Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi

Hề Tương Lan, là kẻ tinh quái nhà giàu có tiếng ở Thập Tam Châu, sống giàu sang phú quý, xoa hoa dâm dật, từng đắc tội với đại lão một lần, nhưng vì có gia tộc che chở nên vẫn ngang nhiên hoành hành bá đạo. Cho đến một ngày, toàn tộc Hề gia bị kẻ thù thảm sát. Hề Tương Lan là người sống sót duy nhất, trở thành một con ma bệnh đi ba bước hộc máu một lần. *** Hề Tương Lan rơi vào tình cảnh sa sút, kẻ thù không đội trời chung nháo nhào bỏ đá xuống giếng, tranh nhau trả thù.  —Nhờ vào miệng lưỡi bịa đặt trơn tru, giỏi giả điên giả ngu, Hề Tương Lan thành công che giấu thân phận, sống tạm bợ qua ngày. Mãi đến một ngày nọ, Hề Tương Lan đụng độ đại lão chẳng biết bản thân đắc tội khi nào đang kề kiếm trên cổ mình, y nhanh trí buông lời xằng bậy. “Thịnh Tiêu yêu ta chết đi sống lại! Hắn anh minh thần võ, tu vi đệ nhất Thập Tam Châu! Ngươi mà tổn thương ta, sẽ không có quả ngon để ăn đâu.” Thịnh Tiêu: “…” Thịnh Tiêu rút kiếm về, tỉnh bơ hỏi: “Thế à?” Chú ý: Thụ luôn miệng bịa đặt nói xằng nói bậy, mười câu hết chín câu là giả. Nhân vật chính: Hề Tương Lan (Hề Tuyệt), Thịnh Tiêu (Thịnh Vô Chước) | Vai phụ: | Cái khác: … Một câu giới thiệu ngắn gọn: Kẻ tinh quái nhà giàu rơi vào thảm cảnh nhà tan cửa nát. Lập ý: Có công mài sắt có ngày nên kim. Editor: Lần thứ hai mần truyện của tác giả :3 *** “Lừa gạt tình cảm của Thịnh tông chủ, có được xem là kết thù không?” Phía cực bắc của sông Ngọc Xuyên. Hè tới, đột nhiên trời cho đổ một trận tuyết lớn. Dòng nước Ngọc Xuyên chảy qua ‘khu vực Vô Ngân Thành’ đều bị đông thành một lớp băng mỏng, các tòa lầu trong thành nối liền san sát, mái hiên cong vuốt lấp ló trong tuyết trắng, trông chẳng khác gì những vết nứt hằn trên dòng sông Ngọc Xuyên bị đóng băng tựa như dải lụa trắng tinh khôi. Ngoài cổng thành, trời đã về khuya, người ra vào ngày càng thưa thớt. Mấy chục tu sĩ của Trừng Xá Viện kiểm soát người dân ra vào cổng thành suốt cả một ngày trời, mãi mới tới thời gian nghỉ ngơi, bất chấp cái lạnh trên nền tuyết mà tụm ba tụm bảy tán gẫu rôm rả. “Tuyết năm nay quá kỳ lạ, chắc chắn là tuyết tai, thật xúi quẩy. ” “Mặc kệ tai với chẳng họa, chúng ta chỉ cần mau chóng bắt được gã họ Hề kia, tự nhiên sẽ không cần phải ở đây chịu khổ nữa. ” “Hề Tương Lan thật mẹ nó đúng là mối họa lớn! Ta phun!” Mọi người tuôn ra những lời mắng chửi phong phú đủ kiểu. Thiếu niên bưng trà nóng ngồi bên cạnh, tò mò hỏi: “Sư phụ, không phải tu vi của Hề Tương Lan mất sạch rồi sao, lùng bắt một gã tàn phế đâu cần thiết phải khua chiêng đánh trống như vậy?” Sư phụ dựa lưng vào tường phì phèo điếu thuốc, liếc cậu ta nói: “…Có thể khiến Giải Trĩ Tông đi khắp cả Thập Tam Châu đều không tìm được dấu vết nào, há có thể là tàn phế?” Thiếu niên bối rối nói: “Hắn đã mất hết tu vi rồi mà?” “Năm đó Hề gia chấp chưởng Thập Tam Châu, gia nghiệp trù phú, có để lại cho hắn vài món pháp khí ẩn thân cũng chẳng phải chuyện lạ gì. ” Sư phụ nói. Thiếu niên bưng trà nghe vậy run lên, suýt làm sánh nước trà ra ngoài: “Thế chẳng phải dù hắn hoành hành ngay trước mặt thì chúng ta cũng không phát hiện ra sao? Vậy biết tìm đến năm tháng nào?” “Ngươi chỉ biết suy nghĩ lung tung. ” Sư phụ vui vẻ nói: “Ngày mai Giải Trĩ Tông sẽ đến đây lục soát, chúng ta sẽ không có chuyện gì. ” Lúc này thiếu niên mới yên tâm. Trong khi mọi người đang nói chuyện, có một nam nhân mặc áo choàng đen rộng thùng thình cầm linh đèn xuyên qua màn tuyết đi về hướng này. Ánh sáng vàng ấm áp của linh đèn chiếu hắt lên hoa tuyết rơi, trông giống những con thiêu thân bị áo choàng đen càn quét tứ tán. Khí thế của người nọ vừa lạnh lẽo vừa u ám, giống y chang thần chết đêm hôm khuya khoắt đến bắt hồn. Mấy tu sĩ thấy vậy liền cảnh giác, giơ đao cản lại. “Đứng lại! Trừng Xá Viện chấp lệnh— Ngư phù hộ tịch của ngươi đâu?” Nam nhân đội mù trùm lụp xụp che khuất khuôn mặt không nói lời nào, chỉ dùng chuôi kiếm nhẹ nhàng vén vạt áo choàng lên, để lộ ra ám văn Thần thú của Giải Trĩ Tông được thêu bằng tơ vàng nơi ống tay áo. Mọi người giật mình kinh ngạc, rối rít lùi ra sau cung kính hành lễ. “Thì ra là Giải Trĩ Tông đại nhân. ” Giải Trĩ Tông, chấp chưởng hình phạt của Thập Tam Châu, còn là tù ngục bắt nhốt tội phạm tàn bạo độc ác, mấy chục năm qua, hễ tội phạm nào bước vào Giải Trĩ Tông thì hầu như không một ai có thể sống sót đi ra. —Vì thế còn được gọi với cái tên khác, ‘Quỷ Môn Quan’. Người của Trừng Xá Viện không ngờ Giải Trĩ Tông lại đến nhanh như vậy, ai nấy đều liếc mắt nhìn nhau. Tu sĩ đứng hút thuốc hồi nãy đi tới, cung kính nói: “Đại nhân đến đây là vì chuyện Hề Tương Lan? Viện trưởng của Trừng Xá Viện đợi đã lâu, trời tối khó nhìn đường, để ta dẫn ngài đi. ” Nam nhân vén mũ trùm lên, để lộ ra nửa khuôn mặt uy nghiêm và lạnh lùng. Môi của hắn không cử động nhưng lại phát ra âm thanh. “Không cần. ” Tu sĩ kia cứng đờ cả người, sau khi phản ứng lại thì lập tức đổ mồ hôi hột. “Thịnh, Thịnh, Thịnh, Thịnh tông chủ?!” Người của Giải Trĩ Tông tới thế mà lại là Thịnh Tiêu?! Toàn bộ Thập Tam Châu không ai là không biết danh hiệu Tông chủ Thịnh Tiêu của Giải Trĩ Tông— Hắn chấp chưởng hình phạt trừng xá của thế gian, phụng công thủ chính, sự tồn tại có thể sánh ngang với Thiên Đạo. (Phụng công thủ chính –奉公守正:thành ngữ, giữ vững chính đạo, không làm việc thiên về tư tình. ) Mọi người đều kinh hoảng. Tông chủ Thịnh Tiêu của Giải Trĩ Tông quá có sức uy hiếp, vốn không phải là người mà bọn họ có thể ngản cản, lúc này bọn họ không tra xét Ngư phù hộ tịch, lập tức cung kính mở cổng thành ra. Thân hình của Thịnh Tiêu tựa lưỡi kiếm phủ sương lạnh, áo choàng cuốn theo hoa tuyết tung bay, chậm rãi đi vào cổng thành. Mọi người run rẩy nhìn theo bóng lưng của hắn, mãi một lúc lâu sau mới thở hắt ra một hơi. Tất cả mọi người đều run sợ cúi đầu không dám nhìn thẳng vào Thịnh Tiêu, trái lại thiếu niên bưng trà hồi nãy như nghé con mới sinh không sợ cọp, đánh liều ngẩng đầu lên nhìn. Cậu ta cứ thế nhìn đến khi bóng lưng của hắn mất hút sau màn đêm, trên mặt còn đọng lại sự ngơ ngác. Tông chủ Thịnh Tiêu của Giải Trĩ Tông… Thoáng nhìn giống như Tiên quân đứng trên đỉnh núi tuyết, tại sao trên vai lại thấp thoáng lộ ra móng vuốt của mèo? *** Trên đường dài phủ đầy tuyết trắng. Có lẽ đây là lần đầu tiên Thịnh Tiêu đặt chân đến thành trì hẻo lánh này, nhưng hắn lại quen thuộc băng qua từng con đường ngoằn nghoèo phức tạp, chẳng khác gì dân địa phương ở đây. Mỗi con đường ở ‘Khu vực Vô Ngân Thành’ đều dùng tiền để đặt tên, khi hắn đi tới con hẻm mang tên ‘Một Nại Hà’, chầm chậm đi vào. (没奈何-Một nại hà: không còn cách nào, mô tả tình huống khiến người khác không biết phải xoay sở thế nào, ví dụ như tình trạng rỗng túi hết tiền. ) Một con mèo mun chẳng biết xuất hiện khi nào, đứng trên vai hắn phun ra tiếng người. “Hề Tương Lan, ta chưa từng thấy ai ở Thập Tam Châu này có lá gan to bằng ngươi— Ngay cả Thịnh Tiêu mà ngươi còn dám giả mạo, không sợ bị phát hiện hả?” Ngọn đèn treo ở đầu hẻm có lẽ là sắp cạn dầu, ánh lửa lập lòe như sắp tắt đến nơi. Nhưng phần dầu sắp cạn nhanh chóng được tự động đổ đầy, ngọn lửa lập lòe bỗng chốc bùng lên sáng trở lại. Ánh đèn chiếu hắt vào con hẻm tối thui, áo choàng màu đen của nam nhân giống như thủy triều từ từ rút đi, để lộ ra một vóc dáng gầy yếu. Khuôn mặt lạnh lùng uy nghiêm khiến người sợ hãi mới nãy của ‘Thịnh Tiêu’ tựa như lớp họa bì được tháo xuống, hoàn toàn thay đổi diện mạo. —Bất ngờ thay, đó lại là người đang bị đuổi bắt khắp Thập Tam Châu, Hề Tương Lan. Trông y cứ như bị bệnh dai dẳng, hàng mi và lông mày vốn diễm lệ rạng rỡ nhưng vì bệnh tật mà thiếu bớt mấy phần sức sống, tóc dài đen như mực bù xù xõa xuống, còn dính lốm đốm vài hoa tuyết. Hề Tương Lan lười biếng nói: “Chứ ngươi nghĩ sáu năm qua ta làm sao trốn đông núp tây để sống sót? Lá gan mà không lớn, ta đã chết từ đời tám hoánh nào rồi. ” “Méo!” Mèo mun mắng: “Lần này ngươi ra khỏi thành làm gì? Người của Trừng Xá Viện đang truy lùng khắp nơi, ngươi không sợ hả?” “Đến những thành khác tìm một vị thuốc. ” Hề Tương Lan bình thản trả lời, thật giống như y trời sinh không biết sợ là gì, ung dung thong thả băng qua con đường tối đen. Tiệm bánh ở ngã rẽ tỏa ra mùi bánh thơm ngào ngạt. Ở đó có một thiếu nữ mặc áo trắng tầm mười một mười hai tuổi đang ngồi trước thềm cửa ngắm tuyết, ngón tay trắng nõn tinh tế nhấc lên muốn đón tuyết, thế nhưng hoa tuyết giống như gặp gió xoáy, cứ bay quanh quẩn trong lòng bàn tay của nàng mà không chịu đáp xuống. Một con quạ đen vỗ cánh bay tới đậu trên mái hiên, làm nước đóng thành mũi băng lung lay rớt xuống. Hề Tương Lan nhanh tay lẹ mắt hất bay những mũi băng nguy hiểm kia. Thiếu nữ hết hồn hô lên một tiếng, khi thấy người đến là Hề Tương Lan, nàng liền vui vẻ nói: “Lan ca đã về!”. Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi của tác giả Nhất Tùng Âm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em
Tên ebook: Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tiên Chanh  Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông Người dịch: Hồng Ánh  Nhà xuất bản: Nxb văn học Nhà phát hành: BachvietBooks Khối lượng: 396.00 gam Định dạng: Bìa mềm  Kích thước: 13 x 20.5 cm Ngày phát hành: 03/2014  Số trang: 316 Nguồn: Hội làm ebook free Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em tập 1- Tiên Chanh Giới thiệu: Anh đã từng yêu sâu sắc một người chưa ư? Thế nào mới gọi là yêu sâu sắc? Đã từng coi một người là báu vật, đặt cô ấy ở trong lòng, nâng cô ấy trên tay, hận là không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất của thế giới này đến tặng cô ấy chỉ để đổi lấy một nụ cười. Như vậy có coi là yêu sâu sắc không? Đã từng dành trọn trái tim cho cô ấy, vì cô ấy vui mà vui, vì cô ấy giận mà giận, vui khi cô ấy vui, buồn khi cô ấy buồn. Như vậy có coi là yêu sâu sắc không? Bìa Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em tập 2- Tiên Chanh Nhưng cho dù yêu sâu sắc thì có thể thế nào chứ? Cuối cùng không phải vẫn thất tán trong biển người sao? Có bao nhiêu đôi yêu sâu sắc có thể kiên trì nắm tay nhau không xa không rời, cùng vinh cùng nhục đến tận lúc đầu bạc răng long, cùng nhau đi đến hết cuộc đời? Mời bạn đón đọc Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em của tác giả Tiên Chanh.
eBook Tuyển tập đoản văn full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên ebook: Tuyển tập đoản văn (full prc, pdf, epub) Tác giả: Nhiều tác giả Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tuyển tập, Tình cảm, Đoản văn, Văn học phương Đông Nguồn: Sưu tầm Internet Làm ebook: Nguyệt Nguyệt Ngày hoàn thành: 31/07/2014 Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Tuyển tập đoản văn hay Giới thiệu: Trong ebook này gồm có các truyện sau: - Cửu Mệnh - Người gửi thư bí ẩn - Chocolate đặt trước cửa sổ - Mùa xuân của tiểu nhũ mẫu - Thì ra là chưa muộn - Có một kết cục tình yêu gọi là bỏ lỡ! - Cùng người tình trong mộng hẹn ước - Mít ướt - Ai nói chúng tôi không mờ ám? - Cả đời đặt cược nơi em - Tình yêu gào thét - Thất lịch kiếp - Bảy kiếp luân hồi - Muốn ôm anh như bây giờ - Như Yên, Như Yên - Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà - Bé Dưa Hấu và Tháp Tokyo - Tình yêu bên trái, thiên đường bên phải - Tình yêu trở lại - Dạ Hành - Trăm năm hảo hợp - Nếu cuộc sống chỉ như thuở ban đầu - Tôi yêu đại ca xã hội đen Trương Chí Tài - Mãi không thay lòng - Hạnh phúc giống như một đóa hoa - Thời gian hạnh phúc - Đừng hỏi vì sao - Vũ khúc thiên nga đen - Anh có thể ôm người yêu anh đi được bao lâu? - Câu chuyện tình yêu - Có một loại tình yêu gọi là sai lầm! - Kiếp trước nợ em một giọt nước mắt - Nhiều năm sau anh có còn nhớ từng có người con gái quý trọng anh? - Yêu tinh không khóc - Chán ghét cậu yêu thích mình - Ở chung ký - Không phải oan gia không đụng đầu - Mất đi anh, em cũng mất đi chính mình - Kiếp sau, thề sẽ không tắt điện thoai nữa - Yêu anh, nhưng không thể nắm tay anh - Là ai đã mang đôi giày tuyết đó đi? - Ảo cảnh kết thúc giấc mộng phù sinh - Biết mấy tương tư - Buổi thi - Cẩm thượng niên hoa - Cô đơn không phải là lý do để ngoại tình - Có nhìn thấy ánh trăng của ta không? - Con thỏ ăn cỏ gần hang - Đánh cuộc ba kiếp - Đậu Hủ - Đến hạn chưa nộp bản thảo - Đoản văn nhỏ - Đồng hồ cát - Dũng cảm tiến tới - Duyên phận là điều tuyệt vời không thể tả - Em nhất định phải nhớ rõ anh - Gặp trong giấc mơ - Giấc mộng nửa đời - Hiện tại và Quá khứ - Hồ Duyên - Hoa đào ngoài cửa sổ - Hoa hồng tám tuổi - Không thể chung đôi - Lưỡng vong sinh - Đời này, kiếp này, vĩnh viễn không gặp lại - Mỉm cười thí nghiệm - Ba bước huỷ diệt đại ca xã hội đen - Một màn xuyên Thanh kinh điển - Tình yêu là đẹp nhất - Cuộc gọi cuối cùng - Mười năm ngủ dưới hoa - Năm tháng tươi đẹp - Nghiệm Sinh Thạch - Ngọt ngào ở chung - Sự nghiệp thiên thu vĩ đại của Thử Vương - Hương vị của tình mẫu tử - Nhật ký tiểu thư cà phê - Nở rộ - Quẳng chén - Sắc trắng trời hè - Thanh mai ở trên, trúc mã ở dưới - Thanh Xà - Tôi vẫn đang chờ - Thiên sứ bên người - Thủ tín (Giữ lời) - Tiệm bánh lâu năm - Tương tư tuyệt - Viên ngoại - Ba lần gặp gỡ hàng mi viễn sơn - Bao đại nhân bận rộn - Thoáng như hôm qua - Câu chuyện mèo yêu bướm - Gặp sắc nảy lòng tham - Nắm tay chàng - Yêu em suốt đời suốt kiếp - Hoa hướng dương của Tiểu Ngư - Lạc Mai Như Tuyết - Lần đầu gặp gỡ - Mùa hạ ngọt ngào - Đừng hỏi - Bạn cùng bàn - Tô Noãn, anh tìm em đã nhiều năm - Thần Tiên Tỷ Tỷ - Lắm mồm bang - Thiên sứ canh giữ - Nhật kí xem mắt của ác ma - Cân đo tình yêu - To - let - Tự bạch của một con mèo cô độc - Chờ em bao lâu, yêu em bấy lâu - Có nhớ rõ đã từng yêu - Hoa lê trắng - Đồ mi dạ thoại - I love you, I’ll kill you - Lá rơi không vết - Một đêm, một ngày, một năm, cả đời - Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em! Mời các bạn đón đọc.
Màu Xanh Huyền Bí - Miêu Diệc Hữu Tú
Màu Xanh Huyền Bí - Miêu Diệc Hữu Tú Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú    Thể loại: Ngôn tình HE, hiện đại, Văn học phương đông   Chuyển Ngữ: Vân Hoàng + Hạnh Như + Tiểu Mập Mạp   Nguồn: CQH,  luv-ebook.com   Ebook: Ngôn Ngôn   Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Từ trước đến giờ Tang Đồng đều không ưa người chồng hợp pháp của mình. Với chỉ số thông minh cao bằng nửa thân dưới ngựa đực, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép cố gắng đề cao đạo đức cùng tình cảm sâu đậm của hắn.  Lạc Hưởng Ngôn thì sao? Cười nhạo một tiếng, mũi hếch lên trời: “Tình cảm sâu đậm là cái quái gì? Hữu tình là con mẹ nó!”  Lời nói ác độc, mê người, có thù tất báo đúng với câu: "Phụ nữ không ác độc đứng không vững"  Lưu manh, phúc hắc, tự xưng là phong lưu luôn kiên trì: "Đàn ông cầm thú chắc hắn phải như vậy". đúng chất lưu manh.  Một tờ giấy kết hôn đưa hai người cột vào với nhau, từ đấu đá với nhau cho đến cùng nhau đấu đá người ngoài.  Mà kẻ ngoài đây lại là kẻ độc phụ (phụ nữ gian ác) thì sẽ triển khai như thế nào?
365 Ngày Hôn Nhân - Guai Wu
365 Ngày Hôn  Nhân       Giới Thiệu   Tác giả: Guai Wu Thể loại: Ngôn tình , 18+, Lãng mạng, Văn học phương đông. Editor Truyện: Nhóm dịch Vificland Edit eBook: Kayako Saeki Nguồn: vficland Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com       Giới Thiệu       Truyện  365 Ngày Hôn Nhân còn có một tên gọi khác là Khóa Trụ Tim Em có nội dung xoay quanh người con gái mang tên Lãng Tử Tình và chàng trai Lôi Tuấn Vũ. Trong mắt mọi người, Lãnh Tử Tình là một cô gái trầm mặc ít lời, không chí tiến thủ nhưng lại là một nhà văn được yêu thích trên mạng. Trong khi Lôi Tuấn Vũ lại là giám đốc tập đoàn Kiêu Dương hùng mạnh. Truyện 365 Ngày Hôn Nhân là một trong số những tác phẩm truyện ngôn tình hay nhất của tác giả Guai Wu Từ nhỏ, Lãng Tử Tình và Lôi Tuấn Vũ đã được hai gia đình ấn định hôn ước, vì yêu cầu bức thiết của hai bên cha mẹ liền đồng ý kết hôn. Nhưng không ai biết, ở trước hôn kỳ, hai người nhất trí lập hợp đồng hôn nhân, chỉ có 365 ngày, ước định rất đơn giản: đôi bên được sống với đầy đủ tự do và không ràng buộc nhau về bất cứ điều gì. Tuy nhiên sau khi kết hôn không lâu, Lôi Tuấn Vũ đã vi phạm hợp đồng vì cưỡng ép Lãng Tử Tình nhưng lại luôn lớn tiếng thổ lộ ra tên người phụ nữ khác… Trong cơn tuyệt vọng thể hiện ra từng ánh nhìn, Lãng Tử Tình đã mở một nụ cười lạnh nhạc và lặng lẽ đóng gói hành lý, rời nhà trốn đi! Nhưng mọi chuyện lại không dễ dàng và thuận lợi như người ta vẫn nghĩ, câu nói “hồng nhan bạc mệnh” cũng thật thâm sâu, Lãnh Tử Tình chẳng phải hồng nhan nhưng cũng vướng vào xòng xoáy bạc mệnh, cuộc đời của nàng cũng giống trong tiểu thuyết khi một sự cố gì đó xảy ra khiến nàng bị mất trí nhớ. Chuyện gì đã xảy ra với nàng ? Tỉnh giấc, Lãng Tử Tình đã thấy một người trước mặt: “Anh là ai?”. Phút chốc một sự sợ hãi tràn dâng trong lòng, điều mà chưa bao giờ nàng gặp qua. Đáy mắt người đàn ông xẹt qua một tia sáng, nâng cằm cô lên: “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là, tôi là người đàn ông của em!” Sau khi khôi phục lại trí nhớ, cô trong lòng thầm chửi hắn trăm ngàn lần! Anh là người đàn ông của tôi?! Đúng mới là lạ! Lại đóng gói hành lý một lần nữa, cùng nắm tay người đàn ông khác, bỏ trốn!