Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xích Đạo Và Sao Bắc Cực

Tác giả Tang Giới vừa cho ra mắt siêu phẩm Xích Đạo Và Sao Bắc Cực, một câu chuyện ngôn tình sủng sẽ cho bạn biết thì a cảm giác thích một người chính là thế này. Giống như bỗng nghe hiểu được rất nhiều bài hát tình yêu, lạc nhi ý, cũng giống như bỗng nhìn thấy ngôi sao đang phát sáng. *** Theo một số tài liệu tra cứu được, ở thời điểm hiện tại, sao Bắc cực là một ngôi sao chỉ đường. Nó nằm trên trục của Trái đất, vì vậy hầu như không hề di chuyển. Điều đó cũng có nghĩa là, dù bạn đứng ở đâu trên bắc bán cầu, cũng có thể nhìn thấy ngôi sao này tỏa sáng. Trong cuộc đời mỗi người, sẽ có lúc được nhìn thấy một ngôi sao như vậy. Cho dù bạn đi đến đâu, bạn trải qua những gì, chỉ cần bạn vẫn còn tồn tại trên trái đất này, chỉ cần ngẩng đầu đều có thể nhìn thấy ngôi sao của lòng mình. Thế nên, đây là một câu chuyện kể về sự gặp gỡ, tìm kiếm và giữ lấy sao Bắc Cực của cuộc đời 5 cô gái. Câu chuyện đầu tiên là về cô sinh viên ngổ ngáo Thiên Thế và nam thần Đồng Hi Châu khóa trên. Hai người này giống như ở hai cực của trái đất vậy, Thiên Thế nóng nảy bất cần đời, Đồng Hi Châu lại trầm tĩnh chín chắn. Tỏ tình với anh chỉ là một trong những lúc bộc phát của Thiên Thế, ấy vậy mà Đồng Hi Châu lại đồng ý không do dự. Tuy rất bất ngờ, nhưng Thiên Thế thích anh là thật, chính vì vậy cô hổ nhỏ luôn cố giấu mình thật kỹ, dẹp bỏ tất cả thói hư tật xấu, khiến mình trở thành một cô gái hiền dịu xứng đôi với anh. Nhưng mà, như vậy thì mệt mỏi quá! Thiên Thế cảm thấy mình đã hy sinh nhiều như vậy mà anh chẳng chịu tiến thêm bước nào cả, thế nên cô tức giận lột luôn cái mặt nạ ngoan hiền kia xuống, xù lông trở lại là cô gái không sợ trời không sợ đất, hung hăng chia tay anh. Vậy mà, cuối cùng lại có thu hoạch bất ngờ. Đồng Hi Châu đứng thẳng lưng ưỡn ngực, tuyên bố, anh chính là yêu cái cô gái ngỗ ngược như thế đấy! ⇒ Bài học rút ra: Đừng bao giờ thay đổi bản thân vì người khác. Khác nhau cũng không sao, đối lập cũng không vấn đề gì, chỉ cần người đó yêu bạn thì cũng sẽ yêu tất cả những thứ thuộc về bạn. Câu chuyện thứ hai là về chị họ của Thiên Thế, cô giáo Thiên Kỳ. “Đối tác” của cô cũng chính là một học sinh mà cô từng làm gia sư. Tân Viên mười tám tuổi, là một thiên tài nhưng lười khai thông. Gặp được Thiên Kỳ thì phóng vèo một phát lên hẳn vị trí nhất trường, sau đó lại vèo một phát phóng thẳng lên giường, mang theo cô gia sư của mình. Chuyện tình cảm của Thiên Kỳ tuy có cách biệt về tuổi tác, nhưng lại không nhiều sóng gió. Bởi vì Tân Viên tuy trẻ hơn cô, nhưng tính chiếm hữu cực mạnh. Không kể tinh lực dồi dào ngày nào cũng hành cô đau eo mỏi gối, mà bất kể vệ tinh nào đến gần cô cũng bị anh đẩy đi thật xa. Không chỉ vậy, những cô gái vì theo đuổi anh mà tổn thương Thiên Kỳ, anh cũng không hề nể nang một cước đá văng không có ngày trở lại. ⇒ Bài học rút ra: Cách biệt tuổi tác không bao giờ là vấn đề nếu hai trái tim tìm được cùng nhịp đập. Câu chuyện thứ ba, là về Thẩm Trì Hy, hàng xóm của Thiên Kỳ. Đây là một nữ cường nhân chính hiệu của xã hội. Cực kỳ quyến rũ, giỏi giang và xem công việc như mạng sống. Đã từng trải qua một cuộc tình kéo dài 5 năm nhưng không thành, Thẩm Trì Hy gần như không có suy nghĩ sẽ yêu thêm bất cứ một người nào nữa. Cho đến khi gặp được Đồng Ngự. Nhưng lúc đó, cô không hề biết tên anh, bởi vì cô nghĩ anh là … trai đứng đường. Trong một buổi tối mệt mỏi, cô nhìn thấy anh đứng bên đường hút thuốc. Vẻ ngoài đĩnh đạc, gương mặt đẹp như tượng khắc, khiến Thẩm Trì Hy quyết định thử “ăn bánh trả tiền” một lần trong đời. Nhưng mà bánh này hảo hạng quá, phục vụ cô đến không còn gì để chê trách, mà còn không nhận tiền! Trước khi rời khỏi, anh chỉ để lại cho cô một số điện thoại. Có thể là vì anh quá tự tin, hoặc cũng có thể anh chỉ muốn đánh cược mà thôi. Thế nhưng, Thẩm Trì Hy lại thực sự gọi cho anh. Vừa là hiếu kỳ, lại vừa là thích thú, chỉ là cô vẫn chưa chịu thừa nhận. Quan hệ “trai bao” duy trì được một khoảng thời gian không dài, nhưng lại khiến cho Thẩm Trì Hy cảm nhận sự thay đổi từ thẳm sâu trong trái tim tưởng như đã hóa đá của mình. Cuối cùng, cô hỏi anh: “Chuộc thân cho anh, cần bao nhiêu tiền?” Đồng Ngự rất muốn cười, nhưng nhịn lại hỏi cô: “Tiền lương bây giờ của anh rất cao, nếu anh không làm việc, em sẽ nuôi anh à?” “Em nuôi anh.” Thẩm Trì Hy đáp lại một cách chắc chắn. Đã đến nước này, anh cũng không thể tiếp tục che giấu thân phận nữa. Cuối cùng, Đồng Ngự đã dùng một cách vô cùng trực tiếp để đối mặt với cô bằng con người thực sự của mình. Nhưng ít ra anh cũng không phải nói dối về tất cả, tiền lương anh cao là sự thật, bởi vì anh còn có vị trí xã hội cao hơn cả cô kia mà. Nếu như có làm trai bao, thì cũng là loại cao cấp nhất, và cũng chỉ phục vụ duy nhất một mình Thẩm Trì Hy. ⇒ Bài học rút ra: đừng bao giờ xem thường bất cứ một cuộc gặp gỡ vô tình nào, biết đâu người đó chính là chân mệnh thiên tử mà ông trời sắp đặt ở bên bạn thì sao? Một cô gái không chê bai nghề nghiệp của bạn, còn sẵn sàng chấp nhận quá khứ đen tối của bạn, không phải yêu thì là gì? Câu chuyện thứ tư là về cô bạn cấp dưới thân thiết của Thẩm Trì Hy, tên An Huyên. Có lẽ trong 5 câu chuyện thì đây có vẻ là câu chuyện ngược nhất. Mở đầu là một mối quan hệ vô cùng khó hiểu của cô và thanh mai trúc mã của mình, Lịch Lâm. Hai người rất ít khi gặp nhau, cũng không hề liên lạc, nhưng mỗi khi hai gia đình tụ họp thì ngay sau đó sẽ là màn lăn giường vô cùng kịch liệt. Cả hai đều có những mối quan hệ bên ngoài, cũng từng thử yêu đương với người khác, nhưng bằng một sự ăn ý không nói nên lời, họ vẫn giữ lại cho nhau phần cốt lõi. Thế nhưng, An Huyên dù sao cũng là con gái, cô biết mình yêu Lịch Lâm và cũng chỉ yêu mình anh ấy, nhưng bảy năm đối mặt với thái độ hờ hững của anh đã khiến tình cảm ấy trở nên hèn hạ đến cực điểm. Cuối cùng là buông bỏ. Tất cả đều có điểm giới hạn, An Huyên đã chạm vào giới hạn của Lịch Lâm, cho nên mới khiến anh giật mình tỉnh mộng. Người con gái ấy, nếu anh còn không giữ thì nhất định sẽ mất. Lịch Lâm đau đớn nhìn An Huyên chấp nhận tìm hiểu một người khác, muốn níu kéo nhưng lại không đành lòng nói ra nỗi khổ tâm của mình. Thôi thì, để xem tình cảm hai mươi năm có đủ lớn để khiến cô cho anh thêm một cơ hội nữa hay không. ⇒ Bài học rút ra: Đừng nghĩ người ta yêu mình thì muốn đối xử sao cũng được. Không ai mãi chờ đợi một tình yêu trong vô vọng. Vì thế, ngay lúc người ta còn kiên nhẫn với mình thì mau mà giữ lấy, đừng để mất đi rồi mới hối hận. Câu chuyện cuối cùng là về anh trai của Lịch Lâm, cũng chính là người yêu 5 năm không thành của Thẩm Trì Hy, tên Lịch Đảo. Nguyên nhân ngày xưa hai người không đến được với nhau chính là sự bất đồng về cách sống. Lịch Đảo là người muốn tự do, không thích cuộc sống gò bó quay cuồng nơi thành thị, thế nên anh đến một thành phố ven biển để mở một tiệm bánh ngọt. Một ngày đẹp trời, anh gặp cô gái nhỏ Hạ Tiểu Lộc. Khi ấy, cô bé vừa tốt nghiệp liền đi du lịch một mình, nhưng khổ nỗi lại mù đường. Thế nên, ông chú đẹp trai ga lăng đã trở thành hướng dẫn viên tạm thời. Dẫn qua rồi dẫn lại, dẫn luôn con gái nhà người ta vào tim. Tuy rằng lúc đầu cũng bày đặt lạnh lùng từ chối, khiến cô gái nhỏ nước mắt ngắn dài rời đi, nhưng sau khi nghe em trai Lịch Lâm tâm sự chuyện tình dở dang của mình thì lập tức xách balo lên đường, chạy thẳng một mạch đến trước mặt Hạ Tiểu Lộc, hùng hồn tuyên bố, “anh đến là để đối diện với tình cảm chân thành của mình.” May sao, trong lòng Hạ Tiểu Lộc vẫn còn có anh. ⇒ Bài học rút ra: Thời gian quen nhau bao lâu không quan trọng, quan trọng là gặp được người đó rồi, trong tim không thể chứa được người nào khác. Trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, suy nghĩ của chúng ta sẽ thay đổi. Ngày đó sẵn sàng vì tự do mà từ bỏ tình yêu, nhưng không hề hối hận. Bây giờ gặp được một người, sẵn sàng từ bỏ tự do để giữ lấy tình yêu, chỉ có thể nói, đến lúc rồi, trái tim không thể chịu nổi cô đơn thêm nữa đâu. … Năm cô gái với 5 hoàn cảnh, 5 tính cách, và 5 mối tình rực rỡ sắc màu. Có giận dỗi, có ngọt ngào, có nóng bỏng, có thấu hiểu, hơn cả là sự hạnh phúc lan tràn từ ánh mắt đến trái tim. Sẽ có rất nhiều cô gái tìm thấy một chút của chính mình trong đó. Không dám nói rằng, ai rồi cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc ngọt ngào như vậy, nhưng ít ra, khi bạn nhìn thấy ngôi sao Bắc Cực của đời mình, hãy chân thành giữ lấy nhé. Có thể không phải là sáng nhất trên bầu trời, nhưng sáng nhất trong lòng bạn là đủ rồi, phải không? _____________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chào mọi người, hiện tại đang là 0 giờ sáng, thời gian trẻ con đi ngủ, thời điểm phỏng vấn người lớn bắt đầu. Hôm nay, studio của chúng tôi sẽ mời đến năm nhân vật chính của cuốn sách kể chuyện thêm lần nữa. Đồng Hi Châu & Thiên Thế Q: Hai vị chấm điểm cho sinh hoạt X hiện tại của mình bao nhiêu? Đồng trồng cây: 10, đương nhiên điểm cao nhất rồi. Hổ con: 0! 0! Eo chị đây sắp gãy thành đôi rồi! Q: Hãy mô tả đối phương trong sinh hoạt X bằng một câu. Đồng trồng cây: Ngoan hơn bình thường khá nhiều, vì vậy càng muốn yêu thương cô ấy hơn. Hổ con: Hoàn toàn khác bình thường!!! Kinh quá đấy!!! Không muốn nghe gì cả, cố lên nào! Đồng trồng cây: Ồ? Em không thích anh như vậy à? Q: Hãy kể sở thích xấu của nhau. Đồng trồng cây: Hổ con nhà tôi cực kì thích cắn người (nhấn mạnh), sáng nào thức dậy vai cũng đầy dấu răng, may là mặc vest đi làm nên đồng nghiệp không nhìn thấy. Hổ con: ….Anh!! Anh mới thích cắn người!! Cắn em gái anh!! Sở thích xấu của anh ấy à? À tên này rất thích bật đèn! [Giọng nói ngại ngùng] Tôi không thích bật đèn! Thật kỳ lạ !! [Đổi sắc] Q: Ấn tượng sâu sắc nhất trong sinh hoạt X của hai người là gì? Đồng trồng cây: (Chống cằm suy nghĩ một lúc) À, có lẽ là vào đêm tân hôn, đàn em của tôi (Tân Viên) tặng một bộ đồng phục y tá làm quà cưới, tôi lừa cô ấy mặc, hmm, hôm sau cô ấy ngủ thắng đến tận chiều tối. Hổ con: ….Đồng Hi Châu, em muốn bẻ gãy chân anh… Cả lần đến Mauritius hưởng tuần trăng mật, bên bờ biển mà anh ấy dám… dám… Đồng trồng cây: Anh dám gì cơ? Q: Địa điểm X hai vị muốn thử trong tương lai là gì? Đồng trồng cây: Tôi muốn thử ở văn phòng, nghe chú tôi kể cảm giác tuyệt lắm! Hổ con: Đậu mòe! Chẳng lẽ anh không thể ở trên giường như bình thường à? Bạn Tang góp lời: Anh Đồng thật là, sao lại dạy cháu mình như thế chứ?! Tân Viên & Thiên Kỳ Q: Hai vị chấm điểm cho sinh hoạt X hiện tại của mình bao nhiêu? Tân Viên: Tất nhiên là 10 rồi, câu hỏi này của chị nhạt quá đi được! Thiên Kỳ: …10 á? (thẹn thùng) Q: Hãy mô tả đối phương trong sinh hoạt X bằng một câu. Tân Viên: Xấu hổ, cơ thể đỏ rực đáng yêu vô cùng… Đừng phỏng vấn chúng tôi nữa, về nhà thôi vợ yêu! Thiên Kỳ: …Chảy mồ hôi quyến rũ, giọng nói cũng rất gợi cảm (xấu hổ). (Bạn Tang: Tôi đây không nghe thấy…) Q: Hãy kể sở thích xấu của nhau. Tân Viên: Cô ấy không có sở thích xấu nào cả, nghe lời lắm. Thiên Kỳ: …Anh ấy thích cắn tôi, liếm tôi… (xấu hổ), khá giống thú hoang, sáng dậy thấy trên người đầy dấu bầm tím, phải mặc quần áo kín đáo… Q: Ấn tượng sâu sắc nhất trong sinh hoạt X của hai người là gì? Tân Viên: Chính là lần mặc bộ đồ thỏ! Cần phải nói nữa à? Từ nay tôi thích đào báu vật. Thiên Kỳ: …Bộ đồ thỏ… Á, sau này còn có cái khác, loại quần áo thủy thủ. Q: Địa điểm X hai vị muốn thử trong tương lai là gì? Tân Viên: (quyết đoán) Lớp học. Thiên Kỳ: …Á, tôi không muốn thử đâu, nhưng mà cuối cùng vẫn bị anh ấy ép thôi… Bạn Tang góp lời: Tân Viên quả thuộc thế hệ bạn trai thú dữ, tuy rất dữ rất cầm thú, nhưng rất đẹp trai. Tôi cảm thấy trong lòng mỗi cô gái đều mong muốn có một người bạn trai như vậy. Đồng Ngự & Thẩm Trì Hy Q: Hai vị chấm điểm cho sinh hoạt X hiện tại của mình bao nhiêu? Đồng Ngự; 11. Thẩm Trì Hy: 10… 11 là cái quỷ gì vậy? Q: Hãy mô tả đối phương trong sinh hoạt X bằng một câu. Đồng Ngự: Gợi cảm không chịu được, rất chủ động, khiến tôi muốn ngừng mà không được. Thẩm Trì Hy: …Rắn rỏi, nặng tựa núi lớn, đôi khi thực sự không thể chịu đựng được (đảo mắt). Q: Hãy kể sở thích xấu của nhau. Đồng Ngự: Sở thích của cô ấy là cào người, do đó trên lưng tôi xuất hiện nhiều vết cào… nhưng không sao, tôi vẫn rất thích. Thẩm Trì Hy: Tôi càng xin tha anh ấy càng hăng hái hơn…. Đáng sợ lắm, thể lực y như vận động viên điền kinh, thực sự không chịu được. Q: Ấn tượng sâu sắc nhất trong sinh hoạt X của hai người là gì? Đồng Ngự: Một lần cô ấy đến thăm phòng làm việc của tôi, hoạt động cả buổi chiều, do cô ấy hồi hộp nên vô cùng mẫn cảm, thú thật cảm giác đó… Thẩm Trì Hy: Đừng nhắc đến tên khốn kiếp Đồng Ngự này! Anh có muốn sau này bị cả nhân viên trong công ty mang ra làm trò cười không hả?! Q: Địa điểm X hai vị muốn thử trong tương lai là gì? Đồng Ngự: Chỗ nào cũng muốn. Thẩm Trì Hy: Anh đang trả lời gì thế hả? Trong trường mẫu giáo của Tiểu Mễ cũng được à? Đồng Ngự: (gật đầu) Ừm, cái vườn trong trường Tiểu Mễ anh cũng thấy được lắm. Thẩm Trì Hy: …WTF? Bạn Tang góp lời: Là nhân vật chính MVP nổi tiếng nhất, sao tôi cảm giác tất cả câu trả lời của đôi này đều là công khai tình tứ một cách trắng trợn nhỉ?!!! Chọc mù mắt tôi rồi! Khóc đây, hu hu!!!! Lịch Lâm & An Huyền Q: Hai vị chấm điểm cho sinh hoạt X hiện tại của mình bao nhiêu? Lịch Lâm: Điểm 10. An Huyền: Điểm 10. Q: Hãy mô tả đối phương trong sinh hoạt X bằng một câu. Lịch Lâm: Quyến rũ hơn, nữ tính hơn hẳn lúc bình thường. An Huyền: Mạnh bạo hơn, bình thường anh ấy hiền lắm, chẳng hiểu sao lúc ở trên giường khác vậy nhỉ… (đỏ mặt) Q: Hãy kể sở thích xấu của nhau. Lịch Lâm: Hình như cô ấy rất thích ôm tôi, không nhìn thấy mặt không được. An Huyền: Anh ấy rất thích vào từ phía sau… Nhưng mà tôi không thích lắm, bởi vì không thấy anh ấy tôi sẽ mất cảm giác an toàn. Q: Ấn tượng sâu sắc nhất trong sinh hoạt X của hai người là gì? Lịch Lâm: Có lẽ là lần vào từ đằng sau khi thấy cô ấy mặc quần chip trong nhà bếp. Kể từ lần đó tôi cực kỳ thích vào từ đằng sau, bởi vì âm thanh của cô ấy quá mê người. An Huyền: …Lịch Lâm, anh đang kể gì đó hả? Sao anh không nhắc đến lần ở phòng tắm ấy, anh… Q: Địa điểm X hai vị muốn thử trong tương lai là gì? Lịch Lâm: Sân thượng. An Huyền: Em không muốn!! Lịch Đảo & Hạ Tiểu Lộc Q: Hai vị chấm điểm cho sinh hoạt X hiện tại của mình bao nhiêu? Lịch Đảo: Tôi rất hài lòng, 10 điểm. Hạ Tiểu Lộc: Điểm cao nhất. Q: Hãy mô tả đối phương trong sinh hoạt X bằng một câu. Lịch Đảo: Y như động vật bé xíu đáng yêu vô cùng… À, cảm giác như sóc con. Hạ Tiểu Lộc: Gợi cảm, nhưng mà dáng vẻ y như muốn ăn thịt em. Q: Hãy kể sở thích xấu của nhau. Lịch Đảo: Đừng tưởng trông cô bé này nhỏ nhắn xinh xắn mà lầm, lắm mưu mô lắm đó, thích ở phía trên, với lại do cô ấy xinh xắn nên rất thích chơi trò “kabedon”. Hạ Tiểu Lộc: Anh ấy thích ép em nói những lời xấu hổ…càng nói anh ấy càng hăng hái… Q: Ấn tượng sâu sắc nhất trong sinh hoạt X của hai người là gì? Lịch Đảo: Một lần nọ cô ấy uống say mặc đồ lót gợi cảm múa trước mặt tôi, sau đó nhảy bổ vào lòng… Đêm đó gần như bùng phát, tôi thầm quyết định sau này có cơ hội sẽ chuốc say cô ấy thêm một lần. Hạ Tiểu Lộc: … Trả lời giống chồng mình ???? Q: Địa điểm X hai vị muốn thử trong tương lai là gì? Lịch Đảo: Khách sạn tình nhân. Hạ Tiểu Lộc: …Anh ấy bảo đi đâu em theo đó. Bạn Tang góp lời: Không ngờ chú Đảo cũng trở nên đen tối giống em trai mình trên phương diện X, đặc biệt là sở thích xấu…. Ấy ấy, bởi vậy mới nói người càng kiềm chế trong xương mới càng hạ lưu chăng??? Mời các bạn đón đọc Xích Đạo Và Sao Bắc Cực của tác giả Tang Giới.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng
“Chàng có biết cảm giác của ta lúc này? Với ta chàng là người duy nhất. Ta sẽ luôn bước theo phía sau chàng. Chỉ cách nhau một bước chân thôi.   Chàng không biết ta cảm thấy thế nào? Đôi mắt ta chỉ còn những giọt lệ. Khi nhìn ngắm chàng trái tim lại quặn đau. Bởi tình yêu này chỉ từ phía ta…” (*)   Kiếp trước, La Nghi Ninh chỉ là một tiểu thư bình thường được gả cho thế tử thứ xuất Ninh viễn hầu - Lục Gia Học. Nàng lúc ấy, trong mắt trong tim chỉ có duy nhất phu quân là chàng mà thôi. Những năm tháng đó, cuộc sống tuy có vất vả khổ sở nhưng nàng rất hạnh phúc và vui vẻ. Bởi vì, nàng có tình yêu.   Nào ngờ, mùa đông lạnh giá năm ấy, La Nghi Ninh bị người đẩy xuống vực sâu vạn trượng. Trời đổ cơn mưa tuyết trắng tựa như hàng ngàn giọt nước mắt đau lòng khóc thương cho sinh mệnh bất hạnh của nàng. Gió nhẹ thổi. Tuyết nhẹ rơi. Nàng rời xa…   Những tưởng rằng, La Nghi Ninh cứ thế kết thúc đi tất cả, mang theo những tình cảm yêu thương, oán hận kia xuống hoàng tuyền. Nhưng ông trời lại cho hồn phách nàng bám vào một chiếc trâm ngọc, từng ngày dài đằng đẵng trôi qua, chứng kiến rất nhiều chuyện mà bản thân nàng chưa bao giờ nghĩ đến.   Hóa ra, người phu quân đầu ấp tay gối bên cạnh nàng bao năm qua, đã luôn giả vờ là một kẻ nhu nhược, lêu lổng, yếu đuối.   Hóa ra, người phu quân ấy đã giấu đi tài năng cùng sự kiên nhẫn, độc ác đến mức đáng sợ của mình để lật đổ tất cả, từng bước đi lên chức vị Đô đốc.   Hóa ra, cái chết thương tâm của nàng là do người mà nàng yêu thương tin tưởng nhất ban tặng.   Hóa ra, cuộc hôn nhân ấy, từng giây phút vui vẻ, hạnh phúc đã có, chỉ là bức màn dối trá mà thôi.   Hóa ra, vì quyền lực, vì danh vọng, người từng nói những lời ấm áp, muốn che chở cho nàng cả đời lại có thể đem máu nhuộm khắp thế gian này…   Sự thật, luôn đau đớn hơn những gì nàng muốn biết. Mà chua xót thay, trái tim cùng tình yêu của nàng, đã từng vì người ấy, nguyện bình an đến hết kiếp này.   Chớp mắt một cái, chẳng còn lại gì cả… Mười lăm năm dài. Trâm vỡ. Ngọc nát. Linh hồn nàng tan biến…   ***   Thế nhưng, khi La Nghi Ninh tỉnh lại lần nữa, nàng đã được trọng sinh đến Thất tiểu thư 9 tuổi phủ La gia trùng tên họ ở phía ngoại ô xa xôi, là viên ngọc trên tay của tổ mẫu, muốn gió được gió, muốn trăng được trăng.   Theo như nàng biết thì Thất tiểu thư vì ỷ lại sự yêu thương chiều chuộng của tổ mẫu mà tính tình rất ngang bướng đáng ghét. Tiểu cô nương này không ngừng đi khắp nơi gây chuyện chọc họa, còn ra sức ngược đãi Tam ca La Thận Viễn.   Nghe đến đây, La Nghi Ninh thật sự sợ hãi đến nỗi không dám tỉnh lại để đối diện với hiện tại. Bởi vì, khi bám linh hồn vào trâm ngọc, cái tên La Thận Viễn chính là tên mà nàng nghe được nhiều nhất sau tên của phu quân Lục Gia Học.   Vì, không ai khác mà La Thận Viễn chính là Thừa tướng tương lai sau này. Người nắm một mảnh quyền khuynh thiên hạ, thâm trầm, độc ác và tàn nhẫn không ai bằng. La Thận Viễn và Lục Gia Học là đối thủ, không ngừng đấu đá, tranh giành quyền lực, địa vị với nhau.   La Nghi Ninh biết rằng, bây giờ tuy La Thận Viễn vẫn nhỏ tuổi, còn Lục Gia Học đã là Đô đốc quyền thế. Thế nhưng, vận mệnh sẽ sắp xếp hắn từng bước từng bước đi đến chức Thừa tướng kia. Nên muội muội như nàng, mỗi ngày phía trước đều hành hạ, giày vò hắn, không phải là muốn chết rồi ư?   Vì thế, sau khi tỉnh lại, La Nghi Ninh liền tìm mọi cách lấy lòng và ôm cái đùi vàng này cho bằng được. Chỉ có ở bên La Thận Viễn, nghe lời hắn, khiến hắn vui vẻ thì những tháng ngày sau này của nàng mới có thể tốt đẹp.   Công cuộc làm mềm hóa trái tim Tam ca La Thận Viễn của tiểu muội muội La Nghi Ninh chính thức bắt đầu.   Chỉ là, La Nghi Ninh ôm đùi kỹ năng quá tốt, khiến cho một người lạnh nhạt, ẩn nhẫn như La Thận Viễn cũng từ từ mềm lòng, rồi trở nên có khuynh hướng muội khống càng lúc càng lớn lúc nào không hay.   ***   Mọi người từ trên xuống dưới ở La gia đều có chút sợ hãi thiếu niên thứ xuất La Thận Viễn. Bởi vì, người này từ trong xương tủy luôn toát ra sự lạnh giá quẩn quanh khiến người khác phải run rẩy, ánh mắt lại như bóng tối, có thể nuốt trọn mọi suy nghĩ của người đối diện.   Câu chuyện về xuất thân và sự tồn tại của La Thận Viễn là một thảm kịch đáng sợ mà không ai dám nhắc lại. Thế nhưng, vẻ ngoài của hắn lại mang nét đẹp không phải nam tử nào cũng có được. La Thận Viễn lại học rất tốt cách che dấu những cảm xúc cùng năng lực thật sự của bản thân. Lúc nào, hắn cũng khiến người khác cảm thấy hắn là một người bình thường, đơn giản nhưng lại không thể chạm vào.   Ngay từ những ngày thơ bé, La Thận Viễn vẫn còn là một cậu nhóc tâm tư đơn thuần, luôn thương yêu chăm sóc La Nghi Ninh. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào, muội muội bé nhỏ mà hắn từng ôm vào lòng và chở che hết thảy lại trở nên đáng ghét như thế.   Nàng ỷ vào sự sủng ái của tổ mẫu và tin vào những lời đồn đãi trong phủ mà bắt đầu đối với hắn xa cách, hành hạ và trêu chọc đủ thứ. Trái tim hắn khi ấy cũng trở nên lạnh lẽo, trong khoảnh khắc ở quá khứ hắn đã từng nhẫn tâm nhìn muội muội từ từ mất đi hơi thở rồi lại giãy giụa giữa lý trí và tình cảm đem cứu trở về.   Giờ đây, khi hắn muốn thật sự buông bỏ tất cả những hoài niệm quá khứ thì La Nghi Ninh lại đột nhiên thay đổi và khiến vỏ bọc của hắn bấy lâu nay dần rạn nứt.   Nàng lại trở về là tiểu muội muội trước kia vẫn thường hay nói hay cười khi ở bên cạnh hắn.   Nàng sẽ quẩn quanh hắn mọi lúc mọi nơi, lúc nào cũng dùng giọng nói mềm nhẹ ngọt ngào của mình gọi hắn từng tiếng “tam ca ca, tam ca ca” thật êm.   Nàng bảo, hắn là người thân duy nhất của nàng, nàng sẽ đối xử với hắn thật tốt thật tốt…   Đêm hôm ấy, nàng phát sốt đến gần như mất đi ý thức nhưng lại nắm tay hắn thật chặt. Nàng khóc, đôi mắt đẫm lệ mông lung, luôn gọi tên hắn, cầu được chở che.   Ngày mùa đông tuyết rơi ấy, nàng chạy đến sân trong viện hắn, đem cho hắn món bánh mà nàng thích nhất nếm thử, vị ngọt của bánh cũng không bằng nụ cười của nàng, chút mềm của bánh của không bằng đôi mắt nàng.   Từng ngày, từng ngày trôi qua, thế giới cô độc tẻ nhạt của hắn được nàng dần dần lấp đầy bằng những mảng màu tươi sáng và rực rỡ nhất.   Cứ thế, hắn nguyện với lòng rằng, đặt nàng vào tim, bao dung sủng ái cho nàng cả cuộc đời này.   La Nghi Ninh, vĩnh viễn là muội muội mà hắn dùng cả sinh mệnh để bảo vệ chở che.   ***   Thế nhưng, bí mật về thân thế của La Nghi Ninh lại bị người khác vạch trần, kẻ xấu muốn lấy đi thân phận Thất tiểu thư của nàng, tước bỏ đi những tốt đẹp mà nàng đang có. Nhưng bọn họ không biết rằng, người mà La Thận Viễn hắn muốn bảo vệ, không ai có thể dễ dàng hủy diệt. Huống gì, đây lại là muội muội mà hắn đã nguyện đánh đổi tất cả để cho nàng cuộc sống bình an vui vẻ.   Vì thế, tất cả mọi người đều phải trả giá.   Đúng vậy, La Thận Viễn là một người có trái tim tàn nhẫn độc ác hơn cả quỷ dữ. Cả cuộc đời của hắn, sự dịu dàng mềm mại duy nhất là dành cho muội muội La Nghi Ninh rồi. Ban đầu, hắn muốn bên nàng như một người ca ca. Thế nhưng, từ khi thân phận thật sự của nàng bị xé rách, trong lòng hắn lại nhen nhóm những tình cảm khác.   Hắn muốn cưới nàng về làm thê tử của mình. Muốn dùng danh nghĩa phu quân mà yêu thương sủng ái cho nàng hết quãng đời còn lại. Bởi vì, Nghi Ninh của hắn rất xinh đẹp, hiểu chuyện và đầy kiên cường. Hắn sợ, nếu hắn buông tay, hắn sẽ mất đi nàng. Thế nên, hắn nhất định phải đem nàng về bên hắn, mãi mãi.   Nhưng La Thận Viễn hắn không biết, kiếp trước phu quân của La Nghi Ninh là đối thủ của hắn Lục Gia Học. Kiếp này, tuy nàng đã ở trong thân phận khác nhưng Lục Gia Học là một con người vô cùng thông minh và đa nghi. Hắn ta cũng đang dần nhận ra những điều khác thường ở La Nghi Ninh và muốn cướp nàng về.   Tất cả những bí mật của kiếp trước mà La Nghi Ninh biết không phải là toàn bộ sự thật. Mọi thứ vẫn bị một tấm màn che đi, mà một khi vén lên chính là nỗi bi thương không cách nào chịu được của mỗi người.   Nhưng dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai thì ở kiếp này, La Thận Viễn cũng nhất định không buông tay La Nghi Ninh cho dù phải phá hủy cả thế gian này để giữ nàng lại. Bởi vì, nguyện như ngày thơ bé hắn đã từng hứa với nàng rằng, “Tam ca ca sẽ bên muội và bảo vệ cho muội mãi mãi.”   ***   “Nhật ký dưỡng thành thừa tướng” là một bộ truyện dài vô cùng hoành tráng và hay. Nội dung truyện không chỉ nói đến kiếp này mà còn là mối liên hệ ở kiếp trước, những bi thương, những bí mật cất giấu, những câu chuyện chưa được tiết lộ đều khiến cho người đọc tò mò vào từng con chữ và khó lòng dứt bỏ. Không chỉ là sự cuốn hút bởi văn phong mà còn là sự cuốn hút từ chính bản thân của câu chuyện và từng nhân vật.   Một nam chính La Thận Viễn là người cực kì lạnh nhạt, thâm sâu, thủ đoạn độc ác tàn bạo nhưng đối với muội muội La Nghi Ninh lại vô cùng yêu chiều, dịu dàng. Một nữ chính La Nghi Ninh thông minh lại kiên cường. Tình cảm của cả hai được khắc họa rất tự nhiên, nhẹ nhàng và sâu đậm.   Trong truyện cũng xuất hiện nhiều vai phụ diễn xuất sắc và ấn tượng. Một nam phụ Lục Gia Học bởi vì sai lầm mà khiến bản thân mất đi người yêu nhất, đến khi có được mọi thứ trong tay lại đau đớn nhận ra điều quan trọng không còn nữa. Chuyện xưa càng ấm áp ngọt ngào vui vẻ bao nhiêu thì hiện tại lại bi thương khổ sở bấy nhiêu. Một Trình Lang lưu luyến mãi về một đoạn tình cảm không nên có, giày vò bản thân và cả người bên cạnh.   Câu chuyện không chỉ nói lên tình thân, tình yêu, tình huynh muội… mà còn là chuỗi những tranh đấu trong hào môn, tranh giành quyền lực, địa vị chốn hoàng cung sâu thẳm. Bức tranh ấy, là sự pha trộn hài hòa từ mọi thứ, khiến nó trở nên thu hút kì lạ.   Vì vậy, nếu bạn đang tìm kiếm một bộ truyện dài và hay với các tag nổi bật như cổ đại, trọng sinh, muội khống, sủng, sạch, ngọt… để có thể đọc trong những ngày nghỉ, thì đây hẳn là một lựa chọn xuất sắc và hợp lý vô cùng. ______   (*): Trích bản dịch lời bài hát Can you see my heart Ost Hotel Del Luna do HEIZE thể hiện. (Phần nhân xưng trong đoạn trích đã được rv-er thay đổi cho phù hợp ngữ cảnh truyện rv)   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nghi Ninh bị người hại chết. Thời tiết tháng Ba rất đẹp, trưởng tẩu rủ nàng đi chùa dâng hương nhân dịp tiết thanh minh. Lúc nàng đứng ở lưng chừng núi ngắm hoa đỗ quyên thì bị người ta đẩy xuống. La Nghi Ninh không kịp thấy rõ là ai đẩy nàng xuống, linh hồn nhỏ bé đã đi đời. Nàng vốn là tiểu thư con vợ cả của một gia đình bình thường. Mẹ nàng chết sớm, Giữa đám con vợ cả với nhiều chị em thứ xuất mà nàng có thể gả cho thứ tử của Ninh Viễn hầu – Lục Gia Học làm vợ đúng là không dễ dàng gì, tuy rằng hắn ta chỉ là thứ xuất, lại yếu đuối nhu nhược, nhưng xuất thân rõ là dòng dõi trâm anh thế gia, mặc dù không thể so với các tỷ muội khác được gả cho người có địa vị cao hơn, nhưng tốt xấu gì cũng không thua kém ai. Không ngờ nàng chết lại vô duyên vô cớ như vậy. Sau khi Nghi Ninh chết, hồn phách không đi đầu thai mà bám vào trên cây trâm ngọc của trưởng tấu. Cứ như vậy trôi nổi ở nhân gian mấy mươi năm, nhưng mà cũng nhờ vậy nàng nhìn thấy được rất nhiều chuyện. Thì ra người chồng Lục Gia Học yếu đuối nhu nhược trước kia của mình lại là kẻ "giả heo ăn cọp". Năm năm sau hắn hại chết huynh trưởng của mình, loại bỏ mấy sự uy hiếp mình, kế thừa tước vị của Vĩnh Ninh hầu. Chuyện này thì cũng chưa tính là gì, quan trọng là hắn chỉ mất hai năm đã trở thành Đô đốc tả quân ở phủ đô đốc, thủ đoạn rất cao, thoáng chốc quyền thế ngập trời, người người kiêng kị. Hồn phách của Nghi Ninh bám trên cây trâm cài tóc của đại tẩu nàng, thường hay nhìn bài vị của nàng rồi lại thở dài: - "Thật là đáng thương mà, nếu không phải chết sớm như vậy thì nay cũng đã là Hầu phu nhân, Đô đốc phu nhân rồi, đi đến đâu mà không được người săn người đón chứ." Mỗi khi Nghi Ninh nghe nói như vậy liền có suy nghĩ muốn lao thẳng vào người đó. Đến tận lúc này, sao nàng còn có thể không biết mình chết như thế nào chứ. Đó là bởi vì mình cản đường của Lục Gia Học, mới khiến cho hắn hạ thủ độc ác để giết chết mình, còn dùng cái chết của mình đổ hết lên đầu trưởng tẩu, khiến cho tẩu ấy áy náy cả đời. Có thế này gọi là thủ đoạn mạnh nhất trong cách thủ đoạn mạnh, một phát chết ngay. Cứ như vậy có người nói là hắn vì thương tiếc người vợ đã mất, cho nên chưa từng cưới vợ khác, trong lòng Nghi Ninh thì cười nhạo, nàng mới không thèm tin. Cứ như vậy mà trôi qua mười lăm năm, hắn vẫn nắm quyền thế trong tay như trước, ngoại trừ một vị Thừa tướng trong nội các là La Thận Viễn có thể đối đầu với hắn, hai đại quyền thần nắm giữ triều cương, giằng co lẫn nhau, động một cái cũng khiến triều đình rung chuyển. Nhưng mà trưởng tẩu nàng lại không được nữa, Nghi Ninh cứ ở bên cạnh cả đời trưởng tẩu như vậy, thời gian sau này đều ở với trưởng tẩu ở trong hậu viện, cũng chưa từng gặp lại Lục Gia Học. Lúc trưởng tẩu hấp hối, hắn có đến gặp trưởng tẩu một lần. Lục đại Đô đốc bộ dáng thật cao lớn, mặc áo choàng làm bằng da ngân hồ, áo dài màu đen, bên hông đeo mặc ngọc. Theo tuổi tác dáng người của hắn càng thêm tuấn tú. Mở miệng chậm rãi nói: - "Trưởng tẩu cứ yên tâm đi đi, huynh trưởng đang ở dưới chờ người đó...". Trưởng tẩu trợn to mắt, rồi dần dần nhắm lại, vĩnh biệt cõi đời, tay buông thỏng xuống, cây trâm ngọc nắm ở trong tay cũng rơi xuống, "cạch" một tiếng vỡ nát. Nghi Ninh làm oan hồn hai mươi mấy năm trên trâm ngọc, cuối cùng nay đã ngọc nát người đi. **** Đăngtại https://www.wattpad.com/user/DaoMai161 ***** Tháng tư cuối mùa xuân, trời ấm hơn nhưng còn chút rét. Phủ Bảo Định của La gia hôm nay mọi việc đều rối loạn. Thất tiểu thư con vợ cả La gia bị bệnh thương hàn, bệnh rất nặng, thậm chí không còn lấy một hơi thở nữa. Từ trên xuống dưới La gia đều vô cùng lo lắng, La lão phu nhân đã hơn bảy mươi tuổi còn ngồi ở trước giường của nàng, chặm khăn tay lau nước mắt. Các tỷ tỷ đều vây quanh trước giường nhìn nàng, những chén thuốc quý đưa vào như nước chảy, cho dù tốn bao nhiêu tiền cũng phải cứu Thất tiểu thư trở về. La lão phu nhân thấy khuôn mặt của Thất tiểu thư thường ngày trắng trẻo béo tròn giờ đã ốm đi rất nhiều, làm cho ruột gan bà đau đớn: - "Mi Mi nhi của ta nếu không khỏe, các ngươi cũng đừng mong ta bỏ qua. Cháu gái mềm mại nhỏ nhắn của ta, không thể xảy ra chuyện được!" Biểu cảm của các cháu gái khác đều cứng đờ, lão phu nhân đã vô cùng yêu thương Thất tiểu thư ngay từ nhỏ, trong mắt bà chỉ có đứa cháu gái này, chỉ yêu chỉ thương đứa cháu này mà thôi, còn những người khác đều chỉ là chuyện nhỏ. Nhìn cảnh này mà thấy đau mắt, còn những người khác không phải là cháu gái đáng yêu của bà? Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng của tác giả Văn Đàn.
Đích Nữ Muốn Hưu Phu
Đây là một câu chuyện kinh điển về trùng sinh như bao câu chuyện trùng sinh khác. Vẫn cốt truyện ấy, vẫn tình tiết ấy, chỉ khác nhân vật thôi hehe. Fan của trùng sinh gia đấu mau vào đây nào! Nữ chính Tần Thư Dao là con gái đầu của Tần lão gia, nhưng mẹ mất sớm, kế mẫu Ngô thị chèn ép đủ kiểu. Tần Thư Dao lớn lên trong yếu đuối và sợ sệt. Đúng lúc đó, nàng gặp được Hàn Thế Quân và nhanh chóng rơi vào lưới tình. Hàn Thế Quân lấy nàng làm chính phi, nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Sau khi giúp đỡ hắn ngồi lên cái ghế vương gia, Hàn Thế Quân vội vàng rũ bỏ người kề vai sát cánh bên mình. Tần Thư Dao bị hãm hại, uất ức chết đi, trùng sinh quay lại năm 12 tuổi. Lần này, nàng đã học được đủ sự đắng cay. Nàng quyết định sẽ trả thù tất cả. Đầu tiên là kế mẫu Ngô thị và em gái cùng cha khác mẹ Tần Tuyết Như. Sau nữa là Hàn Thế Quân và gia đình hắn ta. Kiếp này, Tần Thư Dao thành công bảo vệ em gái ruột, nhận được sự yêu mến và kính trọng của bà nội và cha. Nàng cũng gặp gỡ được các vị hoàng tử, và hai trong số đó đem lòng yêu mến nàng.  Sau này, tất nhiên nữ chính của chúng ta về với nam chính là một trong hai vị hoàng tử kể trên. Nhưng quá trình cũng đầy gian nan vì ban đầu hai người chỉ dừng lại ở mức nhận mặt nhau. Sau này khi về chung một nhà, cùng trải qua khó khăn mới dần dần gạo nấu thành cơm, củi lửa bốc cháy.    Gia đấu trong truyện ở tầm trung bình. Nữ chính không quá thông minh, một vài lần thoát nạn nhờ may mắn và được mọi người giúp đỡ. Các nhân vật nữ phụ thì ai cũng độc ác nên khỏi lo sẽ thích nữ phụ hơn nữ chính :v. Nam chính hơi lạnh lùng, không thể hiện tình cảm nhiều. Lúc đầu anh này còn ác cảm với nữ chính nhưng sau này khi đã làm vợ chồng thì có khá hơn chút (tuy vẫn hơi ngược nữ một tẹo).  Truyện đọc khá được, thích hợp giết thời gian và khi bạn quá chán không muốn ra đường vào cái thời tiết nóng bức này. Một vài tình tiết hơi dài dòng, bạn có thể đọc lướt nếu cần. Điểm ok nhất là nữ chính không bị buff quá đà, cũng không phải khuôn mặt “vạn người mê”. Nam chính truyện này không được nổi bật cho lắm, được cái sau này cũng ăn đủ khổ và chiều chuộng nữ chính hết lòng.  Trích đoạn đặc sắc: "Rốt cuộc tìm được nàng!" Trong lòng Mộ Thiếu Dục vừa kích động vừa khó chịu, nếu như hắn không kịp thời chạy tới, như vậy nhất định Tần Thư Dao bị Hàn Thế Quân làm nhục, hoặc là đưa đến những địa phương khác. Những ngày qua mặc dù Mộ Thiếu Dục không biểu hiện ra, nhưng mà trong lòng lại vô cùng lo lắng. Khi hắn biết nơi mà Tần Thư Dao bị giấu đi vẫn còn bị nguy hiểm, hắn lập tức điều động binh mã chạy tới. Bây giờ nhìn thấy Tần Thư Dao bình an vô sự, Mộ Thiếu Dục cũng yên tâm. Lúc này, Hàn Thế Quân bị trói lại chợt nở nụ cười lạnh. "Mùi vị của nữ nhân này cũng chỉ như thế, dù sao ta đã hưởng qua rồi. Tam hoàng tử không chán ghét, tiếp tục dùng cũng không sao!" Thân thể Tần Thư Dao run rẩy không ngừng, nàng biết bản thân bị nhốt ở chỗ này nhiều ngày như vậy, coi như bản thân không giải thích, như vậy Mộ Thiếu Dục cũng sẽ cho rằng như vậy. Huống chi Hàn Thế Quân còn vô liêm sỉ nói như vậy, nhất định Mộ Thiếu Dục sẽ càng thêm tin chắc. Đang lúc Tần Thư Dao cảm thấy tuyệt vọng, đang lúc Tần Thư Dao không biết nên giải thích như thế nào. Mộ Thiếu Dục chợt buông tay Tần Thư Dao ra, sau đó đi tới trước mặt Hàn Thế Quân, sau một lúc lâu, đột nhiên nâng tay lên hung hăng đánh vào trên mặt Hàn Thế Quân. "Mang xuống cho ta!" Đợi sau khi tất cả mọi người rời đi, thân thể Tần Thư Dao vẫn run rẩy không ngừng, nước mắt cũng bất tri bất giác chảy từ trong vành mắt xuống. Nàng không biết nên giải thích như thế nào, cũng không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì nàng biết chuyện như vậy nàng không nói rõ được. Mộ Thiếu Dục lẳng lặng đến bên người Tần Thư Dao, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, cúi đầu khẽ hôn một cái lên mái tóc mềm mại của nàng, nhẹ giọng nói:  "Mặc kệ sự thật như thế nào, ta cũng sẽ không thả nàng đi!" "Chàng thật sự tin tưởng ta, thật sự không chê ta?" "Ta tin tưởng nàng, ta không chê nàng!" Nhẹ nhàng một câu nói, làm nước mắt Tần Thư Dao từng giọt chảy xuống, có lẽ đây chính là tình yêu, mặc kệ bên nào biến thành bộ dạng gì, đều không rời không bỏ bảo vệ đối phương. Mộ Thiếu Dục cúi đầu hôn lên nước mắt trên mặt nàng, sau đó chậm rãi hôn đôi môi mềm mại của nàng, chỉ cần nàng có thể trở lại bên cạnh mình, những thứ khác cũng không quan trọng... _______________ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ánh trăng mông lung bóng cây lắc lư, hai cái bóng nhỏ cùng bóng cây xen lẫn vào nhau, gió thổi nhẹ lá cây vang lên xào xạc, giờ phút này có vẻ có chút âm trầm cùng quỷ dị. "Phu nhân, người đi vào trước chờ một chút đi, đợi lát nữa Hầu gia sẽ đến." Một âm thanh cung kính truyền đến, sau đó một bóng dáng xinh xắn nhỏ nhắn đẩy cửa tiến vào. Ở trước Phật đường là một pho tượng Quan Âm đại sĩ, trên án vẫn còn hương, Quan Âm đại sĩ mặt mũi hiền lành tựa như đã nhìn thấu thiện ác của thế gian. Tần Thư Dao chỉ cảm thấy hương này có chút nồng, lại không chú ý nhiều lắm, nàng ở trước mặt Quan Âm đại sĩ chắp hai tay trước ngực lạy một cái, sau đó quay đầu muốn hỏi Ngụy Tử một chút, đến cùng khi nào thì Hầu gia mới tới. Đang muốn mở miệng, bỗng nhiên cảm thấy đầu có chút choáng váng mắt hoa lên, thân thể cũng có chút mệt, mà Ngụy Tử luôn luôn đứng ở trước cửa chưa từng tiến vào, nàng nghi hoặc nhíu mày: “Sao ngươi không tiến vào?" Ngụy Tử không để ý đến nàng, chỉ hướng một chỗ khác vẫy vẫy tay, chỉ thấy một nam tử vội vội vàng vàng chạy vào. Lúc này hai mắt Tần Thư Dao đã có chút mơ hồ, chỉ cho nam tử này chính là Hầu gia, chịu đựng thân thể không khỏe tiến lên hai bước: "Hầu gia, ngài tới đây là vì chuyện gì?" Vừa mới nói xong đã bị người nam tử trước mắt ôm lấy, sau đó liều mạng xé y phục trên người nàng, đại ngọc bị kéo rơi ra để lộ một mảng da thịt trắng noãn bên dưới ánh nến mờ ảo, Tần Thư Dao kinh hãi trong lòng đẩy mạnh hắn ra, nhưng lại cảm thấy toàn thân vô lực. Lúc này tuy toàn thân của Tần Thư Dao vẫn còn vô lực, nhưng cũng biết người trước mắt này tuyệt đối không phải là Hầu gia, nàng muốn kêu to "Cứu mạng", thế nhưng cả người căn bản không có một tia khí lực, trong cổ họng lại phát ra âm thanh càng lúc càng nhỏ bé yếu ớt mà mềm mại, nam tử phía trước nghe xong lại càng cười dâm đãng, động tác ngược lại càng thêm thô lỗ... Nàng muốn Ngụy Tử đứng xem ở trước cửa cứu nàng, nhưng dưới ánh trăng, lại nhìn thấy nụ nưới trên khóe miệng của Ngụy Tử lộ ra trào phúng cùng khinh bỉ. Trong lòng nàng lạnh run một cái, chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều là một ván cờ sao? Nàng không tin thân thể mình đang bị làm nhục, nước mắt theo gò má không tiếng động rơi xuống... Mà lúc này cách đó không xa đã truyền đến một âm thanh mềm mại: "Hầu gia, hôm nay vừa mới có mưa đường trơn cực kỳ, ngài phải cẩn thận một chút." Ngụy Tử nghe được âm thanh vội vàng đóng cửa lại, vẻ mặt sớm đã không còn châm chọc khinh bỉ như vừa rồi, mà là lo lắng sợ hãi. "Ngươi ở trong này làm gì?" Tiết Nhã liếc nhìn Ngụy Tử một cái, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý. Nói xong cũng không nhìn Ngụy Tử ngăn trở, dùng sức đẩy cửa ra, hai người đang quấn nhau bên trong Phật đường lập tức bại lộ ở trước mắt mọi người. Người nam tử vội vàng bò từ trên người Tần Thư Dao xuống dưới, quỳ trên mặt đất, chỉ vào Tần Thư Dao lớn tiếng nói: "Là nàng quyến rũ ta, nàng nói Hầu gia đã lâu rồi không vào phòng của nàng, nàng cô đơn khó nhịn cho nên mới quyến rũ ta tới nơi này hẹn hò!" Tần Thư Dao hoảng sợ trợn to hai mắt, nàng vội vàng lấy y phục lên, che thân thể bị lăng nhục của mình, sốt ruột lắc đầu thê lương kêu thảm thiết: "Không phải... Là hắn cùng Ngụy Tử hai người hợp mưu hãm hại thiếp... Hầu gia..." "Vừa rồi không phải nàng rất hưởng thụ sao, sao bây giờ không dám thừa nhận." Trên gương mặt của nam tử lộ ra vẻ trào phúng vô tận; "Hôm nay bị bắt, hai người chúng ta đã không còn gì để nói, ta ở dưới điện Diêm vương chờ nàng." Nói xong nam tử liền đứng lên, cầm lấy chủy thủ đã sớm chuẩn bị tốt, đâm vào trước ngực. Mời các bạn đón đọc Đích Nữ Muốn Hưu Phu của tác giả Khanh Dư.
Tướng Công, Chàng Cũng Sống Lại Sao?
Nguyễn Thời Ý cả một đời hy sinh vì gia tộc họ Từ, vượt qua nỗi đau mất chồng từ trẻ, chỉ vỏn vẹn được ngọt ngào 3 năm sau hôn nhân, rồi sống goá bụa 35 năm trời. Ngay ngày cưới của cháu gái nội, cảm thấy đã gần đất xa trời, bà lẳng lặng lấy “hạt châu phai màu” mà phu quân gửi từ nơi xa gửi về tặng trước khi “từ trần” ra để “ép lưỡi”, cuối cùng bất cẩn... nuốt chửng. Trong lúc mơ màng, đứng giữa sự sống và cái chết, bà nghe được một số chuyện, ngấm được một số điều, rồi cũng buông xuôi theo số phận, nhắm mắt đón chờ cái chết tới. Nào ngờ, vài ngày sau... bà bất ngờ tỉnh lại, không chỉ có vậy, còn vô duyên vô cớ hồi xuân, trở lại dung nhan của hơn 40 năm trước. Và từ đó, tất cả những bức màn dần được hé mở, dung nhan trẻ trung bao bên ngoài trái tim “lão thái bà” đã gây nên biết bao những chuyện bi hài. Đặc biệt là khi... một người con trai giống hết người chồng quá cố của bà đột nhiên xuất hiện.   Tỉnh dậy sau khi được hai con chó lớn “moi” ra từ đống băng tuyết, Từ Hách một lòng muốn quay về tìm lại vợ hiền, muốn tặng hai con chó ân nhân của mình kia cho hai cậu con trai sinh đôi, cũng tặng quà đầy tháng cho cô con gái vừa chào đời. Nào ngờ, về đến kinh thành, hắn lại nghe tin “Từ thái phu nhân” qua đời, nhưng lại không phải Từ phu nhân - mẫu thân của hắn, mà lại là người hắn từng gọi là “thê tử”. Hai cậu con trai sinh đôi, trước khi hắn ngủ vùi trong đống băng tuyết, mới chỉ là hai đứa nhóc chưa đầy 3 tuổi, nay con trai cả đã là Thủ phụ, con trai thứ Phú thương một vùng. Cô con gái thuở hắn đi còn chưa chào đời, nay đã là Vương hậu nước Xích Nguyệt... Hắn những tưởng từ đây về sau có nhà không thể về, có con cháu chẳng được sum vầy... nào ngờ, trong lúc sa sút tinh thần nhất, hắn lại chợt bắt gặp một ánh mắt, một giọng nói thân quen biết nhường nào... Chuyện được xây dựng trên bối cảnh một thời cổ dân phong rất cởi mở, nữ giới có thể làm vua làm quan làm nữ tướng. Hoàng thượng coi trọng thơ hoạ, ngưỡng mộ hoạ sĩ. Giọng văn của tác giả khá dí dỏm, nói đến chuyện ấy ấy bằng những câu từ “thay thế” mà đọc cũng phải đỏ mặt, còn... thú vị hơn cả miêu tả trần trụi. Tác giả xây dựng nền tảng thời kỳ là dân phong cởi mở, nên từng câu nói, câu chuyện cũng rất... open. Gạ gẫm, trêu chọc trá hình rất thú vị cũng rất gợi cảm =))) Như kiểu: “Ta muốn chàng bảo vệ ta, dùng “bảo kiếm” của chàng, “thiếp thân” bảo vệ ta” v.v... làm cho người đọc cứ gọi là đỏ mặt, trí tưởng tượng bay cao. Đan xen trong câu chuyện của đôi chính là những bí ẩn, những góc khuất, những câu chuyện của rất nhiều những đôi khác thú vị không kém. Những áy náy, day dứt chưa được gỡ bỏ trong quá khứ cũng có cơ hội được đền bù ở hiện tại. Nói chung, đã lâu rồi không đọc một bộ truyện thú vị như thế ^^ Chấm điểm: 9/10 Cầu dịch!!!   Mời các bạn đón đọc Tướng Công, Chàng Cũng Sống Lại Sao? của tác giả Dung Thiên Ti.
Cường Sủng Tất Có Kiều Thê
Kiếp trước, có lẽ bọn họ đều yêu, chỉ tiếc gặp nhau không đúng thời điểm, đến cuối cùng đành phải chia ly. Nàng thay chàng đỡ một kiếm, mang theo yêu hận kiếp này, chấm dứt một đoạn nghiệt duyên. Chàng ôm mộng tương tư, theo nàng rời đi trần thế, nhưng lại chẳng cam lòng bước qua cổng mạn đà la. Kiếp trước, duyên đã cạn, tình còn chưa dứt, tơ vương dẫn lối đưa chàng quay trở lại. Lần này, Thẩm Tranh thề xoay chuyển càn khôn, đem toàn bộ sai lầm kiếp trước sửa lại, cốt chỉ để lừa tiểu nương tử của chàng về tay.   Định Bắc hầu Thẩm Tranh trong mắt người thiên hạ là kẻ kiêu căng, làm liều, tính tình nóng nảy lại dễ dàng bạo phát. Trong lúc nam hạ cứu giá, không tra xét, tùy tiện đem toàn bộ “loạn đảng” xử chết. Lại không ngờ rằng, trong những kẻ phải chết kia lại bao gồm cả “nhà vợ” tương lai của mình. Thẩm Tranh đối với An Ninh quận chúa Lý Mộ Thiền chính là nhất kiến chung tình. Chỉ vì “thù” diệt môn mà chẳng thể có được trái tim nàng.  Đời này, may mắn gặp được nàng khi chưa có sai lầm gì xảy ra, một đời ân hận cuối cùng cũng được sửa lại. Nếu đã có thể gặp sớm hơn, tất nhiên Thẩm Tranh sẽ dùng mọi cách, lừa lọc, dụ dỗ đem An Ninh quận chúa trói bên người, quyết không để nàng rời xa. Lý Mộ Thiền sinh ra trong gia đình quý tộc, mỹ mạo hơn người lại am hiểu lễ nghĩa. Kiếp trước chỉ trách gặp người quá muộn, trái tim nàng không thể yêu lại không thể không yêu, cuối cùng chỉ đành dùng cái chết kết thúc. Vận mệnh xoay chiều, lần này gặp gỡ nàng chỉ đơn thuần là tiểu quận chúa, trong lúc loạn lạc thất lạc người thân, không có thù hận, cũng không có cái gọi là "không thể yêu". Tiểu bạch thỏ mềm mại, ngọt ngào đương nhiên không thể đấu lại con sói đội lốt hồ ly gian xảo Thẩm Tranh, trong lúc mơ mơ, hồ hồ cứ thể bị chàng lừa về tay. *** Tớ phải thú nhận rằng bản thân tớ lúc đọc xong bộ này có cảm giác rất loạn, dung lượng não tưởng như không đủ dùng để phân tích. Bởi lẽ “Cường sủng tất có kiều thê” lựa chọn bối cảnh chư bá tranh hùng, mỗi người cát cứ một nơi, nam chính và nữ chính dường như đứng ở hai đầu chiến tuyến.  Thẩm Tranh là Định Bắc hầu công cao quyền lớn, Mộ Thiền lại thuộc dòng dõi hoàng gia suy yếu, dường như mỗi một bước đi của chàng, nếu không cẩn thận sẽ biến thành con dao cắt đứt mối quan hệ của hai người. Thật may mắn, tác giả nắm giữ rất tốt cách xử lý tình huống, uyển chuyển uốn nắn các nhân vật như “cha vợ” Vanh Vương, hoàng đế, thừa tướng, để hợp lý hóa việc nam chính lên nắm quyền định đoạt thiên hạ. Các tuyến nhân vật ổn định, đa dạng, phù hợp với bối cảnh cùng mạch truyện. Anh hoàng thượng cùng ông cha vợ rất chi là đáng yêu, trong lòng thì không ưa nam chính nhưng hết lần này đến lần khác bị anh nam chính dọa cho sợ hãi, chỉ có thể cúi đầu cam chịu. Nữ chính mang hơi hướng bánh bèo vô dụng, tính tình dịu dàng, ngọt ngào nhưng không làm tớ bị ngấy. Nam chính là kiểu mặt dày, lật lọng, lại khắp nơi bày trò, nói dối có chút ngốc manh đáng yêu hơn là hình tượng nóng nảy, thô lỗ như tác giả cố xây dựng. Nói tóm lại, đây là một cái hố toàn đường, nếu bạn không sợ tăng cân, không sợ sâu răng, nếu bạn là cẩu độc thân muốn tự ngược, mời nhảy hố. À, trước khi chia tay tớ chỉ muốn nhắc bạn: hãy mang thuốc trợ não khi đọc, tránh gặp mấy chỗ khó đọc xoắn não ngất xỉu :v :v. Mà truyện chỉ mới được edit thôi nên ai thích thì chịu khó nhích CV à nha ???????? Review by #Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Định Bắc Tiết Độ Sứ Thẩm Tranh thân là mối hoạ duy nhất của đế quốc, hắn tử vong, ở phía xa, hoàng đế tại kinh thành thở phào một cái. Dù sao thiếu đi một 'Thượng Kinh cần vương' động một cái liền dẫn quân đi đánh lại giúp hắn giành lại được trọng thần ở biên cương. Nhưng đồng thời không khỏi lo lắng, vài vị nắm giữ quân quyền còn lại ở biên cương càng phát triển lớn mạnh khi không có Thẩm Tranh cân bằng. Hoàng đế ôm ngực: "Trẫm cảm thấy quá mức bi thống". Hắn chết, trẫm vẫn không có được một ngày tốt lành, không bằng bất tử. Vì vậy vung bút lên ban thưởng phong hào Trung Võ xem như ngợi khen Thẩm Tranh khi còn sống một lần đem binh cứu hắn từ trong tay tên vương gia tạo phản, hai lần chiếm lấy thành khác ở biên cương mà hồi kinh. Một cái chiếu thư vừa ban xuống liền kéo đến bàn tán từ bốn phương, công kích chủ yếu tập trung ở vài điểm: Một, tên Thẩm Tranh này nhân phẩm có vấn đề, sát phạt quá nặng, không có đạo đức càng không có võ đức. Hai, cha Thẩm Tranh, Tiết Độ Sứ, chiếm lấy một phương mà hắn so với cha mình càng quá đáng hơn, chiếm lấy thành khác ở biên cương, địa bàn so với cha hắn khuếch trương nhiều hơn không biết bao nhiêu lần. Một ít Tiết Độ Sứ lại chỉ nghe mệnh lệnh của hắn, chỉ bắt chước theo hắn mà làm. May mắn người chết rồi, nếu hắn bất tử liền muốn tạo phản thế mà ngài còn khen ngợi hắn trung thành? Ba, Thẩm Tranh chết quá khó coi. Hắn thế nhưng bởi vì cái chết của thê tử mà đau thương quá độ rồi đem chính mình nghẹn chết. Hiếm có người vì nữ nhân mà chế, không tính là đại trượng phu, Hoàng thượng này phong hào cho loại người nữ nhi tình trường này chẳng phải làm trò cười cho người trong thiên hạ sao? Bốn, điểm trọng yếu nhất là khi còn sống đáng sợ nhưng chết chính là người chết. Hắn không có con cái, sau này lại tiếp tục không có người. Hoàng đế người không phải sợ, không phong hào là không liên quan. Hoàng đế vì mặt mũi của mình liền tích cực đáp lại triều thần. Tổng kết lại đại khái chính là: Các ái khanh hãy tỉnh táo. Thẩm Tranh mặc dù đúng là qua đời vì đau thương quá độ với cái chết của thê tử, nhưng thê tử hắn không phải là người ngoài, mà là đường muội của trẫm An Nghi quận chúa Lý Mộ Thiền, huống chi quận chúa vì đỡ kiếm bảo vệ hắn mà chết. Cho nên trẫm cho rằng Thẩm Tranh khả năng là cảm động và nhớ nhung ân đức của hoàng thất, hổ thẹn bi thương mà chết. Các đại thần lập tức bày tỏ, Hoàng đế người đừng thay mình vãn tôn (cứu vãn tôn nghiêm). Lúc trước, Quận chúa gả cho hắn như thế nào, mọi người đều biết chuyện gì xảy ra. Không đề cập tới còn tốt, nhắc tới, trên mặt người cũng không quang. (cũng không tốt đẹp gì) Mời các bạn đón đọc Cường Sủng Tất Có Kiều Thê của tác giả Tố Y Độ Giang.