Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vì Tôi Là Tiên Nữ

Lưu ý: "Trò chơi sinh tử" được đề cập trong truyện là trò PUBG - một game sinh tồn nổi tiếng. Ở trong truyện, các nhân vật không thi đấu game mà là tham gia bằng người thật.   ***   Câu lạc bộ Queen của nước Mỹ là một câu lạc bộ chuyên nghiệp hàng đầu trong giới thi đấu "Cuộc chiến sinh tử" phiên bản người thật. Át chủ bài của Queen là nữ tuyển thủ có tên là "Nữ chiến binh mỉm cười W", gọi tắt là W.   Nữ tuyển thủ này khi thi đấu đều đeo một chiếc khẩu trang in chữ W che đi nửa khuôn mặt, vì vậy tuy nổi tiếng nhưng không ai biết dung mạo thật sự của cô ra sao.   W có thành tích vượt bậc hơn người, cô là biểu tượng bất diệt của "Cuộc chiến sinh tử", là nữ thần bất bại trong lòng người hâm mộ.   W tên thật là Lục Mạn Mạn. Cô là con nuôi của một cặp đôi đồng tính, được nuôi dưỡng bởi hai người cha tại thành phố Manhattan của nước Mỹ xinh đẹp. Cô từ nhỏ đã tập luyện "Cuộc chiến sinh tử" phiên bản người thật, trở thành đội trưởng câu lạc bộ Queen, đạt vô số giải thưởng và thành tích hơn người.   Thế nhưng cô lại gặp phải tai nạn chấn thương chân, dẫn đến việc thi đấu không còn tốt như xưa nữa. Cho nên vào ngày sinh nhật thứ mười chín của Mạn Mạn, cô bị "sa thải" khỏi câu lạc bộ Queen.   Đêm hôm đó, Lục Mạn Mạn cùng hai người cha của mình đến quán bar giải sầu. Cô bất cẩn uống say, mơ màng đi nhầm vào nhà vệ sinh nam. Đó không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là còn bị một anh chàng đẹp trai người Trung Quốc bắt gặp!   Đây vốn là một tình huống xấu hổ đến nỗi có thể tìm một cái hố để chui vào, nhưng may mắn là anh chàng đẹp trai bắt gặp cô kia lại là một người hết sức ga lăng và lịch thiệp, không để Mạn Mạn quá mức xấu hổ. Đó là lần đầu tiên Lục Mạn Mạn gặp Nguyên Tu.   Lần thứ hai gặp lại, là trên đấu trường quốc tế "Cuộc chiến sinh tử". Lục Mạn Mạn xuất hiện với tư cách là W kiêu ngạo tự tin, tuy đã không còn trong câu lạc bộ nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng tới thành tích bất bại của cô.   Nguyên Tu lại là đội trưởng của câu lạc bộ X đến từ Trung Quốc. Anh không nhận ra Lục Mạn Mạn, bởi vì hiện giờ cô là W, là nữ chiến binh có nụ cười ẩn sau lớp khẩu trang.   Nhưng mà, tên Nguyên Tu này lại ở giữa trận đấu căng thẳng, giữa sóng trực tiếp hàng triệu người xem, công khai trêu ghẹo cô!    Trích đoạn:   Bên cạnh Lục Mạn Mạn không có chỗ núp, toàn thân bại lộ.   Nguyên Tu lại không lập tức động thủ, chỉ nói: "Qùy xuống gọi tiếng ba, sẽ tha cho cô một mạng."   Lục Mạn Mạn nói: "Ba tôi là gay, anh phải không."   Truyền trực tiếp:   [Tỷ tỷ thật tốt.]   [Sóng gió này thật đẹp]   [Để cho anh ấy nghịch ngợm.]   "Thật đáng tiếc tôi nam thẳng nhưng mà..." Nguyên Tu suy nghĩ một chút: "Gọi một tiếng chồng, cũng không phải là không thể."   Lục Mạn Mạn:..   ...   Từ ngày hôm đó, Nguyên Tu được cả thế giới gán cho một cái danh "Chồng của W" :v   Lục Mạn Mạn rời khỏi câu lạc bộ Queen, theo hợp đồng thì không thể tiếp tục đầu quân cho chiến đội thi đấu chuyên nghiệp nào khác tại Mỹ trong vòng vài năm. Cùng thời gian ấy, Lục Mạn Mạn có cơ hội đi trao đổi sinh viên ở Trung Quốc. Thế là, cô quyết định đến Trung Quốc học tập và tiếp tục con đường thi đấu của mình.   W vốn là một huyền thoại trong giới thi đấu "Cuộc chiến sinh tử", thành tích khó ai qua được. Thế nhưng giờ đây, Lục Mạn Mạn buộc phải vứt bỏ hết tất cả mọi thứ cô từng đạt được, khép lại một đoạn quá khứ lẫy lừng của W. Cô đến Trung Quốc, nỗ lực bắt đầu lại tất cả từ con số 0. Sẽ chẳng ai ở đây biết Lục Mạn Mạn là W danh tiếng lẫy lừng, W sẽ là một quá khứ khép lại nhưng cô sẽ mở ra một thời đại mới   Thế nhưng, cho dù quyết tâm như thế nào, hiện thực vẫn luôn tàn khốc. Chẳng ai biết Lục Mạn Mạn là W, nên chẳng ai nhìn nhận tài năng của cô. Không có thành tích, đồng nghĩa với việc không có bất cứ câu lạc bộ thi đấu chuyên nghiệp nào đồng ý nhận cô. Hơn nữa Lục Mạn Mạn vốn trưởng thành ở Mỹ, khi đến Trung Quốc rất khó có thể thích nghi với hoàn cảnh lạ ngay lập tức nên cô gặp rất nhiều khó khăn.    Nhưng Lục Mạn Mạn gặp lại Nguyên Tu.   Nguyên Tu đã xuất hiện vào lúc Lục Mạn Mạn gặp rắc rối, kéo cô ra khỏi tình huống khó xử, không những vậy mà còn giúp đỡ cô rất nhiều việc. Cả hai trải qua rất nhiều điều, từ lúc Mạn Mạn bàn tay trắng bắt đầu lại con đường thi đấu, cô lấy một cái tên mới là "M4", tham gia cuộc thi quy mô nhỏ nhất trong trường đại học, từ khởi đầu kém nhất mà dần dần tiến lên phía trước. Dĩ nhiên, do tài năng và trình độ của Lục Mạn Mạn vẫn còn đó, cô thuận lợi tiến lên, tìm một vị thế xứng đáng với bản thân mình.   Thời đại của W khép lại, thời đại M4 lại được mở ra.   Đối với Nguyên Tu, W là nữ thần trong lòng anh từ lúc bắt đầu sự nghiệp thi đấu "Cuộc chiến sinh tử". W tài năng, W bất bại, W là huyền thoại trong giới. Nguyên Tu cố gắng từng giờ từng phút, ngày ngày nỗ lực nâng cao trình độ bản thân, chỉ vì muốn đuổi kịp bước chân W.   Trước kia cô và anh đã từng gặp nhau trong một cuộc đấu, khi đó cô chưa rời khỏi Queen, vẫn là một W ngạo nghễ tự tin. Nguyên Tu khi ấy thua dưới họng súng của W, nhưng anh vô cùng hạnh phúc và sung sướng.   Nhưng anh không ngờ không lâu sau lại có thể gặp lại cô trong nhà vệ sinh nam. Tuy lúc đó Lục Mạn Mạn không phải là W tự tin cùng chiếc khẩu trang, nhưng Nguyên Tu liếc một cái liền nhận ra Lục Mạn Mạn là W. Cũng chính vì vậy mà anh có gan trêu chọc cô giữa sóng trực tiếp vào lần tiếp theo cả hai chạm mặt.   Lục Mạn Mạn sang Trung Quốc, Nguyên Tu và cô gặp nhau nhiều lần, cùng nhau trò chuyện nhắn tin. Cả hai dần thân thiết và thấu hiểu nhau hơn. Tất cả mọi người xung quanh đều có thể nhìn ra Nguyên Tu thích Mạn Mạn. Ấy vậy mà cô nàng Mạn Mạn từ nhỏ sống ở Mỹ, tính tình vô cùng thẳng thắn ngây thơ, miệng lưỡi thành thật, thậm chí có thể gọi là đầu gỗ. Cho nên đối với tình cảm của Nguyên Tu, Mạn Mạn không nhận ra, cũng không biết phải làm gì. Thế nên mới thấy con đường truy vợ của Nguyên Tu thật chẳng dễ dàng :v   Tình cảm của Nguyên Tu và Mạn Mạn vô cùng đáng yêu và ngọt ngào. Câu chuyện giống như một quá trình dài về sự phát triển của con đường thi đấu của Mạn Mạn mà ở đó, vẫn luôn luôn có một Nguyên Tu bên cạnh ủng hộ và đồng hành cùng cô.   Từ trước đến giờ mình vốn không quá yêu thích thể loại hiện đại ngọt sủng, thế nhưng mình lại cực kì cực kì thích truyện của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa. Tác giả luôn có cách thổi hồn vào những câu chuyện tưởng chừng hết sức bình thường, đối với mình truyện của tác giả này có một sức hấp dẫn rất riêng, vô cùng lôi cuốn.   Vì vậy mà "Vì tôi là tiên nữ" là một đề cử mình dành cho các bạn yêu thích thể loại này. Đây sẽ là một câu chuyện hết sự ngọt ngào và ấm áp, giúp bạn vượt qua mùa đông đang cận kề đó ạ :3 Vì vậy mà hãy nhảy hố cùng mình nhé, cam đoan rằng bạn sẽ yêu thích Lục Mạn Mạn và Nguyên Tu đấy.   "Nhất định sẽ!" Cô cố nén nước mắt, ánh mắt kiên định: "M4 nhất định sẽ càng lửa hơn W, M4 nhất định sẽ giết chết đám con trai thối tha này!"   Nguyên Tu mỉm cười đưa tay vuốt vuốt đầu cô: "Tới đi, giết chết tôi."   Tựa như một cái chạm liền bùng nổ, Lục Mạn Mạn chợt ngã nhào lên Nguyên Tu, đè anh xuống ghế salon, móng tay nắm chặt lấy cổ áo của anh, tựa như một con mãnh thú nhỏ hung mãnh.   Nguyên Tu bất ngờ không kịp đề phòng bị cô đè ngã nhào, anh nhìn cô, nhìn gương mặt đỏ hồng của cô gần trong gang tấc, nhìn đôi mắt mơ màng tròng mắt màu nâu của cô, xuống chút nữa, là môi óng ánh trơn bóng của cô.   Hô hấp của hai người đan xen, gần trong gang tấc.   "Nguyên Tu, tôi có thể hôn cậu được không..." Cô nhìn môi của anh, trong ánh mắt mang theo tia khát vọng.   Hơi thở anh bất ổn: "Nếu như tôi nói không thể, cậu sẽ buông tôi ra sao?"   "Không biết."   "Vậy còn hỏi cái gì."   Một giây kế tiếp, anh đè sau ót cô lại, chủ động hôn lên đôi môi mềm mại của cô.   Răng môi dây dưa say trong cồn bia, càng hôn càng sâu. Cùng cảnh đêm hòa hợp. _______   " ": Trích từ truyện   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đồng hồ trên tường vừa mới chỉ hướng tám giờ. Ở ban công phía trước, một đôi đồng tính luyến ái nam đang ở dưới ánh nắng sáng sớm tưới chậu hoa, thuận tiện tán tỉnh. Vào giờ phút này, trên màn hình điện thoại di động của Lục Mạn Mạn có hai tin nhắn ngắn. Một cái đến từ bạn trai cũ Kiều Tinh Dã: ""Mạn Mạn, chuyện không phải như em nghĩ."" Một cái tin nhắn khác, đến từ người Giám đốc của chiến đội chuyên nghiệp Queen: ""Lục Mạn Mạn, buổi chiều tới câu lạc bộ một chuyến, liên quan tới chuyện nghỉ thi đấu của em."" Lục Mạn Mạn thờ ơ quét mắt nhìn hai tin nhắn, móng vuốt trắng nõn mò tới phía khoai tây chiên, nắm lấy một nắm ném vào trong miệng. ""Xoẹt xoẹt"" Giòn rụm mùi thơm khắp nơi, miệng đầy dầu mỡ. Vào sáng sớm ở cái tuổi mười chín chán ghét, Lục Mạn Mạn nhận được hai tin nhắn, dường như không phải tin tức tốt gì. Cô thở dài một tiếng, lật xem tin nhắn từ trên xuống, cân nhắc nên trả lời cái nào trước. Ba Alex múc một chén súp ngô đậm đặc nóng đặt tới trước bàn, sau đó hôn trán của Lục Mạn Mạn một cái: ""Happy birthday."" ""Cảm ơn ba Alex."" Alex ấm áp điềm đạm, khi cười lên khóe miệng sẽ kéo theo hai má lúm đồng tiền. Lục Mạn Mạn ngẩng đầu lên: ""Alex, con muốn hỏi ba một vấn đề."" Alex ngồi trên cái ghế chân cao bên cạnh cô: ""Sao?"" ""Nếu, con chỉ nói là nếu, trong ngăn kéo của ba Louis có một hộp bao cao su, lúc ba rời đi, nó vẫn còn đầy, sau khi người đi công tác trở về, nó đã bị dùng hết sạch, ba sẽ làm gì?"" Alex ngẩng đầu nhìn về phía người yêu trên ban công đang tưới hoa, trầm ngâm chốc lát, nói: ""Đây là không có thể."" Lục Mạn Mạn nhíu mày: ""Tại sao?"" Alex: ""Em ấy là phía dưới ấy."" Lục Mạn Mạn: ""Hả?"" Ba Alex chỉ chỉ đầu cô: ""Đứa trẻ hư nói cũng không hiểu."" Lục Mạn Mạn không nghe theo không bỏ qua: ""Chỉ là giả thiết."" Alex: ""Dùng hết thì lại đi mua một hộp khác."" Lục Mạn Mạn: ""Chỉ như vậy?"" Alex nghi hoặc: ""Nếu không thì sao?"" Lục Mạn Mạn nhắc nhở: ""Hoặc là chia tay."" Alex: ""Tại sao phải chia tay."" Lục Mạn Mạn: ""Ông ấy phản bội ba."" Alex: ""Cùng một chỗ với em ấy đặc biệt vui vẻ, điều này rất quan trọng."" ""A..."" Lục Mạn Mạn quyết định tạm thời không để ý đến tin nhắn của bạn trai cũ, buổi chiều Alex lái xe đưa cô đến câu lạc bộ Queen. Câu lạc bộ ở trong một ngôi nhà gỗ bốn tầng màu đỏ trên Đại lộ thứ năm, ánh mặt trời tại thời điểm này làm nổi bật màu sắc tươi sáng của ngôi nhà gỗ nhỏ. Ở bên ngoài ngôi nhà gỗ để một cái biển chữ Queen, vào ban đêm, nó sẽ phát ra ánh đèn neon màu đỏ rực rỡ, chiếu sáng cả khu phố. Câu lạc bộ chuyên nghiệp Nữ hoàng, là câu lạc bộ chuyên nghiệp hàng đầu thế giới thi đấu《 Sống sót từ trong nguy hiểm cuộc chiến sinh tử》 người thật hiện nay, mới vừa kết thúc cuộc thi đấu thế giới quý thứ ba, đội Nữ hoàng đoạt được hạng nhất, thu hút sự chú ý toàn thế giới. Câu lạc bộ thành lập cách đây sáu năm, tuyển thủ át chủ bài được gọi là ""Nữ chiến binh mỉm cười W"", cái tên nữ chiến binh mỉm cười W này đến từ cái khẩu trang được đeo mỗi trận thi đấu, chữ W màu đỏ được in lên khẩu trang đen, giống như nụ cười mỉm tà ác. Không ai biết ""Nữ chiến binh mỉm cười W"" trông như thế nào, nhưng cái khẩu trang mỉm cười W kia, đã trở thành biểu tượng bất diệt của trận đấu 《 Cuộc chiến sinh tử 》 người thật, W chính là nữ thần bất bại trong lòng tất cả người hâm mộ cuồng nhiệt. W - Win Mời các bạn đón đọc Vì Tôi Là Tiên Nữ của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi - Cẩm Hạ Mạt
“Không phải cô muốn chúng tôi trả ơn sao? Không bằng... Tôi lấy thân báo đáp đi!” Sau đó anh dùng một nụ hôn làm cô vạn phần hoảng sợ. “Xin thiếu gia tự trọng.” “Tự trọng? Bổn thiếu gia lớn như thế vẫn là lần đầu tiên nghe thấy người khác nói với tôi như vậy.” “A!” Một bóng dáng xinh đẹp ngã lộn qua vai, thiếu niên dáng dấp như yêu tinh ngã xuống đất bằng một tư thế quái dị. “An Sơ Hạ, cô, nhất, định, phải, chết!” Từ đó, đời cô, hoàn toàn thay đổi... *** Đôi mắt đẹp như ngọc của An Sơ Hạ từ từ nhắm lại, trong đầu vẫn còn hiện lên nụ cười dịu dàng của mẹ. Cô không dám tin, người mẹ xinh đẹp dịu dàng của mình cứ như thế mãi mãi rời bỏ cô. “Này! Bây giờ cô rất đắc ý phải không?” Một giọng nói không mang theo một chút nhiệt độ nào vang lên bên tai, hơi thở ấm áp của anh làm cho thần kinh cô trở nên tê dại. Ngay sau đó một bàn tay nặng nề đặt lên vai cô. An Sơ Hạ thầm thở dài trong lòng, vị Hàn đại thiếu gia này, hình như cũng quá trẻ con rồi. Cảnh tượng vài tiếng trước lại thoáng qua trong đầu cô... “Thất Lục, sau này Tiểu Sơ Hạ sẽ là em gái con, con phải chăm sóc em thật tốt đấy.” Mẹ Hàn Thất Lục Khương Viên Viên một tay ôm vai An Sơ Hạ, một tay chuẩn bị mở cửa phòng Hàn Thất Lục. Nghe lời này, thân thể Hàn Thất Lục cứng đờ, từ từ xoay người bắt đầu nhìn từ trên xuống dưới ân nhân cứu mạng lão đầu nhà bọn họ. Dáng vẻ cô gái này mi thanh mục tú*, không coi là xinh đẹp nhất, nhưng mà mang lại cho người khác cảm giác bình yên. Đặc biệt là đôi mắt trong suốt kia của cô, giống như một hồ nước sạch, không có một chút tạp chất nào. *Mi thanh mục tú: Lông mày dài nhỏ, mắt đẹp, chỉ diện mạo đẹp đẽ. Nhưng mà anh mới không bị vẻ ngoài trong sáng của cô làm mê muội. Nên biết rằng, mẹ cô ta tốn rất nhiều tâm tư, dùng mạng mình cứu mạng cha anh. Nghe nói mẹ cô ta bị ung thư giai đoạn cuối, là người sắp chết, mưu kế tính toán như thế, chỉ mong con gái bảo bối được vào cửa nhà họ Hàn? Đúng là người phụ nữ nham hiểm! Mà anh ghét nhất, chính là người lòng dạ sâu như thế. An Sơ Hạ cũng đánh giá Hàn Thất Lục trước mặt. Nhìn qua đã biết là dáng vẻ thiếu niên xấu, một tay kiêu ngạo đút trong túi quần, một tay khác cầm chiếc áo khoác đen vắt trên vai. Sớm đã nghe nói người nhà họ Hàn lớn nhỏ đều kiêu ngạo độc đoán, lần đầu tiên nhìn thấy anh đúng là có một loại cảm giác chán ghét khó hiểu. Nhưng mà nghĩ lại, bây giờ cô sống nhờ nhà họ Hàn, không thể đối nghịch với con trai duy nhất nhà bọn họ được, chỉ có thể mỉm cười, thân thiện nói: “Xin chào, em là An Sơ Hạ, sau này mong được chỉ giáo nhiều!” “Chán ghét!” Ai ngờ đối phương lại nói hai từ không biết xấu hổ như thế. Không đợi An Sơ Hạ phản ứng lại, Khương Viên Viên đã đã bị chọc tức đến mức thở mạnh. Một tay chống eo, giống như một người phụ nữ chanh chua chỉ vào Hàn Thất Lục: “Nào có người đối xử với em gái không lễ phép như thế? Còn không mau nói xin lỗi cho mẹ!” Lúc này, An Sơ Hạ vẫn không nói gì... Bản thân cô muốn trực tiếp đi qua bóp cổ anh ta, nhưng mà dì đã nói như thế, cô mà hành động như vậy là cô không đúng. “Không sao đâu dì. Có thể hôm nay tâm trạng thiếu gia không tốt.” Trên mặt nở nụ cười hơi mất tự nhiên, thấy ánh mắt Hàn Thất Lục nhìn cô cũng không thân thiện hơn. Nhưng mà cô không quan tâm. “Thật sự rất xin lỗi Tiểu Sơ Hạ, nhưng con không cần gọi nó là thiếu gia, gọi tên hoặc gọi anh là được rồi.” Khương Viên Viên mỉm cười, vừa quay đầu đã đổi sang bộ mặt nghiêm khắc nói: “Con lên tầng trở về phòng suy nghĩ cho mẹ! Tối hôm nay, con cũng không cần ăn cơm!” Thấy ánh mắt lúc đi của Hàn Thất Lục tràn đầy tức giận, An Sơ Hạ một loại dự cảm chẳng lành. Chỉ là, cô không nghĩ ra, hơn mười giờ đêm, cậu ta chạy đến phòng cô làm gì? “Tôi có tên, không phải gọi là này.” Cô xoay người lại, cả người mặc một chiếc váy trắng viền hoa giống như một cô công chúa xinh đẹp. “Nhìn đi, không có mẹ tôi ở đây, dáng vẻ cô kiêu căng phách lối như thế? Hừ!” Hàn Thất Lục nắm chặt hai vai cô, ánh mắt giống như muốn phun lửa: “Nói! Rốt cuộc cô đến nhà tôi có mục đích gì?” Mục đích? An Sơ Hạ cười nhạt: “Mẹ tôi vì cha anh mà chết, mục đích của tôi chính là làm cho cả nhà các người cảm thấy biết ơn tôi, báo đáp tôi! Hiểu chưa?” Thật ra trong lòng cô không phải nghĩ như thế. ... Mời các bạn đón đọc Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi của tác giả Cẩm Hạ Mạt.
Hắc Phong Thành Chiến Ký - Nhĩ Nhã
Hắc Phong Thành Chiến Ký là phần tiếp theo của Long Đồ Án Quyển Tập , bao gồm mười chiến dịch, địa điểm chủ yếu là Hắc Phong Thành ở Tây Bắc, đồng thời cũng có tình tiết phá án xen kẽ giữa các chiến dịch ~~ Sự xuất hiện của Ác Đế Thành phá vỡ bình yên của vùng Tây Bắc, trận chiến giữa chính và tà hết sức căng thẳng. Vụ án kết hợp với chiến dịch, toàn bộ nhân vật trong Long Đồ tiếp tục trải qua những câu chuyện truyền kỳ. *** Núi Hắc Phong nằm ở phía Nam của Thành Hắc Phong, đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, sườn núi cây cối tốt tươi, chân núi có suối nhỏ đan xen, quả là một ngọn núi bốn mùa luân chuyển. Con đường quan đạo kéo dài từ biên giới Trung Nguyên cho tới Hắc Phong Thành do xe ngựa thường xuyên qua lại, cho nên vô cùng rộng rãi, mặt đất cũng vì vậy mà bằng phẳng. Bốn phía của quan đạo đều có núi bao phủ, chỉ cần vòng qua núi Hắc Phong là có thể trực tiếp đi thẳng tới cửa thành phía Nam của Hắc Phong Thành. Dưới chân núi có quân doanh của Triệu gia quân, một phần của đại quân Trung Lộc đóng ở đây, quân trướng kéo dài tới trăm dặm, tính từ cửa Nam của thành Hắc Phong cho đến núi Hắc Phong, tổng số quân lính lên tới mười hai vạn người. Phía Bắc Hắc Phong Thành giáp với núi Hắc Phong, phía Nam giáp Đại Tống, phía Tây Bắc lại giáp với một tòa thành hết sức phồn hoa - Tây Châu Phủ. Trên sườn núi phía Nam có rất nhiều chùa và miếu, có cả những ngôi chùa gần nghìn năm tuổi, hương khói rất vượng. Một ngày sáng sớm, tại một ngôi miếu gọi là 'Lưu Vân Tự' tọa lạc ở lưng chừng sườn núi phía Tây Nam của thành Hắc Phong, có hai vị tiểu hòa thượng mang theo cây chổi rơm, ngáp một cái rồi quét lá rụng trước cửa. Hai người vừa quét vừa trò chuyện, mấy ngày hôm trước quan tiên phong của Triệu gia quân là 'Hỏa Kỳ Lân' Âu Dương Thiếu Chinh mang theo kỵ binh trở về quân doanh, phỏng chừng nguyên soái Triệu Phổ cũng sắp dẫn binh mã quay về. Trong lúc trò chuyện, phía bên kia rừng truyền đến tiếng "xào xạc" khác thường, không giống tiếng gió thổi, cứ như đang có vật gì đó đang di chuyển vậy. "Ai nha!" Tiểu hòa thượng nhỏ tuổi chạy đến trốn phía sau lưng của tiểu hòa thượng lớn hơn, "Sư huynh, không phải là dã thú xuống núi đấy chứ?" Vị tiểu hòa thượng lớn hơn có chút bất đắc dĩ nhìn sư đệ của hắn, "Núi Hắc Phong làm gì có dã thú, nhưng mà hươu sao thì có rất nhiều đấy. Chúng không cắn người, ngược lại còn rất thú vị, đệ có mang theo bánh không? Nếu chúng chạy đến, chúng ta cho bọn nó ăn đi." Tiểu hòa thượng kia vừa mới nói xong chữ "đi", trong rừng cây liền "viu" một tiếng, một con Hắc Hổ cực lớn chui ra, bay qua đỉnh đầu của hai tiểu hòa thượng rồi nhảy vào khu rừng bên dưới núi. Hai tiểu hòa thượng vẫn duy trì tư thế há hốc miệng ngẩng đầu nhìn bầu trời. "Sư huynh, đó là hươu sao à?" Mãi một lúc lâu, tiểu hòa thượng túm lấy vị sư huynh đang trợn mắt há mồm, hỏi, "Nó có ăn bánh không?" Lúc này, trong rừng lại truyền đến một loạt tiếng động xôn xao, hai tiểu hòa thượng sợ tới mức ôm nhau thành một cục. "Viu viu" hai cái, trong rừng cây lại xuất hiện vài bóng người, chẳng qua hiện tại không phải hắc hổ mà là vài người thợ săn mang theo cung tên. "Tiểu hòa thượng!" Dẫn đầu là một thiếu niên cường tráng hỏi hai người, "Có thấy một con hắc hổ không?" "Cái này..." Hai vị tiểu hòa thượng cùng nhau gật đầu. ... Mời các bạn đón đọc Hắc Phong Thành Chiến Ký của tác giả Nhĩ Nhã.
Vị Khách Lúc Nửa Đêm - Triệu Hi Chi
Thời không sai chỗ, đêm khuya gặp nhau *** Sau 0 giờ đêm, đèn đuốc rã rời. Một trận mưa đi qua, không khí ban đêm oi bức, ngưng đọng. Một chiếc xe cảnh sát đỗ ngoài nhà tang lễ, dòng xe Passat phổ thông, đuôi xe bên trái sơn dãy số H3987, cửa kính xe mở một nửa. Một nam một nữ đứng sóng vai ngoài cửa xe hút thuốc, Tông Anh ngồi trên ghế lái, cố mở hộp chao (*) cá lăng, phần móc kéo bị đứt, chỉ có thể dùng dao mở. (*) Chao là một loại gia vị được làm từ đậu nành, qua quá trình chế biến và thành đậu hủ được lên men. Chao có 2 loại là chao ướt và chao khô. Chao ướt thì được dùng trong quá trình lên men ủ chung với nước và rượu, có vị thơm nhẹ phù hợp với nhiều người sử dụng. Chao khô là loại chao lên men mà không tiếp xúc với nước (hay gọi là chao hôi) nặng mùi hơn, dành cho một số người dùng quen, còn người lần đầu ăn rất khó sử dụng. Mũi dao đâm xuống một cách ổn định, chỉ cần điều chỉnh đúng góc độ liền thuận lợi mở được nửa hộp. Tông Anh bẻ cong nắp hộp, một miếng chao béo ngậy chảy ra ngoài, trơ trọi rơi xuống hộp cơm lạnh ngắt. Cậu thanh niên đứng ngoài dập tàn thuốc, nhìn vào trong xe: “Cô giáo Tông vẫn nuốt trôi được à? Vừa rồi em cũng nôn một trận.” “Tới hiện trường nhiều lần, nôn nhiều rồi cũng thành thói quen. Đi thôi, thu dọn đồ phòng hộ rồi về cục.” Nữ cảnh sát hút thuốc dặn dò anh bạn mới tới công tác, rồi xoay người nói với Tông Anh: “Đừng ăn, hộp cơm đó là đồ họ để thừa lại từ trưa, trời nóng thế này chắc cũng hỏng rồi.” Ngón tay kẹp điếu thuốc của cô còn đặt trên cửa xe, khói thuốc bay vào trong. Tông Anh ngẩng đầu, đặt hộp cơm sang một bên, dùng tay không kéo phần nắp hộp chưa mở được còn lại. Người đói khát có thể bất chấp mọi thủ đoạn, hơn hai mươi tiếng vừa qua, Tông Anh chưa có gì bỏ vào bụng. Chạy như ngựa không dừng vó tới ba hiện trường, đi qua đi lại hơn nửa Thân Thành, toàn thân thì bốc mùi. Khám nghiệm hiện trường và giải phẫu thi thể đều hao phí sức lực, sau khi giải phóng cơ thể khỏi đồ phòng hộ, sức cùng lực kiệt, hơn nữa bụng đói kêu ọc ọc. Mồ hôi không ngừng chảy xuống trán, lưng áo sơ mi đồng phục đọng một vệt mồ hôi to bằng bàn tay, ngôi sao bốn cánh khắc trong vòng hoa trên quân hàm dính đầy tro bụi lóe sáng dưới ánh đèn xe tối mờ. Cô dùng sức quá mạnh, nắp hộp kim loại sắc nhọn bất ngờ cắt vào kẽ ngón cái và ngón trỏ, lúc này di động đột nhiên đổ chuông. Vết thương lập tức đổ máu, hoà lẫn với dầu mỡ thức ăn rơi xuống đất. Điện thoại đổ chuông dồn dập, Tông Anh liếc nhìn thông tin cuộc gọi hiển thị trên màn hình, thản nhiên lấy cồn và giấy trong túi quần ra, một tay xé mở miệng túi, lau dầu mỡ và máu. “Sao không tiếp điện thoại?” Nữ cảnh sát đứng ngoài thò tay vào trong xe, đang định tiếp điện thoại thay Tông Anh, tiếng chuông đã dừng lại. Cô bật sáng màn hình di động: “Thịnh Thu Thật… Cuộc gọi nhỡ.” Ngay sau đó, một tin nhắn xuất hiện: “Em trai em nhập viện điều trị khẩn cấp.” Nữ cảnh sát rũ mắt, di động lại kêu “tinh” một tiếng, tin nhắn thứ hai được gửi tới: “Cần truyền máu, mau đến đi!” Nữ cảnh sát nhếch miệng đầy hàm ý, hướng màn hình di động về phía Tông Anh: “Có đi không?” Tông Anh ngẩng đầu, màn hình chiếu sáng khuôn mặt cô. Lúc rót cồn rót lên, miệng vết thương vô cùng khó chịu, nhưng bỏ ra rồi, đau đớn cũng chấm dứt. Cô đang định đáp lời, chuông điện thoại lại vang lên lần thứ hai… Là điện thoại từ cục gọi tới. Tông Anh cầm lại di động, sau khi nhấn nút nghe, đầu dây bên kia nói: “Xảy ra sự cố giao thông, cô và Tiểu Trịnh tới đó xem sao, tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô ngay.” Sau khi bỏ giấy và cồn ra, máu lại tiếp tục chảy ra ngoài, hội tụ thành một dòng, chảy theo chỉ tay xuống, nhỏ vào hộp cá lăng. Cô ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, trả lời: “Bên này còn chưa xong, tôi sẽ bảo Tuyển Thanh và Tiểu Trịnh qua đó.” Xa xa, nghĩa trang chi chít mộ bia, cô dời tầm mắt, tắt điện thoại, nói với nữ cảnh sát đang đứng ngoài xe: “Tuyển Thanh, tới hiện trường thay tôi nhé, lần sau tôi bù cho cậu hai lần.” Tiết Tuyển Thanh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, trong tiếng thở dài mỏi mệt còn kèm theo chút bất đắc dĩ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng cuối cùng cô vẫn dập điếu thuốc trong tay, đồng ý thỏa hiệp: “Đi nào, tôi đưa cậu đi một đoạn.” “Không tiện đường đâu, bên kia đang vội, các cậu tiết kiệm thời gian đi, tôi bắt xe là được.” Nhìn Tông Anh xuống xe, bước ra ngoài, Tiết Tuyển Thanh bật đèn xe chiếu sáng cho cô một đoạn đường, chỉ thấy bóng người đằng trước giơ tay lên vẫy vẫy, nhanh chóng rẽ ở khúc ngoặt, biến mất khỏi tầm mắt. Tiểu Trịnh sắp xếp ổn thỏa mọi thứ rồi quay lại xe, sau khi nghe được thông báo rằng trước mắt không phải về cục, mà phải đến một hiện trường nữa. Cậu ta than thở một phen, phát hiện chân dẫm phải một chiếc ví da, cầm lên quan sát, nhíu mày hỏi Tiết Tuyển Thanh: “Đây là ví của cô Tông đúng không?” Tiết Tuyển Thanh nhanh chóng nhìn qua, lập tức nổi cáu: “Chết tiệt, không mang tiền thì bắt taxi thế nào được!” Xe cảnh sát chạy qua ngã tư, Tiết Tuyển Thanh tìm kiếm cả đoạn đường nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tông Anh đâu. Tiểu Trịnh nói: “Để em gọi điện thoại cho cô Tông.” Tiết Tuyển Thanh lại đột nhiên quay đầu xe, gạt đi, giọng nói có phần tức giận: “Không cần gọi, kệ cô ấy đi.” Nửa đêm rất khó bắt xe, từ trước đến nay Tông Anh lại không phải người hay gặp may mắn, vất vả lắm mới chặn được một chiếc, tài xế nhô đầu ra, trả lời bằng tiếng phổ thông pha lẫn với tiếng Thượng Hải: “Chào cô, sau xe có người ngồi mất rồi. Đồng chí cảnh sát, cô chờ xe khác đi vậy.” Chính anh ta treo biển “xe còn trống”, lúc bị chặn lại bảo xe đã có người. Hiện tại, Tông Anh không thể tiếp tục đợi thêm nữa, đọc địa chỉ bệnh viện, hỏi anh ta có tiện đường không, tài xế liền nói: “Tiện thì tiện, có điều phải hỏi tiên sinh đằng sau xem anh ấy có chịu không đã.” Nói xong liền quay đầu hỏi ý kiến người kia: “Cô gái này có việc gấp phải đến bệnh viện.” Sau xe quả thật có người, anh ta hòa nhã nói: “Tôi không vội, cô cứ tùy ý.” Ở ngoài xe, Tông Anh nghe được câu trả lời, liền mở cửa sau xe ngồi vào, lúc này mới có thời gian xử lý miệng vết thương một cách cẩn thận. Vết thương dài bốn xen ti mét, kéo từ kẽ ngón cái đến bụng ngón tay, vết cắt rất sâu, sau khi thả tay ra, cả lòng bàn tay đều dính máu. Sau khi đưa tay vào túi quần bên trái, Tông Anh mới nhận ra cồn và giấy đã dùng hết, cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi tài xế: “Anh có giấy không?” Tài xế nhìn túi giấy trống không: “Thật không may, hết giấy mất rồi.” Tông Anh nghe vậy, đang định nắm tay lại, “tiên sinh không vội vàng” bên cạnh đột nhiên liền đưa cô một chiếc khăn tay, chất liệu vải bông, màu trắng thuần, hàng cao cấp thấm nước. Tông Anh ngẩn người. “Phí quá, nó rất sạch sẽ!” Lúc nói chuyện, khuôn mặt anh ta chìm trong bóng tối, sơmi trắng quần tây đen, trên đầu gối đặt một cặp tài liệu, bên chân để một chiếc ô… Ô gấp màu đen. Tuy không khí rất oi bức, nhưng trời không đổ mưa. Nhưng ô của anh ta lại ướt, trên đệm còn đọng một vũng nước. Tông Anh thu lại tầm mắt, cầm lấy khăn tay, nói câu cảm ơn khô khốc. “Không cần khách sáo.” Anh ta nói. Tông Anh đè chặt khăn tay lên vết thương để cầm máu. Tài xế mở radio lên, vừa hay là chương trình tọa đàm thời sự chính trị trong ngày thường phát buối tối, thỉnh thoảng có sự tham gia của người nghe. Hồi Tông Anh còn nhỏ, chương trình này đã phát sóng rồi, bà ngoại cô thường nói: Hơn nửa đêm mà vẫn có nhiều người không ngủ được như vậy. Ban đêm, có những người vội vã, hối hả, và cả những câu chuyện mà người thường không nhìn thấy. Tối nay, xe không gặp phải đèn đỏ, cả đoạn đường không hề dừng đỗ ở bất cứ đâu, lái thẳng tới bệnh viện. Sau khi xe dừng hẳn, Tông Anh đưa tay vào túi lấy tiền, nhưng lại không tìm thấy ví. “Tiên sinh không vội vàng” hiểu ý: “Đã tiện đường, dù sao chỉ có hai ta cùng bắt một chiếc xe, không cần đối phương trả tiền nữa. Cô có việc gấp, mau đi đi.” Tài xế vốn tưởng mình sẽ có một khoản thu nhập thêm, mắt thấy nó bị ngâm nước nóng, không cam lòng nói: “Hai người đâu có quen nhau, sao lại nói là cùng bắt một chiếc xe được!” “Bây giờ đã quen.” Nói xong, anh ta đưa tay ra mời, dáng vẻ hệt như một quý ông thời xưa tiễn bạn bè. Tông Anh vẫn cầm chiếc khăn tay loang lổ vết máu, lúc cửa đóng lại vội nói lời cảm ơn, lại bỏ qua câu nói của đối phương… “Không cần cảm ơn, chúng ta sẽ còn gặp lại.” Anh ta ngồi vững vàng, ánh đèn tù mù chiếu sáng nụ cười của anh ta, Tông Anh đang định nhìn kỹ cả khuôn mặt, đối phương đã đóng cửa xe lại. Xe đổi chiều, lái ra khỏi cổng Bắc bệnh viện. Tông Anh đứng tại chỗ ba giây, nhanh chóng xoay người bước lên bậc thang, vội vàng bước vào tòa cao ốc. Trong vòng hai mươi tư giờ, đây là lần thứ hai cô đến bệnh viện Lần đầu tiên là vào sáng sớm hôm qua, cô tránh qua phòng khám của Thịnh Thu Thật, đi chụp cộng hưởng từ, nhưng chưa lấy được báo cáo kết quả. Lần thứ hai là hiện tại, có người cần truyền máu, mà cô vừa hay là người hiến máu… Rõ ràng là chị em cùng cha khác mẹ, lại có cùng nhóm máu hiếm, thật lạ thường! Vào thang máy, lên tầng bảy. Đồng hồ điện tử treo trên hành lang hiển thị con số “02:19:37”, một chuỗi con số đỏ rực, mỗi lần nhấp nháy hệt như còn sống. Lẽ ra, đây là chuyện khẩn cấp mười vạn lần, nhưng vì quá mệt, tim Tông Anh khó mà đập nhanh hơn được nữa. Cô lấy di động ra, định gọi cho Thịnh Thu Thật, đối phương đã đi nhanh từ phía đối diện tới. Tông Anh giấu tay phải bị thương vào túi quần. Thịnh Thu Thật ôm cô một cái, không nói hai lời liền dẫn cô tới phòng bệnh. Em trai được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, bởi vậy Tông Anh chỉ đứng ngoài nhìn thoáng qua rồi sang phòng bên cạnh thử máu ngay. Tông Anh cũng không hỏi nguyên nhân vì sao Tông Du phải điều trị khẩn cấp, Thịnh Thu Thật đứng bên cạnh, hỗ trợ điền giấy tờ chủ động giải thích cho cô nghe: Bác Tông Du đưa thằng bé về nhà, trên đường xảy ra tai nạn xe cộ, thằng bé được đưa vào viện cấp cứu, bác nó không may mắn như vậy, tử vong tại chỗ. Tôi đã thông báo cho mẹ Tông Du, chắc hẳn cũng sắp đến rồi.” Trong lúc anh nói chuyện, ý tá thực tập cuộn tay áo sơ mi màu lam nhạt của Tông Anh lên cánh tay, buộc chặt dây cố định bằng nhựa, bôi cồn i-ốt lên khuỷu tay cô. Y tá thực tập tìm mạch máu dưới ánh đèn, nhưng vẫn do dự. Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Cách một cánh cửa, Tông Anh nghe thấy tiếng của bác cả. Giọng nói rất to, vội vàng, chỉ đơn giản là chất vấn về vụ tai nạn cộng với đó là oán trách đôi câu, vốn định vào thăm cháu, lại bị y tá ngăn lại, tức càng thêm tức, nên cứ nói mãi không dứt. Trong bóng đêm, cô có cảm giác như chơi trò tàu lượn cao tốc trong khu vui chơi, nhấp nhô lên xuống, thay đổi đột ngột. Bác cả vô cùng kích động, Tông Anh lại bình tĩnh khác thường. Y tá thực tập vẫn chưa xác định nên đâm vào đâu, từng giọt mồ hôi li ti chảy trên trán. Tông Anh nói: “Để tôi làm cho.” “Hả?” Y tá thực tập ngẩng đầu sửng sốt, lại thấy Thịnh Thu Thật nói: “Cô cứ nghe lời cô ấy đi.” Nói dứt lời, anh cắm bút bi vào túi áo blouse trắng: “Trước kia lúc còn ở bệnh viện, thao tác nghiệp vụ của cô ấy rất tốt, cô nhìn theo mà học tập.” Đoạn gấp bảng kê khai lại, định ra ngoài gặp mẹ Tông Du và bác cả của Tông Anh, nhưng lúc này tiếng oán trách của bác cả đột nhiên truyền từ ngoài vào… “Sao Tông Anh còn chưa đến? Lấy máu xong còn phải kiểm tra đề phòng, hai đứa là chị em ruột, nghe nói không thể dùng trực tiếp máu của người nhà, còn phải chiếu xạ, cái nào cũng mất nhiều thời gian, chỉ chậm một chút thôi thì mọi chuyện cũng đã muộn! Gọi điện thoại giục nó đến đi!” “Chị ấy hiểu biết khá nhiều, còn biết sẽ phải chiếu xạ, nghe có vẻ có kinh nghiệm.” Y tá thu bảng kê khai, bình luận một câu. Thịnh Thu Thật đã đi tới cửa, nhưng chưa bước ra ngoài. Bên ngoài lại có tiếng nói: “Nếu Tông Anh còn đi làm ở bệnh viện, việc gì phải đợi thế này!” Bác cả đột nhiên trút toàn bộ cơn giận lên người Tông Anh: “Bày đặt không làm bác sĩ, nhìn bây giờ xem, có ra gì không? Khánh Lâm cả ngày chỉ lo chuyện công ty, cũng chẳng để ý đến nó! Nó cũng kỳ quặc y hệt mẹ, cả ngày tiếp xúc với người chết, đấy là chưa nói đến chuyện toàn thân bốc mùi lạ, còn ai dám qua lại với nó nữa? Rõ là sao chổi, cẩn thận mai sau không lấy được chồng!” Tông Anh cúi đầu tìm được mạch máu, kim tiêm cỡ 16 (*) đâm xuyên qua da, nhưng không đâm vào tĩnh mạch. (*) Con số trên kim tiêm biểu thị đường kính (đơn vị: mm) lòng ống, trong trường hợp này, kim tiêm nhân vật sử dụng có kích cỡ 16mm, loại kim to. Máu chạy theo đường ống trong suốt, ba túi máu lắc lư nhẹ, dần dần tràn đầy. Cô khẽ nhắm mắt, ghế không có chỗ tựa, chỉ có thể dựa lưng vào tường. Thịnh Thu Thật đẩy cửa ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại, chào hỏi bác cả và mẹ Tông Du đang đứng ngoài, sau đó đơn giản dẫn hai người xuống phòng khám tầng dưới chờ, tránh gây ồn ào, ảnh hưởng tới người khác. Ngoài hành lang chìm vào im lặng, trong phòng dường như hương vị máu còn quanh quẩn đâu đó. Con số trên thiết bị khống chế thải dịch (*) nhích lên vững vàng, y tá thực tập lấy urgo dán lên vết kim châm trên cánh tay, lúc này Tông Anh mới nói: “Cho… tôi thêm hai cái nữa.” (*) Thiết bị khống chế thải dịch: Thiết bị giảm bớt tác động tới lượng máu truyền ra, đề cao tính chuẩn xác, đo lường mức độ máu cần thiết và luôn nằm trong ngưỡng cho phép. Lúc này y tá thực tập mới chú ý tới vết thương trên tay phải của cô, vì thế nhanh chóng rút kim tiêm rồi quấn chặt băng vải, đưa miếng urgo còn lại cho cô. Tông Anh nhanh chóng dán lên tay, kéo tay áo xuống. Lúc đứng dậy, cơn chóng mặt bỗng từ đâu ập tới. Y tá thấy vậy mới kịp phản ứng lại, chuẩn bị lấy nước đường cho Tông Anh, nhưng cô đã khép cửa ra ngoài rồi. Vào thang máy, xuống tầng hai. Ánh đèn nhợt nhạt trong thang máy khiến người ta cảm thấy hoảng hốt, Tông Anh dứt khoát nhắm mắt lại. “Tinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, vừa mở mắt, cô liền trông thấy Thịnh Thu Thật bước vào. Anh đưa tay ấn nút tầng một: “Tôi phải tham gia một cuộc hội chẩn điều trị khẩn cấp, sẽ nhanh chóng trở lại, cô cứ vào phòng khám nghỉ ngơi một lát đi.” Nói xong liền đẩy Tông Anh ra cửa. Tông Anh đi đến quầy trực y tá, một y tá đang vội vàng pha trà. Cô và Tông Anh là người quen cũ, vừa ngẩng đầu liền thốt lên: “Bác sĩ Tông!” “Y tá Lương.” Tông Anh đáp lại, lại thấy y tá kia đẩy hai chiếc cốc tới: “Trà người nhà cô yêu cầu đây, đúng lúc tôi phải đi kiểm tra phòng, nếu cô cũng vào trong thì mang vào luôn nhé.” Lẻ tẻ vài lá trà, lá nổi lá chìm, mặt nước phản chiếu ánh sáng. Tông Anh bưng hai chiếc cốc vào phòng. Đẩy cửa ra, bóng đèn đôi bật sáng trưng, không chút ôn hòa, hệt như phải đứng dưới đèn mổ, không chỗ che giấu. Mẹ Tông Du ngồi lặng thinh trên sô pha, úp hai tay lên mặt, che lại cảm xúc gần như sắp cuộn trào. Bác cả ngẩng đầu nhìn lại, Tông Anh liền đưa chén trà tới. Bác cả liếc nhìn đồng phục của cô, lại ngửi thấy mùi lạ nên nhíu mày: “Hôm nay lại trực à?” “Vâng.” “Từ đơn vị đến đây hả?” “Không, cháu từ nhà tang lễ tới.” Bàn tay cầm cốc trà của Tông Anh vẫn để giữa không trung. Vẻ mặt bác cả hơi thay đổi, cũng không đưa tay nhận chiếc cốc kia. Tông Anh liền đặt cốc lên bàn trà cạnh sô pha, sau đó đứng thẳng dậy đi đến bên cửa sổ, cố gắng cách sô pha đặt dựa vào tường càng xa càng tốt. “Mày xem, công việc hiện tại của mày quá vất vả, tiền lương lại ít. Con gái con đứa, toàn thân dính cái mùi như thế, thật sự khiến người ta không ưa nổi. Ban nãy bác nói thẳng, cũng chỉ vì tốt cho mày thôi.” Chỉ vì tốt cho mày thôi! Đêm càng sâu lắng, nỗi sầu muộn càng đầy, bên ngoài sấm chớp đì đùng. Dù tựa bên cánh cửa thủy tinh, song Tông Anh không hề cảm nhận được chút không khí mới mẻ nào từ bên ngoài, trong phòng ngột ngạt như chìm trong vũng bùn, bên trong đột nhiên xuất hiện một nhánh dây leo mạnh mẽ to lớn, cuốn chặt lấy cô rồi kéo xuống. Bác cả vẫn tiếp tục nói: “Lâu rồi mày không về nhà đúng không? Có rảnh thì về một chuyến, cứ ở một mình mãi sẽ thành khác người đấy”, “nghề của cha mày, chưa đưa được miếng cơm lên miệng đã phải đi làm, không biết liệu Tiểu Du có gặp chuyện gì không, dù sao mày cũng là chị, ít nhiều phải chăm sóc em nó”, “hôm nay mày có phải về đơn vị không?” Tông Anh thấy bác cả không ngừng liếm đôi môi khô khốc, tầm mắt lại nhìn xuống chén trà. Nước trà mà cô đưa tới, bác cả không hề động vào. Tia chớp gần như đánh ngay bên cửa sổ, Tông Anh xoay người lại, rũ mắt nhìn xuống tầng dưới. Một bóng người nhìn quen thuộc từ trong toà nhà đi ra, sơmi trắng quần tây đen, xách theo một túi công văn và một chiếc ô. Tông Anh nhận ra anh ta, chính là “tiên sinh không vội vàng” nào đó trên xe taxi. Tiếng sấm chợt vang lên, trời rốt cục đổ mưa, lá ngô đồng lay động trong mưa gió, anh ta mở chiếc ô gấp trong tay lên. Lúc này, Tông Anh mới nhìn đến dải mobius (*) trên chiếc ô màu đen, bên dưới viết con số “9. 14”. (*) Nghe rất là oách nhưng dải mobius chính là cái dây buộc ô, mình bấm khuy, dán hai đầu lại với nhau, nó sẽ hiện ra một vòng tròn có một phía và một biên, giống vòng tròn mobius hình học. Đó là ô của cô. — Lời tác giả: Tiên sinh không vội vàng: Chào mọi người, tôi sẽ là nam chính chính trực nhất trong truyện của má Triệu Tông Tang: Chính trực mà còn lấy trộm ô của người ta sao? Vị trí chính trực nhất của bản tướng không thể lung lay đâu, lầu trên tự giải quyết cho tốt đi!   Mời các bạn đón đọc Vị Khách Lúc Nửa Đêm của tác giả Triệu Hi Chi.