Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thú Tùng Chi Đao

Thể loại: đam mỹ, 1×1, cường cường, HE Biên tập: Yển Độ dài: 100 chương + 1 phiên ngoại Một câu chuyện xoay quanh việc ăn thịt, uống rượu và chiến đấu với quái thú trong thế giới thú nhân. Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện. *** [Review] Đam mỹ “Thú tùng chi đao” – Priest Đăng vào Tháng Mười Hai 14, 2017 fhwjwah Review “Thú tùng chi đao” – Priest Link: “Thú tùng chi đao” – Priest (Nhà Lưu Niên Tự Thủy đã edit xong) (Có spoil một số chi tiết, nếu muốn có nhiều cảm xúc nhất khi đọc thì nên đọc truyện rồi hẵng đọc review :> Hoặc dưới đây cũng có một số chỗ spoil mình có cảnh báo nên các bạn có thể đọc rồi chừa nó ra cũng được) Cảm nhận đầu tiên phải nói là rất sảng khoái và rất nhiều cảm xúc. Thật tình, cũng lâu lâu kể từ đợt mình đọc được “Nhập vọng” đến giờ mới thấy có một truyện đam mỹ hay mà hợp gu mình thế. Chính ra thì hồi trước có đọc qua “Thất gia” của Priest nhưng cảm thấy không hợp lắm, không ấn tượng nên được hơn mươi chương thì dừng. Đến truyện này, tên cũng không ấn tượng mà tác giả thì đã có một lần “gặp gỡ” như vậy nên mình đã định không đọc rồi kia, ai ngờ chỉ vì cái tóm tắt mà sấn tới. Tóm tắt sơ lược thì truyện bắt đầu bằng cảnh một ngôi làng bị tàn phá và chém giết thê thảm, chỉ còn mỗi một đứa trẻ nhỏ xíu xiu yếu ớt cùng một người đàn ông á thú yếu ớt không kém thoát khỏi. Trong thế giới này có 3 loại người: một là đàn bà phụ nữ, hai là á thú tức là loại thấp kém, yếu đuối hơn và thú nhân – người nhưng có thể hóa được thành thú cùng sức lực vô cùng mạnh mẽ. Để phân biệt giữa á thú và thú nhân thì chỉ có thể nhìn vào tay, nếu ở đó có một vệt hoa văn thì đó là thú nhân. Chính vì sự khác biệt về thể lực đó mà thế giới này chỉ có một quy luật duy nhất: Kẻ mạnh là kẻ thắng. Vâng, nhưng Trường An – cái đứa nhỏ khốn khổ ở đầu kia, vốn sinh ra đã thể trạng yếu nhược lại còn là một … á thú! Ngược lại thì Hoa Nghi lại là một thú nhân có hoa văn bạc, được coi là ngàn năm có một và có thể lấy một địch trăm, vô cùng mạnh. Điểm mạnh đầu tiên của truyện chính là xây dựng nhân vật, thật sự mình rất nể Priest. Thậm chí đến giờ phút này, suốt bao năm rèn dũa ngòi bút mình cũng chưa thể viết được một nhân vật như Trường An. Thứ nhất là sự thống nhất trong hành động và lời nói xuyên suốt toàn truyện đã dựng nên được cá tính của cậu. Thứ hai chính là tính cách vô cùng đặc biệt của Trường An đã khiến mình chạy một mạch 100 chương mà không mệt mỏi. (Bắt đầu spoil) Không thể dùng một hai từ mà nói hết được con người của cậu ấy. Tuy xuất thân là á thú lại thể trạng yếu đuối nhưng cậu không giống như Thanh Lương sợ hãi, mềm oặt lúc nào cũng nơm nớp, lại càng không giống Kinh Sở – nhị ca của Hoa Nghi hận thù thế giới định kiến với á thú mà đâm ra mang một bụng hiểm ác. Trường An dùng chính nghị lực của mình, sức mạnh tinh thần của mình đập vỡ mọi định kiến đó, đập vỡ mọi nghi ngờ và khiến cho người người nể phục cậu. Có thể thấy rõ điều này khi có một cậu bé mới sinh được báo là giống Trường An khi lớn lên, tuy một thú nhân mà được nói giống một á thú thì thực nực cười. Người cha của đứa nhỏ lại thật vui mừng, bởi vì anh ấy cảm thấy giống Trường An thì không có gì không tốt. Trước khi thành danh, Trường An đã phải dành 10 năm ở với sư phụ trên Vũ Phong Sơn, học luyện kiếm bất kể mưa nắng, bão tuyết giá rét hay ngày hè nóng nực. Dù gãy kiếm, dù đau cổ tay, dù không thở được, bệnh tật ốm đau quấn thân nhưng không một ngày nào cậu ngừng nghỉ. Sư phụ nói cậu phải ở trên nóc, cậu cũng không quản gì liền ngay lập tức chấp thuận và tuân thủ nghiêm ngặt. Mình còn nhớ mãi một câu nói lên suy nghĩ của cậu lúc đó, ý rằng nếu muốn đạt được thành tựu tuyệt đỉnh thì phải trả giá bằng sự nỗ lực tuyệt đỉnh. Bởi vậy sau khi xuất sơn, Trường An đã khiến cho tất cả nhân vật lẫn người đọc kinh ngạc. Thế nhưng cậu không hề mang chút dã tâm nào với đời, sống thực thẳng thắn. Người có ân nhất định sẽ báo ân, người có oán nhất định phải trả oán. Trường An tuy trông có vẻ không phải người nhạy cảm nhưng cậu cũng rất dễ mềm lòng. Đối với nô lệ Lộ Đạt, không những không bắt xiềng xích (xiềng qua cổ tay), bóc lột sức lao động và bắt uống nước để làm thoái hóa khả năng biến thành thú như những nhà khác, cậu còn cho Lộ Đạt sống như thú nhân bình thường. Thậm chí cậu không tiếc gì mà dạy cho Lộ Đạt học đao, cũng đối xử thật dịu dàng như một người anh. Sự dịu dàng này nếu không để ý sẽ không thấy được, đặc biệt là khi phát hiện ra người Lộ Đạt yêu lại là gián điệp. Trường An sợ Lộ Đạt tổn thương nên không biết nói thế nào với đồ đệ của mình, nếu không thương thì chẳng thể nào có sự phân vân đó. Thường ngày, cậu y hệt bức tường toàn khắc nội quy cứng nhắc, nhưng làm việc gì cũng để ý đến tình huynh đệ. Tạp Tá theo chân Hoa Nghi và Trường An qua biết bao lần cửu tử nhất sinh, cậu không bao giờ quên. Thậm chí nếm mật nằm gai, chịu bị cá ăn thịt cắn xé cho nát da thịt cũng không chịu để người anh em của mình phải chết trước mắt mình. (Kết thúc spoil lần 1) Nói đến Hoa Nghi, anh khá là đặc biệt. Đây có thể nói là nhân vật lột xác ngoạn mục như thời kì văn hóa Pháp thuộc của Việt Nam vậy đó: kế thừa những giá trị cũ nhưng lại biến đổi hoàn toàn khác. Ban đầu Hoa Nghi là một thú nhân hiền lành như cục bột, tưởng như anh sẽ không bao giờ biết tức giận là gì. Tuy được trời phú cho một sức mạnh vô song nhưng anh chẳng bao giờ dùng đến. (Spoil tiếp) Cho đến khi thảm họa ập lên đầu anh – Nhị ca thí phụ sát huynh để chiếm quyền làm tộc trưởng. Hoa Nghi trở nên mạnh mẽ, cường đại và tất cả sức mạnh cũng như trí tuệ của anh được cuộc đời dồn ép phải bật ra. (Kết thúc spoil lần 2) Nói đến tình yêu của hai người thì không có gì quá đặc biệt. Nhìn chung mình thích ở một điểm là cả hai người đều mạnh, hào sảng nên tuy có sến nhưng vẫn rất ra dáng nam nhi. Thẳng thắn mà nói cho nên giữa hai người gần như không xảy ra khúc mắc gì bế tắc. Có thể nhìn thấy từ đầu tới cuối truyện, tình yêu của hai người trải dài từ những ngày Trường An mới 18 đến tận 20 năm sau đó. Tình yêu kéo dài, càng kéo dài càng sâu đậm. Các tuyến nhân vật phụ đều đặc sắc, mỗi người mang một vẻ đẹp khác nhau. Đặc biệt là không nhân vật nào lại kém quan trọng trong câu chuyện này. Kể cả người cá không có tên (mà bà tác giả toàn gọi là nhân ngư “A A A” vì nó chỉ biết kêu khóc ra tiếng a a a =)) ) cũng là nguồn cơn của những sự việc khác nhau. Nhân vật phụ thì mình không dám nói nhiều, tình cảm đối với họ phải trải qua cả câu chuyện mới có thể tích lũy được và nương vào điều đó, Priest đã chơi vài cú ở cuối làm tim mình thọt lên tận họng. Không thể phủ nhận chính họ đã đóng góp rất nhiều cảm xúc và ý nghĩa cho truyện này. Có một điều mình khá nể Priest là cách tác giả tả binh khí và tả chiến đấu. Không chỉ là khung cảnh chiến đấu mà còn là đao pháp, cách thức chiến đấu vô cùng sống động, đặc biệt. Có thể thấy rằng từ những chiêu thức đầu tiên làm danh tự Trường An nổi như cồn đến những chiêu thức cuối cùng mà sư phụ cậu dạy cho cậu, đó là cả một quá trình biến đổi vô cùng ảo diệu và tinh thâm. (Spoil lần 3) Ban đầu Trường An dùng mã đao nặng trăm cân, điều này đã ảnh hưởng đến cổ tay cậu và chắc chắn cậu không thể chịu nổi về lâu dài vì thể chất yếu kém. Cho nên sư phụ cậu – Bắc Thích đã dạy cho cậu một chiêu cuối cùng mà bí mật của nó nằm ở chính chiếc đao ông dùng. Chiếc đao không có cán, ông tự dung nhập mình làm một với đao, nhẹ nhàng uyển chuyển mà rất hữu hiệu. Nó đòi hỏi sự tinh chuẩn và đó là điều Trường An đã có từ trước. (Kết thúc spoil) Nói về văn phong, Priest (và bạn edit) có một văn phong rất tự nhiên, súc tích. Cái này không thể đánh giá được chính xác vì mình không đọc văn bản gốc nhưng dựa trên các đoạn tả cảnh, tả người có thể thấy được mình không phải lướt đọc và bỏ qua quá nhiều. Có một đặc điểm trong văn Trung (đam, ngôn, bách…) là viết rườm rà hoa lệ. Nhưng chất văn Priest khá súc tích, dễ hiểu, phù hợp với nội dung truyện. Đây là một truyện, nếu càng nhìn vào chi tiết sẽ càng thấy tác giả dụng tâm sức, có logic và trôi chảy như một dòng sông. Hơn nữa, sự mạnh mẽ trong cá tính của hai nhân vật chính sẽ cho người đọc nếm cái vị rất đặc trưng của BL – một chất riêng mà tình yêu nam nữ hay nữ nữ không thể có được. – Mr. Carrot – atmstorywriters.wordpress.com *** CẢNH BÁO: TRUYỆN GIẾT CHÓC MÁU ME BẠO LỰC, CÓ CHI TIẾT ĂN THỊT UỐNG MÁU, THỈNH NÊN CÂN NHẮC TRƯỚC KHI NHẢY HỐ. TÓM TẮT ~Máu tươi nhuộm mặt đất, xác chết ngổn ngang, Trường An ra đời là một á thú mang thân thể yếu bệnh, vừa sinh ra đã gặp nạn diệt tộc, được một á thú khác may mắn sống sót tên Triết Ngôn phát hiện trong lùm cây. Triết Ngôn thân mang thương tích mất một tay, khổ khổ sở sở mang Trường An nhỏ đi đến nương tựa bộ lạc lớn, chịu bị khinh rẻ bán thân nuôi Trường An sống qua ngày. Tới năm thứ 7 thì Triết Ngôn chết, lưu lại Trường An nhỏ gầy cho một quả phụ nuôi dưỡng, mới được nửa năm Trường An phát hiện sự thật Triết Ngôn chết không phải do bệnh mà là bị người ám hại, Trường An 7 tuổi giết người trả thù cho Triết Ngôn, xong bỏ ra đi, lên Vũ Phong sơn tầm sư học đạo. Mười năm thấm thoát qua, Trường An lớn lên võ nghệ tinh thông, mang theo thân thể yếu bệnh cùng bảo đao xuống núi du ngoạn giang hồ, nhưng cũng không quên lời dặn của Triết Ngôn tìm cơ hội trả ơn cho người ngày xưa từng cứu giúp mình. ~ Hoa Nghi sinh ra làm con thứ của tộc trưởng bộ lạc, lại mang trong mình thiên phú dị bẩm, hoa văn màu bạc hiếm có, nhưng tính tình ôn hoà có chút ngây thơ. Năm mười bốn tuổi gặp biến cố lớn, nhị ca của y là á thú lập mưu giết chết cả cha mẹ anh em, chiếm ngôi tộc trưởng. Hoa Nghi trong một đêm mất đi tất cả phải chạy trốn xuôi ngược để thoát thân, sau trở thành vong khách, lăn lộn chém giết mười năm. Trong một đêm mưa hội ngộ Trường An, cùng nhau giết địch trải mưa máu gió tanh sinh tử tương giao, Hoa Nghi dần phát hiện tình cảm của mình dành cho Trường An đã không còn là tình chiến hữu đơn thuần nữa nên quyết tâm theo đuổi. Hai người trong thế giới thú nhân dã man cùng nhau chiến đấu, gầy dựng thành bang, xưng vương xưng đế, đối phó lòng người, cuối cùng là trả nợ máu. CẢM NHẬN + Em thụ từ lúc mới sinh đã yếu ớt khác người, đến gần cuối truyện tôi mới biết thì ra ẻm bị bệnh tim. Thế mà vẫn ngoan cường học võ công này nọ còn chém giết dũng mãnh cứu anh công, rồi còn làm thành chủ các kiểu nên tôi mạn phép suy đoán là không phải bệnh cấp tính nghiêm trọng gì lắm đâu;)))). Sống trên núi cả mười năm nên tính tình có hơi ngốc nghếch thẳng thắn nhưng ôn hoà, tình sâu nghĩa nặng, ý chí kiên định. Từ đầu tới cuối không bị bệnh hành hạ thì cũng bị thương do chiến đấu, thế nhưng không hề gục ngã, cứ ngu ngơ tiến về phía trước, trung thành với con đường mình đi, đôi khi phải bó tay với độ ngây ngô của ẻm. Phải nói là tác giả viết ngược rất tới nơi tới chốn, đọc cái đoạn ẻm một mình chiến đấu với cá ăn thịt dưới sông ấy, tôi đọc mà tim đập chân run luôn, ngược quá tàn bạo mà. + Anh công lúc nhỏ tính tình ôn hoà gần gũi, sau biến cố thì từng ngày trưởng thành hơn, trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí có dã tâm hơn nữa. Mang mối hận trong lòng nhưng mặt ngoài lại hài hước, đôi khi khiến cho người khác cảm thấy anh là người hời hợt dễ nắm bắt nhưng sau mới phát hiện anh nhìn xa trông rộng, suy nghĩ sâu xa làm kẻ khác phải tin phục. Mười năm làm vong khách cũng không có vui vẻ gì cho cam đâu, cái chi tiết diễn tả anh công bị thương lòi ruột ấy, ôi ôi ôi tôi phải đọc lại câu ấy mấy lần mới tin mình đọc đúng, giật cả mình ấyT_T + Tình cảm chính là sự cứu rỗi trong thế giới dã man tàn nhẫn này, tình yêu của công và thụ không phải dạng mãnh liệt cuồng nhiệt mà nó chân thành ấm áp mà bền bỉ. Trong truyện còn có câu chuyện của những nhân vật phụ, nhiều người thuộc thế hệ trước, nhưng tất cả đều có liên kết với nhau, ân oán dây nhợ búa lua xua, có lúc rất bất ngờ. Có hai nhân vật mà tôi thắc mắc nhất đó là Sách Lai Mộc và nhị ca của Hoa Nghi - Kinh Sở. Thắc mắc ở đây là không thể hiểu nổi suy nghĩ của họ. Cho đến cuối cùng thì tác giả cũng không viết rõ lý do vì sao Sách Lai Mộc lại có đức tin là Thần và vì sao Kinh Sở có suy nghĩ gì để làm ra bao chuyện ác. Không biết có ai giống tôi không chứ tôi thấy hai nhân vật này hơi khó hiểu và mông lung lắm. Còn nhân vật gây tiếc nuối nhất có lẽ là Lộ Đạt, đi theo Trường An ngần ấy năm, được truyền dạy võ công, làm tướng lĩnh trong thành, có binh sĩ dưới tay, có danh dự có nhân phẩm. Thế nhưng người này ngu muội nông cạn, bị sắc đẹp làm mờ mắt, để kẻ thù lợi dụng mà quay lưng bán đứng cả quê hương, cuối cùng chết trong tiếc hận. + Truyện của Priest thì không cần tôi nói nhiều rồi phải không? Cái văn phong hài hước đấy bọc bên ngoài cái sự bi thương, lắng đọng về số phận con người bên ngoài vui vẻ nhưng bên trong đau xót, khi đọc đến cuối tôi không thấy quá thương nhân vậy chính mà cũng không quá ghét nhân vật phản diện, cứ như tất cả đều ngang hàng nhau, mỗi người một số phận một suy ngĩ một lối đi. Kết thúc người đáng chết thì chết, người không đáng chết cũng chết nhưng người nên sống thì vẫn sống, cái kết HE nhưng không thấy vui vẻ thoải mái cũng không buồn đau xé lòng như tưởng tượng, chỉ cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm là tất cả đã kết thúc, đây chính là phong cách rất khác của Priest. ĐÁNH GIÁ: 10/10 cho toàn bộ tác phẩm và 9/10 cho edit. *** Sơ lượt về hai người: Công là Hoa Nghi, là thú nhân, đồng thời cũng là người khi hóa thú có lông trắng duy nhất hơn 300 năm đổ lại (cái này cũng không nhớ rõ lắm, đọc cũng lâu rồi, đại thể là vậy đi). Tính tình lúc nhỏ có phần nhu hòa, lớn lên tộc có biến nên có chút thay đổi. Thụ là Trường An, là một á thú nhân, từ nhỏ có thể nói là một dạng người sức khỏe yếu kém, nhưng tính tình lại rất cứng rắn, rất chịu khó. Nội dung truyện: Đại loại là kiểu, thời đại loạn lạc, kẻ mạnh là vua kẻ yếu chỉ có con đường hoặc chết hoặc làm nô lệ. Các bộ tộc chia ra cai trị, có tộc muốn sống an ổn, cũng có tộc muốn bành trướng sức mạnh, có tộc lấy giết chóc làm thú vui. Tuy rằng, so với thời đại có nhà nước thì làm một tộc trưởng quyền hạn không bằng một nhà vua, nhưng dù sao, so với làm một tộc nhân bình thường, vẫn có nhiều thứ khiến người tham vọng, huống chi còn là tộc trưởng của một tộc lớn mạnh. Hoa Nghi chính là một trong những đứa con trai của tộc trưởng tộc hùng mạnh bấy giờ, lại là người nắm chắc trong tay vị trí tộc trưởng, vậy thử hỏi, những người con còn lại thì suy nghĩ như thế nào? Đặc biệt kẻ làm huynh lại là á thú nhân nhưng cực kì tham vọng? Tranh quyền đoạt vị, thời nào chẳng có, thí cha giết đệ, là chuyện rất đỗi bình thường. Truyện bắt đầu từ quá trình sống kham khổ của Trường An, giai đoạn Trường An tìm đường hóa mạnh. Sau khi xuống núi mới bắt đầu quá trình cùng Hoa Nghi dây dưa. Từ khi Hoa Nghi chỉ là một “sát thủ”, đến khi trở thành “vua”. Thời đại trong truyện chính là giai đoạn từ cuối bộ lạc cho đến khi bắt đầu hình thành nhà nước, trong quá trình đó, còn xuất hiện một thời kỳ, thời kỳ này có vẻ giống như thời kỳ Kỷ băng hà, được Priest mô tả cũng khá chi tiết, từ giai đoạn xuất hiện thiên tai mưa bão, đến lúc núi lửa phun trào, cuối cùng cả thế giới chiềm trong bóng đêm, phủ đầy băng tuyết giá rét. Khi thế giới lại được lập lại, “nhà nước” cũng bắt đầu xuất hiện, tường cao thành vững cũng dần được xây dựng, tham vọng lại không dừng ở đây… Cảm nhận cá nhân: Ừmmmmm, bộ này tính ra thì nội dung hay nhận vật chính đối với T không quá đặc sắc, truyện đọc ở mức bình thường, có thể xem như hơn giải trí một chút. Càng về sau càng thấy phong độ bị tụt lại. Việc đặt tả nhân vật chính cũng không hợp khẩu vị T cho lắm, cảm giác tả cao nhưng thực tế thì chưa tới. (Xin lưu ý, cũng đã nói rõ, cái này là cảm nhận cá nhân, Bộ này theo T được biết, có nhiều người đánh giá bộ này nằm trong top các bộ hay nhất của Priest, nhưng đối T, không chỉ so sánh với hầu hết truyện đam mỹ của Priest, mà là hầu hết truyện từng đọc của các tác giả khác, thì nó nằm ở mức giữa, không quá thấp, cũng không quá cao.) Tuy nhiên, truyện của Priest đều mang trong mình một triết lí riêng, chỉ cần không phải là đọc kiểu lướt qua, nhìn mà không thấy thì vẫn có thể cảm được giá trị trong bộ này.  “Chân thần rơi xuống, luân thường mục nát, Hỡi ôi thiên đạo, con người thành thú. Kẻ cầm đao gào thét, kẻ gặm cỏ bỏ chạy. Bỏ chạy bỏ chạy, run run rẩy rẩy…” Một trong những điểm T thích ở Priest chính là cách đặt tên. Từ tên đều có thể hình dung ra tính cách người đó như thế nào, trừ hai nhân vật chính ở trên thì nhân vật phụ để lại ấn tượng cho T hơn. Như Bắc Thích, Hạ Lan, Sách Lai Mộc (quái gở lại thông minh, hiểu sâu học rộng lại ngày ngày đốt hướng cầu thần),Thanh Lương (bị người ta khinh miệt, chê là phế vật, nhưng tâm lại là người thiện lương trong sạch), Tạp Tá. Hầu hết các nhân vật phụ trong đây, tả không nhiều nhưng thông qua hành động lời nói, lại để lại ấn tượng tốt đối với T, đặc biệt cặp đôi phụ của Bắc Thích x Hạ Lan, xuất hiện ít nhưng lại làm T luyến tiếc vô cùng. Trích một đoạn ở Chương 63 của nhà Yển: Hải Lan nghe thấy, liền dùng nửa thân thể che kín, cẩn thận kéo tay đối phương. Bắc Thích mặt không biểu cảm nói: “Đương gia của Phác Á gia đời này chạy thật là nhanh, có chút bản lĩnh rụt đầu đấy.” Hải Lan: “Ừm.” Bắc Thích lại nói: “Còn không mau đuổi theo!” Hải Lan: “Ừm.” Bắc Thích hất hai cái, chẳng hất được tay đối phương ra, không nhịn được nhíu mày nói: “Đồ chày gỗ này.” Hải Lan thoáng mỉm cười, vẫn nói: “Ừm.” Giây lát sau, Hải Lan lại bổ sung: “Ban nãy ta nhìn thấy pháo hiệu, có lẽ là tín hiệu cho người ở cổng thành bắc, Hoa Nghi thủ lĩnh có hậu chiêu, bên kia bọc đánh, Phác Á gia sẽ phải chui đầu vào lưới, yên tâm đi.” Bắc Thích chau mày: “Tiểu tử đó…” Ống tay áo của Hải Lan từ dưới lớp áo da thú buông xuống, cơ hồ che mất chỗ đôi tay hai người nắm nhau, khẽ cắt ngang lời than phiền: “Tay ngươi lạnh quá!” Bắc Thích sững sờ, bỗng nhiên né tránh ánh mắt đối phương, hai người trong tích tắc giống như đã đổi vai, hồ lô cưa miệng biến thành ai đó, qua một lúc lâu, Bắc Thích mới dường như hơi mất kiên nhẫn, nói nhỏ: “Ừm.” Mời các bạn đón đọc Thú Tùng Chi Đao của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hạnh Phúc, Không Bắn Không Trúng Bia!
Mục Khả là một chỉ đạo viên trẻ tuổi trong trường đại học, khi còn đi học, Tiếng Anh là môn học ưu tú nhất của cô, còn hiển nhiên môn học được coi là tử huyệt mà cô căm ghét nhất chính là Quân sự. Nhưng không ngờ rằng, tuy đã thoát kiếp sinh viên nhưng Mục Khả lại nhận được chỉ định các giảng viên phải đi theo trong khóa huấn luyện quân sự cho tân sinh. Chính vì vậy mà cô lại có thể gặp lại “kẻ thù cũ” nơi “chiến trường xưa”. Hạ Hoằng Huân vốn là một doanh trưởng nổi danh chấn chỉnh nội vụ có tiếng nhất nhì trong quân doanh, thế nhưng Mục Khả chính là khắc tinh có thể giết chết mọi niềm kiêu hãnh của anh. Cô nhóc bướng bỉnh 4 năm trước anh từng phải ngao ngán lắc đầu, nay gặp lại vẫn chẳng hề thay đổi chút nào, vẫn ngang ngược thích cãi cọ với anh như vậy, vẫn… xinh đẹp động lòng người như thế.   Có thể dáng người Mục Khả không cao, nhưng lòng tự trọng của cô chỉ có cao hơn chứ không thể kém, ký ức bị Hạ Hoằng Huân phạt trong khóa huấn luyện dường như mới ngày hôm qua, vậy nên mỗi lần thấy anh, cô lại không thể duy trì được nét mặt tốt. Doanh trưởng Hạ rõ ràng là muốn gây ấn tượng với cô nhưng cô lại chẳng quên được hận cũ, anh cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ với cô gái nhỏ thù dai này. Ai ai cũng nói Hạ Hoằng Huân là một người thiên hạ vô địch, ấy vậy mà phải tận mắt chứng kiến mới tin được, điểm yếu to lớn nhất của anh là cô giáo Mục khả ái đây chứ đâu. Đối với anh, Mục Khả có sức sát thương rất nặng, chỉ cần Mục Khả ốm nhẹ, doanh trưởng Hạ còn cảm thấy đau hơn cả lúc anh bị chấn thương khi làm nhiệm vụ. Khi ở cùng Mục Khả, cho dù cô có cố tình chọc giận anh, anh đều vui vẻ cười nói, luôn dành cho cô sự cưng chiều bất đắc dĩ và sự dịu dàng đến vô hạn. Đàn ông trong nhà Mục Khả đều làm trong quân đội, nhưng thành thực mà nói, sự xuất hiện của Hạ Hoằng Huân là việc ngoài ý muốn trong cuộc đời cô, Mục Khả chưa từng nghĩ mối tình đầu cũng là mối tình cuối của mình lại giao vào tay một quân nhân. Cô cũng không ngờ nổi doanh trưởng Hạ lạnh lùng là thế, nghiêm khắc là thế, nhưng khi ở gần anh lại có thể trở thành một đại sói xám lưu manh. Doanh trưởng Hạ là ai đây, thân là một lính trinh sát tốc độ động cơ nhanh, chiếm lĩnh địa hình nhanh, phát hiện mục tiêu đã rung rinh, anh lập tức đánh đòn phủ đầu: “Em cũng không ghét bỏ tôi, hay là chúng ta bắt đầu đi.” Khi yêu nhau đúng là chuyện của hai người, nhưng để đi đến hôn nhân thì lại cần có sự can thiệp của người lớn. Cha Mục Khả là quân nhân, vì chấp hành nhiệm vụ nên ông đã không thể ở cạnh mẹ cô những giây phút cuối cùng của đời bà. Ông không muốn đứa con gái ông yêu thương mỗi ngày đều phải về nhà đối mặt với căn nhà lạnh lẽo giống như mẹ cô nên nhất quyết không đồng ý mối hôn sự này. Cho đến lúc tận mắt chứng kiến thâm tình mà Hạ Hoằng Huân dành cho con gái mình, ông mới an tâm giao Mục Khả cho anh, chỉ cần cô hạnh phúc là ông có thể yên lòng. --------- Thật sự thì đã lâu lắm rồi mình không đọc quân nhân, có lẽ một phần do mình cảm thấy những truyện theo thể loại này thường được buff thần thánh hóa quá mức. Nhưng đến với “Hạnh phúc, không bắn, không trúng bia!” thì mình lại nghĩ tại sao lại không tìm thấy bộ truyện này sớm hơn. Cách xây dựng nhân vật chính và phụ cũng như tình tiết truyện của tác giả rất hấp dẫn, tạo nên một cặp đôi Mục Khả - Hạ Hoằng Huân vô cùng đẹp đôi. Ngoài những cố gắng trên tình trường, nhà văn còn rất biết cách chiều lòng độc giả, miêu tả cực kỳ chi tiết những trận đánh trên chiến trường để người đọc được mãn nhãn
Suỵt, Ngòi Bút Đưa Anh Tới
Văn án: Đinh Huyên, một biên kịch nhỏ mới ra nghề, viết ra kịch bản tâm huyết, đắp nặn một nhân vật có trình độ y thuật gần như đứng đầu thế giới, giáo sư Đoàn Luật Minh tuổi trẻ đầy hứa hẹn mới ba mươi tuổi, từ nước ngoài trở về giảng dạy tại viện y học, trông xán lạn chín chắn, thận trọng tao nhã, thực ra bối cảnh u ám, yêu lực hùng mạnh, lãnh cảm phúc hắc. Đinh Huyên cố gắng tìm cơ hội để kịch bản được quay thành phim, không ngờ phát hiện viện y học bên cạnh lại có một người vừa về nước, giáo sư Đoàn Luật Minh trẻ tuổi hào hoa phong nhã… Hóa ra nam chính của cô, lại tồn tại trong cuộc sống hiện thực. Mà câu chuyện trong kịch bản đang dần dần mở màn, diễn ra một cách chân thật… “Trên đời này luôn luôn có một người tương quan tâm linh với em, sinh tử gắn bó.” Anh thì thầm hứa hẹn bên tai cô, “Em không cô độc, bởi vì —— anh sống vì em.”    Chắc chắn sẽ có người nhầm nên mình xin nhắc lại một lần, đây là tác giả Đồng Họa, không phải Đồng Hoa nhé.  Đinh Huyên là nghiên cứu sinh năm hai của học viện nghệ thuật, dùng hết tâm huyết viết ra một kịch bản, với mong muốn được quay thành phim. Câu chuyện của cô xoay quanh nhân vật chính Đoàn Luật Minh, một giáo sư bác sĩ xuất sắc trẻ tuổi, nhưng thực ra anh là một con giao long có yêu lực hùng mạnh. Sau khi tình tiết trong tập một của kịch bản xảy ra trong thực tế, Đoàn Luật Minh bắt đầu xâm nhập vào cuộc sống của Đinh Huyên. Lúc anh phát hiện mình là một nhân vật dưới ngòi bút của cô, anh đã từng nghĩ đến việc giết cô, nhưng không ra tay, thế là dùng cô để giúp mình tránh nguy hiểm. “Nếu phải hợp tác lâu dài, sau này tôi sẽ bảo đảm sự an toàn của em. Không ai có thể làm tổn thương em…ngoại trừ tôi.” Hai người dần dần nảy sinh tình cảm, sau khi xác định tình cảm thì mục tiêu của hai người là muốn Đoàn Luật Minh tránh khỏi kết cục ban đầu mà Đinh Huyên đã viết, chính là anh sẽ hóa thành tro bụi.  Ngoài hai nhân vật chính ra thì nhân vật phụ cũng thú vị. Trước hết là Đinh Nhược Kỳ, người chị sinh đôi của Đinh Huyên, bởi vì bố mẹ ly dị cho nên hai chị em không sống cùng nhau, chỉ mới gặp lại sau này thôi. Đinh Nhược Kỳ là diễn viên, từng giải phẫu thẩm mỹ, đối với người ngoài Đinh Huyên là chị của Đinh Nhược Kỳ. Có lẽ nhân vật này không được mọi người thích cho lắm, nhưng mình cảm thấy cô đáng thương hơn là đáng trách. Còn có anh chàng hồ ly Cửu Vĩ cũng rất thú vị, anh này từng được Đoàn Luật Minh cứu nên đi theo Đoàn Luật Minh. Truyện không có tiểu tam tiểu tứ, mặc dù có một anh nam phụ nhưng cũng chẳng làm nên trò trống gì hết. Nói chung truyện không ngược, cũng không quá ngọt, một chút gây cấn hồi hộp, lúc đầu thiên về showbiz, càng về sau thì càng xuất hiện nhiều yêu quái hơn. *** Hai năm sau, lại là một mùa hè, tháng sáu tiếng ve kêu từng trận tại bóng cây. Đinh Nhược Kỳ đứng tại cửa sổ lầu hai, ngắm nhìn hoa mộc lan mới trồng dưới lầu. Từ xa không biết ở đâu truyền đến tiếng sửa chữa, từng đợt máy khoan điện vang lên đứt quãng, ngay cả điều hòa trong phòng cũng hanh khô. Bác sĩ Chung đẩy cửa ra tiến vào, khách khí quen thuộc cất tiếng chào hỏi: “Ồ, tới rồi à?” “Vâng,” Đinh Nhược Kỳ xoay người đi tới, nhưng không ngồi trên sofa. Tối qua đóng máy xong, cô liền chạy về trong đêm, sắc mặt hơi mệt mỏi, nhưng sống lưng vẫn thẳng, rất có tinh thần. “Làm xong hết thủ tục xuất viện rồi?” Bác sĩ Chung đặt hồ sơ bệnh án trên bàn. “Vẫn chưa.” Đinh Nhược Kỳ nhíu mày, do dự nói, “Có thể để em ấy ở lại thêm một khoảng thời gian nữa không? Nửa tháng là được.” Bác sĩ Chung sửng sốt, lập tức cười nói như vui đùa: “Ai muốn ở bệnh viện mãi chứ? Cũng không phải là chỗ tốt gì, hơn nữa lại là bệnh viện tâm thần.” “Bởi vì sắp sửa đến ngày bạn trai trước của em gái tôi ——” Đinh Nhược Kỳ quay đầu trông thấy Lệ Duy An không hề gõ cửa liền đẩy cửa tiến vào, “Sao anh lại tới đây?” “Không phải nói hôm nay Đinh Huyên xuất viện à?” Lệ Duy An gật đầu chào hỏi bác sĩ Chung, lại nhìn một vòng, “Bố cô không tới ư?” “Không có,” Đinh Nhược Kỳ cố ý bảo ông Đinh ở nhà, bởi vì cô muốn thương lượng với bác sĩ để Đinh Huyên ở bệnh viện thêm mấy hôm nữa, “Bạn gái của anh đâu?” “Cô ấy và người nhà đi đảo Fiji nghỉ phép rồi.” Lệ Duy An cũng không muốn nhiều lời, liền hỏi bác sĩ, “Bây giờ có thể xuất viện chưa?” “Tôi muốn để em ấy ở thêm hai tuần nữa.” Đinh Nhược Kỳ nói. “Thêm hai tuần? Cô không đến mức đó chứ?” Lệ Duy An cầm chìa khóa xe đứng bên cạnh quan sát sắc mặt của cô, “Bệnh tình của cô ấy đã tốt lên có thể kiểm soát rồi.” “Nói anh cũng không hiểu.” “Hôm nay nên làm thủ tục xuất viện đi.” Bác sĩ Chung ngồi sau bàn, mở máy tính ra, nhập vào hệ thống thông tin của bệnh viện, tin tức mới về bệnh nhân, hiển nhiên ông ta hiểu được lý do mà Đinh Nhược Kỳ không nói ra, “Tránh được ngày này năm nay, thế sang năm thì sao? Sau đó nữa thì sao? Không thể nào mỗi lần đến thời điểm này thì sẽ đưa đến bệnh viện. Tuy rằng từng xảy ra vấn đề, nhưng Đinh Huyên là một người rất kiên cường. Là người nhà bệnh nhân, cô phải tin tưởng cô ấy.” Đinh Nhược Kỳ mím môi, không nói gì, nhưng sắc mặt vẫn khó coi. Cuối cùng cô đột nhiên quay đầu đi về phía cửa vào, “Vậy đi thôi.” Là cô gây sức ép cho người cha không đành lòng, quyết tâm đưa Đinh Huyên vào bệnh viện, thế thì cũng để cô đón Đinh Huyên về nhà. Mời các bạn đón đọc Suỵt, Ngòi Bút Đưa Anh Tới của tác giả Đồng Hoa.
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Kiều Ưu Ưu là một tiểu công chúa, dáng người tốt, công việc tốt, gia đình có điều kiện. Thứ gì cần có, cô đều có chỉ duy nhất thiếu mất một chàng bạch mã hoàng tử. À, thực ra thì, hoàng tử không phải không có, chỉ là hoàng tử của Kiều Ưu Ưu không cưỡi bạch mã mà mặc quân phục, một năm 365 ngày thì quá nửa “cưỡi” phi cơ. Nhưng Kiều Ưu Ưu không vì chuyện này mà buồn, thậm chí còn cảm thấy “vui vẻ”. Dù sao thì chàng “hoàng tử” này cũng là do cô “rượu nhập vào tâm, cuồng dâm nổi loạn” cưới về :v :v. Cô không yêu anh, lấy anh cũng chỉ để xóa đi nỗi thất bại của những mối tình đơn phương. Kết hôn hai năm, cuộc sống của cô dường như không có gì thay đổi, vẫn một mình đi, về, vẫn tự do tụ tập, bởi chồng cô một năm chẳng ở nhà được mấy ngày. Cô không buồn, thậm chí còn có chút hưởng thụ cuộc sống tự tại như bây giờ. Nào ngờ, vào một ngày đẹp trời, dưới sự “áp bức” của hai vị mẫu thân, Kiều Ưu Ưu bị buộc phải đến doanh trại sống cùng chồng. ***   Cuộc sống theo quân tuy rằng nhàm chán nhưng lại giúp Kiều Ưu Ưu hiểu rõ hơn về anh lính “nhà mình”. Hóa ra người đàn ông cứng đầu, ngạo nghễ kia lại có một mặt khác như vậy. Hóa ra từ trước đến này, là cô quá cố chấp, không nhìn thấy điểm tốt của anh, khiến cho bọn họ bỏ lỡ nhau lâu như vậy.  Tình yêu vừa mới nảy mầm của bọn họ, vừa mới “kết trái” đã bị bầu trời kia nuốt trọn. Tai nạn máy bay khiến hoàng tử của Ưu Ưu mất đi “đôi cánh”, cũng khiến bọn họ mất đi đứa con còn chưa kịp thành hình.  Dù bầu trời không còn là nơi anh tung cánh. Dù những chiếc máy bay không còn có thể cùng anh đồng hành. Nhưng ở nơi mặt đất trống trải kia, vẫn có một bóng hình luôn đợi chờ anh. Cô gái đó, từ lúc bắt đầu, luôn là “đôi cánh” đẹp đẽ nhất trong sinh mệnh của anh. *** Kiều Ưu Ưu là phát thanh viên dự báo thời tiết, gia cảnh tốt, học vấn cao, chỉ đáng tiếc tình duyên trắc trở. May mắn là, ở bên cô luôn có một người, âm thầm yêu cô, âm thầm chiều chuộng, dung túng cho mọi lỗi lầm của cô. Cũng may mắn là, trong lúc vô tình, Kiều Ưu Ưu đã làm được một việc vô cùng chính xác: đem chàng “phi công” kia cột chặt bên người.  Kiều Ưu Ưu trong mắt mọi người không phải cô vợ tốt, lại bướng bỉnh, dường như không xứng với vị trí bên cạnh Trử Tụng. Nhưng cô có thể thay anh hiếu kính cha mẹ, có thể vì yêu anh mà chấp nhận cô đơn, cũng là người có thể nắm chặt tay anh trong lúc hoạn nạn. Lúc bắt đầu, cô có thể bướng bỉnh, có thể không tốt nhưng không thể phủ nhận, vì yêu Trử Tụng, Kiều Ưu Ưu đã thay đổi rất nhiều, chỉ để có thể trở thành “đôi cánh” trong lòng anh. Trử Tụng là đại tá phi công xuất sắc, con trai út của một gia đình quân nhân giàu truyền thống. Nhưng trong mắt Kiều Ưu Ưu, anh chỉ là một câu trai ngang tàn, kiêu ngạo hay phá phách, một người đàn ông cách xa chuẩn mực “hoàng tử” của cô rất nhiều. Cô là thanh mai của anh, đáng tiếc anh lại chẳng phải trúc mã của cô. Anh thầm yêu cô, nhìn cô đau buồn bước qua từng mối tình lại chẳng thể giữ cô ở bên, bởi anh biết, trong trái tim cô không có anh. Cho đến khi cô chủ động “cầu hôn” anh, Trử Tụng mới có đủ lý do cùng can đảm để cùng cô sánh bước. Bên ngoài, nhìn anh có vẻ dửng dưng với cuộc hôn nhân của mình, nhưng không ai biết, người đàn ông ấy luôn dùng hết trái tim mình để chiều chuộng, bao dung cho cô gái bé nhỏ của mình. Anh không bức ép, bởi anh không muốn cô cảm thấy ngột ngạt. Anh cho cô tự do, điều duy nhất anh muốn, là khi rời khỏi bầu trời, anh có thể trở lại bên cô.  Bầu trời và cô là tất cả những điều quý giá nhất trong sinh mạng anh. Tai nạn bất ngờ xảy ra, thiên đường vẫy gọi anh về nhà, nhưng anh khước từ, bởi anh biết, nơi ấy không có cô. Trử Tụng thoát chết trong gang tấc và cái giá của nó là giọt nước mắt của người anh yêu cùng sinh mệnh cốt nhục của mình.  Cho dù anh không thể tung cánh trên bầu trời rộng lớn, nhưng chỉ cần có cô, “đôi cánh” của anh mãi mãi đều có thể bay lượn. *** “Em là đôi cánh của anh” nằm trong chuỗi các tác phẩm quân nhân yêu thích nhất của tớ. Cách hành văn mạch lạc, tình huống xử lý hợp lý. Nhân vật được xây dựng thực tế, vừa đáng ghét lại không thể không yêu. Lời văn mượt mà đưa bạn qua các cung bậc của cảm xúc: ngọt ngào - vui vẻ - bất ngờ - đau khổ - viên mãn. Nếu bạn là một fans girl của những anh lính si tình, thì còn chờ gì nữa, vác xẻng lên và đào hố thôi! Review by #Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đêm dài đằng đẵng, Kiều Ưu Ưu vốn chẳng có tâm trạng đâu để ngủ. Cô sắp được mặc váy cưới, lấy người mà cô yêu nhất, đây là giấc mơ của mọi người phụ nữ, trong đó có cả Kiều Ưu Ưu. Nghĩ tới chặng đường mà họ đã cùng đi trong những năm qua, những điều tốt đẹp đã bỏ lỡ, Trử Tụng làm tất cả vì cô, cô khóc rồi lại cười. Cô ôm chặt lấy chăn, giống như đang ôm Trử Tụng vậy, cúi sâu đầu vào bên trong. Ánh trăng kéo dài hình bóng của Trử Tụng, anh đang đứng phía bên ngoài, nhìn lên bức tường và tính toán. Trèo từ đây qua sẽ là vườn hoa nhà họ Kiều, muốn tới phòng của Kiều Ưu Ưu mà không làm kinh động tới người khác thì không thể đi bằng con đường thông thường. Trử Tụng nhìn xung quanh, chắc chắn không có người rồi mới nhẹ nhàng trèo lên, một lúc sau anh đã vào tới vườn hoa. Những ngôi nhà lớn kiểu này phần lớn đều là nhà hai tầng, nếu không phải ở bên ngoài có bảo vệ nghiêm ngặt thì muốn vào nhà để ăn trộm đồ đạc thực quá dễ dàng. Trử Tụng đi vòng qua vườn hoa, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa kính ra, vừa mới mừng thầm thì anh lại phát hiện ở chính giữa phòng khách trên tầng hai đang có ánh lửa lúc sáng lúc tối. Trử Tụng nghĩ mình đang làm chuyện xấu mà địch ở trong tối, anh lại đang ở chỗ sáng, căn phòng lại tối đen khiến anh hoàn toàn không thể nhìn rõ rốt cuộc người đó là ai, dĩ nhiên nếu anh nghiễm nhiên đi vào trong thì sẽ bị người ta phát hiện ra. Chuyện đã tới nước này rồi, nếu anh quay đầu chạy thì đúng chẳng phải phong cách của anh, vậy nên dù cho người đó là ai, anh cũng chỉ có thể miễn cưỡng bước vào rồi tính tiếp. “Này cái gì...” Trử Tụng sờ lên mũi, nghĩ xem không biết nên giải thích thế nào. “Tay chân cũng nhanh nhẹn gớm.” Trử Tụng thấy nhẹ cả người, chỉ cần không phải là bố vợ anh thì mọi chuyện đều dễ dàng. “Anh cả à, anh vẫn chưa đi nghỉ sao?” “Nghỉ rồi thì làm sao mà nhìn cậu trèo tường được?” Anh cả nhà họ Kiều bật chiếc đèn ở bên cạnh mình, chiếu ra ánh sáng mờ mờ trong phòng khách, trong tay anh vẫn còn đang nghịch chiếc bật lửa Givenchy, cái vật lúc sáng lúc tối khi nãy chính là nó. “Ha ha, anh lại đùa rồi. À, gì nhỉ, em đi gặp Ưu Ưu.” Trử Tụng nói thăm dò, bước đi ngang qua anh cả. Anh luôn thấy bất an mình sẽ bị anh cả cho một trận, nhưng kết quả lại là bản thân anh đã nghĩ quá nhiều. “Anh không cản em à?” Đang dễ dàng thoát được như vậy, Trử Tụng lại cảm thấy không dám tin. “Có tác dụng gì không?” Mời các bạn đón đọc Em Là Đôi Cánh Của Anh của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghị.
Đặt Bút Thành Hôn
Cái gì gọi là say xỉn làm bậy, đó chính là như trường hợp của Hạ Tử Khâm đây. Vì bị bạn trai phản bội mà khiến bản thân say bí tỉ, cứ thế mà có đêm điên đảo với một người đàn ông mà lẽ ra cô không nên dính vào. Hạ Tử Khâm thật cảm thấy đau đầu.  Mà phía bên kia Tịch Mạc Thiên sau đêm đó, không biết sao hình bóng của cô gái nhỏ kia lại cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí anh. Tịch tổng của chúng ta vốn là một người đàn ông góa vợ hoàn kim, nên phụ nữ bên người không thiếu và bản thân anh thỉnh thoảng vẫn luôn có bạn giường cố định một thời gian. Ấy vậy mà từ cái đêm “điên đảo” kia, Tịch tổng lạnh lùng trong truyền thuyết lại quyết định tái giá sau 10 năm vợ chết.  ***   “ Tôi là Tịch Mạc Thiên, 36 tuổi, tang thê, cha mẹ mất sớm, hơi có chút tư sản, Hạ Tử Khâm tôi muốn cưới em” Mặc dù một cô gái mồ côi ở cô như viện, lại sống như một trạch nữ mưu sinh bằng nghề viết văn, nhưng Hạ Tử Khâm không phải là một cô gái vì tiền mà bán thân, thế nên làm sao cô có thể đồng ý với cái lời cầu hôn chấn động kia được. Nhưng Tịch Mạc Thiên là ai cơ chứ, anh rất nhanh đã lấy nhược điểm là cô nhi viện ra để uy hiếp cô. Thế là hai tờ hôn thú đỏ chót ra đời. Cuộc sống hôn nhân không tình yêu cứ thế bắt đầu. Thời gian đầu mặc dù Tịch Mạc Thiên vẫn lạnh lùng nhưng từng cử chỉ hành động của anh đều rất quan tâm đến Hạ Tử Khâm, từ việc ăn uống, hành động, cử chỉ. Lo lắng việc cô ăn lạnh ảnh hưởng đến bao tử, hay sẽ trách cứ việc cô đi chân trần trên nền đất lạnh.  Cao trào của sự việc được tạo ra có lẽ không thể không nhắc đến nam phụ Vinh Phi Lân. Vốn là em vợ của Tịch Mạc Thiên, công tử cà lơ phất phơ của Vinh thị, nhưng hắn lại có tình cảm với Hạ Tử Khâm. Khi tình cảm của Tịch Mạc Thiên và Hạ Tử Khâm chưa ai nói rõ ràng với ai, Vinh Phi Lân lại giăng một cái bẫy, hắn làm cho Hạ Tử Khâm nghĩ rằng Tịch Mạc Thiên cưới cô, cưng chiều cô vì cô có ngoại hình giống với người vợ đã mất – Vinh Phi Loan.  Hiểu lầm kéo đến, nhưng Tịch Mạc Thiên lại không có khả năng sẽ li dị với cô. Mặc dù giận hờn nhưng hắn vẫn che chở cho cô. Qua một thời gian Tịch Mạc Thiên quyết định nói rõ cho cô biết hắn không coi cô là thế thân của ai hết. Thế là tình cảm của cả hai chính thích bước vào giai đoạn sủng ngọt ngào, thịt thà càng không thiếu ( mặc dù trước đó cũng chả thiếu mấy :)) ).  Gần kết truyện thì thân phận của Hạ Tử Khâm được làm rõ, đây cũng chính là điểm mình không thích ở bộ truyện này của Hân Hân Hướng Vinh, truyện hiện đại mà chị em lấy cùng 1 chồng làm mình khó chịu, mặc dù người chị đó đã chết, rồi tình yêu của nam phụ Vinh Phi Lân vì nguyên nhân này cũng được dẹp bỏ. Mặc dù cuối cùng vẫn là một cái kết viên mãn, ngọt ngào như phong cách của Hướng Vinh vốn có nhưng cá nhân mình cảm thấy không được xử lý thỏa đáng. Nói chung truyện có thể đọc thư giãn, giải trí. ----------------- Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Mạch Tử, cậu nói xem mình có mập lắm không?" Hạ Tử Khâm xoay qua xoay lại soi tới soi lui ở trước gương, biểu cảm trên mặt như thể gặp phải chuyện gì rối rắm lắm. Mạch Tử cầm chiếc nón đặt lên kệ rồi quay lại gõ đầu cô một cái, thuận tiện đánh giá từ trên xuống dưới, đảo đảo hai mắt nói: "Mập hay không thì đã sao, dù có thế nào thì Lão Tịch nhà cậu cũng đâu có chê, sợ gì chứ?" "Lão Tịch gì chứ?" Tử Khâm bất mãn nói: "Tịch Mạc Thiên không già chút nào." Mạch Tử liếc xéo cô một cái, nói: "Nhìn thì đúng là còn chưa già, nhưng mình nghe người ta nói, tuổi tác của đàn ông là phải xem ở phương diện khác." "Phương diện khác?" Hạ Tử Khâm đặt cái mũ về lại chỗ cũ, kéo cô hỏi thăm. Mạch Tử cười hắc hắc ra tiếng, gộp lại hết một lượt mấy bộ quần áo ở trong tay rồi giao cho cô bán hàng đứng phía sau. Dù sao hôm nay cũng là ‘đánh cường hào chia ruộng đất’, con bé Tử Khâm này tiền quá nhiều, cô tiêu giúp một ít, coi như giúp đỡ người nghèo làm từ thiện đi. Cô bán hàng nhiệt tình giới thiệu: "Hôm nay cửa hàng chúng tôi vừa có nhiều kiểu áo lót mới, cô có muốn vào xem thử hay không." Hạ Tử Khâm không quan tâm lắm nhưng ánh mắt Mạch Tử lại sáng lên, vội vàng gật đầu, cô bán hàng dẫn hai người đi qua dãy để áo lót, Mạch Tử quét một vòng, rút ra một bộ, ghé sát vào bên tai Tử Khâm nói: "Bộ này rất hợp với cậu, cậu mặc vào bảo đảm Lão Tịch nhà cậu sẽ như hổ đói bổ nhào vào cừu non cho coi, hoặc là cũng có thể làm cho lão phấn khởi một lần." Hạ Tử Khâm liếc xéo cô bất mãn cãi lại: "Anh ấy không có già." Ngắm nghía bộ áo lót trong tay cô, đúng thật rất đẹp, những bông hoa màu tím nổi trên mặt vô cùng xinh xắn, bên cạnh đó là viền tơ màu xanh dương nhạt thêu ren hoa, nếu mặc lên người có làn da trắng, ắt hẳn sẽ rất quyến rũ, có điều là. . . . . . Tử Khâm chỉ chỉ phần hoa nổi ở phía trên, bắt bẻ mà nói: "Cái này không được, nó sẽ in dấu ra hết ở ngoài áo." Mạch Tử cười hì hì nói: "Cô ngốc à! Cái này căn bản không phải để cậu mặc trong áo mà đây là để cậu mặc lên cho người đàn ông của cậu xem, hiểu chưa, cậu mặc nó vào chắc chắn sẽ rất xinh đẹp." Quay đầu lại nhìn cô bán hàng nói: "Lấy cái này, chọn size cho cô ấy, thêm nhiều màu khác nhau nữa?" Cô bán hàng vội báo cho biết là có bốn màu, trừ màu tím còn có màu đen, đỏ hoa hồng và màu xanh lá cây. Cô bán hàng còn giải thích rất tỉ mỉ, "Một màu hai bộ" quay đầu lại vươn tay với bà chủ giàu có nói: "Cà thẻ cho tôi." Hạ Tử Khâm lấy ví tiền trong túi đưa cho cô, Mạch Tử mở ra, một bên chất đầy thẻ tín dụng, Mạch Tử cười hì hì, rút một thẻ trong ra đưa cho cô bán hàng. Cô bán hàng vui mừng miệng cười đến nỗi muốn toét đến phía sau cổ, dẫn hai vị khách hàng lớn tới dãy ghế ngồi chờ, dâng cà phê lên mời rồi mới đi tính tiền cà thẻ. Mạch Tử rút ra từng cái trong ví tiền cô tổng hợp lại một lần rồi nói: " Lão Tịch nhà cậu cho cậu nhiều thẻ như vậy làm gì? Một tấm vẫn chưa đủ dùng sao, ngày thường ngay cả cửa cậu cũng chẳng bước ra một bước. Hạ Tử Khâm nhấp một hớp cà phê: "Tịch Mạc Thiên chỉ cho mình hai tấm, còn lại là của ba và Phi Lân lén đưa cho mình đấy, thật ra thì mình cũng không cần dùng tới nó, bình thường cần gì cũng có người đưa hẳn đến nhà, nhưng mọi người vẫn cứ đưa chúng cho mình, rốt cuộc mới có một đống thẻ thế này." Mời các bạn đón đọc Đặt Bút Thành Hôn của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.