Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vầng Dương Ôm Lấy Em

Bùi Tinh thích Sơ Húc, cả thế giới đều biết. Sơ Húc thích Bùi Tinh, chỉ mình anh biết. Năm 2010, đầu tháng Tám, kì nghỉ hè sau đợt thi Đại học, Sơ Húc không từ mà biệt, vác hành trang đi đến phương xa. Cùng năm, Bùi Tinh lặng thầm kết thúc mối tình đơn phương. Năm 2018, hai người gặp lại. Sơ Húc phát hiện ra, dù là trong mắt hay trong lòng người kia, đều không còn anh nữa... *** #REVIEW: VẦNG DƯƠNG ÔM LẤY EM Tác giả: Tiểu Trang Chu Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, duyên trời tác hợp, HE CP: Lính hải quân xuất ngũ × bác sĩ khoa tim mạch Tình trạng: Edit hoàn Review bởi: BaoYin Chỉnh ảnh: Mmoc Văn án: Bùi Tinh thích Sơ Húc, cả thế giới đều biết. Sơ Húc thích Bùi Tinh, chỉ mình anh biết. Năm 2010, đầu tháng Tám, kì nghỉ hè sau đợt thi Đại học, Sơ Húc không từ mà biệt, vác hành trang đi đến phương xa. Cùng năm, Bùi Tinh lặng thầm kết thúc mối tình đơn phương. Năm 2018, hai người gặp lại. Sơ Húc phát hiện ra, dù là trong mắt hay trong lòng người kia, đều không còn anh nữa. ------ Bệnh viện tổ chức khám sức khỏe, Bùi Tinh ngồi trên ghế, nhìn đám người phía sau Sơ Húc. Sau khi khám xong, họ đều lễ phép nói lời cảm ơn, chỉ có điều, cách xưng hô thì… “Cảm ơn chị dâu.” Bùi Tinh nguýt một cái: “Tôi không phải là chị dâu của các cậu, cũng không quen biết anh của các cậu.” Mọi người: “Không phải chứ, lão đại vừa bảo hai người sắp kết hôn mà.” Bùi Tinh: “…” Sơ Húc đi từ phía sau lên, gõ gõ mặt bàn rồi hờ hững hỏi: “Không quen biết anh ư?” Bùi Tinh: “Không quen biết.” Sơ Húc bật cười vì bị chọc tức, anh lấy ví, móc ra một tấm ảnh chụp hai người lúc còn nhỏ trần truồng ngồi chung chậu tắm cho cô, “Vậy em giải thích xem, em sơ múi anh thế này thì tính thế nào?” Bùi Tinh tức đến ngứa răng: “…” • Xuân ấm hoa sẽ nở, mà em thì vẫn sẽ ở đây. Từng bỏ lỡ, cũng từng nhớ nhung mong chờ. Chờ đợi rõ ràng là điều khó chịu nhất, nhưng chỉ cần nghĩ về nhau, mọi đau khổ đều không đáng để nhắc tới. Tám năm, mấy ngàn ngày đêm. Từng tưởng tượng ra tiếng khóc thút thít của em, từng lang thang trong vô định tìm tin tức của anh, từng bỏ mặc bản thân, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ nhau. Chỉ cần anh và em biết, có người đang đợi mình, bất kể bao lâu, bất cứ lúc nào, bất luận ở đâu. Chỉ cần gặp lại, chúng ta đều có thể đền bù lại những năm tháng hoài phí khi ấy. ------ Nữ chính Bùi Tinh và nam chính Sơ Húc là thanh mai trúc mã. Họ sống cùng nhau trong đại viện từ nhỏ. Hai người đều có tình cảm với nhau, chỉ là Bùi Tinh thích Sơ Húc là công khai, còn Sơ Húc thích Bùi Tinh là một việc bí mật, số người biết e là chỉ đếm trên đầu ngón tay. Việc Sơ Húc bỏ đi mà không nói lý do thực ra cũng có nguyên nhân của nó. Nhưng khi biết chân tướng thì thực sự cảm thấy tiếc cho hai người vì đã lỡ mất 8 năm. Trong khoảng thời gian ấy, cả Sơ Húc và Bùi Tinh lúc nào cũng nhớ tới đối phương. Sơ Húc là một lính hải quân xuất ngũ, anh là chàng trai kiệm lời ít nói, có tâm sự cũng ôm vào lòng, ít khi chia sẻ ra. Sau 8 năm gặp lại, anh vì dây thanh quản ở cổ họng bị hư nên giọng nói cũng khàn hơn trước rất nhiều nhưng vẫn tỏ ra là không có chuyện gì, muốn giấu Bùi Tinh. Nhưng đằng sau vết thương ấy là một khoảng thời gian khổ sở của anh, tuy kiên cường nhưng sự cố ấy thực sự quá đáng sợ, nó làm Sơ Húc trở nên nhút nhát hơn mà không dám về tìm Bùi Tinh. Bùi Tinh là bác sĩ khoa tim mạch, cô còn trẻ nhưng đã có tên tuổi. Trong một lần về Thang Khê giao lưu, cô đã gặp lại mối tình đầu của mình, người bỏ đi một mạch 8 năm - Sơ Húc. Ban đầu, cô cho rằng anh không quan tâm tới mình, nên tỏ ra xa cách với Sơ Húc, dù cô vẫn còn tình cảm với anh. Ở quá khứ Bùi Tinh là người theo đuổi Sơ Húc nhưng bây giờ thì ngược lại, Sơ Húc còn tích cực dính người hơn cô khi trước. Vì với anh, một lần bỏ lỡ ấy đã quá lâu rồi, anh nghĩ mình không thể để mất cô bé anh yêu nhất trên đời này nữa. Tuy khó khăn nhưng cuối cùng anh cũng thành công rước được người đẹp về nhà. "Vầng Dương Ôm Lấy Em" có một cốt truyện đơn giản, nam nữ chính có cảm tình với nhau, tuy chưa xác định quan hệ nhưng vì hiểu lầm nên đã chia xa 8 năm. Sau này gặp lại thì họ dần hóa giải hiểu lầm rồi yêu nhau. Nhưng điều khiến mình thích truyện chính là cách hai người thấu hiểu cho nhau. Quá khứ của Sơ Húc thực sự rất buồn, anh không muốn Bùi Tinh biết nên đã giấu. Nhưng Bùi Tinh vẫn từ từ nhận ra, cô không quấy mà tự mình tìm ra chân tướng. Có buồn, có khóc nhưng lại càng thương anh hơn, muốn cùng anh đồng hành trên quãng đường còn lại. Bùi Tinh cũng giận Sơ Húc vì không chịu nói bí mật này với cô, nhưng cô cũng chỉ về thành phố Giang, nói với Sơ Húc khi nào suy nghĩ kỹ rồi về. Kết quả của việc này là Sơ Húc sợ vợ chạy nên phi về luôn trong ngày... Quá trình giải quyết mâu thuẫn cũng hợp lý, không máu chó, với mình đây là một điểm cộng lớn. Hơn nữa, Bùi Tinh cũng là một cô gái muốn san sẻ gánh nặng, nỗi đau với chàng trai mà mình yêu, dám đối với mặt với chân tướng đau khổ mà Sơ Húc giấu mình, mặc dù chân tướng ấy có liên quan tới cô. Truyện ngắn, nội dung vừa gọn, không lê thê. Edit mượt. Đề cử!!! ***   Mời các bạn đón đọc .

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kẹo Kim Cương - Tô Tiền Tiền
Hai năm trước, Chu Khâm Nghiêu đến ngõ Cây Hòe, thuê một căn nhà ở đây. Hút loại thuốc mười tệ một bao, đi một chiếc xe máy cũ kĩ, không có hứng thú với cả tiền bạc và phụ nữ, sống không mưu cầu không dục vọng. Sau đó một cô gái kéo đàn Cello chuyển đến ngõ đối diện. Chu Khâm Nghiêu sống lại. Anh không chỉ có mưu cầu dục vọng, mà dục vọng còn không được thỏa mãn. Cả đám hotgirl đều cười nhạo Đường Du bị ma ám đi yêu một anh chàng nhà nghèo không rõ lai lịch, thậm chí còn vì anh mà trở mặt với người nhà. Đối mặt với những tin đồn ấy, Đường Du chỉ cười cho qua, chưa bao giờ giải thích. Sau này trong một buổi bán đấu giá đá quý ở Anh, lão đại kim cương Chu Khâm Nghiêu đã ra giá 5 trăm triệu tệ để mua viên kim cương màu hồng to bằng trứng bồ câu độc nhất vô nhị trên thế giới. Phóng viên hỏi anh sưu tập đá quý hay tặng người khác. Chu Khâm Nghiêu: “Để cầu hôn bé ngoan của tôi.” Ngày hôm sau, hastag#Ai_là_bé_ngoan_của_lão_đại_Chu# trở thành đề tài nóng hổi. Sau đó ở một buổi diễn tấu nào đó, mọi người đều phát hiện viên kim cương màu hồng đó xuất hiện trên ngón vô danh của nghệ sĩ Cello Đường Du. Dưới ánh đèn, kim cương tỏa ánh sáng rực rỡ, làm mọi người chói mắt. Đám hotgirl: ??? Cmn nghèo đấy à? Mời các bạn đón đọc Kẹo Kim Cương của tác giả Tô Tiền Tiền.
Anh Nhẹ Chút Có Được Không? - Mộc Điềm
Ba năm sau khi tốt nghiệp, Mạnh Vân bất ngờ trùng phùng với người yêu cũ Lục Dã tại bệnh viện. Mạnh Vân: "Anh nhẹ chút đi." Lục Dã cầm kính soi vòm họng, cười như không cười: "Nhẹ ở đâu cơ?" Học sinh của Mạnh Vân bị thương trong trường, cô đưa bạn nhỏ đó tới bệnh viện khám, tình cờ gặp ngay Lục Dã mặc áo blu trắng trong thang máy. Biểu cảm của Lục Dã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn trên dưới trái phải hết lượt bạn nhỏ: "Con anh?" Mạnh Vân vừa tức vừa gấp, đỏ bừng cả mặt lên: "Lục Dã anh bị điên à?" Lục Dã: Ôi, lời nói của phụ nữ, lừa đảo đến từng chữ. - Bác sĩ nha khoa siêu bựa x cô giáo mềm mại đáng yêu - Đô thị tình duyên, chung tình *** Hắn an an tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên ghế, gắt gao mà nhấp môi, cấp Mạnh Vân gọi điện thoại. Chỉ vang lên một chút, Mạnh Vân liền bay nhanh mà tiếp lên. Nàng thanh âm nghe tới có chút hoảng loạn, “Lục Dã?” Lục Dã “Ân” một tiếng, hoãn thanh, “Vân vân, như thế nào lạp? Là lục mông lại nghịch ngợm gây sự sao?” Mạnh Vân thanh âm mang lên khóc nức nở, “Ngươi ở nơi nào nha? Khi nào có thể trở về a?” Lục Dã thật sâu mà thở dài, đứng lên, trong phòng hành lý cũng không cần, cầm di động liền đi ra ngoài, “Vân vân ngươi đừng khóc, ta lập tức liền đã trở lại.” Trên thực tế trở về nào có dễ dàng như vậy đâu. Tận thế tin tức vừa ra, toàn thế giới trong phạm vi đều đã xảy ra bãi công, bãi học, sở hữu sản nghiệp toàn tuyến kêu đình tình huống. ... Mời các bạn đón đọc Anh Nhẹ Chút Có Được Không? của tác giả Mộc Điềm.
Mr. Đà Điểu Của Tôi - Hàm Yên
“Mr Đà Điểu của tôi” là một câu chuyện cảm động và nhiều cảm xúc. Đối với tôi, đây là một chuyện tình đẹp, nó đẹp bởi khoảng thời gian học trò ngây thơ, trong sáng, là cái đẹp thực tế và tàn nhẫn của xã hội khắc nghiệt, là nét đẹp trọn vẹn khi câu chuyện được khép lại bởi một cái kết viên mãn.  Tôi cảm phục trước sự lạc quan và niềm tin hướng tới tương lai của Cố Minh Tịch, tôi khâm phục sự dũng cảm, kiên trì của Bàng Sảnh và xin dành niềm trân trọng cho những tình bạn chân thành và tuyệt đẹp trong câu chuyện này. Tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả chuyển biến tâm lý của từng nhân vật, giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với lối dẫn truyện đầy cảm xúc, “Mr Đà Điểu của tôi” gây dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bởi một câu chuyện đầy ý nghĩa và viên mãn. Hãy đọc nếu bạn muốn tìm chút chậm lại trong cuộc sống hằng ngày nhé! PS: Đọc xong câu chuyện này, chỉ muốn nhắn nhủ với mọi người một điều, hãy mở lòng khi gặp phải những người không được lành lặn, đừng nhìn họ bằng ánh mắt kỳ thị, đừng đối xử khắc nghiệt với những người không được may mắn, cũng đừng nhìn họ bằng những ánh mắt thương hại, tiếc nuối bởi đôi khi điều đó sẽ làm họ bị tổn thương.  Hãy đối xử với họ một cách bình thản nhất, nếu họ cần sự giúp đỡ và bạn có thể, xin hãy đưa tay. Còn nếu không giúp được, chỉ cần bạn không có ác ý với họ, vậy là đủ… “Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng  Để làm gì em biết không?  Để gió cuốn đi  Để gió cuốn đi…” (*) *** Bàng Sảnh khóc rất lâu mới nín nhưng vẫn bĩu môi không thèm để ý đến Cố Minh Tịch. Cố Minh Tịch vẫn sán lại bên cạnh nói chuyện với cô nhưng cô chẳng buồn đáp lời. Bàng Sảnh đành phải lôi hết hành lý đã thu dọn ra xếp lại vào vị trí cũ rồi bỏ thùng giấy vào phòng chứa đồ. Cố Minh Tịch đâu thể để cô phải dọn dẹp, thấy cô khom lưng lấy quần áo trong va ly ra, anh vội vàng khuyên nhủ nhưng Bàng Sảnh không nghe, thế là Cố Minh Tịch không khỏi nghiêm giọng. "Bàng Bàng, em quên lời dặn của bác sĩ rồi hả? Chị ấy nói em phải tĩnh dưỡng, nằm nghỉ ngoi nhiều hơn, em có biết ngồi xổm rồi đứng dậy là rất nguy hiểm không? Chẳng may xảy ra chuyện bất trắc gì sẽ tổn hại đến sức khỏe của em đầu tiên. Sảy thai gây ảnh hưởng rất đáng sợ đến sức khỏe phụ nữ, hồi xưa mẹ anh sảy thai chảy biết bao nhiêu máu rồi cuối cùng còn bị bệnh phụ khoa nên không có con được nữa. Những việc này em đều được chứng kiến, bây giờ còn dỗi hờn với anh là thế nào?" Thấy Bàng Sảnh mếu máo chuẩn bị khóc, Cố Minh Tịch lại vội vàng dỗ dành: "Ngoan nào, anh biết không phải em không muốn có con mà chỉ là để lỡ mất tuần trăng mật nên không vui thôi. Nhưng vợ ơi, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội đi chơi xa, còn có thể dẫn con mình đi cùng, đảo Fuji, Hy Lạp, Maldives, Ai Cập, Brasil,… Anh sẽ cùng em đi hết những nơi em muốn." ... Mời các bạn đón đọc Mr. Đà Điểu Của Tôi của tác giả Hàm Yên.
Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược - Đạm Anh
Việc tệ nhất mà A Chiêu đã làm trong cuộc đời mình chính là thầm thương trộm nhớ vị sư phụ nuôi mình lớn. Việc tốt nhất đã từng làm lại chính là vứt bỏ đi thứ tình cảm sai trái này. Nhưng.... Sư Phụ, A Chiêu làm chuyện xấu không cho, chuyện tốt cũng không cho, vậy thì sao có thể để người định đoạt hết mọi chuyện được. Vệ Cẩn xuống núi vì độ kiếp, không ngờ kết cục lại là chính mình bị độ kiếp.  Đọc tên truyện là biết ngược nam rồi đó ????Truyện dễ thương lắm luôn, cặp thầy trò đáng yêu hết mức, đọc mà cứ cười suốt thôi. Nữ chính thông minh cá tính, nam chính ôn nhu nho nhã, đúng gu của mình.  Môn phái Thiên Sơn có quy định cứ 5 năm lại có đệ tử xuất sắc xuống núi lịch lãm.  Ngày đầu tiên Vệ Cẩn tình cờ gặp cô bé ăn xin 6 tuổi và thu nhận cô làm đệ tử, đặt tên là A Chiêu. Vì có kinh nghiệm nuôi mèo mèo chết, nuôi chim chim ngủm nên Vệ Cẩn rất sợ sẽ nuôi chết đồ nhi của mình nên mới tìm vị quan nào đó đang nuôi bé gái để hỏi thăm cách chăm nuôi như nào.  Xui cho Vệ Cẩn, hỏi trúng ngay người đang nuôi bé gái để làm vợ. Vậy là sư phụ ngơ ngáo về nhà thực hiện cùng ăn cùng ngủ với đồ nhi suốt 8 năm trời ????.  A Chiêu thông minh nhưng cũng rất cố chấp bướng bỉnh, mỗi lần bị cô bé chọc giận là Vệ Cẩn lẩm bẩm: “A Chiêu không phải mèo, không phải chim. A Chiêu là bé gái, phải được nuông chiều”.  Thời gian dần qua, hai thầy trò yêu nhau nhưng không dám vượt qua lễ giáo thế là tự ngược nhau quắn quéo cả lên. Đỉnh điểm là cô bé say rượu suýt nữa thành công mần thịt Vệ Cẩn, lo sợ sư phụ sẽ không tha thứ cho mình nên cô trốn nhà đi bụi. *** Gần đây Vệ Cẩn vô cùng buồn phiền, kể từ khi A Chiêu sinh một đôi long phượng, trong mắt A Chiêu không hề có vị trí của hắn, hai đứa nhỏ bốn tuổi Vệ Diên và Vệ Miên cả ngày lẫn đêm đều dính lấy A Chiêu. Kể cả lúc Vệ Cẩn cho rằng có thể thoải mái rồi, hai đứa nhỏ lại bám lấy Vệ Cẩn mỗi ngày đòi Vệ Cẩn nấu cho ăn. Ngày nào Vệ Cẩn cũng bận rộn trong phòng bếp, đối mặt với ba đôi mắt long lanh, hắn không hề có năng lực chống đỡ, không, phải nói rằng Vệ Cẩn còn chưa phản kháng đã cam tâm tình nguyện đầu hàng. Vào một buổi sáng sớm, Vệ Diên và Vệ Miên nằm bò trước cửa phòng, hai đứa bé vểnh tai lên, không biết đang cố nghe cái gì. Lát sau, Vệ Miên quẹt miệng: “Huynh gạt muội, Miên Miên có ngửi thấy mùi côn bằng đâu!” Vệ Diên nghiêm túc nói: “Nhất định là cha với nương giấu ở đâu rồi! Hôm qua ta vừa nghe thấy cha hỏi nương tối có muốn ăn côn bằng không thì nương nói tối mệt, để sáng mai dậy sớm ăn.” ... Mời các bạn đón đọc Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh.