Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nam Thành Gió Nổi

Chỉ là một sinh viên bình thường nhưng trong một lần ngoài ý muốn trong trường xảy ra một vụ án giết người mà Lâm Hành bị cuốn vào. Thâm nhập vào theo vụ án, vì vậy càng ngày càng nhiều bằng chứng cùng những sự việc quỷ dị xuất hiện xung quanh cậu, . Rất nhiều tình huống thậm chí căn bản không thể dùng khoa học giải thích.Đến tột cùng nên tiếp tục kiên định làm một kẻ vô thần, hay tin tưởng bản thân chứng kiến sự kiện thần bí. Lâm Hành không biết.Điều duy nhất có thể xác định chính là, chỉ cần ở cùng Nam Úc Thành, thì nhất định có thể sống sót. Đây là bản giới thiệu tóm tắt của tác giả đối với câu chuyện này. Tác giả: Truyện này thuộc thể loại: Ấm áp, hoan thoát, khôi hài, thoải mái... Ha ha, đùa thôi những thứ đó đều không có! Độc giả: Vậy bên trong truyện có những gi? Tác giả: Thi thể, huyết tinh, máu me khủng bố, sát thủ điên cuồng, mổ não chặt thi thể... nội dung đại khái như vậy! Độc giả:... Hiện tại không muốn đọc nữa còn kịp không?Tác giả: Không thành vấn đề nha, tôi rất tùy ý. (quay đầu lại vẫy tay) *** .Jeanne - fb/ReviewQuốcDân: CẢNH BÁO: Đây là một bài review chê, có spoil một chút nội dung và DÀI, mọi người cân nhắc. ĐÁNH GIÁ: Điểm tình tiết: 6/10 Điểm nhân vật: 7/10 Điểm chung: 6/10 Không biết có phải tôi khó tính nhưng thụ trong này nhược đến phát bực, rõ ràng là người ta đang bảo vệ mình, vậy mà ráng suy luận ra lung tung, còn chưa kể bản thân đã không làm được gì (à, được mỗi cái sunsee suy nghĩ) thì anh công dặn đứng yên chờ anh thì cứ đứng, chạy loạn lên gặp nguy hiểm để anh công cứu sml. Em thụ lại khá trầm tính và để ý, chuyện gì cũng giữ kín trong lòng (tính cách này y như anh công) nên hai người có nhiều khúc mắc lớn. À còn có vụ em thụ vạn nhân mê, người gặp người thích :))) Không hiểu sao tôi có chút không thích vụ này. Anh công trong này khá ổn, đẹp trai có, năng lực thì càng thừa, lại còn rất chung tình nữa. Anh là cảnh sát phụ trách những vụ án không phải người gây ra nên chắn chắn anh đã có khả năng hàng yêu tróc quỷ nhưng tôi lại thấy nó cứ nửa vời sao sao ấy, hoặc có thể do tác giả không miêu tả chi tiết nên tôi cũng không ý kiến gì thêm. Nếu cặp chính làm tôi hụt hẫng thì cặp phụ lại chính là điểm sáng của truyện. Anh công bình thường dịu dàng với thụ chính bao nhiêu thì với thụ của mình anh lại cường hóa, hắc hóa, ức hiếp con người ta bấy nhiêu. Em thụ này thì đáng yêu cực kì, tựa như một đứa nhỏ vậy (dù tuổi đã cỡ một nghìn mấy =))))) ), tính cách ngang bướng, ấu trĩ, không có tiền đồ, lúc nào cũng lẽo đẽo theo thụ chính gọi một tiếng “Anh trai nhỏ” khiến tim tôi muỗn nhũn ra luôn. Tiếc rằng đất diễn của cặp này ít quá, không biết tác giả có định làm thêm hệ liệt về đôi này không. Đó là nhân vật, còn cốt truyện thì tôi thấy không hài lòng chút nào. Đúng thật có nhiều cảnh đọc rợn tóc gáy, nhưng mà nội dung rời rạc, mấy câu hỏi đặt ra trong suốt quá trình đọc tác giả chưa mở nút được, nếu có thì sơ xài (điển hình là tình cảm của cặp phụ, nhào vô một cái yêu nhau luôn và tôi kiểu WTF? Hoặc là chuyện xưa của anh công, không phải rắc rối nhưng đọc vào cảm thấy rất chán nản, lý do anh đưa ra về việc anh phải giấu thụ mọi chuyện không có rõ ràng) Yếu tố trinh thám của truyện thì vẫn có, tôi đoán tác giả định theo chiều hướng nhân vật biết trước hung thủ mà không có chứng cứ để bắt hay uy hiếp được nhưng viết chưa hay, hung thủ dễ đoán :))) Rồi sau đó là nguyên một âm mưu to lớn cùng hàng loạt bẫy rập được thiết kế tinh vi. Tôi đánh giá cao cái bẫy mà tác giả đặt ra, chỉ có điều cách tác giả dẫn dắt tôi vào cái bẫy đó khiến cho tôi càng thêm mông lung hơn, chẳng rõ đâu vào đâu hết. Vấn đề tiếp theo là dòng thời gian, tác giả khiến tôi mờ mịt về dòng thời gian của công, thụ và con oán linh thể, chưa kể tôi chán con oán linh thể kinh khủng, khác xa với tưởng tuọng ngầu lòi của tôi hic. Dòng thời gian tác giả khai thác rất được, đi từ quá khứ đến hiện tại hẳn hoi, nhưng ngay đoạn thời gian lúc Lâm Hành còn nhỏ cùng với Cố Kỳ Viễn tôi lại không hiểu lắm, nhất là vụ án moi tim của mấy bà giúp việc. Tôi nghĩ tác giả chỉnh sửa lại cách thể hiện là ổn ngay. Nói chung sau khi cày hết thì tôi chửi thụ nhiều nhất, yếu đến phát sợ, toàn anh công gánh team đến mệt :< Lúc tôi đọc còn nhiều ý không thích lắm mà nhớ không hết, nên đến đây thôi. Dù sao đây cũng là một bộ đam ổn. Thật ra nếu mấy thím chỉ chú tâm vào tình cảm của hai nhân vật chính thì đây là bộ đam hay hẳn hoi. Cảm tình của công thụ dành cho nhau rất sâu đậm, nhìn qua thì thấy công sủng thụ có hơi quá nhưng thật ra thụ cũng thương công lắm ấy chứ, tình cảm lâu dài đến mức ăn ý luôn mà. Còn mấy đoạn đầu lúc thụ mới bắt đầu yêu công cũng đáng yêu lắm, đúng kiểu tuổi trẻ nồng nhiệt thanh xuân phơi phới luôn. Thích hợp đọc giải trí. Về edit: Bạn editor còn mắc nhiều lỗi, tập trung hơi nhiều vào QT nên nhiều khi câu văn chưa được mượt lắm, nhưng nhìn chung cũng ổn. Tôi thích cách bạn ấy chú thích những từ lạ ngay dưới đoạn để tôi hiểu luôn, không gắn ở cuối trang để cuối cùng tôi đọc cả chương xong chẳng nhớ từ đó là từ qué nào ở khúc trên. Bạn ấy edit cp phụ của tôi đáng yêu xĩu luôn. *** Sắc trời dần dần tối sầm xuống. Trong lúc Lâm Hành ở bên trong xe bus xóc nảy chậm rãi tỉnh lại. Xe bus vận chuyển hành khách vụng về di chuyển thân thể to lớn rẽ vào một khúc ngoặt trên đường lớn, đi qua một biển báo giao thông ven đường, nhắc nhở khoảng cách đến trạm thu phí còn 5km Nhìn đồng hồ đeo tay một cái, hiện tại thời gian là sáu giờ hai mươi tám phút. Lâm Hành ước lượng thời gian, đến trường học khoảng chừng bảy giờ rưỡi, vừa vặn tám giờ kịp thời gian tập huấn của đội bóng rổ. Cậu chậm rãi xoay người, thả lỏng thân thể ngáp một cái, ánh mắt chuyển qua người đang ngủ bên cạnh mình. Hẳn là một người đàn ông trẻ tuổi. Sở dĩ nói hẳn là, bởi vì từ lúc Lâm Hành lên xe, người này vẫn duy trì trạng thái ngủ gật, trên mặt được che kín bởi một quyển tạp chí phụ nữ tổng hợp, toàn bộ gương mặt bị che kín, chỉ có thể từ thân hình phán đoán người này tuổi cũng không lớn lắm. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám phối hợp với quần tây màu đen. Xuyên thấu qua nút thắt cổ áo sơ mi mở rộng có thể nhìn thấy cổ anh ta có màu mật ong, nhìn qua tuổi trẻ mà ngập tràn sức sống. Vóc dáng anh ta rất cao, ở trong không gian chật hẹp của ghế ngồi tựa hồ có hơi vướng víu, chân trái thoáng co lại, đùi phải vẫn luôn dựa vào phía dưới ghê trước, anh ta đem hai tay khoanh lại gối ở sau gáy, cả người ngửa mặt dựa vào trên ghế ngồi, không nhúc nhích, tựa hồ ngủ rất say. Từ lúc lên xe đến bây giờ, đã sắp ba tiếng người này trước sau vẫn không hề nhúc nhích chút nào, thậm chí ngay cả hô hấp đều rất khó phát hiện. Trên thực tế, nếu như không phải lúc trước xe bus chuyển động phạm vi quá lớn, Lâm Hành không giữ được thăng bằng, không cẩn thận đụng phải cánh tay của người này, cảm giác được cảm xúc ấm áp, bằng không e sợ cậu thật sự sẽ suy đoán người này thật ra là một bộ thi thể cứng ngắc. Lúc này thời gian xe bus đến nơi khoảng chừng hơn bốn mươi phút nữa, Lâm Hành lúc trước ngủ hơn hai giờ, hiện tại đã có tinh thần, nhàm chán không có việc gì làm liền đưa mắt quan sát chung quanh. Đây là một chiếc xe bus phổ thông vận chuyển hành khách, mỗi một hàng có bốn chỗ ngồi, trái phải có hai vị trí, ở giữa là lối đi lại dành cho hành khách. Chỗ ngồi hiện tại của cậu, là hàng thứ ba gần với cửa sổ, trước sau tầm nhìn đều rất tốt, có thể thấy rõ ràng toàn bộ tình huống trong xe. Vì lý do thời gian chạy xe quá dài, trên xe phần lớn hành khách đều đang ngủ. Lâm Hành đơn giản nhìn một chút, chỉ có phía sau một thanh niên tuổi tác so với cậu không chênh lệch lắm đang nghịch điện thoại di động, trên đầu xe TV treo lơ lửng còn đang phát bộ phim điện ảnh hài của Châu Tinh Trì, âm thanh không ngừng truyền tới khiến buồng xe an tĩnh có vẻ hơi ồn ào. Xung quanh sắc trời đã tối tăm cơ hồ sắp không thấy rõ cảnh vật bên ngoài. Bây giờ mới vào tháng năm, thời gian vừa mới đến sáu giờ rưỡi, sắc trời không đến nỗi tối tăm nhanh chóng như thế, vừa nãy trời còn sáng, chẳng lẽ đột nhiên mưa xuống? Nếu là như thế vậy buổi tập huấn bóng rổ tối nay sẽ bị hủy! Vì vậy Lâm Hành liền đưa mắt nhìn về phía bên ngoài cửa sổ. Cái nhìn này, ngược lại là khiến Lâm Hành ngẩn ra. Cậu nhớ tới mấy phút trước cậu tỉnh lại, xe bus vừa mới di chuyển qua một khúc cua, trên đường đi qua một biển báo giao thông, trên đó có ghi cách trạm thu phí còn khoảng năm km. Nhưng tại sao vừa nãy cậu nhìn thấy ngoài cửa sổ chợt loé lên biển báo giao thông dĩ nhiên giống hệt với biển báo vừa nãy! Xe bus chạy trên đường cao tốc, không thể dễ dàng quay đầu trên đường, đồng thời ở trong mấy phút ngắn ngủi, tuy rằng cậu vẫn luôn quan sát tình huống bên trong xe, nhưng vẫn có thể cảm giác được xe bus vẫn luôn vững vàng tiến về phía trước, cũng chưa từng xuất hiện tình huống quay đầu. Rốt cuộc, xảy ra chuyện gì?   Mời các bạn đón đọc Nam Thành Gió Nổi của tác giả Thu Ký Bạch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phật Môn Ác Thê
Ở thế giới hiện tại hắn vốn nổi danh là ác nhân lại là một trong những ác nhân nổi tiếng toàn cầu, không biết vì sao mà hắn lại có thể xuyên không đến cổ đại nhập vào một hoàng thượng của  Vạn Phật Tự …… Bắt hắn làm hòa thượng thì thôi hắn cũng cố gắng chịu đựng, rồi hắn phải tụng kinh niệm phật đi hóa duyên hắn cũng cố nhịn. Thế nhưng lại quá đáng đến nổi.. Gạt hắn gả cho người ta!! Phắc! Bần tăng không hoàn tục! Đôi lời chủ nhà:  Thể loại Sảng văn, xoay quanh về câu chuyện của một anh hòa thượng bị ép gả cho người, cùng quá trình biến cường và hé lộ bí mật kiếp trước. Thụ có hiềm nghi vạn nhân mê, nhưng không phải vạn nhân mê. Từ đầu đến cuối chỉ có 2 người yêu thụ thôi. Tác giả mẹ ruột, cho nên toàn Tô Tô Tô, ai cảm thấy không hợp với thể loại này, xin hãy click back kể từ bây giờ, mình sẽ không chịu mọi trách nhiệm nếu như tổn thất tinh thần khi đọc nó đâu nhé. *** Review - vuonbachhop.wordpress.com:   Đọc xong bộ này, tôi thấy bội phục bản thân. Tôi chọn xem Phật môn ác thê vi tôi vô cùng thích Đệ nhất thi thê. Tôi đã kỳ vọng kiếm được bộ cùng tác giả hay như thế. Rất tiếc, tôi thất vọng toàn tập. Nếu sau khi xem Thi thê, tôi tràn đầy hào hứng kiếm thêm đam mạt thế để đọc thì sau Phật thê, tôi sẽ không đọc đam tu chân tu tiên nữa, trừ khi có bộ siêu khủng xuất hiện trước mặt. Phải nói rằng Phật thê không có điểm nào khen nổi, từ cốt truyện, tuyến nhân vật cho đến tình tiết. Yếu tố nào cũng làng nhàng. Tuy nhiên, tôi đọc hết 350 chap thì chắc chắn nó không dở tệ. Kỳ thực, tôi không hiểu tại sao mình không drop truyện này. Có lẽ đây là điểm đặc biệt duy nhất của tác phẩm. Cả công lẫn thụ tôi đều không ưa nhưng rất khó tả ra không ưa ở điểm nào, chỉ thấy càng đọc càng khó chịu với 2 kẻ này. Công thì ốm bệnh hư nhược (dĩ nhiên nguyên nhân rất cao cả vĩ đại), dặt dẹo 90% truyện, khá là vô dụng vì cứ một lúc lại mệt mỏi. Ngoài việc bắn ánh mắt tối tăm lạnh lẽo đầy sát khí ra thì chả được cái vẹo gì. Từ đầu đến cuối, ngay cả khi công đã khôi phục năng lực thì vẫn chỉ là cái bóng của thụ. Đây là điểm quá dở của tác giả khi phân chia công đức không đều. Dù là chủ thụ cũng không nên nhất bên trọng nhất bên khinh như vầy. Truyện đa phần là thụ làm cho công vì thụ bàn tay vàng chưa từng thấy, có thể thống trị cmn lục giới luôn rồi. Truyện gần như thanh thuỷ khiến tôi muốn hộc mấy thăng máu. Hai đứa này cứ gần nhau là sờ soạng hôn hít chịch choạc bất kể đất trời, quên sạch mọi thứ xung quanh. Có đoạn đi đánh phó bản, bị tách ra mấy ngày xong gặp lại, hai đứa lao vào xoạc nhau ngay trên lưng yêu thú, trước mặt bàn dân thiên hạ, chịch cho đã đời mới ló mặt hỏi han chính sự. Đùa chứ tôi thấy vô văn hoá vcl. Mấy màn hài hước của chúng nó thì tôi méo hiểu nổi tại sao tác giả nghĩ ra nổi. Vô duyên siêu cấp. Ví dụ thụ bắt công không được lại gần trong vòng 5 thước, công bèn tạo 100 đôi đùa dài cả 6 thước để gắp đồ ăn cho thụ, nhưng lại đùa thụ bằng cách không đưa lên đúng miệng thụ mà chọc đôi đũa vào 2 lỗ mũi thụ xong cả 2 phá ra cười. Đù má chứ tôi déll thấy hài tẹo nào cả. Đoạn Bắc Minh sắp chết, cứ tưởng mình sẽ cảm động rưng rưng, ai dè xem 2 đứa diễn 1 màn dài dòng nhắn nhủ y như Cô dâu 8 tuổi thì bao cảm xúc của tôi mất sạch, chỉ muốn mau mau chốt hạ đi cho đỡ nhọc lòng. Hai người gặp lại nhau sau mấy ngày, nhảy bổ vào xịch xịch, có mấy con yêu thú che choẻ thật chả coi ai ra gì. Nhảm không để đâu cho hết. Đã thế H còn không có, gần như chỉ tả cảnh sắc xùng quanh chứ 1 bộ phận cơ thể cũng không nhắc tới. Quá khứ của 2 người này cũng nhàm chán phát ớn. Thụ hoá ra bẩn tính từ kiếp còn là thần, lợi dụng tình yêu của người khác để mình và người yêu ở gần nhau. Tôi không ngại mấy tiết mục dối gạt tư lợi nhưng riêng khoản cậy người ta yêu mình, lừa người ta rồi đá bỏ thì tôi cực kì khinh bỉ. Cả truyện có Hiên Viên Duật là khả dĩ nhất, mỗi tội là nam thứ xui xẻo, bị phũ thê thảm. Kỳ thực cũng không oan lắm vì so ra, nam thứ không yêu thụ nhiều bằng nam chính. Nhưng cũng thấy tội tội. May cuối truyện vớt vát được cái chức to, coi như đen tình đỏ bạc. Truyện dài nhưng tuyến nhân vật phụ không đặc sắc, nhạt nhoà, chủ yếu tập trung vào thụ. Chấm: 5/10 *** Âm Tế Thiên gian nan mở ra hai mắt, trong lúc mông mông lung lung, tựa hồ nhìn thấy ba hòa thượng đang thì thầm nói nhỏ. “Linh căn bị hủy, tu vi tẫn tán, sau này không thể lại tu luyện được nữa, chỉ sợ Tịch Thiên từ nay về sau chẳng còn cơ hội trở mình!” “Ai! Ngoại thương của hắn không nặng lắm, từ đó cho thấy người đả thương hắn mục đích chỉ là hủy đi linh căn!” “A Di Đà Phật, hi vọng Tịch Thiên có thể sớm vượt qua cửa ải khó khăn, không cần vì chuyện này mà thống khổ!” Âm Tế Thiên nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì, chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng trĩu, dần dần rơi vào trong bóng tối. Tiếp theo, hắn làm một giấc mộng rất dài. Ở trong mộng, có một tiểu nam hài, mặc cổ trang ước chừng khoảng năm tuổi, bộ dáng như một búp bê được làm từ gốm sứ *** xảo và xinh đẹp. Sau đó, tiểu nam hài được một hòa thượng trẻ tuổi, cũng chính là Hư Không trưởng lão của Vạn Phật Tự mang về, thu đứa bé làm đệ tử quan môn(), đặt pháp danh là ‘Tịch Thiên’. [Đệ tử đóng cửa, nhận xong là không nhận thêm nữa] Tiểu nam hài trời sinh tư chất bất phàm, lại thêm thiên phú hơn người, khiến cho con đường tu hành vô cùng thông thuận. Người khác dùng vài thập niên mới có thể tu đến cảnh giới, hắn chỉ cần mười năm ngắn ngủi, đã đạt tới cảnh giới cao nhất của Trúc Cơ kỳ, tại Tu Chân giới này, được mọi người xưng tụng là thiên tài. Không ngờ, bị người ám toán, bị người hủy diệt đi thứ quan trọng nhất cho việc tu hành – linh căn. Âm Tế Thiên mơ đến đây, đột nhiên giật mình bừng tỉnh, trên trán thấm ướt mồ hôi. Hắn chớp chớp hai mắt, dùng lực khởi động thân mình, tựa vào vách tường ngồi dậy, lúc này mới phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng cổ xưa, nơi đây cũng không rộng lớn, bài trí cực kỳ đơn giản, một giá sách, một đài trang điểm, một cái bàn, hai cái ghế dựa, còn có một cái giường nơi mà hắn hiện tại đang nằm lên. Đây là nơi nào? Đáy mắt Âm Tế Thiên chợt lóe nghi hoặc, hắn nhớ trước đó hắn đang sống mái với kẻ địch, rồi sao nữa? Hắn dùng lực lắc đầu, như thế nào cũng không nghĩ ra được chuyện phía sau, trong lòng cứ tổng cảm thấy thiếu thiếu cái gì! Đột nhiên, não ùa lên một đoạn ký ức hoàn toàn không thuộc về hắn, tựa như một bộ phim, đang chầm chậm chiếu trong đầu của hắn, hình ảnh trong đó thế nhưng lại giống y như giấc mơ mà hắn vừa mơ ban nãy. Âm Tế Thiên ngẩn người, cái này không phải là mình xuyên việt đó chứ? Nghĩ đến đây, hắn nhanh chóng đứng dậy bắt lấy gương đồng trên đài trang điểm, lập tức nhìn thấy khuôn mặt của một thiếu niên, ước chừng khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, môi hồng răng trắng, ngũ quan mĩ lệ *** xảo, hai tròng mắt xinh đẹp, ướt át và ngây ngô, đặc biệt giữa trán còn có một nốt chu sa chí, diễm đến kinh người, điều duy nhất khiến người xem tiếc nuối là cái đầu trọc lóc chẳng có sợi tóc. Âm Tế Thiên trừng lớn hai mắt. Thiếu niên bên trong kính giống y hệt như tiểu nam hài mà hắn đã trông thấy trong giấc mộng, chỉ có khác là trưởng thành hơn đôi chút. Ách, lại có khác một chỗ nữa, hắn hình như so với thiếu niên trong mộng nhiều thêm một nốt chu sa chí! Ở hiện đại, hắn cũng có nốt chu sa chí như vậy, chắc không phải là việc hắn xuyên đến đây có liên quan đến nốt chu sa chí này đó chứ? Âm Tế Thiên đột nhiên cảm thấy kinh sợ! Xem ra, hắn quả nhiên đã xuyên việt! Hơn nữa, còn xuyên vào một thân xác hòa thượng! Âm Tế Thiên nhịn không được phát ra một tiếng “xùy”, chỉ mới nghĩ tới người đường đường đứng đầu bảng danh sách ác nhân toàn cầu, từ nay về sau phải chìa ra bộ dáng từ bi hỉ xả giải cứu chúng sinh, hắn liền cảm thấy đặc biệt buồn cười, chẳng những thế mà còn đáng cười đến cực điểm! Hắn không biết người ‘bị’ hắn cảm hóa có thể quay về chính đạo hay không nữa, chỉ sợ là, lầm đường lạc lối không thể vãn hồi. Âm Tế Thiên tựa hồ lại nhớ đến cái gì, phút chốc nheo lại mắt. Đúng rồi! Khối thân thể này bị hủy đi linh căn! Ở Thế giới Tu Chân lấy tu chân làm chủ, bất quá, phải có linh căn, thì mới có thể sải bước trên con đường này. Mà linh căn thì lại phân ra nhiều loại, phổ thông thường là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, năm chủng linh căn. Còn có các loại linh căn biến dị hiếm thấy, như phong, lôi, băng, ám. Nếu người không có linh căn, cho dù là mỹ mạo hơn người hay là trí tuệ vô song, thì cũng vô pháp đẩy ra được cánh tửa tu chân. Đương nhiên, linh căn cũng chia ra làm tốt xấu, tỷ như Thiên linh căn thì đẳng cấp nổi trội hơn Chân linh căn, Chân linh căn lại trội hơn Ngụy linh căn. Thiên linh căn chỉ có một loại thuộc tính linh căn duy nhất, linh căn thập phần đầy đủ, tốc độ tu luyện so Chân linh căn nhanh hơn gấp mấy lần. Chân linh căn có hai, ba loại thuộc tính linh căn, mỗi chủng thuộc tính linh căn đầy đủ, tốc độ tu luyện cũng coi như tương đối nhanh. Ngụy linh căn có bốn, năm chủng thuộc tính linh căn, rất loạn, lại không đầy đủ, mỗi chủng thuộc tính linh căn đều không toàn vẹn, tốc độ tu luyện rất chậm, là loại linh căn kém cỏi nhất, chỉ tốt hơn chút xíu so với phàm nhân không thể tu tiên mà thôi. Còn có một loại chính là biến dị linh căn, nói về tốc độ tu luyện, nó không hề thua kém Thiên linh căn, mà Tịch Thiên chính là người có được biến dị linh căn kia. Tuy nói đệ tử cửa Phật chỉ cần có đủ tuệ căn cùng Phật tính thì liền có thể tu hành, nhưng mà khối thân thể này chẳng hề có chút xíu gì dính dáng đến hai loại trên, bởi vì như thế, cho nên lúc trước, các trưởng lão của Vạn Phật Tự tỏ ra rất là bất mãn đối với việc Hư Không trưởng lão thu Tịch Thiên làm đồ đệ. Âm Tế Thiên nghĩ đến đây, không khỏi bóp trán. Ở trong thế giới mà cường giả vi tôn như thế này, không thể tu chân chẳng khác nào một phế vật, đặc biệt hiện tại hắn còn bị hủy linh căn. Hơn nữa tính tình Tịch Thiên có phần thanh lãnh, không thích nói chuyện, thế cho nên khiến người xung quanh cảm giác hắn quá mức thanh cao, từ đó đắc tội không ít người. Nay, người có thể bảo vệ hắn lại đang bế quan, cho nên người xem Tịch Thiên không vừa mắt hoặc là người đã từng bị Tịch Thiên đắc tội, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội này. Nói cách khác, hắn chết chắc rồi! –– Mời các bạn đón đọc Phật Môn Ác Thê của tác giả Kim Nguyên Bảo.
Trầm Nịch
Hắn chưa từng nghĩ rằng mình lại yêu y đến như vậy. Từ hoàng tử đến thái tử rồi đến quân vương, trong lòng hắn vẫn chỉ có một mình y. Yêu thì sao? đau đớn thì thế nào, mối tình này không được thế nhân dung tha thì hắn có thể chịu đựng. Hắn thân là quân vương nhưng chẳng hề muốn dùng quyền lực ép y. Để đến khi nhìn y vui vẻ với người nhà thì lòng hắn lại nhói đau. Vì sao hắn lại là nam tử, vì sao hắn lại là quân vương? Y tình nguyện cả đời này không cho hắn biết, y tình nguyện đau đớn, dứt khoát bởi vì y cũng có một báu vật như vậy, báu vật duy nhất ở trên đời này từ hắn. *** Cổ trang, cung đình, tranh quyền – vệ quốc, vương gia công x hoàng đế thụ, hỗ sủng, SINH TỬ. Không chọn giang sơn, chỉ muốn mỹ nhân – từ ngày làm thái tử đến lúc lên ngôi, hoàng đế Tần Ca chỉ một lòng yêu vị vương gia khác họ - Ngũ Tử Ngang. Còn Lương vương, ban đầu chỉ là tình tri kỷ - nghĩa vua tôi nhưng trước tấm chân tình của hoàng đế thì không thể kềm chế bản thân mà đáp lại. Hai người, một kẻ vì người yêu không tiếc biến bản thân thành nhu nhược yếu đuối trong mắt thiên hạ, thậm chí nghịch thiên để có con. Người còn lại cũng gánh đủ ô danh, từng bước từng bước chịu miệng đời mai mỉa để tranh quyền, bước lên vị trí Nhiếp chính vương. Truyện đủ hay, đủ cảm động, tình tiết hợp lý, nội dung không cẩu huyết. Thụ thương công hay công thương thụ đều rất công bằng. Duy chỉ có một điều *chỉ chỉ tên tác giả*. Ai từng đọc Tàng yêu cũng của chị ấy thì sẽ hiểu rất rõ cảm giác ói máu khi tác giả quá mẹ đẻ với thụ. Đối với mọi người thụ luôn là nhất. Nếu có thằng nào thích công hơn thì chừng ba nốt nhạc cũng sẽ chuyển sang ngưỡng mộ thụ. Trong Trầm Nịch, có lẽ Neleta đã kềm chế đi rất nhiều nhưng nhiều lúc vẫn khiến đứa sủng công (không cuồng) như mình khó chịu. Nhất là bạn ảnh vệ của công vì thụ lại che giấu công. Đọc đoạn đó cứ có cảm giác anh sắp mọc thêm thằng tình địch rồi. Cơ mà, chắc chắn đừng bỏ qua một câu chuyện hay như thế này. Dẫu thiên hạ có thế nào, Tần Ca vẫn luôn đặt Ngũ Tử Ngang trên tất cả. Đề cử. *** Đây có lẽ là truyện dài thứ hai sau Khuynh tẫn thiên hạ – Loạn thế phồn hoa mà tôi dù đọc đi đọc lại rất nhiều lần vẫn vẹn nguyên một cảm xúc. Một Tần Ca như thế, một Trần Tử Ngang như thế. Có cảm giác như là, Tần Ca sinh ra là để yêu Trần Tử Ngang, Trần Tử Ngang sinh ra là để ở bên Tần Ca. Một câu chuyện rất ngọt ngào về một Hoàng Đế đem lòng yêu Thần tử của mình, đồng thời cũng chính là thư đồng trúc mã trúc mã của mình từ khi còn là Thái tử. Đồng thời cũng là một câu chuyện về một Thần tử ngốc nghếch, bị tiếng ngu trung cũng không màng, luôn hướng về Hoàng Thượng của mình nhưng lại chẳng hề nhận ra rằng người kia chính là người trong lòng mình. Tần Ca là một hoàng đế tốt, cần chính, yêu dân, tuy rất tàn nhẫn nhưng cũng có lúc yếu lòng. Y là một đế vương, nên không được xây dựng như một thánh mẫu thụ, y là kẻ sẵn sàng hi sinh kẻ khác vì lợi ích của y và những người mà y yêu quý. Lòng y lúc nào cũng toan tính thiệt hơn, mỗi bước đi của y đều được sắp đặt trước. Suy tính cặn kẽ như thế, cũng chỉ vì con cua ngốc kia, một lòng muốn hắn trở thành quyền thần dưới một người trên vạn người, để một ngày nào đó hai người có thể quang minh chính đại ở bên nhau. Trong lòng Tần Ca cũng có những nỗi đau đớn của riêng mình. Bạn sẽ làm thế nào khi người bạn yêu lấy vợ sinh con? Bạn có buồn không? Bạn sẽ khóc chứ? Khi mà bạn đã yêu đơn phương người đó quá lâu? Tần Ca là vua của một nước, dù trong lòng đau đớn đến cỡ nào, thì tâm trạng của y cũng không được bộc lộ ra ngoài, chỉ có những lúc đêm khuya vắng lặng, họa chăng y mới có thể từ từ gặm nhấm nỗi đau mà vĩnh viễn cũng không thể để cho người khác biết, để rồi đến sáng hôm sau vẫn phải mỉm cười tứ hôn cho người mình yêu, ban những đặc ân lớn nhất cho người nọ thú Vương Phi. Tần Ca nghĩ cho Tử Ngang đến nỗi, ngay cả khi mang thai, sinh con, y vẫn không muốn nói cho Tử Ngang, sợ hắn lỡ việc, sợ làm gián đoạn con đường làm quyền thần của hắn. Có nhiều khi tôi cảm thấy Trần Tử Ngang không xứng đáng với tình yêu của Tần Ca. Nhưng đến cuối cùng tôi mới nhận ra, thì ra, với Tần Ca, chỉ cần Tử Ngang, chỉ vì Tử Ngang, không phải hắn thì không thể, dù cho người khác có tốt đến cỡ nào, hoàn hảo ra sao, thì Tần Ca cũng không màng đến. Trần Tử Ngang là một con cua ngốc, lâu lâu hóa thân thành sắc lang, nhưng lại dịu dàng đến vô cùng đối với Tần Ca. Hắn lúc nào cũng mang trên mình gương mặt ôn hòa nhã nhặn mà xa cách thâm trầm, nhưng chỉ khi trước mặt Tần Ca mới có thể gỡ bỏ lớp mặt nạ ấy mà trở về với tính cách thật của mình, tinh nghịch như một đứa trẻ. Hai người ấy, vậy mà lại là hai mảnh ghép chẳng thể tách rời, sẵn sàng vì người kia mà hi sinh tất thảy, cố gắng hết sức để trải sẵn con đường tương lai, dù có việc gì xảy ra vẫn tin tưởng người kia nhất mực, không chút nghi ngờ. Tình cảm như thế, liệu mấy ai có được? Mời các bạn đón đọc Trầm Nịch của tác giả Neleta.
Vong Xuyên
Y ở dưới chân cầu đưa đò ngàn năm, nhìn người kia ở trên cầu lần lượt tìm kiếm, lại lần lượt bi thương. Một người tìm đủ mọi cách để trốn chạy; một người bất chấp tất cả để đuổi theo; còn một người chỉ lặng lẽ ngồi dưới chân cầu, im lặng nhìn, im lặng lắng nghe, im lặng suy nghĩ. Mấy ngàn năm luân hồi, mấy ngàn năm trước lầm lỗi, để mấy ngàn năm sau còn mãi rơi lệ, ai, mới chân chính là người ngoài cuộc? *** Thiên Hoàng vẫn cắn răng đứng trong góc phòng, không hề nhúc nhích, mặt nạ màu đồng che khuất nét bi thương trên mặt. Máu tươi nhuộm khắp trên tường dưới đất, khiến cho đại điện xa hoa được phủ lên một lớp màu đỏ nhàn nhạt. Thiếu niên ngồi giữa đại điện, suối tóc đen huyền giờ đã rơi xõa, người còn trẻ mà dung nhan tái nhợt, bạch y trên người đều đã bị nhuộm đỏ. Một người cầm kiếm đứng ngoài ba bước, kiếm quang lạnh lẽo, một nửa đã đâm vào trước ngực thiếu niên. Kiếm ảnh lóe lên, trường kiếm rút ra, toàn thân thiếu niên không khỏi co rút một hồi, máu theo thanh kiếm ồ ồ chảy xuống, y lại khe khẽ nở nụ cười: “Đại ca… cũng không nguyện tin ta một chút sao?” Cánh tay của người cầm kiếm run lên, thanh kiếm rơi xuống đất, hắn lui lại một bước: “Ngươi dung túng cho giáo chúng ma giáo tàn sát chính đạo, ta có thể tin là do ngươi bất lực, người khác nói ngươi vong ân phụ nghĩa, ta cũng có thể làm như toàn bộ đều không hay không biết, nhưng đại tẩu của ngươi… nàng, nàng không lí nào lại vu oan cho ngươi!” Thiếu niên hơi rủ mắt, ánh mắt dần có điểm rã rời, nét cười nơi khóe miệng lại làm cho dung nhan bình thường vẫn ảm đạm phủ lên một tầng ánh sáng áp đảo người khác: “Như vậy… cứ như vậy đi. Lấy một mạng của ta, để đền cho nàng một mạng, từ nay về sau, đại ca hãy quên nhị đệ, cứ coi như hai ta chưa từng quen biết”. Thanh âm cực nhẹ, lại lộ ra nét mệt mỏi vô cùng. “So với chết trong tay Trưởng lão, như thế này vẫn… có phần cam tâm… Khụ khụ!” Cơn ho khan dữ dội cắt ngang lời y, y há mồm thở hổn hển, máu tươi theo nụ cười yếu ớt không ngừng chảy ra nơi khóe môi khiến người kinh tâm. Ánh mắt người cầm kiếm chợt lóe lên: “Ngươi nói cái gì?” Thiếu niên khó nhọc lắc đầu, dường như không còn chống đỡ được nữa, tay bất giác bưng lấy ngực, ngã gục về phía trước. Người cầm kiếm cảnh giác lại lui thêm một bước, đến lúc phản ứng trở lại, người lập tức cương tại chỗ: “Nhị…” Một chữ sau chung quy giữ lại bên môi, không nói ra. Trong ánh mắt đã tản mác của thiếu niên phủ lên một mạt tịnh mịch thê lương: “Ngay cả gọi một tiếng… cũng không chịu sao? Thôi, như vậy, cũng đã đủ… cũng đã đủ…” Y khẽ lẩm bẩm, dần dần không còn thanh âm, nằm yên bất động giữa đại điện, bạch y đẫm máu, tựa như một con rối bị nghiền nát. Người cầm kiếm đứng yên thật lâu, cuối cùng không chịu nổi mà gọi to một câu, trong thanh âm có một tia nghẹn ngào: “Nhị đệ”. Thiếu niên không trả lời, cũng không còn trả lời được nữa. Thiên Hoàng từ đầu đến cuối đều chỉ đứng trong góc phòng, lúc này đã có điểm chết lặng. Bên trong tòa điện phủ to như vậy, ba người đều không có thanh âm, cũng không di chuyển một chút. Không biết qua bao lâu, người cầm kiếm mới chậm rãi nhìn qua Thiên Hoàng: “Tả ngự tọa muốn giết ta để báo thù cho Giáo chủ của các ngươi sao?” Thiên Hoàng cười nhẹ một tiếng, mặt nạ che đi toàn bộ biểu tình của y, chỉ nghe y chậm rãi nói: “Không cần, hối hận suốt phần đời còn lại, chính là sự trừng phạt của ngươi”. Trong mắt người cầm kiếm nổi lên một mạt mờ mịt. Rồi hắn nghe thấy thanh âm lạnh lẽo như sương của Thiên Hoàng tiếp tục vang lên: “Cả đời này, người duy nhất y phụ, chỉ có chính bản thân y. Vì bảo hộ cho ma giáo, y bị các ngươi trách là vong ân phụ nghĩa, các ngươi chẳng qua cũng chỉ nuôi y lớn lên, lại đã từng đối đãi tốt với y? Vì bảo hộ cho những cái mà các ngươi gọi là chính đạo, y nhiều lần vi phạm ý nguyện của giáo chúng, cho đến khi Trưởng lão hộ giáo đứng ra phế Giáo chủ, xử y tử hình… Các ngươi lại có ai thật sự nghe qua một lời giải thích của y?” Người cầm kiếm thất thần lui lại hai bước, gắt gao nhìn thi thể của thiếu niên trên mặt đất, không nhịn được phải lắc đầu, dường như đang cố gắng không tin. Thiên Hoàng ảm đạm cười, thân thủ tháo mặt nạ trên mặt xuống, vứt trên mặt đất, khom người cẩn thận ôm lấy thân thể của thiếu niên, giống như đang ôm một bảo vật vô cùng quý giá, không nhìn lại người kia một lần: “Ngươi tin hay không, đều đã không còn ý nghĩa nữa rồi”. Bởi vì người đã chết, tin hay không, đều không quan trọng. Người cầm kiếm đứng yên rất lâu, cuối cùng chậm rãi phủ phục xuống, trong cổ họng truyền ra một trận nức nở: “Chẳng lẽ… ta thật sự đã sai lầm rồi sao…” Thiên Hoàng vốn đã đi ra ngoài, nghe hắn nói một câu như vậy, chỉ mỉm cười thê lương: “Không, sai chính là ta”. Người cầm kiếm khó hiểu ngẩng đầu, lại chỉ thấy Thiên Hoàng phất phất tay, ống tay áo hạ xuống, trong điện liền dấy lên ngọn lửa đỏ rực quỷ dị, hắn cả kinh, đến khi bình tĩnh nhìn lại thì đã không còn trông thấy Thiên Hoàng đâu nữa. Bên ngoài đại điện, hành lang dài trăm bước, không một bóng người. Chỉ nhớ là ngoại trừ ánh lửa, tựa hồ có hiện ra một khuôn mặt, tao nhã tuyệt diễm, lại ẩn chứa nét bi thương không thể xua tan. Nại hà kiều, lộ đồ diêu, nhất bộ tam lí nhâm tiêu diêu; Vong xuyên hà, thiên niên xá, nhân diện bất thức đồ nại hà. (Cầu Nại Hà, lộ trình xa xôi, một bước tiêu dao đến ba dặm; Sông Vong Xuyên, ngàn năm thí xả, mỗi người chẳng biết làm sao qua.) Nước sông Vong Xuyên huyết hoàng yên ả tưởng chừng đã ngừng lại, sương mù dày đặc phủ trên mặt sông tựa như một màn khói, những đóa mạn châu sa hoa đỏ rực lan ra khắp đường, Thiên Hoàng đạp lên biển hoa trùng trùng điệp điệp mà chạy, linh đăng lần lượt phát ra ánh sáng bàng bạc u ám, những đóa hoa đỏ tươi như máu rơi xuống phía sau y đang dần hóa thành sương. Y giương mắt tìm kiếm phía xa, một thân ảnh đơn bạc đang theo hồn phách đã mất đi ý thức chậm rãi bước lên cầu. Không còn là thiếu niên ngây thơ được y ôm vào trong lòng nữa, dung nhan tái nhợt, chỉ có đôi mắt buông xuống cùng khuôn mặt vẫn còn có thể tìm được chút bóng dáng của thiếu niên, không hề xuất chúng, lại mang theo nét bình tĩnh khiến cho người ta cảm thấy thư thái. Muốn mở miệng gọi, lại gọi không ra tiếng, người nọ đi lên đầu cầu, đứng giữa một đám cô hồn mà trông qua đây, nhưng chỉ liếc qua một cái liền thu tầm mắt, vẻ khinh miệt trong đôi mắt lại làm cho Thiên Hoàng như ngã vào giữa hố băng. “Xin thượng tiên dừng lại”. Đang muốn đuổi theo, không biết từ đâu xuất hiện hai tên quỷ tốt vận bạch y trắng toát, một tả một hữu chặn đường Thiên Hoàng, mặt không chút biểu tình. Thiên Hoàng cương lại tại chỗ, nhìn người trên cầu mỗi lúc mỗi đi xa, qua cầu Nại Hà, lên Vọng Hương đài mà chưa hề quay đầu nhìn lại, vươn tay uống xong chén canh Mạnh Bà không màu, trong nháy mắt lại rơi vào luân hồi. Y cuối cùng mất hết sức lực mà quỳ rạp xuống đất, hai tên quỷ tốt áo trắng đã biến mất không chút tiếng động, chỉ để lại mình y bên sông Vong Xuyên, chầm chậm cúi người. “Khai Dương…” Thanh âm thấp như đang nói mớ, mang theo nghẹn ngào không cách nào kiềm chế, y ôm vai, liều mình cắn chặt răng, không ngừng run rẩy. Không biết qua bao lâu, bên cạnh truyền đến tiếng nước, kế đó còn có thể nghe được tiếng khua mái chèo, cuối cùng dừng ngay cạnh bên Thiên Hoàng, lại im lặng. Cảm giác được ánh mắt dừng trên người mình, Thiên Hoàng có chút ngỡ ngàng mà ngẩng đầu, liền nhìn thấy trên sông Vong Xuyên có một người bạch y như tuyết, dung nhan vô sắc, nhưng chỉ riêng đôi mắt, hệt như ngôi sao sáng rực giữa bầu trời đêm, đặc biệt áp đảo người. Y phiêu dật đứng trên một chiếc thuyền nhỏ, tay nâng mái chèo, nhìn thẳng vào mình, trong ánh mắt nhu hòa không hề che đậy vẻ tò mò. Thấy Thiên Hoàng ngẩng đầu, người kia dường như có chút hoang mang mà mỉm cười, hơi cúi đầu, khẽ hỏi: “Ngươi làm sao vậy?” Một tiếng bình thản, lại như dòng suối trong mát chảy qua, Thiên Hoàng từ từ buông lỏng khớp hàm đang cắn chặt, mở miệng định nói, lại nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.   Mời các bạn đón đọc Vong Xuyên của tác giả Trần Sắc.
Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con
【 Văn án 】 Cậu bé hơn năm tuổi, mồ côi cha mẹ, ông thì qua đời. Cậu thật sự bơ vơ trên đời này, họ hàng cũng không muốn nhận thêm một nỗi vướng bận khác, cho nên đưa cậu bé đến nhà cô trên trấn nhỏ. Cô: Đứa nhỏ này tôi thích. Anh trai: Đứa em này anh cực kỳ thích. Trấn nhỏ: Đứa nhóc này chúng tôi cũng yêu thích. Lâm Đông: Vậy mọi người nhớ đến tạp hóa mua nhiều đồ nha, con muốn tiết kiệm tiền đi tàu hỏa tìm cha và mẹ con. Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Nòng nọc nhỏ đi tìm cha mẹ. Tag: Chủng điền văn, chuyện hằng ngày, chậm nhiệt, siêu ngọt ngào, moe moe. Vai chính: Lâm Đông ┃ vai phụ: Hạ Tiểu Xuyên, Lâm Lệ Hoa…. Vip đề cử: Lâm Đông năm tuổi rưỡi, là đứa nhỏ ông nhặt được ven đường, vốn tưởng là có thể lớn lên bên cạnh ông, không ngờ ông lại đột ngột qua đời, cô chú đều không thích bé, đưa bé đến nhà cô, đối mặt với những người xa lạ và trấn nhỏ xa lạ, thay vì sợ hãi, bé cố gắng dũng cảm khắc phục sợ hãi, đối mặt với cuộc sống nhỏ của mình, giúp đỡ cô quản lý tiệm tạp hóa, đối xử thật lòng với những người bạn nhỏ khác, thay đổi chính mình, cũng thay đổi trấn nhỏ, từ ai gặp cũng không thích đến người gặp người yêu, dựa vào vào cố gắng của mình gặt hái được sự nghiệp cùng tình yêu. Câu chuyện ấm áp về hệ chữa trị, nhân vật tươi sáng rõ nét, tác giả dùng ngòi văn tỉ mỉ thoải mái tạo nên một nhân vật chính sinh động tích cực luôn hướng về phía trước, chuyện xưa tự nhiên trôi chảy, làm cho người ta trong tiếng cười mang nước mắt, đáng giá để đọc. ==================================================== Hoàn điềm điềm điềm ngọt ngào: Sủng nịch thâm tình trúc mã công × đáng yêu thiện lương tiểu thiên sứ bảo bảo thụ! A a a a a a a a a a a không cho phép ai bỏ qua truyện này [ nước mắt ]!!! Đặc biệt đặc biệt ngọt, văn hệ dưỡng thành, câu chuyện bắt đầu từ lúc thụ từ một đứa bé năm tuổi bé mà lớn lên, đứa nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu quá trời quá đất, hơn nữa rất hiểu chuyện!!! Tôi bắt đầu khóc từ chương 1 đến chương 58. Tuyến tình cảm cũng cực kỳ tốt! Trúc mã công sủng bảo bảo tận trời từ nhỏ! Mọi người nhất định phải xem. *** "Vậy mấy người nói xem Lâm Đông phải làm sao bây giờ?" "Tuy rằng nó gọi cha chúng ta một tiếng ông, nhưng nó cũng không phải họ Lâm, tuy cha đã đi rồi, cũng không nên để chúng ta nuôi nó cả đời chứ? Bản thân chúng ta cũng có trai có gái, đâu có dư sức mà nuôi nó." "Vậy hay là đưa nó đến cô nhi viện đi." "Chuyện này... nếu cha biết thì không tốt đâu?" "Cha đã qua đời nửa năm rồi! Làm sao mà biết được?" "..." Cách nhau một bức tường, những câu nói của những người cô chú kia đều lọt vào tai của Lâm Đông, tuy rằng bé chỉ có hơn năm tuổi, thế nhưng bé cũng mơ mơ hồ hồ cảm giác được, người lớn không thích bé, cho rằng bé rất vướng víu, không muốn bé, bé cảm thấy khổ sở, không nhịn được mà nghĩ trong lòng —— —— nếu như, nếu như bé cũng có cha mẹ thì tốt rồi. Nhưng mà bé không có. Bé là đứa nhỏ do ông nhặt được ven đường, lúc nhặt được bé là vào mùa đông, cho nên tên bé là Đông—— Lâm Đông. Lâm Đông sống cùng ông được ba năm thì ông rời xa nhân gian, các cô chú thấy bé đáng thương, thay phiên nhau nuôi dưỡng bé, nhưng dù sao cũng không phải máu mủ ruột thịt, nuôi được một thời gian thì cảm thấy chán, dần dần coi bé như một loại quần áo, muốn nhanh chóng bỏ rơi bé, nhưng lại không thể quá mức vô tình vô nghĩa, làm chuyện cười cho người khác, vì vậy mấy người họ tụ tập lại cùng nhau nghĩ biện pháp. Bọn họ thương lượng đến thương lượng đi, cuối cùng thương lượng ra một kết quả: "Vậy đưa nó đến chỗ của Lệ Hoa đi." "Chỗ của Lệ Hoa có được không? Tính tình Lệ Hoa không tốt chút nào, đã vậy em ấy còn có con trai đấy." "Có con trai thì làm sao? Anh cũng có con trai đây. Đừng quên, em ấy cũng là do cha nhặt được, cũng đều là nhặt được ở ven đường như Lâm Đông, hoàn cảnh giống nhau, hơn nữa, cha nuôi em ấy nhiều năm như vậy, em ấy còn chưa trả ân bao giờ, bây giờ để cho em ấy nuôi Lâm Đông, giải quyết khó xử của chúng ta, cũng coi như là báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cha, em ấy được lợi rồi." "Vậy còn tiền cha để lại..." "Tiền gì? Không có tiền! Cha không có để lại tiền! Cứ quyết định như vậy đi!" "..." Lúc này cửa phòng mở ra, bé ngoan Lâm Đông ngồi trên ghế sa lon quay đầu nhìn sang, nhìn thấy chú Hai cười híp mắt đi ra. "Lâm Đông à, đói bụng không?" Chú Hai ôn tồn hỏi. Lâm Đông lắc lắc đầu nhỏ, bé không có đói bụng chút nào. Chú Hai xoa xoa hai tay nói: "Không đói bụng à, vậy chú Hai đưa con đi tìm cô Lệ Hoa chơi có được không?" Lâm Đông không nói lời nào, đôi mắt trong suốt sạch sẽ nhìn chú Hai, khiến cho chú Hai có chút chột dạ. Chú Hai tránh ánh mắt của Lâm Đông, nói: "Đi thôi, dẫn con đi sang nhà cô Lệ Hoa để ăn ngon." Lâm Đông ngồi không nhúc nhích, đầu nhỏ hợp gục xuống. Chú Hai khom lưng bế bé lên, để thím Hai sắp xếp hành lý cho bé, sau đó ôm bé rời khỏi nhà, dọc đường đi chú Hai không ngừng nói chuyện với bé. Từ sau khi ông qua đời, Lâm Đông không còn nói chuyện nhiều, tuy rằng có rất nhiều chuyện không hiểu, nhưng bé rất nhạy cảm, có thể nhận ra được thật lòng hay giả dối của người lớn, không nói một lời cùng chú Hai ngồi trên xe công cộng, lại ngồi trên xe buýt, ngồi thêm một chuyến xe công cộng. Cuối cùng xe công cộng dừng lại ở một thị trấn nhỏ. "Đến thị trấn rồi." Chú Hai như trút được gánh nặng: "Đi thôi." Chú Hai vươn tay ra trước mặt Lâm Đông. Lâm Đông nhìn chằm chằm bàn tay to của chú Hai một chút, do do dự dự, vẫn vươn tay nhỏ ra ngoài. Chú Hai cười híp mắt nắm bàn tay nhỏ của Lâm Đông, đi vào thị trấn nhỏ Cẩm Lý. Thị trấn nhỏ Cẩm Lý cũng giống như các thị trấn nhỏ khác, nhà cửa chằng chịt cao thấp khắp nơi, cây cối cao thấp không đều tùy ý tô điểm, đi ở trong này giống như đi vào một thế giới khác bên ngoài thành phố. Lâm Đông và chú Hai dừng lại trước cửa tiệm tạp hóa XX, XX là bởi vì sơn vẽ trên cữa đã cũ kỹ quá mức, thấy không còn thấy rõ chữ, trong lòng chú Hai dùng "XX" để thay thế, Lâm Đông là do không biết chữ nào cả. Ánh mắt của bé di chuyển từ trên cửa vào hai gian phòng bên ngoài chứa đầy đồ vật lẫn lộn muôn màu muôn vẻ, gương trang điểm, bột giặt, sữa bò cùng giấy vệ sinh...v..v không thiếu gì cả, trên đất phía ngoài cửa bày đầy chai chai lọ lọ không giống nhau. Đang nhìn tiệm tạp hóa, đột nhiên một trai một gái loạng choạng bước ra từ phía trong, quay người gào vào trong tiệm: "Sao cô lại mắng chửi người khác!" Tiếng gào vừa dứt, một người phụ nữ da dẻ ngăm đen, thân hình rắn chắc bước ra từ trong tiệm, một tay chống nạnh một tay chỉ đôi trai gái này mắng: "Tôi cứ thích mắng mấy người đấy? Muốn đánh nhau hả? Bà đây phụng bồi!" Người phụ nữ lập tức vén tay áo lên. Đôi trai gái kia bị dọa, nhanh chóng chạy mất. Người phụ nữ không đuổi theo, nhổ một bãi nước bọt ra đất, mắng: "Đã bắt chước mở tiệm tạp hóa, lại còn dám lại đây kiếm chuyện, đồ đầu óc đen tối!" Người phụ nữ mắng xong mới nhận ra được bên cạnh cửa tiệm có người, quay đầu lại nhìn, thấy chú Hai đứng trên đường đứng, cùng với Lâm Đông nhỏ xíu đứng bên cạnh. Đối mặt với ánh mắt của người phụ nữ kia, Lâm Đông nhanh chóng dịch lùi hai bước nhỏ, trốn bên chân chú Hai. Chú Hai nhìn người phụ nữ kia cười làm lành gọi: "Lệ Hoa." Lâm Lệ Hoa hơi kinh ngạc: "Anh Hai." "Ừ!" Chú Hai cười đáp. "Anh tới làm gì?" Lâm Lệ Hoa lạnh giọng hỏi. "Có việc." Chú Hai theo bản năng xoa xoa đầu Lâm Đông. Lâm Lệ Hoa cảnh giác: "Chuyện gì?" "Tới thăm em một chút." Chú Hai mỉm cười. Lâm Lệ Hoa trực tiếp cắt lời: "Có chuyện gì thì nói thẳng." Chú Hai chậm rãi thu lại nụ cười, mặt trở nên bi thương: "Chuyện này, cha đi rồi, anh em chúng ta cũng mất liên lạc với nhau, rất đau buồn, đặc biệt là đứa nhỏ Lâm Đông này cũng không có ai nuôi, cho nên —— " Mời các bạn đón đọc Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con của tác giả Thủy Tinh Phỉ Thúy Nhục.