Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trường Phong Có Thư

Bột: Lượn ra lượn vào page Review Ngôn Tình – Convert của chị Tâm suốt từ hồi đầu, share về bao nhiêu xong hôm qua mới đọc bộ này, đọc xong là phải làm luôn TvT Vì truyện không có giới thiệu nên tớ xin review truyện của độc giả Trung bên chỗ chị Tâm để edit thêm coi như giới thiệu *theng kiu chị xD*. Như tớ thì thích đọc thẳng vào truyện và tự cảm nhận luôn, còn ai có thói quen đọc review trước thì đọc phần bên dưới nha.   1. Hoa Đào Truyện không quá dài, nhưng là đoản văn dân quốc tôi thích. Nam chính là thiếu soái quân phiệt, nữ là phần tử trí thức. Nam chính nhất kiến chung tình với nữ chính, sau đó là cầu hôn, nữ chính lại không chịu cưới đui gả mù. Cuối cùng hai người vẫn cưới gả, nữ chính không thích vẻ vô lại và khí chất quân đội của nam chính, dù nam chính thô lỗ nhưng lại rất thích nữ chính. Anh muốn một người vợ ngoan ngoãn tuyệt đối, nhưng người con gái không hề hiền thục như nữ chính lại khiến tim anh rung động. Hai người ở bên nhau một thời gian, nam chính lại càng bao dung nữ chính hơn, nữ chính cũng dần hiểu được lý tưởng của nam chính. Lửa đạn và thời thế loạn lạc khiến hai người gắn bó thắm thiết. Dù là sống hay chết, họ vẫn bằng lòng lang bạt đơn độc mà tìm đối phương, tình yêu của họ không oanh oanh liệt liệt mà là nước chảy thành sông. Đoạn khiến tôi xúc động nhất là nữ chính vẫn luôn không có thai, nam chính kiên định không lấy vợ bé. Nữ chính uống thuốc để có con tới mức phải rửa ruột. Lúc nam chính chạy tới bệnh viện, điều đầu tiên anh làm là cho mình một cái bạt tai rồi nói nếu cô giày vò bản thân như thế thì không bằng ly hôn cho rồi… Một phần tử trí thức trở nên mê tín vì người mình yêu, một thiếu soái sĩ diện và mang lòng chiếm hữu mạnh mẽ lại nhượng bộ vì vợ mình như thế… Thích truyện dân quốc thế này!   2. Điêu Dân Dù là đoản văn nhưng vẫn muốn cực lực đề cử. Mở đầu đi ngược dòng thời gian, là hồi tưởng về quá khứ lúc đi dạo của đôi vợ chồng già sống một đời người. Tình yêu dân quốc, thiếu soái quân phiệt tư tưởng cũ cưới một tiểu thư khuê các “uống mực Tây” (*) và tiếp nhận giáo dục – tư tưởng tiến tiến. Nam chính muốn vợ con êm ấm, nữ chính muốn tự do yêu đương và có sự cộng hưởng về tâm hồn. (*) Uống mực Tây: Vào thời kì vãn Thanh, Trung Quốc không còn phong bế cửa khẩu và không giao thương với các nước khác nữa. Để thúc đẩy đất nước kiến thiết, Trung Quốc điều động một lượng du học sinh lớn ra nước ngoài để học tập khoa học kỹ thuật tiên tiến của họ. Bởi vậy, những du học sinh này bị người đương thời gọi là người “uống mực Tây”. Hiện nay cụm từ này vẫn được dùng để chỉ những người đã đi du học ở nước ngoài, có khi còn chỉ người “từng xuất ngoại” hay người học tiếng nước ngoài. Nam chính là quân nhân thẳng thắn và thô lỗ. Lúc đầu anh muốn vợ mình vâng lời răm rắp, cuối cùng lại bị sự bất khuất của nữ chính chinh phục. Ban đầu nữ chính luôn không hé lộ lòng mình, hai người có thể lên giường, nhưng trong mắt và trong lòng cô luôn không có anh. Có điều con người vẫn luôn có tình cảm. Sau khi chung đụng một thời gian, cuối cùng nữ chính cũng hiểu được tư tưởng, khát vọng và nỗi uất ức của nam chính, nam chính cũng nguyện bên cô cả đời. Quân phiệt chia cắt, loạn trong giặc ngoài, lửa đạn không ngớt, tình yêu và bên nhau là những điều xa xỉ. Họ phải vượt qua rất nhiều khó khăn, cũng là cả đời oanh oanh liệt liệt, cuối cùng chuyện cũ đã qua đều là khói bụi, chữ tình cũng sâu tận cốt tủy. Truyện mang hơi thở dân quốc nồng đậm, tôi rất thích.   3. Lật Tử Tảo Thư Đoản văn, truyện dân quốc hay, có ngọt có ngược. Nam nữ chính một là thiếu soái quân phiệt vô lại, một là thiếu nữ tân thời mới đi du học về. Trong một lần tham gia vũ hội, nam chính nhất kiến chung tình với nữ chính nên tiếp theo đã tới cửa cầu hôn. Dù nữ chính không cam chịu cưới đui gả mù, cũng tức giận vì nam chính chuyên chế nhưng không thể chống lại lời của cha mẹ. Hai người khác biệt hoàn toàn bắt đầu cuộc sống trắc trở~ Rồi dần dần bằng lòng thay đổi vì nhau~ ____ Nếu trong quá trình đọc có bất kì chi tiết hay sự kiện, nhân vật nào khiến bạn không thích hoặc thấy không hợp, hãy dừng đọc và click back để tránh gây khó chịu không cần thiết. Nếu bạn thích truyện, tớ rất vui. Nếu không thì bạn có thể không đọc. Không yêu đừng nói lời đắng cay. Cảm ơn cả nhà và chúc tất cả đọc truyện vui vẻ. *** Một truyện ngắn dân quốc viết về thời kỳ Trung hoa kháng Nhật, chuyện tình của chàng Thiếu soái họ Chương và cô gái cá tính Phương Trạch, mưa dầm thấm đất. Ngày họ gặp mặt, khi đó là lần đầu tiên Phương Trạch tham gia tiệc rượu sau khi từ Pháp về. Cô mặc sườn xám ngắn màu xanh đậm, bên ngoài khoác thêm khăn choàng len, xinh đẹp biết bao nhiêu. Cặp mắt ấy sáng hơn bất kỳ ai khác, chân mày nhọn, cằm nhỏ hơi hếch lên. Lúc đó Chương Trường Phong đã nghĩ cô gái nhỏ này trông rất có tinh thần. Thế nhưng lời nói ra khỏi miệng lại đầy cợt nhả, càn rỡ. Anh nói với đám bạn xung quanh: “Người kia được đấy, rõ ràng là không nghe lời, mặt mày cũng là tướng khắc chồng.” Đã vậy, còn làm động tác chỉ thẳng vào cô. Thế mà anh muốn chết thật ! Anh quyết định cưới cô vào cửa Chương gia. Mà Phương Trạch, cô cứ vậy mà gả cho Chương Trường Phong đáng giận và đáng hận mới gặp một lần kia. Anh kiêu ngạo và sĩ diện, anh nghĩ ngoài đường kia không biết có bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp muốn gả vào nhà mình, anh không biết yêu thế nào mới phải, chỉ biết mình muốn cưới một người vợ hiền dịu, hiểu chuyện, sinh con, quán xuyến việc nhà. Nếu không gặp Phương Trạch, chắc chắn người được anh chọn lấy sẽ là người như vậy. Thế nhưng lấy cô về rồi, anh mới biết vợ mình là một người phụ nữ trái ngược với những điều trên. Cô tân thời, yêu sự tự do phóng khoáng, không biết sợ hãi trước uy quyền, luôn luôn ngẩng cao đầu. Cô không biết cười ngọt để lấy lòng, không biết nũng nịu để cầu sự che chở, cô còn chán ghét phải nói chuyện với anh, thờ ơ lãnh đạm sống dưới cùng một mái nhà. Vậy mà, anh lại không thể ngừng để ý đến cô, muốn cô cam tâm tình nguyện ở cạnh mình. “Rõ ràng tôi thích em đến thế.” “Nhưng tôi không thích anh.” Ấn tượng của Phương Trạch đối với Chương Trường Phong vốn đã không tốt. Cô luôn không hiểu vì sao lần đó Chương Trường Phong gặp cô trong vũ hội đã liền đến nhà hỏi cưới. Cô tin rằng anh không phải là mẫu người yêu từ cái nhìn đầu tiên. Từ ngày làm dâu, cô không dùng mọi cách để chiếm “sủng” từ chồng mình giống như những vị tiểu thư được gả vào dòng dõi danh giá thường thấy, đơn giản bởi vì cô không yêu, và cũng không thể chấp nhận một người chồng luôn cho bản thân là đúng. Cô muốn gặp gỡ, yêu đương một người có chung gu thẩm mỹ, có học thức giống nhau. Người cô yêu sẽ cùng cô dành cả ngày đi dạo phố, nói chuyện âm nhạc, xem triển lãm tranh, giống như tình yêu Platonic vậy. Nhưng gả vào nhà họ Chương rồi, không thể tìm thấy những điều ấy. Tình yêu lãng mạn mà Phương Trạch muốn, Chương Trường Phong không cho được. Hai người họ, cuộc sống vốn dĩ khác nhau, cái tôi lại quá lớn Trong chiến tranh lạnh âm ỷ giữa 2 người, giữa những mâu thuẫn hờn dỗi, cơm không lành canh chẳng ngọt, là sự nóng nảy, không chịu cúi đầu của Chương Trường Phong và sự lí trí quyết liệt của Phương Trạch. Nhưng đằng sau những đối chấp kia, ta cũng nhìn thấy được sự bất lực trong tình yêu, không cách nào giãi bày của chàng thiếu soái và những khát khao được thấu hiểu, được san sẻ bầu bạn của người phụ nữ trẻ. Tình yêu vốn dĩ cần sự hòa hợp trong tâm hồn, bao dung và nhường nhịn đối phương chứ không phải là ai đúng ai sai. Rõ ràng anh yêu cô đến vậy, cho dù cãi nhau có tức giận bỏ nhà đi cũng không nghe theo lời xúi giục tiện đường chơi gái. Rõ ràng bản thân cô là người có tư tưởng tiến bộ, nhưng lại dại dột nửa đêm uống thuốc để mong có thai đến mức phải đi rửa ruột. Hai người yêu thương nhau thế nhưng thể hiện thì lại như đao thật súng thật mà ra trận vậy. Cho đến một ngày, những bất đắc dĩ trong lòng Chương Trường Phong, Phương Trạch đều hiểu hết. Ngẫm nghĩ lại, mới thấy tiếc duyên. Chương Trường Phong không hiểu thế nào là bình đẳng, nhưng đứng giữa áp lực gia đình và đàm tiếu từ người ngoài, anh kiên định nói với cô rằng “Nếu đã là người vợ anh hợp ý lấy về thì anh nhất định sẽ bảo vệ cô ấy. Nếu không thì có khác gì súc sinh đâu? Sinh con thì ai mà không sinh được? Nhưng A Trạch hiểu anh thì trên đời này chỉ có một mà thôi.” . Những lời này, một người đàn ông tân tiến thời nay cũng khó nói ra, nhưng Chương Trường Phong lúc đó đã xem Phương Trạch là độc nhất, vượt qua những phán xét xã hội và cả mong muốn của chính mình. Một cậu ấm dòng dõi danh giá sinh ra trong thời chiến, thiếu soái nhà họ Chương rốt cuộc cũng không có gì sung sướng cả, vì trọng trách lớn lao nên dẫu mệt mỏi đau đớn vẫn phải nhẫn, nhìn thấy vợ nằm trên giường bệnh mà tự trách mình vô dụng, quỳ gối khóc nghẹn. Tình cảm dùng sai cách để bày tỏ cùng đối phương, cho nên đã hao tốn hết 3 năm. “Anh không phải là thiếu soái gì cả, anh là… anh chỉ là…” “Anh là chồng em, là một người đàn ông đội trời đạp đất.” Đến khi tiếng súng kháng Nhật nổ ra, khói lửa đạn bom bùng lên mới khiến cho con người ta thật sự sợ hãi, sợ gia đình ly tán, sợ người mình yêu hi sinh, sợ lời thật lòng chưa kịp nói mà người đã đi mất. Giữa cuộc chiến khốc liệt, Chương Trường Phong liều mạng quay trở về tìm Phương Trạch, hình ảnh hai người ôm nhau khóc bên tiệm cầm đồ khiến người đọc thổn thức khôn nguôi: “Chương Trường Phong, em biết anh sẽ đến tìm em mà…” “Anh tới đây rồi còn gì? Chương Trường Phong anh có cụt tay, cụt chân cũng sẽ bò tới tìm em…”  – “Có phải bây giờ em xấu lắm không?” – “Xấu cũng vừa xứng với anh bây giờ.” Bởi vì Chương Trường Phong nói sẽ tới tìm cô, cho nên Phương Trạch kiên trì chờ đợi.  Nhân sinh trôi nhanh là vậy, họ sống nương tựa vào nhau, chờ đợi nhau từ thời chiến đến thời bình. Cho đến khi hai thân ảnh bạc trắng mái đầu, Chương Trường Phong ngồi xe lăn, Phương Trạch chậm rãi đẩy phía sau. Chàng thiếu soái cao ngạo tuấn tú năm đó nay là một ông lão gầy yếu, cầm lấy tay người bạn già, cười rồi lại khóc nhắc lại từng chuyện đã qua. Ngày ấy Nhật chiếm đóng, Phương Trạch là cô tiểu thư sống ở Phương Tây trở về nước, chuyện nấu ăn nhóm bếp củi chưa từng làm qua, vậy mà cũng tập nấu nước, biết làm 2 món một mặn một canh chờ chồng đi làm về. Những chuyện này, Chương Trường Phong đều nhớ rất kĩ, cho dù ngày hôm nay ăn món gì cũng đã quên.  “Tôi nghĩ kĩ rồi, nếu có một ngày tới bà mà tôi cũng không nhớ được, thì tôi sẽ chết.” Phương Trạch đã mất cả đời để đúc rút một kinh nghiệm: Có thể ở bên Chương Trường Phong nhiều bao nhiêu thì ở nhiều bấy nhiêu. Đánh giá: 8.5/10 Truyện rất cảm động, ấm áp ❤ Còn có thể ở bên người bạn yêu thương thì hãy trân trọng từng ngày. Mời các bạn đón đọc Trường Phong Có Thư của tác giả Ôn Cừu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Trong Tim Tôi - Nhược Thủy Thiên Lưu
Văn án: Đại thiếu gia nhà họ Cố đã là hỗn thế ma vương hai mươi mấy năm nay, muốn gì được nấy, vô cùng bướng bỉnh, ương ngạnh, là người không thể vô sỉ, chỉ có thể vô sỉ hơn, duy chỉ là không có hứng thứ với con gái. Cho đến khi gặp được Hứa Tư Ý, đại thiếu gia mới phát hiện, không muốn sáng mong, chiều nhớ cũng không thể được!  Hôm nọ đọc được bài giới thiệu sách xuất bản trên page, đọc thấy hợp gu mình nên quyết định nhảy thứ xem. Ai dè…đúng gu mình thiệt, nam chính đúng mẫu mình thích luôn.  Nam chính Cố Giang - người thừa kế duy nhất của Cố thị, đẹp trai, học giỏi, có gia thế, nhưng lại là một Hổn Thế Ma Vương. Thời đi học, xăm hình, hút thuốc, trốn học đánh nhau, đến đồn cảnh sát, anh đều có tất.  Nữ chính Hứa Tư Ý của chúng ta siêu cấp đáng yêu nha, có chút ngốc nghếch, nhưng có lẽ lớn lên trong gia đình có mẹ kế luôn bắt nạt nên cô có phần nhạy cảm hơn người khác. Thật ra Cố Giang gặp Hứa Tư Ý không phải là trong buổi phóng vấn vào Hội học sinh mà là khi anh còn học cao trung, qua trường cô đánh nhau nhưng không may bị Hứa Tư Ý bắt gặp, tưởng anh bị bọn côn đồ trong trường ức hiếp nên đã gọi cảnh sát giúp. Hai người đều có nét tương đồng là thời thơ ấu không mấy là hạnh phúc. Tiểu tam - Phó Hồng Linh dùng thế lực của gia đình ép ba Hứa Tư Ý cùng mẹ cô ly hôn, bắt ông kết hôn với mình. Vì Hứa Quang Hải có tiềm lực kinh tế hơn tòa phán Hứa Tư Ý ở cùng ba. Mẹ kế thì không ưa cô, thời thơ ấu bà hay nhốt cô trong phòng rồi khóa cửa lại, dần dần Hứa Tư Ý sinh ra chứng sợ bóng tối. Lâu lâu cô lại nghe tiếng cãi nhau giữa Phó Hồng Linh với ba mình do vậy cô lại ghét ở căn nhà đó hơn. Hứa Quang Hải không phải là tra nam, ông cũng yêu Hứa Tư Ý rất nhiều nhưng bản tính ông lại nhu nhược, yếu hèn, không có thể bảo vệ và chăm sóc cho con gái mình được. Nói đúng ra thì Hứa Tư Ý một mình lớn lên, chả có ai quan tâm chăm sóc cho cô cả. Còn mẹ cô sau khi ly hôn thì đi Pháp, kết hôn và sinh con bên đó, cô cứ nghĩ mẹ cô đang hạnh phúc, cô cũng không dám quấy rầy hạnh phúc của mẹ mình nhưng thật ra mẹ cô bên đó chả tốt tí nào, chồng suốt ngày cờ bạc, uống rượu say rồi về đánh đập bà.  Về phần thời thơ ấu của Cố Giang, ba mẹ anh là liên hôn, vốn dĩ không có tình cảm với nhau, ba anh suốt ngày đàn đúm. Thuở nhỏ anh đã chứng kiến hằng ngày ba anh đem phụ nữ về nhà. Mẹ anh vì liên hôn, khiến bà không thể có một hạnh phúc chính nghĩa, nhìn chồng mình gái gú càng sinh ra chán ghét cuộc hôn nhân này, lây sang anh, sinh anh ra liền bỏ mặt anh. Bà nội thấy vậy nên rước anh về nhà chăm sóc cho anh. Khi anh dần lớn lên, bà cũng nhận ra lỗi lầm của mình, chỉ là rất tiếc, dù bà làm gì thì Cố Giang cũng cách xa bà, còn ba anh thì cũng hết ăn chơi.  Còn về phần tình cảm nam nữ chính thì ngọt ngào, Cố Giang vô cùng sủng Hứa Tư Ý, phải nói là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Sinh nhật cô còn đặc biệt xăm tên cô lên ngực mình. Còn giúp cô trả lại những gì mà mẹ kế đã đối xử với cô, còn giúp cô giải quyết tên chồng cặn bã của mẹ cô…. Còn dám đứng trước mặt ba cô mà nói: “Nếu chú không bảo hộ tốt con gái của mình, không bằng, đem chuyện này giao cho cháu làm.”  Ngoài ra còn có những nhân vật phụ vô cùng đáng yêu, như cô nàng Trương Địch Phi, thấy bạn mình Hứa Tư Ý bị người khác khi dễ, liền bảo cô cầm sổ ghi chép ra…ghi lại những chiêu để đối phó những loại người như vậy ????  Truyện không quá ngắn cũng không quá dài, nhẹ nhàng, ngọt, có những khúc khiến mình bật cười khúc khích. *** Người đứng ở bên đường Lương Nam cùng với Tống Việt cũng không tránh khỏi sửng sốt. Lúc nãy cô nàng này đi bên cạnh Cố Giang, mà anh lại không giới thiệu với bọn họ, làm bọn họ tưởng rằng cô chỉ là một người bạn học bình thường của anh. Cố Giang nhìn chằm chằm Hứa Tư Ý, hướng cằm, “Đội mũ vào.” “…….Vâng.” Cô gật gật đầu, ngoan ngoãn đội mũ lên. Cố giang lại nói: “Đến đây.” Hứa Tư Ý hơi giật mình. Cô mơ hồ đoán được ý tứ của anh, liền xua xua tay, “Đã đến cổng trường rồi, em sẽ tự đi.” Cố Giang nghe vậy, nhíu mày lại, có phần không kiên nhẫn, “Lại đây với tôi.” ………..Được rồi, vậy tiện đường mà đi nhờ xe vậy. Hứa Tư Ý chỉnh lại tâm lí và suy nghĩ của bản thân, có phần hơi lo lắng, chỉ có thể hít sâu để bình ổn lại tâm tình. Sau đó, cô bước tới, nhấc chân trái lên. Chiếc xe cỡ trung có hơi cao làm cô phải kiễng chân lên cùng mất một chút sức lực mới có thể lên ngồi ở ghế sau. Cô lặng lẽ nhìn khoảng cách giữa hai người, Tốt! Rất tốt! Hứa Tư Ý vui mừng, âm thầm cảm thấy may mắn. Cô hơi gầy và nhỏ nhắn lại chưa kể ghế ngồi của xe đua này khá dài, nên cô cùng với người đằng trước còn cách nhau mấy cm, hoàn toàn không chạm vào nhau. Tiếp đến, hai bàn tay nhỏ bé chần chờ vài giây, rồi đưa về phía sau, sờ soạng một trận, nắm lấy đuôi xe một cách chắc chắn. Cố Giang phát hiện ra, mũi phát ra một tiếng cười nhạo, giống như tức giận lại có phần bất đắc dĩ, “Tay đặt ở chỗ nào” Mặt Hứa Tư Ý nóng lên, ngay cả âm thanh cũng không tự giác mà nhỏ lại, ậm ừ: “Không sao đâu. Em có thể bám ở đây.” “Không an toàn.” “……….” người ngồi phía sau nghe xong, không hé răng cũng không có động tác gì khác. Người thanh niên kia hơi nhíu mày, trong lòng không khỏi khẽ thở dài. Anh không nói gì nữa, với tay ra phía sau, chỉ trong chốc lát đã bắt được hai cánh tay của cô. Tay cô trông thật yếu ớt, mềm mại như không xương, giống như chỉ cần anh hơi dùng chút sức là đã có thể bẻ gãy. Hứa Tư Ý trợn tròn mắt. Cố giang bắt lấy hai cánh tay mảnh khảnh, kéo về phía trước,khóa tay cô lại, bắt ôm lấy eo của mình. Hành động này khiến khoảng cách của hai người lui lại bằng 0. Hứa Tư Ý ngẩn người. Sau khi hoàn hồn, cô nhận ra rằng côđang ghé vào lưng của anh,khuôn mặt áp vào chỗ lõm giữahai xương bả vai, cơ thể anh săn chắc lại rất ấm áp. Mười ngón tay mảnh khảnh đặt trên thắt lưng của người thanh niên cao gầy ấy, có phần kích động và bối rối. Ngón tay vô thức trượt qua cơ bụng có các múi cơ rõ ràng của anh. Hứa Tư Ý cả người cứng đờ, mặt đỏ bừng. Trong đầu cô như ma xui quỷ khiến, bất giác nhớ tới hình xăm con đại bàng ở thắt lưng của anh. Tim cô đập loạn nhịp, không cất nên lời. Ngay lúc đó, một giọng nói kéo Hứa Tư Ý trở lại. Giọng nói của Tống Việt lộ ra tia bất mãn: “Giang ca, thật vất vả mới gặp nhau một cái, cậu cứ vậy mà rời đi luôn à?”. Ánh mắt anh ta quét qua người Hứa Tư Ý một lượt, “Đây là bạn cùng lớp sao? Sao không giới thiệu với mọingười?” Cố Giang thản nhiên trả lời: “Bạn gái tôi.” ... Mời các bạn đón đọc Em Trong Tim Tôi của tác giả Nhược Thủy Thiên Lưu.
Hỉ Oa - Minh Tinh
Bạn sẽ làm gì nếu có một tiểu quỷ phát hiện ra bí mật của bạn và đe dọa bạn phải giúp nó? Đó là những gì xảy ra với Tang Thủy Lan. Người trưởng thành như cô lại bị một đứa bé uy hiếp, cầu xin để giúp nó không biết bao nhiêu lần, thế mà cô vẫn tự nguyện muốn chui đầu vào lưới. Hỉ Oa không phải là một đứa trẻ bình thường mà là một tiểu quỷ lưu lạc ở trần gian, vô tình phát hiện ra Tang Thủy Lan có thể nhìn thấy cậu. Cậu lập tức tận dụng điều vừa phát hiện được để cầu xin cô giúp đỡ cứu người cha tương lai của mình. Còn Tang Thủy Lan vì bất đắc dĩ đành phải thuận theo cậu bé với điều kiện khi hoàn thành xong việc, nó không được xuất hiện trước mắt cô nữa. Cô đầu bếp Tang Thủy Lan là một cô gái hồn nhiên, giàu tình cảm, tuy chỉ một thân một mình nhưng vẫn rất lạc quan. Cô chăm chỉ làm việc kiếm tiền để có thể sớm chuộc lại “lâu đài” của gia đình cô. Mặc dù cô có mắt âm dương thấy được những thứ người thường không thể thấy nhưng lại lựa chọn giấu đi để có một sống bình thường như bao người khác.  Bạn nghĩ cô ấy sẽ làm thế nào để cứu người cha tương lai của tiểu quỷ kia trước tai ương sắp xảy ra? Cô không thể ngăn được người đàn ông đó nên bí quá hóa liều: “Tôi thích anh, xin anh hãy để tôi theo đuổi anh…” “Nếu anh không có ý kiến gì, có thể suy nghĩ đến việc gả cho tôi.” Bỗng chốc khi thời gian để giữ chân anh lại đã hết, chân cô như bôi dầu nhanh chóng chạy đi. Sự việc xảy ra một cách chóng vánh khiến Nghê Thần từ bất ngờ đến tức giận. Sau đó, anh phát hiện ra mình đã may mắn thoát khỏi một vụ tai nạn thang máy nhờ cô níu anh lại để “thổ lộ”. Tưởng chừng cuộc sống của cô lại quay trở lại quỹ đạo vốn có. Thật không may, cô bị thất nghiệp và lại gặp tiểu quỷ Hỉ Oa đến trả ơn cho cô bằng một công việc đầu bếp tại gia. Ai ngờ nơi cô làm việc lại chính là nhà ông nội của Nghê Thần. Nghê Thần là một thiếu gia trưởng thành trong đại gia tộc giàu có, được người nhà yêu thương che chở hết mực. Anh là mẫu đàn ông hoàn hảo nhưng đáng tiếc từ nhỏ anh bị bệnh tật quấn thân do sinh vào giờ xấu. Tính mạng của anh luôn gặp nguy hiểm do tai ương bất ngờ ập đến, có lúc lại bị quỷ bám theo làm anh bệnh không thuyên giảm. Chúng ta chắc không còn xa lạ gì với câu nói "con đường ngắn nhất đến trái tim đàn ông là đi qua dạ dày". Tang Thủy Lan có một tay nghề nấu nướng khiến cho mọi người trong nhà nhất là ông nội anh yêu thích, ngay cả Nghê Thần cũng không thể thoát khỏi ma lực của đồ ăn do cô nấu. Dạ dày của anh bị Tang Thủy Lan chinh phục hoàn toàn. Vì bị cô thu hút, Nghê Thần bất ngờ chuyển về nhà ông nội ở dẫn đến bị sắc quỷ bám theo làm anh bị sốt cao mãi không giảm. Khi anh bị bệnh, Hỉ Oa đương nhiên không thể không xuất hiện. Cậu nhóc dùng vẻ ngoài dễ thương, đáng yêu với đôi mắt long lanh như cún cầu xin cô lần nữa cứu cha tương lai của nó. Lại một lần nữa bị cậu bé “lừa gạt”, cô đành vờ giở trò lưu manh với anh để chọc tức nữ sắc quỷ nổi sát tâm, dụ hắc bạch vô thường đến câu hồn ả. Nhiều việc lần lượt xảy đến khiến anh nhận ra cô là một cô gái hồn nhiên, tình cảm và luôn cố gắng hết mình để hoàn thành mục tiêu. Còn cô thấy anh không phải một công tử nhà giàu ăn chơi chỉ biết dựa vào gia đình chờ cơm đưa, nước rót. Hơn nữa, tiểu quỷ Hỉ Oa luôn nói bên tai cô mong cô trở thành mẹ tương lai của nó. Lúc này hai người “tình trong như đã mặt ngoài còn e”**. Nghê Thần đã chủ động làm rách lớp ngăn vô hình để có được cô gái mình yêu: “Sao anh trả nhiều tiền vậy? Cho dù theo giá trị hiện tại, căn nhà đó cũng không đến số tiền đó.” “Không liên quan, anh không ngại trở thành chủ nợ của em.” “Nhưng số tiền đó… cả đời em cũng không trả nổi…” “Kiếp sau tiếp tục trả.” Dù đang say đắm trong tình yêu nhưng trong tim của Tang Thủy Lan vẫn luôn đau đáu về bí mật của mình. Cô không muốn cho ai biết về khả năng đặc biệt này. Hiện tại cũng chỉ có Hỉ Oa biết về nó. Vì nó, cô trở nên cô độc không có một người bạn. Cô sợ nếu anh biết sẽ coi cô là quái vật mà xa lánh cô. Một khi có được sự ấm áp, con người rất sợ mất đi. Cuối cùng cô đã dũng cảm để mở lòng với anh về bí mật của cô, về sự tồn tại của Hỉ Oa – đứa con tương lai theo anh từ lúc 9 tuổi cho đến bây giờ. Tình cảm của hai người tưởng như tốt đẹp và họ mong chờ được sớm thấy Hỉ Oa. Thanh mai của Nghê Thần, Tống Dao Dao coi Tang Thủy Lan là cái gai cần nhổ đi vì chen giữa cô ả và Nghê Thần. Liệu sẽ Tang Thủy Lan sẽ gặp phải rắc rối gì và số mệnh của Nghê Thần, Hỉ Oa sẽ ra sao? Họ có được gặp mặt đứa con tương lai mà mình vẫn hằng mong đợi? Nếu tò mò mọi người đừng ngần ngại mà nhảy hố nha. *** “Hỉ Oa” không phải là một bộ truyện đặc sắc dễ thu hút nhiều người đọc. Diễn biến nhẹ nhàng không có nhiều cao trào. Điểm nổi bật nhất là cậu nhóc Hỉ Oa nghịch ngợm, đáng yêu và cực lầy. Tình cảm của Tang Thủy Lan với cậu là điểm nhấn lớn trong truyện. Điểm trừ của truyện này là tình cảm nam nữ chính diễn biến nhanh. Nam chính buff nhiều nhưng đặt vào trong truyện lại mờ nhạt. Nghê Thần và Tang Thủy Lan vốn dĩ nhanh chóng thành đôi là nhờ tiểu quỷ Hỉ Oa “mai mối” bằng việc cầu xin lầy lội vô đối, ánh mắt long lanh và cái mông trắng trẻo tròn vo nhìn muốn cắn :)). Số phận đã sắp đặt ai đó đến bên cuộc đời của bạn trước rồi. Việc của bạn là cứ tự nhiên mở lòng mình đón nhận một cách vui vẻ. Người đi hay ở không quan trọng bằng việc họ đã để lại dấu ấn trong mình như thế nào. Giống như Tang Thủy Lan với tiểu quỷ Hỉ Oa vậy. *** Ba năm sau. Trong văn phòng hiệu trưởng của nhà trẻ, Nghê Thần nhìn ra phía khuôn viênnhà trẻ nói: "Tuy rằng đề nghị của ông rất tốt, nhưng dù sao con tôi mới có ba tuổi, trẻ con khỏe mạnh là tốt nhất, cho nên việc ông muốn chothằng bé đi học trước tôi sẽ tôn trọng ý kiến của nó, xem nó có muốnkhông sau đó chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện." Hiệu trưởng vội vàng đáp lại: "Hi vọng Nghê tiên sinh sau khi về suy nghĩcẩn thận, con trai ông quả thật là một nhân tài, nếu tiếp tục học tạiđây sẽ thật sự đáng tiếc..." "Tôi sẽ suy nghĩ." Cười chào hiệu trưởng, Nghê Thần đứng dậy ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa, anh liền nhìn thấy một cậu nhóc bé nhỏ, lưng đeo cái ba lô tựa lưng vào tường văn phòng hiệu trưởng, nghiêm mặt nhìn anh. "Hiệu trưởng nói gì vậy?" Nghê Thần xoay người, một tay ôm con vào ngực, nhéo nhéo hai má tròn tròn,thấp giọng nói: "Hiệu trưởng nói, vườn trẻ này là ngôi miếu nhỏ quá,không dung được đại phật như con, cho nên khuyên con sớm rời đi. Con"Tiểu gia hỏa này" rốt cuộc lần này lại làm loạn cái gì thế?" Cậu bé này không phải ai khác, chính là con của Tang Thủy Lan và Nghê Thầnra đời vào ba năm trước tên là Nghê Hạo, nó lè lưỡi ôm cổ cha cười ha hả không ngừng, nhân cơ hội ghé vào tai Nghê Thần nói: "Con vô tình khiếngiáo viên tức giận, nhưng con vô tội..." "Con lúc nào cũng nói mình vô tội." "Ba, ba phải tin con, lần này con thực sự vô tội, cô giáo không biết còndạy. Cô ấy không phân biệt được Lý Bạch là người của triều đại nào, lạinói với các bạn Lý Bạch là người triều Tống, con sửa giúp cô rằng LýBạch là người thời Đường, nói cô không được dạy sai cho trẻ nhỏ, kết quả cô giáo nói con khôn vặt, còn nói con cố tình bôi nhọ hình tượng giáoviên." Nghê Thần nghiêm túc gật đầu, "Uhm, chuyện lần trước con dùng bốn ngoại ngữnói chuyện với giáo viên ngoại ngữ, so với lần này quả thực là rất hòathuận." "Lần trước là giáo viên ngoại ngữ kia phát âm sai." Nghê Thần thở dài, nhìn đứa con trong lồng ngực nói: "Đừng quên con mới chỉ có ba tuổi thôi." Nhóc con vẻ mặt bất mãn phản bác, "Nhưng nếu tính đúng tuổi thì năm nay con đã sáu mươi tuổi rồi." Nghê Thần nhìn xung quanh một vòng, rồi dùng sức phát vào mông đứa bé mộtcái, nhỏ giọng nói: "Con muốn cho tất cả mọi người biết con mang theotrí nhớ từ kiếp trước đầu thai sao?" Nghê Hạo vội vàng che cái miệng nhỏ của mình, còn làm động tác suỵt suỵtđừng lên tiếng, "Hừ, đương nhiên không thể. Còn chuyện hôm nay, ngàn vạn lần ba đừng nói cho mẹ nhé." Nó bởi vì quá thông minh, nên đã chuyển đến mười bảy nhà trẻ,nếu nhà trẻnày lại tiếp tục coi nó là thiên tài không muốn nhận nó nhập học nữa, mẹ nó sẽ khóc đến chết mất. Đúng vậy, sau khi Hỉ Oa mang theo trí nhớ đầu thai, Tang Thủy Lan thực sựrất lo lắng cho nhóc con này, quá mức thông minh tính tình lại vô cùngtốt, lúc nào cũng bênh vực kẻ xấu, nhưng điều này lại khiến cho Hỉ Oaquá nổi bật, mà nếu nổi bật sẽ khó tránh khỏi khiến người nhà lo lắng,như Tang Thủy Lan cũng sợ Hỉ Oa quá nổi bật mà mang họa vào thân. Trải qua sự việc nhiều năm trước trong phòng thí nghiệm kỳ quái kia, thiếuchút nữa bị lấy đi đôi mắt. Kinh nghiệm đó Tang Thủy Lan càng chắc chắnhơn đạo lý “Không nên quá nổi bật”, huống chi chữ “Tài” đi với chữ“Tai”, cô không muốn bảo bối của mình trở thành quái nhân bị người khácbình phẩm. Cho nên về sau, cô lúc nào cũng dạy Nghê Hạo, ở bên ngoài nhất định là làmmột cậu bé bình thường, nhu thuận đáng yêu, bằng không đừng trách cô dạy dỗ nghiêm khắc. Bởi vậy, lần này biết được con lại khiến giáo viên choáng váng tức giận,vườn trẻ vừa gọi điện đến nhà, Nghê Thần đành đi làm bia, tự mình đếnđón con tan học, cũng dự tính sẽ không nói cho Tang Thủy Lan biết conbọn họ lại trở thành tiêu điểm trong nhà trẻ. Có một đứa con thông minh quả thật cũng đáng kiêu ngạo, nhưng thông minh quá lại khiến bố mẹ đau đầu. Nhìn đứa con tinh quái đáng yêu trong lòng, Nghê Thần không nhịn được nở nụ cười. Cho dù nhóc con này sau khi sinh ra thường xuyên khiến người nhà gặp đủloại phiền não, nhưng hiện tại với anh như vậy là rất hạnh phúc rồi, mọi phiền não đều biến thành gánh nặng ngọt ngào, dù thế nào anh cũng đềunhận hết …   Mời các bạn đón đọc Hỉ Oa của tác giả Minh Tinh.
Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - Mặc Linh
Văn án: Không biết tại sao mà Sơ Tranh lại  vô cớ bị phán quyết tử vong, nhưng sao đó thì phiền não duy nhất của cô chính là ____ TIÊU TIỀN. Cũng kể từ ngày cô bị ràng buộc với hệ thống này, eo không đau, chân không mỏi. Mà moá nó, ngay cả khi thở cô cũng không cần phải thở gấp nữa. Mỗi ngày đều phải tiêu tiền trong sự sợ hãi. Hệ Thống: Tiểu Tỷ Tỷ, đừng có tuỳ tiện mở chế độ vô địch!(▼皿▼#) Hệ Thống: Chúng ta cùng đặt ra một mục tiêu nho nhỏ đi!!!! Hãy tiêu hết 1 tỷ trước nào!! Sơ Tranh: Phá của cái gì. Còn nữa, những tên nam nhân không thể hiểu nổi này là sao? Đừng cản ta! Ta phải đi chinh phục Thế Giới! Tên nam nhân nào đó: ( nhanh chóng sửa tên) Ta chính là họ Thế tên Giới. #Tiểu tỷ tỷ!! Có tiền thật sự có thể làm mưa làm gió đó, tìm hiểu 1 chút điiiii# Review: Đây là một truyện xuyên nhanh khác của Mặc Linh, nhưng vì chưa hoàn edit mình chưa đọc được trọn bộ cả truyện nên cũng như quyển "Boss phản diện đột kích" mình không rõ ràng được xuất thân của nam nữ chính. Nhưng hiện tại mình đọc có lẽ cũng gần được nữa truyện rồi cũng đoán được kha khá về xuất thân của nam nữ chính. Có điều con má Linh thì sẽ không bao giờ tầm thường được, mình cũng sẽ không nói ở đây, để cho các bạn đọc rồi đoán thì nó sẽ hay hơn. Ở truyện này nhiệm vụ mà hệ thống phát cho nữ chính - Sơ Tranh là một nhiệm vụ phải nói là làm cho đọc giả rất muốn nhảy vô làm thay. Nhiệm vụ tiêu tiền - phá sản! Ôi trời, khi mình đọc mình cứ nghĩ như này này"xíu nữa đi ngủ thử lỡ bị hệ thống tiêu tiền này trói buộc thì sao, lúc đó đi phá sản cho đã ghiền >.
Tử Thần Vương Phi: Lãnh Khốc Tôn Chủ, Mời! - Hạ Tử Lam
Lần đầu nàng gặp hắn, hắn nói: "Tiểu mỹ nhân nàng là bị mê hoặc bởi dung mạo anh tuấn tuyệt sắc của ta nên mới đến đây xem trộm ta tắm sao?" nàng đen mặt, "Ngươi có thể vô sỉ hơn được không?" Lần thứ hai nàng gặp hắn, hắn nói: "Tiểu mỹ nhân, nàng đã nhìn hết thảy thân thể ta rồi có phải nàng nên chịu trách nhiệm không?" nàng cau mày "Đào hoa ngươi vô số đi mà tìm mấy nàng ấy...ngươi có thể mặt dày hơn được không?" Lần thứ ba nàng gặp hắn "Ngươi có hai con đường một là chết hai là theo ta" má ơi nàng đắc tội với ai thế này, chỉ  'lỡ' nhìn hắn tắm một cái thôi mà [.....] Đôi khi chỉ khi mất một ai đó mới biết họ quan trọng đến mức nào... *** "Đây là cái thứ gì?" Khanh Khanh lật qua lật lại y phục trên bàn cau mày hỏi. Tô Yên bảo nữ thuộc hạ trong Dạ Nguyệt mang theo vài cái rương nhỏ đặt trong phòng nàng, Tô Yên nghe nàng hỏi cũng chỉ cười Khanh Khanh lại gần mấy cái rương nhỏ mở ra xem, bên trong rương là một số vòng vàng dây bạc, châu báo trâm cài, mấy rương kia là y phục đủ sắc màu cùng phấn son "Đại tẩu, người đem những thứ này đến để làm gì? Tẩu là tranh chấp với đại ca nên di cư sang đây?" Tô Yên phì cười "Những thứ này đều là của muội" "Của muội?" khuôn mặt nàng có chút méo mó "Có cần phải bảy sắc cầu vòng, bánh bèo thục nữ thế này không?". Tô Yên gõ trán nàng một cái "Cái gì mà bánh bèo, muội y như ngày trước dùng từ ngữ quái lạ" "Muội nhìn xem bộ y phục này thế nào?" Tô Yên chỉ vào huyết y đỏ tươi được treo trên gỗ móc y phục. Khanh Khanh lắc đầu "Quá đỏ, quá chói rồi". Tô Yên chỉ vào bộ y phục màu vàng nhạt bên cạnh "Cái này thì sao? Không quá chói chứ, rất thanh tao, hợp với muội" Khanh Khanh tặc lưỡi "Yếu đuối, thục nữ quá rồi!" ../ Mời các bạn đón đọc Tử Thần Vương Phi: Lãnh Khốc Tôn Chủ, Mời! của tác giả Hạ Tử Lam.