Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bỏ Trốn

Dưới gốc long não ngoài vườn có một hồ nước, nghe nói nếu ném tiền xu xuống đó rồi cầu nguyện trong đầu thì cầu gì được nấy. Từ nhỏ đến lớn, Tống Gia Mạt cầu cái gì được cái đó: Muốn cao đến 1m60, muốn có kết quả thi nằm trong top 10 của khối, muốn gầy, muốn xinh… Ngoại trừ một lần… “Bắt đầu từ hôm nay mình sẽ không gọi anh Trần Tứ nữa, cũng sẽ không thích anh ấy nữa.” Nhưng cô lại không thể làm được. Sau này, trong một buổi tụ tập, Tống Gia Mạt uống đến say mèm. Tất cả những bạn nữ say rượu đều nhốn nháo, cô lại xua tay: “Không cần quan tâm đến tớ, tớ gọi Trần Tứ tới.” Say đến mức không phân biệt được đông tây nam bắc, nhưng lại có thể bấm một cách chính xác dãy số điện thoại mà cô đã thuộc nằm lòng kia. Trong vòng mười phút, người này chắc chắn sẽ đến. Lặng lẽ nhẩm tính thời gian trong lòng xong, cô ngẩng đầu lên, vui vẻ nói: “Anh đến rồi đấy à?” Cô đứng không vững, dính chặt lên người anh, hai tay đặt trên đầu vai anh, hơi thở vừa mềm vừa nhẹ mơn trớn vành tai anh. “Tống Gia Mạt.” Ở một nơi tĩnh mịch không người, Trần Tứ ấn cô vào góc tường, thở gấp hỏi… “Em cứ tin tưởng anh sẽ không đụng vào em như vậy à?” Trên thế giới này có ba loại tình yêu… có thể, không thể, và biết rõ là không thể mà lại chẳng thể kiềm chế. Thiên tài đáng yêu x Miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo. [Thế giới muôn vàn người, chỉ muốn bỏ trốn cùng anh.] Cứu rỗi lẫn nhau/ Tiến về phía người. *** #Review #AI #16 BỎ TRỐN Tác giả: Lộc Linh Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, giả incest, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng, HE Độ dài: 66 chương Tình trạng: Hoàn. Review: Hoàng Lan Cover: Mật Hợp ____ “Số mệnh đã định hai ta chẳng thể đến gần nhau, chuyện anh yêu em xem như một bí mật”* Tống Gia Mạt là một người xấu số. Cô sinh ra và trải qua thời thơ ấu trong một gia đình trọng nam khinh nữ, ở chốn sơn cùng thuỷ tận. Sự tồn tại cô là để phục vụ gia đình, vận mệnh cô là để trở thành một món hàng để cha mẹ bán đi kiếm một mớ tiền lo tương lai cho anh trai. Đến khi cô chạy thoát được, tình cờ được một người cha đang trong cơn điên loạn vì mất vợ con nhận lầm là con gái của mình, cô lại trở thành thế thân để gửi gắm tình yêu thương dành cho đứa con gái đã mất, đồng thời là cái máy in tiền của cha mẹ ruột. Nhưng giữa những bi thương ấy, không thể không nói Tống Gia Mạt cũng thật tốt số. Dù là tu hú chiếm tổ nhưng dần dần bằng sự biết điều và ngoan ngoãn của mình, cô có được sự công nhận và yêu thương từ anh trai Trần Tứ, người ban đầu từng bài xích đứa bé bỗng dưng xuất hiện thay thế vị trí của em mình. Trần Tứ - Tống Gia Mạt, ngoại trừ gương mặt không có nét anh em ra thì lại rất ăn rơ và yêu thương nhau, hệt như một cặp cuồng anh em. Mãi cho đến khi những rung động đầu đời chợt đến ở tuổi mười bảy… Tống Gia Mạt nhận ra trái tim cô đập liên hồi mỗi khi gần bên anh. Cô nhận ra mình có tình cảm sai trái với một người không nên yêu, người mà chỉ một năm nữa thôi, cô sẽ chính thức được nhập về cùng hộ khẩu với tư cách em gái. Một người sống cuộc đời trộm được, ấm áp nhờ tình cảm bố thí thì lấy tư cách gì để hạnh phúc? Dưới gốc cây long não sau vườn có một cái hồ ước nguyện rất linh nghiệm, Tống Gia Mạt nhờ đó mà nhiều lần đạt thành nguyện vọng. Chỉ một lần duy nhất, cô ước từ nay sẽ không thích Trần Tứ nữa, thì mãi không kiềm được trái tim. Mà lời ước nguyện đêm đó, lại bị Trần Tứ nghe thấy. Chỉ là anh vờ như không nghe, nhưng cũng không thấy phản cảm. Chỉ là anh cũng giật mình nhận ra những cảm xúc, những tình cảm mà anh dành cho Tống Gia Mạt đã tự lúc nào biến chuyển, không còn đơn thuần là tình anh em nữa, mà có vẻ là rung động khẽ khàng trước một cô bé lên sân khấu diễn kịch cũng có thể ngủ gục; một cô bé ăn bánh miệng lấm lem nhưng vẫn xinh xắn đến độ anh phải trộm ảnh đặt vào ví, làm màn hình nền điện thoại; một cô bé khiến anh tốn bao công sức chở che trước ánh mắt như hổ rình mồi của bọn nam sinh. Cũng không biết Trần Tứ yêu cô từ khi nào. Chỉ là khi nhận ra thì cả hai đã dấn sâu vào một tình yêu sai trái, một tình yêu nếu không khéo có thể trở thành ích kỷ, huỷ hoại đi người cha nửa tỉnh nửa mơ vẫn yêu thương Gia Mạt như con gái ruột. Anh hứa chở che cho cô, đã bảo “em đừng sợ”. Cô tin tưởng, đã vững lòng về một tình cảm chưa biết sẽ đi về đâu, chỉ cần anh vẫn ở bên, thế là đủ. Nhưng rồi, chàng trai tuổi mười tám có thể làm được gì để bảo vệ cô gái nhỏ trước lời đe dọa của bác mình về tương lai của cô? Có, anh không đủ sức chở che nhưng có thể chọn cách rời đi. Chỉ là, dù có đảm bảo được tương lai cho cô, nhưng tổn thương liệu có lành lại? “Yêu một người không nên yêu, anh có vô số suy nghĩ muốn ở bên cô, nhưng lại chỉ có môt đôi mắt không thể nhìn thấy cô và một đôi tay không thể chạm vào cô.” Trần Tứ ra đi, bức thư để lại cho Gia Mạt bị đốt bỏ. Tất cả những gì còn sót lại giữa họ là tin nhắn cuối cùng cô gửi: “Sau này chúng ta vẫn nên làm anh em thì hơn”và chữ “Ừ ngắn gọn dứt khoát từ anh. “Trước khi người đến, sau khi người đi, tôi còn phải cô độc bao lâu nữa?” Năm năm có dài không? Năm năm, đủ để chữa lành mọi vết thương, đủ để người ta quên đi một mối tình, đủ để người ta yêu thêm vài người mới. Nhưng cũng đủ để người ta trở nên mạnh mẽ để đối diện với trái tim, đủ khả năng để bảo vệ cho người mình yêu. Trần Tứ - Tống Gia Mạt rồi sẽ ra sao? Tình cảm thuở ngây ngô liệu có vững vàng trước sự bào mòn của thời gian? “Tình đầu như chiếc răng khôn. Đau âm ỉ, nhưng lúc mọc xong thì vừa chắc lại vừa thừa”. Để cũng không xong nhưng lại có phần không muốn nhổ đi. *** “Bỏ trốn” của Lộc Linh có cốt truyện không mới cũng không cũ. Một tình yêu giữa anh em không ruột thịt. Người anh trai không phải tâm cơ lèo lái cô em từng bước đi vào vòng xoáy tình yêu. Tống Gia Mạt cũng không nhu nhược, cam chịu. Nữ chính được xây dựng với một tính cách vừa đủ. Vừa đủ gan dạ để đối mặt với tình cảm, vừa đủ kiên trì để yêu và cũng vừa đủ hiểu chuyện để buông tay. Còn nam chính đúng chuẩn hình tượng tài giỏi, thâm tình, một khi đã nhận ra tình cảm thì không thay đổi, cũng không để cho cô bất kỳ hoài nghi nào về tình yêu của anh. Tuy nhiên, truyện cũng được viết rất “Lộc Linh” với những màn tô hồng nhân vật. Nam nữ chính ngoài đoạn tình yêu trắc trở thì toàn bộ mọi việc đều thuận lợi, đến đâu cũng là tâm điểm, còn kẻ xấu thì luôn bị hạ bệ dễ dàng. Truyện được viết với bối cảnh chính là vườn trường làm người đọc như được trở về với thời cấp ba, nơi có những tình bạn keo sơn, những màn chơi xấu đấu tố ngô nghê đến bật cười và những tình yêu ngây thơ vụng trộm. Nếu bạn thích thể loại truyện thanh xuân vườn trường với hình tượng nhân vật đẹp đẽ tài năng và thiện lương thì không thể bỏ qua “Bỏ trốn”. Bản chuyển ngữ được chú thích cẩn thận và đặc biệt là không có pass lại càng là một điểm cộng. ____ *Trích từ bài Mây và Biển, do tác giả trích dẫn “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sơ Nguyệt Thập Lục *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết Mời các bạn mượn đọc sách Bỏ Trốn của tác giả Lộc Linh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trời Đất Tác Thành - Tang Giới
Nếu thích sự mạo hiểm cùng một chút liều lĩnh, Trời đất tác thành của tác giả Tang Giới là tác phẩm dành cho bạn. Định mệnh đã để Doãn Bích Giới gặp lại Kha Khinh Đằng trên chuyến tàu Bốn Mùa. Tưởng rằng sau từng ấy năm, cô có thể dứt bỏ mối quan hệ với người đàn ông này, thế nhưng Doãn Bích Giới vẫn lựa chọn quay lại khi nghĩ Kha Khinh Đằng có thể đang gặp nguy hiểm. Từ đây, cô lại một lần nữa bước vào thế giới của anh, một thế giới đầy ắp sự nguy hiểm. Bản thân Doãn Bích Giới cũng không biết rằng, “thiên la địa võng” mà cô phải đối mặt là do Kha Khinh Đằng tạo nên để kéo cô về bên mình. *** Tình Lộ Hệ Liệt của Tang Giới gồm có: Cảm Mến Không Sợ Muộn Không Phải Em Không Yêu Tùy Tình Sở Dục Tình Có Chủ Ý Trời Đất Tác Thành *** New York, Mỹ. Bởi vì nằm tại phía Đông nước Mỹ, nhiệt độ ở New York không giống như Los Angeles thích hợp để ở lại, mùa lạnh nhất cả năm hẳn là vào tháng 1 và 2, nhiệt độ trung bình cơ bản khoảng -3~4oC. Doãn Bích Giới từ trên xe bước xuống, nắm áo gió trên người thật chặt, hướng đến cửa chính của biệt thự. Lúc đến cửa cô đã được quản gia đưa vào phòng khách, trời gần chập tối, cả thành phố New York bao phủ bởi ánh mặt trời mỏng manh. “Doãn tiểu thư.” Quản gia đương nhiên biết cô, lúc này đóng cửa lại, cung kính cười nói, “Mời cô vào phòng khách nghỉ ngơi một lúc, Kha tiên sinh ở phòng ngủ, lát nữa sẽ đi xuống.” Cô khẽ gật đầu, lúc này đưa ra gói to xách trong tay chuyển sang ông ta. “Đây là?” Quản gia có chút nghi hoặc mà nhận lấy. “Thịt xiên nướng.” Vẻ mặt cô thản nhiên, lời ít mà ý nhiều, “Bán thành phẩm, ông vào phòng bếp bảo người ta chế biến một chút.” Trong lòng quản gia đương nhiên rõ ràng đặc quyền của cô, lập tức dựa theo ý của cô đi làm. Cô ho nhẹ một tiếng, khom lưng ngồi xuống sofa. ... Mời các bạn đón đọc Trời Đất Tác Thành của tác giả Tang Giới.
Hay Là Mình Sống Chung - Hồng Cửu
Được biết nhiều với tác phẩm Chờ em đánh răng xong nhé, nhưng nhiều tác phẩm tiếp theo của Hồng Cửu lại không thực sự nổi bật hẳn lên. Tuy nhiên, với Hay là mình sống chung, Hồng Cửu đã cho bạn đọc thấy một phong cách rất khác. Một câu chuyện độc đáo và không kém phần hài hước về một cặp đôi oan gia: Tiền Phi và Lý Diệc Phi. Tiền Phi, một cô gái bình thường, không có gì nổi trội, dễ mềm lòng và hơi chút “keo kiệt”. Lý Diệc Phi, một anh chàng công tử, đẹp trai, độc thân nhưng cũng độc mồm độc miệng không kém. Do nhiều biến cố về mặt tình cảm cũng như nhiều sự tình cờ của số phận mà run rủi hai con người trái ngược này ở chung một nhà. Lý Diệc Phi thuê nhà của bà chủ là Tiền Phi dở hơi, ngốc nghếc. Cuộc sống cứ phải gọi là trôi qua trong những tình huống dở khóc dở cười. Nhiều khúc mắc hiểu nhầm vui nhộn và thú vị liên tiếp xảy ra khiến họ ngày càng xích lại gần nhau hơn. Diệc Phi đại thiếu gia IQ cao EQ thấp thế mà cũng bị cô chủ nhà Tiền Phi làm cho rung động. Sau những ngày làm việc mệt mỏi, một cuốn sách vui nhộn và đầy tinh thần lạc quan như Hay là mình sống chung chắc chắn sẽ mang đến những giây phút thư giãn thoải mái cho bạn đọc. *** Mười một giờ đêm, Tiền Phỉ lái xe đến trước cửa khách sạn Trường Anh. Cô lại gửi thêm một tin nhắn nữa hỏi Uông Nhược Hải: “Anh đang ở đâu? Khi nào thì anh về?” Khoảng chừng 5 phút sau Uông Nhược Hải mới trả lời một câu: “Anh phải tăng ca cùng cấp trên, đêm nay không về, em mau ngủ sớm đi.” Tiền Phỉ khẽ cắn môi, đi vào khách sạn. Diêu Tinh Tinh đang trên sô pha trong đại sảnh đợi cô, thấy cô đi vào, “sạt” vội đứng lên giữ chặt lấy cô, kích động giống như trời sắp sập xuống, cằn nhằn nói với cô: “Sao bà lại chậm chạp như vậy? Tôi đã chờ bà gần một tiếng đồng hồ rồi, chậm thêm một lát nữa, hai kẻ kia có thể đã làm xong việc trở về nhà rồi cũng nên, bà còn bắt gian gì nữa?” Tiền Phỉ hỏi lại: “Bà chắc chắn Uông Nhược Hải đưa một cô gái đến đây thuê phòng?” Diêu Tinh Tinh đấm ngực dậm chân: “Bà còn nghi ngờ cái gì nữa? Thị lực của tôi từ bé đến lớn có bao giờ dưới 1.5 chưa? Tôi cũng đã sớm nói với bà, Uông Nhược Hải có gì đó khác thường, tên đó chắc chắn có người khác bên ngoài! Làm gì có ai ngày nào cũng đi xã giao chứ?” Bước đến thang máy quẹt thẻ phòng, nhưng hai cô lại không có thẻ, Diệu Tinh Tinh nhân lúc không ai chú ý kéo Tiền Phỉ về phía cầu thang bộ. ... Mời các bạn đón đọc Hay Là Mình Sống Chung của tác giả Hồng Cửu.
Cửu Gia, Đừng Làm Vậy - Cửu Lộ Phi Hương
Chuyện may mắn nhất trong đời Nhẫm Cửu là “nhặt” được một “đại nhân vật” hôn mê bất tỉnh mang về nhà, chờ ngày lấy làm phu quân! Chuyện kém may mắn nhất trong đời Sở Cuồng là trúng tập kích trọng thương, đã vậy muốn tìm lại thiết bị bay trở về còn phụ thuộc vào nữ thổ phỉ Nhẫm Cửu! Chiến binh mạnh mẽ, lý trí Sở Cuồng vừa chống lại kẻ thù truy sát, vừa phải nhẫn nhịn nữ thổ phỉ theo đuổi. Rốt cuộc là Nhẫm Cửu bỏ cuộc hay Sở Cuồng không chịu được mà đầu hàng đây!? Cửu Lộ Phi Hương là tác giả của trang tiểu thuyết Tấn Giang, một em gái mũm mĩm thích ăn thịt, thường viết truyện vừa, trong tác phẩm không tỏ vẻ uyên thâm hay màu mè, cách hành văn ngắn gọn, dễ hiểu và hài. *** Một ngày đầy nắng và gió, Nhẫm Cửu ngửa đầu ngủ trên chiếc ghế đá bọc da hổ ở đại sảnh trong trại. Mấy hôm nay tới tháng, Nhẫm Cửu cảm thấy trong người máu chảy thành sông, đau đến nỗi nửa người tê liệt, trong lòng hết sức sầu muộn. Thêm vào trước đó xuống núi cướp chồng, tướng công tú tài nàng hằng mong nhớ lại vắt lụa trắng lên xà nhà dọa tự tử, thà chết cũng không chịu làm nam nhân của nàng, Nhẫm Cửu cảm thấy thể diện của mình bị tổn hại, tình cảm trắc trở, vô cùng buồn bã. Trở về sơn trại, mấy ngày liên tiếp Nhẫm Cửu cũng không lấy lại được tinh thần. Con hổ trắng nhỏ sáu tháng tuổi bên chân chà chà vào quần Nhẫm Cửu, đôi mắt sáng long lanh nhìn nàng. Nhẫm Cửu mệt mỏi đá nó một cước: “Đi đi, đi chơi với Đại Hoàng đi, đại gia hôm nay chỉ còn nửa mạng, không có sức điên với ngươi.” Đại Bạch gầm gừ vài tiếng rồi lại cố gắng nhảy nhót, thấy nàng vẫn nằm đó như chết rồi, nó vụng về cắn quần Nhẫm Cửu kéo ra ngoài. Nhẫm Cửu không có sức tranh với nó mà nằm đó như một thi thể, mặc nó kéo nàng từ trên ghế đá xuống như đang đùa giỡn, rồi từng bước từng bước loạng choạng lôi ra ngoài. “Đại Bạch, ngươi có biết ngươi lôi đến đâu đại gia chảy máu đến đó không hả, ngươi quay đầu nhìn thử xem, ngươi làm máu chảy đầy đất rồi kìa.” Đại Bạch mặc kệ Nhẫm Cửu càu nhàu, mãi đến khi kéo nàng đến trước bục cửa cao cao, nó không vượt qua được, chỉ đành chà chà vào mặt Nhẫm Cửu giả ngây thơ. Nó vẫn còn nhỏ, gai trên lưỡi vẫn chưa cứng, liếm liếm khiến Nhẫm Cửu ngứa ngáy khó chịu. ... Mời các bạn đón đọc Cửu Gia, Đừng Làm Vậy của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sống và chết, cũng không phải là đứng trước mặt người nhưng không thể nói “em yêu anh”, mà là, rõ ràng là tôi yêu người, nhưng người lại không biết, lại còn muốn giới thiệu đối tượng cho tôi! Chỉ cần anh tốt với em một chút, chỉ cần mỗi ngày anh cười với em nhiều một chút, thì em nhất định sẽ không dễ dàng chuyển anh ra ngoài, để thay thế một người khác vào trong trái tim em đâu. Bởi vì hiện tại, toàn bộ nơi này đều là của một người tên Trình Lục Dương, không chứa nổi ai khác nữa rồi.“Thư Tình, trên đời này có vô vàn những điều chưa chắc chắn. Nhưng anh hy vọng em hiểu rằng, chỉ cần nơi đó có anh là em có thể yên lòng mơ một giấc mộng bình yên và tươi đẹp…” Truyện Người Đàn Ông Của Tôi của tác giả Dung Quang thuộc thể loại truyện ngôn tình, đề cập đến một vấn đề khá nhạy cảm trong tình yêu đó là những con người thuộc thế hệ và tầng lớp khác nhau. Nội dung quyển này có thể gọi là cùng chủ đề với tác phẩm Tình Sinh Ý Động của Tùy Hầu Châu. Đó là thầy và trò, họ gắn bó với nhau trong từng buổi học, từng con chữ nhưng cô học trò lại cảm nắngvà tấn công thầy của mình. Anh làm sao có thế từ chối tình cảm kia và giữ trọn vẹn chữ thầy to lớn trong lòng mọi người đây! *** Thư Tình đi từ từ ra khỏi cổng chính của giảng đường thì thấy ở đằng xa có một chiếc xe Volvo màu đen đang đứng đợi cô. Cô vội vàng cúi đầu giả vờ như không thấy, sau đó bước nhanh hơn đi về phía con đường nhỏ. “Thư Tình”. Giọng nói trầm thấp đó vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của giảng đường không người, vang vào trong tai cô. Thư Tình không lên tiếng, bước chân cũng nhanh hơn, cô vô thức nắm chặt quyển “Giáo trình tiếng Pháp căn bản” trong tay, khẩn trương đến nỗi sống lưng cũng cứng đờ. Cố Chi biết cô đang trốn tránh anh, anh không nói hai lời, dứt khoát bước nhanh về phía cô, nắm chặt lấy cổ tay cô, thản nhiên nói một câu: “Lên xe”. Thư Tình giật mình suýt nhảy dựng lên, cô xoay người thật nhanh sang chỗ khác, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Giáo sư Cố, có gì thì thầy hãy nói ở đây đi, em còn phải…..”. Cô chần chờ trong chốc lát, suy nghĩ nhanh trong đầu, “Em còn phải xuống văn phòng một chuyến, phụ đạo viên có tài liệu muốn em chỉnh lại”. Ánh mắt Cố Chi lạnh xuống, anh lạnh lùng nói một câu: “Vậy sao? Vừa rồi khi tôi tới đây, tôi còn gặp em ấy đang lấy xe ở bãi đậu xe, chuẩn bị về nhà”. Sắc mặt Thư Tình cứng đờ, ngượng ngùng ho một tiếng, không nói gì nữa. Đối phương nhanh chóng buông lỏng tay ra, chỉ nói lại một lần: “Lên xe”. ... Mời các bạn đón đọc Người Đàn Ông của Tôi của tác giả Dung Quang.