Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thế Thân

Vì trót rơi vào lưới tình của người, nguyện làm thế thân, thấp kém tới cực điểm. Thấy được cô gái mà người ngày đêm mong nhớ, Mạnh Oánh mới phát hiện mình chỉ là một thế thân thấp kém. Cho đến một ngày, cô tỉnh ngộ mà buông tay. Từ đây không chút niềm tin vào tình yêu, ai cũng không lọt vào mắt của cô. - --- Mưa rào xối xả, Mạnh Oánh cầm dù, lẳng lặng nhìn người ở trước của nhà. Hứa Điện một thân áo sơ mi đen quỳ trên mặt đất, hắn cũng an tĩnh nhìn lại cô. Cặp mắt hoa đào kia mang theo dáng vẻ thâm tình, thế nhưng vẫn giữ nguyên tư thế. Mấy phút sau, Mạnh Oánh xếp dù quay người đi vào. Lưu lại cho hắn một bóng lưng lạnh lùng mà tinh tế. Hứa Điện, toàn thân ướt đẫm cười cười, cúi đầu tiếp tục quỳ. Là lỗi của anh. Nam du côn nhã nhặn cố chấp x ảnh hậu kiên cường độc lập. *** Cửa phòng hóa trang đột nhiên bị đẩy ra, tiếng giày cao gót cộc cộc truyền đến, một chiếc máy tính bị đập xuống bàn trang điểm. Lưu Cần tức giận nói: '' Chị biết ngay mà, sau thảm đỏ em chắc chắn sẽ bị lôi ra lại so sánh, hơn nữa lại bị Dương Đồng chèn ép!" Trên màn hình máy tính là hotsearch Weibo. Hai bức hình được đặt cùng nhau, cũng dòng chữ màu đen trên nền trắng. Chủ thớt nói: ''Gương mặt Dương Đồng nhất định là được thiên sứ hôn lên, thật xinh đẹp, một thân màu vàng sáng tôn lên nước da trắng mỹ mạo, cái này thì thôi đi, còn có xương quai xanh, cổ của nàng, trời ạ tôi là nam nhân tôi đều muốn hôn hôn, chỉ là không hiểu lắm tại sao Mạnh Oánh lại có lá gan mặc chiếc váy cùng màu, đây không phải là tự làm xấu mình sao?'' Hai bức hình, Mạnh Oánh là váy ôm dáng người, xẻ đùi. Trong khi váy của Đương Đồng là váy đuôi cá, hở cổ cùng với xương quai xanh. Không cùng kiểu dáng nhưng cùng màu sắc, cái này coi như là trùng hợp đi, hai người sau khi xuống xe, rõ ràng Mạnh Oánh đến trước, nhưng ban tổ chức lại an bài để cho Dương đồng ra thảm đỏ trước, dĩ nhiên khi cô ta vừa ra liền thu hút không ít sự chú ý từ truyền thông và mọi người còn tiếng hét hô hoán. Đợi đến khi Mạnh Oánh ra sân, tiếng hét liền giảm bớt cũng theo đó là sự chú ý của truyền thông, thậm chí có fan còn nói Mạnh Oánh có ý muốn cướp hotsearch. Lưu Cần chỉ màn hình nói:'' Chị cũng dò xét xem Dương Đồng mặc cái gì, tin tức rõ ràng là váy đen dài lộ lưng, làm sao lại biến thành váy đuôi cá màu vàng chứ. Thực sự hết nói nỗi mà. ''Hoa Ảnh quả nhiên không phải dạng vừa'' Lưu Cần giễu cợt ''Kiếp trước em có mắc nợ gì với Dương Đồng không vậy? Hay em đắc tội gì với cô ta rồi?'' Lưu Cần dựa vào bàn trang điểm, nhìn về phía Mạnh Oánh đang trang điểm. Bút kẻ lông mày hơi dừng lại, lông mày dài nhỏ được Mạnh Oánh vẽ rất đẹp, cô liếc nhìn về phía máy tính trên bàn, tiếng nói nhẹ nhàng:'' Em có đắc tội hay không, chẳng phải chị là người rõ nhất sao?'' Lưu Cần chậc một tiếng, lại không thể đáp trả. Trong lòng Mạnh Oánh rất rõ, gia đình của cô vốn nghèo khổ, năm hai mươi bốn tuổi tốt nghiệp liền được Lưu Cần nhìn trúng trong lúc đi thăm em trai, liền đem cô kí hợp đồng. Mấy năm này. Mạnh Oánhdựa vào gương mặt này cùng với Dương Đồng đi so sánh gây ra không ít tranh cãi. Hồi mới xuất đạo, còn có người nói hai người họ có chút giống nhau, nhưng cũng qua một thời gian cũng lặng xuống, là Mạnh Oánh bị Dương Đồng chèn ép. Dương Đồng là nữ thần cấp đỉnh, bị cô ta chèn ép có thể cho Mạnh Oánh một chút tiếng tăm, nhưng một hai năm, Lưu Cần lại hi vọng Mạnh Oánh tranh thủ thời gian vùng lên thoát khỏi sự chèn ép của Dương Đồng. Bị ép đến quen, cái gì Mạnh Oánh cũng bị so sánh thấp một bậc so với Dương Đồng, giống như luôn là hòn đá cản đường, thật bực bội. Mạnh Oánh thu hồi ánh mắt trên gương mặt Dương Đồng, tiếp tục trang điểm. Hai mươi bảy tuổi, làn da trắng nõn, còn có lông tơ trên mặt, đôi mắt xinh đẹp, lúc nào nhìn vào cũng mang ánh nước lấp lánh, khiến gười ta chỉ muốn hôn nàng ''Mà cũng lạ, tổng giám đốc Hoa Ảnh, làm sao chỉ nâng đỡ mỗi Dương Đồng?'' Lưu Cần vẫn là nghĩ không thông, không phục, cứ nhắc lại mãi. Động tác kẻ mắt của Mạnh Oánh dừng lại. Cô nhìn chính mình trong gương, nghĩ thầm, cô cũng rất muốn biết. Anh vì cái gì chỉ nâng đỡ mỗi cô ta? Cô cười cười:'' Cái này phải hỏi chính chủ'' ''Hỏi được đã đi hỏi. Nhân vật như vậy, gặp còn chưa gặp được. Nói đùa sao?'' Lưu Cần bĩu môi, cô cầm lấy lược giúp Mạnh Oánh chải đầu, một bên rồi lại một bên hỏi,'' Tổng giám đốc Hoa Ảnh thật sự là thiếu gia của Hứa gia sao?'' Mạnh Oánh buông bút kẻ mắt xuống, lại tắt đi màn hình máy tính, '' Em cũng không biết'' ''Nếu như tổng giám đốc Hoa Ảnh hật sự là thiếu gia của Hứa gia, thì cũng dễ hiểu tại sao hắn nâng đỡ Dương Đồng, nghe nói Dương Đồng là thiên kim xí nghiệp Dương thị.'' Lưu Cần chải hai ba cái liền xong, tóc dài đen nhánh khoác trên vai Mạnh Oánh, chuẩn bị để chụp tạp chí. Mạnh Oánh không đáp, ngón tay nhỏ bè cầm bút kẻ xoay xoay. Dương Đồng là thiên kim xí nghiệp Dương thị. Cho nên, anh ấy mới nâng đỡ như vậy, hiểu như thế cũng không sai. Cô cười nhẹ, lấy điên thoại trong túi, ấn mở Wechat. Mạnh Oánh: Hôm nay anh ở công ti sao? Toàn bộ cuộc đối thoại, đều là cô đơn phương gửi đi, anh rất ít trả lời, duy chỉ có hai lần, chính là nói cho cô, anh ở nhà, còn có một lần, là lời chúc năm mới. Cô nhìn vào gương. Ngón tay chạm vào cằm, một đường hướng lên trên mặt, sờ mặt mày, cô mím môi, hơi chớp mắt. Trong gương cô nghĩ tới, anh thật rất thích cắn lỗ tai của cô. Lưu Cần vỗ vai cô:''Đi thôi'' ''Ừm'' Mạnh Oánh đứng dậy, ánh mắt lại rơi vào điện thoại, vẫn không một tiếng động, anh không trả lời. Mạnh Oánh không nhìn nữa, cầm áo đi ra ngoài. Bên ngoài, có một cô gái cao gầy đi tới. Là Dương Đồng. Mặc váy màu đen, tay cô tháo bông tai, hướng Mạnh Oánh mỉm cười. Theo sự lễ phép cười một tiếng. Mạnh Oánh cũng cười đáp lại, Lưu Cần đỡ cánh tay của cô, tranh thủ thời gian gặp thoáng qua, tránh cùng ôn thần ở chung một chỗ. Đi xa, Mạnh Oánh quay đầu. Dương Đồng cũng quay đầu, ánh mắt hai người giao nhau trên không trung, ánh mắt Dương Đồng nhanh chóng hiện lên một chút thương hại. Mạnh Oánh sửng sốt một chút, sau đó đi vào studio. Mgười ở bên trong đều đang đợi cô, nhìn cô đi đến, một tiếng Mạnh lão sư hai tiếng Mạnh lão sư gọi, rất gần gũi, cũng thật tôn kính, chỉ là lấy đi cái ghế lớn, đổi một cái ghế tương đối nhỏ, trợ lý mời cô ngồi, Mạnh Oánh ngồi xuống phía trước,Lưu Cần hỏi trợ lý:''Sao lại đổi ghế?'' Trợ lý cứng đờ, chần chừ một lúc, cười nói:'' Cái ghế đó bị hỏng, nên đổi cái này" Lưu Cần bán tín bán nghi:'' Phải không?'' Thợ chụp ảnh lại gần cùng với Mạnh Oánh thảo luận về buổi chụp. Mạnh Oánh nghe gật đầu, tóc dài rũ xuống bên vai, thần sắc ôn nhu. Lúc này, một nhóm nhân viên đó nói. '' Các người làm sao không đổi nhanh cái ghế một chút, đợi người tới mới đổi.'' ''Em cũng định đổi nhanh, nhưng Dương lão sư vừa mới đi'' Ánh mắt Mạnh Oánh rơi bên chân. Lời nói của thợ chụp lại không có cách nào lọt vào tai. Lưu Cần tức giận đến đá một cái ghế '' Thì ra là vậy, thế nào? Cô ta ngồi qua thì người khác không thể ngồi? Quá khi dễ người.''Thợ chụp một bên nghe được cũng làm như không nghe thấy. Cái giới này loại chuyện này không ít, tùy theo vị trí mà đãi ngộ. Rất nhanh, hắn nói xong, cười mời Mạnh Oánh đứng dậy. Mạnh Oánh hướng hắn mỉm cươi, đứng lên, từng bước đi tới màn chụp. Tạp chí chụp rất nhiều, Mạnh Oánh sớm đã quen, cô tùy tiện làm vài động tác, nhưng lại cực kì tự nhiên, thợ chụp nhìn chằm chằm vào cô trong màn hình, chụp ảnh. Váy màu đen, thật gợi cảm, cộng thêm gương mặt ôn nhu thần thái, dễ chịu, làm người ta có cảm giác muốn bảo vệ, che chở. Còn có tư thái yểu điệu. Từng set từng set được chụp đến, trời gần tối mới chụp xong. Mạnh Oánh trầm tĩnh lại, Lưu Cần cầm nước cho cô, Mạnh Oánh uống một ngụm, liếc nhìn cái ghế kia, sau đó ngồi ở một chiếc ghế khác. Trợ lí đứng một bên thấy một màn này lại cảm thấy có chút xấu hổ. Lưu Cần cùng tất cả mọi người trong ekip chào hỏi. Mạnh Oánh liền đứng dậy, đi theo Lưu Cần rời đi, sau khi rời khỏi, cô hỏi Lưu Cần điện thoại của mình. Lại ấn mở Wechat. Anh vẫn không trả lời. Cô mím môi, Lưu Cần hỏi:'' Chị đưa em về?'' '' Em tự về được.'' Mạnh Oánh cầm lấy túi, nói. ''Được'' Lưu Cần đưa chìa khóa xe cho Mạnh Oánh, cô luôn cảm thấy Mạnh Oánh có bạn trai, nhưng Mạnh Oánh một mực phủ nhận. Chắc là không có thật. Lưu Cần tín nhiệm Mạnh Oánh, liền không hỏi nữa. Mạnh Oánh ngồi vào xe nổ máy, một đường tiến ra ngoài. Xe đuổi theo dòng người, hướng khu Bich Thành mà lái tới. Quẹt thẻ tiến vào tiểu khu, cô cầm theo túi, mở cửa, liền thấy một bàn bida, chàng trai mặc áo sơ mi đen, quần dài đen, dựa vào bàn, nhắm ngày mục tiêu, sau đó liền đánh trúng. Bên mặt thờ ơ. Mạnh Oánh đi qua, đưa tay, ôm lấy eo của anh. Động tác của anh vẫnkhông thay đổi, tiếp tục ném tiêu, Manh Oánh ở trong ngực hắn ngẩng đầu. nhẹ cọ vài cái, nhìn anh. Anh hôm nay không đeo kính, lô ra cặp mắt đào hoa thật chuyên chú, không có cảm xúc, mấy giây sau, hắn cúi đầu, nhìn cô, giống như cười mà không cười. Tim Mạnh Oánh nhảy một cái. Sau đó, cô nhón chân, chạm vào môi mỏng của anh. Anh không nhúc nhích, một giây sau, tay anh nắm lấy gáy cô, thăm dò vào trong miệng của cô. Mạnh Oánh không nhịn được ôm chặt anh. Trên người anh có mùi hương của cỏ, mê hoặc người. Anh cắn nàng, duỗi tay ra đánh trúng mục tiêu cuối cùng, hắn kéo tay áo, ôm eo cô, đem người ôm lên trên. Mời các bạn đón đọc Thế Thân của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xích Quỷ Kiếm
"Vạn năm trước, ngươi đã nói sẽ bên cạnh ta đời đời kiếp, mãi không thay lòng. Nay, chính ngươi cũng là người buông tay ta trước. Thanh gươm này sao rửa hết những uất hận của lòng ta, Tĩnh Đình?" Hứa Thiên Châu là thượng thần của Tiên tộc, tu vi vạn năm, nắm giữ sức mạnh của trời đất, người đứng đầu cõi thần. Vì tình yêu với chiến thần Thủy tộc là Hoàng Tĩnh Đình mà hủy bỏ tu vi, tự phong ấn vào Xích Quỷ Kiếm, ngàn vạn kiếp bất phục, gây họa khắp nhân gian. - Thể loại: Tu tiên đam mỹ (cường công x cường thụ, công sủng thụ) - Ngược, H, HE - Tác giả: Minh Nguyệt Vô Ưu (M) *** "Vạn năm trước, ngươi đã nói sẽ ở bên cạnh ta đời đời kiếp, mãi không thay lòng. Nay, chính ngươi cũng là người buông tay trước. Thanh gươm này sao rửa hết những uất hận của lòng ta, Tĩnh Đình?" Hứa Thiên Châu là thượng thần của Tiên tộc, tu vi vạn năm, nắm giữ sức mạnh của trời đất, người đứng đầu cõi thần. Vì tình yêu với chiến thần Thủy tộc là Hoàng Tĩnh Đình mà hủy bỏ tu vi, tự phong ấn vào Xích Quỷ Kiếm, ngàn vạn kiếp bất phục, gây họa khắp nhân gian. Hoàng Tĩnh Đình, người nắm giữ vận mệnh chúng sinh sẽ hủy Xích Quỷ Kiếm hay cù­­­­­ng ái nhân vùi thây chốn cửu tuyền? "Ta vì ngươi sẽ phụ cả thiên hạ, Thiên Châu!" ------------------- Vào thuở hồng hoang, thiên địa định thành bốn cõi: Thiên, Thần, Hạ và Ma giới. Trong hàng vạn năm biến hóa đó, cõi thần lại phân làm bốn phương, mỗi phương là một tộc thần trấn giữ. Tiên tộc ở vùng nam hạ do Lâm Thanh Vân thống lĩnh. Người này ôn hòa như mây, đạo cao như núi, tu vi hàng vạn năm, cân bằng sức mạnh cả cõi thần. Y có hai nữ nhi là Lâm Nguyệt Hà và Lâm Thanh Hà kết tóc se duyên cùng hai đồ đệ Trần Chính Hàn và Hứa Khai Nguyên. Trong đó, nhị nữ tử Lâm Thanh Hà hạ sinh nhi tử Hứa Thiên Châu cũng là người được tiên đoán sẽ là thiếu chủ tương lai của Tiên tộc. Cậu được sinh vào ngày nhật nguyệt giao thoa, hấp thu linh khí trời đất, được Hỏa Phụng Hoàng bảo hộ. Lâm Thanh Vân chọn Thiên Châu là người sẽ nắm giữ pháp khí trấn tộc Hàn Băng Kiếm khi bước vào tuổi trưởng thành. Hứa Thiên Châu sinh ra dung nhan diễm lệ, người cao mực thước, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, mắt phượng mày ngài, tóc đen dài chấm hông mượt mà như suối, dung mạo thuộc hàng cực phẩm thế gian. Mỗi khi cười trời quang mây tạnh, hoa nhường nguyệt thẹn. Cậu được Thiên giới ban Nguyệt thần đàn làm bảo khí hộ thân. Âm thanh pháp khí có thể hồi sinh chữa lành vạn vật, cũng có thể hủy diệt chúng sinh. Ở một nơi khác chính là Hỏa tộc hùng mạnh, được thống lĩnh bởi Lục Bào lão tổ. Người này tính tình tàn bạo, thâm sâu khó lường. Có Liệt Hỏa Kiếm trong tay, hắn muốn thâu giữ sức mạnh cõi thần. Hắn luôn mang địch ý với Lâm Thanh Vân, hận chưa thể một ngày sớm phong ấn sức mạnh của y mãi mãi. Hai phương còn lại là Bạch Hồ và Thủy tộc. Thủ lĩnh Bạch Hồ cũng là bằng hữu tri kỷ của Lâm Thanh Vân, trong tay y nắm Phong Hành Kiếm sức mạnh khôn lường. Bạch Hồ khí chất phóng khoáng, chỉ thích cưỡi mây đạp gió, phong hoa tuyết nguyệt, tiếu ngạo nhân gian. Thật đáng tiếc, đến đời nhi tử của y là Bạch Phỉ, người này nhu nhược kém tài. Phong Hành Kiếm đến đời Bạch Phỉ thì không còn phát huy sức mạnh nữa. Còn lại chính là Thủy tộc do Hoàng Kiếm Phong thống lĩnh. Y tính tình cương trực, bình đạm như thủy. Pháp khí trấn tộc là Bích Thủy Kiếm. Nhi tử của y là Hoàng Chánh Tông cùng phu nhân Viên Tiểu Nguyệt là công chúa Thiên giới, năm đó hạ sinh ba nhi tử. Trong đó, vượt trội lên chính là Hoàng Tĩnh Đình. Hắn cương trực ngạo nghễ. Người cao thước chín, nếu dung nhan của Hứa Thiên Châu có thể ví như vầng thái dương ấm áp thì diện mạo Hoàng Tĩnh Đình tựa ánh trăng, lạnh lẽo bình đạm. Hắn độc bước dạ hành, không bằng không hữu. Mọi chuyện trong Thủy tộc đều do một tay hắn giải quyết dưới danh nghĩa Hoàng Cảnh Triết, đại ca hắn. Theo truyền thống của Thủy tộc, đại nhi tử sẽ là người kế thừa pháp khí của tổ tông. Sau thời kỳ hưng thịnh ban đầu của cõi Thần, Ma giới bỗng dưng bành trướng sức mạnh, hoành hành nhiễu loạn bốn phương. Lâm Thanh Vân kêu gọi bốn tộc thần hợp lực, hội tụ tại Vạn Trùng Sơn dùng bốn thanh pháp khí luyện thành Xích Quỷ Kiếm. Vạn Trùng Sơn là ngọn núi thuộc Thiên giới, quanh năm tiên khí bao quanh và được coi giữ bởi Hỏa Phụng Hoàng. Sau ngàn năm, Xích Quỷ Kiếm cũng được luyện thành. Đây là pháp khí vô địch thiên hạ, có thể tru tiên, diệt quỷ. Lục Bào lão tổ vì mưu đồ chiếm đoạt làm của riêng, khi pháp khí vừa luyện thành liền sát hại Lâm Thanh Vân. Bạch Hồ cùng Hoàng Kiếm Phong không chống nổi sức mạnh của Lục Bào liền bị đoạt mạng. Lâm Thanh Vân dùng vạn năm tu vi phong ấn Lục Bào vào Xích Quỷ Kiếm, sau đó nguyên thần và thân xác tan thành khói bụi. Trong vạn năm tiếp theo, liên minh bốn tộc tan rã, các pháp khí trở lại chủ cũ trấn sơn. Xích Quỷ Kiếm bị phong ấn ở Vạn Trùng Sơn dưới sự canh giữ ngày đêm của Hỏa Phụng Hoàng. Trong thiên hạ, chưa một pháp khí nào giết được Hỏa Phụng Hoàng, chỉ trừ Xích Quỷ Kiếm. Lúc này, Hỏa tộc dưới tay của Lục Cảnh Hào, đại nhi tử Lục Bào lão tổ dẫn dắt, trở nên vô cùng hùng mạnh, binh lính của hắn luôn khiến các tộc thần sống trong nơm nớp lo sợ. Hắn một mình một cõi âm thầm tu luyện tìm ngày mở phong ấn giải phóng Xích Quỷ Kiếm cùng linh hồn phụ thân mình. Trong giai đoạn này, Tiên tộc cũng gấp rút chuẩn bị cho lễ trưởng thành của Hứa Thiên Châu để cậu thay Lâm Thanh Vân tiếp giữ Hàn Băng Kiếm, chấn hưng Tiên tộc.   Mời các bạn đón đọc Xích Quỷ Kiếm của tác giả Minh Nguyệt Vô Ưu.
Đã Là Chuyện Của Hôm Qua
Thể loại: Ngôn tình, tâm lý Edit: muadongxaxam, Vtmk, lvd Khi mà mọi thứ đã trôi quá, thì đó là quá khứ. Chuyện ngày hôm qua, có hối cũng đã muộn, có tiếc cũng chẳng thể quay lại Thay vì chìm đắm trong quá khứ đau thương, người ta cần sống cho hôm nay, cho hiện tại, và mơ ước về ngày mai, một tương lai tươi sáng Tình cảm đã đổ vỡ, làm sao có thể hàn gắn, vết thương càng sâu càng khó chữa lành. Thời gian làm dịu đau thương, nhưng sự rạn nứt và vết sẹo vẫn luôn còn đó Đôi khi tha thứ và buông tay là cần thiết để có được sự thanh thản Đã là chuyện của hôm qua thì hãy để nó trôi đi thôi, người cũ cũng không cần thiết dây dưa níu kéo Tình cảm ấy hãy đặt trong lòng để tưởng nhớ, không cần phải quyến luyến nữa Trân trọng người hiện tại bên cạnh ta, yêu thương họ hết lòng, cho họ những điều tốt đẹp nhất, người đến sau có thể không có được trọn vẹn tình cảm và thân xác, nhưng chỉ cần tin tưởng, thật lòng với nhau, mọi thứ đều sẽ được lấp đầy *** Trong căn bếp ấm áp, vòng tay Phương Đông quấn quanh người vợ. Đang làm thức ăn, An Ninh vùng vằng đẩy anh ra: -Để yên cho em làm mà...Em nấu chè...Anh lên chơi với anh Diệp Vũ đi! -Ừ... Phương Đông lên phòng khách. Niệm Bằng đưa đôi mắt thơ ngây nhìn anh: -Bác ơi! Sao bác lên vậy? -Ừ...Bác sợ Niệm Bằng ăn hết bánh của bác nên bác lên coi chừng... -Niệm Bằng...Gọi là chú thôi con...Con gọi bằng "bác", bác buồn, ăn hết bánh của con luôn kìa. Niệm Bằng giương đôi mắt to tròn nhìn Phương Đông...Nó cũng thích gọi chú hơn. Nhưng Phương Đông đã nói, gọi là "chú", sẽ bắt em bé trong bụng cô An Ninh ngủ yên, không được ra ngoài nữa... -Nhưng em bé... -Em bé nào? Em bé của con ở nhà mà... -Em bé trong bụng cô... Hiểu ra, Diệp Vũ cười sặc sụa...Thằng nhóc này, mới bé xíu thế mà đã bị dụ dỗ rồi. -Không sao đâu con...Con thích em bé thì sau này theo xin cô An Ninh đấy. Chú không có quyền gì đâu...Thấy ba không? Chú cũng như ba vậy. Chú phải sợ cô mà... -Dạ... Thằng bé gật đầu, hùng hổ chạy vào bếp: -Cô ơi! Con sẽ gọi chú là chú...Sau này cô sinh em bé, không được để chú mang đi nha. Cho Niệm Bằng mang về nhà! Sau phút ngơ ngác, nhìn gương mặt đỏ bừng vì cười của chồng, An Ninh mới hiểu ra...Cô cũng đỏ mặt nhưng là đỏ vì ngượng ngùng, vì hạnh phúc. Tay cũng đặt xuống bụng mình. ...Buổi tối: -Em! Anh mệt quá...Bóp vai cho anh đi! An Ninh dịu dàng xoa bóp cho chồng...Được 1 lát, chợt anh lên tiếng: -Khoan đã...Cách 1 lớp áo không thấy thoải mái chút nào...Để anh... Anh cởi phăng chiếc áo sơ mi...Thân hình trần trụi của chồng khiến An Ninh càng ngượng hơn: -Anh...anh mặc áo vào đi! Em.... Cô mặc chiếc áo ngủ bằng tơ màu trắng, quà tặng của mẹ chồng khi bà từ Mỹ về thăm... Không quá hở hang nhưng phô bày hết những đường cong tuyệt mỹ. Phương Đông cụng nhẹ vào trán cô. -Tới bây giờ còn ngại sao em? Niệm Bằng đã lên tiếng...Mình cũng nên tích cực một chút...Đừng làm cho người làm chú như anh mất mặt chứ em. -Anh... Phương Đông hôn vợ nồng nàn... Cô cũng hôn lại anh...Nụ hôn vẫn còn nhút nhát nhưng đã chứa trong đó ân tình, không miễn cưỡng, cũng không phải vì xin lỗi. Anh hơi cuồng nhiệt...Cử chỉ có phần mạnh bạo khiến cô e ngại: -Anh...nhẹ một chút...Em sợ...con... Những cử chỉ hơi chậm lại rồi ngừng hẳn. Phương Đông sững sờ: -Ý em là... -Em mới thử hồi chiều- Mặt An Ninh đỏ rực nhưng tràn trề sung sướng- Em chắc là...có rồi... Làm cha? Phương Đông sững người trong chốc lát...khiến An Ninh cũng phải giật mình: -Anh....anh Đông! -Ừ...Em thay đồ đi...Mình đi bệnh viện kiểm tra đi em! -Anh à...nhưng mà bây giờ... -Đi kiểm tra đi em...Anh thực sự không chờ được... ——————- Phương Đông ngồi trước cửa phòng đợi... Anh đang hạnh phúc...Hạnh phúc là do tay Phương Đông giành lấy và giữ chặt. Một mai tan vỡ, chỉ có thể là do chính anh thôi! Nhớ lại 2 tháng trước, trong căn phòng nhỏ, anh cũng từng hối hận, tại sao mình lại tạo cơ hội cho họ, lại tháo sợi dây cho họ...Liệu có khi nào...họ làm Phương Đông đau đớn đến chết không? Anh hình dung đến gương mặt thanh tú của An Ninh, nghĩ đến một cô gái kiên cường, yêu mẹ, yêu bà, không dẹp bỏ lòng tự trọng bản thân...Cô là vợ anh...Và cô không lạnh lùng với anh! Cho họ một lần đối diện chính là cho mình một cơ hội để tháo gỡ nút thắt trong lòng. Quả nhiên từ hôm đó An Ninh đã không còn thờ thẫn nữa...Những nụ hôn của cô và anh nồng nàn hơn, toàn tâm toàn ý hơn...Chuyện chăn gối vợ chồng bên cạnh tiếng gầm gừ trầm thấp còn có tiếng rên khẽ hạnh phúc...Trong vòng tay Phương Đông, An Ninh hoàn toàn buông thả chính mình... Em thương anh... Tại sao không phải là em yêu anh? Thương có nghĩa là đã xem anh như một gia đình. An Ninh cần gia đình hơn là cần một tình yêu...Phương Đông đã là người thân thiết nhất đời cô...Trọn đời này cô là của anh...Trọn vẹn! Một chút phương pháp, buông tay để mình lấy lại được nhiều...Còn nếu mất đi, chỉ có thể trách mình chưa làm cho người ta lưu luyến để xem ngày hôm qua đã là dĩ vãng. Anh 31 tuổi, cô mới bước qua tuổi 22, cuộc sống hôn nhân còn rất dài, tạm thời thắng không có nghĩa là mãi mãi...Một giây sơ sẩy sẽ để tất cả trở thành bong bóng xà phòng...Vất vả lắm mới tìm được song quãng đường gìn giữ mới là điều phải bận tâm. Bên cạnh họ còn đó một Kiều Sương Diệp, một Trình Tâm Ninh căm ghét hạnh phúc, sẵn sàng bước vào bất cứ khi nào... Từ trong phòng khám, An Ninh bước ra: -Sao rồi em? -Chúc mừng ông..Bà nhà đã mang thai 5 tuần...Thai rất khỏe mạnh... An Ninh cười rạng rỡ. Con cái...Một niềm vui và thêm một gánh nặng...Sinh ra một sinh mệnh vốn khó, đắp bồi cho sinh mạng ấy lớn lên và có ích càng khó gấp đôi. Phương Đông đưa tay quàng lên người vợ: -Về thôi em...Anh phải nghĩ thêm vài cái tên của con mới được. Mọi đau buồn xin gác lại hôm qua...Tương lai cũng đang mở rộng. Còn có một đoạn đường dài họ sẽ phải đi. ———————————————————- Một kết thúc chưa hẳn là thỏa mãn mọi người. An Ninh vẫn chưa trở lại với gia đình,Phương Đông vẫn chưa hòa hợp và chấp nhận những người thân.Những kẻ xấu chưa bị trừng trị...Song, đời đôi khi là vậy...Chỉ cần ta cố gắng nắm bắt hạnh phúc, đừng nên suy nghĩ quá nhiều. Mọi thứ thuận theo tự nhiên mà sắp xếp... Mời các bạn đón đọc Đã Là Chuyện Của Hôm Qua của tác giả CBCNX (Y Diệp).
Ánh Trăng Sáng Thay Thế Của Nam Chính Cặn Bã
Tên Hán Việt: Cặn bã thế thân ánh trăng sáng. Số chương: 70 chương - 3 PN Bìa: Chị Tâm - HNC Editor: Tiểu Màn Thầu Kiểu Trịnh xuyên thành nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết về giới giải trí. Bởi vì người nữ phụ mà Kiều Tịnh xuyên vào có ánh mắt cùng khí chất tương tự nữ chính - người mà nam chính để trong lòng nên cô trở thành thế thân cho nữ chính, đến khi chính chủ trở về thì cô liền bị nam chính hắt hủi. Kết cục của nguyên thân Kiều Tịnh rất thê thảm, vì vậy cô phải đảm nhận sứ mệnh, trải qua hết mọi chuyện trong cốt truyện, mới có thể đi đầu thai chuyển kiếp. Kiều Tịnh không còn cách nào khác, đành phải trải qua hết cốt truyện để chờ chết, bất quá nam chính, anh ta lại không muốn chia tay, cho dù đã trải qua hết cốt truyện, chỉ là ~.~ Chỉ là, cô không chết!!! Hệ thống thông báo một tiếng: " Xin mời lựa chọn, tiếp tục sống ở thế giới này đến hết quãng đời còn lại, hay nhanh là nhanh chóng đi đầu thay?" Nam chính cười âm hiểm: " Không muốn chết nữa sao? Vậy cả đời này đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn." - - trên ngực có nốt chu sa, mất đi chính là mất mạng. Lưu ý nhỏ: 1. Nữ chính xinh đẹp, tính cách yếu đuối. 2. Đoạn trước nam chính là một nam cặn bã, vô cùng cặn bã, về sau trở thành kẻ si tình, vô cùng si tình, chỉ yêu duy nhất một mình nữ chính, không yêu thích xin đừng đọc. *** Thể loại: Hiện đại, xuyên sách, hệ thống, nữ phụ, ngược nam, cường thủ hào đoạt, nam chính bệnh xà tinh Tình trạng: Hoàn convert Review bởi: Tuno - fb/hoinhieuchu Chỉnh ảnh: Tâm Chú thích: bệnh xà tinh = bệnh thần kinh, nam chính có tình yêu không bình thường với nữ chính, có tiềm chất biến thái. Chú thích: Bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh.  Thẩm Luân từng có một tình yêu thời thanh xuân tươi đẹp khiến hắn nhớ mãi không quên, để rồi nhiều năm về sau, dù gặp gỡ rất nhiều đoá hoa xinh đẹp khác, cô gái năm ấy vẫn mãi là “ánh trăng sáng” tưởng như bất diệt trong lòng hắn. Nhưng rồi một ngày nọ, Thẩm Luân gặp được một cô minh tinh nhỏ có ánh mắt quen thuộc tựa bóng dáng năm nào….  Trong nguyên tác, Thẩm Luân bao dưỡng nguyên thân Kiều Tịnh vì cô có đôi mắt cùng khí chất giống như tình đầu của mình, nhưng khác với Đường Diễn trong “Nữ phụ chia tay hàng ngày”, có thể nói Thẩm Luân là một gã đàn ông si tình, vì dù là kim chủ của nguyên thân nhưng hắn không hề động vào cô. Nếu những bức ảnh giúp con người ta lưu giữ ký ức, thì đối với Thẩm Luân, Kiều Tịnh chính là hoá thân của môt con búp bê xinh đẹp mang bóng dáng người cũ mà hắn thỉnh thoảng mang ra ngắm nhìn tưởng niệm. Mối quan hệ giữa hai người chỉ là một giao dịch máy móc, nhưng rồi Kiều Tịnh đã phạm phải một sai lầm nguy hiểm, một sai lầm đủ khiến cô rơi vào địa ngục không lối thoát: cô đã yêu kim chủ của mình. Trong tình yêu có một nguyên tắc bất di bất dịch, đó là không phải cứ cho đi tình yêu thì sẽ nhận lại tình yêu, mà kẻ như Thẩm Luân thì sao có thể yêu một thế thân hắn dùng tiền mua được chứ?  Kiều Tịnh mở mắt ra đã phát hiện mình xuyên thành một nữ phụ lót đường trong cuốn tiểu thuyết về giới giải trí. Trong nguyên văn vì có đôi mắt giống với nữ chủ nên nguyên thân được nam chủ bao dưỡng, trở thành một thế thân, thẳng đến lúc nữ chủ trở về nước thì bị vứt bỏ. Cuối cùng vì tranh đấu với nữ chủ mà bị nam chính và nam phụ phong sát, rơi vào nghiện ngập rồi chết thảm. Kiều Tịnh cực kì sợ hãi, muốn thoát ngay khỏi vận mệnh lót đường nhưng rất tiếc: câu chuyện này tuyệt đối không phải nữ phụ nghịch tập. Kiều Tịnh bị một hệ thống quản chế, ép buộc phải đi theo kịch tình, nếu không sẽ hồn phi phách tán. Thì ra Kiều Tịnh là một luồng u hồn đến từ thế giới khác, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có thể đi chuyển thế đầu thai, chứ không có cách nào trở lại kiếp trước đươc nữa, vì dù sao ở trong thế giới của mình, cô đã là một người chết. Để giữ mạng sống, cũng để dành chút tài sản lo cho bà ngoại, người thân duy nhất của nguyên thân, Kiều Tịnh đành lá mặt lá trái chung sống với Thẩm Luân, chấp nhận làm thế thân cho hắn giống như nguyên văn. Nhưng dù che giấu thế nào thì sự chán ghét, ghê tởm của Kiều Tịnh dành cho Thẩm Luân vẫn bị hắn phát giác: rõ ràng là căm ghét mà trước mặt vẫn tươi cười giả tạo với hắn, lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt nịnh nọt, yếu đuối, vậy sau lưng thì sao? Càng khó hiểu, càng tò mò, thì Thẩm Luân lại càng muốn quan sát kỹ để tóm được cái đuôi của con hồ ly Kiều Tịnh, và rồi cuối cùng lại thích cô lúc nào không hay… Kiều Tịnh hiện tại không còn là bản thể - người yêu Thẩm Luân điên cuồng nữa, cô là một linh hồn trở về từ cõi chết, là kẻ biết rõ ràng nhất kết cục thê thảm của nguyên thân, vậy thì làm sao mà Kiều Tịnh có thể động lòng trước tình yêu của Thẩm Luân được? “Anh ta luôn miệng nói thích tôi, yêu tôi, nhưng anh ta hiểu cái gì gọi là tình yêu sao? Sợ rằng trong suy nghĩ của anh ta, yêu chỉ là sự cưỡng ép, chiếm đoạt mà thôi! Quên đi!”  Con đường chinh phục tình yêu của Thẩm Luân hết sức gập ghềnh, hiểm trở. Yêu mà không được đáp lại, khiến Thẩm Luân từ một kẻ lạnh lùng, cao ngạo, ngày càng trở nên hung ác, biến thái, hắn luôn muốn kiểm soát Kiều Tịnh, muốn chiếm hữu rồi giam cô trong lòng bàn tay mình: “Hắn không chiếm được nàng, dù hắn làm bất cứ điều gì cũng không thể khiến nàng mảy may rung động, quên đi, tốt nhất là giết chết nàng, để không ai trên cõi đời này có được nàng…” Liệu đến cuối cùng, Thẩm Luân có giành được trái tim của Kiều Tịnh không? Hay mối quan hệ của hai người sẽ mãi là một cuộc rượt đuổi không hồi kết trong cái vòng luẩn quẩn của kẻ yêu và người bị yêu?  Truyện ngược nam tuyệt đối, bá đạo tổng tài hay hệ thống quản chế chỉ là mây bay, nữ chính lạnh tâm, lý trí, truyện là cuộc hành trình huấn luyện nam chính từ ác khuyển thành chó nhà ???????? Nam chính tuy hơi bệnh xà tinh nhưng được cái dứt khoát, rõ ràng, khi xác định yêu nữ chính thì rất chung thuỷ, xử lý tình cũ + tiểu tam nhanh gọn, biết nhân nhượng, nhường nhịn nữ chính (tuy rằng đến phút cuối vẫn phát bệnh). Đoạn chuyển biến tình cảm lúc cuối của cặp đôi chính cũng được tác giả xử lý rất khéo nên truyện kết thúc hợp lý mà vẫn ngọt ngào! Đề cử!   *** “Thực sự anh rất khó chịu, không tin em sờ thử đi.” Thẩm Luân tiến lại gần khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, trong không khí đều tràn ngập hormone nam tính, mặt cô ửng đỏ, ánh mắt ánh nóng bỏng, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, thật là ngứa ngáy, bàn tay của cô bị anh kéo xuống phía dưới. Khi cô sờ đến vật nam tính kia, nó đang chờ cơ hội xuất đầu lộ diện, cô cắn môi, hận không thể đạp anh xuống giường. “Anh thật là đồ không biết xấu hổ! Đồ thần kinh!” Hơi thở trở nên rối loạn, gương mặt ửng đỏ, cô nhắm mắt lại mắng anh. Cô càng mắng, anh càng cảm thấy hưng phấn, tiến đến gần khuôn mặt trắng nõn của cô, nói lời ái muội: “Em cứ việc mắng đi, lặp đi lặp lại chỉ có mỗi hai câu, muốn anh chỉ em cách mắng người không?” Thẩm Luân cởi từng nút áo của cô ra, làn da tin tế lộ ra trước ánh đèn mờ ảo, Thẩm Luân nhìn đến mê muội. Anh ngẩng đầu, đôi mắt nhu hoà nhìn thẳng vào cô, hôn lên cần cổ trắng nõn của cô. Kiều Tịnh lười giãy giụa, đối với việc không biết xấu hổ của anh, cô cũng đã từng lãnh giáo. “Anh làm nhanh lên.” Cô khẽ nói một tiếng. Nhắm hai mắt lại, ngậm chặt miệng không muốn phát ra tiếng rên rỉ. Thẩm Luân khẽ cười bên tai cô, ngay sau đó cô bị anh bế lên trên, thân dựa vào đầu giường, thừa dịp đó anh tiến vào. Sau khi sự hoảng loạn qua đi, cô đưa tay muốn tắt cái đèn đặt trên đầu giường. “Đừng mà.” “Em nằm mơ đi!” “Á.” [ Đoạn trên tỉnh lược hai ngàn từ] Ngày hôm sau, Kiều Tịnh nằm trên giường suốt cả buổi sáng, gần 11 giờ trưa mới rời giường, cô đen mặt, mấy ngày kế tiếp không cho Thẩm Luân một sắc mặt tốt. Thể xác và tinh của anh đều cảm thấy sảng khoái, đối với những yêu cầu của cô, anh không dám làm trái. “Thiệt là chuyện gì cũng sẽ đồng ý?” Buổi tối, Kiều Tịnh trang điểm xinh đẹp chuẩn bị đi ra ngoài, hôm nay cô có hẹn với Dương Diệu Nhiên đi đến quán bar chơi. Tuy sắc mặt Thẩm Luân bình thản, nhưng giữa đêm, anh không thể ngồi yên ở nhà, liền gọi điện thoại cho đám Chu Xuyên. Chu Xuyên ngạc nhiên nói: “Hả, anh thực sự muốn ra ngoài chơi à?” “Đừng nói lời vô nghĩa, địa điểm tôi quyết định.” Thẩm Luân cúp điện thoại, thay quần áo liền đi ra ngoài. Trong quán bar, Chu Xuyên gọi cho Tiền Lập cùng một số bạn bè khác đến đây, bọn họ nhìn thấy sắc sắc mặt Thẩm Luân không tốt, cho nên không dám lên tiếng trêu chọc anh, kết quả nhìn theo tầm mắt của anh, lập tức phát hiện ra Kiều Tịnh và Dương Diệu Nhiên, lúc này ánh mắt của mọi người khi nhìn đến anh càng trở nên vi diệu. Vẻ mặt của Tiền Lập là bình tĩnh nhất. Anh ta đã sớm nói qua Thẩm thiếu vô cùng yêu thương vị hôn thê kia rồi mà, nghiễm nhiên muốn quản thật chặt vợ của mình. Ban đầu đám người của Chu Xuyên còn bán tín bán nghi, nay đã được chứng kiến tận mắt. Ngoài trừ cảm thán Thẩm thiếu đã rơi vào lưới tình, hơn nữa bọn họ còn vô cùng tò mò về Kiều Tịnh, rốt cuộc cô thần thông quản đại như thế nào, lại có thểđem tình thánh Thẩm Luân nắm trong lòng bàn tay. Thậm chí chết mê chết mệt cô như vậy ————//——//———- * Editor: Chắc đám Chu Xuyên sẽ nói “Tình anh em chắc có bền lâu”. Mời các bạn đón đọc Ánh Trăng Sáng Thay Thế Của Nam Chính Cặn Bã của tác giả Ngọc Cốt Tán.
Làm Dâu Nhà Phú Ông
Thể loại: Gia đình Độ tuổi thích hợp: Trên 16 tuổi. Con trai của phú ông đã đến tuổi cập kê, ông bèn kén vợ cho con. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Truyện có yếu tố hư cấu hơi cao, không thích hợp với những người nghiêm túc, thích phong cách chân thật. P/S: Lan Ruass story ~ Porcupine & Duck Family ***   Review bởi: Thùy Cheng - fb/hoinhieuchu ----- Câu chuyện xuất phát ở làng quê Kim Giang, xã Đại Cường có một lão phú ông tên Phạm Kim vô phúc sinh được thằng con trai cả vừa mập mạp lại vừa béo tròn và ăn hại, mười ba tuổi vẫn tè dầm, thằng hai là con bà hai dáng người xấu hoắc vừa cao lại vừa có bộ da ngăm màu đồng, chẳng đẹp như thẳng cả mà lại có mấy cái múi ở bụng thật sợ sợ. Bà cả là Đinh Phi Yến tiểu thư, đỏng đảnh thôi vì được ông Phạm Kim thương quá trời nhưng xét so với bà hai thì bà này vẫn còn là một người con gái hiền lành chán. Cũng nghiễm nhiên mới cái độ chưa quá xuân xanh ba chục mấy tuổi đầu nên bà Đinh Phi Yến với ông Kim vẫn còn rôm rả hò hẹn lắm. Xét qua cả câu chuyện thì chốt cho bà main phụ này qua ải :’( Cậu hai – mợ Trâm là nhân vật chính rõ ràng sống động. Cậu hai đúng chuẩn chất con người kiệm lời ít nói nhưng bắn câu nào lọt tai câu ấy, lời của cậu kể cả khi bình thường lẫn khi hay ghen đều khiến người đọc mê mệt vì quắn quéo. Độ tuổi cậu này tầm mười ba, mười bốn, từ nhỏ nhỏ đã biết tán gái rồi cầm phong lan, kim chi cua đồ con nhà bán bún là mợ Trâm. Mợ Trâm mười lăm tuổi, đẹp nhất cái thôn ấy, má lúm đồng tiền, má hồng hào xinh đẹp, lại còn có dáng người ngon lành, tuy nhiên sau chương 50 mợ ấy đã thú nhận là mình độn. Dường như chị Lan Rùa biết cách để bỏ bùa mê thuốc thử vào những câu chuyện của chị, nên chi tiết nào cũng sống động và chân thực đến lạ. Bước vào những chương đầu tiên, cuộc sống nông thôn khó khăn chật vật, cách Trâm gả cho cậu hai, và vô vàn diễn biến khác đều làm người khác quắn quéo về sự dễ thương. Tuy nhiên ai cũng đều có những ác cảm kì lạ với bà hai (Phúc). Nhưng sau này, những chi tiết cho thấy bà hai là mẹ ruột cậu cả, cách bà hai đối xử với cậu cả và ngược lại đều khiến người đọc vừa thấy hả hê, vừa thấy đau tê tái. Những chương kế tiếp là cuộc sống giàu sang, phú quý của cậu hai khi đỗ đạt và mợ Trâm. Hầu như chương nào cũng được chị Lan thể hiện tình yêu đôi lứa mới và đẹp, chân thực lạ trong văn phong tuy giản dị mà thấm lòng. Những diễn biến này tiếp tục lên cao trào qua những màn đối thoại của mợ Trâm, qua màn ghen tuông của cậu hai luôn kiệm lời. Nhưng mợ Trâm dù cưới trước cũng chỉ là vợ hai, còn mợ của là Minh Thùy và mợ ba là Thục Quyên, hai nhân vật đang trong quá trình khai thác nhưng từ những chương sát sút thì mợ Thục Quyên đã lộ rõ bản chất thâm độc nham hiểm. Câu chuyện này không quá dài, nhưng nó phản ảnh bộ mặt ghê ghớm của những người phụ nữ thâm độc, thể hiện cả suy nghĩ về xã hội thời bấy giờ. Truyện được đáh giá cao bởi những lời nói của cậu hai – lời nói ít nhưng khiến người ta gục như điếu đổ và tình yêu ngây ngô, trẻ con của cậu hai với mợ Trâm, cậu cả với mợ Chi đanh đá. Tuy nhiên, đều khiến mình khá là không thích chị Lan bởi nhân vật của chị thường quá trẻ tuổi, dường như cách suy nghĩ của nhân vật đều làm mị phải tự lừa bản thân rằng đây là một chàng trai mười bảy, mười tám hai hai chục chứ không phải là mười ba mười bốn. *** Nhà Phan Kim có hai vị phu nhân. Bà cả là Đinh Phi Yến, tiểu thư cành vàng lá ngọc, được phú ông hết sức cưng yêu chiều chuộng. Bà có một người con trai là Phan Hưng, tám tuổi, trắng trẻo, đẹp xinh, tròn ủm, mê cô Trâm con gái nhà bán bún riêu. Bà hai là Phúc, vốn là kẻ hầu của Phi Yến năm xưa, sau lấy phú ông sinh được cậu Phan Lâm. Cha bà vốn là tội phạm nên bà không được ăn sung mặc sướng, phải sống dưới túp lều tranh rách nát, con trai cũng phải hàng ngày làm việc kiếm tiền nuôi mẹ. Phan Lâm lầm lì, ít nói, ít cười, chỉ cặm cụi mua bán mà thôi, nhưng lại là người mà cô Trâm bé nhỏ để ý. Câu chuyện này xoay quanh cuộc sống và những vướng mắc giữa hai cậu và cả hai bà vợ của phú ông, cùng mối duyên rắc rối của Trâm với hai người con trai nhà giàu kia. Trâm thích cậu Lâm nhưng cậu Lâm luôn lầm lì, có ý tứ không nói, có lòng tốt cũng không thể hiện rõ ra, hại Trâm suốt ngày buồn rồi giận nhưng vẫn yêu cậu tha thiết. Còn cậu Hưng suốt ngày căm ghét Lâm, hại cậu bao bận mà cậu vẫn không oán than nửa lời. Cả mẹ Lâm và mẹ Hưng nữa, bao cuộc phong ba, vẫn không ngừng ghen ghét đấu đá. Đây là truyện của một tác giả người Việt, thực làm tôi vừa thấy cảm động vừa thấy mới mẻ khi đọc. Cũng là một motif tình cảm đó, nhưng cách tác giả thể hiện khá thú vị, hài hước và cũng dễ nắm bắt tâm lý người đọc. Nhân vật được tác giả tạo ra cũng cực kì thú vị. Có thể kể đến Trâm, nhân vật nữ chính của truyện, là một người xinh đẹp, nở nang và có phần thô lỗ, mạnh bạo nhưng cô là kiểu nhân vật mà tôi cực kì yêu thích. Cô gái ngây thơ, hơi ngu ngốc, dễ bị lừa nhưng cực kì tốt bụng, thật thà và đặc biệt là tấm lòng ngay thẳng, theo trai là theo tới cùng, mặt dày mà theo luôn không ngại ngần gì cả. Có lẽ vì thế nên Trâm mới cưa đổ được cả hai con trai của nhà Phan Kim. Cậu cả mê cô như điếu đổ vì cô đẹp và đáng yêu. Còn cậu hai, cậu Lâm, nhân vật nam chính của chúng ta dù cực kì khó gần nhưng cũng không thể nào thoát khỏi sự “đeo bám” chính hiệu của Trâm. Nhân vật nam này khiến tôi khá ưng bởi tính cách ngoài lạnh trong nóng của cậu, không có gì lạ hết nhưng cậu lại khá tsundere, quan tâm nhưng không bao giờ thể hiện ra ngoài mặt cả, rất thú vị, hơi có tí đàn ông lại buồn cười. Nhìn chung đây là một câu chuyện dễ thương và đáng yêu, đáng để đọc để cảm thấy tâm hồn được xoa dịu bởi tình yêu cực kì cute của hai bạn trẻ Lâm-Trâm. Mời các bạn đón đọc Làm Dâu Nhà Phú Ông của tác giả Lan Rùa.