Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đóa Hồng Quỷ Quyệt

Phần tiếp theo của loạt series trinh thám ăn khách bậc nhất Vườn Bướm Đêm Được độc giả đánh giá bằng những cảm xúc chân thật nhất: lôi cuốn, ám ảnh đến nghẹt thở. Bốn tháng sau vụ nổ ở Vườn, nơi giam giữ những người phụ nữ trẻ được biết đến với cái tên Bướm Đêm, các đặc vụ FBI Brandon Eddison, Victor Hanoverian và Mercedes Ramirez vẫn kiên trì giải quyết hậu quả, giúp những người sống sót trong quá trình thích nghi với cuộc sống bên ngoài. Khi mùa đông sắp kết thúc, những nàng Bướm Đêm có thời gian chữa bệnh dài và ấm áp hơn ở phía trước. Nhưng đối với các đặc vụ, khi băng tuyết tan có nghĩa là một điều khủng khiếp sẽ xảy đến: một lời đảm bảo ớn lạnh rằng ở nơi nào đó trên đất nước này, một phụ nữ trẻ khác sẽ chết trong một nhà thờ với vết rạch cổ họng và cơ thể được bao quanh bởi hoa. Em gái của Priya Sravasti đã trở thành nạn nhân của kẻ sát nhân nhiều năm trước. Bây giờ cô ấy và mẹ cô ấy chuyển nhà vài tháng một lần, hy vọng vào một khởi đầu mới. Nhưng khi cô ấy sa vào cái bẫy của kẻ điên, cuộc đi săn diễn ra theo chiều hướng mới. Chỉ với sự giúp đỡ của Priya, kẻ sát nhân mới có thể bị vạch trần, nhưng liệu hy vọng mãnh liệt có thôi thúc cô ấy đặt cuộc sống của mình vào tình thế hiểm nguy? *** Dot Hutchison là tác giả cuốn A Wouned Name (tạm dịch: Cái tên bị thương tổn), một tiểu thuyết về người trẻ dựa trên tác phẩm Hamlet của Shakespeare, và tiểu thuyết trinh thám người lớn Vườn Bướm Đêm. Với kinh nghiệm làm việc tại một trại Hướng đạo sinh nam, một cửa hàng đồ thủ công, một hiệu sách và một Hội chợ Phục hưng 9vowis tư cách là một quân cờ người), Hutchison tự hào mình luôn giữ được niềm vui như thiếu nữ trong nội tâm của mình. Cô yêu các cơn bão, truyện thần thoại, lịch sử và các bộ phim có thể và nên được xem đi xem lại. *** Tên nàng là Darla Jean Carmichael và nàng là mối tình đầu của anh. Nhưng anh thật sự vẫn chưa biết gì về nàng đâu. Điều duy nhất mà anh biết, trong ngày xuân tươi đẹp này, chỉ là dường như ngay cả Chúa cũng dốc tâm dốc sức làm nàng trở nên lộng lẫy hơn. Nàng là vẻ đẹp thuần túy, chân thật, không giả tạo cũng chẳng phô trương; và đó là lý do vì sao anh yêu nàng. Mái tóc vàng óng ả của nàng đổ những lọn sóng xuống tấm lưng và nàng đang mặc lại chiếc váy trắng Phục sinh kiểu cổ của mình, thậm chí còn mang găng tay đăng ten và đội mũ kết đăng ten. Anh đã từng chiêm ngưỡng một tuyệt tác nào đẹp đến dường này chưa? Thuần túy tới dường này chưa? Và ngay cả thiên nhiên hôm nay cũng đồng ý với anh. Dọc hai bên con đường đầy bụi và không một bóng cây dẫn tới nhà thờ, cỏ mọc xanh rì lẫn với những bụi thủy tiên cả vàng cả trắng, như thể chúng không hề có ý định vươn cao hơn để với tới Darla Jean. Kể cả những đóa cúc đại cũng chỉ mang hai sắc vàng, trắng, và từ bấy đến nay chúng chỉ như những dải ruy băng tô điểm cho hoa oải hương tím nhẹ nhàng chạy xuyên qua những cánh đồng. Nhưng năm nay chỉ có Darla Jean mà thôi. Ngoại trừ… đó không hoàn toàn là Darla Jean. Tay nàng vòng qua cánh tay của một gã trai trẻ, bấu lấy khuỷu tay gã như thể tay nàng thuộc về nơi ấy, nhưng thật sự nó không dành cho nàng. Bàn tay nàng không thuộc về nơi đó vì gã kia không phải anh. Darla Jean là của anh. Nàng luôn là của anh. Nàng chưa từng cần anh nói với nàng điều này, bản thân nàng luôn biết nàng là của anh, theo cách mà nàng nên thế, bởi hai người sinh ra là dành cho nhau, bất kể người khác có nói gì nếu biết về điều này. Giận dữ, tan nát, anh theo họ tới nhà thờ nhỏ xây bằng gạch, tựa lưng vào hằng hà sa số những cây hoa đang thì rực rỡ, khiến cho nhà thờ trông như một mũi kim. Bằng cách nào đó, mặc dù cảm xúc đang chạy đua dồn dập trong hai tai anh như một nhịp tim khác, anh vẫn có thể cảm nhận được những điều khác. Bàn tay còn lại của gã trai kia cầm một cái lẵng chứa những kỷ vật mà mẹ nàng muốn nàng mang tới lễ đường, mỗi món được gói lại cẩn thận để bán nhằm quyên góp cho nhà thờ xây lại phần ngói mới trước khi mùa bão tới. Hắn cứ tựa vào nàng mỗi khi nàng cười. Còn nàng thì đang cười rất nhiều. Nhưng những thanh âm đó là của anh, giống như mọi thứ thuộc về nàng, chúng là của anh, làm sao nàng lại có thể chia sẻ chúng với một người khác cơ chứ? Tiếng cười ấy đã luôn vỗ về anh, xoa dịu cơn giận dữ đang bùng nổ trong anh. Nhưng giờ đây mỗi khi nghe thấy tiếng cười của nàng - lanh lảnh và mềm mại, tựa như những ngọn gió trên mái hiên nhà sau - anh đều cảm thấy đau nhói trong lồng ngực, một vọng âm nhói cả óc. Họ cùng tiến vào lễ đường và chỉ một hai phút sau, anh đã tìm thấy một ô cửa sổ nơi anh vừa có thể nhìn thấy họ rõ ràng, vừa tránh bị phát hiện. Nàng không nên biết anh đang ở đó để chứng kiến nàng đã nợ anh những gì và lẽ ra nàng nên cư xử như thế nào. Bên trong lễ đường, những mảng tối sáng của ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia đan vào nhau tạo nên một khoảng không mơ hồ khiến anh không thể biết điều gì đang diễn ra trong đó. Nhưng rồi anh nhận ra. Tất cả những gì anh thấy là máu. Gã đang hôn nàng, hay nàng đang hôn gã, hai gương mặt nghiêng về phía nhau, còn cơ thể hai người chỉ cách nhau có một gang tay. Đó có lẽ là nụ hôn đầu của gã. Anh biết đó là nụ hôn đầu của nàng. Nụ hôn mà lẽ ra phải thuộc về anh - nụ hôn anh đã đợi chờ suốt những năm tháng qua. Nhưng thật kỳ lạ, anh lại đang chúc phúc cho nàng, bởi anh biết rằng nàng quá thuần khiết, quá trong sáng và không đáng bị những hờn ghen vớ vẩn bôi nhọ. Nàng quả thật quá thuần khiết. Quá trong sáng. Anh trượt xuống bức tường bao ngoài nhà thờ, những mảnh gạch ngói thô ráp cào xước và xuyên qua áo quần, đâm vào da thịt anh đau nhói. Anh rùng mình - có lẽ anh đang khóc. Làm sao nàng có thể? Làm sao nàng có thể làm điều đó cho chính nàng, và cho anh? Làm sao nàng có thể để chính mình bị bôi nhọ? Bây giờ nàng chẳng có giá trị gì, chẳng khác chi những cô gái điếm ngoài kia, lúc nào cũng phô bày cơ thể, nụ cười cùng ánh mắt vừa độc ác vừa lọc lõi của mình. Thế mà, anh những tưởng đã có thể tôn thờ nét tinh khôi của nàng cho tới hơi thở cuối cùng. Nhưng anh vẫn yêu nàng. Làm sao anh có thể vẫn yêu nàng cơ chứ? Tình yêu anh dành cho nàng đủ lớn để cứu rỗi nàng, ngay cả khi anh phải cứu nàng khỏi chính nàng. Anh nghe thấy tiếng cậu bé rời đi, một lời xin lỗi buột khỏi đôi môi cậu - cậu phải rời đi để giúp những người anh em chuẩn bị sẵn sàng. Anh nghe thấy tiếng cha xứ vui vẻ chào Darla Jean. Cha nói với nàng rằng cha phải vào thị trấn để mua cốc đựng nước chanh - và hỏi liệu nàng sẽ ổn khi ở một mình chứ. Đương nhiên nàng sẽ ổn. Nàng lớn lên trong chính nhà thờ này. Nơi đây là mái ấm an toàn của nàng. Nàng chẳng thể tưởng tượng ra thế giới ngoài kia, nơi không phải lúc nào mọi thứ cũng thật, cũng đúng. Trong khi nhìn theo bóng cha xứ đi xuống phía con đường, xa dần, xa dần, anh bỗng nghe thấy nàng cất tiếng hát. Những bài hát của nàng cũng là của anh và không ai khác có thể nghe chúng lúc này. Nàng chào anh bằng một nụ cười thành tiếng khi anh đi vào lễ đường, đôi mắt nàng bừng sáng. Anh không thể gọi đó là chân thật. Không còn chân thật nữa. Không hề chân thật khi mà giờ đây nàng đã mất đi sự trong sáng. Nụ cười của nàng trở nên ngượng ngùng khi anh tới gần. Nàng có đủ dũng khí để hỏi anh rằng vấn đề ở đây là gì. Anh biết anh chẳng có nhiều thời gian - từ đây vào thị trấn chỉ chưa tới hai dặm và cha xứ thường xuyên đi bộ tới đó - nhưng anh có đủ thời gian để nói cho nàng nghe. Anh sẽ nói cho nàng nghe mọi điều. Anh đã hứa sẽ ở bên nàng cả cuộc đời, anh sẽ luôn ở đó khi nàng cần. Anh đã hứa cho nàng cả thế giới. Nhưng nàng đã ném lời hứa đó đi. Đó hoàn toàn là lỗi của nàng. Anh đã bỏ chạy thật nhanh, trong lòng vẫn sục sôi những tổn thương và phản bội. Darla Jean ở lại phía sau, nằm dài trên tảng đá, chiếc váy Phục sinh tan tác và rách vụn, như vừa được lôi lên từ một bể nước đỏ. Những đóa thủy tiên anh ngắt cho nàng - một món quà và hãy xem nàng đã làm gì với nó kìa - đang nằm la liệt xung quanh nàng. Đôi mắt nàng mở to và trống rỗng, một tiếng vang của nỗi hoang mang, và anh đã trao cho nàng một nụ cười nham nhở mà nàng có thể chia sẻ cho cả thế giới nếu nàng muốn. Nàng không thể cười, không thể hát, không thể phá hủy những thứ là của anh nữa. Nàng không thể làm gì nữa. Có lẽ đây không phải là điều anh mong muốn. Có lẽ lưỡi dao săn mồi của anh đã trượt khỏi tay và đâm quá sâu. Có lẽ anh đã quên rằng có quá nhiều máu gần với bề mặt. Có lẽ anh đã hành động đúng như những gì anh mong muốn. Sau tất cả nàng cũng chỉ là một cô gái điếm. Giờ đây Darla Jean đã chết. Anh không hề biết nàng là mối tình đầu của anh. Có điều này anh chưa biết, nàng cũng không phải là người cuối cùng của anh. Mời các bạn đón đọc Đóa Hồng Quỷ Quyệt của tác giả Dot Hutchison & Hoài Thu (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ma Trận Án - Hà Mã
Với một chiếc máy tính nối mạng, bất cứ ai cũng có thể giết người. Chỉ cần vào trang web đó, gỡ ra cái tên người muốn giết. Sau Mật mã Tây Tạng - eBook, Hà Mã đã trở lại, cùng một loạt vụ án rắc rối như ma trận - Ma Trận Án! Tên bản dịch online của Ma Trận Án là Kinh Thiên Kỳ Án. Tác phẩm này được dịch bởi Blog Bánh Tiêu. Các bạn có thể tải ebook tại đây: Kinh Thiên Kỳ Án   Tất cả bắt đầu khi viên cảnh sát Lãnh Kính Hàn bước vào một tiệm cắt tóc gội đầu, để rồi tìm thấy Hàn Phong, một gã lưu manh bẩn thỉu, lười nhác và háo sắc hạng nhất. Cũng là một thám tử sắc sảo, đa năng và thông minh chưa từng có. Theo chân Lãnh Kính Hàn, Hàn Phong liên tục bị cuốn vào hàng loạt các vụ án rắc rối như ma trận, khi một chiếc ô tô đồ chơi hay một cây nấm cũng có thể lấy mạng người. Kể từ khi lật trang đầu tiên của cuốn sách Ma Trận Án này, độc giả đã được trao cho một đầu sợi dây, cùng một chiếc băng bịt mắt. Công việc còn lại chỉ là mò mẫn đi dưới sự mê hoặc từ giọng văn và cách xây dựng tình tiết độc đáo của tác giả. Rồi bạn sẽ thấy, mình không thể buông sợi dây ấy ra, cho tới tận trang cuối cùng.
Cảnh Sát Hình Sự - Chu Hạo Huy
La Phi, một cái tràn ngập truyền kỳ tính trinh thám, hắn hứng thú ở chỗ phá án và bắt giam các loại ly kỳ quỷ dị án kiện, hắn tổng đang tìm tìm các loại vấn đề đáp án. Ở đại tuyết phong sơn đêm trước, hắn tiếp đến một cái báo án. Ba cái mỹ thuật tạo hình học viện họa sĩ lên núi vẽ vật thực. Đêm túc khô mộc thiền tự, xuất phát từ tò mò chi tâm, bọn họ mở ra một bức phong tồn hồi lâu “Hung họa”, từ đây, kịch biến đột phát. Xem họa nhân hoặc trụy nhai, hoặc kỳ bệnh đột phát, mà trong truyền thuyết giấu ở hung họa lý “Vô đầu quỷ” Tựa hồ tái hiện nhân gian, không chỗ không ở. Vẽ tranh giả tự ải bỏ mình, tiểu hòa thượng bị chôn sống hù chết, vô danh quái bệnh như ôn dịch lan tràn...... Ngăn cách chùa miếu lý người người cảm thấy bất an, ai cũng không nghĩ tới, hung họa lực lượng như thế tà ác...... Mỗi một điều manh mối đều không thể dùng lẽ thường suy đoán, mỗi một lần tử vong đều mang đến khủng hoảng, đồng dạng thân nhiễm quái bệnh La Phi nên như thế nào đẩy ra trùng trùng sương mù? Mời các bạn đón đọc Cảnh Sát Hình Sự của tác giả Chu Hạo Huy.
Câu Lạc Bộ Dumas - Arturo Pérez-Reverte
Người ta có thể chết một cái chết thê thảm, đầy mờ ám chỉ vì một cuốn sách mà họ nâng niu yêu quý hay sao? Trong thế giới Câu lạc bộ Dumas thì dường như đúng là như vậy: một nhà sưu tập sách lừng danh chết vì treo cổ, để lại một phần của bản thảo gốc cuốn tiểu thuyết lừng danh Ba người lính ngự lâm của Alexandre Dumas. Và đây người hùng của chúng ta xuất hiện: Lucas Corso, tay buôn sách chuyên nghiệp, kẻ chưa từng có thể ngờ rằng một ngày kia mình sẽ trở thành một “thám tử” ngày một dấn sâu hơn vào một mạng lưới khôn dò, đen tối, tanh mùi máu hưng đồng thời thấm đẫm tính trí tuệ của những âm mưu giết người và chiếm đoạt tàn độc liên quan đến những trang sách. Tại sao những trang sách lại có thứ sức mạnh quái gở đến vậy? Corso rồi sẽ đi từ những sự cố bất ngờ nào đến những khám phá choáng người nào?.. Câu Lạc Bộ Dumas được đề cử trong danh sách 100 Cuốn Tiểu Thuyết Trinh Thám - Kinh Dị hay nhất mọi thời đại. Mời các bạn đón đọc Câu Lạc Bộ Dumas của tác giả Arturo Pérez-Reverte.
Người Ru Ngủ - Donato Carrisi
Nhân vật Mila Vasquez, nữ cảnh sát chuyên điều tra các vụ mất tích đã làm say lòng độc giả yêu thích tiểu thuyết trinh thám qua hơn 500 trang sách của Kẻ nhắc tuồng nay xuất hiện quyết đoán và gai góc hơn trong Người ru ngủ, anh em sinh đôi với Kẻ nhắc tuồng. Bảy năm trôi qua, Mila quyết định ẩn mình tại Minh Phủ - phòng điều tra chuyên trách những vụ mất tích không rõ nguyên nhân. Bản thân không có được sự thấu cảm dành cho người khác, cô đành gửi gắm con gái Alice cho bà ngoại chăm sóc. Trong khi đó, giáo sư tội phạm học Gavila vẫn đang hôn mê sâu và được canh gác cẩn mật. Mọi việc tưởng chừng trôi qua trong êm đềm, nhưng thật ra đó là khoảng lặng trước cơn bão. Tất cả bắt đầu bằng một cú điện gọi đến đường dây nóng của cảnh sát: Một tên sát nhân máu lạnh đã đột nhập vào gia đình một nhà tài phiệt trong lĩnh vực dược phẩm, giết hại toàn bộ thành viên trong gia đình sau khi cố tình để lộ danh tính. Hắn là Roger Valin, mất tích không rõ nguyên nhân 17 năm về trước, tái xuất hiện với bộ trang phục giống hệt trong bức ảnh chụp trước khi biến mất được lưu trữ tại Minh Phủ. Hắn đã ở đâu trong suốt thời gian qua? Bị người ngoài hành tinh bắt cóc chăng? Động cơ gây án là gì? Những câu hỏi ấy đòi hỏi sự vào cuộc của một chuyên gia tìm người mất tích, và không ai khác hơn, đó chính là đặc vụ Maria Elena Vasquez, hay Mila Vasquez. Càng dấn sâu vào điều tra, Mila nhanh chóng phải đối mặt với những vụ giết người liên tiếp xảy ra mà thủ phạm đều là những người mất tích từ lâu. Sau khi tái xuất để gây án, bọn chúng lại biến mất một lần nữa. Mọi cái chết dường như đều có liên hệ với một tên tội phạm sừng sỏ vẫn còn ngoài vòng pháp luật từ 30 năm nay: Người Ru Ngủ. Để chặn đứng “đạo quân bóng tối”, Mila buộc phải nhờ đến sự cộng tác của đặc vụ Simon Berish, người đã từng theo đuổi vụ án suốt 20 năm trời, và đã phải trả giá nặng nề khi bị cả trụ sở cảnh sát khinh bỉ, ruồng rẫy. Một nhân vật đặc biệt, một trợ thủ đắc lực của Mila Vasquez. Và những gì hai người phát hiện đã đưa cả hai vào vòng nguy hiểm chết người. *** Donato Carrisi sinh năm 1973 ở Ý, tốt nghiệp ngành luật và tội phạm học trước khi trở thành nhà viết kịch bản phim truyền hình. Cuốn tiểu thuyết trinh thám đầu tay Kẻ nhắc tuồng của ông đã gây được tiếng vang lớn với năm giải thưởng Văn học quốc tế, được dịch ra hơn 30 thứ tiếng, và đưa tác giả lên vị trí “nhà văn Italia được đọc nhiều nhất trên thế giới”. *** “Một tác phẩm đã kịp trở thành kinh điển, một Millennium của Italia.”                                                                                                                   Le Nouvel Observateur  “Sau thành công vang dội tại Pháp với tiểu thuyết đầu tay Kẻ nhắc tuồng, nhà văn Italia 40 tuổi cho ra mắt một tác phẩm trinh thám mới đầy u tối và hấp dẫn.”                                                                         Le Parisien / Aujourd'hui en France   “Cùng với Người ru ngủ, Donato Carrisi lại đưa chúng ta vào thế giới của Kẻ nhắc tuồng. Một lần nữa, thần kinh của chúng ta chịu thử thách cao độ. Tác giả đã không đánh mất ngòi bút hiệu quả của mình và độc giả lập tức bị lôi vào câu chuyện.”                                                                         Jérôme Dejean, Page des libraires  “Carrisi, với óc tưởng tượng và nghệ thuật kể chuyện, những chi tiết đánh lạc hướng và một chút tai ác, đã mang đến cho chúng ta một tác phẩm trinh thám đủ sức khẳng định ông là một trong những bậc thầy của thể loại này.”                                                                         Marc Fernandez, Alibi  “Căng thẳng, gay cấn, bất ngờ, nhà văn Italia Donato Carrisi hoàn toàn làm chủ các yếu tố cốt yếu của trinh thám và  khéo léo đưa vào Người ru ngủ một bầu không khí vô cùng rùng rợn. ”                                                                                                    François Lestavel, Parismatch.com Mời các bạn đón đọc Người Ru Ngủ của tác giả Donato Carrisi.