Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ái Nhĩ Tổng Tài Nghiện Sủng Vợ!

Đọc truyện Ái Nhĩ: Tổng Tài Nghiện Sủng Vợ! của Lữ Mộc Hy. Trong câu chuyện, trước khi Ái Nhĩ qua đời, Hoắc Thuần Khanh đã hứa rằng nếu có kiếp sau, cô sẽ là người hắn chọn. Tuy nhiên, hắn lại cướp đi mạng sống của cô và hiến giấy tạng của cô cho Thẩm Dạ, người hắn yêu nhất. Sau khi Thẩm Dạ sống lại và Ái Nhĩ qua đời, cô tái hiện và cảm nhận được tất cả mọi thứ. Hoắc Thuần Khanh hối hận và muốn bù đắp tất cả cho cô, nhưng đến khi kiếp sau đến, cô đã không còn yêu hắn nữa. Người có tội phải trả giá, nhưng người yêu thật lòng sẽ không bị bỏ lỡ. Nếu bạn yêu thích truyện ngôn tình, hãy đọc thêm Tình Cảm Chân Thành hoặc Em Thấy Núi Xanh. *** "Cái gì đây?" "Bức tranh này là do Ái Nhĩ vẽ đấy, tặng! tặng anh. " "Không cần cô ở đây giả điên, cút!" Thuần Khanh hất vai Ái Nhĩ ra, một tay còn lại thô lỗ vò nát bức tranh mà cô cất công vẽ nên, khuôn mặt đã trở nên âm trầm đến cực điểm. Ái Nhĩ dùng tay dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, chậm chạp nhặt những mảnh vụn của từng trang giấy lên, mỗi mảnh vụn là một nét vẻ tinh khôi của trẻ con, kèm theo là những màu sắc được tô lên thật rực rỡ, nước mắt của Ái Nhĩ rơi xuống lã chã, cô ôm lấy bức tranh bị hỏng vào ngực, lẩm bẩm vài tiếng. "Anh lúc trước rất thích tranh của Ái Nhĩ mà, sao bây giờ anh lại không thích nữa?" Ái Nhĩ khịt mũi ủy khuất, trong giọng nói nghẹn ngào lộ ra sự mất mát to lớn. Cô ngẩng mặt lên, cánh tay níu lấy vạt áo của Thuần Khanh, rụt rè hỏi. "Anh đừng giận được không? Ái Nhĩ sẽ vẽ lại một bức tranh khác cho anh, được không?" Ái Nhĩ gần như van nài Thuần Khanh, nhưng đổi lại là sự hờ hững của hắn, hắn phất tay, dùng mũi giày sáng loáng đạp vỡ giá vẽ, giẫm mạnh vào từng trang giấy trắng tinh, như thể đang cật lực nghiền nát chúng! "Anh ơi, đừng mà, đừng mà! " Ái Nhĩ trợn to mắt nhìn những thứ yêu thích của mình bị giày xéo, cô gào khóc thảm thiết, tay ôm chặt lấy chân Thuần Khanh, nhưng lại bị hắn tàn nhẫn hất văng ra xa. "Cô giả điên thực giỏi, đến cả nét vẽ cũng muốn học giống Thẩm Dạ, tay cô có thể vẽ được như thế sao? Cô xứng để cầm những thứ này sao?" Giọng nói Thuần Khanh không mang một chút độ ấm nào, hắn bước đến, tay bắt lấy cằm cô, chân co lên giẫm mạnh vào bàn tay trắng noãn của Ái Nhĩ, nghe tiếng gào khóc đau đớn của Ái Nhĩ mà nhếch môi cười. "Anh ơi, đau! em đau! " "Tôi cấm cô, từ nay về sau không được vẽ tranh nữa, nếu không! tôi sẽ đánh gãy tay cô. " Lực tay của Thuần Khanh không chút lưu tình mà tăng mạnh, giống như muốn bóp nát khuôn mặt xinh đẹp này ra thành vô số mảnh vụn, Thuần Khanh nhìn vào con ngươi đen láy của Ái Nhĩ, cảm nhận được cô đang sợ hãi cùng hoang mang, liền hài lòng buông tay, xoay bước rời đi. Ái Nhĩ bị đánh đau, nhưng cuối cùng chỉ còn cách co ro lại một góc mà khóc, Ái Nhĩ hết sờ tay mình, rồi lại chuyển đến cằm của mình, cuối cùng dừng lại ở bộ họa cụ bị Thuần Khanh đạp vỡ, thút thít khóc lên. Đau quá, tay đau, chân đau, cả tim cô nó cũng đau nữa!  "Anh, Thuần Khanh! " Tiếng gọi thỏ thẻ của Ái Nhã dường như hòa tan vào không gian vô tận, không một ai có thể nghe thấy rõ. [! ! ! ] "Anh, anh về rồi!" Thuần Khanh vừa về đến cửa phòng liền nhìn thấy Ái Nhĩ vui vẻ chạy đến, hắn vừa liếc mắt một chút, khuôn mặt liền căng cứng lại, Thuần Khanh không đợi Ái Nhĩ đi đến liền quát lớn một tiếng. "Ai cho cô mặc cái váy này?" Ái Nhĩ vừa nghe được giọng điệu tức giận của Thuần Khanh, hai chân không tự chủ liền lùi lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra lo lắng cùng sợ hãi. "Em! em! " Cô cắn chặt môi, giống như không tìm được lời nói thích hợp, ấp a ấp úng càng khiến Thuần Khanh căm giận đến phát điên. Khuôn mặt hầm hầm của hắn áp sát đến bên người, Ái Nhĩ vội rụt vai, chân lại muốn lùi về sau đã bị Thuần Khanh chèn ép, hắn nắm lấy cổ tay cô, siết thật mạnh. "Cởi cái váy đó ra! Nó là của Thẩm Dạ! đồ điên như cô mà cũng mặc loại này sao ?" "Không phải! không phải em! " Ái Nhĩ lắp bắp giải thích, bàn tay Thuần Khanh đã nắm lấy tay áo, vội rút ra. "Cởi ra, nếu không hôm nay tôi đánh chết cô!" Ái Nhĩ lắc đầu, cổ họng đặc quánh không thốt nổi nên lời, chỉ còn cách ôm lấy bả vai, ư a kháng cự. Thuần Khanh lười để ý đến cô, hắn nắm lấy cổ áo cô muốn xốc lên, Ái Nhĩ liền thét lên một tiếng, tay đẩy mạnh Thuần Khanh ra, chân cô lảo đảo bước hụt về sau. "A! Anh! " Ái Nhĩ loạng choạng ngã xuống cầu thang, cô vừa muốn vươn tay nắm lấy vạt áo của Thuần Khanh, nhưng cuối cùng lại không kịp. Thuần Khanh trơ mắt nhìn Ái Nhĩ lăn từng vòng từng vòng một qua những bậc thang, sau đó trong tầm mắt hắn chỉ còn đọng lại màu máu tươi đỏ thẫm và âm thanh thê lương của Ái Nhĩ. Không phải, không phải của Thẩm Dạ, cái váy của cô ấy vẫn còn trong phòng của anh. Cô chưa bao giờ vào phòng anh! Đây là cái váy mới dì Lễ tặng cho cô, đây là món quà đầu tiên của cô, là cô được cho, không phải đồ ăn cắp! Cô không có làm! Không có làm cơ mà! Sao hắn không tin cô? Sao hắn không tin cô? Ái Nhĩ một đường lăn dài xuống, bàn tay bé nhỏ của cô vẫn bám chặt lấy chiếc váy nhăn nhúm, bên tay còn lại cuộn lên thành một đoàn. Ở trong đó chính là viên kẹo dâu mà Ái Nhĩ thích nhất, sở dĩ lấy ra là để tặng cho Thuần Khanh. Hôm nay là sinh nhật hắn, cô muốn mặc váy xinh mừng hắn về nhà, tặng hắn kẹo ngon mà cô có. Chỉ muốn dành cho hắn những thứ tốt đẹp nhất của mình. Như thế! là sai sao ? Thuần Khanh!.   Mời các bạn mượn đọc sách Ái Nhĩ Tổng Tài Nghiện Sủng Vợ! của tác giả Lữ Mộc Hy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đám Cưới Hào Môn - Anh Vũ Tắm Trăng
Câu chuyện tình yêu cổ tích của một chàng hoàng tử cùng cô bé lọ lem. Hai con người hai tính cách hai thế giới khác nhau, nhưng vì chữ duyên mà kết hợp với nhau đặc biệt là nữ theo đuổi nam. Hà tổng tài cao ngạo lạnh lùng khiêm tốn vs Hạ Diệu Diệu, dân đen nơi phố chợ thấp kém. Cô không biết thân phận cao quý địa vị sang trọng khác người của anh, cho nên theo đuổi anh. Anh biết cô sống khó khăn, tính toán chi li từng chút, nhưng vẫn muốn thử nghiệm. Cô tưởng rằng mình chỉ có được một con thuyền nhỏ bé, nhưng không ngờ đó lại là chiếc du thuyền hào hoa sang trọng, chẳng những vậy còn là bản số lượng có hạn đóng gói đẹp đẽ. Nhưng đau lòng thay, cô lại coi chiếc du thuyền hào hoa đó như chiếc lá cây mục nát không còn giá trị mà đá văng. Đau lòng hơn thế, nhiều năm sau, rất nhiều người chờ thấy cô hối hận, đau khổ không muốn sống nữa. Nhưng xin đừng giậu đổ bìm leo được không! Nếu cô biết anh giàu có thì cô có đá anh không? Cô sẽ bám chặt lấy anh ấy chứ! Sao đến lượt ai thừa hơi nói nhảm! Nhưng bây giờ nhắc đến những chuyện này còn có tác dụng gì, đã bao năm trôi qua rồi, bây giờ cô đã có bạn trai mới, nhà còn một đống người trông chờ vào đồng lương của cô, những năm tháng phong hoa tuyết nguyệt đó đều đã thành quá khứ sau lưng. *** Hà tổng tài cao ngạo lạnh lùng khiêm tốn vs Hạ Diệu Diệu, dân đen nơi phố chợ thấp kém. Cô không biết thân phận cao quý địa vị sang trọng khác người của anh, cho nên theo đuổi anh. Anh biết cô sống khó khăn, tính toán chi li từng chút, nhưng vẫn muốn thử nghiệm. Cô tưởng rằng mình chỉ có được một con thuyền nhỏ bé, nhưng không ngờ đó lại là chiếc du thuyền hào hoa sang trọng, chẳng những vậy còn là bản số lượng có hạn đóng gói đẹp đẽ. Nhưng đau lòng thay, cô lại coi chiếc du thuyền hào hoa đó như chiếc lá cây mục nát không còn giá trị mà đá văng. Đau lòng hơn thế, nhiều năm sau, rất nhiều người chờ thấy cô hối hận, đau khổ không muốn sống nữa. Nhưng xin đừng giậu đổ bìm leo được không! Nếu cô biết anh giàu có thì cô có đá anh không? Cô sẽ bám chặt lấy anh ấy chứ! Sao đến lượt ai thừa hơi nói nhảm! Nhưng bây giờ nhắc đến những chuyện này còn có tác dụng gì, đã bao năm trôi qua rồi, bây giờ cô đã có bạn trai mới, nhà còn một đống người trông chờ vào đồng lương của cô, những năm tháng phong hoa tuyết nguyệt đó đều đã thành quá khứ sau lưng. Mời các bạn đón đọc bộ truyện Đám cưới hào môn của tác giả Anh Vũ Tắm Trăng!
Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy - Tưởng Mục Đồng
THẾ GIỚI CỦA TÔI CHỈ CÓ ANH ẤY. Ngôn Dụ là một cô gái nhỏ thông minh xinh đẹp và vô cùng hiểu chuyện. Bước vào thế giới mới, nơi có ba có mẹ có anh trai ruột và cả một cô em gái không cùng huyết thống đã sống bằng thân phận của cô bao lâu nay, Ngôn Dụ vẫn từng bước mong muốn hòa nhập với gia đình của mình. Thế nhưng, 14 năm rời xa giờ đột nhiên quay về cô vẫn chưa thể thích ứng được. Ba, mẹ và anh trai đều tốt. Thế nhưng, Ngôn Dụ vẫn nhớ mảnh trời đầy sao ở vùng quê nghèo, nhớ dáng vẻ quan tâm của mẹ Thành, nhớ anh trai Thành Thực đã gom hết tất cả yêu thương và sủng ái cho mình. Ở đây, cô có mọi thứ, lại chẳng thể có được trái tim đầy ấm áp. Bởi vì, cô nhận ra cho dù bản thân đã nỗ lực và cố gắng như thế nào thì khoảng cách giữa cô và những người thân vẫn còn một bức tường ngăn cách.  Ngôn Dụ nhạy cảm nhận ra những khúc mắc trong mối quan hệ này. Vì hiểu chuyện, cô luôn che dấu những cảm xúc thật của mình. Bên ngoài, cô là một cô gái nhỏ trầm tĩnh ôn hòa mềm mại, bên trong lại là những vết rách đầy tổn thương.  Thế nhưng, Ngôn Dụ không biết, luôn có một người dõi theo bóng dáng của cô, nhìn thấy hết những bất công và khổ sở cô cố tình che lấp. Người ấy, đau lòng vì cô và muốn dùng hết tất cả sự dịu dàng ấm áp một đời của mình trao cho cô. Anh là Tưởng Tĩnh Thành, là anh Tiểu Thành của riêng cô gái nhỏ Ngôn Dụ. Những năm tháng ấy, Tưởng Tĩnh Thành đã thực hiện đúng lời hứa của mình, che chở cho Ngôn Dụ hết thảy. Anh khi đó, dường như muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân cô. Bởi vì, anh không muốn nhìn thấy nước mắt đong đầy trong đôi mắt cô, không muốn nhìn thấy sự mất mát tổn thương trong trái tim cô. Ngôn Dụ của anh, tiểu tiên nữ của lòng anh, phải được yêu thương nhiều hơn tất cả. Vì vậy, trong khoảng thời gian ấy, thế giới của Ngôn Dụ chỉ có anh mà thôi. Là dịu dàng. Là ấm áp. Là ngọt ngào. Là quyến luyến. *** Văn án 1: Có người vì để theo đuổi Ngôn Dụ mà đã bỏ ra 2 tỷ, bạn bè đều khuyên Tưởng Tĩnh Thành thôi đi, dù sao chuyện của hai người các cậu cũng trôi qua lâu như thế rồi, có thể cho người ta cái gì? Anh gạt tàn thuốc, nở nụ cười. Bạn bè mắng anh lớn mặt: Cậu con mẹ nó có thể trị giá 2 tỷ? Cuối cùng chứng minh, anh thật sự trị giá 2 tỷ…… Văn án 2: Ngôn Dụ: Anh nói anh thích em, vì sao không đến tìm em. Tưởng Tĩnh Thành: Muốn chứ, sao lại không muốn đi tìm. Một năm viết mười mấy lần báo cáo chuyển ngành. Nhưng mà anh nghĩ, chỉ cần anh canh giữ tốt mảnh đất này, thì có một ngày em sẽ trở về nhà. Mời các bạn đón đọc Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy của tác giả Tưởng Mục Đồng.
Chọc Phải Người Đàn Ông Háo Sắc - Tả Ninh
Chuyện gì sẽ xảy ra khi cô Chọc Phải Người Đàn Ông Háo Sắc, một câu chuyện thú vị giữa hai nhân vật chính của chúng ta. Cô không dám khẳng định đây là tình yêu! Năm cô 12 tuổi, cô phải bán mình vào Hoàng cung Đa Lị, cũng chính nơi này cô đã có mối tình đầu với anh. Và cũng giống như các cặp đôi khác, yêu nhau quá rồi cũng sẽ phải chiếm giữ nhau. Đến năm 18 tuổi, một lần nữa anh lại muốn chiếm giữ lấy cô, nhưng lần này cô luôn giữ khoảng cách với anh vì anh quá cao quý! Liệu anh đối với cô là tình cảm chân thật hay chỉ là phút vui sướng nhất thời?  *** Đầu óc Cố Mạt Lị loạn cả lên, Vương hậu nói để cho cô và Tứ điện hạ kết hôn sao? Cô không có nghe lầm đó chứ. Cô thật sự được kết hôn với Tứ điện hạ sao? Cô thật sự trở thành vợ của anh sao? Cô là vương phi sao? Cô là thần trí đang mơ hồ hay là cô đang nằm mộng! Sau đó Quốc Vương hạ lệnh tuyên bố với mọi người trong cung, Tứ điện hạ Kiệt Tư La và Cố Mạt Lị sắp kết hôn, và cũng ngay trong đêm hôm đó, Cố Mạt Lị liền danh chính ngôn thuận vào phòng của anh ở. "Điện hạ, thật xin lỗi." Cố Mạt Lị vùi vào trong ngực anh nhỏ giọng nói. "Tại sao em lại nói xin lỗi với anh?" Kiệt Tư La ôm cô, anh cảm giác kỳ quái. ... Mời các bạn đón đọc Chọc Phải Người Đàn Ông Háo Sắc của tác giả Tả Ninh.
Chờ Anh Đến Ngày Mai - Phi Yến
Một mối tình được đính ước từ khi còn rất nhờ, nhưng lời hứa ngây ngô của cô bé đã khắc sâu vào trí nhớ của cậu bé. Liệu sau khi trưởng thành thì họ có đến với nhau hay không? Tiểu Thanh đi đến trước mặt cậu bé, ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên nhìn... -" Thì ra anh đang có chuyện buồn à..em không có ghét bỏ anh....Em đồng ý làm vợ anh nha " Cô bé trịnh trọng tuyên bố...Lời hứa trẻ con ngây ngô, đâu biết được hai tiếng vợ chồng có nghĩa gì, sâu sắc như thế nào?... Nhưng người lớn, hai người làm bà thì vui vẻ không thôi,dù biết chỉ là lời hẹn ước qua cửa miệng,phía trước hai đứa nhỏ phải trãi qua nhiều chuyện buồn vui có đến được với nhau hay không mọi sự còn tùy duyên. Dương Phong ngắm nhìn cô bé nhỏ nhắn khoảng cách hai người rất gần, nhìn kĩ sẽ thấy môi cậu nhếch lên nụ cười nhạt... Nhưng phía trước ra sau? Sóng gió cuộc đời có làm con người quên đi lời hẹn ước tuổi thơ hay không? *** Trời đã nhá nhem tối, đám người chạy băng băng trên con đường mòn chạy lên núi Cấm. Thằng Tư cõng Thầy Bảy trên lưng, phía trước là thằng Hai dẫn đường còn theo sau là 2 thằng nhỏ sinh đôi Minh, Mẫn chỉ mới mười tuổi, mặt mũi lem luốc, khóc thút thít chạy theo. Gần hết con đường mòn thì thằng Tư rẻ trái chạy thẳng vào trong rừng, 3 đứa còn lại vội vàng chạy theo, chúng băng rừng chạy như bay, cứ đạp cỏ vén cành mà chạy. Trời lúc này đã tối hẳn, chạy được thêm một đoạn thì thằng Hai quay lại bảo - Sư phụ giờ chỉ còn 3 phần hồn, e không trụ được lâu nữa...... còn Thầy Lĩnh.. trước giờ chỉ nghe qua lời kể của sư phụ, chưa ai từng gặp được ông. Anh sợ.............. - Anh cứ yên chí, sư phụ dặn ta lên gặp thầy Lĩnh ắt là có nguyên do, đi... đi mau kẻo không kịp - Thằng Tư vừa thở vừa nói.. Thấy có lý, thằng Hai ra hiệu tiếp tục chạy, cả đám lại tiếp tục cuộc hành trình tựa hồ như vô thức để nắm níu lấy hy vọng mong manh còn sót lại trong lời dặn của sư phụ. Gần nửa đêm, 4 đứa chạy đến trước một cái lều lụp sụp nằm trên đỉnh núi Cấm, bên trong có ánh đèn dầu leo loét, mập mờ như những đốm lửa ma trơi ngoài bãi tha ma. Thằng Hai thở hồng hộc, chống tay lên hông, tựa hồ như dồn hết sức lực còn sót lại mà la lên ... Mời các bạn đón đọc Chờ Anh Đến Ngày Mai của tác giả Phi Yến.