Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trường Phong Có Thư

Bột: Lượn ra lượn vào page Review Ngôn Tình – Convert của chị Tâm suốt từ hồi đầu, share về bao nhiêu xong hôm qua mới đọc bộ này, đọc xong là phải làm luôn TvT Vì truyện không có giới thiệu nên tớ xin review truyện của độc giả Trung bên chỗ chị Tâm để edit thêm coi như giới thiệu *theng kiu chị xD*. Như tớ thì thích đọc thẳng vào truyện và tự cảm nhận luôn, còn ai có thói quen đọc review trước thì đọc phần bên dưới nha.   1. Hoa Đào Truyện không quá dài, nhưng là đoản văn dân quốc tôi thích. Nam chính là thiếu soái quân phiệt, nữ là phần tử trí thức. Nam chính nhất kiến chung tình với nữ chính, sau đó là cầu hôn, nữ chính lại không chịu cưới đui gả mù. Cuối cùng hai người vẫn cưới gả, nữ chính không thích vẻ vô lại và khí chất quân đội của nam chính, dù nam chính thô lỗ nhưng lại rất thích nữ chính. Anh muốn một người vợ ngoan ngoãn tuyệt đối, nhưng người con gái không hề hiền thục như nữ chính lại khiến tim anh rung động. Hai người ở bên nhau một thời gian, nam chính lại càng bao dung nữ chính hơn, nữ chính cũng dần hiểu được lý tưởng của nam chính. Lửa đạn và thời thế loạn lạc khiến hai người gắn bó thắm thiết. Dù là sống hay chết, họ vẫn bằng lòng lang bạt đơn độc mà tìm đối phương, tình yêu của họ không oanh oanh liệt liệt mà là nước chảy thành sông. Đoạn khiến tôi xúc động nhất là nữ chính vẫn luôn không có thai, nam chính kiên định không lấy vợ bé. Nữ chính uống thuốc để có con tới mức phải rửa ruột. Lúc nam chính chạy tới bệnh viện, điều đầu tiên anh làm là cho mình một cái bạt tai rồi nói nếu cô giày vò bản thân như thế thì không bằng ly hôn cho rồi… Một phần tử trí thức trở nên mê tín vì người mình yêu, một thiếu soái sĩ diện và mang lòng chiếm hữu mạnh mẽ lại nhượng bộ vì vợ mình như thế… Thích truyện dân quốc thế này!   2. Điêu Dân Dù là đoản văn nhưng vẫn muốn cực lực đề cử. Mở đầu đi ngược dòng thời gian, là hồi tưởng về quá khứ lúc đi dạo của đôi vợ chồng già sống một đời người. Tình yêu dân quốc, thiếu soái quân phiệt tư tưởng cũ cưới một tiểu thư khuê các “uống mực Tây” (*) và tiếp nhận giáo dục – tư tưởng tiến tiến. Nam chính muốn vợ con êm ấm, nữ chính muốn tự do yêu đương và có sự cộng hưởng về tâm hồn. (*) Uống mực Tây: Vào thời kì vãn Thanh, Trung Quốc không còn phong bế cửa khẩu và không giao thương với các nước khác nữa. Để thúc đẩy đất nước kiến thiết, Trung Quốc điều động một lượng du học sinh lớn ra nước ngoài để học tập khoa học kỹ thuật tiên tiến của họ. Bởi vậy, những du học sinh này bị người đương thời gọi là người “uống mực Tây”. Hiện nay cụm từ này vẫn được dùng để chỉ những người đã đi du học ở nước ngoài, có khi còn chỉ người “từng xuất ngoại” hay người học tiếng nước ngoài. Nam chính là quân nhân thẳng thắn và thô lỗ. Lúc đầu anh muốn vợ mình vâng lời răm rắp, cuối cùng lại bị sự bất khuất của nữ chính chinh phục. Ban đầu nữ chính luôn không hé lộ lòng mình, hai người có thể lên giường, nhưng trong mắt và trong lòng cô luôn không có anh. Có điều con người vẫn luôn có tình cảm. Sau khi chung đụng một thời gian, cuối cùng nữ chính cũng hiểu được tư tưởng, khát vọng và nỗi uất ức của nam chính, nam chính cũng nguyện bên cô cả đời. Quân phiệt chia cắt, loạn trong giặc ngoài, lửa đạn không ngớt, tình yêu và bên nhau là những điều xa xỉ. Họ phải vượt qua rất nhiều khó khăn, cũng là cả đời oanh oanh liệt liệt, cuối cùng chuyện cũ đã qua đều là khói bụi, chữ tình cũng sâu tận cốt tủy. Truyện mang hơi thở dân quốc nồng đậm, tôi rất thích.   3. Lật Tử Tảo Thư Đoản văn, truyện dân quốc hay, có ngọt có ngược. Nam nữ chính một là thiếu soái quân phiệt vô lại, một là thiếu nữ tân thời mới đi du học về. Trong một lần tham gia vũ hội, nam chính nhất kiến chung tình với nữ chính nên tiếp theo đã tới cửa cầu hôn. Dù nữ chính không cam chịu cưới đui gả mù, cũng tức giận vì nam chính chuyên chế nhưng không thể chống lại lời của cha mẹ. Hai người khác biệt hoàn toàn bắt đầu cuộc sống trắc trở~ Rồi dần dần bằng lòng thay đổi vì nhau~ ____ Nếu trong quá trình đọc có bất kì chi tiết hay sự kiện, nhân vật nào khiến bạn không thích hoặc thấy không hợp, hãy dừng đọc và click back để tránh gây khó chịu không cần thiết. Nếu bạn thích truyện, tớ rất vui. Nếu không thì bạn có thể không đọc. Không yêu đừng nói lời đắng cay. Cảm ơn cả nhà và chúc tất cả đọc truyện vui vẻ. *** Một truyện ngắn dân quốc viết về thời kỳ Trung hoa kháng Nhật, chuyện tình của chàng Thiếu soái họ Chương và cô gái cá tính Phương Trạch, mưa dầm thấm đất. Ngày họ gặp mặt, khi đó là lần đầu tiên Phương Trạch tham gia tiệc rượu sau khi từ Pháp về. Cô mặc sườn xám ngắn màu xanh đậm, bên ngoài khoác thêm khăn choàng len, xinh đẹp biết bao nhiêu. Cặp mắt ấy sáng hơn bất kỳ ai khác, chân mày nhọn, cằm nhỏ hơi hếch lên. Lúc đó Chương Trường Phong đã nghĩ cô gái nhỏ này trông rất có tinh thần. Thế nhưng lời nói ra khỏi miệng lại đầy cợt nhả, càn rỡ. Anh nói với đám bạn xung quanh: “Người kia được đấy, rõ ràng là không nghe lời, mặt mày cũng là tướng khắc chồng.” Đã vậy, còn làm động tác chỉ thẳng vào cô. Thế mà anh muốn chết thật ! Anh quyết định cưới cô vào cửa Chương gia. Mà Phương Trạch, cô cứ vậy mà gả cho Chương Trường Phong đáng giận và đáng hận mới gặp một lần kia. Anh kiêu ngạo và sĩ diện, anh nghĩ ngoài đường kia không biết có bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp muốn gả vào nhà mình, anh không biết yêu thế nào mới phải, chỉ biết mình muốn cưới một người vợ hiền dịu, hiểu chuyện, sinh con, quán xuyến việc nhà. Nếu không gặp Phương Trạch, chắc chắn người được anh chọn lấy sẽ là người như vậy. Thế nhưng lấy cô về rồi, anh mới biết vợ mình là một người phụ nữ trái ngược với những điều trên. Cô tân thời, yêu sự tự do phóng khoáng, không biết sợ hãi trước uy quyền, luôn luôn ngẩng cao đầu. Cô không biết cười ngọt để lấy lòng, không biết nũng nịu để cầu sự che chở, cô còn chán ghét phải nói chuyện với anh, thờ ơ lãnh đạm sống dưới cùng một mái nhà. Vậy mà, anh lại không thể ngừng để ý đến cô, muốn cô cam tâm tình nguyện ở cạnh mình. “Rõ ràng tôi thích em đến thế.” “Nhưng tôi không thích anh.” Ấn tượng của Phương Trạch đối với Chương Trường Phong vốn đã không tốt. Cô luôn không hiểu vì sao lần đó Chương Trường Phong gặp cô trong vũ hội đã liền đến nhà hỏi cưới. Cô tin rằng anh không phải là mẫu người yêu từ cái nhìn đầu tiên. Từ ngày làm dâu, cô không dùng mọi cách để chiếm “sủng” từ chồng mình giống như những vị tiểu thư được gả vào dòng dõi danh giá thường thấy, đơn giản bởi vì cô không yêu, và cũng không thể chấp nhận một người chồng luôn cho bản thân là đúng. Cô muốn gặp gỡ, yêu đương một người có chung gu thẩm mỹ, có học thức giống nhau. Người cô yêu sẽ cùng cô dành cả ngày đi dạo phố, nói chuyện âm nhạc, xem triển lãm tranh, giống như tình yêu Platonic vậy. Nhưng gả vào nhà họ Chương rồi, không thể tìm thấy những điều ấy. Tình yêu lãng mạn mà Phương Trạch muốn, Chương Trường Phong không cho được. Hai người họ, cuộc sống vốn dĩ khác nhau, cái tôi lại quá lớn Trong chiến tranh lạnh âm ỷ giữa 2 người, giữa những mâu thuẫn hờn dỗi, cơm không lành canh chẳng ngọt, là sự nóng nảy, không chịu cúi đầu của Chương Trường Phong và sự lí trí quyết liệt của Phương Trạch. Nhưng đằng sau những đối chấp kia, ta cũng nhìn thấy được sự bất lực trong tình yêu, không cách nào giãi bày của chàng thiếu soái và những khát khao được thấu hiểu, được san sẻ bầu bạn của người phụ nữ trẻ. Tình yêu vốn dĩ cần sự hòa hợp trong tâm hồn, bao dung và nhường nhịn đối phương chứ không phải là ai đúng ai sai. Rõ ràng anh yêu cô đến vậy, cho dù cãi nhau có tức giận bỏ nhà đi cũng không nghe theo lời xúi giục tiện đường chơi gái. Rõ ràng bản thân cô là người có tư tưởng tiến bộ, nhưng lại dại dột nửa đêm uống thuốc để mong có thai đến mức phải đi rửa ruột. Hai người yêu thương nhau thế nhưng thể hiện thì lại như đao thật súng thật mà ra trận vậy. Cho đến một ngày, những bất đắc dĩ trong lòng Chương Trường Phong, Phương Trạch đều hiểu hết. Ngẫm nghĩ lại, mới thấy tiếc duyên. Chương Trường Phong không hiểu thế nào là bình đẳng, nhưng đứng giữa áp lực gia đình và đàm tiếu từ người ngoài, anh kiên định nói với cô rằng “Nếu đã là người vợ anh hợp ý lấy về thì anh nhất định sẽ bảo vệ cô ấy. Nếu không thì có khác gì súc sinh đâu? Sinh con thì ai mà không sinh được? Nhưng A Trạch hiểu anh thì trên đời này chỉ có một mà thôi.” . Những lời này, một người đàn ông tân tiến thời nay cũng khó nói ra, nhưng Chương Trường Phong lúc đó đã xem Phương Trạch là độc nhất, vượt qua những phán xét xã hội và cả mong muốn của chính mình. Một cậu ấm dòng dõi danh giá sinh ra trong thời chiến, thiếu soái nhà họ Chương rốt cuộc cũng không có gì sung sướng cả, vì trọng trách lớn lao nên dẫu mệt mỏi đau đớn vẫn phải nhẫn, nhìn thấy vợ nằm trên giường bệnh mà tự trách mình vô dụng, quỳ gối khóc nghẹn. Tình cảm dùng sai cách để bày tỏ cùng đối phương, cho nên đã hao tốn hết 3 năm. “Anh không phải là thiếu soái gì cả, anh là… anh chỉ là…” “Anh là chồng em, là một người đàn ông đội trời đạp đất.” Đến khi tiếng súng kháng Nhật nổ ra, khói lửa đạn bom bùng lên mới khiến cho con người ta thật sự sợ hãi, sợ gia đình ly tán, sợ người mình yêu hi sinh, sợ lời thật lòng chưa kịp nói mà người đã đi mất. Giữa cuộc chiến khốc liệt, Chương Trường Phong liều mạng quay trở về tìm Phương Trạch, hình ảnh hai người ôm nhau khóc bên tiệm cầm đồ khiến người đọc thổn thức khôn nguôi: “Chương Trường Phong, em biết anh sẽ đến tìm em mà…” “Anh tới đây rồi còn gì? Chương Trường Phong anh có cụt tay, cụt chân cũng sẽ bò tới tìm em…”  – “Có phải bây giờ em xấu lắm không?” – “Xấu cũng vừa xứng với anh bây giờ.” Bởi vì Chương Trường Phong nói sẽ tới tìm cô, cho nên Phương Trạch kiên trì chờ đợi.  Nhân sinh trôi nhanh là vậy, họ sống nương tựa vào nhau, chờ đợi nhau từ thời chiến đến thời bình. Cho đến khi hai thân ảnh bạc trắng mái đầu, Chương Trường Phong ngồi xe lăn, Phương Trạch chậm rãi đẩy phía sau. Chàng thiếu soái cao ngạo tuấn tú năm đó nay là một ông lão gầy yếu, cầm lấy tay người bạn già, cười rồi lại khóc nhắc lại từng chuyện đã qua. Ngày ấy Nhật chiếm đóng, Phương Trạch là cô tiểu thư sống ở Phương Tây trở về nước, chuyện nấu ăn nhóm bếp củi chưa từng làm qua, vậy mà cũng tập nấu nước, biết làm 2 món một mặn một canh chờ chồng đi làm về. Những chuyện này, Chương Trường Phong đều nhớ rất kĩ, cho dù ngày hôm nay ăn món gì cũng đã quên.  “Tôi nghĩ kĩ rồi, nếu có một ngày tới bà mà tôi cũng không nhớ được, thì tôi sẽ chết.” Phương Trạch đã mất cả đời để đúc rút một kinh nghiệm: Có thể ở bên Chương Trường Phong nhiều bao nhiêu thì ở nhiều bấy nhiêu. Đánh giá: 8.5/10 Truyện rất cảm động, ấm áp ❤ Còn có thể ở bên người bạn yêu thương thì hãy trân trọng từng ngày. Mời các bạn đón đọc Trường Phong Có Thư của tác giả Ôn Cừu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thâm Sơn Có Quỷ
Cái tên truyện đã “thâm sơn” lại còn thêm chữ “ma quỷ” nghe thì có vẻ ghê rợn, nhưng đừng sợ, đây là một câu chuyện tình yêu rất ngọt ngào, cũng cực kì đáng yêu của hai kẻ ngốc. Vì ngốc nên cả hai đâu biết chuyện yêu đương như thế nào.   Ngày xửa ngày xưa, có một ngọn núi tên Bạc Mang ở nơi thâm sơn cùng cốc, trên núi lại có môn phái Kiếm Các. Dưới chân núi có cô thôn nữ Tiểu Xuân chuyên dịch vụ cung cấp thảo dược cho đệ tử Kiếm Các.   Một ngày nọ, Tiểu Xuân phát hiện vườn thảo dược nhà mình bị trộm. Nàng canh giữ rất lâu, nhưng tên trộm này chỉ đến vào ban đêm, lại còn xuất quỷ nhập thần, không rõ là người hay ma. Quyết không chịu “mất trắng” như vậy, Tiểu Xuân quyết định bám theo dấu vết của tên trộm vào tận rừng sâu. Và đó là khởi đầu của mọi chuyện.   Trong nơi núi rừng sâu thẳm, Tiểu Xuân đã khám phá ra một bí mật động trời. Tên trộm ngày ngày đến “hỏi thăm” vườn thảo dược của cô tên Lý Thanh, sống cùng một ông già “gần đất xa trời”. Mọi việc xoay quanh hai người này rất kì lạ, như là Lý Thanh không thể ra ánh sáng ban ngày, lại có sức khoẻ hơn người và sức mạnh kì bí, căn nhà nhỏ của họ cũng thường xuyên có những vị khách lạ mặt ghé thăm. Nhưng bên cạnh đó, Tiểu Xuân tốt bụng vẫn quyết định giúp đỡ hai người.   Mọi chuyện có lẽ cứ bình lặng tiếp diễn nếu một ngày kia, Kiếm Các khộng tuyển đệ tử. Tiểu Xuân muốn tham gia, nhưng nàng không có cây kiếm nào thích hợp. Đúng lúc nàng không biết làm thế nào thì Lý Thanh đột ngột biến mất, để lại cho nàng một thanh kiếm. Kể từ đó, hàng loạt nhân vật bí hiểm xuất hiện, tất cả mọi người đều muốn tranh đoạt thanh kiếm trong tay Tiểu Xuân. Thân phận thực sự của Lý Thanh là gì? Câu chuyện tình yêu giữa người và “quỷ” sẽ kết thúc như thế nào? Tất cả đều chờ đón bạn ở trong cuốn sách này.   Twentine là một tác giả viết chắc tay, bản edit truyện cũng khá mượt mà. Như đã nói ở đầu, truyện rất ngọt ngào, cũng ấm áp, ít ngược. Cách viết của Twentine đặc biệt ở chỗ cô ấy kể chuyện buồn bằng cái giọng khá dửng dưng, nhưng lại làm người ta suy nghĩ mãi. Tiểu Xuân và Lý Thanh đều là hai kẻ ngốc, không biết yêu là gì. Họ chỉ biết ở bên cạnh, bảo vệ lẫn nhau trong vô thức. Lý Thanh vì Tiểu Xuân mà chịu đứng dưới ánh nắng, dù biết chắc rằng mình sẽ phải chịu đau đớn tột cùng. Tình yêu của Lý Thanh ngây ngô mà chân thật, khiến người ta phải rơi nước mắt. Kể cả khi lí trí quên mất Tiểu Xuân, sâu thẳm trong tim Lý Thanh vẫn khắc ghi hình bóng nàng, không thể xoá bỏ.   “Hắn thích ta, trong hàng ngàn hàng vạn người trong cõi đời này, hắn chỉ thích một mình Lục Tiểu Xuân ta, cả đời không đổi.”   Tiểu Xuân là một cô gái tốt bụng, cũng rất hồn nhiên, tuy có mạnh mẽ nhưng không đến mức “nữ cường”. Nàng yêu hết mình, nhưng cũng không bi luỵ vì tình yêu. Các nhân vật nữ của Twentine luôn có tính cách khá thú vị, không bị bánh bèo hoá.   Trích đoạn ngọt ngào:   “Nếu ta vĩnh viễn cũng không thể nhớ lại, nàng còn có thể đối xử với ta như trước đây không?” Tiểu Xuân giương mắt nhìn Lý Thanh, hắn khẽ cúi đầu, vẻ mặt rất thâm trầm, rất bình tĩnh, đến mức có hơi nặng nề. Sắc mặt của hắn giống như một tảng đá khổng lồ, đè nặng trong lòng Tiểu Xuân, khiến nàng thở không nổi. Hồi lâu sau, Tiểu Xuân nghiêng mặt qua, từ từ tựa vào lưng Lý Thanh, khẽ nói: “Huynh là đồ ngốc….” Lý Thanh cúi đầu. Tiểu Xuân khẽ cười một tiếng, nói: “Ta vẫn sẽ đối với huynh như thế...” _______________   Review by Huyên Chiêu Nghi *** Lần đầu tiên Tiểu Xuân phát hiện vườn thảo dược bị mất dược liệu là vào một đêm đầu hè. Khi đó, nàng vừa dùng cơm tối xong, trong lúc rảnh rỗi, nàng bưng ấm trà, vừa uống trà vừa tản bộ, đi một hồi thì đi đến vườn thảo dược, trong đêm, Tiểu Xuân cười híp mắt xem xét các loại dược liệu—- Sau đó, nàng phát hiện có điều lạ thường. Trên một mảng đất mềm rộng lớn trong một góc của vườn, có trồng rất nhiều cây cát cánh(1). Bề mặt bóng loáng không có lông, hạt màu vàng, thân cây thẳng tắp, nụ hoa màu xanh tím, tất cả đều vô cùng xinh đẹp. Thế nhưng, sau khi Tiểu Xuân đi về trước mấy bước, nàng phát hiện nơi trồng cây cát cánh kia bị thiếu mất một gốc. Tiểu Xuân: “……” Ban đầu nàng còn cho rằng do trời quá tối, mắt mình kém nên còn đi vòng quanh mấy vòng nhìn xem, lúc này, nàng mới thấy rõ ràng, chỗ lẽ ra được trồng gốc cát cánh kia đã bị nhổ sạch. Nàng khẳng định là cây đã bị nhổ sạch bởi Tiểu Xuân nhận ra đây không phải là do thú hoang dã trong núi làm. Nếu thú hoang xuống núi, tàn phá bừa bãi trong vườn thảo dược, thì vườn này sẽ không chỉ bị thiếu mất một gốc cây như thế, dược liệu càng không thể nào mất luôn cả gốc rễ. Cho nên, rõ ràng là có người trộm. Mời các bạn đón đọc Thâm Sơn Có Quỷ của tác giả Twentine.
Nhánh Hồng Thứ Ba
Ơi thiếu niên trăn trở  nơi này giữa hai đoá hồng Tuổi trẻ vốn là những bài thơ bí ẩn Mà nhánh hồng ngoài kia vì ai chờ nắng Vì ai chịu gió vì ai ngậm sương… Truyện xoay quanh ba chàng trai: Vưu Tiểu Lâm, Mễ Thịnh và Tinh Trạch. Tinh Trạch động lòng với ba người theo thứ tự: Vưu Tiểu Lâm, Lục Hạo, Mễ Thịnh. Trong đó, Vưu Tiểu Lâm là tình đầu, Tinh Trạch đơn phương thầm mến và cũng từ người này nhận ra mình là gay. Nhưng rồi anh nhận ra chuyện tình này sẽ vô vọng nên chỉ mong ở bên làm bạn, giúp đỡ Vưu Tiểu Lâm. Lục Hạo là người thứ hai nhưng là người đầu tiên mà Tinh Trạch hẹn hò. Lục Hạo là người thành thật lại có chút khờ dại. Về sau, chuyện tình không thành do Lục Hạo phải đi định cư tại Mỹ. Còn Mễ Thịnh, Tinh Trạch quen gã do một lần tình cờ. Mễ Thịnh hơn Tinh Trạch 10 tuổi, là lão làng lăn lộn trong giới gay, có rất nhiều bạn tình. Với Mễ Thịnh, Tinh Trạch như ánh sáng cuối đường hầm của gã, gã phải giành cho bằng được dù có phải đánh đổi bất cứ thứ gì. Đến cuối cùng, Tinh Trạch sẽ chọn ai? Tình đầu Vưu Tiểu Lâm hay gã cuồng si Mễ Thịnh? Trước hết, tôi rất thích văn phong của tác giả. Rất chân thực, nhẹ nhàng và giản dị. Cách tác giả lồng ghép vào những yếu tố hiện thực như gia cảnh nhân vật bi thảm, đổi người yêu, 419,… Ngoài ra còn có lời tâm sự 90% dựa trên sự kiện có thật của chính tác giả. Cách miêu tả nội tâm cũng rất tốt, dễ dàng chiếm được thiện cảm cũng như sự đồng tình của người đọc. Tuy nhiên, truyện gắn mác chủ công nhưng góc nhìn của nhân vật Mễ Thịnh cũng không ít và được khai thác thêm về gia đình và rất nhiều điều xung quanh. Thế nhưng, truyện đã làm tôi thất vọng về mặt nội dung. Những chương đầu dường như tuyệt hơn rất nhiều với những gì hiện lên là một nhân vật trẻ tuổi tìm kiếm bản thân mình qua những câu chuyện tình. Ở những phần này, tác giả cũng rất tốt trong việc miêu tả Tinh Trạch rung động với Tiểu Lâm. Nhưng càng về sau, những gì gửi gắm trong tác phẩm càng bị lệch lạc đi. Có một vài chi tiết khiến tôi khá bất bình, tiêu biểu là sự phán xét của những người gay với Lục Hạo. Họ thậm chí còn chưa từng gặp Lục Hạo, nhưng họ lại phán xét rằng cậu ấy “chơi chán rồi bỏ và quay sang kết hôn”, gọi là “cái giống Bisexual bị phỉ bang hết cỡ”. Điều này khiến bản thân tôi, một người cũng là Bisexual cảm thấy khó chịu. Hay như chi tiết Mễ Thịnh cố ý quan hệ với Tinh Trạch. Đó là cưỡng hiếp, nhưng tác giả lại miêu tả nó rất lãng mạn và còn diễn tả nội tâm nhân vật Mễ Thịnh rất vui vẻ. Điều này vô hình chung đã đẩy tác phẩm ra xa khỏi cái mác hiện thực của nó. Nhìn chung, đây chỉ nên là một câu chuyện mang tính giải trí chứ chưa hẳn mang tính chất hiện thực. *** Hôm đó trời đổ tuyết. Không khí trắng xoá, âm thanh cũng bị hút hết, trên cao tuy không thấy trời xanh, nhưng cũng không u ám, mặt trời vẫn chiếu xuyên qua được những tầng mây, tạo nên một chút ánh sáng mỏng manh. Khí trời hôm đó có vẻ như rất thích hợp để làm nên một “ngày kỷ niệm.” Trần Tinh Trạch vừa mới mừng sinh nhật thứ 10 cách đó không lâu đang đứng trước cổng trường, nhìn vào bên trong trường qua song sắt —– Cậu bé kia mặc một chiếc áo lông vũ vạt ngắn, quấn khăn quàng cổ, che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra một phần mặt cũng trắng như tuyết. Trên lưng cậu bé ấy là một cái cặp nặng chình chịch đầy sách, trong tay còn ôm một chồng sách, trông rất nặng, cậu bé không sao thẳng lưng lên được. Trần Tinh Trạch nhìn thấy cậu ta không đeo găng tay. “Lại thêm tên nữa?” Trần Tinh Trạch ngoái đầu, Lý Ký đứng ngay sau lưng. Lý Ký là bạn cùng lớp với cậu, cũng là bạn phá làng phá xóm của cậu, đi học trễ hay cúp cua gì là chuyên môn dính nhau một cặp.   Mời các bạn đón đọc Nhánh Hồng Thứ Ba của tác giả Twentine.
Người Nguyện Bắt, Tôi Nguyện Theo
Biên tập: Chung cư Doãn Gia - -- Câu chuyện ngắn về một đôi ngươi chạy ta đuổi, con sói đột lốt thỏ măm me ăn sạch cừu non. Sau đây là bàn luận về cách đặt bẫy để nhanh chóng tìm được người yêu. Bẫy số 1:  Anh đóng băng cô tại chỗ, chậm rãi chọc chọc: "Làm bảo tiêu cho tôi thì tôi thả cô ra." Bẫy số 2: Anh kéo cô tới miếu Nguyệt lão cười tủm tỉm: "Cho em một cơ hội! Kết hôn, thắng tranh tài phu thê thì em có thể không cần theo bảo vệ tôi nữa." Bẫy số 3: Anh kiên nhẫn chạy khắp bản đồ truy sát cô: "Phục hôn thì không giết em nữa, không phục hôn thì lúc nào cũng sẽ giết em." Bẫy số 4: Anh lột sạch đồ trên người xuống: "Chỉ cần em đồng ý, muốn làm anh thế nào cũng được." *** Phạm Tiểu Khanh vừa từ nhà vệ sinh quay lại đã thấy nhân vật của mình nằm sõng soài trên thảm cỏ xanh tươi, chết không rõ nguyên nhân. Khóe mắt cô giật giật, vô cùng tức giận. [Trò chuyện riêng] Trái tim của Khanh Khanh: Tam Thiên, anh quậy đủ chưa? [Trò chuyện riêng] Phồn hoa tam thiên: Em phục hôn với anh thì anh không giết em nữa. Phạm Tiểu Khanh cảm thấy đau đầu, cô xoa xoa huyệt thái dương, bỗng thấy thật bó tay. [Trò chuyện riêng] Trái tim của Khanh Khanh: Tại sao tôi phải nghe theo anh? Nói xong, cô che kênh trò chuyện, hồi thành sống lại. Thanh Thạch thấy cô không nói tiếng nào mà treo máy ở khu an toàn liền vô cùng thấu hiểu vỗ vai cô, vẻ mặt thông cảm, “Ở đây gả cũng không do mình nha, bằng không, cậu cứ theo đi?” Phạm Tiểu Khanh im lặng, chỉ thơ thẩn nhìn một mảng rừng cây đằng trước. Lúc gặp [Phồn hoa tam thiên], [Trái tim của Khanh Khanh] vẫn là một nhân vật nhỏ gà mờ, đang chui trong rừng kiếm lá nhân sâm làm nhiệm vụ. Còn đúng một vòng cuối cùng thì lại nhìn thấy một đoàn người cưỡi ngựa xông tới. Phạm Tiểu Khanh còn chưa kịp quay người đã bị kỹ năng quần công của [Phồn hoa tam thiên] giết chết luôn, Phạm Tiểu Khanh bi thương vô cùng, nhìn màn hình rồi ném phù hồi sinh ra, sống lại tại chỗ, ngay khi máu mãn lam đầy liền không nói không rằng khiêng đại đao sắc bén của mình chém thẳng lên người [Phồn hoa tam thiên].   Mời các bạn đón đọc Người Nguyện Bắt, Tôi Nguyện Theo của tác giả Bắc Khuynh.
Yêu Anh Từ Cái Nhìn Đầu Tiên (Mỹ Nhân Nghi Tu)
Review bởi: Linh Ly - fb/hoinhieuchu: Thật ra truyện hơi khó review vì nội dung truyện tóm tắt hai dòng là đủ: một cô gái gặp được tình yêu sét đánh và thế là bất chấp tất cả bước trên con đường nữ truy chông gai và mịt mùng. Một nam thần lạnh lùng từ từ cũng biết thế nào là xiêu lòng... Cái hay của truyện là nội dung đơn giản, truyện lại khá dài mà vẫn luôn thú vị, dễ thương. Nữ chính vừa mặt dày vừa gà mờ. Vừa vô sỉ vừa dễ bị xấu hổ. Nghe hơi vô lý nhưng dưới ngòi bút của tác giả, chân dung nữ chính hiện ra sinh động và đầy đặn. Nam chính tuy lạnh nhưng mà đúng mực, không nhẫn tâm. Điểm hấp dẫn nữa của truyện là nữ chính có hai "trợ thủ" cực kì dễ thương: em họ của nam chính và chó của nam chính. Tác giả viết về hai "nhân vật" này cực kì tự nhiên và thuyết phục, đáng yêu đến nỗi một người không đặc biệt thích động vật hay trẻ em cũng phải siêu lòng với bộ đôi này. Hơn nữa lý do tại sao cô em họ của nam chính lại hết mực giúp đỡ nữ chính cũng hợp lý bất ngờ. Điểm thu hút bonus dành riêng cho các bạn đọc otaku chính là: nữ chính là tác giả truyện tranh nổi tiếng. Đối với fan của thanh xuân vườn truyện, truyện cũng có tí hơi hướm đó vì bối cảnh của truyện là trường đại học. Với bạn nào thích tình yêu thầy trò, truyện cũng đáp ứng được ti tí vì nam chính là giáo sư trẻ còn nữ chính là nghiên cứu sinh.. của một khoa khác. Truyện cũng ngọt ngọt và sủng sủng... Túm quần là nội dung truyện không độc đáo nhưng dễ đọc, dễ thương, có thể phù hợp với nhiều gu khác nhau, không cẩu huyết, không gượng ép, không plothole, không có gì phản cảm. Xin phép được đề cử! *** Review Kyo: Nhiều người vừa nhìn thấy tên truyện, chẳng thèm ngó ngàng đến tên tác giả đã nói là mình đọc rồi. Âu cũng chỉ vì Yêu em từ cái nhìn đầu tiên của Cố Mạn quá nổi tiếng, nên Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên có vẻ lép vế hơn. Nhưng đây là hai truyện khác nhau và có những nét đẹp riêng nhé!!! Thực ra mình thích cái tên Mỹ nhân nghi tu hơn hẳn, không chỉ bởi nét đẹp cổ xưa trong đó, còn vì ý nghĩa và sự hiện diện mọi nơi của nó. Trong truyện, Mỹ nhân nghi tu là một tác phẩm đắc ý của nữ chính Thích Niên, kể về cuộc hành trình nữ truy nam của cô đối với Kỷ Ngôn Tín. Bắc Khuynh là một tác giả hot trên Tấn Giang với một gia sản đồ sộ. Hầu như truyện nào của cô ấy cũng ngọt ngào và nhẹ nhàng như quyển này vậy. Mỹ nhân nghi tu là lấy từ câu “Mỹ yếu miễu hề nghi tu, bái ngô thừa hề quế châu”, nữ chính tự ví mình là người theo đuổi bóng thuyền quế, còn mỹ nhân trên thuyền quế là Kỷ Ngôn Tín… Nói đến nữ chính, Thích Niên là một cô gái quả quyết, dám nghĩ dám làm, cứng đầu cứng cổ, hiên ngang không sợ chết đứng. Thật ra trong lòng lại rất ngây thơ, nhát gan, lén lén lút lút. Đặc biệt là không chịu được người bên cạnh phản bội. Nói tóm lại, nữ chính là kiểu hiền lành nhưng tuyệt đối không phải một bánh bao mềm yếu. Nếu không thể dùng đức cảm phục người ta, vậy có thể dùng vũ lực J ~ Còn nam chính Kỷ Ngôn Tín, thật sự là do dưới góc nhìn của Thích Niên nên cảm xúc của anh rất vi diệu… Đầu tiên – có thù tất báo, lạnh lùng, bóp chết hoa đào từ trong trứng nước. Cuối cùng người dàn xếp cho cả hôn nhân, cuộc sống sau này, sẵn sàng bao che cho Thích Niên, nhiều lần “dẫn lửa thương thân” vẫn lại là anh, haha. Truyện nữ truy nhưng không cần phải cảm thấy ấm ức cho nữ chính đâu. Bởi nếu như nói, Thích Niên là người bắt đầu, thì Kỷ Ngôn Tín là người đã cho đoạn tình cảm này một lời đáp vẹn tròn. Về sau, Thích Niên càng bộc lộ bản chất thật, nhát gan sợ sệt lui về vỏ ốc. Cô ấy đã bước được 99 bước rồi, nhưng vẫn chần chờ không muốn bước tiếp, thậm chí còn muốn lui về phía sau. Vậy nên anh đã kéo cô về phía trước, không cho cô con đường hối hận. Có lẽ đây là khoảng cách giữa hôn nhân và tình yêu. Sau khi vượt qua ranh giới này thì hai người lại ngọt ngọt ngào ngào yêu đương với nhau, cùng đánh bại cô nàng kiêu ngạo hắt nước bẩn lên người Thích Niên nữa. Cảm giác đồng tâm hợp lực đối địch ngoài… thật sự quá tuyệt!!! Nếu bạn thích motif nữ truy nam, vậy không nên bỏ qua câu chuyện này, vì tình tiết nữ truy trong đây thật sự rất hợp lý, nhịp nhàng, ổn định. Nếu bạn là một tên cuồng khuyển, đặc biệt là Gâu Đần thì càng không thể bỏ qua nha! Vì xen kẽ trong diễn biến tình cảm của cặp đôi nam nữ chính không thể thiếu hai vị công thần Gold Retriever Kỷ Thu và Thất Bảo vừa biết giữ ý, vừa biết tạo cơ hội. Đúng là trợ công ai ai cũng thích, thực đáng để noi theo! Truyện càng đọc càng về sau càng vui, vì một khi đã mến một cô gái ngây ngô trong sáng như Thích Niên, Kỷ Ngôn Tín dường như chỉ muốn làm tất cả để chiều lòng cô ấy. Có lẽ sự kiên trì bền bỉ nhiều lần bị dội nước lạnh vẫn không chịu từ bỏ của Thích Niên đã đánh động Kỷ Ngôn Tín. Anh đã bắt đầu suy nghĩ cẩn thận về tương lai của bọn họ. Sau khi Kỷ Ngôn Tín có cảm xúc với Thích Niên thì diễn biến nhanh như bão táp vậy… Dưng mà ngọt sủng thì đọc nhiều cỡ nào cũng không chán :)))) Thực ra, Mỹ nhân nghi tu cũng không phải chỉ có yếu tố tình cảm, mà còn xoay quanh những vấn nạn xảy ra rất thường xuyên trong giới manhua, viết văn nữa. Thích Niên là một họa sĩ truyện tranh, gần với giới tiểu thuyết. Cô đã trải qua những chuyện cũ đau lòng, đen tối nhất trong giới họa sĩ: bị vu vạ, ăn cắp bản quyền, phong sát. Những vụ việc như thế vẫn đang tồn tại hàng ngày hàng giờ, nhưng chính bởi đã quá phổ biến nên lại không biết làm sao để giải quyết triệt để. Còn ở đây, Thích Niên đã làm được, không thể không kể đến sự giúp đỡ của Kỷ Ngôn Tín và những người bạn chí thân luôn ủng hộ cô. Thấy hoạn nạn mới biết chân tình, Thích Niên mới có thể gặp gỡ những người bạn tốt hơn, cùng vực cô dậy trong lốc xoáy hắc ám ấy. Tình bạn, sự tin tưởng thuần khiết là liều thuốc chữa thương tốt nhất, cũng chính là hậu phương vững chắc để cô bắt đầu lại một lần nữa, để trái tim được chữa lành và thay đổi tâm tính.   Lại một câu chuyện nữa kết thúc viên mãn *tung hoa*. Quyển 2 của Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên đã hoàn, ending với hai con người nhân sinh người thắng về chung một nhà. Thật sự rất mong ai đó chuyển Mỹ nhân nghi tu thành truyện tranh đi mà QAQ. *** "Khụ..." Lưu Hạ hắng giọng một cái. Tiếng ho nhẹ từ tai nghe truyền đến, có hơi khác thường: "Cậu đứng dưới bãi đỗ xe ngầm lâu như thế là do bị một con chó cản đường hả?" Cuối cùng Thích Niên cũng dời mắt khỏi sách vở, cô nhìn về phía Lưu Hạ trong màn hình máy tính, nghiêm túc suy nghĩ lại rồi nói: "À... Đúng vậy, là một con Golden, cắn túi của mình không chịu buông." Dường như Lưu Hạ hơi hoang mang: "Không phải người ta nói Golden là loại hiền lành nghe lời à? Sao lại..." Nhớ tới buổi chiều ngày đó, Thích Niên lập tức dở khóc dở cười: "Bởi vì trong túi của mình có thức ăn cho chó." "Shit(*)." Lưu Hạ cười to: "Còn chủ nhân của nó thì sao? Có bồi thường không?" (*)Nguyên văn là 我勒个去, đây là một câu chửi lưu truyền trên mạng, được sử dụng nhiều trên World of Warcraft, đây không phải là một câu chửi người mà là một câu để phát tiết lúc khó chịu. Chủ nhân của Golden... Thích Niên đang vẽ phác thảo thì chợt dừng tay, không trả lời. Webcam của Thích Niên hỏng rồi, chỉ có thể nghe thấy âm thanh chứ không có hình ảnh, vì vậy Lưu Hạ không phát hiện ra sự bất thường của Thích Niên nên vẫn nói: "...Cậu không biết đâu, lần trước cái nhà dưới lầu có nuôi chó Becgie mà không xích lại, thế là mình bị nó bổ nhào tới." ... "Cho nên sau đó cậu xử lí thế nào?" "Sau đó hả?" Thích Niên hơi híp híp mắt, nói thầm: "Mình xin số điện thoại của anh ấy..." Lưu Hạ im lặng một hồi, rốt cuộc phát hiện Thích Niên có chút kì kì: "Không phải chỉ như vậy là xong chứ?" "Hả?" Thích Niên không yên lòng mà lật sách, mấp máy môi: "Lưu Hạ, hình như mình thích người ta từ cái nhìn đầu tiên rồi." —— cái người đàn ông với gương mặt lạnh lẽo như băng ấy. Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Từ Cái Nhìn Đầu Tiên (Mỹ Nhân Nghi Tu) của tác giả Bắc Khuynh.