Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Từ Bi Khúc

Thể loại: Lãng mạn, nữ cường, cung đấu + đánh trận, ngược trước sủng sau... Giới hạn độ tuổi: 13+ (có vài chương gắn mác 18+) Đây là phần truyện tiếp theo của phần một của chuyện tình Tô Khiết và Trình Khâm, lần này là nói về chuyện tình của con trai hai người là Trình Diễn. Câu chuyện bắt đầu từ nàng có tên là  Du Ca, con gái của đại tướng quân tiền triều Du Sát, kiêu sa diễm lệ như đoá huyết mai và tự do tự tại như một cánh chim trời. Vì giao ước giữa phụ thân và tân đế, nàng bước lên ngôi vị hoàng hậu. Nàng không màng vị trí đứng đầu lục cung chỉ bởi yêu hắn, cả đời bị hắn hắt hủi tàn nhẫn, trải qua si hận cùng nhau... "Ta xin chúc chàng: Giang sơn trường cửu, một đời an lành." Hắn là Trình Liệt, con trai của Viễn Phù Vương Trình Khâm, tài giỏi tàn độc và uy vũ hệt "cơn gió dữ", tạo nên biến loạn để phế đế xưng vương. Hắn chưa bao giờ thôi hận nàng nhưng cũng chưa bao giờ thôi yêu nàng. Nhẫn tâm đem nàng giày vò trong đau khổ dẫu trái tim hắn nghìn lần đau hơn nàng, để đời này cứ loay hoay giữa yêu và hận... "Nàng phải ghi nhớ: Nhân quả tạo nên số mệnh, đôi ta chính là như vậy." Tự hỏi đến bao giờ, khúc hát từ bi về lòng khoan dung và tha thứ mới ngân vang lên trong lòng của hai con người đang ngồi trên vị trí cao nhất thiên hạ? *** Võ Anh Thơ sinh năm 1991, hiện sinh sống và viết văn tại TP.HCM. Anh Thơ bắt đầu sáng tác từ năm học cấp 2, tới nay là tác giả của nhiều tiểu thuyết như: Hạ tuyết, Mang thai tuổi 17, Nữ hoàng tạo mẫu tóc, Gái xấu công sở, Người mẹ được gửi từ thiên đường, Lời hứa thủy chung... cùng một số tập truyện vừa, truyện ngắn in chung khác. Tác phẩm: Hạ Tuyết Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 Nữ Hoàng Tạo Mẫu Tóc Lời Hứa Thủy Chung Gái Xấu Công Sở Người Mẹ Được Gửi Từ Thiên Đường Làm Dâu Nhà Ma Để Được Yêu Nam Phụ, Nguyện Không Làm Nữ Chính (1970) Chú Hãy Ngủ Với Tôi Gặp Anh Là Điều Đẹp Nhất Của Thanh Xuân - Stay With You 2003 Thanh Mai Không Lấy Trúc Mã (1802) Tâm Ý Thành Từ Bi Khúc Trừng Phạt (Punishment) Bướm Báo Thù (Điệp Tử) Án Tử Một Tình Yêu - The Death Of A Love Đời Bình An (1972) ... *** Tôi hỏi, đêm này ai làm bạn với Hằng Nga cung trăng? Tôi hỏi, Hứa Tiên nghìn năm đợi một lần gặp Bạch Xà Tôi hỏi, thất tịch mới trùng phùng của Ngưu Lang, Chức Nữ Tôi hỏi, Lương Chúc hóa điệp cùng bay mãi không rời Tôi hỏi, "Trường Hận Ca" của Huyền Tông, Dương Quý phi Tôi hỏi, Trương Sinh mang tội tuyệt tình trong "Tây Sương ký" Tôi hỏi, tư vị lưu luyến dằng dặc của "Phượng Cầu Hoàng" Tôi hỏi, mối tình "Thiên Tiên Phối" đứt đoạn dưới bóng cây hòe(*) Thành phố X, một ngày đầu hạ năm 2019, trong hoàng cung trải qua bao đời vua, giờ đây trở thành địa điểm tham quan của nhiều du khách trong lẫn ngoài nước, cũng là nơi để các học sinh sinh viên tìm đến hiểu thêm về những trang sử sơn son thiếp vàng, có một cô sinh viên tóc ngắn màu hạt dẻ đang ngước nhìn bức tường bị mưa bụi thời gian mai một nơi tẩm cung vắng vẻ thuở xưa, thốt lên: - Kỳ lạ! Quả thật rất kỳ lạ! Trình, anh có nghĩ như vậy không? Không nghe tiếng đáp, cô liền quay qua nhìn anh chàng đi cùng mình, đang chăm chú chụp ảnh trên thân cây cột sơn đỏ, gọi rành rọt: - Hải Trình! Anh có nghe em hỏi gì không thế? Thật chất lúc nãy đã nghe rồi, Hải Trình đứng gần như vậy cộng thêm cái giọng lảnh lót của bạn gái nữa, bản thân lại là kẻ hay chú ý đến xung quanh, thì thử hỏi làm sao không nghe? Chỉ là mấy ký tự cổ trên thân cột bị thời gian bào mòn này khá thu hút sự chú ý nên anh lười trả lời cô, nhưng lúc này chẳng thể làm lơ được rồi, mới hạ máy ảnh xuống, nghiêng đầu nhìn cô đang sốt ruột. - Du, ở đây rất thanh vắng, em nói to quá sẽ không hay đâu. Thanh Du chớp mắt nhìn Hải Trình, bạn trai cô trông điển trai lại cao ráo, tóc lúc nào cũng hớt cao gọn gàng, tính tình thì chu đáo cẩn thận, đặc biệt rất yêu thích lịch sử và văn hóa xa xưa, nhưng điều cô không hài lòng là lắm khi anh lơ là với bạn gái lắm, lúc này ánh mắt anh hướng vào cô cũng lạnh lùng nữa! Hải Trình như đọc được suy nghĩ của nàng sinh viên hai mươi hai tuổi, liền tiến đến chỗ cô, hỏi: - Rồi, em muốn nói kỳ lạ cái gì nào? Dù muốn giữ vẻ hờn giận này lâu thêm chút nhưng thời gian không cho phép, chưa kể cả hai còn phải cố gắng tham quan tìm hiểu nơi này để hoàn thành luận án thầy giao, Thanh Du đành nén tiếng thở dài xuống, nói: - Chính là về hoàng hậu duy nhất của Hưng Dận hoàng đế, Du Ca hoàng hậu. Lịch sử có ghi chép rằng, sau cái chết của bà thì Hưng Dận hoàng đế không lập hậu nữa dù ông tại vị tới hơn ba mươi năm sau đó. - Đơn giản vì ông ấy yêu vị hoàng hậu này nhất. - Vấn đề nằm ở chỗ ấy, nếu bà được sủng hạnh thì điều làm em khó hiểu là vì sao trong lịch sử không viết nhiều về hoàng hậu họ Du. Chỉ nói bà được sắc phong làm hậu năm nào, năm năm thì bệnh mà mất, một vài sự kiện quan trọng liên quan đến bà, ngay cả cái chết cũng viết rất sơ sài... Hải Trình để máy ảnh ở trước ngực, đứng chống nạnh, đưa mắt nhìn tấm bảng cũ kỹ đề ba từ "Phụng Hoa cung" đã bạt màu theo năm tháng, giọng đều đều: - Em có biết thứ gì mơ hồ nhất trên đời không? Chính là lịch sử. Mâu thuẫn đúng không, lịch sử tức là những chuyện đã qua, đáng lý nó phải rõ ràng nhất. Thế nhưng chính vì lịch sử trôi qua quá lâu, thành thử "sự thật" lại hóa ra mơ hồ nhất. - Ý anh muốn nói lịch sử viết về Du Ca hoàng hậu là không đúng? - Có thể, nhưng cũng nghĩa là nó đã bị che giấu ít nhiều sự thật liên quan đến bà. Quan chép sử đôi khi bị chi phối bởi vua chúa, nên sẽ thay đổi một số chuyện thậm chí che giấu một số chuyện. Biết đâu, Hưng Dận hoàng đế đã âm thầm lệnh cho quan chép sử không viết nhiều về vị hoàng hậu này. Lý nào có ẩn tình bên trong, Thanh Du chắc chắc như vậy, liền hỏi tiếp: - Nghe rằng, Phụng Hoa cung chính là nơi Du hoàng hậu từng sống? - Đúng là thế. - Hải Trình đưa mắt nhìn bao quát tẩm cung đìu hiu đổ nát - Sử chép lại Hưng Dận hoàng đế đã cho đóng cổng cung này rất lâu, trước khi băng hà ông cũng yêu cầu thái tử điều đó, đến hai đời vua sau cung này vẫn không hề mở. Nơi chẳng ai lui tới tất nhiên sẽ lạnh lẽo, lại còn lan truyền tin đồn thất thiệt, thành ra những năm về sau các vị vua khác đã dời cung hoàng hậu đến nơi khác. - Nghĩa là Du Ca hoàng hậu là vị hoàng hậu cuối cùng sống ở đây, nơi này mấy trăm năm qua đã không còn ai lui tới sao? Tự dưng Thanh Du hơi rùng mình, là sinh viên khoa Lịch sử đã đi đến nhiều di tích vắng người nhưng chẳng hiểu sao nơi tẩm cung này khiến cô thấy lạnh lẽo, vì lâu rồi không có người đến hay bởi người sống ở đây chẳng hề hạnh phúc? Tiếp theo thấy Hải Trình chậm rãi bước vào bên trong xem xét thêm, cô liền đi theo anh. Bên trong căn phòng khá cũ, dù vậy không khí thăng trầm nơi đây tạo nên nét cổ kính kỳ lạ, những vật dụng trưng bày trong đây không nhiều, phần lớn là một ít đồ dùng còn sót lại của các hoàng hậu đời trước từng dùng qua, mọi thứ đều được Ban quản lý bảo quản cẩn thận. Hải Trình lại bắt đầu chú ý đến tấm bia khắc ký tự cổ, còn Thanh Du đi một vòng nhìn sơ qua các vật dụng, rồi bất chợt cô nhìn thấy hai bức họa treo trên giá, một bức vẽ người nam và một bức vẽ người nữ. Cách ăn vận của họ rất cao sang quyền quý... Cô nhìn xuống tấm bảng ghi chú: "Vua Hưng Dận" và "Hoàng hậu Du Ca". Thật bất ngờ, ra là chân dung của hai người đó? Thanh Du quan sát chân dung vị hoàng hậu, theo nét vẽ này thì bà hẳn rất xinh đẹp, sử chép bà rất mạnh mẽ còn có võ nghệ, từng ra trận đánh giặc, khuôn mặt bà có chút u uất lẫn buồn bã khiến cô sinh viên chẳng hiểu vì sao lại như vậy. Hoàng hậu này từng sống hạnh phúc chứ? Sau đó cô nhìn sang chân dung hoàng đế, sử miêu tả vua Hưng Dận khôi ngô uy vũ, mặt mũi nhìn qua mang vẻ tàn nhẫn, nhưng ở đây cô chỉ thấy một hoàng đế không buồn không vui, rất tĩnh lặng. Giây phút ấy, chẳng rõ lý do gì xui khiến để rồi Thanh Du từ từ đưa tay chạm nhẹ vào chân dung của Hưng Dận hoàng đế, đột ngột hiện tượng lạ lùng không thể giải thích được xuất hiện, đó là trước mắt cô gái trẻ lần lượt xuất hiện những hình ảnh mơ hồ rời rạc, cứ như dòng chảy thời gian đang quay ngược... Tất cả chớp nhoáng rất nhanh, khá nhòe nhoẹt, là cảnh một người mặc long bào bên ngoài khoác áo lông, tướng cao lớn, vẻ mặt thâm trầm giống hệt chân dung Hưng Dận hoàng đế - điều đó có phải cô sinh viên đang thấy lại vị vua năm đó? Tiếp theo những sự việc khó hiểu liên tục xuất hiện. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế mỉm cười với một cô gái mặc váy đỏ đang đứng cạnh. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế nắm tay cô gái đó, ngồi trên xích đu gỗ, trông họ rất hạnh phúc mãn nguyện. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế đứng lặng lẽ một mình, lúc này chẳng còn ai ở cạnh ông nữa kể cả người con gái váy đỏ. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế từ xa nhìn về phía Phụng Hoa cung, nhưng ông đã quay lưng bỏ đi, bóng dáng trong buổi chiều tà trông thật nặng trĩu thê lương. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế đứng ở nơi cao nhất của hoàng cung, đôi mắt nhìn khắp giang sơn rộng lớn, mà cảm nhận rõ lòng ông đang nhớ về một ai đó thật da diết. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế rành rọt nói: "Đừng viết quá nhiều về hoàng hậu, những chuyện của nàng ấy sẽ là ký ức thuộc về riêng trẫm". Là cảnh, có những khi đêm tối buông xuống, Hưng Dận hoàng đế mở hộp trang sức đã cũ, nhìn trăm phụng vàng từng cài lên mái tóc ai thuở nào. Và cuối cùng, cảnh Hưng Dận hoàng đế trước lúc nhắm mắt, nằm trên giường dặn dò: "Khi trẫm băng hà rồi, vẫn không được để bất kỳ ai bước chân vào Phụng Hoa cung"... - Du! Em bị sao vậy? Nghe chất giọng lo lắng của Hải Trình cất lên, bấy giờ Thanh Du mới bừng tỉnh hệt như lấy lại ý thức, cùng lúc cảm nhận mặt mình ươn ướt đồng thời có vị mặn đọng trên môi, cô liền giơ tay quệt nhẹ. Nước mắt? Cô đang khóc ư? Chuyện gì vừa xảy ra? Tại sao cô khóc? Chẳng những vậy trong lòng cũng thấy đau nữa. Lẽ nào là do trông thấy những cảnh ban nãy nên...? Nhìn trở lại chân dung của vị vua ấy, nhớ những dòng sử từng chép rằng, dẫu hậu cung vẫn còn nhưng Hưng Dận hoàng đế nhất quyết không lập hậu, ông về sau có phần cô độc hơn, Thanh Du tự hỏi liệu có phải vừa rồi chính mình vừa được thấy cuộc đời Hưng Dận hoàng đế sau cái chết của Du Ca hoàng hậu? Để rồi cô xúc động mà bật khóc? Tự thấy điều này thật phi lý! Nước mắt rõ ràng không giả tạo, trái tim này vừa thắt lại, nỗi đau kia chỉ thoáng qua mau nhưng chân thật đến khó tả, hệt như cô đã trải qua điều đó... Hải Trình lên tiếng hỏi lần nữa, Thanh Du lau hết nước mắt, nhìn anh lắc đầu: - Em không biết, có lẽ là đau lòng cho vua Hưng Dận... Trông cảnh bạn gái cứ luống cuống, Hải Trình thở ra nhè nhẹ rồi lấy trong túi áo miếng khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, người gì mà khờ quá! - Em thấy các hình ảnh rất kỳ lạ, có phải em điên rồi không? - Không có đâu. - Hải Trình mỉm cười với Thanh Du - Hình như Hưng Dận hoàng đế đã sống khá cô độc, cũng không biết có phải do đau lòng trước cái chết của hoàng hậu không. Thậm chí có chi tiết còn ghi rằng, một quý phi rất được ông sủng hạnh vài năm sau đó, lý do chỉ vì người ấy nhìn giống Du hoàng hậu. - Nhưng em nhớ sử có viết, hoàng hậu Du Ca không được sủng hạnh. - Đấy chính là uẩn khúc khó giải đáp trong câu chuyện tình giữa Hưng Dận hoàng đế với hoàng hậu của mình, anh cũng rất khó hiểu. Nhưng anh nhớ có một bài báo từng viết câu: "những thứ bị chối bỏ bởi ý thức sẽ tìm nơi trú ngụ trong vô thức", có những người không bao giờ thừa nhận cảm xúc của bản thân mình, dù nó vẫn luôn tồn tại. Và anh nghĩ, tình yêu lẫn nỗi đau trong lòng của vị vua này mãi mãi không biến mất cho dù ông chối bỏ nó như thế nào. Thứ cảm xúc mãnh liệt, vẫn tồn tại sâu thẳm trong trái tim ông, ở nơi vô thức nhất. Hiếm khi thấy Hải Trình mang dáng vẻ tư lự đến vậy, Thanh Du hoàn toàn im lặng, lần nữa cùng anh ngắm nhìn hai bức chân dung của vua và hoàng hậu, hệt như chiêm nghiệm thứ cảm xúc mới mẻ mình vừa có, đồng thời cảm nhận mối tình sâu nặng bị chôn vùi theo dòng thời gian vô tận, với một cái kết không có hậu. Bỗng nhớ đến hai câu thơ cuối trong bài "Trường Hận Ca" của Lý Bạch: Thiên trường địa cửu hữu thì tận Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ (Trời đất dài lâu cũng có lúc hết Hận này dằng dặc không thuở nào nguôi) Vừa bước ra ngoài thì trời mưa, Hải Trình lẫn Thanh Du không còn cách nào khác đành ngồi xuống ghế đá ở ngoài hành lang đang bị nước mưa tạt vào lạnh lẽo. Mùa hạ nắng nóng thế này không nghĩ sẽ mưa, hai người lấy cơm nắm trong ba lô ra ăn trưa, lặng yên ngắm nhìn màn mưa giăng lối. Ăn xong, Thanh Du nhìn qua Hải Trình vẫn thong thả nhấp nháp từng miếng cơm, liền nhích lại gần. - Trình nè, đi tham quan cả ngày mệt quá, em dựa vào anh một chút nhé. - Thích thì em cứ dựa. Hải Trình ít khi bộc lộ sự thân mật với bạn gái, nhưng lại không bao giờ từ chối cô, đấy là điều khiến Thanh Du thích nhất, và cũng hiểu anh có quan tâm đến mình dù bề ngoài lúc nào cũng lạnh lùng như thạch sùng. Lúc cô tựa đầu xuống vai anh, liền nghe anh bảo mình ngồi sát vào coi chừng mưa tạt! Cô cười vui vẻ, dựa vào anh, nhìn mưa rơi lăn tăn xuống đất kèm theo mùi ngai ngái quen thuộc. - Anh có thấy trùng hợp không? - Trùng hợp cái gì? - Anh tên Hải Trình, chữ "Trình" cũng có trong tên húy của Hưng Dận hoàng đế. Em tên Thanh Du, chữ "Du" trùng trong tên Du Ca hoàng hậu. Liệu chúng ta có phải... kiếp sau của họ không nhỉ? - Thay vì nghĩ mấy thứ vớ vẩn đó thì tôi khuyên cô nên nghĩ làm sao để hoàn thành luận án vào ngày mai đi. - Em giỡn chút thôi mà. - Thanh Du bĩu môi, tự dưng tò mò một điều - Trình nè, em muốn hỏi anh câu này, Hưng Dận hoàng đế vì Du hoàng hậu mà không lập hậu nữa, vậy nếu chẳng may em chết sớm thì anh có... "ở giá" vì em? Hỏi xong Thanh Du bụm miệng cười, thấy bản thân dở hơi dễ sợ, đã vậy còn "ở giá" nữa cứ như bạn trai là đàn bà con gái ấy, thể nào Hải Trình cũng gõ lên đầu cô rồi giáo huấn vài câu cho xem. Nhưng cô thấy anh im lặng, nhịp thở dường như chậm lại hơn, sau đó giọng anh thật trầm: - Không... - Biết ngay, anh chả đời nào vì em mà làm thế, may là em chả hi vọng gì. - Anh không muốn em chết. Bất động vài giây, Thanh Du ngẩng mặt nhìn Hải Trình trong khi anh cũng đang hướng mắt vào cô bằng cái nhìn ngưng đọng mà thành tâm, vệt sáng trong con ngươi ấy hệt ngọn lửa nhỏ thắp lên xua đi cái lành lạnh của mưa gió ngoài trời. - Nếu không muốn anh lấy người khác thì em phải sống thật lâu vào. - Trình, em hỏi vu vơ thế thôi. - Đã vu vơ thì về sau đừng hỏi như thế nữa, anh không thích nghe vậy đâu. Gật đầu với niềm hân hoan lẫn vui sướng, Thanh Du tiếp tục dựa đầu vào bờ vai rộng của bạn trai, lắng nghe tiếng mưa rơi đều bên tai. Cô dần thiếp đi... Hải Trình khẽ khàng đắp áo khoác cho cô gái đang ngủ an nhiên bên cạnh mình, thấy tay cô cứ nắm chặt tay mình không buông, khiến anh buồn cười. Dù vậy, anh cũng thích điều đó. Để xem, khi nào cô gái khờ khạo này tỉnh dậy, anh sẽ nói với cô chuyện kết hôn sau khi hai người ra trường. Tựa hờ vào mái đầu Thanh Du, Hải Trình chợt nhớ về vua Hưng Dận, tự hỏi: Vị hoàng đế ấy, liệu có muốn gặp lại hoàng hậu của mình ở kiếp sau...? Không gian xung quanh chỉ còn tiếng mưa, chẳng có ai đáp, anh cũng buồn ngủ rồi. Tẩm cung xa xưa vắng vẻ lẫn lặng yên chìm trong cơn mưa đầu hạ trong lành. Có một cặp tình nhân ngủ quên bên cạnh nhau. Khung cảnh đó giống như mấy trăm năm trước, nơi Phụng Hoa cung này, Trình Liệt và Du Ca ngồi bên nhau trên xích đu gỗ, vào những ngày thật bình yên, cùng ngắm nhìn huyết mai hoa bung nở giữa khu vườn, với nụ cười hạnh phúc. Đó là thời khắc rực rỡ nhất, viên mãn nhất của đời họ! Thời gian mãi trôi cùng nhân gian luân hồi, cuộc đời huy hoàng đến mấy cũng trở thành quá khứ. Tình yêu khắc cốt ghi tâm, si hay hận, chấp niệm hay buông bỏ, sẽ chỉ thuộc về những con người đã hóa tro tàn và nằm yên dưới ba tấc đất này./. - ------------------------------------------------------ (*) Trích bài Vấn [Hỏi] - Cổ Đường. Đây là lời dịch của Thơ dựa theo bản Hán ngữ của Song Lục. Lấy cảm hứng từ những mối tình nổi tiếng trong truyền thuyết Trung Hoa. Mời các bạn đón đọc Từ Bi Khúc của tác giả Võ Anh Thơ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Nguyệt Chi Mị - Tử Sắc Mộc Ốc
Truyện Thiên Nguyệt Chi Mị thuộc thể loại tiểu thuyết cổ đại, nói về một người con trai hết lòng yêu thương hắn, mặc dù bị người đời nói tiếng xấu nhưng anh vẫn bất chấp yêu mù quáng nhưng đổi lại chỉ là lời sỉ vả của hắn. Nhiều năm trước hai người gặp nhau trong một dịp tình cờ trên phố, chính hắn ta là người quyến rũ tôi trước nên anh mới quyết định tiến tới với hắn. Ai ngờ hắn ngay cả nam và nữ đều muốn chiếm đoạt không tha cho ai hết. Hắn chỉ vì tham vọng tình cuồng dục của mình mà làm tổn thương trái tim của tôi, uổng công tôi đã yêu thương hắn thậm chí có thể hi sinh vì hắn.  *** Chuẩn bị tốt mọi thứ, mấy người liền tụ tập trong phòng dưới lòng đất của Mạn La các. Phòng dưới đất dần dần truyền hơi thở hỗn loạn, bóng dáng mọi người trở nên mơ hồ, cảnh sắc chung quanh bay nhanh mà qua, lần nữa mở mắt cảnh vật đã đổi khác, linh tử lưu động dày đặc xung quanh khiến mọi người sửng sốt. "Nơi này là Thần cung." Thần cung, cung điện của Quang Minh thần tử, Thiên Nguyệt Triệt nói tiếp, "Lôi, ngươi đi ra ngoài, bảo thị vệ Thần tộc tìm chung quanh, có tin tức gì của nhóm người nhị ca không, ca, Liệt La Đặc, các ngươi cũng quen thuộc tình huống của nơi này, tìm kiếm xung quanh một chút." Nói xong, Thiên Nguyệt Triệt vươn tay trái ra, lòng bàn tay xuất hiện quang mang hoàng sắc, sau đó tia sáng biến mất, xuất hiện trong tay Thiên Nguyệt Triệt là một khối lệnh bài màu vàng. Lệnh bài này là Quang Minh thần tử làm ra: "Ngũ thần tướng sống lại trong thân thể các ngươi, thị vệ không thể thấy rõ linh hồn của bọn hắn, cầm lấy lệnh bài, dễ dàng tìm kiếm, nhưng nhớ cho kỹ, Thần tộc đã không còn ngũ thần tướng, bọn ngươi là phụng mệnh bổn điện." "Vâng." Mọi người trăm miệng một lời nói, ý của Thiên Nguyệt Triệt bọn họ rõ ràng. Quang Minh thần tử sống lại ở nhân tộc, vì lúc trước Tinh Linh hoàng và Quang Minh thần tử là song sinh, thống lĩnh Thần tộc quá nhiều năm, nếu chuyện này bị truyền đi, không chỉ Thần tộc loạn, đồng dạng Tinh Linh tộc, Ám Dạ chi tộc còn có Ma tộc cũng sẽ loạn. ... Mời các bạn đón đọc Thiên Nguyệt Chi Mị của tác giả Tử Sắc Mộc Ốc.
Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay - Lâm Tri Lạc
Hai hotboy đẹp trai nhất nhì trường đại học F —— Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật luôn cạnh tranh nhau trên tất cả các phương diện. Từ tướng mạo đến tài hoa, từ danh tiếng đến số cơ bụng cũng muốn so đo với nhau, ngay cả con gái cũng theo đuổi cùng một người. Ngờ đâu hai tên hotboy luôn vênh mặt tự phong mình là sát thủ tình trường, lại bị cô nàng này đả kích triệt để. Cho nên bọn họ quyết định phải trả thù xã hội —— trở thành gay. Hai tên thiếu niên tự cao tự đại chọn phương thức tung đồng xu để quyết định ai công ai thụ, và lập ra một bản hiệp nghị cùng nhau làm gay trong 30 ngày. Đã vậy còn vô cùng chuyên nghiệp mà làm theo 《 30 chuyện các cặp đôi yêu nhau phải làm 》down được trên mạng. Định bụng dựa theo quá trình tiêu chuẩn để làm gay một lần. Ví như: Cùng nhau đi xem phim… Này, thụ thụ, lúc xem phim đến đoạn kinh dị thì cưng phải khẽ dựa vào vai anh đấy, biết không? Cùng nhau nắm tay sưởi ấm bên trong một túi áo khoác… Này, cậu đừng mặc áo bành tô quân đội ra ngoài, như vậy mất mặt lắm! … Hai tên straight va chạm học làm gay dựa theo một bản hướng dẫn yêu nhau không đáng tin, làm ra vô số chuyện hài té ghế. Qua 30 ngày, hiệp nghị chấm dứt. Thế nhưng, liệu hai người có thể điềm nhiên như không trở lại cuộc sống như trước kia? . . Các quy tắc đạo đức chuẩn mực của tác giả trong truyện này bị zombie ăn mất rồi, cho nên mọi người đừng phí công tìm kiếm tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) trong văn của tui làm gì, sẽ tổn thương đấy, cám ơn! Mặt khác, truyện này có sử dụng một số so sánh đặc sắc, mọi người đừng xoắn xuýt các loại logic chi cho mệt óc, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi! Cuối cùng, truyện này quyết định công thụ dựa trên số lượng cơ bụng, mọi người khỏi cần xoắn xuýt! *** Làm gay ngày thứ ba mươi [ Dùng hết phần đời còn lại để yêu nhau ] Ăn cơm xong, Vương Nghiễm Ninh dẫn Trương Linh Dật hậm hực rời đi. Ông Vương ngồi bên cạnh bàn ăn hút thuốc, bà Vương nhìn ông rồi thở dài ngao ngán: “Ông à, ông làm tình làm tội tụi nó chi vậy!” Ông Vương chẳng nói chẳng rằng, bà Vương lại lầm bầm: “Thực ra, tôi thấy thằng bé kia rất tốt, dù nó là con trai, nhưng tôi thấy nó là người có thể sống cùng.” Ông Vương mất bình tĩnh: “Người như nó sao mà sống chung được?” Bà Vương cũng không nhịn nữa, đứng dậy thu dọn chén đũa: “Bữa cơm này là nó nấu đấy.” Ông Vương đang hút thuốc bỗng dưng ho sặc sụa: “Bà nói bữa này là nó nấu sao?” Tâm trạng ông Vương hôm nay không tốt, khẩu vị cũng không tốt, nhưng vẫn nhận ra cơm tối hôm nay khác hẳn ngày thường. Vốn dĩ ông vẫn đinh ninh là bà Vương mua đồ ở ngoài về, không ngờ lại do Trương Linh Dật nấu. Bà Vương nói: “Đúng đó, chính tôi đứng nhìn nó làm.” Ông Vương lặng thinh. … Vương Nghiễm Ninh cùng Trương Linh Dật bước ra ngoài. Sắc trời đã tối, Trương Linh Dật nhìn Vương Nghiễm Ninh, cười trừ: “Làm sao bây giờ? Về lại thành phố G sao?” Vương Nghiễm Ninh nhìn quang cảnh xung quanh. Hôm nay tiết trời rất tốt, trời nắng ráo không một gợn mây, liền hỏi: “Anh có muốn ngắm sao không?” Trương Linh Dật: “…” ... Mời các bạn đón đọc Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay của tác giả Lâm Tri Lạc.
Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc - Vong Ký Hô Hấp Miêu
"Anh, xảy ra quan hệ là như thế nào?? Hôn môi là ăn miệng của đối phương sao?? Em bé được sinh ra như thế nào vậy? ?" Lúc ba tuổi Bạch Tiểu Thỏ thích nhất là đuổi theo sau Trình Chi Ngôn hỏi những vấn đề kì quái. Lúc mười tuổi Trình Chi Ngôn từ trước đến nay tự xưng là hiếu học chăm chỉ, nhưng khi nghe thấy ba vấn đề này lại sửng sốt một chút, trong nháy mắt chạy mất dạng... Mãi đến một ngày nào đó, Bạch Tiểu Thỏ mười ba tuổi đè Trình Chi Ngôn lên tường cường hôn, sau đó chép miệng nói: "Thì ra hôn là có vị nước chanh sao..." Từ trước tới nay Trình Chi Ngôn là người rất bình tĩnh, lại một lần nữa chạy mất dạng... *** " Mang tôi đi! Mang tôi đi!" Thân Tử Hạo lập tức hưng phấn hướng tới Trình Chi Ngôn hét lên: "Tôi cũng muốn đi." Trình Chi Ngôn vẻ mặt ghét bỏ nhìn anh nói: "Anh đã lớn như vậy cũng muốn đi công viên trò chơi?" "Tôi cái này gọi là tính trẻ con chưa hết a!!" Thân Tử Hạo vẻ mặt đắc ý nói: "Liền quyết định như vậy a, tôi cũng muốn đi!" Trình Chi Ngôn cùng Tiểu Thỏ nhìn thoáng qua lẫn nhau, nhịn không được đồng thời lắc đầu. Dạo chơi công viên trò chơi cuối cùng quyết định ở tại cuối tuần trời trong nắng ấm. Vừa lúc thành phố Z liền có một cái công viên trò chơi cỡ lớn, cho nên Trình Chi Ngôn liền cùng các học sinh ước hẹn, chín giờ rưỡi buổi sáng thứ bảy tập hợp điểm danh phía trước tượng cỡ lớn cửa công viên trò chơi. Đến buổi sáng thứ bảy. Trình Chi Ngôn mang theo Tiểu Thỏ còn có Thân Tử Hạo khoảng chín giờ đã đến cửa công viên trò chơi. Công viên trò chơi chín giờ rưỡi mở cửa, cho nên lúc này cửa chỉ có thưa thớt vài người. ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc của tác giả Vong Ký Hô Hấp Miêu.
Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu - Niêm Hoa Nhạ Tiếu
Bộ truyện được tác giả Niêm Hoa Nhạ Tiếu viết với nhiều tình tiết hấp dẫn hài hước kể về câu chuyện tình của người đàn ông nắm cả Đông Lăng cùng cô nàng bình thường bán mất bản thân mình. Danh môn bao giờ cũng có cái quy củ của nó, một cô gái bình thường làm sao sống trọn bên người đàn ông cao quý quyền thế. Bạn đọc hãy cùng khám phá những điều đó nhé. *** Cô chống hai tay trên lồng ngực anh, vẻ mặt kinh hoảng: Anh dám làm loạn, tôi... Tôi kiện anh. Anh nắm cằm của cô, cười rất tà mị: Cả Đông Lăng đều là thiên hạ của tôi, em kiện tôi sao? Giao dịch đầu tiên, đem cô cùng người đàn ông tôn quý nhất cũng đáng sợ nhất Đông Lăng trói chung một chỗ. Ngoài chờ đợi truyện, bạn đọc cũng có thể đọc những bộ hay do nhà làm Thực Cốt Sủng Ái: BOSS Quá Hung Mãnh, Bà xã ngọt ngào: Hàng tỉ ấm áp kết hôn ngày thứ 7, Ảnh đế thần bí trộm cưới: Vợ yêu tới pk, hôn sai 55 lần. thiếu phu nhân vô lại. *** Xe Bắc Minh Dạ cho tới bây giờ đều là từ bên ngoài nhìn không tới tình hình một chút bên trong, càng là buổi tối. Cho dù Mộ Tử Khâm biết Danh Khả ở nơi đó nhưng là hoàn toàn nhìn không thấy cô, thời điểm vừa rồi cô đi vào, mặc dù anh nhìn chằm chằm vào cô nhưng cô ngay cả đầu đều không có nâng một phen, giống như nơi này cũng không có anh tồn tại một dạng. Kỳ thật cũng không trách cô, sau khi nghe được những lời này anh cũng không trông cậy vào cô có thể cho chính mình cái sắc mặt hoà nhã gì. Trước khi đi vào Bắc Minh Dạ quay đầu nhìn anh ta, mặc dù không cười nhưng ánh mắt lại chớp động vài phần quang mang lợi hại, lúc này anh không tính lãnh: "Muốn giải thích hai câu hay không?" Mộ Tử Khâm không nói lời nào. Không có gì giải thích, nếu bị nghe được, cứ như vậy đi. Thủ đoạn Bắc Minh Dạ vẫn lại là lợi hại như thế, ngay cả đối với người một nhà đều đã như thế, anh ta là vì quá tin tưởng anh cho nên không có một chút phòng bị, bất quá anh ta không phủ nhận thủ đoạn như vậy là trực tiếp nhất hữu hiệu nhất, ít nhất trên một điểm này, anh thắng. "Hi vọng cậu vĩnh viễn nhớ kỹ cậu trầm mê chỉ là thân thể của cô, mà không phải cô." Anh ta ném thuốc lá, xoay người hướng xe chính mình cách đó không xa đi đến. ... Mời các bạn đón đọc Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu của tác giả Niêm Hoa Nhạ Tiếu.