Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Địch

Văn án Tiểu thịt tươi vạn người mê Hạng Khả nổi bần bật, hai mươi mấy năm cuộc đời cuối cùng cũng gặp phải đối thủ. Trình Chinh Yến cao hơn cậu, tài nguyên tốt hơn cậu, ngay cả cô gái cậu nhìn trúng, cũng đều xem cái tên *** đó là nam thần. Quan hệ song phương căng thẳng đến trình độ fan hai bên gặp mặt đều muốn xông vào cấu xé lẫn nhau. Sau đó một ngày nọ, cậu nhận được một bộ phim nghệ thuật. Đề tài đồng tính. Có cảnh hôn… có cảnh giường chiếu. Nam chính khác, chính là Trình Chinh Yến Nữ thần thích kẹo sữa thơm ngon! Mua này~ Nữ thần thích tiểu lang cẩu khoan khoái thành thục? Tỉa lông chân thoa dưỡng ẩm bảo vệ này! Trình Chinh Yến [cảnh hôn]: Miệng của cậu sao lại có mùi kẹo sữa? Trình Chinh Yến [cảnh ??]: Vì …. cùng với tôi mà ngay cả lông chân cậu cũng cạo sạch sao? Trình Chinh Yến [suy đoán]: Cậu có phải yêu thầm tôi không? Hạng Khả: Ức muốn khóc… ***   Hết năm nhòm ngó đến cái weibo thứ n có xu hướng khoe con của đám nghệ sĩ đồng trang lứa, Hạng Khả vừa nhớn thêm một tuổi cảm thấy mình cũng đã đến lúc thành gia lập thất rồi. Cậu ra mắt đã nhiều năm nay. Từ ngôi sao nhí trở thành thần tượng, độ hot chưa bao giờ giảm, hàng ngàn hàng vạn fan hâm mộ, tiếng tăm nổi như cồn. Nói không ngoa, chỉ cần đứng ngoài đường vẫy tay cái thôi, ắt có hàng tá cô nàng muốn làm người yêu cậu. Tiếc rằng từ bé tới lớn, dù đã trải qua vài ba cuộc tình bí mật, nhưng cậu chưa bao giờ cảm nhận được cái gọi là tình yêu cuồng nhiệt. Những người bạn gái trước kia chủ động theo đuổi cậu, sau cũng là người chủ động chia tay. Hạng Khả hỏi người yêu cũ nay đã tìm thấy tình yêu mới, Quách Giai Kỳ trên Wechat: – Em thấy anh hợp với người như thế nào? Quách Giai Kỳ đăng màn hẹn hò ngọt ngào với bạn trai cho chúng bạn xong, lập tức trìu mến đáp lại cậu: “Tục tưng đang chán à? Em dẫn lão Lưu cả Lâm Mễ đến chơi với tục tưng nha?” Lão Lưu là bạn trai đương nhiệm của Quách Giai Kỳ, đối với Hạng Khả luôn tràn ngập tình thương của cha, Lâm Mễ là bạn gái cũ cũ của Hạng Khả, nhìn chung cũng là một người phụ nữ rất có bản năng làm mẹ. – Không phải! – Hạng Khả thả tim cho post của Quách Giai Kỳ, vô cùng sốt sắng – Anh hai mươi lăm rồi, đến tuổi lấy vợ rồi đấy! Quách Giai Kỳ: – … Ngoan, tục tưng còn nhỏ mà, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh. Hạng Khả bức xúc gửi lại một đống chấm than cho cô rồi tắt điện thoại. Nhưng chỉ lát sau lại vang tiếng chuông, Hạng Khả nhìn nhìn một lúc mới bắt máy, kết quả không phải Quách Giai Kỳ, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp ôn hòa của lão Lưu: – Giận đấy à? Hạng Khả chẳng lấy gì làm vui vẻ: – Không. – Đừng giận, để anh mắng cô ấy cho. – Lão Lưu cười dỗ dành cậu – Giai Kỳ kể với anh rồi, thế chú thích mẫu bạn gái như nào nào? Hạng Khả ngẩn người: – Em chẳng biết nữa. – Chú mày hợp với người lớn tuổi một tí. – Lão Lưu đề xuất – Anh nhớ ngày xưa chú bảo nữ thần của chú là Cao Đường? Bên giám chế điện ảnh chỗ anh từng hợp tác với cô ấy, hay anh giới thiệu cho hai người quen nhau?” Hạng Khả sửng sốt hai giây, lý ngư đả đỉnh (1) bay khỏi giường: – Thật nhá?! (1) Lý ngư đả đỉnh: Một chiêu thức võ thuật. ***** Hạng Khả trưởng thành cùng những thước phim của Cao Đường, cậu luôn hy vọng có thể hợp tác với nữ thần một lần, chỉ tiếc cậu là thế hệ mới, nổi tiếng thì có đấy, nhưng hai bên chẳng thể xuất hiện chung. Quản lý Vương béo không hiểu tâm sự tuổi hồng của cậu, còn đang rầu hết cả người vì công việc, Hạng Khả vẫn là một kẻ chẳng biết nhìn nét mặt người khác như mọi ngày, còn đứng trước gương lớn kéo cổ áo, lo lắng kêu: – Anh béo ơi, em thắt cà vạt xấu quá! Vương béo sầm mặt giúp cậu thắt lại cà vạt, tiện tay vuốt vuốt cổ áo bị cậu làm nhàu: “Vẫn còn hớn hở được, trên weibo fan của mày và Trình Chinh Yến sắp choảng nhau nát bét rồi đấy.” Hôm qua bế mạc liên hoan phim, Trình Chinh Yến đoạt giải cao nhất, Hạng Khả cũng nằm trong danh sách đề cử nhưng chẳng được giải gì, bỗng dưng bị biến thành cameo để giễu cợt. Một người là tiểu thịt tươi xuất thân từ sao nhí, một kẻ hậu sinh khả úy chuyên gặt giải thưởng, từ đại diện thương hiệu cao cấp cho đến vị trí trung tâm (2) khi chụp ảnh trong tuần lễ thời trang, xưa nay đôi bên vẫn luôn cạnh tranh. Fan Hạng Khả nổi tiếng hăng tiết, trước giờ đã tóm ai là táp người đó, hừng hực khí thế chiến đấu, dù cho mấy năm nay khoảng cách giữa hai idol ngày một giãn rộng, nhưng họ và fan nhà họ Trình vẫn cãi lộn không phân cao thấp. Ngày xưa thì mâu thuẫn chủ yếu quẩn quanh chỉ do khắc khẩu, bình thường vài ngày là lại chửi, lần này chả biết nhà nào cố ý làm mưa làm gió, từ khi trao giải đến giờ thì càng lúc càng lan, vượt ngoài vòng kiểm soát. (2): từ gốc là vị trí C. Trong giới nghệ sĩ thì đây là một vị trí đặc biệt, chứng minh được thực lực của nghệ sĩ bởi đây là vị trí giành cho người có thực lực, chỗ đứng trong làng giải trí. Trình Chinh Yến đang phất, đối đầu với hắn nào có tốt đẹp cho cam. Thế nhưng công ty bình thường im lặng theo dõi drama lần này lại đứng ngồi không yên, Vương béo nói: – Tẹo nữa nhớ đăng mấy câu anh gửi mày qua wechat lên weibo đấy nhớ. Hạng Khả mở di động ra đọc mấy câu kia dăm lượt, tỏ vẻ bất đắc dĩ: – Ai viết thế ạ? – Mày không cần để ý nhiều thế đâu… – Em không post đâu! Hạng Khả hùng hổ, đứa nào bảo xem đến lần thứ n phim của Trình Chinh Yến, lại còn biến hắn thành nam thần mà cậu luôn muốn học hỏi? Toàn là hư cấu ba lăng nhăng! ***** Quách Giai Kỳ và lão Lưu đã chờ trong phòng ăn, bạn gái cũ dù bị vỗ béo như heo mà vẫn xinh đẹp như thế, Hạng Khả đang tức giận cũng phải ngắm nghía mấy lần, thấy lão Lưu không thèm động đậy, lập tức chớp lấy thời cơ khiêu khích: – Anh ấy chả thèm quan tâm em kìa! Lão Lưu cười tủm tỉm kêu ly sữa nóng cho cậu, Quách Giai Kỳ trợn mắt: – Vì căn bản tục tưng có uy hiếp được ai đâu. Hạng Khả nghe thế sửng sốt, chưa nhận ra hàm ý sỉ nhục bên trong, lão Lưu đã ôn tồn dặn: – Lát nữa nhớ nói ít thôi nghe chưa? Hạng Khả: – Sao phải thế ạ? Lão Lưu thâm trầm trả lời: – Hình như Cao Đường thích kiểu phi công trưởng thành chín chắn. Đơn giản thế thôi à! Dạo này mình mới chuyển tông thành một người đàn ông men lỳ xong! Hạng Khả lạnh lùng hừ một tiếng, uống cạn sạch ly sữa nóng phục vụ vừa mang ra, phóng khoáng dùng ngón tay cái miết môi dưới: – Biết rồi, hai người đi được rồi đấy. Quách Giai Kỳ: – … Lão Lưu: – … Vương béo trầm mặc đứng dậy nói: – Điện thoại mày hết pin rồi nhở? Đưa đây anh sạc cho. ***** Cao Đường quả là nữ hoàng quyến rũ, dung nhan tuyệt mỹ, thẳng lưng ngồi uống cafe, duyên dáng, khí chất làm người khác khó quên. Nhiều năm như vậy rồi, tuy Hạng Khả không còn mê mệt cô như xưa, nhưng trong lòng vẫn ngập tràn kính ngưỡng. Cậu nhớ lời dặn của lão Lưu, im lặng là vàng, cố nén ý định lôi ảnh ra xin chữ ký, chỉ ngồi đó thi thoảng tiếp lời, nhằm tạo hình tượng mỹ thiếu niên lạnh lùng đi vào lòng người. Chỉ là dường như Cao Đường chẳng có cảm xúc gì với cậu, tuy rằng vô cùng ôn hòa lễ phép, nhưng câu chuyện vẫn chỉ quẩn quanh ở khu vực an toàn. Không khí vài lần thoáng tẻ nhạt, Hạng Khả thầm lo, thừa dịp Cao Đường đi dặm phấn liền vội lột vỏ vú sữa ăn: “Làm sao bây giờ! Có phải chị ấy không thích mình không?” Gặp mặt nữ thần đúng là áp lực quá đi! Lão Lưu vừa giúp cậu bóc vỏ vú sữa vừa không nỡ xát muối, đành xoa đầu cậu: – …Chị ấy vốn rất kiêu ngạo lạnh lùng, đối xử với chú cũng coi như là đặc biệt rồi đấy. – Thật à! – “Mỹ thiếu niên lạnh lùng” mở to đôi mắt ươn ướt. Tay lão Lưu run rẩy, Quách Giai Kỳ đầy vẻ áy náy, lại gần thì thầm: – … Làm sao giờ chồng ơi, em muốn hôn anh ấy quá! Lão Lưu: – Không được… Biết rằng bình thường nữ thần cũng lạnh lùng như vậy, Hạng Khả nhẹ nhõm hẳn đi,. Cậu đợi đối phương ra khỏi nhà vệ sinh, liền căng thẳng vò đầu bứt tai, sẵn sàng thừa thắng xông lên. Nhưng cậu chưa kịp mở miệng, ánh mắt Cao Đường bỗng sượt qua đỉnh đầu cậu hướng về phía xa, như thể trông thấy thứ gì khiến cô mừng rỡ, nét mặt tĩnh lặng ấy phấn chấn hẳn lên, hai gò má cũng hơi ửng hồng. Hạng Khả thấy không ổn, đột nhiên quay đầu lại. – Đúng lúc ghê! – Cao Đường đứng dậy, hướng mắt về phía thanh niên dịu dàng, đẹp trai cao to nọ – Chinh Yến, anh cũng đến uống cafe à? ***** Đã gặp thì không thể không chào hỏi, Trình Chinh Yến dặn dò trợ lý mấy câu rồi bước đến, ngoài miệng hỏi thăm Cao Đường, nhưng ánh mắt không kìm lại nổi dừng ở khuôn mặt thiếu niên đối diện Cao Đường. Cậu chàng chăm chú nhìn anh. Ô kìa? Ảo giác sao? Tuy rằng vẻ mặt rất lạnh lùng, nhưng sao cảm giác như muốn khóc vậy…? Cao Đường dán mắt vào nụ cười rực rỡ của Trình Chinh Yến, cả người ngơ ngẩn như bị hormone đối phương trói chặt. Tới khi cô hoàn hồn rồi mới ho khan hai tiếng hòng giấu diếm, chợt nhớ tới cái gì đó, liền lấy giấy ăn trong túi ra lau miệng. Không ngờ bàn tay vô tình để lộ mấy cái kẹo màu vàng kim, rơi lạch cạch trên mặt bàn. Cao Đường lúng túng nhặt lên, nhưng không cất đi, mà hào phóng mời mọi người: “Đây là kẹo sữa chị mua lúc lưu diễn Nga tháng trước đấy, ai ăn thử không nào?” – …? – Trình Chinh Yến không hiểu vì sao nhưng vẫn ân cần nhận lấy. Có điều hắn không hảo ngọt, nhìn qua nhưng chẳng hứng thú, đành tiện tay nhét vào túi áo. Hạng Khả nghiêm mặt ngẩng đầu, cảm giác áp lực từ khi người này xuất hiện cứ quẩn quanh như bóng với hình… Lần đầu tiên giao chiến ở khoảng cách gần thế này, Trình Chinh Yến ngũ quan sắc nét dù trên màn hình hay dưới ánh sáng mờ ảo lúc này đều vô cùng đẹp trai, quan trọng nhất là, người ta cao hơn cậu tận nửa cái đầu! Baidu ghi chiều cao 1m89 là thật hả?! Thời buổi này đến baidu còn không nói dối, chắc còn có tí đạo đức nghề nghiệp rồi nhỉ!? Trước khi ra ngoài chỉ thấy người ta giữa bầy fan cuồng, nay đứng rõ ràng trước mặt kèm theo khí thế áp đảo, hơn nữa trông thấy Cao Đường nói chuyện vô cùng nhiệt tình với người kia. Càng khiến một người vốn là trung tâm đám đông như Hạng Khả đây uất ức vô cùng. Nên cậu dồn hết căm thù vào cái bắt tay với anh, siết thiệt là chặt. Kết quả đối phương chỉ nhìn mình gật đầu, còn thu tay lại chẳng thèm để ý. Cảm giác tức giận dâng lên, hốc mắt cay cay, Hạng Khả đột nhiên cúi đầu nhìn cái kẹo vàng trong tay, sau đó làm theo bản năng bóc vỏ bỏ vô miệng. Trước công chúng, nơi nơi đều là phóng viên, cực kỳ bình tĩnh… Ồ? Ngon! Hạng Khả tò mò mở vỏ kẹo ra để xem nhãn hiệu, lát nữa về sẽ lên taobao mua, nhưng ngay sau đó lại nhớ ra bản thân còn đang tức giận, vì thế lạnh nhạt xen vào câu chuyện của hai người. “Em có chút việc, xin phép về trước.” Nói xong nhanh chóng đứng dậy rời đi. Cao Đường có phần lơ mơ, ngược lại Trình Chinh Yến lại phát giác ra một chút sâu xa, anh trông theo bóng dáng phong lưu mảnh mai kia xa dần, rồi chần chừ nhìn Quách Giai Kỳ và lão Lưu: – Tôi đã mạo phạm gì sao? Quách Giai Kỳ vô cùng đau lòng vì Hạng Khả gặp phải đả kích. Nhưng so với Trình Chinh Yến có sức ảnh hưởng vượt bậc về mặt thực lực, từ lâu đã là đối thủ Hạng Khả không thể chống lại. Tránh để Trình Chinh Yến khúc mắc trong lòng, cô vội giải thích: – Không không, anh ấy chỉ xấu hổ thôi mà. – … Xấu hổ? – Vâng! – Quách Giai Kỳ khẳng định – Anh ấy rất thích anh, lại là người hướng nội, chắc chắn là ngượng ngùng rồi. Lão Lưu: – … Quách Giai Kỳ nhìn bạn trai: – Đúng không? Lão Lưu gật đầu: – Ừ. Trình Chinh Yến nhớ lại cái nhếch môi cùng ánh mắt sắc bén lạnh như băng của mỹ thiếu niên, không kìm được mà cúi đầu nhìn bàn tay vừa bị người ta siết chặt mãi không buông kia. Di động bỗng nhiên báo có tin quan trọng, Trình Chinh Yến vừa mở Weibo ra đã thấy một tin tức hiện lên vô số lần. Hạng Khả:Chúc mừng anh Trình đoạt giải [trái tim], phim “XX” và “xxx” phải xem đi xem lại mấy lần, diễn xuất của Trình lão sư vẫn luôn là mục tiêu để em hướng tới BALABALABLABALA… @ Trình Chinh Yến Hạng Khả này, anh rất có ấn tượng, dù sao đối phương cũng rất đông fan, gần đây lại gây ầm ĩ, ngay cả trợ lý cũng lải nhải phàn nàn không ngừng. Hóa ra là rất thích mình sao? Bất ngờ thiệt đó. Trình Chinh Yến nheo mắt, suy nghĩ thích thú hồi lâu, ngón tay vô thức gõ nhẹ… Trình Chinh Yến: Đã nhận được lời tỏ tình [trái tim][mặt cười] ****** Hạng Khả lấy lại di động từ chỗ Vương béo, xị mặt lên taobao tìm kẹo rồi mua cả hộp, sau đó bó gối ngồi ở băng ghế sau hờn dỗi. Vương béo mở một chai Shuang Wai Wai (3), cắm ống hút đưa cho cậu. (3) Một loại sữa trái cây cho trẻ con Hạng Khả hé miệng uống, Vương béo thấy đôi mắt đỏ ngầu vô thần của cậu, đau lòng vuốt má, sau đó lẳng lặng nói sang chuyện khác: – Này, tháng bảy công ty giao cho mày một kịch bản, vai chính còn lại đã định sẵn rồi. Hạng Khả ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ, công ty phải tốn bao nhiêu công sức tiền bạc để cậu nhận được phim này, đề tài đồng tính, đạo diễn khá có tên tuổi, kịch bản cũng rất phù hợp thị hiếu, còn chưa mở máy đã được trong giới gọi là máy hút giải thưởng. Tiểu thịt tươi đang hot Hạng Khả không thiếu lời mời đóng phim, chỉ có giải thưởng là chưa lần nào được nhận. Hạng Khả tỉnh táo đôi chút, ôm bình sữa ngồi thẳng dậy: “Ai ạ? Hot không anh? Diễn xuất như nào? Có cướp spotlight (4) của em không?” (4) Cướp spotlight: chiếm sự nổi bật hơn. Rất hot, diễn xuất chắc chắn không kém mày, còn vụ spotlight… Vương béo đối mặt với ánh mắt trong suốt không thấy đáy của thiếu niên, cảm giác tội lỗi tự nhiên sinh ra, có lẽ bây giờ mình nên quỳ xuống nói chuyện với nó.   Mời các bạn đón đọc Tình Địch của tác giả Duyên Hà Cố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tam Thiên Nha Sát - Thập Tứ Lang
Nàng cố tỏ ra mạnh mẽ, kiên quyết cự tuyệt: “Ngươi dù chiếm được thân ta, cũng vĩnh viễn đừng mơ chiếm được lòng ta!” Người nọ hoàn toàn không thèm để ý, cười nhạt: “Ta chỉ muốn thân thể ngươi, ai nói muốn lòng của ngươi?” *** Nàng ôm đùi, gào khóc: “Đại nhân! Van cầu ngươi! Ta nguyện ý hiến thân!” Người nọ chăm chú nhìn quyển sách trên tay, lơ đãng: “Ngươi muốn hiến, đại nhân ta lại chẳng thèm đâu.”  Đế Cơ, năm đó chứng kiến cảnh chính cung Cẩm Phương của mình vỡ vụn, ánh lửa rơi vù vù như mưa, xen giữa mái ngói và bụi đất, tiếng kêu khóc thê lương trong hoàng thành theo cuồng phong bay tới bên tai, nàng lẳng lặng nhìn những cánh hoa màu hồng rơi đầy mặt đất, chúng bị gió cuốn thổi tung lên, giống như tuyết bay lại tựa như yêu thương nhung nhớ. "A Mãn, ta có thể nhìn lại nơi này một lần không?” Đế Cơ khẽ hỏi. A Mãn lén lau nước mắt, run giọng nói: “Được … Nhìn lại …” *** Không gì bằng nỗi đau mất nhà, mất nước, thế nhưng công chúa nước Đại Yến - Đế Cơ lại phải gánh chịu cùng lúc cả hai nỗi đau khi mới chỉ ở cái tuổi mười ba. Được cung nữ thân cận và tiên sinh từng dạy tiên thuật trong hoàng cung cứu giúp, nàng từ một lá ngọc cành vàng, mười đầu ngón tay không dính nước trở thành người mọi việc thông, muôn việc thạo. Không chỉ không được yếu mềm, nàng còn phải cố gắng từng ngày để trở nên mạnh mẽ, Đế Cơ của ngày xưa đã chết, nay chỉ còn lại một Đàm Xuyên với ý chí kiên cường muốn thắp hồn đăng để trả nợ nước, thù nhà. Trà trộn lên núi Hương Thủ với tư cách và hình hài của một tạp dịch xấu xí, Đàm Xuyên không biết đã phải chịu biết bao khổ cực, nàng vẫn phải chịu đựng để chờ cơ hội đánh cắp hồn đăng. Chính những tháng ngày làm tạp dịch đã khiến nàng gặp phải Phó Cửu Vân. “Làn da màu cổ đồng, lông mày dài ẩn trong làn tóc, thậm chí có thể cho là khí khái anh hùng, lúc cười lên lại giống như cơn gió thoảng, mang theo một loại hồn nhiên riêng biệt, dưới khóe mắt bên trái còn có một nốt ruồi lệ, nhìn vào lại tăng thêm một chút ai oán sầu muộn”, đó là ấn tượng đầu tiên của Đàm Xuyên khi nhìn thấy Phó Cửu Vân. Phó Cửu Vân còn có một thân phận khác - Công Tử Tề. Hắn “tự xưng việc đắc ý nhất trong đời, nhạc luật đứng thứ nhất, vẽ tranh là thứ ba, tiên thuật lại chỉ đứng thứ tư, còn việc thứ hai, lại chính là phong lưu đa tình, nữ tử vừa lạnh lùng vừa cố chấp trong thiên hạ, hắn cũng có thể khiến các nàng mặt hồng tim đập mà tủm tỉm mỉm cười, chính là một nhân vật ở trong đám nữ nhân mà như cá gặp nước.” Thế nhưng trước khi có ý thức, hay phải nói trước khi trở thành Phó Cửu Vân, hắn chỉ là một hồn quỷ sinh ra trong hồn đăng, qua thời gian dài đằng đẵng mới được hóa kiếp làm người. Lần đầu tiên Đàm Xuyên gặp Phó Cửu Vân là ở núi Hương Thủ, nhưng đối với Phó Cửu Vân thì gặp nàng đã là một chuyện xưa của chín kiếp trước. Khi ấy, Đàm Xuyên chỉ là công chúa của một nước chư hầu, nhưng khi bị giặc xâm lấn, một nàng công chúa nhỏ bé toàn thân vấy máu như nàng vẫn kiên cường đứng giữa những làn mưa tên mà nổi trống cổ vũ tinh thần binh lính, hình ảnh ấy đã khắc sâu ấn tượng trong lòng hắn. Không phải nhất kiến chung tình mà lại vô thức dõi theo Đàm Xuyên suốt mười kiếp của nàng, muốn vươn tay che chở nàng những lúc nàng đau khổ, gặp khó khăn, nhưng Phó Cửu Vân lại không thể sửa mệnh trời. Nếu chỉ đứng từ xa nhìn nàng cũng vô tình tạo ra “nghiệt duyên”, vậy kiếp này, hắn muốn chính thức bước vào cuộc sống của Đàm Xuyên, để nàng biết trong sinh mệnh của nàng có tồn tại một người như hắn, có một người tên Phó Cửu Vân luôn dõi theo nàng bấy lâu nay. Tình yêu của Phó Cửu Vân càng sâu đậm theo thời gian, hắn có thể dung túng nuông chiều Đàm Xuyên, có thể sống vì nàng, chết vì nàng, vì nàng làm hết thảy mọi thứ hắn không cam nguyện. Để gặp được nàng, hắn đã một mình chờ đợi ngàn năm, nhưng để nàng có thể thắp sáng hồn đăng hoàn thành tâm nguyện trả thù, hắn cũng bất chấp hi sinh tính mạng của mình dù có hồn phi phách tán. Chỉ cần nàng yêu hắn, chỉ cần cây tre có khắc tên nàng và hắn vẫn vươn cao, thì còn minh chứng hắn từng tồn tại, minh chứng cho tình yêu của họ sống mãi. Trái tim của Đàm Xuyên không phải bằng đá, nhưng nàng luôn phải lạnh lùng giữ khoảng cách với Phó Cửu Vân, nàng đã xác định dâng hiến linh hồn cho hồn đăng, nàng không muốn hắn phải lưu luyến mình. Thế nhưng một người có mục đích sống chỉ để thắp hồn đăng nay lại từng ngày mong hồn đăng được dập tắt để hắn trở về “Chàng không đến, ta tuyệt đối sẽ không uống nước Vong Xuyên, càng không tiến vào luân hồi.” Mời các bạn đón đọc Tam Thiên Nha Sát của tác giả Thập Tứ Lang.
Thời Gian Ngòn Ngọt - Tửu Tiểu Thất
Khi nam thần gặp mỹ nữ, nghe thì giống phiên bản mở rộng của "Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên" với đại thần Tiêu Nại và đại mỹ nữ Bối Vy Vy, nhưng không, nam nữ chính của chúng ta trong "Thời Gian Ngòn Ngọt" tuy đều mang mác "đại thần" nhưng là xếp từ dưới lên.  Đây là câu chuyện đầy cay đắng của hai con người bị toàn thể cộng đồng game Vương Giả Vinh Diệu xua đuổi, từ tổ hợp đánh đâu thua đấy đầy thị phi trở thành các "anh hùng" trong truyền thuyết.  Hướng Noãn là mỹ nữ tiêu chuẩn, được nam sinh cả trường theo đuổi, nhưng cô nàng lại thầm thương trộm nhớ một người không yêu mình. Crush của cô là đàn anh Thẩm Tắc Mộc, tuy chưa đến mức đại thần nhưng cũng là tay chơi game giỏi trong trường, nổi tiếng là soái ca thông minh lạnh lùng. Hướng Noãn vì sự nghiệp theo đuổi tình yêu học đường mà không ngần ngại đăng kí tham gia câu lạc bộ game của Thẩm Tắc Mộc, mặc dù vốn liếng dắt lưng chỉ có trò chơi Ngôi Sao Thời Trang.  Biết crush thích Vương Giả Vinh Diệu, cô nàng cũng mặt dày lập nick chơi game. Đáng tiếc trò này hoàn toàn khác với mấy loại game trang điểm bình thường, Hướng Noãn trong mấy ngày ngắn ngủi đã trở thành hố game nổi tiếng, chơi dở tới nỗi người chung đội cô nàng chỉ biết chắp tay khấn phật mong thua không quá thảm. Thẩm Tắc Mộc mỗi khi nhìn cô nàng cũng phải ngán ngẩm bỏ của chạy lấy người.  Hướng Noãn đau lòng! Uớc mơ của cô lặng lẽ chuyển từ "chơi game với crush" sang "chơi game thắng crush".  Trong lúc loay hoay tìm cách thăng hạng, Hướng Noãn đã tình cờ gặp được "bạn tốt" Lâm Sơ Yến, cũng là một hố game sâu không đáy. Hai người giống như trong thời khắc khó khăn lại thấy được đồng hương, nhanh chóng kết thành cặp đôi hoàn cảnh: Anh pháp sư, em bảo vệ.  Cái người tên Lâm Sơ Yến này quả thật là một lời khó nói hết. Tuy trong game biểu hiện của anh rất tệ hại nhưng ở ngoài lại là đại soái ca, đẹp trai vô địch mà vô sỉ bỉ ổi cũng vô địch nốt. Anh chàng thông minh nhưng độ lười xếp thứ hai thì không ai đứng nhất. Cũng vì quá nhây lười nên anh chàng vừa lên đại học đã bị bố mẹ hất ra khỏi cửa, cắt tiền trợ cấp để anh tự lập. Câu cửa miệng bố anh hay cảm thán là: "Nếu không phải con ruột, bố mẹ đã ném con đi từ lâu rồi."  Đối với bạn bè, Lâm Sơ Yến giống như lão đại hung thần ác sát, một nụ cười chứa cả chục con dao găm. Mọi người thường sợ nhất là trò đùa "Có tin đêm nay tôi ngủ với cậu không?" của anh. Đến cả soái ca mặt liệt Thẩm Tắc Mộc cũng không thoát khỏi trò đùa ám ảnh này, mỗi lẫn nhìn thấy Lâm Sơ Yến là sẽ đau đầu.  Lâm Sơ Yến trong game cũng tận dụng hết vốn liếng mặt dày vô liêm sỉ của mình, vừa nhây vừa đánh, khiến đối thủ hết sức khó chịu. Anh chàng chỉ thân thiện với duy nhất một người, chính là cô nàng Hướng Noãn ngây thơ chỉ đâu đánh đấy.  Chơi mãi, chơi mãi, Hướng Noãn đã quên mất mục đích ban đầu của mình là gì, crush bị quẳng luôn ra sau lưng. Trong đầu cô giờ chỉ còn tìm cách để thăng hạng cho nhanh. Lâm Sơ Yến và Hướng Noãn cuối cùng cũng hẹn gặp mặt ngoài đời thật, vừa hay, hai người học cùng trường.  Lần đầu gặp nhau, ai cũng nghĩ đối phương "xấu xí" nên Hướng Noãn cố gắng ăn mặc bình dị dân giã, Lâm Sơ Yến cất hết giày tây áo vest, quơ vội chiếc áo cũ bình thường không thể bình thường hơn được. Cuối cùng ngã ngửa ra là, hai người đứng cạnh nhau như tiên đồng ngọc nữ, dù quần áo chả ra làm sao mà ai cũng phải ngước nhìn.  Sau lần hẹn đầu có phần thẹn thùng, hai người dần tiếp xúc nhiều hơn, lại cùng nhau tham gia giải thi đấu của câu lạc bộ Hướng Noãn tổ chức dưới tên chiến đội Thời Gian. Hướng Noãn và Lâm Sơ Yến từ hai hố game to đùng trải qua "tu luyện" đã tiến bộ không ít, dần dần vượt đến vòng cuối. Lâm Sơ Yến cũng bắt đầu nhận ra, anh đang yêu, đối tượng không ai khác ngoài cô bé ngốc nghếch Hướng Noãn.  Lâm Sơ Yến lần đầu biết yêu tỏ ra khá bối rối, gọi điện về cho mẹ xin ít kinh nghiệm thì bị bố tắt máy cái rụp. Kể cho bạn bè thì bị mọi người tưởng là trò đùa. Không một ai tin anh chàng đang nghiêm túc. Đó chính là tác hại của việc thường xuyên nhây với người khác đấy các bạn ạ :v  Không ai tin thì thôi, Lâm Sơ Yến tự mình cố gắng vậy. Nhưng dù cho anh có thả thính to thính bé thì đối với Hướng Noãn cũng chẳng xi nhê gì. Cô nàng đứng trước mặt đàn anh Thẩm Tắc Mộc sẽ đỏ mặt còn ngồi cạnh Lâm Sơ Yến thì xưng tao gọi mày, khiến anh hết sức âu sầu. Đợi đến lúc cả Thẩm Tắc Mộc cũng nhận ra có "gì đó" và nhảy vào cuộc chơi, Hướng Noãn vẫn không hề hay biết. Đúng là quả báo đến muộn cho anh chàng Lâm Sơ Yến xui xẻo. :v  *** Nhâm Đan Nghiên thấy con gái ngẩn người nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, bà tức giận đẩy đầu con gái, hỏi: “Sau này con định gả cho điện thoại di động à?”   Hướng Noãn xoa đầu, nói thầm: “Không phải mà...”   “Hôm nay con đừng nghĩ đến việc chơi điện thoại di động nữa.” Nhâm Đan Nghiên vừa nói vừa tịch thu điện thoại di động của Hướng Noãn.   Hướng Noãn không chấp nhận nổi, cô giả vờ đáng thương: “Mẹ, con đã lớn rồi...”   Nhâm Đan Nghiên không có động tĩnh gì, nhất định không móc điện thoại trong túi xách ra. Bà dẫn Hướng Noãn đi dạo phố, thử quần áo rồi mua đủ loại.   Hướng Noãn thử quần áo vài lần cũng quên luôn chuyện điện thoại. Hai mẹ con mua sắm kinh khủng, không chỉ mua quần áo, Nhâm Đan Nghiên còn mua cho Hướng Noãn mấy món đồ trang điểm.   Hồi mới lên đại học quả thật có một khoảng thời gian Hướng Noãn rất thích trang điểm, sau đó cô say mê Vương Giả Vinh Diệu nên không còn sau đó nữa.   Nhâm Đan Nghiên thấy con gái xinh đẹp trẻ trung, vốn không cần trang điểm. Bây giờ quả thật Hướng Noãn cũng không trang điểm một chút nào, người làm mẹ như bà lại hơi mâu thuẫn nên mua cho con gái ít đồ.   Mua đồ mất gần một ngày, khi chuẩn bị ra về thì đã đến giờ ăn cơm tối. Hướng Noãn thấy có người đang làm hoạt động trên quảng trường mua sắm, xây dựng một sân khấu tạm thời, trên phông sân khấu treo một tấm poster khổng lồ, mà nội dung của tấm poster đó chính là Vương Giả Vinh Diệu.   Ơ ơ ơ??? ... Mời các bạn đón đọc Thời Gian Ngòn Ngọt của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Trẫm Không Muốn Sống Nữa - Mặc Nhiên Hồi Thủ
Phụ chính: người trực tiếp giúp đỡ Hoàng đế trong việc triều chính khi Hoàng đế mới đăng cơ.  ... Từ cổ chí kim, ngai vàng vốn chẳng phải là thứ dễ dàng có được. Những vị hoàng đế xưa nay có mấy ai không trải qua vô vàn gian nan trắc trở, dùng bao nhiêu thủ đoạn trong sáng ngoài tối mới có thể bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn.  Nhưng mà Sầm Duệ lại là một ngoại lệ.  Sầm Duệ vốn là một nữ tử, nhưng lại được mẫu thân nuôi dạy như một nam nhân, để rồi sau này cũng phải mang theo danh phận nam nhân mà lớn lên. Khi trưởng thành, Sầm Duệ lại biết được bản thân là con của đương kim Hoàng thượng. Nàng được đưa về hoàng cung với thân phận mới - Lục hoàng tử của Cung quốc.  Sầm Duệ cứ thể trở thành Lục hoàng tử được đưa về cung sau bao năm lưu lạc chốn dân gian. Trong mắt mọi người, Sầm Duệ nàng chính là một kẻ ăn chơi trác táng, cả ngày không phải la cà ở tửu lâu thì cũng là gây sự đánh nhau, hoàn toàn không có một chút phong thái của một vị hoàng tử nên có. So với ca ca của nàng, Sầm Duệ không hề có hi vọng được thừa hưởng ngai vàng, Sầm Duệ cũng chẳng muốn trở thành Hoàng đế tí nào.  Ấy vậy mà, vị trí cửu ngũ chí tôn kia lại rơi trúng đầu Sầm Duệ.  Sầm Duệ tuy liên tục sinh sự gây rối, nhưng lại rất được lòng Hoàng đế. Vì vậy mà trước khi Hoàng đế băng hà, đã triệu Sầm Duệ đến gặp mặt và truyền ngôi cho nàng. Cho dù nàng không muốn, nhưng ngai vàng kia bắt buộc phải ngồi lên. Phụ hoàng Sầm Duệ còn đặc biệt tìm cho nàng một phụ thần chấp chính giúp đỡ nàng khi Sầm Duệ đăng cơ. Người được phụ hoàng nàng tìm được là Phó Tránh.  Có thể nói, Sầm Duệ biết được Phó Tránh sẽ trở thành người giúp đỡ mình trong những ngày tháng sau này, nàng vô cùng sợ hãi. Khi Sầm Duệ còn lưu lạc nhân gian, nàng chính là một tên lưu manh đầu đường xó chợ, mà Phó Tránh khi ấy vừa nhậm chức trở thành một vị quan nhỏ. Cả hai sau một lần gặp mặt không mấy tốt đẹp thì đã trở thành một đôi oan gia ngõ hẹp. Mỗi khi lưu manh Sầm Duệ phạm sai lầm dù chỉ là lỗi nhỏ đều bị Phó Tránh đại nhân tống cổ áp giải vào nhà lao. Cho nên mỗi khi Sầm Duệ nhìn thấy Phó Tránh đều sợ hãi như chuột đụng phải mèo.  Nếu nói Sầm Duệ tinh nghịch hồn nhiên là ngọn lửa hồng, thì Phó Tránh âm trầm, luôn điềm tĩnh là tảng băng lạnh lẽo. Ấy vậy mà giờ đây Phó Tránh lại trở thành Phụ chính cùng Sầm Duệ sớm chiều chung đụng. Sau khi Hoàng đế băng hà, Sầm Duệ đăng cơ và trở thành tân đế của Cung quốc khi tuổi chưa tròn mười lăm. Bởi vì tuổi trẻ chưa hiểu sự đời, Sầm Duệ không hề có khả năng làm Hoàng đế, nên hầu hết tấu chương và việc triều chính đều qua tay của Phó Tránh. Cho nên chàng không bao lâu đã trở thành Phụ chính nắm quyền uy trong triều.  ***   Mời các bạn đón đọc Trẫm Không Muốn Sống Nữa của tác giả Mặc Nhiên Hồi Thủ.
Hoàng Quyền - Thiên Hạ Quy Nguyên
Thể loại: cổ đại, hài ,ngược luyến, yêu hận tình thù, cung đấu, đoạt thiên hạ, song cường, HE Tình trạng: Hoàn Review bởi: Kam Linh - facebook.com/hoinhieuchu ------ Review cho tác phẩm hoàn toàn mang tính chất cá nhân của người viết.  Đây là một bộ thuần cổ đại rất đồ sộ, hoành tráng, cả tình tiết, âm mưu, nhân vật lẫn giọng văn. Giọng văn là thứ mình vô cùng ấn tượng ở tác giả này. Hào sảng, mỹ lệ. Nồng nàn, da diết. Tưng tửng, hóm hỉnh. Hân hoan, bĩ cực. Từng cung bậc cảm xúc được bày ra đầy đủ, tinh tế, hoa lệ, thịnh soạn như một bàn tiệc thượng hạng. Với rất nhiều người, nói đọc truyện có cảm giác tâm thần phân liệt quả không ngoa, phút trước khóc rưng rức, phút sau cười khùng khục, có lẽ chỉ cách nhau có dăm khổ văn thôi ấy. Đây đích xác là giọng văn cổ đại mà mình luôn trông đợi :)) Và một điều ấn tượng nữa khiến mình cực kỳ tâm đắc ở truyện này đó là bản dịch hơn 40 chương đầu của nhà bạn Lạc Vô Tình, một bản dịch mình cho là xuất sắc dù mang dấu ấn cá nhân quá nhiều (đổi hình thức văn – từ văn xuôi sang thơ, đổi thành ngữ, can thiệp vào các vế câu, đôi khi là thêm thắt 1 vài tứ văn không gây ảnh hưởng về ý đồ bản gốc), đọc bản dịch này sẽ cảm thấy tiếng Việt thật phong phú, tiếng Việt thật đẹp, câu chuyện sao mà tuyệt mỹ nhưng vẫn gần gũi đến vậy.  Quay về với plot truyện. Một hồi tranh đấu, yêu hận giữa huyết mạch tiền triều ẩn chốn dân gian và hoàng tử đương triều giấu tài thu mình. Nghe quen không, nghe có tưởng tượng ra hàng tỷ tình huống máu chó ngược luyến tàn tâm kinh điển không? Vâng, cốt truyện không thể cũ hơn nhưng từng bước dẫn dắt, từng bước giải quyết vấn đề, xử lý tình huống của mỗi nhân vật được tác giả biến hóa khôn lường, không theo lối mòn tư duy, từ những tình huống oái oăm dở khóc dở cười khiến ta lăn lộn cho đến những gút thắt đánh úp bất ngờ khiến người ta dứt ruột chết lặng với nỗi đau. Truyện là quá trình theo bước nữ chính Phượng Tri Vi giả nam trở thành quốc sĩ vô song, thành Ngụy tướng quyền khuynh triều đình cũng như khám phá ra thân thế bản thân và bị hãm sâu vào mối thù gia đình.  Truyện có YY không, tất nhiên là có YY nhưng giống như Khuynh Linh Nguyệt, tác giả có đủ bút lực để YY nhân vật một cách thoải mái và sảng khoái. Chúng ta sẽ khoái trá khi chứng kiến Tri Vi thể hiện tài hoa, trí thông minh, sự khôn khéo và phong phạm phục chúng của mình bằng những thử thách bằng những tình huống qua ngòi bút sâu rộng của tác giả chứ không chỉ đơn giản vì tác giả bôi chữ bảo thế. Tương xứng với nữ chính, nam chính Lục hoàng tử, đẹp điên đảo, đẹp yêu nghiệt, lòng dạ khôn lường, mưu mô quỷ quyệt, là một cặp bài trùng với nữ chính chẳng sai. Họ vừa là người yêu vừa là tkẻ hù, vừa là tri kỉ vừa là tử địch. Dù là sát cánh hay là đối đầu, giữa họ có một sự ăn ý gần như tuyệt đối, được tác giả khai thác triệt để, tạo nên chemistry mạnh mẽ.  Bối cảnh truyện trải dài nhiều quốc gia, từng tầng âm mưu, tầng trận chiến được dàn dựng công phu. Bộ truyện dài như vậy, cho nên câu chữ mặc sức tung hoành =)) Cả câu chuyện quả không phụ cái tựa đề Hoàng Quyền, gió tanh mưa máu, minh thương ám tiễn, câu chuyện vương quyền tranh đấu đến nghẹt thở. Mình đánh giá mức độ đấu đá cân não hay ngang ngửa Lang Nha Bảng, nếu lên phim mà làm có tâm như thế nữa thì tuyệt cú mèo.  Các nhân vật phụ cực kì sắc nét và có câu chuyện độc lập tạo dấu ấn cho riêng mình. Đọc bộ này mình đã khóc rất nhiều, chủ yếu khóc cho các câu chuyện bên lề, cho các nhân vật phụ, bởi vì truyện rất dài cho nên tần suất khóc của mình nó nhiều hơn các bộ trước đây mình đã đọc. Tương tự vậy, tần suất cười cũng ngang ngửa, cười lộn cả ruột. Tình tiết truyện mang tính xâu chuỗi rất cao, khi đọc phải nhớ lấy tình tiết của nhiều chương trước để mà liên kết lại, lối kể úp mở hấp dẫn, bất ngờ sẽ làm người đọc càng ngày càng tò mò nhưng không dám đọc lướt sợ chương sau bỏ qua điều gì.  Nói chung, truyện cực hay, hài thỏa mãn nhưng cảnh báo là ngược thì cũng ngược đừng hỏi, vì nó dài vậy nên có lẽ mình sẽ chấm điểm ngược cao một chút, bởi lâu lâu cho ăn miếng ngon xong tác giả sẽ lại ngược độc giả một chập, quá trình lập đi lập lại 4 tập truyện, tập nào cũng dài ngoằng. Quá trình đọc đôi khi mình phải tạm drop, lật đến chương cuối HE đọc để lấy hơi rồi mới tiếp tục được. Nhiệt liệt đề cử. *** Hoàng Quyền 3A + 3B Ván cờ hoàng quyền, sinh tử định đoạt trong chớp mắt, là ai phá vỡ mưu đồ bí mật của ai? Giữa những âm mưu đấu đá, là ai nấp trên đường về của ai, rút đao nhìn nhau? Trong ván cờ thiên hạ, là ai lại tham luyến sự dịu dàng của ai, để rồi say trọn kiếp? Y quỷ quyệt như biển khơi, khéo giả làm vụng, hai mươi năm làm mưa làm gió, dịch chuyển thế cờ thiên hạ, nhấc tay mưu tính càn khôn. Nàng mông lung như vực thẳm, giấu tài chờ thời, một khi xuất thế làm quốc sĩ vô song là rung chuyển cả thiên hạ, mưu hoàng đồ giấu kín trong tay. Y và nàng, vì một lần gặp gỡ, vì những điểm giống nhau mà đạp tung bụi trần, ca một khúc tình thâm. Nhưng làm sao chống lại sự thù địch ngấm sâu vào huyết mạch, làm sao vượt qua vận mệnh lạnh lẽo thấu xương? Chôn vùi dưới cơn biến động triều chính ấy, rốt cuộc là kiếp hay là duyên? Trước bá nghiệp hoàng đồ, thứ mà họ muốn so bì rốt cuộc là ai mưu tính giỏi hơn, hay ai vô tình hơn? Giang sơn trong mộng, giang sơn như mộng, là ai sẽ tỉnh giấc mộng này? Hoàng Quyền 4 Một đời danh thần, muôn vàn bộ mặt. Bằng sức một người, khơi lên sóng gió. Cương quyết vung kiếm, chém rách màn sương mờ mịt. Mười dặm đầm lau cháy sáng rực rỡ, nháy mắt hóa thành tro bụi. Trong ván cờ này, nàng sống một đời dối trá, để lá tinh kỳ cho gió cuốn bay. Nàng khai phá vạn dặm cương thổ, y trao nàng một nửa hoàng quyền. Sâm Thương biền biệt đôi bờ, chẳng hẹn ngày tái ngộ. Bá nghiệp cuốn theo dòng nước chảy, đế vương rồi cũng hóa hư vô. Giang sơn như mộng, mà người, lại đang đắm mình trong mộng giang sơn. Mời các bạn đón đọc Hoàng Quyền của tác giả Thiên Hạ Quy Nguyên.