Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

#REVIEW: EM CHỈ MUỐN HÍT VẬN KHÍ CỦA ANH Tác giả: Minh Quế Tái Tửu Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt, sủng, trọng sinh, hào môn thế gia, thiên kim thật giả, thanh xuân vườn trường, hệ thống, HE Độ dài: 70 chương + 05 ngoại truyện Tình trạng: Edit hoàn Review: Mink | Chỉnh ảnh: mmoc ------ Giới thiệu: Minh Khê là người mà nhà họ Triệu nhận về, nhưng họ chỉ thiên vị thiên kim giả, nói Khê không thiện lương bằng Triệu Viên, không ưu nhã bằng Triệu Viên. Mình Khê cũng không quan tâm, vẫn cố gắng làm hài lòng những người thân duy nhất trong gia đình, mặc dù bọn họ nói như vậy là đang tranh đoạt với Triệu Viên. Cho đến khi, cô đột ngột qua đời vì bệnh nan y. Cô mới phát hiện số mệnh Triệu Viên là nữ chính, còn cô chỉ là nữ phụ làm nhiều việc ác trong bộ truyện này, cho nên mới có kết cục thê thảm như vậy. Trở về một lần nữa, trong lòng Triệu Minh Khê vô cũng lạnh lẽo, không thèm quản người nhà cái gì, con mẹ nó người nhà, con mẹ nó vị hôn phu, cô lập tức thu dọn hành lý rời xa những người trong ngôi nhà này, đi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống “Làm bạn với nhân vật có giá trị thời thượng cao”, bỏ mặc số phận. Cô đi rồi, trong nhà bỗng dưng quạnh quẽ. Theo lý mà nói, nó phải rất thoải mái, nhưng —— Tại sao cha mẹ, anh hai lạnh lùng, em trai cáu kỉnh, Thẩm Lệ Nghiêu – người bị cô theo đuổi lại cảm thấy… không quen? ***** Để sống sót khỏi căn bệnh nan y, Triệu Minh Khê không thể không đi hít vận khí trên người thái tử của Phó Thị. Vị thái tử này mỗi lần nhìn thấy cô, lỗ tai đều đỏ như cắt ra máu, nhưng lại giả bộ lạnh lùng và cool ngầu, “Cô có thể để cho tôi yên được không?” Ngày hôm sau, Triệu Minh Khê thật sự đi tìm người khác để hít vận khí. Trong một buổi yến tiệc, người nhà họ Triệu và Thẩm Lệ Nghiêu giương mắt nhìn Minh Khê xinh đẹp hờ hững, đứng ngồi không yên khi cô không hề có ý định trở về. Vừa định bước tới thì bọn họ đã bị một đám người xô đẩy, làm tản qua hai bên, nhóm người này đang cung kính nhường đường người nào đó. Thái tử của Phó Thị đi tới, siết chặt cổ tay Minh Khê, cúi đầu như con cún nhỏ, ủy ủy khuất khuất nói: “Cho em dây dưa đấy, còn không được sao?” Tất cả mọi người: ?! Rất lâu sau này, Phó Dương Hi mới biết được sự thật, anh cảm thấy cực kỳ đau đớn —— Anh nghĩ em muốn theo đuổi anh, kết quả em chỉ muốn hít vận khí của anh mà thôi Anh coi em là vợ tương lai, còn em chỉ xem anh là cột phát wifi??? Làm cột phát wifi cũng được, vợ à, em có thể nhìn anh một chút được không Một câu giới thiệu vắn tắt: Cả ngày nam chính đều ảo tưởng tôi thích anh ta. Lập ý: Nữ chính rất nỗ lực, tự lập tự cường. ------ Review: Triệu Minh Khê ở kiếp trước đã sống một cuộc đời thật mơ hồ. Cô là thiên kim hàng thật giá thật, nhưng lại phải sống dưới bóng người khác, cả ngày đều phải nghĩ cách lấy lòng nhà họ Triệu. Rõ ràng cô cũng rất ưu tú, là một viên ngọc thô phủ bụi, chỉ cần có người lau nhẹ lớp bụi đó, cô sẽ lập tức tỏa sáng. Triệu Minh Khê xinh đẹp, nhưng vì bị thương trên mặt, nên phải đeo khẩu trang mọi lúc. Triệu Minh Khê thông minh, chăm chỉ cày đề ngày đêm, kết quả là đến kì thi, cô không bị đau bụng thì cũng bị hoa mắt chóng mặt, vì thế kết quả học tập đều rất tệ. Triệu Minh Khê muốn thi cuộc thi hóa học, em trai Triệu Vũ Ninh chê cô "ngu dốt", đem giấy báo dự thi của cô cho cô nàng Triệu Viên ghi danh. Triệu Minh Khê vì anh cả Triệu Trạm Hoài mà bị bỏng, vậy mà người nhà họ Triệu đều lo lắng cho Triệu Viên đang hoảng sợ bên cạnh. Tất cả đều xoay quanh nữ chính Triệu Viên, còn Minh Khê chỉ là nữ phụ ác độc trong cuốn tiểu thuyết này. Cả đời xui xẻo cũng thôi đi, thế mà cô còn bị hào quang của nữ chính Triệu Viên đè ép, qua đời ở tuổi 23 vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Đời này may mắn sống lại, Minh Khê quyết không theo vết xe đổ của đời trước. Nhà họ Triệu, Triệu Viên, ngay cả cậu bạn Thẩm Lệ Nghiêu cô từng thầm mến lúc trước, cô đều không muốn dính dáng đến nữa. Cô nghe theo lời hệ thống, quyết định đi hít vận khí của nhân vật phụ cao cấp được yêu thích trong cuốn tiểu thuyết kia. Hít vận khí, xóa bỏ vận mệnh xui xẻo của nữ phụ, quyết tâm sống thật tốt. Phó Dương Hi là nhân vật cao cấp được yêu thích đó. Cậu có mái tóc đỏ rực, cả ngày đến lớp chỉ có ngủ, không thì đi đánh nhau, nói tóm lại là xứng với "chức vụ" đại ca trường học khiến biết bao thầy cô đau đầu. Nhưng biết sao được, ai bảo là cậu là thái tử gia của Phó thị lẫy lừng kia, mỗi khi cậu gây họa, nhà họ Phó lại vung một đống tiền cho nhà trường để đầu tư, nên thầy cô cũng nhắm mắt làm ngơ. Ngoại hình và danh tiếng như thế, cứ tưởng Phó Dương Hi là một badboy chính hiệu. Nhưng không, cậu vừa ngốc lại vừa ngây thơ, sống 18 năm trên đời cũng chưa từng nói chuyện quá 2 câu với bất kì nữ sinh nào. Thế nhưng đó là khi chưa gặp Minh Khê của chúng ta =))))) Minh Khê vì muốn nuôi dưỡng chậu cây của mình, theo lời khuyên của hệ thống, cô từ từ tiếp cận Phó Dương Hi. Cô thay cậu chạy 30 vòng quanh sân trường khi cậu bị thầy giáo phạt. Cô làm bánh ngọt cho cậu mỗi ngày. Cô băng bó vết thương cho cậu, làm bài tập cho cậu. Phó Dương Hi có là thẳng nam thế nào cũng phát hiện, hình như cô gái này đã yêu cậu say đắm đúng không?? Nếu như không phải thì sao lại làm những việc như thế. Ngay cả cậu bạn thân Kha Thành Văn cũng cảm thán "Người rắm thúi như anh Hi cũng có người thích thật ư?" Phó Dương Hi ngoài mặt thì lạnh lùng, tỏ vẻ "Ai cần cậu làm thế?", "Sao cậu phiền vậy?", nhưng khuôn mặt cậu vẫn nhịn không được nóng lên, lỗ tai trở nên đỏ bừng khi nói chuyện với Minh Khê, sẽ không vui khi thấy cô đem chia bánh ngọt cho người khác chứ không phải riêng cậu, cũng khó chịu khi thấy người khác dùng biệt danh "khẩu trang nhỏ" mà cậu đặt cho Minh Khê để gọi cô. Minh Khê từng bước đi vào cuộc sống của Phó Dương Hi. Chậu cây của cô ngày càng nảy mầm tươi tốt, tức là vận mệnh của cô cũng dần tốt hơn, thì lúc đó trong tim Phó Dương Hi cũng có một mầm mống từ từ phát triển. Thì ra cũng có người thích cậu... Không phải vì tiền của cậu Không phải vì gia thế nhà cậu Cũng không phải vì ngoại hình của cậu Cô chỉ đơn giản là thích con người cậu. Xuyên suốt câu chuyện là quá trình ảo tưởng của anh Hi Cậu cảm thấy khẩu trang nhỏ quá dính người, thỉnh thoảng ở bên cậu cô còn lén hít một hơi trên người cậu. Phó Dương Hi vừa ngại ngùng lại vừa thấy ngọt ngào, cậu kiên nhẫn chờ đợi, chờ một ngày khẩu trang nhỏ mở lời với cậu, hai người lập tức có thể ở bên nhau. Thế nhưng vì một số sự việc xảy ra, Phó Dương Hi mới vỡ mộng, cậu phát hiện, thì ra là do cậu tự mình đa tình, tình cảm mà Minh Khê đối với cậu, chẳng qua là tình cảm của một đàn em dành cho đại ca của mình. Phó Dương Hi vừa mất mặt lại vừa đau khổ, cuối cùng là do cậu ngốc nghếch đơn phương một mình. Thế nhưng cậu cũng chẳng có cách nào giận cô, càng không thể hận cô, thế là chỉ còn cách tránh mặt cô càng nhiều càng tốt, bởi cậu sợ chỉ cần gặp cô, cậu không thể khống chế trái tim mình. Còn về phía Minh Khê, ban đầu đúng là cô tiếp cận có ý đồ, dù chuyện đó cũng không ảnh hưởng xấu đến cậu. Nhưng càng tiếp xúc, càng ở bên nhau mỗi ngày, Minh Khê mới biết rằng, thật ra Phó Dương Hi cũng không khó ưa như lời đồn. Cậu tuy độc miệng, nhưng lại rất quan tâm người khác. Cậu tặng cho cô ốp lưng của bang phái, sợ cô mặc không đủ ấm nên mua một lố khăn quàng cổ để cô chọn. Trong một lần uống say, cậu nhìn cô vừa ôm cậu vừa khóc nức nở nói nhớ bà nội, cậu liền không nói một lời, điều động một chiếc trực thăng đưa cô và đám bạn của mình đến thành phố Đồng - nơi cô sinh sống suốt 15 năm. Thậm chí cậu còn bỏ ra một số tiền rất lớn để mua lại căn nhà cũ mà cô và bà nội từng ở và đặt dưới danh nghĩa của cô - chuyện này phải khá lâu sau này Minh Khê mới biết được. Nhưng dạo gần đây Minh Khê phát hiện, hình như anh Hi đang tránh mặt mình, số lần cậu nghỉ học càng nhiều hơn. Khi cô đến nhà cậu vì nghe tin cậu phát sốt, cô biết Phó Dương Hi rất mong mình đến, thế nhưng sao cậu lại trưng ra vẻ mặt âm trầm lạnh lùng như thế? Minh Khê đau đầu nghĩ, rốt cuộc cô làm việc gì khiến cậu giận? Nhưng nếu không quan tâm đến cô nữa, sao cậu còn bảo tài xế của mình đưa cô về trong đêm mưa? Đêm đó Minh Khê mãi không yên, đến đề thi Toán cũng không có hứng làm, lôi kéo cô bạn thân Hạ Dạng giúp cô tìm hiểu xem sao. Thế mà sau đó cô lại hoảng sợ phát hiện, dạo gần đây tần suất cô nhắc đến Phó Dương Hi ngày càng nhiều. Cụm từ "Phó Dương Hi" còn xuất hiện hơn 1000 lần trong lịch sử trò chuyện Wechat của cô!! Ban đầu là vì vận khí của mình, nhưng không biết từ khi nào, cuộc sống của cô đều tràn ngập hình bóng của cậu. Mọi chuyện của cô đều xoay quanh con người tên Phó Dương Hi ấy. Cô sẽ không nhịn được mà nhìn cậu nhiều hơn, thấy cậu cong môi cười thì cô cũng vui vẻ, thấy cậu buồn bã thì mình lại đau lòng, thấy cậu không quan tâm đến mình thì lại hụt hẫng biết bao. Minh Khê cảm thấy có gì đó đã thay đổi, trái tim vừa ấm nóng vừa tê dại, như có vạn con kiến lướt qua, cô không thể nào giải thích được. Hình như cô đã thích "đại ca" của mình mất rồi. *** Sau một màn vượt đuổi nhau như thế, vờn qua vờn lại của hai anh chị thì khi có một xúc tác nhỏ, hai người lập tức bày tỏ lòng mình và chính thức ở bên nhau. Các bạn yên tâm, truyện chỉ ngược nam9 2-3 chương, sau đó là đến ngược đám FA như mình. Mình rất thích nữ 9 truyện này, cô ấy rất mạnh mẽ và dứt khoát, khi đã xác định được mình thích Phó Dương Hi thì đối xử với cậu vô cùng dịu dàng, đến mức làm nam9 của chúng ta hoảng sợ, không ngừng cảnh cáo bản thân phải tỉnh táo, không được ảo tưởng như lúc trước. Đặc biệt là màn vả mặt người nhà họ Triệu và nam8 của nữ9 thật sự rất đãaaaa. Phó Dương Hi và Triệu Minh Khê, hai con người tưởng như khác xa hoàn toàn lại có thể hoà hợp đến vậy. Một Triệu Minh Khê rõ ràng là thiên kim tiểu thư, nhưng lại phải lưu lạc bên ngoài 15 năm, đến khi được nhận về còn phải chịu sự thiên vị và bất công từ chính người nhà của mình. Một Phó Dương Hi tưởng như cà lơ phất phơ, nhưng ẩn sâu trong đó là tâm hồn chịu nhiều tổn thương, mỗi đêm đều nằm trên giường trằn trọc không ngủ được vì cơn ác mộng trong quá khứ cứ đeo bám cậu. Thế nhưng bây giờ họ đã có nhau. Phó Dương Hi ôm Minh Khê ngủ, cậu phát hiện, thì ra việc chìm vào mộng đẹp cũng khó như cậu nghĩ. Triệu Minh Khê nằm trong ngực cậu, lắng nghe nhịp tim của cậu, cô cảm thấy chưa bao giờ yên bình đến thế  Thanh xuân tuổi 18 của họ có nhau. Sau này, dù 28 tuổi, 38 tuổi hay rất lâu sau nữa, họ sẽ mãi nắm tay nhau tiến về phía trước. Tương lai khó có thể nói trước điều gì, nhưng họ tin tưởng, tình cảm của họ dành cho đối phương mãi vẹn nguyên như ban đầu. Họ sẽ thức dậy cùng nhau, hôn nhau dưới hoàng hôn, sưởi ấm cho nhau vào ngày đông, giẫm lên bóng của nhau dưới ánh đèn đường. Triệu Minh Khê đem đến cho cậu ánh sáng và ấm áp, kéo cậu ra khỏi vũng bùn tăm tối. Phó Dương Hi lại mang đến cho Minh Khê cuộc đời mới, mang niềm vui, những người bạn và đàn em của mình đến cho cô. Cậu cho cô sự bao dung và cả thiên vị- những điều mà cô chưa từng có, cũng không dám ước rằng mình sẽ có. Đời người quá dài, Minh Khê chỉ cần Phó Dương Hi, không muốn thêm bất kì ai. Đời người quá dài, người ở bên cạnh khẩu trang nhỏ, chỉ có thể là Phó Dương Hi cậu đây.   Rất cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn đọc đến đây. Nếu các bạn đọc bài review của mình và thấy hứng thú, hay chỉ đơn giản là đã quá chán ngán nam9 lạnh lùng mặt lạnh, thì một Phó Dương Hi vừa dễ thương vừa bá đạo sẽ mang đến cho bạn một làn gió mới đấy. Đừng ngần ngại mà hãy nhảy hố đi nào. Lời cuối, chúc các bạn một ngày vui vẻ. *** Review Có đôi khi, thương tổn lớn nhất cũng không phải đến từ người yêu, mà lại chính là gia đình mình. Ai nói gia đình luôn luôn là nơi để về? Ai nói tất cả mọi gia đình đều sẽ yêu thương bạn? Nếu trước giờ trong nhiều tác phẩm, tác giả hay đặt giả thuyết ngược tra nam thì ‘Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh’ lại chuyển thành ngược gia đình cực phẩm. Nữ chính vốn là một thiên kim, cô đáng lẽ ra nên được sống một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng trời xui đất khiến cô lại bị người tráo đổi thân phận trở thành một con vịt xấu xí. Còn con vịt xấu xí thật sự kia lại được sống trong vỏ bọc của thiên nga. Ở kiếp trước, nữ chính được nhận về gia đình, nhưng cô lại không nhận được bất kỳ tình yêu thương nào của người thân. Vốn tưởng rằng ngày bé khổ cực, khi trở về với gia đình thật sự sẽ được cha mẹ anh em yêu thương bảo bọc, bù đắp lại những đau khổ trước kia. Nhưng có lẽ bắt đầu từ giây phút khi cô bước chân vào cánh cửa nhà họ Triệu này, địa ngục mới thật sự mở ra. Cha mẹ anh em cô không chỉ không yêu thương cô, mà còn coi cô là cái gai trong mắt. Họ chỉ biết tới ‘giả thiên kiêm’ mà quên đi đứa con họ mang nặng đẻ đau kia mới là người thật sự đáng thương. Họ cho rằng cô xấu tính muốn tranh đoạt cùng ‘đứa con của họ’, họ cho rằng cô không đủ ưu tú bằng ‘con của họ’. . . Còn cô thì luôn khao khát tình yêu gia đình, vẫn luôn nỗ lực chỉ vì muốn có được tình thương cha mẹ. Để đến khi cô mắc phải bệnh nan y, một mình qua đời thì cô mới thật sự chết tâm. Ở kiếp trước nữ chính đã thật sự khổ, lúc bé thì bị tráo đổi, bị hành hạ. Đến khi nhận về thì không được yêu thương, tuy không hành hạ về mặt thể xác nhưng tinh thần cô cũng không cảm nhận được vui vẻ gì cả. Có cơ hội đầu thai lại, có được hệ thống, biết được kiếp trước bản thân chỉ là nữ phụ mang vận xui. Không chỉ thân mang xui xẻo đến mức phải chết, còn liên lụy đến bạn bè của cô. Sống lại kiếp này, nữ chính không còn tình thương gia đình, từ bỏ những người ở kiếp trước đã bỏ mặc cô.  Và cũng đến khi cô ra đi, những người nhà kia mới thức tỉnh lại. Nhưng dù có hối hận cũng đã muộn màng. Cô cũng không phải là một cô gái không biết gì hết, không phải là cô gái vẫn khao khát tình thường gia đình nữa. Những đau khổ trước kia không phải muốn quên là được, những câu hối hận xin lỗi cũng không khiến cô xóa bỏ quá khứ đã diễn ra. Ngoài việc vả mặt gia đình cực phẩm thì chuyện tình nam nữ chính cũng rất cute. Tính cách ngạo kiều, giáo bá nhưng cũng rất ngây thơ,lại rất cưng nữ chính. Khúc đầu nữ chính muốn cọ khí vận nam chính(không làm nam chính mất đi khí vận) làm ảnh tưởng chị thích ảnh, phải nói ảnh mắc bệnh tự luyến khá nặng. Đến lúc nhận ra nữ chính không phải thích mình cũng không oán trách, chỉ là thất tình nhưng cũng nhanh chóng truy chị, cạy góc tường nhà chị. Nam chính cũng có quá khứ không mấy tốt đẹp về gia đình. Cả hai có thể nói chính là sưởi ấm cho nhau, cùng nhau chữa lành vết thương lòng. Ngoài phần vả mặt gia đình thì hạng mục tình cảm cũng rất được tác giả đầu tư, cả sự phát triển lột xác của nữ chính cũng rất hay và đã mắt. Đã lâu rồi mình không đọc được một bộ ưng ý vậy, thế nên mình thật sự đề cử bộ cho mọi người lọt hố. Hãy vào đây ‘Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh’ để cảm nhận những màn vả mặt sảng khoái cùng những bát cơm chó siêu ngọt nào.   Mời các bạn mượn đọc sách Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh của tác giả  Minh Quế Tái Tửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đế Vương Nghiệp - Mị Ngữ Giả
Thời đại tàn nhẫn làm con người tàn nhẫn… Con người tàn nhẫn buộc tình yêu phải tàn nhẫn theo. Tình yêu của nàng và y bị dòng đời xô đẩy, lại bị chính kiêu hãnh và định kiến của cả hai chi phối, cứ thế hứng chịu đủ mọi thử thách và mâu thuẫn khoét sâu. Đứng bên nhau mà chẳng thấy mặt nhau. Cưới gả xong mà chẳng động phòng hoa chúc. Từ đó nàng ở thành đô làm quận chúa của nàng, y ra biên ải làm tướng quân của y… Nhiều năm qua đi, tình cờ hội ngộ ở lằn ranh sống chết, họ mới nhận ra mình đã lỡ làng nhau nhiều biết bao. Đây là câu chuyện về một cặp đôi tài cao, cứng rắn, đầy tham vọng, đối xử với nhau không được một lúc mềm lòng, nhưng từ tận trái tim, không ai trên đời hiểu và thương họ hơn chính họ nữa cả. Ở những câu chuyện khác, người ta phải giằng xé với tình địch, còn ở Đế vương nghiệp, chính hai người yêu nhau lại là đối thủ lớn nhất của nhau. Giữa họ là một tình yêu đầy những ức chế, đề phòng, và da diết, cùng những thề ước chỉ thực hiện được khi nào đôi ngả âm dương. *** Thượng Dương Quận chúa Vương Huyên (A Vũ), xuất thân vọng tộc, mang huyết mạch hoàng gia xinh đẹp, tôn quý, vốn có người thương là thanh mai trúc mã – người khiến ai ai cũng một lòng ngưỡng mộ, nhưng sống trong loạn thế, không thể tránh số mệnh nàng bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió. Tiêu Kỳ, xuất thân hàn vi, đi lên từ nghiệp binh đao, từng bước từng bước nhờ vào công trận mà đạt được vị trí cao, trở thành Dự Chương Vương quyền khuynh thiên hạ. Lấy Vương Huyên chỉ là một cuộc giao dịch quyền lực. Nhưng không ngờ, một lần gặp gỡ muộn lại thay đổi vận mệnh của hai người. Từ đó có ý chí quyết tâm vượt sóng gió, kiên định sóng vai bên nhau, ước hẹn sinh tử. Sự tranh giành giữa ngoại thích và hoàng tộc gây nên cung biến, hoàng tộc phía nam khởi binh làm phản. Trên đường trở về kinh, Vương Huyên bày mưu đoạt Huy Châu đã bị chiếm thành công, giành thắng lợi ở cuộc đấu chính trị đầu tiên, từ đó sóng vai cùng Tiêu Kỳ trên hành trình dựng nghiệp Đế Vương. Nhưng gia tộc Vương Huyên lại là gia tộc ngoại thích đứng đầu, đối lập một sống một còn với thế lực quân nhân. Phu tộc và gia tộc, tình yêu và thân tình, ngày xưa và ngày nay bức bách Vương Huyên phải chọn những chọn lựa tàn khốc. Xưa kia là nữ nhi hoàng gia, giờ mang thân phận người chinh phục quay trở lại cung đình, chân chính đứng trên đỉnh cao quyền lực, những gì đợi chờ nàng là phồn hoa lạc tẫn, đầy rẫy đau thương; là phong vân quỷ quyệt, nguy cơ tứ phía; hay là con đường lập quốc trải ra ngay dưới chân…   Mời các bạn đón đọc Đế Vương Nghiệp của tác giả Mị Ngữ Giả.
Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí - Diệp Phi Dạ
 "Có phải anh cảm thấy nâng đỡ tôi, đền anh một lần vẫn còn thiệt thòi? Nếu không thì hai lần đi?" Lý Tình Thâm trầm mặc.      Lăng Mạt Mạt dẩu môi, cắn ngón tay: "Mười lần?" Lý Tình Thâm vẫn trầm mặc như trước.      Lăng Mạt Mạt cào tóc, khẽ cắn môi, nhất quyết "Hai mươi lần?" Lý Tình Thâm quay người đi.         Lăng Mạt Mạt thở gấp, giậm chân kêu: "Hai mươi lần vẫn còn chê ít? Cũng không thể một trăm lần chứ?"         Lý Tình Thâm cong môi: "Tốt. . ." *** Lý Tình Thâm: Nếu không phải nhiều năm trước tình cảm của tôi đã sớm bén rễ ăn sâu, thì nhiều năm như vậy, làm sao tôi có thể làm như trong lòng không có việc gì? Lăng Mạt Mạt: Lúc trước kinh ngạc, hoàn toàn chỉ vì tôi thấy rất ít việc đời. Diệp Phi Dạ: Cất dấu ngang ngược sau lưng....Có thể sợ, sợ mất đi, cho nên cự tuyệt. Sắp tới khi đến mùa đông lạnh lẽo, mỗi ngày pha một cốc trà sữa, ôm trong lòng bàn tay, nhìn tôi kể về một câu chuyện tình cảm ấm áp. ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí của tác giả Diệp Phi Dạ.
Bộ Bộ Kinh Tâm - Đồng Hoa
Bộ Bộ Kinh Tâm là tác phẩm đầu tay và cũng là tác phẩm tạo nên tên tuổi Thiên Hậu Ngôn tình của tác giả Đồng Hoa. Trương Hiểu là một nữ nhân viên văn phòng hết sức bình thường, ngoại trừ một gương mặt xinh xắn đáng yêu, cô và những con người đang bận rộn với cuộc sống thành thị ở xung quanh mình hoàn toàn không có gì khác biệt. Cuộc sống của cô cũng đầy những lo toan bình thường: nhà cửa, tình yêu, tiền bạc… Cuộc sống ấy sẽ cứ thế trôi đi, nếu như không có tai nạn định mệnh đó. Trương Hiểu hoàn toàn chìm vào hôn mê chỉ trong khoảnh khắc, và khi tỉnh lại, cô thấy mình trở thành Mã Nhĩ Thái – Nhược Hi, em vợ của Bát a ca Dận Tự, con trai vua Khang Hy.   Thời điểm ấy, là vào năm Khang Hy thứ bốn mươi ba, thiên hạ thái bình, song cuộc chiến “Cửu long đoạt ngôi” chấn động lịch sử lại đang ngấm ngầm khởi động. Trên vũ đài lịch sử ấy, ngoài những cuộc chiến và âm mưu tàn khốc, còn có ngọn lửa tình yêu rừng rực cháy: lẽ dĩ nhiên, số phận của Mã Nhĩ Thái Nhược Hi không thể nào không gắn kết chặt chẽ với các vị thân vương hoàng tử đang minh tranh ám đấu ấy.   Thời mới trở về thời cổ, nàng hừng hực nhiệt huyết, hành sự lỗ mãng, nhưng nhờ sự thông minh mẫn tiệp mà mấy lần thoát nạn, đồng thời kết thành tri kỷ của Thập tam a ca, được trên dưới trong Tử Cấm Thành gọi là Nàng Liều. Sau dần, nàng phát hiên ra, cuộc sống ở thời này không như những gì nàng tưởng tượng, mọi thứ đều bị gò ép, số phận của mình và vô vàn người khác đều nằm trong tay của chỉ một người. Nhược Hi / Trương Hiểu dần trở nên cẩn trọng trong hành động và lời nói, mọi sự đều xử lý hết sức chu toàn, bình tĩnh, không gây tội với ai, cũng không bị vẻ bề ngoài của hiện tượng làm cho mờ mắt. Nàng đã dần trưởng thành, trở nên một người đàn bà vừa cảm tính lại vừa lý tính, trọng tình trọng nghĩa, khi bạn bè gặp nạn, sẵn sàng mang cả tính mạng mình ra để bảo vệ. Cũng chính vì sự thay đổi này, mà nàng đã chiếm mất trái tim của Tứ ca ca, Bát a ca và Thập tứ a ca, những vị hoàng tử có triển vọng giành ngôi báu nhất, đồng thời cũng  càng bị cuốn sâu thêm vào vòng xoáy tranh đoạt của các vị hoàng tử… *** Đang dịp giữa hè, cảnh sắc chẳng còn mơn mởn như dạo đầu xuân. Dạo ấy, cây lá biết rằng những ngày đẹp đẽ mới bắt đầu nên cùng khoe sắc tươi rạng rỡ, còn cây lá hiện thời thì cứ âm trầm, hẳn vì biết mình đã tới độ huy hoàng nhất, những ngày tháng sau chỉ có nước lụi tàn dần đi mà thôi. Tâm trạng của Trương Tiểu Văn cũng vậy. Cô đã ở thời xưa đến ngày thứ mười mà vẫn cảm thấy mọi sự như cơn mộng, tưởng đâu hễ tỉnh lại thì mình vẫn là nữ nhân viên văn phòng độc thân hai mươi lăm tuổi với một chồng báo cáo tài chính đang ngóng chờ, chứ không phải cô bé người Mãn chưa đầy mười bốn đang sống ở năm thứ bốn mươi ba Khang Hy. Mười hôm trước, trong lúc thay bóng điện, Tiểu Văn ngã lộn từ trên thang xuống, khi tỉnh lại thì thấy mình đã ở trên chiếc giường của người mà cô đang mang phần xác đây. A hoàn kể, cô ngã thang gác, hôn mê mất một ngày đêm. Còn tại sao khi tỉnh dậy cô lại quên tiệt mọi sự, thì đại phu phán là do kinh hãi quá mức, từ từ tĩnh dưỡng sẽ dần dần bình phục. - Nhị tiểu thư, chúng ta về thôi. Tuy đã qua chính ngọ nhưng khí đất dạo này độc hại, mà cô vẫn chưa khỏe hẳn – A hoàn Xảo Tuệ đứng bên nhắc. Tiểu Văn quay lại đáp: - Ừ! Chắc chị tôi cũng đọc kinh xong rồi. Tên của Tiểu Văn bây giờ là Mã Nhi Thái Nhược Hi, còn cô chị trên trời rơi xuống nọ là Mã Nhi Thái Nhược Lan, trắc phúc tấn của Liêm thân vương Bát a ca Doãn Tự. Liêm thân vương là một người tương đối có tiếng tăm trong lịch sử nhà Thanh, nhưng vào thời điểm này thì chưa được phong vương, mới chỉ là một Đa la Bối lặc, và còn mang tên Dận Tự chứ chưa phải đổi để khỏi phạm húy Ung Chính đế. Nói một cách dễ nghe thì Nhược Lan là người dịu dàng hiền thục, mà nói một cách khó nghe thì là người nhu nhược nhút nhát, hằng ngày nàng dành quá nửa thời gian vào việc tụng kinh. Nhược Hi đoán rằng Nhược Lan không được sủng ái, bởi mười ngày cô ở chỗ nàng, Bát a ca chưa một lần ghé đến. Mười ngày đó cũng cho thấy Nhược Lan đối với em gái rất ân cần, từ cơm nước đến quần áo, việc không cứ lớn nhỏ đều lo chu toàn để Nhược Hi thoải mái. Nhược Hi thầm thở dài, nếu không thể trở về thời đại mình, cứ phải ở nơi này thì cô cũng chỉ biết trông cậy vào người phụ nữ này thôi. Song nghĩ tới kết cục mai sau của Bát a ca, cô lại cảm thấy chỗ dựa Nhược Lan không vững vàng chút nào. Dẫu sao đấy cũng là chuyện nhiều năm nữa, trước mắt không lo vội. Nhược Hi về đến nhà, Nhược Lan đã đợi sẵn. Đang ngồi nhấm nháp bánh trái bên bàn, thấy Nhược Hi bước vào, nàng liền lên tiếng, giọng quở trách: - Cũng không sợ say nắng nữa à! Nhược Hi tiến đến ngồi cạnh, cười đáp: - Làm gì đến nỗi bà chúa phải gai thế! Hơn nữa ra ngoài đi lòng vòng, em cảm thấy người nhẹ nhõm hơn mấy hôm vừa qua. Nhược Lan quan sát sắc mặt Nhược Hi, đoạn bảo: - Trông khí sắc khá hơn nhiều, nhưng dạo này thời tiết xấu, đừng nên ra ngoài. .. Mời các bạn đón đọc Bộ Bộ Kinh Tâm của tác giả Đồng Hoa. 
Tổng Tài Ngang Hơn Cua - Bạch Giới
Cô cô cô…… Đúng là xui xẻo! Rõ ràng muốn nghỉ ngơi dài hạn để thư giãn đầu óc lẫn cơ thể. Thế mà lại sống không yên vì người đàn ông tính tình rất rất kiêu ngạo này. Có lầm không thế? Nhưng mà cộ không thể không đi làm thuê  cho anh ta── nói ra rất là dài dòng, cô chính là thiếu nợ một món ân tình. Mà cái người này trời sinh đã “ ngang hơn cua ”, ác mồm ác miệng, thậm chí còn xem thường cô nữa chứ ! Cô tuyệt đối sẽ không “ nhịn ” đâu, nhất định phải cho anh ta biết tay ! Quả nhiên, mới vừa làm thuê cho anh ta bữa đầu tiên, anh ta liền “ tặng ” cho cô đòn phủ đầu ra oai – thẳng chân đá cô ra khỏi cửa. Hừ~~~ cô dễ bắt nạt vậy sao ? Cô tuyệt đối sẽ không để anh ta lên mặt như vậy ! “Võ công” của cô thuộc hàng lão làng đấy, anh ta dám lấy “công phu mèo cào” mà đấu với cô ư? Hứ, tầm phào ! Không ngoài dự đoán, anh ta nhiều lần tức nghẹn họng, đều bị cô giải quyết một cách dễ dàng. Chẳng lẽ anh phải nhận mệnh làm bại tướng trong tay cô sao ? Nhưng mà anh dường như lại thích cảm giác bị cô khi dễ này….   *** Trời mùa đông rét thấu xương, một chiếc xe taxi từ từ chạy đến dừng trước cổng khu chung cư cao cấp. Không lâu sau một cô gái mặc áo che kín mít kéo hành lý bước xuống xe, sau đó xoay người cảm ơn tài xế, lúc chiếc xe đi khỏi rồi, cô mới bước vào khung chung cư cao cấp nhưng chưa vào đến cổng thì hai bảo vệ mặt mày nghiêm nghị tiến đến, dù hành động rất lễ phép nhưng vẻ mặt lại đầy nghi ngờ. “Xin lỗi, cô muốn tìm ai?” Bảo vệ trẻ tuổi nghiêm mặt hỏi. Cô kéo khăn quàng cổ đang che mũi xuống, mỉm cười trả lời, “Xin chào, tôi họ Hà, Hà Thu Nhiên, tôi có hẹn với dì Trần Hảo sống ở lầu tám, phiền anh thông báo cho dì ấy dùm !” “Trần Hảo ?” Bảo vệ nhăn mày suy nghĩ xem trong khu chung cư này có ai tên Trần Hảo không, rốt cuộc ai là Trần Hảo ? “À, tôi nhớ rồi, là thím Trần !” Một bảo vệ khác nhìn như có thâm niên lâu hơn bỗng dưng la lên, “Hôm qua thím Trần có nói với tôi là hôm nay có cô Hà sẽ đến đây, kêu chúng ta để ý một chút.” Hừ ! Ở đây toàn người có danh tiếng sống, không giàu có thì cũng quyền quý, nhà nào nhà nấy đều có quản gia cả, mà dì Trần ở lầu tám kia chính là quản gia của Bàng Sĩ Bân – tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị hiện nay, do ngày thường cứ gọi là “thím Trần, thím Trần” nên bọn họ cũng quên cả tên thật của bà. “Thì ra là thím Trần !” Bảo vệ trẻ tuổi tỉnh ngộ, vốn lúc nãy còn nghiêm nghị nhưng lúc này lại thân thiện hơn. Phải biết rằng, mấy gia đình sống ở đây không phải là người nổi tiếng thì cũng là người giàu có, toàn bộ đều là người trong giới thượng lưu. Mà những người này đều có gia tài đồ sộ, người có giáo dưỡng thì ăn nói khiêm tốn và so với người bình thường càng lễ phép hơn, nhưng tuyệt đại đa số mấy gia đình sống ở đây đều tỏ ra vênh váo, sai sử mấy bảo vệ cỏn con như họ đủ thứ chuyện. Ngay cả mấy quản gia nhà họ cũng y như chủ của họ, cáo mượn oai hùm, ngồi chém gió tự kỷ, bảo vệ nhỏ nhoi như hai người bọn họ thì chỉ biết nhẫn nhịn trong lòng để giữ chén cơm của mình. Dì Trần thì hoàn toàn khác ! Dì luôn tươi cười vui vẻ, tính tình dễ gần, ra vào gặp ai cũng chào hỏi cả, ngày thường có món gì ngon là chia cho bọn họ ăn, y như là người một nhà vậy, chỉ có một khuyết điểm duy nhất chính là – ông chủ thối tha của bà. Biết rõ Hà Thu Nhiên là khách của dì Trần, hai bảo vệ lập tức dẫn cô vào bên trong phòng bảo vệ, sau đó nói dăm ba câu qua điện thoại với dì Trần, bảo vệ lớn tuổi hơn quay đầu cười với cô, “Cô Hà, tôi đã nói với dì Trần rồi, cô cứ đi thẳng vào đi.” “Cảm ơn !” Hà Thu Nhiên gật đầu, vẫy tay chào bọn họ xong liền đi về phía thang máy. Hà Thu Nhiên kéo hành lý đi theo, mới vừa bước vào bên trong chung cư, chưa kịp chiêm ngưỡng kiến trúc hoa lệ ở đại sảnh thì liền nghe thang máy kêu “Đing” một tiếng, một người phụ nữa hơn 50 tuổi bước ra, ăn mặc đơn giản chất phác, cười rạng rỡ, “Thu Nhiên, con tới rồi sao !” ... Mời các bạn đón đọc Tổng Tài Ngang Hơn Cua của tác giả Bạch Giới.