Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngạo Mạn và Biến Đen - Tô Mịch

Ngạo Mạn Và Biến Đen là câu chuyện ngôn tình sắc giữa một nam chính ngạo mạn, tâm địa đen tối với một nữ chính bị hắc hóa, cũng là chuyện xưa của nữ chính vốn là con gà nhỏ yếu bắt đầu vùng lên! Truyện có năng lượng cao (cảnh nóng à), báo động trước, xin cẩn thận. Bạn thân "xấu xa": Tôi vẫn cho là hai người không hợp nhau, không ngờ cô ấy lại đối với cậu tốt như vậy. Nghe anh trai tôi nói, bây giờ muốn ở phòng bệnh vip thì phải xếp hàng dài dài đấy. Trác Diễm: Buổi tối cô ấy còn tới phòng bệnh giúp tôi đắp chăn cơ đấy. Bạn thân "xấu xa": Với kinh nghiệm của tôi, nhất định là cô nàng ấy thầm mến cậu rồi! Trác Diễm: Trước khi cậu đến, cô ấy đưa thư tình cho tôi —— Trác Diễm: Đọc đến dòng cuối cùng mới phát hiện, hóa ra không phải do cô ấy viết, chỉ là chuyển thư giúp người khác, còn thu lệ phí 10 đồng một lần. Trác Diễm: Từ chiều cao, cân nặng đến thức ăn, màu sắc hay loại hình vận động ưa thích của tôi, cô ấy đều biết hết, cuối cùng đem bán cho người khác 5 đồng một tin. Bạn thân "xấu xa": . . . . . .  *** Nguyễn Tương Nam tự nhận thấy ngày sinh nhật của mình luôn là một ngày xui xẻo. Mẹ của cô vốn là một vị thiên kim đại tiểu thư, bỏ trốn cùng chồng với lời thề son sắt không bao giờ hối hận, Thế nhưng hai mươi bảy năm trước, khi cô vừa mới được sinh ra không bao lâu, bà rốt cuộc không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống chạy trốn khắp nơi, ăn không ngon, ở không tốt, còn không có tiệc rượu cùng lễ phục hoa lệ, nên cuối cùng đã đổi ý. Mà ngày sinh nhật mười một năm về trước, khi cha cô hấp hối trong bệnh viện, đã phải bất đắc dĩ tìm người quen đưa cô đi gặp mẹ của mình. Năm ấy, Nguyễn Tương Nam mười sáu tuổi nhưng mặt mày vàng vọt, bắp thịt gầy teo, ngay cả tóc cũng không đủ đen dày, lại mặc trên người bộ đồng phục học sinh cũ kỹ đã giặt đến bạc phếch. Cô nhận lấy cái ôm của người em gái cùng mẹ khác cha, rồi nhìn khuôn mặt trắng trẻo mềm mại đang dính vào trên vai mình, nhìn đôi môi như cánh hoa hồng đỏ tươi phát ra âm thanh đẹp đẽ nhất: “Chị, em nghe kể về chị từ lâu rồi, trước giờ vẫn luôn mong được gặp chị”. Cô còn nhớ rõ, khi đó, mình luống cuống tay chân, tự ti cùng hoảng sợ biết bao nhiêu. Mà sinh nhật năm nay của cô vẫn y như cũ, từ sáng đến tối đều không thuận lợi chút nào. Buổi sáng lúc ra khỏi nhà, rõ ràng đèn giao thông trên đường vẫn còn màu xanh, vậy mà không biết từ đâu, một chiếc xe con xiêu xiêu vẹo vẹo lao ngang qua, suýt chút nữa đụng vào cô. Khi đến phòng làm việc, vừa mở cửa sổ ra thì lại thấy một con quạ đang trừng mắt nhìn cô. Cả một buổi sáng, con quạ đen đấy tràn trề sinh lực, không ngừng kêu gào, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu suất làm việc. Nguyễn Tương Nam là bác sĩ ngoại khoa. Bình thường mà nói, nữ giới học ngành y cũng không ít, nhưng có thể đứng bên bàn mổ ngoại khoa đúng là cực kỳ ít. So với bác sĩ nam thì bác sĩ nữ ở khoa ngoại có thể nói sinh ra đã thiếu hụt về sức khỏe, thể lực. Sau khi hoàn thành giai đoạn hậu phẫu cho hai bệnh nhân, cô bị bác sĩ Diệp gọi lại. Bác sĩ Diệp, tên đầy đủ là Diệp Trưng, có một khuôn mặt với ngũ quan thiên về nét đẹp nữ tính, khóe miệng như đang mỉm cười, đại khái những tính từ miêu tả cái đẹp đều có thể dùng trên người anh ta. “Bác sĩ Nguyễn, cô không xem thử dáng vẻ sau lưng của mình như thế nào sao?” Ba giây sau, Nguyễn Tương Nam mới kịp phản ứng, lập tức chạy vội vào nhà vệ sinh sát bên. Cô cởi áo blouse trắng ra, mới phát hiện giữa lưng áo mới không biết bị ai đó dùng bút bi xanh vẽ nên một hình người to lớn đang nhảy múa, đã thế hình vẽ còn giống hệt như thật. Cố gắng kìm nén vẻ mặt co giật, cô vội quay trở về phòng, thay một cái áo blouse khác. Y tá trưởng vẫn đang lưu luyến con quạ bên ngoài cửa sổ, thấy cô về liền ngẩng cằm lên nói, “Tương Nam, hôm nay có khi cô lại gặp được chuyện tốt đấy. Xem kìa, từ sáng đến giờ, con chim khách kia cứ hướng về cô mà kêu mãi đấy.” Vất vả chịu đựng đến hết giờ làm, Nguyễn Tương Nam cũng chẳng còn hứng thú đi truy cứu con chim kia rốt cuộc là con quạ lớn lên nhìn giống chim khách hay là chim khách giống quạ nữa (*). Dọn dẹp đồ đạc xong, cô liền ra về. Còn chưa ra tới cửa chính, vừa nhác thấy người đứng chờ ở đó, Nguyễn Tương Nam liền ý thức được có chuyện không hay, liền vội vàng xoay người về phía cửa phụ. Nấp ở bên cửa phụ quan sát một lúc lâu, đến lúc cảm thấy lối đi này khá an toàn, cô mới nhanh chóng rời khỏi. Tiếc là vừa mới ra khỏi cửa liền bị chặn lại. Đối phương mặc một bộ tây trang màu đen, mang kính đen, thân hình cao lớn khôi ngô, cổ tay còn lộ ra một hình xăm khá lớn. Hắn ta nâng mắt kính lên, kính cẩn lễ phép mở miệng: “Nguyễn tiểu thư, xin mời đi theo tôi. Trác tổng chờ cô đã lâu rồi.” Nguyễn Tương Nam gần như có thể kết luận, con chim ngoài cửa sổ kia là con quạ lớn lên nhìn giống chim khách. Nó đã lừa gạt đôi mắt sắc sảo của y tá trưởng rồi. ... Mời các bạn đón đọc Ngạo Mạn và Biến Đen của tác giả Tô Mịch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu Ngạo - Xảo Linh
Một vụ buôn bán làm ăn, cô chấp nhận làm người phụ nữ của anh! Vốn cho là anh chán ghét thân thể cô, liền thả cô! Thật không nghĩ đến, người đàn ông này là ác ma! Không chỉ chiếm đoạt thân thể cô còn muốn cả trái tim của cô! "Lục Minh Hiên, tôi sẽ không yêu anh! Buông tha tôi đi!" "Em cho rằng tôi sẽ thả em dễ dàng đến thế sao? Càng là mặt hàng không chiếm được, tôi càng phải giành được! Sẽ có ngày em chịu phục tùng tôi, dù là trói chặt cả đời, tôi cũng không buông tha cho em. . . . . ." *** "Lúc bác sĩ nói với em là em mang thai, em rất lo lắng, bởi vì em uống thuốc tránh thai mà còn phát hiện mang thai, đứa bé có thể bị dị dạng. . . Em sợ đứa bé sinh ra không được khỏe mạnh, nhưng lại không đành lòng phá thai. . ." "Thật may là em không có làm vậy!" Lục Minh Hiên trách cứ, trợn mắt nhìn tôi: "Sau này bất kể có làm ra quyết định gì thì cũng phải hỏi ý kiến của anh trước, có biết không?" "Biết rồi, sau này em nhất định sẽ làm vậy! Nhưng lúc đó em thật sự rất sợ đứa bé sẽ bị tật nguyền dị dạng, trước đó em đã uống rất nhiều thuốc tránh thai. . . Nhưng mà cũng thật kỳ lạ, em uống nhiều thuốc tránh thai như vậy, sao vẫn có thể mang thai được chứ?" Vấn đề này, tôi vẫn chưa suy nghĩ thông suốt! Rõ ràng lần nào tôi cũng có uống thuốc tránh thai, sao vẫn có thể trúng thưởng được? Chẳng lẽ tinh trùng của anh ta thật sự rất lợi hại sao? “Muốn biết tại sao không?" Lục Minh Hiên cười thần bí với tôi. "Anh biết nguyên nhân sao?" Tôi tò mò tiến lại gần: "Là tại sao vậy?" "Em hôn anh một cái, anh sẽ nói cho em biết!" Tôi không do dự hôn anh ta một cái! "Nói thêm một câu em yêu anh nữa!" "Em yêu anh em yêu anh, em yêu anh chết đi mất! Mau nói cho em biết đi!" Lục Minh Hiên hài lòng gật đầu: "Ừ, nguyên nhân chính là. . ." "Sao?" "Thuốc tránh thai của em, sớm đã bị đổi thành vitamin rồi, chỉ là do em ngu ngốc nên vẫn chưa có phát hiện thôi. . ." ". . ." Mời các bạn đón đọc Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu Ngạo của tác giả Xảo Linh.
Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp - Thư Ca
Xuyên qua?! Lại trở thành chính phi của Nam Dương Vương! Còn là một chính phi không được sủng ái! Bên trong Nam Dương phủ, trắc phi nắm quyền, tiểu thiếp hoành hành ngang ngược, từng người một đều như muốn bay lên trời! Vị trí chính phi, bên trong Nam Dương phủ lớn như vậy, cũng chỉ để nhìn cho đẹp mắt mà thôi! Nàng từ trước đến nay luôn là người không đụng ta ta không phạm người, nhưng đám tiểuthiếp của Nam Dương Vương đến cửa tìm nàng đều bị nàng ngược còn bị đùa bỡn thảm hại! Cũng không nên trách nàng a, do cuộc sống này quá nhàm chán, luôn có người thích làm trò chơi của nàng, mà ai bảo nàng từ trước đến giờ luôn thích giúp người làm niềm vui chứ! Hơn nữa, nàng còn là người biết thương hoa tiếc ngọc, thiệt không thể chối từ mà,... Chỉ có thể miễn cưỡng xem bọn họ là con kiến nhỏ để nàng đạp cho vui thôi! YD! Vương gia ngươi muốn có bao nhiêu thiếp đều được! Đừng tưởng rằng lão nương ta sẽ ghen nhá! Thật sự không có vui gì đâu, đừng tự dày vò mình, cứ cho nàng hưu thư đi! Từ nay về sau nàng sẽ được tiêu dao tự tại. *** Thời cổ đại, nam nhân ai cũng năm thê bảy thiếp, chính thê thì chỉ có một nhưng lại dắt díu theo cả đàn thiếp thất. Chính thê quanh năm đầu tắt mặt tối lo chuyện gia đình, hiếu kính phụ mẫu, chăm sóc nhi tử, còn phải quản cả đám tiểu thiếp tối ngày ầm ĩ. Qua thời gian, chính thê lo nghĩ nhiều ngày càng già xấu, thiếp thì chỉ có việc ăn ngủ và quyến rũ nam nhân lại càng đẹp. Các vị trượng phu giữa một bên là chính thê khô khan và một bên là tiểu thiếp trẻ trung mơn mởn, chẳng cần hỏi cũng biết chọn ai. Nhà nào có chính thê mạnh mẽ một chút thì còn có thể lấy uy chấn áp đám thiếp, còn phần nhiều là ngậm ngùi chịu thiệt, để cho bọn "hồ ly tinh" trèo lên đầu lên cổ ngồi. Nữ tử thời đại ấy đâu có quyền đứng lên giành công bằng cho bản thân, tất cả đều phụ thuộc vào trượng phu. Số may mắn thì lấy được người tốt, đen đủi thì vớ phải người thích trăng hoa, mấy chục phòng thiếp lớn nhỏ là chuyện thường tình. Thậm chí có người còn sủng thiếp diệt thê, cùng cách, đuổi chính thê khỏi nhà. Vì vậy nên khi Lộ Hiểu xuyên qua vào thân thể Mộ Dung Thư - vương phi Nam Dương Vương phủ, nàng chỉ biết ngẩng đầu ai oán với trời cao. Đường đường một phụ nữ thế kỉ 21 sống giữa sự bình đẳng giới tính, một vợ một chồng, ai có thể chấp nhận cảnh chung chồng với một đám "tiểu thiếp" cơ chứ. Mộ Dung Thư vốn là đích nữ duy nhất của Trấn Bắc tướng quân Mộ Dung Thu. Mẫu thân nàng là chính thê lại chỉ có duy nhất một nữ nhi, bị thiếp thất chèn ép, sống trong sự lạnh nhạt của phụ thân Mộ Dung Thu. Sau khi lên kiệu hoa vào phủ, mặc dù Nam Dương Vương Vũ Văn Mặc làm người chính trực lại có quyền thế, nhưng không thể tránh khỏi việc nuôi dưỡng một đám tiểu thiếp. Nguyên chủ thân thể Mộ Dung Thư là một tiểu thư tính cách nóng nảy, lại không có tâm cơ gì, bị thiếp thất của vương gia đùa nghịch trong lòng bàn tay, lâu ngày khiến Vũ Văn Mặc chán ghét. Trong một lần tranh chấp với nhị phu nhân (thiếp của vương gia gọi là phu nhân), Mộ Dung Thư ngã đập đầu bất tỉnh và linh hồn của Lộ Hiểu nhập vào thân thể này. Ở thế kỉ 21, Lộ Hiểu là một người bản lĩnh trong giới kinh doanh, ở thời cổ đại vô danh, Mộ Dung Thư chỉ là một vương phi trên danh nghĩa - trượng phu không yêu, phụ thân không thương, đến quyền quản gia cũng chẳng được nắm trong tay. Lão vương gia và phu nhân đã qua đời, trong phủ chỉ có Vũ Văn Mặc nắm quyền lớn nhất. Do Mộ Dung Thư trong quá khứ quá mức ngu ngốc chanh chua, khiến hắn không hài lòng nên giao hết quyền quản gia cho Thẩm trắc phi. Nói đến vị trắc phi này cũng là một truyền kì. Thẩm trắc phi là nhị tiểu thư dòng chính phủ Thẩm tể tướng, tỷ tỷ là Thẩm quý phi đang được sủng ái trong cung. Vốn dĩ với thân phận của mình, gả vào phủ Nam Dương Vương làm trắc phi đã là thiệt thòi cho Thẩm Nhu, nhưng nàng ta nhất kiến chung tình với Vũ Văn Mặc, không phải hắn thì không gả. Từ lúc lấy Vũ Văn Mặc, nàng giành hết sự sủng ái của hắn, còn có thực quyền hơn vị vương phi trên danh nghĩa Mộ Dung Thư. Nhưng Mộ Dung Thư hiện tại chán ghét tất cả những thứ đó. Nàng ghét cuộc sống tù túng của nữ tử cổ đại, ghét đám nam nhân năm thê bảy thiếp, ghét những luật lệ hà khắc ràng buộc. Từ lúc xuyên qua, nàng đã hạ quyết tâm sẽ rời khỏi phủ Nam Dương Vương bằng mọi giá. Nhưng bước đầu tiên trong kế hoạch là phải dẹp sạch đám tiểu thiếp của Vũ Văn Mặc, chuẩn bị tiền bạc nuôi thân sau này. Trong lúc lơ đãng, nàng đã lộ ra sự sắc bén của mình, dần dần hấp dẫn ánh mắt của Vũ Văn Mặc. Vốn dĩ Vũ Văn Mặc chỉ có năm người thiếp, đối với một vị vương gia là quá ít ỏi. Hắn làm người lạnh lùng quyết đoán, nắm quyền lực lớn trong triều nên mọi người nể sợ, hoàng đế thì nghi kị. Bề ngoài Vũ Văn Mặc sủng ái Thẩm trắc phi, nhưng nội tình bên trong chỉ có một mình hắn biết. Hắn vốn không có tình cảm với đám nữ nhân trong phủ, chỉ đến khi Mộ Dung Thư "xuất hiện", trái tim hắn mới bị lay động. Nàng thông minh, khôn khéo, lại luôn có những ý tưởng kì quái vượt qua sức tưởng tượng. Ở bên cạnh nàng, hắn bị thu hút lúc nào không hay. Hắn lạnh lùng muốn nàng tránh xa khỏi vũng nước đục trong việc tranh đấu quyền lực triều đình, nhưng lại không thể cản nổi bản thân mình yêu nàng, tiến gần đến nàng hơn. Còn Mộ Dung Thư, từ một người đứng bàng quan bên ngoài quan sát, khi tiến gần hơn vào cuộc sống của Vũ Văn Mặc, nàng mới nhận ra nhiều điều về hắn. Từ cảm giác chán ghét ban đầu, nàng dần cảm thông hơn, nhưng vẫn không tài nào chấp nhận cảnh chung phu quân với một đám tiểu thiếp. Nàng ngoài mặt cứng rắn, nội tâm lại mềm, chỉ có duy nhất ranh giới cuối cùng đó là không thể vượt qua được. Cũng vì lí do đó, sau khi giải quyết đám tiểu thiếp trong phủ, cuối cùng Mộ Dung Thư cũng quyết định rời đi. Nàng nhận ra mình đã có tình cảm với Vũ Văn Mặc, vì vậy phải mạnh mẽ chặt đứt. Ngày nàng bỏ đi, Vũ Văn Mặc lần đầu tiên trong đời đổ bệnh nặng, không thể gượng dậy. Hắn âm thầm bảo vệ nàng, vậy mà nàng lại chẳng biết, vô tình đến thế. Trải qua nhiều phen sóng to gió lớn, hiểu lầm giữa hai người tưởng chừng được xóa bỏ thì hết khó khăn này đến khó khăn khác lại ập đến. Vũ Văn Mặc nắm giữ bí mật của tiên hoàng, trở thành mục tiêu phải diệt trừ của lão hoàng đế. Liệu hắn và Mộ Dung Thư có thể bình an đi đến cuối con đường với nhau, trong khi nguy cơ trùng trùng bên cạnh và chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể chia rẽ họ mãi mãi? Nữ chính, cũng như trong nhiều câu chuyện xuyên không khác, là một người hết sức đặc biệt, mạnh mẽ quyết đoán, thu hút rất nhiều ánh nhìn của người khác. Vài người trong số đó trở thành "tình địch" không thể khinh thường của Vũ Văn Mặc. Nhưng điều tôi không thích nhất ở nhân vật này là nàng quá lí trí, đến mức chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, nàng sẵn sàng bỏ rơi Vũ Văn Mặc chạy lấy người, vì không muốn trái tim mình bị tổn thương. Cuối cùng, người chịu nhiều ngược nhất lại là nam chính Vũ Văn Mặc. Hắn vừa phải gánh vác trọng trách lớn trong người, vừa si tình yêu đến cuồng mê, lúc nào cũng canh cánh về Mộ Dung Thư. Ngoài ra truyện còn có hai nam phụ sạch tâm sạch thân, tài đức cũng đủ cả, nhưng vì là số nam phụ nên không thành với nữ chính, đáng tiếc. Truyện hơi dài, mô típ xuyên không kinh điển có hơi phóng tác về nam nữ chính. Quá trình nam nữ chính yêu nhau cũng hơi ngược chút xíu, nhưng về cuối sẽ sủng ngọt dài dài. Nam chính từ khi có nữ chính cũng giữ gìn thân mình, chung thủy với một mình nàng. Truyện thích hợp để giải trí nhẹ nhàng, không có quá nhiều mưu cao kế sâu phải đau đầu suy nghĩ, nhưng cũng đủ hấp dẫn lôi kéo độc giả. Review by #Huyên Tần   Mời các bạn đón đọc Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp của tác giả Thư Ca.
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt
Không phải là con trưởng, không phải là con dòng chính càng không phải là đứa con út được cưng chiều, bên trên có đích mẫu khuôn mặt hiền từ nhưng lòng dạ độc ác, bên dưới còn có ấu đệ gào khóc đòi ăn thời khắc cần che chở, còn có bao nhiêu tỷ muội tốt minh tranh ám đấu. Một thiếu nữ của thế giới hiện đại, vì cứu người mà xuyên đến triều đại không biết tên, trở thành thứ nữ sau cánh cửa đại viện thâm sâu, che chở ấu đệ cùng nhược mẫu trôi qua cuộc sống khó khăn... *** "Tứ cô nãi nãi và Biểu thiếu gia, Biểu tiểu thư trở lại!" Nghe được tiếng kêu của hạ nhân, tay Chu thị run lên, nắm khăn thật chặt, hơn sáu năm, từ lần trước Tứ tỷ nhi trở lại đã hơn sáu năm! Sáng sớm sắc mặt Đại phu nhân âm trầm khóe miệng kéo lên một nụ cười, "Các ngươi cũng trở về đi thôi, ta cùng Tứ tỷ nhi trò chuyện!" Đại thiếu phu nhân vào cửa đã nhiều năm, lại vì Tào gia sinh Đích trưởng tôn, địa vị đã không dễ dàng dao động, mấy năm trước, sau khi Đại thiếu gia ra ngoài nhậm chức mãn nhiệm kỳ hồi kinh, Đại phu nhân làm bộ làm tịch giao việc bếp núc trong phủ cho Đại thiếu phu nhân chủ trì. Tào Ngọc Di đã có thân phận Hầu tước phu nhân Nhị phẩm, lần này Tào Ngọc Di trở về phủ, đương nhiên là Đại thiếu phu nhân tỉ mỉ an bài một phen, khắp nơi không chênh lệch với khi Tào Ngọc Linh trở về phủ, trong lòng Đại phu nhân dĩ nhiên chán ghét. Chu thị đè xuống lo âu trong lòng đi theo Lý thị, Trần thị cùng nhau đáp lại, sau khi hành lễ xong đi ra ngoài. "Tứ cô nãi nãi tốt lành!" Ở hành lang, đoàn người vừa vặn gặp được Tào Ngọc Di, mấy vị di nãi nãi rối rít hành lễ. Tào Ngọc Di nghiêng nghiêng thân thể, chỉ nhận nửa lễ, lại khẽ uốn gối hoàn nửa lễ, "Mấy vị di nương đi thong thả!" Thoáng qua hai hàng người Chu thị cố ý rơi ở phía sau mấy bước, len lén quan sát Tào Ngọc Di, thấy Tào Ngọc Di sắc mặt đỏ thắm, giữa lông mày đều giản ra, mới thoáng buông lỏng tâm. Tào gia sau khiLão thái gia đi rồi, Đại thiếu gia lại có nhiều con cái, Đại lão gia lên tiếng để cho cả nhà trên dưới sửa lại cách gọi, Đại phu nhân bây giờ nghiêm chỉnh là Lão phu nhân, Chu thị cũng đã thành Thái di nương, ngay cả tiểu nhi tử Lưu thị sinh sau này, năm nay mới sáu tuổi, cũng là Thất lão gia. Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ của tác giả Nhân Sinh Giang Nguyệt.
Cô Nàng Hotboy - Ngải Khả Lạc
Bạn đang đọc truyện Cô nàng hotboy của tác giả Ngải Khả Lạc trên website đọc truyện online. “Cô Nàng Hotboy” - nhan đề cuốn tiểu thuyết đã gợi cho bạn đọc sự tò mò, liên tưởng đến một cô nàng xinh đẹp, trẻ trung cá tính, và đi cũng với nó cũng là những tình huống oái oăm, dở khóc, dở cưới trong cuộc sống mà cô gặp. Tiểu thuyết kể về câu chuyện tình yêu của ba nhân vật chính với tình huống là vì tấm vé xem quần vợt quốc tế mà ông con gái mình giả làm con trai đến câu lạc bộ của một trường học, mục đích giúp trường đó đoạt giải cao trong cuộc thi quần vợt quốc tế. Tuy nhiên, khi đến học ở trường thì cô lại phải ở chung phòng với một chàng trai cao to nam tính, cô gặp k ít khó xử. Là con gái nhưng lại phải đi vào phòng vệ sinh nam? Là bác sĩ thú y nhưng lại bị bắt đi phẫu thuật cho người? Là chuột xám nhưng lại bị đưa vào phòng thí nghiệm? Là đầu bếp nhưng lại bị bắt ép làm giáo viên mầm non? …..và biết bao nhiêu tình huống hoang đường mà cô gặp phải trong cuộc sống ở ngôi trường đó. Và cũng chính trong thời gian này cô nhận, bản thân có một thứ tình cảm đặc biệt đối với anh chàng cùng phòng. Vì giữ kín thân phận mình, cô đã giấu lòng. Cô quen với một anh chàng khác cũng đẹp trai, cũng tài hoa song lại có một hoàn cảnh hết sức đặc biệt. Và theo quy luật của tình cảm, người ta có thể giấu bất cứ ai chứ không thể nào lừa dối lòng mình. Khi con tim lên tiếng, là lúc cô biết rằng mình phải đi tìm lại tình yêu đích thực của bản thân. *** Đồ đạc của tôi được chuyển lên xe, ngoảnh đầu nhìn lại ký tức nam mà tôi đã ở trong một thời gian không dài nhưng dường như lại rất dài. Tôi cười, nụ cười thật bi thương. “Hiểu Ưu, mau lên xe thôi”. Giọng nói dịu dàng của Hạ Dạ Hàn đánh thức tôi lúc ấy đang ngây người nhìn ký túc nam. Tôi chậm chạp bước lên chiếc xe của Hạ Dạ Hàn. Khi cánh cửa từ từ đóng lại, khi chiếc xe từ từ lăn bánh, những ký ức về ngôi trường này hiện lên trong đầu tôi giống như một bộ phim vậy. Bị bố hãm hại bắt đến ngôi trường này…….. Lần đầu tiên đến trường……… Vào câu lạc bộ quần vợt nam….. Ở cùng ký túc với Hàn Thành Nam….. Thích Hàn Thành Nam……. Hiểu lầm với Hàn Thành Nam……. Hàn Thành Nam níu kéo…….. …….. Đột nhiên phát hiện ngôi trường này để lại cho tôi quá nhiều quá nhiều hồi ức. Chiếc xe từ từ tăng tốc, gió luồn qua cửa kính vào xe, mát lạnh. Gió muốn tiễn tôi sao? Tôi thầm nghĩ. “Minh Hiểu Ưu….Minh Hiểu Ưu…” Chiếc xe từ từ tăng tốc, gió rít lên tên tai tôi, dường như đang gọi tên tôi. Tôi đúng là kẻ ngốc, làm sao gió có thể gọi tên người được? Hơn nữa tiếng gọi ấy lại giống với tiếng gọi của Hàn Thành Nam đến thế. Tôi thấy chắc chắn là mình bị điên rồi. Tôi tự cười chế nhạo, sau đó khẽ lắc đầu, muốn loại bỏ những suy nghĩ viển vông chất chứa trong đầu. “Minh Hiểu Ưu…Minh Hiểu Ưu…” Gió vẫn rít lên, âm thanh mới mệt mỏi làm sao, ẩn chứa trong vẻ mệt mỏi là chút gì đó lo lắng. Gió sẽ mang theo lo lắng và mệt mỏi sao? Đột nhiên, tôi nhìn thấy hình bóng của Hàn Thành Nam qua gương chiếu hậu. Anh….. Tôi thò đầu ra, muốn nhìn anh. Anh phóng xe đạp như bay, gần như bằng với vận tốc của ô tô. Anh….. “Minh Hiểu Ưu, đừng đi”. Dường như anh nhìn thấy tôi thò đầu ra, anh cố hét thật to về phía tôi. Anh muốn níu kéo tôi sao? Anh…… Lúc tôi vẫn chưa kịp suy nghĩ điều gì thì đột nhiên chiếc xe tăng tốc. Ngoảnh đầu nhìn Hạ Dạ Hàn đang ngồi ở khoang lái, khuôn mặt của anh toát lên vẻ buồn thương không thể diễn tả thành lời. Anh ấy và anh…. “Minh Hiểu Ưu….” Hình bóng của Hàn Thành Nam nhỏ dần, gần như sắp biến mất khỏi tầm mắt của tôi. Cuối cùng thì xe đạp không thể sánh được với xe ô tô. Tôi nên nghĩ thế nào về sự xuất hiện đột ngột của Hàn Thành Nam đây? Tôi nên có thái độ như thế nào đây? Tôi không biết, tôi chỉ biết rằng khoảnh khắc nhìn thấy anh, tôi thực sự rất muốn lao xuống xe. Tôi rất vui vì anh đã giữ tôi lại, rất vui vì anh đã xuất hiện lúc mà tôi sắp rời đi. Nhưng…..Dù sao thì đây không phải là phim thần tượng, tôi cũng không phải là nhân vật nữ chính. Cho dù anh có đuổi kịp thì sẽ thế nào đây? Cho dù anh có níu giữ tôi thì cũng sẽ thế nào đây? Hạ Dạ Hàn đột nhiên tăng tốc thực ra là muốn nhắc nhở tôi, tôi nên từ bỏ. Tuy anh không nói gì qua nét mặt của anh, cử chỉ của anh, tôi có thể thấy được anh thực sự để ý đến điều đó. Tuy nhiên, khi Hạ Dạ Hàn biến mất khỏi tầm nhìn của tôi thì đột nhiên Hạ Dạ Hàn phanh kít một cái rồi đỗ xe bên đường. Vì cái phanh kít ấy mà gần như mặt tôi tiếp xúc “thân mật” với cửa kính ô tô. Ack….rốt cuộc Hạ Dạ Hàn đang làm gì? Tôi bực tức nhìn anh. Phải biết rằng cú phanh gấp như thế này có thể hại chết người. “Cậu đi đi…..” Đột nhiên anh nói ba tiếng ấy, giọng nói có chút run rẩy. Tay anh nắm chặt vô lăng, dường như để nói được ba tiếng ấy anh đã phải hạ quyết tâm lớn như thế nào. “Cậu đi đi….” Anh muốn tôi ra đi sao? Tôi nhìn anh bằng ánh mặt hoài nghi. “Cho dù có giữ cậu lại bên cạnh mình thì sẽ thế nào chứ? Có lẽ hôm nay đưa cậu đi khỏi nơi đây, cậu sẽ không thể cười như trước đây, không thể cười hạnh phúc như lần đầu tiên gặp cậu. Vì thế, cậu đi đi”. Anh……. Mời các bạn đón đọc Cô Nàng Hotboy của tác giả Ngải Khả Lạc.