia
ố Nhược Vân từ khi sinh ra đã là phế vật của Thanh Long Quốc, cha nương nàng đều mất từ khi nàng còn nhỏ, nàng chính là làm mất hết toàn bộ thể diện của phủ Tướng quân.Cuối cùng vì người khác tranh cãi mà bị gia gia đánh chết, cho dù đấy không phải lỗi của nàng. Sống lại một lần nữa, nàng không còn là tiểu thư phế vật lúc trước. Mang theo chí bảo bên người cùng khế ước với tứ đại thần thú, cho dù là đệ nhất cao thủ của Thanh Long quốc cũng muốn làm người dưới trướng nàng. Đan dược? Tính là cái gì, nàng tùy tay có thể luyện chế một đống. Đê Giai (cấp thấp) Linh Khí rất cường đại sao? Ngay cả vũ khí mà thủ hạ của nàng sử dụng đều là Cao Giai (cấp cao) Linh Khí. Ngươi có cao cấp Linh Thú? Thật có lỗi, phía sau nàng Thánh Thú đã thành thiên quân vạn mã, chấn áp tất cả hào hùng! Chính là ai có thể nói cho nàng, nam nhân yêu nghiệt cường đại này là chuyện gì xảy ra! Vì sao lại mặt dày mày dạn dây dưa nàng, càng là thề không bỏ qua! *** Nguyên nhân vô hắn, chỉ vì ngày mai đó là Thái Tử điện hạ ngày sinh. Nếu này đây hướng, Cố Nhược Vân thân là một giới phế vật, tham không tham gia cũng không cái gọi là, nhưng mà hiện giờ tình huống lại không giống nhau. Lần này thân là Thái tử sư phụ một người Luyện Khí Tông cường giả sẽ tiến đến tham gia, hơn nữa sẽ vì Thanh Long Quốc trẻ tuổi nhóm tiến hành năng lực thí nghiệm, có thực lực giả liền có thể gia nhập Luyện Khí Tông trở thành ngoại môn đệ tử. Phải biết rằng Luyện Khí Tông ở đại lục có cực kỳ cường hãn địa vị, ở chỗ này cũng chỉ có Đông Phương thế gia nhân tài có thể không sợ hãi Luyện Khí Tông thực lực, lại cũng gần là như thế, nếu có thể tiến vào Luyện Khí Tông, đó là một người ngoại môn đệ tử cũng sẽ bị người hâm mộ. Cho nên, bệ hạ sớm đã hạ đạt mệnh lệnh, vô luận là ai đều cần thiết đi trước hoàng cung tham dự Thái tử ngày sinh. Bất đắc dĩ cố lão tướng quân mới phái người đi tìm Cố Nhược Vân rơi xuống. Đương nhiên, luôn luôn dưới tình huống Luyện Khí Tông như vậy thế lực sẽ không đối đãi nhận người, trừ phi giống như Thái tử giống nhau thiên phú dị bẩm, cho nên lúc này đây liền cố lão gia tử cũng không biết kia Luyện Khí Tông chân chính mục đích. ... Mời các bạn đón đọc Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi của tác giả Tiêu Thất Gia.
Nhị Gia Nhà Ta - Twentine
— ngươi nói trên đời này thứ gì là đáng quý nhất? — núi vàng núi bạc. — không đúng. — vậy đó là gì? — là lãng tử quay đầu. *** Truyện ngắn, thầm mến, não tàn, tiểu bạch (theo lời tác giả) =]] Nữ chính giả ngốc, ứ não tàn, cảm động và HE (theo lời editor) ^^ Tin ai cũng được, bạn đọc đi rồi sẽ biết :3 *** Thế nhưng ta lại nói với hắn: “Nhị gia, ta không thể ở lại được.” Tay Nhị gia vẫn che trên mắt, nghe xong lời ta nói, hắn không mở miệng, cũng không buông tay ra. Ta nói tiếp: “Nhị gia, ngài nên đem những điều cần phân phó nói với quản gia cả đi, nếu không sợ rằng ông ấy không thể hầu hạ ngài chu toàn được.” Nhị gia vẫn không động đậy. Ta liền tự mình làm chủ, gọi quản gia vào, quản gia nắm tay, đứng ở một bên. Ta nói với ông ấy: “Quản gia, những điều ta sắp nói xin ông nhớ kỹ một chút.” Quản gia gật đầu bảo được, “Cô nương muốn nói gì?” Ta nói: “Chân Nhị gia đã đỡn hơn nhiều rồi, thế nhưng khi vào ngày mưa dầm sẽ thường xuyên bị đau, ông nên chuẩn bị khăn ấm trước để đắp lên. Có một tiệm thuốc bắc, tên là ‘Hồi Xuân đường’, mặc dù chỉ là hiệu thuốc nhỏ, nhưng lang trung ở đó có tay nghề rất tốt, hơn nữa mấy năm nay vẫn là người chăm sóc chân cho Nhị gia, có vấn đề gì có thể đi tìm ông ấy.” ... Mời các bạn đón đọc Nhị Gia Nhà Ta của tác giả Twentine.
Nhẫn Đông (Hoa Kim Ngân) - Twentine
Đây là một câu chuyện về lỗi lầm và cứu chữa những lỗi lầm đó. Nữ chính là một người tâm cơ, nam chính thì là một kẻ ngụy tạo. Văn phong khá khó hiểu, khi đọc độc giả nên cân nhắc trước bởi sẽ khiến bản thân điên tiết. *** Từ dạo Hứa Huy nhập học tới giờ, thái độ của thành viên phòng 517 đối với cậu cơ bản đã trải qua 3 giai đoạn. Giai đoạn đầu tiên là mới lạ và hiếu kỳ. Tuy Hứa Huy vào trễ hơn những người khác vài năm, nhưng da thịt mượt mà hơn người, trắng trẻo hơn cả con gái, cực kỳ thanh tú, vốn là nhìn không ra tuổi tác, hơn nữa trải đời nhiều hơn người thường đôi chút, nên yên tĩnh và trầm ổn hơn những người đồng trang lứa mấy phần. Nhưng yên tĩnh thì yên tĩnh, cậu xưa nay chưa bao giờ mất giá, đứng ở đâu là thu hút hết thảy ánh mắt của mọi người. Ban đầu mọi người quen Hứa Huy vào lúc cậu vẫn còn đang là ông chủ mở quán nước, nay quán tuy vẫn còn đó, nhưng thân phận của Hứa Huy đã đổi thành một sinh viên, sự sai biệt này khiến cho sức hấp dẫn của cậu có thêm một tầng thu hút khác, do cậu đã từng mang trên mình một lớp vỏ thần bí. Ngay trong ngày khai giảng, thành viên phòng 517 đã bắt đầu ép cung Bạch Lộ chuyện của nhân vật Hứa Huy này, Bạch Lộ cứ luôn miệng nói không biết, bị ép quá thì đem banh truyền lại cho phía của Hứa Huy. “Các cậu đi mà hỏi cậu ấy.” Phía Hứa Huy thì tất nhiên hỏi không ra được tin tức gì. Đợi đến lúc cảm giác mới mẻ trôi qua, liền tiến vào gian đoạn thứ hai —- hài lòng. ... Mời các bạn đón đọc Nhẫn Đông (Hoa Kim Ngân) của tác giả Twentine.