Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chiều Chuộng Em Cả Đời

Từ nhỏ Nại Nại đã bị bệnh, thân thể gầy yếu không thể ra gió, gầy giống như một con khỉ nhỏ. Mà chị gái song sinh của cô, bởi vì ở trong bụng mẹ hấp thụ quá nhiều chất dinh dưỡng nên lớn lên uyển chuyển thướt tha, được ba mẹ thiên vị gấp bội lần, sau khi dấn thân vào giới giải trí thì trở thành tiểu nữ thần. Cô bé lọ lem Nại Nại vốn bị vứt bỏ nhưng trăm triệu lần không ngờ tới, bắt đầu từ ngày nọ, cuộc sống của cô bỗng chốc bước sang một trang mới –––– Trong tủ quần áo bỗng có thêm thật nhiều những chiếc váy xinh đẹp. Khí chất đột nhiên thăng cấp, treo chị gái nữ thần đang độ tuổi trưởng thành lên hung ác đánh. Những tài nguyên đỉnh cấp trong giới giải trí, tất cả đều được đóng gói đưa đến trước mặt cô. **** Cố Duật Ninh là chủ tịch ban chấp hành tối cao của tập đoàn Phong Ngu, toàn bộ giới giải trí, hắn có năng lực, thủ đoạn phi thường. Gần đây, Cố Duật Ninh thường xuyên xuất hiện ảo giác, có thanh âm nào đó nói cho hắn rằng hắn đã bị buộc vào một hệ thống sủng vợ. Nếu hắn không ra tay giúp đỡ thì vị hôn thê của hắn nhất định không thể sống quá 20 tuổi. Cố Duật Ninh lạnh mặt cự tuyệt: “Tôi sẽ không nuông chiều phụ nữ.....” Lời còn chưa dứt, trước mặt xuất hiện khuôn mặt tái nhợt trắng trong thuần khiết của Nại Nại, xinh đẹp đến kinh người. Thật lâu sau, Cố Duật Ninh mặt không đổi sắc, nói: “Nhưng.....có thể học.” **** Tất cả mọi người đều đoán Lâm Nại Nại không biết leo lên nhà đầu tư vừa già vừa xấu nào mà nổi tiếng như vậy. Bản thân Lâm Nại Nại cũng rất muốn biết người luôn âm thầm giúp mình rốt cuộc là ai. Mãi cho đến một ngày nào đó tham gia chương trình truyền hình xong, vừa bước ra khỏi trường quay, trong số fans hâm mộ ít ỏi, cô nhìn thấy ông trùm giới giải trí trong truyền thuyết....Cố Duật Ninh. Trên gương mặt cao quý của anh lộ ra vài phần lạnh lùng, tay giơ bảng hiệu lấp lánh, trên đó viết ––– Lâm Nại Nại, ông đây yêu em. [ trái tim ] .......... Nửa đêm nọ, phóng viên chụp được Cố Duật Ninh trước giờ lãnh tâm lãnh tình chật vật quỳ gối trước cửa phòng cấp cứu. Áo gió của hắn gắt gao bọc lấy một cô gái thần chí mơ màng. Hắn cố kìm nén, hôn lên gương mặt tái nhợt của cô, khàn khàn nói––– “Cố chịu đựng nhé, anh sẽ sủng em cả đời.” _________ *Kiều nữ yếu đuối được chiều chuộng VS đại tổng tài phúc hắc ngạo kiều siêu soái. *** Ngoài phòng tí tách tí tách mưa nhỏ, vài giọt mưa như ngôi sao thỉnh thoảng bay vào trong nhà.   Nại Nại đóng cửa sổ lại, kéo khóa của chiếc vali màu trắng, xách ra khỏi phòng.   Trong phòng khách, ba mẹ còn đang tranh cãi về chuyện của chị gái, có lẽ đã quên hôm nay là ngày đầu tiên cô nhập học đại học.   Tất cả tiếng khắc khẩu đó lọt vào trong tai Nại Nại đều được bật chế độ cách âm, cô xách theo hành lí của mình, va va chạm chạm mà xuống lầu.   Mẹ Thư Ninh vỗ vỗ bàn, kết hợp với giọng nữ cao của bà, tức giận nói: “Tôi vất vả bồi dưỡng Tuyết Nhu nhiều năm như vậy, hiện tại khó khăn lắm con bé mới có tiếng tăm, không phải để cùng ông tham dự cái tiệc tối gì đó, giúp ông tô điểm cho vẻ bề ngoài của mình!”   Ba thì ngồi trên sô pha, cau mày, bất mãn mà nói: “Bà thì biết cái gì, đây không phải tiệc rượu thương vụ bình thường. Nghe nói chủ tịch của tập đoàn Phong Ngu –Cố Duật Ninh sẽ đến, chỉ cần vị kia búng ngon tay một cái thì con gái của tôi sau này muốn làm diễn viên hay gì đó đều không thành vấn đề!”   Thái độ của mẹ rất cứng rắn: “Tôi nói cho Lâm Đồng Duệ ông biết, ông đừng có động tâm tư đấy. Tuyết Nhu là bảo bối tôi nâng niu trong lòng bàn tay, tôi tốn nhiều tâm tư bồi dưỡng con bé như vậy không phải để nó đi làm mấy chuyện bẩn thỉu ô uế đó.”   Lâm Đồng Duệ thất vọng liên tục lắc đầu, chỉ vào Thư Ninh, nói: “Cái nhìn đàn bà! Sớm muộn gì Tuyết Nhu cũng bị bà làm cho chậm trễ.”   *****   Lâm Tuyết Nhu là chị gái sinh đôi của Nại Nại, là song sinh khác trứng, lúc chị gái sinh ra, cân nặng gấp đôi cô.   Mà Nại Nại vừa sinh liền phải vào lồng kính.   Bác sĩ nói, bởi vì chị gái hấp thu rất nhiều chất dinh dưỡng từ trong bụng mẹ nên đã khiến lượng dinh dưỡng cung cấp cho em gái không đủ, thân thể sẽ gầy yếu.   Có lẽ, không nuôi lớn được.   Đúng vậy, từ nhỏ sức đề kháng của Lâm Nại Nại cực kém, thường xuyên bị cảm mạo, nghiêm trọng nhất là trái tim của cô, xuất hiện xu thế suy tim.   Từ nhỏ, cô đã là cái ấm sắc thuốc.   Hai chị em nói giống, thì đúng là có vài phần tương tự, nhưng nếu nói không giống, thì khác biệt rất lớn.   Lâm Tuyết Nhu lớn lên như châu tròn ngọc sáng, thân thể đẫy đà.   Tất cả ánh hào quang trong những năm tháng thanh xuân đều bị Lâm Tuyết Nhu chiếm hết. Còn Nại Nại gầy teo nho nhỏ luôn không có cảm giác tồn tại gì.   Cuộc tranh chấp của ba mẹ vẫn còn tiếp tục, Nại Nại xách hành lý đến cạnh cửa, đứng nhìn như người ngoài cuộc ––––   “Giấc mộng của Tuyết Nhu không phải làm diễn viễn sao? Nếu không có tác phẩm thì dựa vào đâu mà làm diễn viên? Tôi nói cho bà biết, vị Cố tam gia kia là nhân vật thủ đoạn thông thiên trong giới giải trí, chỉ cần làm cho hắn coi trọng, sau này....đường đi sẽ thênh thang rộng lớn!”   Mẹ tức giận không kìm nổi, ngồi trên sô pha ôm ngực hô: “Tuyết Nhu là con gái ruột của ông đấy, sao ông có thể mang con bé đến cuộc giao dịch dơ bẩn đó!”   “Cái gì mà dơ bẩn? Tôi vất vả lắm mới tranh được cơ hội, muốn mang Tuyết Nhu đến để biết mặt thôi! Tôi có thể hại con gái mình được à?”   Từ nhỏ Lâm Tuyết Nhu đã đi theo con đường ngôi sao nhí, Thư Ninh người đại diện của cô ta, một lòng muốn cô ta tiến về phía trước.   Đóng mấy bộ phim truyền hình nổi tiếng, tuy rằng đều là khách mời nhưng Lâm Tuyết Nhu cũng coi như có chút danh tiếng.   Thư Ninh coi cô ta như bảo bối mà nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan.   Lúc này, cửa phòng bên cạnh Nại Nại mở ra, Lâm Tuyết Nhu bước ra khỏi phòng, thẳng thắn nói với ba mẹ: “Con sẽ không đi!”   Lâm Đồng Duệ vội nói: “Tuyết Nhu, con nghĩ kĩ chưa?”   “Vâng! Con nghĩ kĩ lắm rồi, trở thành diễn viễn là giấc mơ của con, con không thể đi đường tắt để thực hiện giấc mơ của mình, con muốn chạm vào nó bằng chính thực lực của con, hơn nữa con tin, con có thể làm được.”   Giọng nói của cô ta thanh thúy, đáy mắt lóe lên tia sáng tự tin.   Khóe miệng Nại Nại....cong lên.   Tiểu công chúa từ nhỏ đã được yêu thương sủng ái, chưa từng trải qua thất bại mà nói ra lời như vậy cũng chẳng ngoài ý muốn.   Thư Ninh đỏ mắt, đi tới an ủi Lâm Tuyết Nhu: “Nhu Nhu, mẹ sẽ không để chon phải tham dự những giao dịch dơ bẩn đó đâu, yên tâm nhé.”   “Vâng! Con biết mẹ thương con nhất mà!”   Thư Ninh oán hận nhìn Lâm Đồng Duệ, sẵng giọng nói: “Cố tam gia gì đó mà ông nhắc đến, chỉ cần nhìn thấy Tuyết Nhu của chúng ta, còn có thể nhẫn nhịn không động tâm được sao?”   Vừa nghe câu này, mấy người giúp việc đứng gần Nại Nại không kiềm nén nổi mà cong môi cười.   Cả Bắc Thành, ai chẳng biết đến tên vị Cố tam gia kia, anh khống chế tài nguyên chất lượng tốt nhất trong giới giải trí, bao nhiêu oanh oanh yến yến vây quanh, từ Thiên hậu siêu sao đến tiểu thịt tươi lưu lượng, soái ca mỹ nữ nào mà chưa thấy?   Nhưng danh tiếng của vị tam gia này, có thể nói còn sạch hơn cả minh tinh giữ mình trong sạch nhất ở giới giải trí.   Không có scandal tai tiếng.   Mặc dù Lâm Tuyết Nhu cũng có vài phần tư sắc đấy, nhưng cũng chẳng phải giai nhân tuyệt sắc gì, muốn khiến vị Cố tam gia kia nhìn một lần liền khuynh đảo.....   Chẳng khác nào đang mơ mộng hão huyền.   Thư Ninh lấy con gái lớn của mình làm vinh quang, cảm thấy cô ta sắc nước hương trời, xinh đẹp tuyệt trần, ai cũng kém hơn.   Các cô cũng chỉ dám cười sau lưng thôi. Dù sao cũng chỉ là người làm, không dám nói.   Nại Nại đứng giữ vali, thừa dịp cuộc cãi nhau của ba mẹ có kẽ hở liền ngắt lời bọn họ: “Ba mẹ, con muốn đến trường báo danh.”   Cuối cùng, ba mẹ cũng chú ý tới Lâm Nại Nại không có cảm giác tồn tại đang đứng cạnh bức tường, mới nhớ ra hôm nay là ngày cô với Lâm Tuyết Nhu đến đại học Truyền thông Bắc Thành báo danh.   Cô gái nhỏ với mái tóc dài mỏng, mềm mại buông trên đôi vai gầy yếu, lông mi dài tinh mịn che đi đôi mắt đen nhánh, dáng người gầy teo, im lặng nai con.   Không tranh không giành, không hề có cảm giác uy hiếp.   “Ba lái xe đưa con đi.”   Thư Ninh liếc nhìn ông, bất mãn nói: “Xe của ông không phải dùng để đưa Tuyết Nhu sao?”   Lâm Đồng Duệ kéo cổ tay áo, lấy trong túi ra cái chìa khóa: “Hai chị em học cùng trường, đưa đi cùng nhau thì có sao.”   Thư Ninh nhìn quần áo trên người Lâm Nại Nại, chần chừ nói: “Con bé kia.....ông muốn cho nó với Tuyết Nhu học cùng một trường là thành tâm muốn học sinh khác chê cười Tuyết Nhu sao?”   Nại Nại biết mẹ sẽ lại nói như vậy, từ khi cô được sinh ra, mẹ liền bỏ mặc, trong lòng chỉ toàn là Lâm Tuyết Nhu, giống như bản thân không phải là bà sinh ra.   Lâm Tuyết Nhu cũng hiểu chuyện mà nói: “Ba mẹ, không sao đâu, con có thể đi cùng em gái đến trường học.”   Thư Ninh phản đối: “Đứa nhỏ này, con quá thiện lương rồi, dù con có yêu quý em gái đến đâu thì cũng phải nghĩ cho bản thân chứ. Hiện tại con chính là minh tinh! Nhất định phải chú ý độ ảnh hưởng!”   Nại Nại không định để ba đưa mình đi, là một người bị bỏ rơi, từ rất nhỏ cô đã hiểu kỹ năng sinh tồn trong cái nhà này ––––   Giả ngoan, hiểu chuyện thì cô mới có thể tranh thủ chút tài nguyên còn sót lại trong tay chị gái để sinh tồn.   “Con tự đi một mình được ạ, bố mẹ, hai người đưa chị gái đi đi.”   Lâm Tuyết Nhu vốn dĩ cũng chẳng thật lòng muốn đến trường cùng Nại Nại, lập tức nói: “Vậy cũng được, nhưng mà quần áo này của em....dứt khoát đến phòng chị chọn một bộ quần áo đẹp đi, rồi lại đến trường báo danh.”   Lâm Nại Nại cúi đầu nhìn bộ đồ mình đang mặc, quần jeans rách phối với áo hoodie trơn rộng thùng thình.   So với chị gái ăn mặc trang điểm thời thượng, set đồ này của cô......hình như chẳng ra gì thật.   Mà, chỉ khi nào cô ngoan ngoãn nhượng bộ, chị gái mới có thể đối xử với cô nhưng sủng vật chó mèo, cho cô một chút ––––bố thí.   *****   Phòng của Lâm Tuyết Nhu vừa rộng vừa sáng, lớn hơn phòng Nại Nại gấp 3 lần, giữa phòng là giường king size, trên sàn trải thảm lông xù xù màu hồng phấn, trên giá bày các loại cúp vinh dự, vương miện mà mấy năm nay Lâm Tuyết Nhu đạt được, trên tường cũng treo các loại poster phim nghệ thuật phong tình vạn chủng.   Có phòng để quần áo riêng, quần áo bốn mùa được phân loại mà trải dài trong phòng, tủ giày chừng năm tầng, đủ loại kiểu dáng, san sát nối tiếp nhau.   Lâm Nại Nại nhớ lại phòng mình, có khi còn không lớn bằng cái phòng để quần áo này đâu, còn quần áo cũng ít đến đáng thương.   Mấy năm nay, đâu phải cô cam chịu, đâu phải cô không tủi thân.   Nhưng sự tủi thân đó mà so với tình trạng thân thể của cô mà nói, thật sự không tình là gì cả.   Nếu cô muốn sinh tồn trong cái nhà này, có thuốc men để dùng thì phải dựa vào “từ bi” của ba mẹ.   Cô nhất định....phải sống sót!   So với chuyện này, những thứ khác không quan trọng.   “Nại Nại, em thấy chiếc váy này thế nào?” Lâm Tuyết Nhu lấy ra một chiếc váy nhiều tầng màu hồng phấn, đưa tới trước mặt cô.   Lâm Nại Nại nhận ra cái váy này, thời cao trung Lâm Tuyết Nhu đã từng mặc một lần, sau đó ngại xấu nên cuối cùng không mặc nữa.   Nhìn qua, màu sắc có hơi diêm dúa.   “Có lẽ em không hợp với cái váy này đâu.” Nại Nại dịu dàng cự tuyệt.   Lâm Tuyết Nhu hào phóng tỏ vẻ: “Vậy em thích cái gì tự mình chọn đi.”   Nại nại chọn một chiếc váy liền áo màu trắng có viền xanh của lá sen, “Chị gái, cái này có thể chứ?”   Lâm Tuyết Nhu hơi nhíu mày, lộ vẻ khó xử: “Cái váy này.....chắc không hợp với phong cách của em đâu.”   Trong lòng Nại Nại sáng như gương, liếc mắt một cái liền nhìn ra chị ta không nỡ, vì thế buông nó xuống, lại chọn bộ khác. Nhưng cô lấy cái nào cũng bị chị ta dùng đủ loại lý do để từ chối.   Mà những cái váy Lâm Tuyết Nhu chọn cho cô, đều là đồ cũ lỗi thời không mặc rất nhiều năm rồi.   Tất nhiên Nại Nại sẽ không mặc những cái váy đó ra cửa, bởi vậy cô nói: “Vẫn là thôi đi, dáng người chúng ta không giống nhau, em cũng không thể mặc váy của chị được.”   Lâm Tuyết Nhu vui vẻ đồng ý: “Vậy được rồi, thời gian hôm nay cũng không còn sớm, có cơ hội thì chị sẽ dẫn em đi mua vài bộ quần áo.”   “Vâng, cảm ơn chị.”   Nại Nại mỉm cười đồng ý, nhưng cô biết Lâm Tuyết Nhu chỉ thuận miệng nói thôi, cho nên cũng chẳng ôm chờ mong gì.   Khi Nại Nại muốn ra cửa, Lâm Tuyết Nhu bỗng nhiên giữ chặt nàng lại, cau mày, chần chừ mà nói: “Nại Nại, chị có thể nhờ em một chuyện không?”   “Chị nói đi.”   “Tới trường học, mong em giấu giếm thân phận em gái của chị, được không?”   Ngại cô làm cho mất mặt sao?   Lâm Tuyết Nhu xua tay: “Là thế này, bởi vì chị là nhân vật của công chúng, bạn học bên cạnh em khẳng định có rất nhiều người là fans của chị, em cũng không hy vọng bọn họ coi em là em gái của minh tinh mà đối đãi chứ? Còn có, nếu bọn họ biết quan hệ của chúng ta, mỗi ngày đều nhờ em đi tìm chị để ký tên, vậy chẳng phải phiền muốn chết sao?”   Lâm Nại Nại biết, minh tinh lúc nào cũng hy vọng bảo trì khoảng cách với người thường, Lâm Tuyết Nhu cũng thế, không hy vọng có một cô em gái bình thường như cô.   Khóe miệng Nại Nại cong cong, mỉm cười: ”Có thể ạ.”   *****   Chiếc xe ô tô màu đen của ba đã dừng trong sân.   Cốp xe bị hành lý của Lâm Tuyết Nhu nhét tràn đầy, chỗ ngồi phía trước còn để hai chiếc túi du lịch.   Lâm Tuyết Nhu bất đắc dĩ nói: “Em gái, không phải chúng ta không muốn đưa em đến trường mà chỉ là hành lý của chị thực sự quá nhiều, không có chỗ để em để đồ nữa.”   Nại Nại mang theo duy nhất một chiếc vali màu trắng, tỏ vẻ hiểu chuyện: “Không sao ạ, em sẽ tự mình bắt xe đến, dù sao cũng không xa.”   Mẹ Thư Ninh đứng bên cạnh xe, vẫy tay với Lâm Tuyết Nhu: “Tuyết Nhi, mau lên xe đi, chúng ra đi xe của ba con, con ở trong trường sẽ được chú ý thêm một vòng.”   Lâm Tuyết Nhu nháy mắt với em gái, không quan tâm nói: “Thật hết cách với bọn họ, thôi, chị đi trước đây.”   Nại Nại gật đầu: “Chị đi trước đi.”   “Em tự cẩn thận đấy.”   Bọn họ lên xe, chiếc xe màu đen gào thét một tiếng, lao ra khỏi ngõ.   Chức nghiệp “tiểu bạch hoa giả cười” trên mặt Nại nại rốt cuộc cũng sụp đổ.   Trái tim thật mệt.   Nhưng, sau khi vào đại học chắc sẽ tự do, nhỉ?   Cô có thể tự mình tích tiền tiêu vặt, cũng có rất nhiều chuyện muốn làm.   Tương lai, nhất định sẽ đáng giá chờ mong.   Đám người giúp việc rất đau lòng Lâm Nại Nại, giúp cô cầm lấy vali nặng trĩu đi đến mặt đường lớn.   “Tiểu thư, chúng tôi gọi giúp cô một chiếc xe nhé.”   “Đến trường học rồi thì cho tài xế thêm ít tiền, nhờ tài xế giúp cô mang vali lên lầu.”   “Đúng vậy, vali nặng như thế, cô cũng đừng tự xách.”   “Cảm ơn mọi người, tôi làm được mà.”   Đám người giúp việc nhìn cô gái mỉm cười dưới ánh mặt trời, trong lòng càng thêm khó chịu.   Cô bé này từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ qua, một mình đơn đả độc đấu nỗ lực lớn lên, vậy mà vẫn còn giữ được tính cách tươi sáng, cả ngày cười hì hì.   Nếu đổi lại là cô gái khác, không chừng đã chất chứa rất nhiều hậm hực rồi.   Bọn người giúp việc nhìn Lâm Nại Nại, cũng thực sự thấy hơi thương hại, thân thể không tốt, so với con gái nhà các cô các bà thì còn không tốt bằng đâu.   Haiz, hy vọng sau này cô bé có thể gả cho người đàn ông tốt, rời khỏi gia đình bất công này.   Lâm Nại Nại đang muốn đi sang đường, bỗng nhiên, một chiếc Maybach màu đen đến gần, dừng trước mặt Lâm Nại nại.   Mấy người đàn ông mặc tây trang màu đen bước từ trên xe xuống, nhận lấy vali và balo của Lâm Nại Nại bỏ vào cốp xe, một người trong đó cung kính nói với Lâm Nại Nại: “Lâm tiểu thư, mời ngài lên xe, chúng tôi sẽ đưa ngài đến trường học.”   Lâm Nại Nại kinh ngạc nhìn app gọi xe trên điện thoại, lại nhìn siêu xe kia, kinh ngạc hỏi: “Là....xe công nghệ?”   “Đúng vậy, Lâm tiểu thư, đích đến là đại học Truyền thông Bắc Thành đúng không?”   “Địa chỉ thì đúng, nhưng mà.......”   Người đàn ông tây trang dày da cung kính mở cửa xe cho cô: “Mời lên xe.”   Lâm Nại Nại nhìn siêu xe trước mặt, trợn tròn mắt.   Cái app gọi xe này mà có xe cao cấp như vậy sao....cư nhiên có thể gọi tới một chiếc Maybach?   Lâm Tuyết Nhu ngồi trong xe của ba, chỗ ngồi bên cạnh còn bày hai chiếc vali, chê chen chúc chật chội.   Chờ đến đèn xanh đèn đỏ, cô ta nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen vô cùng phong cách dừng bên cạnh, không khỏi nhìn nhiều vài lần.   Loại xe Maybach này là xe số lượng có hạn, ở Bắc Thành gần như có thể nói là siêu đỉnh, không biết ngồi bên trong là phú huân quyền quý nào.   “Ba mẹ, khi nào chúng ta cũng đổi một chiếc xe nha, chiếc xe này dùng cũng nhiều năm rồi.”   Ba mẹ đều không trả lời, làm bộ như không nghe được những gì mà cô ta nói.   Tình hình kinh tế của công ty Lâm Tuyết Nhu không biết nhưng bọn họ biết......không lạc quan.   Đúng lúc này, Lâm Tuyết Nhu nhìn thấy cửa sổ nửa mở đằng sau của chiếc Maybach, người ngồi trong.....   Vậy mà lại có nét giống Lâm Nại Nại!   Mời các bạn mượn đọc sách Chiều Chuộng Em Cả Đời của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đan Nữ - Cống Trà
Đám người Huyền Dương Tử bắt về một vị Niêm Hoa Tăng giỏi bách biến dị dung thuật. Phòng luyện đan bất ngờ bị nổ, Huyền Dương Tử Niêm cứu Hoa Tăng ra ngoài. Không ngờ kinh ngạc phát hiện, đầu Niêm Hoa Tăng mọc ra một mái tóc dài đen mượt... "Nàng" vẫn là Niêm Hoa Tăng sao? *** Niêm Hoa Tăng là một hoà thượng được nuôi nấng trong chùa, tuy nhiên lại học được dịch dung thuật kỳ dị, biến ảo khôn lường dùng mỹ sắc đi lừa tình, lừa tiền các tiểu thư. Nay tên dâm tăng này đang bị tình nghi là kẻ đã câu dẫn và giấu sư muội Huyền Cảnh Tử cùng sư phụ của Tam Thanh quán, vừa bị bắt lại, đang chờ điều tra sau đó thủ tiêu. Tam Thanh quán dưới sư phụ Tam Thanh đạo trưởng có tổng cộng sáu đạo sĩ, lần lượt là Huyền Dương Tử, Huyền Phi Tử, Huyền Vi Tử, Huyền Thanh Tử, Huyền Cảnh Tử, Huyền Tuỳ Tử, và đan đồng Quỳ Phiến. Họ tóm được dâm tăng Niêm Hoa Tăng đang định uy hiếp dùng hắn làm mồi dẫn cho đan nổ để tra hỏi tung tích của sư muội, sư phụ. Nào ngờ lò luyện đan phát nổ, sức ảnh hưởng đánh sập cả một Tam Thanh quán, sáu sư huynh đệ đành phải tới Văn Hoà quan ở tạm, đợi ngày trùng tu quán xong sẽ trở về. Nhưng điều kỳ lạ nhất ở đây, vốn “Niêm Hoa Tăng” là một tên sư đầu trọc chấm nhang, sau vụ nổ đột nhiên “mọc” ra một đầu tóc dài, gương mặt mỹ nữ, thân hình mông tròn ngực nở eo thon, giọng nói thánh thót. Chẳng lẽ dịch dung thuật của hắn đã đạt tới cảnh giới kỳ ảo như vậy??? ... Đại sư huynh Huyền Dương Tử tên tục Cảnh Bạch Thạch, là Nhị gia của Cảnh vương phủ. Đại Yến đánh trận thua nước Kim, Hoàng thượng bị bắt sang Kim quốc chăn dê. Nước một ngày không vua như rắn mất đầu, Huyền Dương Tử là dòng dõi hoàng thất duy nhất còn sót lại, bắt buộc phải hồi kinh lên ngôi Hoàng đế. “Dâm tăng” mất trí nhớ, vì “sinh” ra từ lò luyện đan, mọi người thống nhất đặt nàng tên Đan Nữ. Đan Nữ tự biết bản thân hiện không nơi nương tựa, chỉ có thể theo Huyền Dương Tử về kinh, giả làm một vị Quý phi. Xưa chỉ có cung nữ thăng cấp làm Quý phi, thì nay đã có Quý phi sáng là cung nữ cầm quạt, chiều chuyển thư đồng nghiền mực rót nước, tối lại phải làm ấm giường (nghĩa đen). Nhưng trách ai được bây giờ, phận ăn nhờ ở đậu, chỉ làm chút việc nhẹ tay chân cũng quá là hạp lí đi. Thực chất ban đầu Huyền Dương Tử giữ nàng lại bên mình mục đích đơn thuần là xác nhận giới tính “linh hoạt” của Đan Nữ thực sự là nam hay nữ, còn phải tìm tung tích sư muội cùng sư phụ. Chàng lại nhớ tới chiến tích cũ của “dâm tăng” đi quyến rũ tiểu thư nhà lành, chỉ sợ sơ suất để nàng biến mất khỏi tầm mắt là Đan Nữ liền đi tạo nghiệp. Cho dù Huyền Dương Tử luôn coi Đan Nữ là tên “dâm tăng” giống đực, nhưng hàng ngày nàng một mực giễu qua giễu lại với dáng vẻ xinh đẹp mỹ miều, thậm chí đến tối lại chung chăn chung gối, khiến chàng có chút căm tức =)).  “Dâm tăng, ngay cả bản đạo trưởng cũng muốn câu dẫn, quá vô liêm sỉ!” Chính vì vậy, Huyền Dương Tử càng đẩy nhanh quá trình vạch trần thân phận Đan Nữ. Căn bản là, chừng nào còn chưa ra ngô ra khoai, chừng nấy chàng còn phải tắm nước lạnh, hại sức khoẻ hại thân lắm, nhỡ đâu về sau hại lây cả nàng =)).   Mời các bạn đón đọc Đan Nữ của tác giả Cống Trà.
Tình Đầu Trong Vũ Trụ - Thủy Thiên Mặc
Anh là một mỹ nam quan nhân "hoa đã có chủ", cô là phần tử khủng bố đuổi đánh đến cùng. Một người không tình nguyện, một người quá chủ động. Hai người vốn không liên can vì đã gây nên hậu quả mà phải ở bên nhau, Cô là người cố chấp, thề chết cũng phải công phá được bức tường đúc từ sắt nghìn năm kia. Anh hỏi, là do anh quá may mắn sao? Cô cười, do anh quá xui xẻo. Anh bó tay chịu trói, cô thắng lớn trở về. *** Ai đó đã từng nói rằng: “Không phải trong 7 tỉ người trên thế giới không còn ai quan tâm ta nhiều hơn, mà là ta chỉ cần sự quan tâm của một người ấy thôi…”. Có lẽ, đây là lý do cho mọi tình yêu đơn phương chăng? Vì chỉ cần người ấy, nên dù không có kết quả, dù phải ôm câu chuyện mãi cho riêng mình, vẫn cứ cố chấp thế thôi… Đây là câu chuyện về một cô gái cố chấp theo đuổi tình yêu, theo đuổi một cái cây trên sa mạc, bằng lòng vượt qua biển cát mênh mông để bước tới gần cái cây trong lòng mình.  Đường Quả gặp Diệp Bổng lần đầu tiên năm mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi, cô đã biết thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Dưới cái nắng chói chang ngày học quân sự, anh chàng giáo quan Diệp Bổng cứ thế đi vào lòng cô thiếu nữ tuổi mới lớn và tình đầu lặng lẽ nở hoa. Nhưng Đường Quả không phải là cô thiếu nữ hay e thẹn ngượng ngùng, giấu trong tim mối tình đầu không dám thổ lộ cùng ai. Ngay trong ngày thứ hai gặp mặt, cô đã cho cả thế giới biết rằng Đường Quả thích Diệp Bổng. Cô theo đuổi anh bằng sự nhiệt thành của tuổi trẻ, có nông nổi nhưng rất kiên định sâu sắc. “Năm đó tôi mười sáu tuổi, bạn có thể nghĩ tôi trẻ con, liều lĩnh, không biết trời cao đất dày, nhưng bạn không thể nói tôi không hiểu thế nào là tình yêu. Đó là ý trời, có người chẳng phải tìm đâu xa mà tự dưng nên duyên, cũng có người tìm hoài cả đời mà không tìm thấy…”  Nhưng có lẽ ngay từ đầu, tình yêu này đã được định sẵn là một tình yêu đơn phương cố chấp, tình yêu chỉ do một mình Đường Quả viết nên. Diệp Bổng chưa bao giờ coi tình cảm của cô là nghiêm túc, luôn coi cô là người em gái nhỏ chỉ đang ngộ nhận về tình yêu. “Trong thế giới của Diệp Bổng, tôi có vị trí rất quan trọng, tôi là người bạn nhỏ, anh yêu quý người bạn nhỏ ấy bằng tình cảm chân thành nhất, nhưng tình cảm ấy không thể thay thế được tình yêu”.  Khi gặp Đường Quả, anh đã có người anh yêu, một cô gái hơn anh ba tuổi, là thanh mai trúc mã với anh. Anh hết lòng yêu người con gái ấy, còn chỉ coi Đường Quả là em gái để quan tâm chăm sóc. Là cô bất chấp tất cả để quấn lấy anh. Trong suốt bốn năm, từ năm mười sáu tuổi đến khi hai mươi, cô chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, nhưng cũng chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội đến được với anh.  Thế rồi hai người ấy chia tay, anh muốn đi về nơi gian khổ, đi hoàn thành giấc mộng của anh, mà cô gái anh yêu lại chẳng thể chờ đợi. Cô ấy buông tay, cưới người đàn ông khác, để lại Diệp Bổng đau khổ nhớ nhung.  Đường Quả xót xa cho anh, đau lòng thay anh, nhưng cũng thầm vui mừng vì cơ hội của mình cuối cùng cũng đã đến. Anh đồng ý cho cô một lần thử, đồng ý để hai người thử yêu nhau. Nhưng dù có cố gắng thế nào, Đường Quả vẫn không thể tìm đường vào được trái tim Diệp Bổng. Lần này, cô đã quyết định buông tay, thực sự buông tay… Nhưng biến cố xảy đến lúc chẳng ai có thể ngờ. Ngày người cũ kết hôn, anh đau khổ, say rượu đến không thể kiểm soát được bản thân, cùng cô xảy ra quan hệ. Sau đó cô trốn tránh anh, không mong anh phải chịu trách nhiệm gì với mình.  Nhưng, Đường Quả là ai chứ, Đường Quả là người ngày ngày tâm tâm niệm niệm phải có anh, chỉ cần anh bước về phía cô một chút, cô lại có thể bất chấp tất cả để tiến về phía anh. Anh bảo cô “Chúng ta hẹn hò nhé”, cô sẽ không ngần ngại đồng ý. Trước khi lên đường đi huấn luyện, anh cầu hôn cô “Anh chưa kịp mua nhẫn, cũng không đủ thời gian mua hoa, em có đồng ý lấy anh không?”, tạm bợ như thế, nhưng cô gái nhỏ không hề thấy tủi thân mà chỉ tràn ngập hạnh phúc.  Hai người họ kết hôn vội vàng, khi tình yêu còn chưa kịp nở hoa. Anh đi huấn luyện gian khổ, cô ở nhà mòn mỏi nhớ mong. Cuối cùng, tình yêu cũng không vượt qua được khoảng cách, cô vẫn không cách nào chạm đến trái tim Diệp Bổng, nên một lần nữa lựa chọn chia tay.  Sáu năm sau gặp lại, cô đã trưởng thành, là một bà mẹ đơn thân, là trụ cột của gia đình. Gặp lại anh, cô không còn là cô gái bất chấp tất cả để theo đuổi anh năm ấy, không còn là cô gái chỉ vì một câu nói của anh mà rung động. Cô không còn thanh xuân để dành cho anh, giờ chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng. Nhưng, sự vật đổi dời, người không buông xuống được bây giờ lại là anh. “Tổ tông của anh, em thích anh lại từ đầu có được không… Tuy anh không xứng với em, nhưng em cho anh cơ hội để trở nên tốt hơn nhé? Sau này anh sẽ tốt hơn, sẽ yêu em hơn bất cứ ai, sẽ khiến em hạnh phúc. Em có thể cho anh cơ hội đó không?” Rốt cuộc, anh bây giờ đã hiểu được cảm giác của cô năm đó, cảm giác theo đuổi một người, cảm giác “xót từ tim lên mũi, xót đến mức cơ thể lạnh ngắt, muốn tìm nơi nào đó để chui vào, mùa đông thì càng khó chịu, chỉ hận không thể như gấu ngủ đông”.  Anh bắt đầu sợ hãi, sợ để mất cô “Anh chỉ sợ hôm nào đó em thấu hiểu hồng trần, thấy anh chả có gì tốt, không yêu anh nữa, không cần anh nữa. Tuy miệng anh nói em không nỡ, thật ra là mặt anh dày thôi, trong lòng anh rất hoang mang…” Anh đã hiểu được sự nhớ nhung không thể kìm nén, nỗi mất mát khi bị cự tuyêt, hiểu được vì sao khi xưa dù đau khổ đến chết, cô cũng quyết không buông tay. Bởi vì bây giờ, dù cô không còn yêu anh, dù có phải dùng cách nào đi chăng nữa, dù có phải mặt dày bám chặt không buông, thì anh cũng quyết sẽ không bỏ được, phải mang được cô trở về bên mình. Bởi vì, không phải là bây giờ, mà từ rất lâu trước kia, cô gái nhỏ đã tìm được chiếc chìa khóa vào trái tim anh và lặng lẽ ở đó rồi. Nhưng không một ai tin anh, kể cả cô cũng không hề tin rằng anh yêu cô.  Anh đồng ý ly hôn vì nghĩ rằng mình không xứng với cô, không muốn cô chôn vùi tuổi thanh xuân để chờ đợi mình. Khi cô đề nghị ly hôn, anh những tưởng rằng cô đã hết yêu mình.  Nhưng sáu năm qua đi, khi một lần nữa gặp lại, phát hiện cô vì anh mà một mình sinh con, anh đã ân hận biết bao. Ân hận vì không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn, ân hận vì ngày ấy đã buông tay, ân hận sáu năm qua đã không hề đi tìm cô. Bây giờ, dù cô có còn yêu anh hay không, thì anh cũng chỉ muốn có cô mà thôi…   Mời các bạn đón đọc Tình Đầu Trong Vũ Trụ của tác giả Thủy Thiên Mặc.
Manh Sủng Ký - Lục Manh Tinh
Màn 1 cảnh 1: “Ôi, cô gái nhà ai mà xinh đẹp nhường này, đợi anh đợi anh!” “Này, này, anh làm cái gì thế?” “Du Điểm Điểm, anh đối với em là nhất kiến chung tình!” “Thế nên, anh mới, anh mới… bắt nạt người ta.” “Em yên tâm, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm.” “Anh làm sao mà chịu trách nhiệm?” “Anh… anh còn có chủ nhân mà, anh ấy nhất định sẽ chịu trách nhiệm.” Cắt! Đừng vội hiểu lầm, trên đây chính là đoạn đối thoại của hai bạn Samoyed được tưởng tượng ra, còn tình huống thực sự thì là ở bên này cơ. Thẩm Thanh Châu lấy ví ra: “Thật xin lỗi, chó nhà tôi…, ừm,... với chó nhà cô… Phải bồi thường bao nhiêu tiền?” Du Vãn trừng mắt, “Anh xem Du Điểm Điểm nhà người ta là cái gì? Tình một lần?” Nói xong liền dắt con chó nhà mình hiên ngang bỏ đi. Đại ý thì chuyện tình Samoyed của Đậu Đỏ và Du Điểm Điểm bắt đầu như vậy, chỉ là không ngờ, hai sủng vật yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên vừa khéo cũng khiến cho hai vị chủ nhân của mình bước vào ngưỡng cửa trái tim. Người ta là phát cẩu lương theo nghĩa bóng, còn hai người này chính là phát cẩu lương theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Thẩm Thanh Châu nuôi Samoyed đực tên Đậu Đỏ, còn Du Vãn nuôi Samoyed cái tên Du Điểm Điểm. Sau tình huống ở màn 1 cảnh 1 phía trên, vừa vặn làm sao mà màn 1 cảnh 2 lại diễn ra ngay sau đó, bởi vì về đến nhà mới biết, thì ra hai người là hàng xóm đối diện trong cùng một tiểu khu. Hai con chó nhất cự ly nhì cường độ, Đậu Đỏ sang nhà Du Vãn hẹn hò với Du Điểm Điểm, thế nên cũng được “ăn chùa". Nhưng mà thức ăn ngon quá, về nhà lại không thèm thức ăn của Thẩm Thanh Châu cho nữa. Thế là, tất cả vì sự nghiệp nuôi chó, đại đạo diễn đẹp trai lạnh lùng đành phải sang nhà cô gái nhỏ xinh đẹp ở đối diện để “nhờ vả". Du Vãn cảm thấy chuyện này cũng không có gì, dù sao cũng phải nấu cơm cho Du Điểm Điểm, tiện tay thì thêm một phần cho “tình lang" của nó cũng được. Hơn nữa, anh hàng xóm này cũng thú vị lắm, không kể cái vẻ đẹp trai xuất chúng ấy, thì khuôn mặt bị liệt cơ như núi băng ngàn năm kia cũng khá là đặc biệt. Mối quan hệ của họ, cứ như vậy mà bắt đầu. Chỉ có điều, ban đầu là cẩu lương nghĩa đen, dần dần lại thành cẩu lương nghĩa bóng. Du Vãn chính hiệu là một cô gái “nhà hàng xóm", xinh đẹp đáng yêu, lại nấu ăn cực giỏi, ngon đến nỗi chó thích mà chủ nhân của chó … cũng thích. Thành ra, Du Vãn kiêm thêm nhiệm vụ mới, nấu cơm cho Thẩm Thanh Châu. Cuộc đời nhiều lúc lại đầy những bất ngờ như vậy đấy. Thẩm Thanh Châu là một đại đạo diễn nổi tiếng long trời lở đất, vậy mà Du Vãn không biết. Chính vì không biết nên mới có thể đối xử với anh thật tự nhiên, thật chân thành. Ngược lại, Du Vãn là một tác giả tiểu thuyết vô cùng nổi tiếng trên mạng, nhưng Thẩm Thanh Châu lại luôn cảm thấy cô ngoài đời thật gần gũi và giản dị, còn có, ở bên cô… ừm, rất thoải mái. Chính vì cảm giác nhẹ nhàng không tên ngày một nảy nở trong lòng, khiến cho Thẩm Thanh Châu ngày càng muốn đến gần cô hơn. Và cuối cùng, mong muốn ấy đã trở thành hiện thực. Tiểu thuyết của Du Vãn được chuyển thể, đạo diễn lại là Thẩm Thanh Châu. Ừ thì, duyên phận đến rồi, không trốn được mà cũng không muốn trốn. Cứ như vậy, toà thành băng giá Thẩm Thanh Châu tan chảy trong sự ấm áp ngọt ngào của cô gái đáng yêu Du Vãn. Nhưng mà, con đường đi từ trạng thái tình cảm “tĩnh” sang trạng thái “động” của hai người cũng không kém phần hấp dẫn và dễ thương. Ngoài chuyện nấu ăn ngon thì Du Vãn là một thầy châm cứu cực giỏi mà cả đoàn phim ngưỡng mộ. Lý do chính là, ai cũng cho rằng Thẩm đại đạo diễn bị liệt cơ mặt nên mới lúc nào cũng lạnh như băng vậy, thế nhưng chỉ cần là nhìn thấy Du Vãn là lập tức bệnh nặng mấy cũng khỏi. Trong mắt anh chỉ còn là dịu dàng và cưng chiều, thỉnh thoảng không nhịn được còn mỉm cười. Thế nên, trong mắt của tất cả mọi người, Du Vãn không chỉ là một tác giả, một biên kịch tài năng, mà còn là cứu tinh của vô số người đang làm việc dưới sự chỉ huy của đạo diễn nghiêm khắc Thẩm Thanh Châu. Không cần nói cũng biết, đãi ngộ của Du Vãn thật sự là vô cùng, vô cùng tốt. Tuy rằng Thẩm Thanh Châu lạnh lùng, nhưng không khí toàn bộ câu chuyện lại vui vẻ và ấm áp. Bởi vì cô gái nhỏ Du Vãn nhẹ nhàng đáng yêu, từng bước lan toả sự dịu dàng của mình dành cho anh, khiến người đàn ông ấy không thể kìm lòng mà muốn yêu thương cô. Không trách được, bởi vì trên đời, người muốn yêu thương cô gái này nhiều vô kể. Anh trai Du Hoán bên ngoài là đại minh tinh, về nhà lại là một người anh giản dị muốn dành hết tất cả những gì tốt đẹp nhất cho người em gái duy nhất này. Còn có, cô bạn thân Giản Vũ Nùng thẳng thắn nhưng vô cùng hiểu ý, luôn muốn vun đắp hạnh phúc cho cô bạn thân ngốc nghếch của mình. Còn có, ba mẹ của Thẩm Thanh Châu, cũng muốn thay ba mẹ đã mất của Du Vãn mà yêu thương cô nhiều hơn một vạn lần. Và còn rất rất nhiều người khác nữa.  Đương nhiên, những tình cảm này phải là vô cùng trong sáng thì mới được Thẩm Thanh Châu cho phép đến gần. Nói chung là, Thẩm đại đạo diễn không yêu thì thôi, yêu là yêu đến mức tự biến mình thành thế giới của riêng Du Vãn mà thôi. Du Vãn: “em biết, tất cả đàn ông đều thích phụ nữ sexy.” Thẩm Thanh Châu: “nhưng anh chỉ thích em.” Thích em, cho dù là kiểu nào cũng thích. … Một câu chuyện ngọt ngào đáng yêu, viết về thế giới showbiz đầy thị phi nhưng không hề có sự tranh giành đấu đá hay âm mưu đen tối khiến người ta sợ hãi, hoặc giả những chuyện đó đều không còn ý nghĩa gì khi đứng trước sự chân thành trong tình cảm của họ. Một đạo diễn tài ba và cô biên kịch trẻ, một đại minh tinh và cô em gái hàng xóm có bối cảnh bình thường, ngay cả là tình cảm đơn phương nhiều năm của một diễn viên nổi tiếng, đến cuối cùng cũng sẽ chấp nhận buông bỏ vì hạnh phúc của người mình thầm mến. Mỗi một mối lương duyên trên đời đều là đáng quý. Nếu đã gặp được rồi, hãy cố gắng nắm giữ thật chặt, nếu chưa gặp được xin đừng vội vã. Bước một mình trên đường cũng chưa hẳn là cô đơn, hãy ngẩng đầu nhìn về phía trước, biết đâu tại một ngã rẽ nào đó, bạn sẽ nhìn thấy có người đang đi về phía mình thì sao? Mời các bạn đón đọc Manh Sủng Ký của tác giả Lục Manh Tinh.
Anh Sẽ Mãi Yêu Em Như Vậy! - Thịnh Thế Ái
Thi thể cá voi chết trong biển sâu cần mười lăm năm để phân giải, để quên đi một người thì cần mất bao lâu? Nghiêm Hi Quang. Nhiều năm trước, anh là một người không có bằng cấp chân trái còn bị tật, làm nghề thợ may ở Ôn Châu. Trong trí nhớ hỗn loạn của anh bên cửa hàng may đã cùng cô có một thời niên thiếu không kìm lòng được. Nhiều năm sau cô đã có bằng cấp mà rời đi trấn nhỏ và tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng. Mà anh, lại trở thành truyền kì. Một người không có bằng cấp, tiếng ý lưu loát, yêu thích âu phục, trên cổ luôn đeo cà ra vát của đàn ông. *** Đừng để tất cả những dòng trên lừa bạn, kể cả là thể loại nhé. Không thấy thanh mai trúc mã, ngọt văn đâu ????. Nghiêm Hi Quang là một cậu bé mới được học hết lớp sáu. Vì nghèo, người mẹ bỏ con, người vợ bỏ chồng để ra nước ngoài kiếm một cuộc sống giàu sang. Anh theo bố và ông ngoại học nghề may từ nhỏ. Hai cha con mở một tiệm may nhỏ ở Ôn Châu. Tiệm may này lại gần nhà Thẩm Mộc Tinh. Nghiêm Hi Quang là cậu bé sáng sủa, đẹp trai, hiền lành, ít nói và hay ngại ngùng. Nếu ai đó hỏi Hi Quang, ước mơ của cậu là gì, cậu sẽ đáp không có. Cậu không có ước mơ, cũng không có mục đích. Thẩm Mộc Tinh là tiểu Trạng nguyên ở Ôn Châu. Một cô gái học hành giỏi giang, tương lai tươi sáng ấy vậy mà lại thi trượt đại học trọng điểm nên bị bố mẹ bắt học lại để thi lại. Thẩm Mộc Tinh vốn là đứa con ngoan, mẹ nói đi hướng Đông, cô không dám đi hướng Tây. Cô luôn là niềm tự hào của gia đình họ Thẩm. Như duyên trời đã định, Hi Quang và Mộc Tinh mến nhau, thương nhau từ khi nào, là ai chủ động trước, là ai nói thương ai trước đã chẳng phân biệt nổi. Từ những lần gặp nhau ngắn ngủi, những lần đưa hộ canh, những lần đón đưa cô về nhà, họ thường im lặng nhưng lại luôn để ý từng hành động của đối phương…. Một anh thợ may nghèo là thế nhưng luôn cưng chiều Mộc Tinh hết mực. Vì cô mà anh đã có ước mơ, có hoài bão của mình. Với Hi Quang, Mộc Tinh chính là mặt trời của anh. Tình cảm của họ rất đẹp, tác giả miêu tả không sâu sắc đến rung động đất trời, nhưng qua từng con chữ, chắc chắn bạn sẽ cảm nhận được Tuổi trẻ là những vụng dại do còn thiếu từng trải, thiếu va vấp. Họ đã vấp ngã, họ bế tắc, họ bị ngăn cấm. Nhưng không có ai chỉ đường dẫn lối cho họ. Cô làm mất mặt mũi, thể diện của gia đình. Còn anh quá nghèo, không thể cho cô một tương lai ổn định. Vì thế người đã từng hứa với Mộc Tinh “sẽ không ra nước ngoài” đã đi Ý để học nghề may. Nhưng không phải đi theo con đường chính thống. Anh đi theo đoàn người dẫn sang Ý, là vượt biên, nhập cư trái phép, những tháng ngày sống chui lủi trong địa bàn của đám tội phạm, xã hội đen,… Những ngày tháng khổ sở anh chưa từng hé răng nửa lời oán thán với cô, sau này anh chỉ nói: “Nếu không thể khiến em thoải mái, mấy năm anh chịu khổ coi như toi công rồi”. Nếu một người từ ăn hủ hiếu biến thành vi cá, phải mất bao nhiêu thứ để đánh đổi…? Nay anh đã công thành danh toại, tình cảm anh dành cho Mộc Tình vẫn chưa hề thay đổi, chỉ có một thứ thay đổi, đó là chân anh không còn lành lặn nguyên vẹn như xưa nữa….. Nhưng may mắn thay, giờ đây, gia đình Mộc Tinh không còn ngăn cấm họ nữa. Cái hay nữa của truyện đó chính là cách khắc họa nhân vật. Mẹ của Mộc Tinh đã từng rất độc đoán, thời gian qua đi, trải qua những biến cố, giờ bà đã già, nhớ nhớ quên quên, đã biết thương con trai, con gái, biết sửa sai. Xung quanh đó, còn tình cảm vô cùng tốt đẹp của nữ chính và em trai. Một người em trai có trái tim chung tình nhưng lại bất hạnh, một tương lai cũng rộng mở ấy mà lại bị chôn vùi… Đối với bản thân mình, đây là một cuốn nhẹ nhàng do tác giả khắc họa vừa phải, không đâm chỗ này, chọt chỗ kia. Nhưng với nhiều người, có thể thấy đây là một truyện tẻ nhạt. Nhân vật được khắc họa khá thực tế, không có ai quá đáng ghét, không có ai quá tuyệt vời. Mỗi người đều có cuộc sống riêng, suy nghĩ riêng, tính toán riêng,… bạn sẽ không hiểu vì sao họ lại thế? Tại sao lại hành xử như vậy?... Tất nhiên, mọi chuyện đều sẽ có đáp án ở phía cuối … truyện. Truyện cũng không xoáy sâu vào giàu có, tiền nhiều như nước, tất cả mọi thứ đều bình thường, không có tình tiết cao trào. Tình yêu cũng vậy, bình dị lặng lẽ, len lỏi vào lòng người đọc, không có những chi tiết sến, sủng, hay những câu nói ngọt ngào đâu.   Mời các bạn đón đọc Anh Sẽ Mãi Yêu Em Như Vậy! của tác giả Thịnh Thế Ái.