Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bà Xã Anh Ở Đây!

Bạn đang đọc truyện Bà Xã, Anh Ở Đây! full (đã hoàn thành) của tác giả Khang Pom. Thẩm Ninh, tôi mới là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Hạ gia, là người xứng với Lục Vũ nhất. Thứ con nuôi như chị, cả đời này cũng đừng mong vượt qua tôi. Thẩm Ninh, nếu em cũng giống Yên Chi, là tiểu thư Hạ gia thì có lẽ chúng ta cũng không phải đi đến bước đường này. Tiền đồ của anh không thể vì em mà bị huỷ hoại được.   Đường lớn đông người qua lại, Thẩm Ninh một mình thất thần đi xuyên qua dòng người đông đúc, nước mắt cô không ngừng rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp. Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Trở Mặt hay Dòng Chảy Vô Tận Của Nước Mắt *** "Thẩm Ninh, tôi mới là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Hạ gia, là người xứng với Lục Vũ nhất. Thứ con nuôi như chị, cả đời này cũng đừng mong vượt qua tôi." "...." "Thẩm Ninh, nếu em cũng giống Yên Chi, là tiểu thư Hạ gia thì có lẽ chúng ta cũng không phải đi đến bước đường này. Tiền đồ của anh không thể vì em mà bị huỷ hoại được." "..." Đường lớn đông người qua lại, Thẩm Ninh một mình thất thần đi xuyên qua dòng người đông đúc, nước mắt cô không ngừng rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp. Bạn trai yêu suốt 4 năm nay lại phản bội cô, trước mặt thì tỏ vẻ quan tâm nhưng đằng sau lại lén lút quan hệ thân mật với em gái cô. Chỉ vì cô là con nuôi của Hạ gia? Thẩm Ninh lau nước mắt, lần đầu tiên cô cảm thấy biết ơn vì thân phận này, để cô biết rõ bộ mặt đáng ghê tởm của hai con người đó. Chỉ là Thẩm Ninh vạn lần không ngờ tới, vì để bắt gian tại trận đôi cẩu nam nữ này ở khách sạn, cô cũng mất luôn lần đầu quý giá vào tay người đàn ông lạ mặt. "Ít nhất cũng không phải tên khốn Lục Vũ đó." Thẩm Ninh tự an ủi bản thân. Vốn định trao lần đầu cho người mình yêu nhưng anh ta rõ ràng không xứng. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô nhìn người gọi đến, hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói bản thân trông vẫn ổn. "Diệp Tử." "Tiểu Ninh Ninh của tớ, cậu vẫn ổn chứ?" giọng nói lo lắng lập tức vang lên. "Tớ không sao." "Không sao là tốt. Tiểu Ninh Ninh, tên khốn đó giữ cậu lại để giải thích níu kéo đúng không? Cậu không được mềm lòng với hắn đâu đấy, tên tra nam đó không xứng với cậu..." Nghe cô bạn thân không ngừng lải nhải bên tai, tâm trạng của Thẩm Ninh cũng tốt lên đôi chút. Lục Vũ đúng là tên sao chổi tiềm ẩn, đã phản bội cô thì thôi, còn cố chấp giữ cô lại muốn nói rõ mọi chuyện, Thẩm Ninh cũng vì chạy trốn anh ta nên mới vào bừa một phòng, không ngờ cứ thế bị người đàn ông nào đó ăn sạch. "Về đây tớ nấu món ngon cho cậu." Diệp Tử sau khi chửi đã Lục Vũ liền chốt lại một câu rồi cúp máy. Diệp Tử và cô là bạn thân hồi cấp 3, sau khi lên đại học hai người đã thuê chung một căn hộ nhỏ. 2 năm trước cô cãi nhau với Yên Chi, ba mẹ nuôi đã cắt viện trợ của cô, là Diệp Tử đã giúp đỡ cô rất nhiều, nếu không Thẩm Ninh cũng không thể học tiếp. "Lão già này, trên người có thứ gì đắt tiền thì mau đưa ra đây." "Nhìn lão già này ăn mặc sang trọng như vậy, lần này chúng ta hời lớn rồi ha ha ha." "..." Trong ngõ nhỏ không ngừng phát ra tiếng nói thô tục của đám du côn. Thẩm Ninh nấp sau bức tường, chỉ thấy một ông lão ăn mặc sang trọng đang bị đám du côn bao vây. "Lão già này, điếc không sợ súng có phải không?" thấy ông lão vẫn không có động tĩnh, tên cầm đầu tức giận lôi một con dao nhỏ từ trong người ra. "...." "Cảnh sát...!cảnh sát tới rồi...!cảnh sát tới rồi, mau bắt hết bọn họ lại..." Thẩm Ninh bỗng nhiên xông vào ngõ, miệng không quên hét thật to. Đám du côn nhìn nhau, lại nghe thấy tiếng còi cảnh sát gần đây thì vội vàng bỏ chạy. "Ông ơi, ông không sao chứ?" cô đến gần ông lão hỏi han, lại thấy ông ấy đang mỉm cười nhìn mình. Rõ ràng không có chút sợ hãi nào. "Ông không sao, may mà có cháu đến kịp." ông lão vừa nói vừa bước ra khỏi ngõ, nhặt chiếc điện thoại đang không ngừng phát ra tiếng còi cảnh sát đưa lại cô. "Không sao là tốt, không sao là tốt." Thẩm Ninh thở phào một tiếng. Nếu đám du côn đó thông minh một chút, chắc chắn cả cô cũng bị bọn chúng xử đẹp rồi. Tầng 48 tập đoàn Hoàng Đằng. Lăng Mặc bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng, nước từ tóc chảy xuống xương quai xanh. Thân hình kia khiến Lâm Triết chỉ biết cảm thán trong lòng, đến đàn ông như anh ta còn thấy quyến rũ huống chi đám nữ nhân như sói đói kia. "Cất mắt của cậu đi." Lăng Mặc bị Lâm Triết nhìn, ghét bỏ nói. "Khụ, đã tìm được cô gái đó rồi. Cậu xem đi." Lăng Mặc nhìn người trong ảnh, lại lật xem thông tin, càng xem càng nhíu mày. Một người bình thường như thế này, vậy mà lại có thể chạm vào anh mà anh không bị nổi mẩn? "Còn có....!Kim Cẩm Nhi ở phòng bên cạnh. Cô ta đã cho người thủ tiêu hết bằng chứng nhưng chúng ta vẫn nhanh hơn một bước." "Hợp đồng sắp ký với Kim thị, huỷ đi." Lăng Mặc lạnh nhạt nói. Kẻ dám tính kế anh trước giờ chưa một ai toàn mạng, nếu không phải ông nội cô ta từng cứu anh một lần, Lăng Mặc anh nhất định sẽ khiến cô ta hối hận vì được sinh ra. Lâm Triết nghe vậy cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Kim Cẩm Nhi ỷ thế ông cô ta có ơn với Lăng Mặc mà ngày ngày bám theo không buông, lại còn dám lợi dụng chính ông nội mình tính kế Lăng Mặc, huỷ hợp đồng đã là quá nhẹ nhàng cho Kim gia rồi. Chỉ sợ một ngày tính kiên nhẫn của Lăng Mặc đến giới hạn, vậy thì Kim gia đúng là bị cô ta liên luỵ hại chết rồi. Đến lúc đó, ông nội hay ông cố nội cô ta sống dậy cũng không ngăn cản được. "Phải rồi, hôm nay ông nội Lăng một mình đến tìm cậu,gặp phải cướp giữa đường đấy." "Vậy sao." Lăng Mặc hoàn toàn không biểu lộ chút lo lắng hờ hững nói, lại thuận tay ném hồ sơ thông tin vào thùng rác bên cạnh. "Nghe nói là được một cô gái đi ngang qua cứu." "Vậy là cô ta đã cứu mạng đám người kia rồi. Chuẩn bị xe đi, tôi về nhà." vớ lấy áo khoác, anh liếc Lân Triết một cái rồi rời đi. Lâm Triết thở dài, anh ta bên ngoài cả ngày tìm thông tin cho Lăng Mặc vậy mà một chút cũng không cho anh ta nghỉ ngơi. Ai kêu anh ta là bạn thân còn kiêm luôn chức trợ lý của ác ma này chứ. Ngôi biệt thự lớn nằm ngoài ngoại ô, Thẩm Ninh trợn mắt nhìn những món đồ trang trí xa xỉ xung quanh, khẽ nuốt nước bọt. Chỉ nửa tiếng trước, ông lão này lấy lý do cảm ơn cô, nhất nhất muốn đưa cô về nhà. Thẩm Ninh cứ thế bị đưa đi, đến bây giờ mới hoàn hồn được. "Cháu gái, có chút bánh ngọt, cháu ăn tạm. Nếu cháu muốn ăn gì, ta sẽ kêu người đi làm, rất nhanh thôi." ông lão nào đó vui vẻ đẩy đĩa bánh ngọt đến trước mặt cô. "Cháu ăn cái này là được rồi, không cần phiền hà vậy đâu." Thẩm Ninh miễn cưỡng cười, đến khi nhìn đĩa bánh mới phát hiện ra đây là loại bánh ngọt nổi tiếng, giá cả lại trên trời, quan trọng là không phải người giàu nào cũng mua được. "Cháu gái, tên cháu là gì vậy?" "Cháu tên Thẩm Ninh." "Thẩm Ninh. Đúng là cái tên đẹp. Tiểu Ninh Ninh, ông họ Lăng, cháu cứ gọi ông là ông nội Lăng." "Như vậy...!không tốt lắm." Thẩm Ninh ái ngại nói. Làm gì có ai mới gặp lần đầu đã xưng hô như người nhà như vậy chứ. "Sao lại không tốt? Không lẽ cháu ghét bỏ lão già này sao?" "Cháu không có..." "Ta một thân một mình, con cháu chẳng ai quan tâm, chúng đều dọn ra ngoài, suốt ngày công việc bận rộn không ai nhớ đến ông già này. Ta chẳng qua chỉ muốn thân thiết hơn với cháu thôi, vậy mà cả cháu cũng hắt hủi ta..." ông nội Lăng cô đơn nói, ánh mắt u buồn kìa hoàn toàn không nhìn ra là đang diễn. "Cháu...." Thẩm Ninh lập tức thấy có lỗi, người già rất dễ cảm thấy cô đơn, vậy mà cô lại từ chối ông ấy. "Ông nội, ông là đang mắng bọn cháu bất hiếu đấy à?" giọng nói không vui vang lên từ phía cửa ra vào. Ba người, một nữ hai nam tiến vào, ai nấy đều mang khí chất hơn người. Đặc biệt là người đàn ông đi cuối cùng, khí thế trên người anh khiến người đối diện cảm thấy khó thở. "Là cô ta?" Lăng Mặc liếc mắt một cái liền lập tức dừng lại trên người Thẩn Ninh. Trái đất này cũng thật tròn, con mồi lại tự mình dâng đến cửa. Mời các bạn mượn đọc sách Bà Xã Anh Ở Đây! Của tác giả Khang Pom.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bác Sĩ Cầm Thú - Miêu Diệc Hữu Tú
Bác sĩ Niếp ở khoa giải phẫu thần kinh chuyên môn rất giỏi, hắn cầm dao mổ đầu người khác còn thuần thục hơn cả đầu bếp bổ dưa, lại là phó chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của khoa thần kinh, năm mới vừa tròn ba mươi mốt đóa hoa xuân. Bác sĩ Niếp hung ác đến mức nào? Có người nói, Bác sĩ Niếp mặc trên người áo trắng bao nhiêu thì suy nghĩ, lời nói đen tối, hiểm ác bấy nhiêu. Có một ngày, bác sĩ Niếp lòng dạ hẹp hòi, lời nói ác độc gặp phải con mèo nhỏ ngốc nghếch...... Giới thiệu vô năng, nhưng đảm bảo hài hước, khi đọc nhớ đừng ăn uống tắm gội, để bảo vệ màn hình. *** Thời điểm Na Hác vừa có thể bước đi được hơn hai bước, Niếp Duy Bình đã bắt đầu sốt ruột chuẩn bị hôn lễ. Na Hác tuy rằng đối với em rể này soi mói đủ điều, lại càng không muốn em gái mình cưng chiều trên tay cũng sợ vỡ phải sớm gả đi như vậy…… Nhưng cũng không thể không căm hận Niếp Duy Bình thâm độc ra tay quá nhanh, còn chưa được hắn đồng ý đã làm to bụng em gái yêu của hắn. Gạo đều đã nấu thành cơm, dù Na Hác có cố tình muốn đem Niếp Duy Bình dạy dỗ thành người đàn ông nhị thập tứ hiếu cũng không thể không miễn cưỡng đồng ý trước rồi ! Nhưng không thể để em gái mang cái danh “ăn cơm trước kẻng” mà vội làm đám cưới chứ? Phải bảo vệ danh tiết…… Mặc dù ở thời đại này cũng không quá coi trọng nhưng Na Hác vẫn như cũ không muốn em gái có chút ủy khuất nào. Niếp Duy Bình sớm đã có dự tính. Anh trai như cha, anh vợ không phải dễ sống chung, cầu hôn cũng không thiếu được vô số việc làm khó dễ, chẳng qua đã ra tay trước thì chiếm được lợi thế, trực tiếp chặn mọi đường lui của hắn mà thôi! Niếp Duy Bình kỳ thật còn cảm thấy có chút may mắn nho nhỏ không nên có. Na Hác đã khó qua như vậy, nhạc phụ nhạc mẫu tất nhiên cũng không phải dễ ở chung……. Niếp Duy Bình mỗi khi ở chỗ Na Hác ăn phải quả đắng đều phải tự mình an ủi mình một phen: không có cha vợ, mẹ vợ hung ác trong truyền thuyết mà thay bằng anh vợ hung tàn đến cực điểm, nhưng dù sao nhà mẹ đẻ của hắn cũng chỉ còn một người như vậy, cũng không phải là cả một đoàn người vây vào đối phó với một mình hắn! Niếp Duy Bình tự cổ động tinh thần mình như vậy, thậm chí ngay cảGặp cha quên chú thịt viên nhỏ cũng đều bởi vì sắp có thêm em gái mà càng ném hắn ra phía sau đầu xa hơn nữa cũng bỏ qua!. Niếp Duy Bình cả người thư sướng, không thể kể hết hiện tại hắn đắc ý tới mức nào, cả người từ đầu sợi tóc đến đầu ngón chân cũng đều thích ý như đang bay bay chỉ hận không thể thật sự bay lượn hai vòng. Niếp Duy Bình sảng khoái, Na Hác tất nhiên sẽ khó chịu rồi.. Vì thế Na Hác liền nói một câu đơn giản: Trong bệnh viện áp lực rất nặng nề liền mang theo con trai và em gái về nhà tĩnh dưỡng. Niếp Duy Bình lại cố ý sắp xếp ở trong viện, đem Na Na chuyển lên chính thức ở tại khoa mình, vốn tưởng rằng có thể sớm chiều ở chung nào nghĩ đến anh vợ xoay mặt liền chơi trog rút củi dưới đáy nồi của hắn!. Niếp Duy Bình suýt nữa phun một ngụm máu lên mặt anh vợ a! Na Na được chuyển lên nhân viên chính thức lại không cần giống lúc thay đổi liên tục luôn luôn nơm nớp lo sợ như trước còn có thể sắp xếp được công việc, có thời gian nghỉ ngơi hơn và cũng có thời gian chăm sóc anh trai. Na Hách dù sao cũng là thương tổn đầu óc, nhiều lần giải phẫu cũng làm cho thân thể nguyên khí đại thương, hiện tại tuy rằng không có vấn đề gì lớn nhưng là muốn khôi phục giống như trước là không thể. Được Na Na dốc lòng chăm sóc Na Hách khôi phục rất tốt, tuy rằng đi được vài bước sẽ không còn khí lực nhưng tốt xấu gì cũng không còn suy yếu giống lúc trước nói vài lời nói đều có thể ngủ. Bà Trần trông coi nhà họ hai anh em họ nhìn thấy bọn họ trở về, bà lão kích động không biết làm thế nào cho tốt chỉ biết nắm tay Na Hách khóc không ngừng. Na Hách nhìn quanh một vòng, trong nhà vẫn không thay đổi nhưng lại có cảm giác mọi thứ đã trở nên lạnh lùng xa lạ. ... Mời các bạn đón đọc Bác Sĩ Cầm Thú của tác giả Miêu Diệc Hữu Tú.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm - Diệp Phi Dạ
Một siêu phẩm mới mang tựa đề Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần : Nữ Nhân Nguy Hiểm đến từ tác giả Diệp Phi Dạ, đây dự đoán sẽ là một truyện hot không kém các tác phẩm từng nổi đình nổi đám của tác giả này. Có tin hay không, yêu một người, thật ra chỉ cần sáu ngày bảy đêm? Sinh nhật Tam Thái tử, được tặng rất nhiều lễ vật, cung nữ ngôn tình sắc đứng một bên đọc: “Nam Hải minh châu!” *** Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi, liền nghe được một tiếng vang rất nhỏ từ phía sau cửa sổ truyền đến. Nàng theo bản năng quay đầu nhìn, lại cảm giác thấy đầu óc choáng váng, cả người nhanh chóng rơi vào hôn mê. ………….. Khi Lâm Hồi Âm tỉnh lại, toàn thân không hề có một mảnh vải, hơn nữa bên cạnh còn xuất hiện thêm một người nam nhân. Lần này cùng năm lần trước đều giống nhau, Lâm Hồi Âm không muốn tiếp tục ở trong phòng. Hiện tại nàng ở chỗ này, lạnh lẽo ẩm ướt, giống như là địa lao không thấy được mặt trời. Đúng vậy, không thấy mặt trời. Xung quanh đều tối đen, không có ánh sáng đi vào. Lúc này thị giác của Lâm Hồi Âm đã bị ngăn trở, vì thế cảm giác trở nên mẫn cảm vô cùng. Lâm Hồi Âm có thể cảm nhận được rõ ràng người nam nhân nằm bên cạnh cũng giống mình, quần áo chưa mặc, một thân trần trụi. Mà nhiệt độ cơ thể của hắn, lại hoàn toàn đảo ngược so với không gian ẩm ướt lạnh lẽo này. Nếu nói giống như lửa, thì người này nóng đến bỏng. Tay của hắn, cũng nóng rực, theo da thịt của nàng chậm rãi dao động, đến mức, mang theo một chút nóng đau, khiến cho Lâm Hồi Âm cực kì không thoải mái, theo bản năng muốn đưa tay đẩy hắn ra. Tuy người nam nhân không thấy được bàn tay trong bóng tối, nhưng dường như có thể nhìn rõ được suy nghĩ ở trong đáy lòng của Lâm Hồi Âm, từng bước nhanh chóng, nâng lên bàn tay một cách chính xác, dễ dàng cầm được cổ tay mảnh khảnh của nàng, giam trên đỉnh đầu của nàng. Lâm Hồi Âm giãy giụa theo bản năng, muốn vùng vẫy để kiềm chế. Nhưng, cũng giống năm lần trước, sức lực của nàng căn bản chẳng là gì so với người nam nhân. Nàng không biết dung mạo, danh tính, tuổi tác của nam tử xa lạ này. Lâm Hồi Âm không nhịn được dâng lên cảm giác tủi thân. Nàng còn chưa kịp yêu ai, liền bị người khác vô duyên vô cớ cướp đi sự trong sạch của mình. Sau tủi thân, là tức giận sâu đậm. Năm lần, đã muốn năm lần. Cho dù nàng vùng vẫy như thế nào, phản kháng ra sao, cuối cùng đều bị nam nhân này làm nhục. Nhưng nàng không cam lòng, Không cam lòng bị một người xa lạ, một nam tử không rõ nguồn gốc, liên tục cướp đi sự trong sạch của mình. Vừa nghĩ đến đây, Lâm Hồi Âm sử dụng toàn bộ sức lực của mình, liều mạng giãy dụa. Thật ra Lâm Hồi Âm biết, sợ rằng lần này cũng giống như năm lần trước, cuối cùng đều không có kết qu ... Mời các bạn đón đọc Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm của tác giả Diệp Phi Dạ.
Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều - Tứ Thục
Đọc truyện Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều của tác giả Tứ thục mở ra câu chuyện ngôn tình sắc đầy ngọt ngào và thú vị. “Anh, anh... anh cởi quần ra làm gì?” “Em cố ý muốn làm bác sĩ nam khoa, anh cho em cơ hội thực tập.” “Nơi này là bệnh viện, đừng có nghịch có được không? Em về nhà rồi...” “Rồi như thế nào? ” Anh kéo cô vào trong ngực, cười mờ ám hỏi: “XXOO?” “XX cái đầu anh!” Cô một tay đẩy anh ra, la lớn lên: “Người tiếp theo!” “Toàn bộ lịch hẹn hôm nay của em đều là anh!” *** Tiếu Nhiễm mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Cố Mạc lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc... Cả người Tiếu Nhiễm vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì....” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tiếu Nhiễm từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở trên giường. “Qủa nhiên là tuyệt sắc. Cho dù Cố Mạc là cong, cũng nhất định không chịu được hấp dẫn này đâu.” Dương Nguyệt Quyên nhìn cả người Tiếu Nhiễm bị vùi vào trong chăn mền màu xanh mà có chút ghen tỵ. Tiếu Nhiễm có khờ dại thế nào cũng có thể đoán được mẹ kế muốn làm cái gì, cô vùng vẫy nhớ tới, lại nhận ra tay chân mình mất hết sức lực: “Dì, vì sao?” “Hiện giờ chỉ có cô có thể cứu ba cô. Chỉ cần đêm nay Cố Mạc muốn cô, cậu ta liền không thể động thủ với ba của cô.” Dương Nguyệt Quyên nói xong, liền đi ra cửa: “Hầu hạ cậu ta cho tốt, cũng đừng khiến tôi phải tiền mất tật mang.” “Không cần! Dì, nếu ba biết bà thiết kế như thế để hãm hại tôi, nhất định sẽ không tha thứ cho bà!” Tiếu Nhiễm nóng nảy, ba yêu thương cô như thế, chắc chắn sẽ không cho phép dì làm thương tổn cô. “Tiếu Nhiễm, cô sai rồi. Đây là chủ ý của ba cô.” Dương Nguyệt Quyên để lại mấy lời này, rồi đi ra khỏi phòng. Tiếu Nhiễm kinh ngạc trừng to mắt, không thể tin được lời mẹ kế vừa nói. Người ba hiền lành yêu thương cô hết mực trong trí nhớ thực ra lại là chủ mưu của sự việc đêm nay. Cô như thế nào cũng không thể tin được sự thật này. Nếu cô biết là sẽ như thế này, cô nhất định sẽ không mặc kệ đống bài tập vẫn chưa làm xong, sau đó đi cùng mẹ kế đến tham gia yến hội. Cô là bị người thân của mình bán đứng. Hàng hàng nước chua xót chảy ra từ trong hốc mắt của cô, như mưa đêm đầu đông, băng giá làm đau đớn cõi lòng của cô. Thời gian từng giây từng phút qua đi, cô giống như một người tử tù đang chờ được hành hình, tràn ngập tuyệt vọng. Khi cửa phòng được mở ra khi đó, trái tim của cô lập tức buộc chặt lại. Là người tên là Cố Mạc sao? “Việc chúng ta hợp tác với LC còn cần suy xét. Cậu đi tìm người điều tra tình hình kinh doanh của bọn họ một chút.” Một âm thanh tràn đầy từ tính từ phòng khách truyền đến. “Được.” Một giọng nói cẩn thận đáp lại. “Bảo Lynda đặt vé máy bay cho tôi đi Newyork vào ngày mai. Đúng rồi, để tôi chăm chú theo dõi Tiếu Bằng Trình, con người mà nóng nảy thì chuyện gì cũng làm ra được.” Người đàn ông lạnh lùng hừ một tiếng. “Vâng.” Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rõ ràng truyền vào trong tai của Tiếu Nhiễm. Khi cô nghe được tên của ba mình, trái tim lại càng lạnh thêm. Người đàn ông bên ngoài kia là người sẽ ra tay với ba mình theo như lời mẹ kế nói – Cố Mạc. Cô khẩn trương cắn môi, thật muốn níu lấy ga trải giường quấn chặt người mình lại. Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, Tiếu Nhiễm liền nghe được một tràng những tiếng bước chân không nhanh không chậm ngày càng gần, trái tim của cô nhảy lên càng nhanh, có một cảm giác như sắp ngập đầu trong tuyệt vọng. Không cần đi vào! Cô nhắm mắt lại, không ngừng cầu nguyện. Nhưng là rõ ràng thượng đế không nghe được âm thanh của cô. Một người đàn ông cao lớn mà anh tuấn xuất hiện ở cửa. ... Mời các bạn đón đọc Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều của tác giả Tứ Thục.
Hôn Sai 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Trong siêu phẩm Nam Thần Cao Lãnh Ở Sát Vách: Hôn Sai 55 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ có nói những câu mở đầu đậm chất ngôn tình sắc "Ông xã, đêm nay dạ dày em có chút không thoải mái, xin nghỉ ngơi!" "Ông xã, đêm nay hình như em có chút sinh bệnh, xin nghỉ ngơi!" "Ông xã, đêm nay em phải tới chơi với bạn bè, xin nghỉ ngơi!" Trước khi kết hôn Cố Khuynh Thành, luôn muốn tới gần Đường Thời như thế nào. Sau khi kết hôn Cố Khuynh Thành, cuộc sống trở lại bị giam cầm, lại nghĩ làm như thế nào để Đường Thời buông tha cô một đêm. *** Em cho tôi thời gian ấm áp, tôi hứa cả đời em sẽ khuynh thành -- Khi Cố Khuynh Thành tỉnh dậy, ngoài cửa sổ trời đã sáng choang, cô theo thói quen duỗi người một cái, thân thể truyền đến một trận đau sót. Cố Khuynh Thành nhíu lông mày lại, ngồi dậy, liền nhìn thấy cửa phòng tắm thủy tinh ở đối diện, có một bóng dáng cao lớn như ẩn như hiện, còn kèm theo tiếng nước chảy rất nhỏ. Cố Khuynh Thành giật mình hai giây, lúc này mới bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh hôm qua mây mưa cùng Đường Thời. Mặt Cố Khuynh Thành hơi đỏ lên, tay theo ý thức nắm lấy chăn mền, có chút e lệ cúi đầu xuống. Cô và Đường Thời quen biết từ khi còn bé, vẫn qua lại tốt, cuối cùng bây giờ cùng giường chung gối, anh sẽ phụ trách với cô, cưới cô làm vợ chứ. Cố Khuynh Thành nghĩ tới đây, mắt hơi hiển hiện hảo quang hưng phấn. Qua ước chừng mười phút đồng hồ, cửa phòng tắm mở ra, Cố Khuynh Thành ngẩng đầu, nhìn thấy Đường Thời quần áo chỉnh tề từ trong đi tới. Với việc quen biết anh gần hai mươi năm, Cố Khuynh Thành vẫn bị người đàn ông nổi bật trước mặt, quả thực tuyệt vời, màu mắt đậm, đôi môi nhạt, bộ dạng hoàn mỹ, phối hợp với một chiếc áo sơ mi trắng áo vô cùng đơn giản, dễ dàng làm cho người ta có một loại phong thái tuyệt thế kinh hãi thế tục. Tay Cố Khuynh Thành nắm lấy chăn mền, hơi thêm một chút khí lực, khuôn mặt xinh đẹp, treo một nụ cười yếu ớt, mở miệng giọng nói nhẹ nhàng, gọi một tiếng tên Đường Thời: "Đường Thời..." Trên mặt Đường Thời gần như không có biểu lộ cái gì, anh chậm rãi đi qua giường Cố Khuynh Thành, dáng vẻ đẹp mắt, chỉ là ánh mắt từ đầu đến cuối không có liếc nhìn qua Cố Khuynh Thành một chút. Đường Thời đứng ở trước giá áo, cầm áo khoác tây trang của mình lên, đứng ở trước gương, từ từ mặc vào. Rõ ràng tối hôm qua với cô còn rất tốt, tại sao sau một đêm tình vui vẻ, anh lại trở nên lạnh nhạt như vậy? Cố Khuynh Thành nhăn mày, trên mặt vẫn duy trì nụ cười yếu ớt như cũ, mở miệng lần nữa, nói: "Đường Thời, tối hôm qua..." Cố Khuynh Thành vừa mới phun ra hai chữ này, liền lập tức im lặng, mặc dù cô rất muốn gả cho anh, nhưng là, tối hôm qua mọi chuyện như thế, sao có thể làm cô mở miệng nói. Đường Thời đưa lưng về phía Cố Khuynh Thành, lúc nghe thấy hai chữ "Tối hôm qua", ngón tay hơi hơi dừng một chút, sau đó giống như không có việc gì, chậm rãi cài nút áo tây trang lại, sau đó mới mới chậm rãi xoay người, đối mắt với Cố Khuynh Thành. Người đàn ông cũng không nói lời nào, trên mặt anh vẫn duy trì thần sắc lạnh nhạt, nhìn qua bình tĩnh không chút gợn sóng, thế nhưng trên thân lại có từng tia áp bức truyền tới, để lòng Cố Khuynh Thành, nổi lên một tầng bất an và khẩn trương không thể áp chế. Cố Khuynh Thành nuốt nước bọt, khéo hiểu lòng người mở miệng: "Đường Thời, anh có chuyện gấp sao..." Lần này Cố Khuynh Thành còn chưa nói hết, Đường Thời đã lên tiếng cắt ngang lời cô nói,tiếng người đàn ông hoa sắc mát lạnh, âm điệu không lạnh không nhạt, chỉ là tiếp lại lời nói trước của Cố Khuynh Thành: "Tối hôm qua? Tối hôm qua làm sao?" Cái gì gọi là tối hôm qua làm sao? Anh và cô lên giường... Cố Khuynh Thành hơi há hốc mồm, biểu lộ mờ mịt nhìn qua Đường Thời áo mũ áo mũ chỉnh tề phong độ, có chút không đoán ra lời này của anh có ý gì. Đường Thời đi về phía trước hai bước, vươn tay nâng cằm Cố Khuynh Thành lên, hơi hơi cúi người, đem mặt gần sát mặt cô: "Mặc dù em là lần đầu, em có chút ngượng ngùng, cũng không đủ để cho người ta tận hứng, nhưng mà, anh vẫn rất thích..." Đường Thời dừng một chút, sau đó lại bổ sung một câu: "Chẳng qua, giới hạn lên giường với em chỉ tới hôm qua." ... Mời các bạn đón đọc Hôn Sai 55 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ.