Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây

Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây của tác giả Vũ Kha Kha: Hãy cùng khám phá câu chuyện “Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây” của tác giả Vũ Kha Kha. 12 năm về trước, Âu Dực may mắn được cứu sống bởi một bé gái trong lúc bị bắt cóc. Và 12 năm sau đó, anh không ngừng tìm kiếm để tìm lại bé đó, nhưng lại phát hiện ra người mình tìm không phải là cô bé đó mà là chị gái của cô - Lạc Mạn. Câu trả lời của Lạc Mạn khiến Âu Dực nổi giận: “Em đúng là đồ không có lương tâm, bắt anh chờ đợi suốt 5 năm". Tuy nhiên, Âu Dực lại nhắc lại rằng, chị gái của cô bé còn chờ đợi anh suốt 12 năm. Anh xin lỗi và hy vọng có được sự tha thứ từ Lạc Mạn. Nếu bạn đam mê truyện ngôn tình, hãy đọc thử Lục Yên, Anh Yêu Em hoặc Hậu Duệ Kiếm Thần để có những giây phút thư giãn đầy ngọt ngào. *** Tóm tắt: Âu Dực là một tổng tài lạnh lùng, kiêu ngạo. Anh có một bí mật, đó là anh bị bắt cóc khi còn nhỏ và được một bé gái cứu sống. 12 năm sau, anh quyết tâm tìm lại cô bé đó. Lạc Mạn là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang. Cô là chị gái của bé gái đã cứu Âu Dực. 12 năm qua, Lạc Mạn luôn day dứt vì đã không bảo vệ được em gái mình. Khi Âu Dực tìm thấy Lạc Mạn, anh đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tuy nhiên, Lạc Mạn lại không tin tưởng anh và luôn đề phòng anh. Âu Dực phải làm thế nào để chứng minh tình yêu của mình với Lạc Mạn? Liệu họ có vượt qua được những hiểu lầm và trở thành một đôi? Review: Nội dung: Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, hấp dẫn. Truyện có nội dung nhẹ nhàng, dễ đọc, phù hợp với nhiều đối tượng độc giả. Truyện kể về hành trình tìm kiếm tình yêu của Âu Dực và Lạc Mạn. Âu Dực là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán. Anh yêu Lạc Mạn ngay từ cái nhìn đầu tiên và luôn kiên nhẫn theo đuổi cô. Lạc Mạn là một cô gái độc lập, mạnh mẽ. Cô luôn đề phòng Âu Dực vì những tổn thương trong quá khứ. Trải qua nhiều hiểu lầm và thử thách, Âu Dực và Lạc Mạn đã vượt qua tất cả và trở thành một đôi. Cuối cùng, họ đã tìm thấy hạnh phúc bên nhau. Nhân vật: Âu Dực là một nhân vật nam chính điển hình trong truyện ngôn tình. Anh là một người đàn ông đẹp trai, giàu có, thông minh và mạnh mẽ. Anh yêu Lạc Mạn hết mực và luôn sẵn sàng bảo vệ cô. Lạc Mạn là một nhân vật nữ chính mạnh mẽ, độc lập. Cô là một người có bản lĩnh và không dễ dàng bị lay động. Tuy nhiên, cô cũng là một người có trái tim ấm áp và dễ bị tổn thương. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn với những tình tiết ngọt ngào, lãng mạn. Truyện có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Âu Dực theo đuổi Lạc Mạn. Anh ấy rất kiên nhẫn và chân thành." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất ngọt ngào. Mình thích nhất là mối tình của Âu Dực và Lạc Mạn. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện ngôn tình sủng ngọt ngào." Kết luận: Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Nếu bạn là fan của thể loại ngôn tình sủng, thì đây là một câu chuyện mà bạn không nên bỏ qua.   *** Đôi chân Lạc Yên đang rảo bước trên đường, lúc này, khuôn mặt cô bị rượu làm cho ửng hồng, bước chân cũng vì men say mà lảo đảo. Đêm đã khuya, Lạc Yên đang không biết nên đi về bằng cách nào thì bên tai cô truyền đến tiếng động cơ xe ô tô, đôi mắt hạnh xinh đẹp hơi liếc sang theo hướng âm thanh phát ra, cô nhìn thấy một chiếc taxi, khẽ đưa tay vẫy gọi. Chiếc taxi dừng lại, bác tài xế ló đầu ra. "Đi đâu?" Tài xế hỏi. "Ông đưa tôi đến dưới chung cư A là được rồi." Lạc Yên mệt mỏi trả lời. Tài xế làm dấu tay "OK", sau đó đưa cô đi. Ngồi trên xe, Lạc Yên tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Tửu lượng của cô rất kém, lại bị đám bạn ép uống hơn 4 ly rượu, không nghi ngờ gì nữa, cô thật sự đã say rồi. Trong cơn say, đầu óc cô mông lung, mơ hồ, đoạn kí ức đẹp đẽ giữa cô và chàng thiếu niên năm đó lại ùa về. Chuyện phải kể đến vào 12 năm trước... Lúc bấy giờ, Lạc Yên còn đang là một bé gái 10 tuổi, gia đình của cô bé cũng xem như thuộc dạng khá giả trong khu vực xung quanh, nhưng quần áo trên người cô thì hoàn toàn ngược lại. Bộ quần áo cũ của chị gái, rộng thùng thình, trên vải đã xuất hiện đầy vết sờn rách, màu sắc ban đầu của nó là màu trắng nhưng lại bị bùn đất làm cho đổi màu, trở thành màu cà phê loang lổ. Trên vai cô mang một chiếc balo nặng trịch, trong balo không chỉ là sách vở mà còn là hai quả cân của bố do chị gái ác ý bỏ vào. Lạc Yên không dám vứt hai quả cân không phù hợp với sức lực của cô này, bởi vì nếu vứt đi, khi về nhà bố tìm không thấy, nhất định sẽ đánh cô bé một trận. Dưới ánh nắng mặt trời, thân thể gầy yếu với bước đi xiêu vẹo, trên khuôn mặt thanh tú xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng. Đi được một đoạn lại nhận được một ánh mắt thương hại của người đi đường, Lạc Yên sớm đã quen với những ánh mắt này, cô bé không để trong lòng, đôi chân vẫn tiếp tục bước. Đột nhiên trước mắt Lạc Yên xuất hiện một bóng người, sau đó thì cô bé bị va vào. Vì bữa trưa không được ăn cơm nên Lạc Yên không chống đỡ nổi, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống, người kia cũng ngã theo. Đau đớn ập đến, trên thân bị đè rất nặng nề, Lạc Yên còn chưa kịp phản ứng lại thì người kia đã nhanh chóng đứng dậy, lạnh lùng nhìn cô như đang nhìn một vật cản đường. Người vừa ngã vào cô là một thiếu niên trạc tuổi 15, dù ở tuổi đang phát triển nhưng đường nét trên khuôn mặt anh đã vô cùng rõ ràng, sắc bén như dao, trong đôi mắt kia chứa đựng vẻ lạnh lùng không phù hợp với lứa tuổi. Xa xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, trong mắt thiếu niên hiện lên tia khẩn trương, ánh mắt này chỉ mới thoáng qua nhưng nhanh chóng bị Lạc Yên bắt gặp. Từ nhỏ, Lạc Yên đã học được cách nhẫn nhịn, cũng học được cách đọc cảm xúc qua ánh mắt của người khác, tia khẩn trương vừa thoáng qua trong mắt thiếu niên phối hợp với tiếng bước chân dồn dập ở phía xa, làm cô bé nghĩ ngay đến cụm từ: Bắt cóc tống tiền. Thật ra trong thôn đã xảy ra rất nhiều vụ bắt cóc tống tiền, Lạc Yên lại thông minh như vậy, đoán ra là chuyện sớm muộn. Không biết cô bé nghĩ gì, nhân lúc thiếu niên còn đang luống cuống thì kéo lấy tay anh chạy như bay. Chạy đến một căn nhà hoang cũ nát, Lạc Yên đưa tay xoay cái bát đang cố định ở trên bàn, một căn hầm bí mật lập tức mở ra. Lạc Yên cầm tay anh, lần mò đi xuống dưới, sau đó lại xoay một cái bát khác ở dưới kia, cửa hầm lập tức đóng lại, bóng tối bao trùm lấy hai người. Quả nhiên một lúc sau, trên nhà truyền đến tiếng bước chân của nhiều người, bọn họ lục lọi trong căn nhà hoang hồi lâu vẫn không thấy người đâu, cất giọng mắng chửi, thanh âm tục tĩu của một gã đàn ông lọt vào tai Lạc Yên và người thiếu niên kia. "Mẹ kiếp, rõ ràng tao thấy có một con nhóc dẫn thằng ranh kia chạy theo hướng này, sao bây giờ lại mất dấu? Kiểu này thì báo cáo với Trương gia thế nào đây?" "Đại ca, anh bình tĩnh, có lẽ nó đã chạy mất rồi." "Bình tĩnh là bình tĩnh thế nào? Mày bình tĩnh tao xem?" "Đại ca..." Đột nhiên, gã đàn ông nhìn xuống cái chén trên bàn, đôi mắt hắn hơi nheo lại, hắn nói: "Cái bát này..." Chỉ vỏn vẹn ba chữ nhưng lại khiến trái tim Lạc Yên đập liên hồi, cả người cô bé run rẩy, lo sợ bị bọn chúng phát hiện ra căn hầm bí mật. Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: "Đại ca, cái bát này làm sao ạ?" "Cái bát này...!không phải là đồ cổ. Vừa nãy tao nhìn nhầm, tưởng là đồ cổ nên định đem về, hoá ra chỉ là một cái bát sứt." "Vậy bây giờ...!làm thế nào hả đại ca?" "Còn làm thế nào nữa? Đương nhiên là đi tìm tiếp, anh em, đi, đừng để thằng ranh đó chạy xa." Tiếng bước chân lại vang lên, ngày càng nhỏ dần, cho đến khi tiếng động hoàn toàn biến mất, Lạc Yên mới dám xoay chiếc bát, sau đó cầm tay thiếu niên trèo lên. Thiếu niên vẫn không tin được rằng anh đã thoát khỏi đám bắt cóc kia, anh đưa mắt nhìn cô bé gầy gò bên cạnh, trong mắt anh không còn sự lạnh lùng ban nãy nữa, chỉ có cảm kích và...!rung động. Thiếu niên 15 tuổi, đang tuổi dậy thì, lần đầu tiên rung động với một bé gái, mà bé gái ấy chỉ mới 10 tuổi. Tình cảm chớm nở, anh âm thầm đưa ra quyết định, sau này nhất định phải có được cô bé này. Nghĩ là làm, vì là lần đầu tán tỉnh con gái, anh hơi dè dặt, thanh âm trầm ấm nói với Lạc Yên: "Sau này lớn lên, anh nhất định sẽ cưới em làm vợ. Nói cho anh biết tên của em đi." Lạc Yên hơi bất ngờ, cô còn nhớ rõ, lúc nãy người này rất hung dữ, sao bây giờ lại dịu dàng vậy nhỉ? Là vì cô bé đã cứu anh sao? Mặc dù trong đầu nghĩ rất nhiều, nhưng bên ngoài Lạc Yên vẫn bình tĩnh, hai má hơi ửng đỏ, giọng nói ngọt ngào đáp lời thiếu niên: "Em tên Lạc..." Cô bé còn chưa nói xong thì đã ngất xỉu vì kiệt sức, dù sao trưa nay cô bé cũng chưa có gì để cho vào bụng. Thiếu niên hoảng hốt đỡ thân thể Lạc Yên dậy, động tác của anh khiến cho vai áo rộng thùng thình tuột xuống, phần thân trên của cô bé lộ ra, một vết bớt ở lồng ngực đập vào mắt anh. Anh còn chưa kịp giúp cô bé tỉnh lại thì bên ngoài đã truyền đến một loạt tiếng xe ô tô, sau đó, một đoàn người áo đen xuất hiện. Trên mặt bọn họ không có biểu cảm, bọn họ bước chân vào căn nhà hoang kia, giọng nói không chút chập chùng: "Thiếu gia, vô cùng xin lỗi vì chúng tôi đã đến trễ, mời ngài trở về cùng chúng tôi." Nói xong, bọn họ cũng không chờ thiếu niên đáp lời đã bước đến, cưỡng ép dẫn cậu rời đi. Một thiếu niên 15 tuổi không có cách nào giãy dụa khỏi mười mấy người đàn ông trưởng thành, anh bất lực quay đầu nhìn kĩ cô bé nằm trên mặt đất, âm thầm ghi nhớ vết bớt ở ngực, cùng nốt ruồi ở khoé mắt cô. Mà Lạc Yên, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy đoạn đối thoại giữa anh và một người đàn ông khác. "Chú Bạch, chú có thể cử một người đến đưa cô bé ấy về nhà không? Nằm trên mặt đất sẽ rất nguy hiểm." "Xin lỗi thiếu gia, bọn họ đến là để hộ tống cậu về nhà, không phải để đưa một người xa lạ về nhà." "Cô bé ấy không phải là người xa lạ, cô bé ấy đã cứu tôi." "Xin lỗi thiếu gia, mong cậu đừng càn quấy nữa, nếu không tôi sẽ dùng biện pháp đặc biệt." Trong lòng thiếu niên vô cùng khổ sở, người ta ngưỡng mộ anh vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, nào có biết anh đã mất đi tự do như thế nào. Để sau này có thể tìm lại cô bé ấy, anh đành âm thầm khắc sâu vào trong đầu những manh mối ít ỏi về cô. Vết bớt ở ngực, nốt ruồi ở khoé mắt, họ Lạc. Tất cả những chi tiết này, anh sẽ nhớ kĩ không quên. Còn Lạc Yên, có lẽ đây là lần đầu tiên có người quan tâm đến sức khoẻ của cô bé, khiến trong lòng cô cảm thấy vô cùng ấm áp. Nhớ đến lời hứa của thiếu niên kia, cô không khỏi chờ mong. Thiếu niên ấy nói, sau này nhất định anh ấy sẽ cưới cô. Vậy thì em sẽ chờ anh đến thực hiện lời hứa..   Mời các bạn mượn đọc sách Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây của tác giả Vũ Kha Kha.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lần Đầu Biết Yêu - Ni Xảo Nhi
Hướng Vũ Phạm là chàng công tử đẹp trai, giàu có nhưng lạnh lùng, thành tích học tập luôn đứng thứ nhất từ dưới lên. Để cải thiện thành tích học tập, mẹ cậu đã nhất quyết mời gia sư cho cậu – Lạc Phán Phán, nhan sắc không có gì nổi bật, gia cảnh bậc trung, ăn mặc dân dã đã trở thành vị gia sư đáng kính của Hướng thiếu gia. Người khác cũng đi làm gia sư có học sinh ngoan ngoãn, vừa hiểu chuyện, học sinh của Phán Phán vừa cứng đầu vừa kiêu ngạo, coi gia sư như kẻ hầu, không vui thì nhốt cô vào nhà vệ sinh, còn chẳng thèm coi cô là con gái… Không bằng lòng chuyện gì là bỏ nhà đi, tìm niềm vui ở những người con gái khác. Những chuyện dở khóc dở cười khiến Phán Phán không biết phải làm thế nào, nhưng không hiểu sao dần dần cô phát hiện ra mình đã thích Hướng thiếu gia, nhưng hắn lại không những chẳng chấp nhận tình cảm của cô mà còn bỏ đi mất tăm tích. Khi cô rơi vào tuyệt vọng, không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi, cô quyết định rời bỏ thế giới của hắn, chấp nhận tình cảm của người con trai khác thì bỗng nhiên từ đâu hắn lại xuất hiện cùng cô bạn gái khác, hết lần này đến lần khác phá những buổi hẹn hò của cô… *** Bầu trời trong xanh, mây trắng bay nhẹ nhàng, ánh nắng ấm áp, gió thổi hiu hiu. Thời tiết đẹp thế này thích hợp để làm việc gì? Đương nhiên là tụ tập nấu ăn rồi! Hôm nay, ở biệt thự của nhà họ Hàn đông vui tấp nập. Lạc Phán Phán, Hướng VũPhàm, Đoàn Khanh Nhi, Diêu Nguyệt Thi, Hàn Thần Dật năm người tập trung lại nướng đồ ở vườn phía sau. Mùi thức ăn thơm nức bay trong không khí kích thíchkhứu giác của mọi người, ở cách xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ. Sau khi ăn uống vui chơi, Hướng Vũ Phàm kéo tay Lạc Phán Phán ra vườn hoa nhà họ Hàn. Trong vườn hoa có một con đường rải sỏi nhỏ, hai người chầm chậm bướctrên những viên sỏi tròn đáng yêu. Đi hết con đường này là đến bể bơi của nhà họ Hàn rồi. Lạc Phán Phán nhớ lần đầu tiên cô nhận ra mình có tình cảm với Hướng Vũ Phàm làở đó. Hướng Vũ Phàm rõ ràng cũng đang nhớ tới kỷ niệm vui vẻ đó, nở một nụ cười ấm áp. "Mình vẫn còn nhớ dáng vẻ ngốc nghếch của cậu khi bị ngã ở bể bơi." "Sao cậu toàn nhớ những chuyện không hay của người ta vậy?" Lạc Phán Phán lườm cậu. Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô, cười vui vẻ nói: "Không còn cách nào, ở phương diện đó mà nói, rõ ràng là cậu ngốc hơn mình nhiều". "Vậy sao?" Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, véo má cậu để trả thù. "Ngoài bơi giỏi hơn mình ra, cậu còn có gì giỏi hơn mình?" "Cậu nhầm rồi, có rất nhiều việc mình có thể làm mà cậu không làm được!" Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô, cúi đầu xuống gần cô. "Ví dụ điều này..." Lạc Phán Phán lùi lại phía sau, lấy tay đẩy ngực cậu, lắp bắp hỏi: "Hướng Vũ Phàm,cậu... cậu... cậu muốn làm gì?". "Bây giờ chúng ta đã là người yêu của nhau rồi, cậu nghĩ là mình muốn làm gì?" Nói rồi, cậu cười, tiến sát lại phía cô. Mặt Lạc Phán Phán đỏ bừng lên, cô nhắm mắt lại. Khi mũi hai người sắp chạm nhau, bỗng nhiên cậu dừng lại. "Sao thế?" Cô mở mắt ngạc nhiên nhìn cậu, gò má vẫn đỏ bừng. "Hình như mình ngửi thấy có mùi gì đó là lạ?" Hướng Vũ Phàm chau mày, giả bộ như ngửi ngửi trên mặt Lạc Phán Phán. "Có mùi gì sao?" Lạc Phán Phán chau mày. Mời các bạn đón đọc Lần Đầu Biết Yêu của tác giả Ni Xảo Nhi.
Chúng Ta - Tân Di Ổ
Theo bạn, thời gian dành cho một cuộc tình là bao lâu? 1 năm – là thời gian tình yêu đẹp nhất, là những vị ngọt nếm rõ trên đàu môi mỗi chúng ta. 5 năm – là thời gian tình yêu thử thách nhất, là những vị đắng, chat và cái mằm mặn của nước mắt ai rơi. 10 năm – là những khoảng thăng trầm mỗi người tĩnh lại sau nhưng biến cố cuộc đời. Có thể ly, hợp cũng có thể vẫn bên nhau như lúc bắt đầu. Vậy tình yêu hai mươi tám năm gọi là gì? Cái tên nào mới có thể hợp được với nó? “ Điều em có thể cho anh, chính là ký ức hai mươi tám năm chúng ta quen biết nhau”. Kỳ Thiện và Chu Toản sinh ra chỉ hơn kém nhau đúng một ngày, từ bé đã được người lớn hai bên xem nhau là “ tiểu oan gia”, gần như mọi người đều cho rằng, sớm muộn họ cũng sẽ ở bên nhau thôi. Nhưng nào ngờ,  họ lại giữa được mối quan hệ bạn nối khố thân thiết này suốt hai mươi tám từ lúc còn nằm trong nôi đến hiện tại. Đối với Kỳ Thiện, Chu Toàn giống như một con diều vậy. Anh cao ngạo, rực rỡ đến lóa mắt bay lượn trên trời hè. Trời sinh ra anh tiêu dao, tự tại. Còn cô nắm sợ dây diều đó trong tay nhưng dù diều có đẹp đến nhường nào, bay cao đến đâu, người người có trầm trồ ngước nhìn thì có tích gì? Gió thổi về phía nào, anh sẽ bay theo về phía đó dù cô có cầm thì cũng chẳng thể kéo anh về hướng mình. Thứ duy nhất cô có chính là sợ dây kia diều mà thôi. Điều mà Kỳ Thiện thật sự muốn là một người bạn đời ổn định, một tình yêu nương tựa vào nhau. Cô tốn bao nhiêu thời gian để trao trái tim cho một người, thì cũng tốn từng ấy thời gian để lấy lại nó. Cô nghĩ, đã hai mười tám năm rồi, cô hẳn có thể miễn dịch với người đàn ông tên “Chu Toản”. Nhưng hóa ra “miễn dịch” lại chính là từng “trúng đôc”, chỉ là may chưa chết mà thôi. Từ đó, lòng cô trở nên vô tư, tầm mắt trở nên rộng mở hơn. Câu hỏi vẫn luôn canh cánh nơi đáy lòng cô, hãy cứ để thời gian trả lời!  *** Chu Toán, Cậu còn nhớ, tôi từng hỏi cậu xem tôi là gì của cậu không? Lúc đó tôi thực sự rất muốn biết câu trả lời, nhưng bây giờ thì không cần nữa. Tôi của năm 18 tuổi ấy, hoang mang mờ mịt với mối quan hệ của chúng ta mới hỏi ra một câu ngu ngốc như vậy. Tôi của hôm nay đã 28 tuổi, vẫn không có cách nào thoát khỏi mối ràng buộc với cậu, nhưng tôi thoát khỏi chính mình. Chúng ta sinh cách nhau một ngày, uống chung bầu sữa mẹ, hai nhà thân nhau còn hơn cả ruột thịt, nhưng như vậy thì sao? Hoàn cảnh tạo nên tính cách, tôi biết. Bố mẹ tôi bình bình đạm đạm yên ổn qua ngày, thế nên tôi cũng muốn được giống như họ vậy, có một tình yêu bình dị, với cậu. Tôi nhận ra điều này từ những ngày bắt đầu có sự hiểu biết về giới tính. Xung quanh tôi toàn là cậu và dấu vết của cậu. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ tồn tại một tình bạn thuần khiết giữa nam và nữ, chỉ là vấn đề thời gian, xem ai sẽ là người phá vỡ vách ngăn mỏng manh mang tên “bạn thân" này trước mà thôi. Tôi đã từng thích cậu, chính vì vậy cũng từng mong cậu cũng sẽ thích tôi. Tuy tôi biết trong lòng cậu có tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy không an toàn. Vậy, cậu có thể buông tay tôi không? Để tôi đi tìm một nơi gửi gắm khác, có thể người ta không thân với tôi như cậu, không quan trọng bằng cậu trong lòng tôi, nhưng ít ra, khiến tôi bớt sợ hãi. Được không, Chu Toán? … Kỳ Thiện, Cậu đừng nằm mơ! *** Review bởi: Tạ Thu Ngân - fb/hoinhieuchu   “Thứ em có thể cho anh là những hồi ức đã bỏ lỡ suốt 28 năm bên nhau của chúng ta.”  Yêu một người có thể yêu đến bao lâu? Một năm? Hai năm? Năm năm là quá dài, mười năm thành cổ tích. Hai mươi tám năm thì tình yêu có lẽ đã tan thành một phần máu thịt. Hai mươi tám năm đi qua, Kỳ Thiện đã từng sợ hãi, từng từ bỏ, từng gắng để thời gian mài mòn những rung động kéo dài suốt từ thuở ấu thơ cho đến khi khôn lớn, thế nhưng năm tháng vẫn thương tình, nên đã cẩn thận gói ghém những niềm yêu và giúp cô gìn giữ thật kĩ nơi đáy tim mình.  Hầu hết những chuyện tình thời niên thiếu đều trải qua những bước thăng trầm hệt như câu chuyện của Chu Toản và Kỳ Thiện: Cảm giác rung rinh đầu tiên ngỡ như cơn say nắng vào buổi còn hồn nhiên; Nỗi băn khoăn âu lo khi thời gian đi qua và dần phát hiện mình đã đem lòng yêu ai đó; Những hồi hộp, trăn trở, phân vân giữa có hay không thổ lộ, được chấp nhận hay bị chối từ; Những hờn ghen, giận dỗi trẻ con; Và nếu không may mắn thì sẽ còn là cả niềm tiếc nuối vì không có được hoặc đã để mất đi người ta rất yêu vào giữa độ thanh xuân đang đẹp nhất. Đây là cuốn tiểu thuyết Tân Di Ổ dùng để đánh dấu sự kết thúc dòng tiểu thuyết thanh xuân của chị, bởi vậy, chị vun vén cho câu chuyện của Chu Toản và Kỳ Thiện đầy đủ những cảm xúc của tình yêu tuổi trẻ. Và như thế, “Chúng ta” trở thành bài ca rất đẹp cho những người muốn tìm lại một quãng thanh xuân.  Chu Toản và Kỳ Thiện sinh cách nhau một ngày, lớn lên bên nhau từ độ còn nằm nôi. Những tháng năm đẹp nhất là những tháng năm hai đứa trẻ ngồi chơi nơi hiên cửa, là những ngày Chu Toản đứng dưới khoảng sân nhỏ ngóng lên ban công phòng Kỳ Thiện, những tối cậu trèo cửa sổ mang một món quà vào phòng cô và đùa vui bằng câu chuyện Công Chúa Tóc Dài. Suốt bao nhiêu năm, Chu Toản đi đến nơi nào cũng nhớ mang về cho Kỳ Thiện một món đồ nho nhỏ xinh xinh, để cô nâng niu cất vào chiếc rương báu vật giấu ở trong phòng. Trong tim Kỳ Thiện, những ngày ấy từng là những ngày đẹp tới độ gió dường như êm hơn và đến màu nắng gắt cũng hóa thành sắc màu lung linh nhất. Nhưng cùng với đó, họ lớn lên, những biến đổi của cuộc sống, những nghĩ suy phức tạp của tuổi trưởng thành, và cả những lần vô tình làm tổn thương nhau dần khiến cô sợ hãi. Tuổi thơ bỗng chốc hóa thành con sông lớn, mặt nước đẹp đấy nhưng bởi không thể bơi nên chẳng dám đến gần.  Chu Toản không phải là chàng trai hoàn hảo. Cậu có cả một loạt những tính xấu của một chàng trai mới lớn: ác miệng, mập mờ, lúc nắng lúc mưa, đôi khi ương bướng và cực đoan đến khó hiểu. Cuộc hôn nhân thất bại của bố mẹ, sự tan vỡ từ sớm của gia đình khiến cậu mất lòng tin. Ngược lại, Kỳ Thiện có trọn vẹn những gì cậu khao khát: Một ông bố hết mực yêu thương vợ con, một bà mẹ biết cảm thông và thấu hiểu. Kỳ Thiện lớn lên trong sự bảo bọc, cô là viên ngọc quý, là tấm gương soi thấu những cảm xúc thật nhất nơi Chu Toản. Những ngày bên Kỳ Thiện, yêu ghét khóc cười đều xuất phát từ trái tim. Chính điều ấy khiến cậu đâm sợ hãi Kỳ Thiện. "Cậu nói xem, sau này tớ sẽ ra sao? Chúng ta rồi sẽ thế nào?" Đó là câu nói Chu Toản thủ thỉ bên cạnh Kỳ Thiện vào buổi tối trước ngày cậu băng đại dương để xa cô cả nửa địa cầu. Mười tám tuổi, cả hai còn quá trẻ để định hình rõ tình cảm của mình, nên cứ ngây ngô vô tình đẩy đối phương ra xa. Và rồi cái "sau này" trong lời Chu Toản gom góp sự đổi thay của cả hai người. Sau này, Chu Toản trưởng thành, những phân vân thuở thiếu thời bay biến hết, cậu biết rõ Kỳ Thiện là người cậu cần, nên tính toán chi li, nối từng đoạn dây, giăng từng bẫy nhỏ kéo cô trở về. Sau này, Kỳ Thiện trưởng thành, nỗi buồn đau và thất vọng trước sự mập mờ của Chu Toản còn đó, cô tự nhủ Chu Toản không phải người mình cần, một người phụ nữ trưởng thành mong cầu nhất là bình an, cô sợ những gió bão không để trái tim yên lành khi ở bên Chu Toản. Thế là cuộc rượt đuổi lại bắt đầu, nhưng lần này, hai người đổi vai. Quá trình biến đổi tâm lý của cả hai được miêu tả vô cùng thản nhiên, trong nét thản nhiên có sự cuốn hút ngầm mang cái chất rất riêng của Tân Di Ổ.  Cũng giống như những tiểu thuyết khác của Tân Di Ổ, bên cạnh cặp nhân vật chính, hệ thống nhân vật phụ cũng được xây dựng tỉ mỉ, chăm chút kĩ càng. Chúng ta sẽ cảm thấy bức bối đến ngạt thở trong tình yêu mãnh liệt nhưng cũng cực kì dày vò của Chu Khải Tú và Phùng Gia Nam. Chúng ta sẽ tiếc nuối rất nhiều cho dòng kỉ niệm thuở rong chơi vô tư nơi núi rừng bao la của Thanh Khê và Chu Tử Khiểm. Chúng ta sẽ hơi cáu gắt nhưng rồi vẫn lắc đầu và mỉm cười cảm thông trước cách yêu trẻ con, bướng bỉnh nhưng bền bỉ và khăng khăng chấp nhất của Tần Lung. Ta cũng sẽ chìm trong quãng thời gian tuổi trẻ của Chu Yến Đình, và biết đâu trong một thoáng vẩn vơ cũng mong thanh xuân của mình từng có một thời như thế - một thời xinh đẹp, nồng nhiệt, nổi loạn và rực sáng. Kèm theo đó, vì là cuốn tiểu thuyết chia tay dòng văn học tuổi trẻ của Tân Di Ổ, nên chị đã để người đọc gặp lại Trịnh Vi, nghe về Lâm Tĩnh, nhắc tới Hàn Thuật, và thoáng chút tin vui của ai đó có lẽ là Trình Tranh và Tô Vận Cẩm. Người đọc sẽ yên lòng khi nhận ra cuộc sống của tất cả những nhân vật mà họ yêu quý đều ấm êm, và hẳn là Chu Toản cùng Kỳ Thiện cũng sẽ được bình an như thế.  Tựu chung lại, “Chúng ta” có đủ những gì người đọc cần tìm trong một cuốn tiểu thuyết thanh xuân. Có sách vở, trường lớp, bạn bè. Có những ngập ngừng, lo âu của một cô học trò khi “say nắng”. Có mối tình đầu trong trẻo, đơn sơ. Có những ngày rủ nhau rong chơi, có lần đầu hai người nhấp thử một ngụm rượu cay, một tối chàng trai dạy cô gái tập tành hút thuốc. Có những báu vật được anh gom lại gửi về cho cô từ khắp những phương trời từng đặt chân đến. Có cái hôn đầu tiên rất nhẹ. Đêm đầu tiên thoáng qua. Có lời tỏ tình dõng dạc giữa chốn đông người, lời cầu hôn ngập ngừng nhưng cũng hồn nhiên như trẻ thơ sau khi đã trải qua nửa đời dâu bể. Có lạc mất, tìm thấy, ra đi rồi trở về. Và cả một hành trình tình yêu đơm mầm, kết hoa, héo úa rồi lại được vun xới tưới tắm để bung nở lại. Không có sóng to bão lớn, chẳng cần hận thù dằn vặt, chỉ là câu chuyện kể lại quá trình hai con người làm thế nào để nhận ra tình cảm nồng nhiệt giữa biển lặng gió êm, rồi từ từ dựng xây, vun xới. Năm tháng ưu ái thanh xuân của Chu Toản và Kỳ Thiện, nên gói bọc lại những gì đẹp nhất trong một chiếc hộp hình cuốn sách, tặng cho những người muốn xem. Và như thế, “Chúng ta” trở thành món quà gửi về tuổi trẻ.  “Điều đẹp nhất trong tình yêu, là ‘anh’ và ‘em’ cuối cùng có thể trở thành ‘chúng ta’.” Với gia tài sáng tác đồ sộ của Tân Di Ổ, “Chúng ta” không hẳn là câu chuyện thu hút nhất. Nhưng nếu người đọc đang muốn tìm một tiểu thuyết thanh xuân khá trọn vẹn với văn phong đẹp, chắc chắn đây vẫn là một sự lựa chọn xứng đáng.   Mời các bạn đón đọc Chúng Ta của tác giả Tân Di Ổ.
Nhật Ký Sủng Ái Của Nữ Phụ Xinh Đẹp - Bệ Hạ Không Thượng Triều
Văn án: Giang Kiều xuyên thành nữ phụ, là một bia đỡ đạn ngoại trừ nhan sắc ra thì chỉ có hai bàn tay trắng, ở giữa truyện lại bị nhân vật phản diện tra tấn đến chết. Sau khi xuyên sách, Giang Kiều muốn trả lại tất cả những gì bọn họ đã làm với cô. Phong Dịch là nhân vật phản diện lớn nhất toàn văn, là người có tính cách lạnh lùng mà tới tâm anh cũng lạnh. Để thay đổi kết cục của bản thân, Giang Kiều chỉ có thể lấy lòng anh, trêu chọc anh, câu dẫn anh. Sau một đêm tình, Giang Kiều mới ý thức được cô đã câu dẫn sai người rồi. Sau khi Giang Kiều bỏ đi, Phong Dịch bắt đầu tìm khắp thế giới người phụ nữ ngủ xong liền chạy, không chịu trách nhiệm kia. Khi người phụ nữ tuyệt tình làm anh xao động mỗi đêm đứng trước mặt. Phong Dịch kéo cà vạt, trầm thấp nói, “Chúng ta hình như vẫn còn nợ chưa tính.” *** Một sáng Giang Kiều thức dậy và phát hiện mình xuyên vào một quyển sách, bản thân biến thành một nhân vật nữ phụ thúc đẩy tình tiết truyện. Giang Kiều xuyên thành tiểu thư Giang gia, cành vàng lá ngọc tính tình bốc đồng, cha không thương mẹ kế không yêu, kết cục cuối cùng còn bị hôn phu là một nhân vật phản diện của truyện giết chết. Giang Kiều cảm thấy mình rất xui xẻo. Để thay đổi số phận của mình Giang Kiều quyết định ra tay trước, đầu tiên sẽ tìm ra nhân vật phản diện đó và quyến rũ hắn. Bởi Giang Kiều tin rằng nếu kẻ đó yêu cô hắn sẽ không giết cô, kết cục của cô sẽ không phải là chết. Nghe có vẻ không thuyết phục nhưng lại rất hợp lý. Sau chút ít nỗ lực, Giang Kiều xác định được mục tiêu của mình là Phong Dịch, nhân vật phản diện quan trọng trong truyện. Phong Dịch là một người vô cùng lạnh lùng, tác phong làm việc và sinh hoạt đều rất lạnh nhạt cứng nhắc, không để ai có thể tiếp cận anh. Quá trình Giang Kiều quyến rũ Phong Dịch mình chỉ có thể cảm thán rằng: thả thính bậc thầy, một kế sách cưa trai hoàn hảo, phải nói là cực kỳ hoàn hảo luôn, từng bước từng bước không một kẽ hở. Tất nhiên Phong Dịch không thể nào phớt lờ một người con gái được tác giả miêu tả không có bất kỳ khuyết điểm nào, xinh đẹp quyến rũ mê người như vậy. Phong Dịch sa vào cái bẫy ngọt ngào Giang Kiều giăng ra, còn Giang Kiều cũng đi lệch kế hoạch ban đầu mà đem lòng yêu Phong Dịch. Thời gian yêu đương làm Giang Kiều phát hiện ra, bên trong Phong Dịch còn tồn tại một nhân cách khác, một nhân cách thích nói dối và trái ngược với con người Phong Dịch, đầy nổi loạn và tùy hứng. Sự xuất hiện trở lại của nhân cách thứ hai đã mở ra câu chuyện về quá khứ của Phong Dịch, về một âm mưu lớn của nhà họ Phong, về những mặt đen tối của hào môn mà nhiều thế lực đã cùng nhau che giấu. Những âm mưu đó là gì thì các bạn hãy đọc và tìm hiểu nha. Sau bao thăng trầm rời bỏ và tìm lại, họ quyết định bỏ qua các khúc mắc đang có rồi cùng nhau sát cánh điều tra rõ những bí mật được che giấu kia. Cuối cùng hai người hạnh phúc bên nhau, người xấu sẽ trả giá còn người tốt sẽ lấy lại được công bằng. Nghe cứ như truyện cổ tích vậy đó. “Cô chỉ từng muốn câu dẫn anh, nhưng lại không ngờ tới bản thân thật sự sẽ yêu anh. Anh có thể lạnh nhạt với tất cả mọi người, nhưng lại không thể phớt lờ cô. Bọn họ cùng nhau đi qua những tháng ngày đen tối, cùng nhau cứu vớt tương lại của hai người. trong bóng tối nắm lấy tia sáng nhỏ nhoi. Chỉ cần họ ở bên nhau thì mãi mãi sẽ không còn cuộc sống đen tối.” --- Nữ chính trong truyện hoàn toàn xứng đáng với cái tên “Nhật Ký Sủng Ái Của Nữ Phụ Xinh Đẹp”, một người con gái hoàn hảo không tì vết, xinh đẹp mê người, hoa nhường nguyệt thẹn, quyến rũ tới từng làn áo sợi tóc. Cô ấy tài ba việc gì cũng biết, từ súng đạn đến đua xe, từ đánh nhau với một đám người và tất tần tật các thứ, nhưng cũng hợp lý vì trước đó cô là đặc công. Đối với mình thì truyện này tạm được, nội dung có thể đọc giải trí và tìm ngọt ngào cho cuộc sống. Truyện có phần xoáy sâu vào việc điều tra các bí mật bị che giấu, diễn biến tình cảm của hai nhân vật chính khá nhanh chóng, chưa cụ thể, tuy nhiên vẫn có thịt cho con dân. Đoạn sau chỉ là cảm nhận cá nhân, các bạn có thể đọc thử truyện và cảm nhận nha, biết đâu là do dây não mình khác với mọi người, bình thường truyện mình thấy ngộ nghĩnh mọi người sẽ thích, lạ lắm luôn. *** Một đêm nọ, Phong Dịch nằm trên giường, không khí nóng bỏng trong phòng vẫn chưa tản đi, anh đang ngủ. Có lẽ do có người nằm bên cạnh nên anh ngủ rất ngon. Không biết sao, anh mơ. Ở trong mơ, đầu Phong Dịch lại càng nặng nề, anh giống như lạc bước vào một vùng đất tràn đầy ánh sáng. Phong Dịch đi về phía ánh sáng phát ra, khung cảnh trước mắt dần rõ ràng hơn. Nhìn về phía căn phòng quen thuộc, anh có chút hoảng hốt. Anh cảm thấy như tất cả giống như ảo cảnh, giống như là kiếp trước của anh. Trên ti vi đang chiếu tin tức, Phong Đình chết vì tai nạn, vụ án không có gì đáng nghi nhưng cảnh sát lại nghi ngờ hung thủ là con trai Phong Đình, Phong Dịch. Một người mặc tây trang màu đen đứng trước ti vi, chăm chú xem tin tức. Nhìn bóng lưng ấy, Phong Dịch lại cảm thấy rằng đó là kiếp trước của anh. ‘Phong Dịch’ nhìn ti vi, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo. Phong Đình chết rồi, hận ý trong mắt anh lại còn mạnh mẽ hơn. Ngoài cửa vang tiếng chuông, cảnh sát dẫn người tới, đề nghị ‘Phong Dịch’ phối hợp điều tra. Trong quá trình điều tra, cảnh sát không tìm được chứng cứ gì, đành phải thả ‘Phong Dịch’ ra. Sau khi rời khỏi đồn, ‘Phong Dịch’ bị phóng viên bao vây, bọn họ đều quan tâm tới cái chết của Phong Đình. ‘Phong Dịch’ nhìn thẳng vào ống kính, đáy mắt vẫn lạnh băng, nhưng lại lộ ra chút ý cười, giống như muốn khoe khoang. Anh giống như người đứng xem, nhìn một kiếp của mình, xem những chuyện bản thân phải trải qua. Ý thức của anh có chút mơ hồ nhưng anh biết đây là mơ. Trong giấc mơ, mọi chuyện xảy ra đều không tốt, anh không gặp được Giang Kiều, cũng qua vài năm sau anh mới biết được bản thân bị tẩy não và chân tướng cái chết của mẹ. Nhưng trước khi anh nhận thấy điều gì lạ, Phong Đình đã kịp xóa hết manh mối đi, làm cho anh có tra thế nào cũng không kéo được Phong Đình ra ngoài sáng. Để Phong Đình nhận lấy trừng phạt, kiếp trước anh đã động tay động chân với Phong Đình, giả thành sự cố. Cuối cùng, cảnh sát không tra ra được manh mối nào. Trong căn phòng tối tăm, Phong Dịch choàng tỉnh. Không khí hơi lạnh, cực kỳ giống với giấc mơ đó. Phong Dịch vươn tay, trong không khí lạnh băng chạm tới thân thể ấm áp bên cạnh. Trời chưa sáng, Phong Dịch nắm lấy tay Giang Kiều. Cô không tỉnh dậy, chỉ nhích người đến gần anh hơn. Hơi thở của cô vương vấn bên tai anh, anh tập trung lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng ấy. Dù giấc mơ ấy có phải là kiếp trước của anh hay không, tất cả đã khác rồi. Kiếp này, chẳng những người phạm tội nhận được sự trừng phạt, anh còn có người để bảo vệ cả đời. Anh cúi đầu ngửi hương thơm nhàn nhạt quen thuộc ấy. ... Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Sủng Ái Của Nữ Phụ Xinh Đẹp của tác giả Bệ Hạ Không Thượng Triều.
Không Cẩn Thận Đụng Phải Tổng Giám Đốc - Khiết Tâm
Đôi điều muốn nói. 1.     Chân thành cảm ơn người đã hướng dẫn tôi edit: Ami - ngocquynh520 ( ai yêu tiểu thuyết TQ mà từng lang thang trong diễn đàn đều biết Ami rất nổi tiếng). 2.     Đây là truyện đầu tiên tôi edit tự lập, do đó còn nhiều chỗ sai sót mong mọi người chỉ bảo thêm. 3.     Tôi ko phải là tác giả cũng ko biết tiếng Trung vì vậy ko đảm bảo nội dung truyện đúng 100% vs ý của tác giả, chỉ dùng  hết sức mh truyền tải nội dung truyện cho mọi người thưởng thức. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. *** Không phải chỉ là tổng giám đốc thôi sao! Phải ở nơi cao khó tìm như vậy sao? Cô chẳng qua là đưa cái thư mời cho hắn. Thiếu chút nữa không còn sức lực mà mất nửa cái mạng! Thật may là, cô gặp được một người đàn ông lạ mà tốt bụng. Nói có thể giúp cô tìm được tổng giám đốc đó, Cô thật là quá may mắn! Ô. . . . . . Chuyện làm sao lại biến thành như này! ? Cô ở trước mặt người đàn ông xa lạ này. Mang tổng giám đốc đó ra mắng cho bõ tức Còn ở buổi liên hoan của tổng giám đốc chạy lên trộm điểm tâm cho hắn ăn. Nhưng, thế nào cô cũng không nghĩ đến. Người đàn ông xa lạ này, lại chính là tổng giám đốc - người mà miệng cô từng mắng té tát!? *** Giác quan thứ sáu nói cho hắn biết, chuyện lớn rồi. Không chờ thêm một giây đồng hồ, Mục Thiên Dương lập tức đứng lên đi về phía chuông khẩn cáp báo hoả hoạn. Hắn vươn tay, đè xuống. Trong khoảng thời gian ngắn, chuông báo vang dội cả tòa cao ốc Babel, thanh âm chói tai phá vỡ sự bình yên vốn có của khu cao ốc này. "Cao ốc Ba bel bị hỏa hoạn rồi ! ?" " Cao ốc Ba bel bị hỏa hoạn rồi! ?" Các nhân viên trong cao ốc Babel, đều từ trong phòng làm việc vọt ra đại sảnh, bay vọt vào cầu thang thoát hiểm. Lúc này, trừ chạy trối chết ra ngoài, còn có chuyện quan trọng hơn? ! Sau một khắc, Mục Thiên Dương lợi dụng hệ thống truyền thanh triệu tập lại tất cả nhân viên. "Không có hỏa hoạn. Tôi yêu cầu mọi người lục tìm mọi gian phòng, phòng họp, bất kỳ chỗ nào có thể chỗ giấu người!" Mục Thiên Dương nói: "Người nào tìm được Doãn Thần Lam trước, tôi sẽ thưởng. . . . . . Một vạn" Một vạn? ! Một vạn? ! Bọn họ không có nghe lầm chớ? Mời các bạn đón đọc Không Cẩn Thận Đụng Phải Tổng Giám Đốc của tác giả Khiết Tâm.