Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Em Có Nhiều Chiêu Dỗ Anh

Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử, 1v1. Tình trạng bản gốc: Hoàn Số chương: 81 chương + 1 PN Tình trạng edit: Hoàn Ngày mở hố: 05/07/2019 Ngày đóng hố: 05/12/2019 Nhân vật chính: Khấu Hưởng, Dương Chi Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân) Poster: Chị Tâm Tít Tắp ❤ ________________________________________________________________ _______________________________ Văn án Sau khi Dương Chi thi đỗ trung học phổ thông, quyết định tìm việc làm gia sư, giảm bớt áp lực cho phí cho gia đình. Cô tìm được trên mạng một công việc gia sư có lương khá cao, yêu cầu duy nhất: Sống tại nhà người thuê Vô cùng kiên nhẫn Để tay lên ngực tự hỏi, đến hai người cô cũng có thể làm được, vì thế cô liên hệ với người thuê. ** Khi Khấu Hưởng nhận được cuộc điện thoại của mẹ từ bên kia đại dương, nói đã tìm cho anh một gia sư, anh đang ở trong quán bar đánh bài với mọi người. Nghe vậy, anh ném mạnh đống bài Poker trong tay xuống, cầm theo đao dài năm mét hùng hổ chạy về nhà. Anh chưa từng nghĩ, vừa mới bước vào cửa, một cô gái nhỏ mặc váy ngủ xù lông từ phòng dành cho khách chạy ra, căng thẳng lo lắng mà nhìn anh, cô gái nhỏ ôm gối, lạnh đến run bần bật. “Anh Khấu Hưởng, máy sưởi nhà anh hỏng. . . Hỏng rồi, em lạnh quá.” Vì thế buổi tối ngày đầu tiên, anh tức đến hộc máu sửa máy sưởi cho cô gái nhỏ đến từ phía nam. Nhị thế tổ (1) rapper tính tình vô cùng xấu xa vô cùng không biết xấu hổ vs cô gái nhỏ học bá đơn thuần thiện lương chính trực có chất giọng mang âm thanh tự nhiên Hiphop, thanh xuân nhiệt huyết Dương Chi nhìn sắc mặt tối tăm của Khấu Hưởng, nghĩ thầm, người con trai hung dữ này, nhất định phải có nhiều chiêu dỗ dành. Nhiều năm sau, Nhị thế tổ không nên thân hiện giờ đã trở thành người tiên phong của dòng nhạc Hip hop. Khấu Hưởng xin trả lại em tất cả dịu dàng và cưng chiều mình có. (1): “Nhị thế tổ” là tiếng lóng của người Quảng Đông chỉ những đứa trẻ sinh ra trong nhung lụa, chỉ biết chơi bời thác loạn. Lời editor: Lại một hố mới của Hỏa Hỏa ^^ Tớ quyết định sẽ thầu truyện của tác giả này vì có một số truyện Hỏa Hỏa viết khá chắc tay, văn án cũng cưng dễ sợ luôn. Các hố sẽ được lấp dần trong năm nay. Hi vọng mọi người ủng hộ ạ ❤ ***   Reviewer: [L.A]_ Anh Tần - lustaveland.com Designer: [L.A]_Huỳnh Tiệp Dư Thể loại: 1Vs1, Duyên trời tác hợp, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Nam cường, Ngọt, Sạch, Song xử, Sủng, Thâm tình, Thanh xuân vườn trường, Độ dài: 82 chương Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 22/02/2020   Văn án:   Sau khi Dương Chi thi đỗ trung học phổ thông, quyết định tìm việc làm gia sư, giảm bớt áp lực cho phí cho gia đình.   Cô tìm được trên mạng một công việc gia sư có lương khá cao, yêu cầu duy nhất:   1. Sống tại nhà người thuê.   2. Vô cùng kiên nhẫn.   Để tay lên ngực tự hỏi, đến hai người cô cũng có thể làm được, vì thế cô liên hệ với người thuê.   **   Khi Khấu Hưởng nhận được cuộc điện thoại của mẹ từ bên kia đại dương, nói đã tìm cho anh một gia sư, anh đang ở trong quán bar đánh bài với mọi người.   Nghe vậy, anh ném mạnh đống bài Poker trong tay xuống, cầm theo đao dài năm mét hùng hổ chạy về nhà.   Anh chưa từng nghĩ, vừa mới bước vào cửa, một cô gái nhỏ mặc váy ngủ xù lông từ phòng dành cho khách chạy ra, căng thẳng lo lắng mà nhìn anh, cô gái nhỏ ôm gối, lạnh đến run bần bật.   “Anh Khấu Hưởng, máy sưởi nhà anh hỏng. . . Hỏng rồi, em lạnh quá.”   Vì thế buổi tối ngày đầu tiên, anh tức đến hộc máu sửa máy sưởi cho cô gái nhỏ đến từ phía Nam.   Nhị thế tổ rapper tính tình vô cùng xấu xa vô cùng không biết xấu hổ vs cô gái nhỏ học bá đơn thuần thiện lương chính trực có chất giọng mang âm thanh tự nhiên.   Hiphop, thanh xuân nhiệt huyết.   Dương Chi nhìn sắc mặt tối tăm của Khấu Hưởng, nghĩ thầm, người con trai hung dữ này, nhất định phải có nhiều chiêu dỗ dành.   Nhiều năm sau,   Nhị thế tổ không nên thân hiện giờ đã trở thành người tiên phong của dòng nhạc Hip hop.   Khấu Hưởng xin trả lại em tất cả dịu dàng và cưng chiều mình có.   …   Dương Chi là một cô gái nhỏ sinh ra tại trấn nhỏ Hồng Thủy nghèo nàn lạc hậu.  Bố cô mất sớm, mẹ cô tái giá với cha dượng, trong nhà còn một đứa em nhỏ học tiểu học.    Trấn Hồng Thủy vốn là một nơi đầy rẫy những điều lạc hậu và cổ hủ, nếu Dương Chi chỉ an phận sống tại nơi này, thì tương lai cô cũng sẽ giống như mẹ cô, giống như bao người phụ nữ khác tại trấn nhỏ này, tùy tiện gả cho một người đàn ông, phó thác cả cuộc đời và hạnh phúc của mình vào chồng con, mỏi mòn đến hết quãng đời còn lại.    Dương Chi không muốn giống như mẹ mình, nhu nhược yếu đuối, sống một cuộc sống tất bật vất vả, còn phải hứng chịu đòn roi từ người chồng vũ phu.    Dương Chi luôn cố gắng học tập, hi vọng tương lai của mình sẽ trở nên tươi sáng. May mắn, cô đã đỗ kỳ thi tuyển chọn từ trường đại học danh tiếng, được ghi danh vào trường trung học phổ thông trực thuộc. Dương Chi rời khỏi trấn Hồng Thủy, đến thủ đô bắt đầu cuộc sống cấp Ba.    Dương Chi vốn xinh đẹp, nhưng cô luôn e ngại về ngoại hình của mình. Cô rất gầy, nhưng ngực lại đang phát triển, có phần đẫy đà hơn các bạn cùng trang lứa. Vì vậy Dương Chi trở nên vô cùng khác biệt so với mọi người.    Những nam sinh thường cợt nhã liếc nhìn ngực cô, kéo theo từng tràng cười khả ố, những nữ sinh lấy ngoại hình Dương Chi làm đề tài bán tán lúc rảnh rỗi, đằng sau lưng cô chế nhạo cười cợt, Dương Chi đi đến đâu cũng phải hứng chịu bao nhiêu ánh mắt săm soi đánh giá từ mọi người xung quanh.    Cô chỉ biết che giấu cơ thể mình, dùng loại áo khiến nơi đó trông nhỏ lại, vô thức có thói quen gù lưng để người khác bớt chú ý đến ngực mình. Cô sợ hãi, chỉ có thể cẩn thận bảo vệ bản thân, đề phòng thế giới xung quanh. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Dương Chi đến nhà cô hai ở thủ đô ở nhờ. Còn chưa đến ngày nhập học, cô thường giúp con trai của cô hai, cũng chính là em họ cô dạy kèm, xem như là trả tiền nhà. Thế nhưng người em họ này vốn không phải là một người biết an phận, lại đang ở tuổi dậy thì, bị ảnh hưởng bởi phim ảnh đồi trụy.    Hắn ta thường xuyên làm như vô tình chạm tay vào ngực cô, khi Dương Chi tắm thường thấy bóng dáng hắn lãng vãng trước cửa nhà vệ sinh, thậm chí lúc cô ngủ hắn còn dám lẻn vào phòng cô. Gọi là em họ, nhưng đây vốn là họ hàng bên nhà cha dượng của cô, đối với Dương Chi không hề có quan hệ thân thích. Vì không có huyết thống, tên em họ kia mới dám quá đáng không nể nang đến vậy.    Dương Chi đương nhiên sợ hãi, cô không dám nói chuyện suýt bị em họ mình xâm hại với mẹ, sợ mẹ sẽ khó xử. Cô quyết tâm phải dọn ra khỏi nhà cô hai, nhưng cô thật sự không có đủ tiền để ở nhà thuê hay ký túc xá. Dương Chi chỉ có thể tạm thời sống tại nhà cô hai, mỗi ngày trôi qua trong nơm nớp lo sợ.   Ngày đầu tiên nhập học, Dương Chi bị giật mất túi xách. Bỗng nhiên bên cạnh lại xuất hiện một thiếu niên vô cùng ngầu lái moto, chở cô đuổi theo tên cướp, đánh một trận, lấy lại túi xách cho cô, sau đó còn chở cô đến trường.    Đến khi được bạn nói rõ, cô mới biết thiếu niên đẹp trai đã giúp đỡ cô tên là Khấu Hưởng, cũng là bạn cùng lớp của cô.    Khấu Hưởng thật sự nổi tiếng. Sinh ra là thiếu gia nhà giàu, tính cách lạnh lùng ngang tàng nói chung chẳng ai chịu nổi. Nhưng cậu lại rất có tài năng, là một rapper có tên tuổi, giành được các giải âm nhạc quốc tế.    Khấu Hưởng cùng một số anh em thân thiết cùng lớp mở một ban nhạc HipHop tên là August. Cậu chuyên tâm lo cho đam mê âm nhạc, đi học như không, thường xuyên vắng mặt, thầy cô cũng không có cách nào quản được.    Khấu Hưởng được vô số nữ sinh thầm thương trộm nhớ, thế nhưng cậu chưa từng liếc mắt nhìn ai. Việc Khấu Hưởng chở học sinh mới đến trường được vô số người chứng kiến, cả trường được một phen dậy sóng. Thế nhưng Dương Chi không quan tâm, chỉ lo chuyên tâm tìm nhà để dọn ra ở.    Cô tìm được trên mạng một công việc gia sư có lương khá cao, yêu cầu chính là: vô cùng vô cùng vô cùng kiên nhẫn. Dương Chi quyết định thử sức, hơn nữa bên kia còn bao ăn ở, cần cô dọn đến sống ở nhà họ để có thể thuận tiện quản lý "học sinh" mà Dương Chi phải dạy kèm.    Vấn đề nan giải của cô nháy mắt được giải quyết, còn gì tuyệt hơn nữa. Nhưng mà, cô dọn đến nhà học sinh của mình nhiều ngày, nhưng đối tượng mà mình phải dạy kèm lại chẳng chịu về nhà ngày nào, không thấy bóng dáng đâu. Mãi đến sau vài ngày nữa, cô mới biết người mà cô phải dạy kèm là bạn cùng lớp Khấu Hưởng.   Cả hai ở trường gặp gỡ về nhà chạm mặt, quan hệ thân thiết hơn mấy phần. Dù đại thiếu gia Khấu Hưởng sống an nhàn tự do đã lâu, nay lại có một gia sư suốt ngày bắt anh học bài, sao cậu có thể nghe theo. Cậu liền chống đối không học hành, buổi tối la cà tụ tập không về nhà, hung dữ đuổi cô đi. Nhưng mà, Dương Chi lại có rất nhiều cách để dỗ anh   Đối với Khấu Hưởng, sự xuất hiện của Chi Dương khá kỳ diệu, cậu vốn là một tên trái tính trái nết, xấu xa ngang ngược, không coi ai ra gì. Nhưng từ lần đầu tiên gặp gỡ, cô gái nhỏ Dương Chi lại có thể khiến cậu làm những việc không phải người như cậu có thể làm.    Mọi hành động của Dương Chi, dù là vô tình hay cố ý, đều vừa vặn chạm đến nơi mềm mại nhất trong trái tim cậu, khiến nơi trái tim ngứa ngáy khó nhịn.   Khi phát hiện mình dần có những cảm xúc khác thường đối với Dương Chi, Khấu Hưởng không dễ chịu chút nào. Phải rồi, mọi cảm xúc vui buồn của bản thân lại bị chi phối hoàn toàn bởi một người khác là chuyện khó chịu biết bao.    Nếu Dương Chi là con trai thì có lẽ Khấu Hưởng sẽ đánh cho một trận để phát tiết sự rung động vô cớ khó hiểu trong lòng mình. Nhưng Dương Chi là là một thiếu nữ dịu dàng, chỉ cần cô chảy một giọt nước mắt cũng khiến Khấu Hưởng tính tình xấu xa phải luống cuống tay chân.    Khấu Hưởng và Dương Chi làm bạn rất lâu trước khi tiến đến quan hệ yêu đương chính thức.    Dương Chi từ khi dậy thì đã e ngại với việc ngực mình bị nam sinh chú ý. Cô chưa từng làm bạn với nam sinh, bởi vì cô luôn cảm thấy ánh mắt của họ mang ẩn ý nhìn mình. Nhưng Khấu Hưởng thì khác, cậu đối xử với cô như bao người bình thường, chưa từng nhìn chằm chằm vào ngực cô như những nam sinh khác. Hơn nữa cậu đối xử với cô tốt vô cùng, cho nên đã trở thành người bạn khác giới duy nhất của Dương Chi.    Tình cảm của Khấu Hưởng đối với Dương Chi thể hiện rất âm thầm, qua từng hành động nhỏ nhặt, qua sự quan tâm chăm sóc mà cậu dành cho cô, đơn giản là tiện tay đeo dùm túi xách của cô mỗi khi cùng nhau đi học, là sự lo lắng vội vàng khi Dương Chi bị kẻ xấu dòm ngó, là sự bảo vệ trong lặng thầm, trân trọng nâng niu cô trong lòng bàn tay.    Dương Chi là một cô gái bên ngoài yếu đuối nhưng nội tâm kiên cường cứng rắn hơn bất cứ ai. Cô mang trong mình đam mê ca hát, giọng ca của cô xuất sắc hiếm gặp. Khấu Hưởng mang trong mình tài năng để trở thành một rapper chuyên nghiệp, mong muốn tương lai sẽ tiên phong cho giới âm nhạc HipHop.    Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu của Khấu Hưởng và Dương Chi, mà là một quá trình họ bước đi trên con đường thực hiện ước mơ và đam mê của mình. Đây là tuổi trẻ của họ, tuổi trẻ đã từng theo đuổi khát khao rực cháy.    Rất lâu về sau, họ có thể cùng nhau ngắm nhìn lại một thời tuổi trẻ của mình. Thật may mắn, khi từ đầu đến cuối vẫn luôn có nhau bên cạnh. Dù là thanh xuân, hay khi trưởng thành, dù là tuổi trẻ non nớt hay khi đã chững chạc trải đời, tình yêu vẫn chưa từng thay đổi.    Truyện của Xuân Phong Lựu Hỏa vẫn luôn muôn màu muôn vẻ, mỗi câu chuyện đều mang một sắc thái vô cùng riêng biệt. "Em có nhiều chiêu dỗ anh" đề cập đến một vấn đề mà rất nhiều bạn nữ chúng ta từng gặp phải - body shaming.    Việc đem đặc điểm hình thể của người khác ra để chế giễu hay trêu chọc dù vô tình hay cố ý đều gây ra tổn thương đối với người bị trêu chọc. Dương Chi từng chịu đựng rất nhiều ánh nhìn soi mói ẩn ý vì sở hữu ngực lớn hơn nữ sinh đồng trang lứa. Cô sợ hãi, cô tự ti, cố gắng che giấu bản thân mình, giống như loài sâu rút lui vào chiếc kén.    Nhưng từ khi gặp Khấu Hưởng, cậu nói rằng cô xinh đẹp, cậu giúp cô sửa thói quen gù lưng, cậu ở bên cạnh giúp cô trở nên tự tin hơn, được sống nhẹ nhàng thoải mái, không để ý đến những ánh nhìn như có như không. Là anh, giúp cô xua đi tự ti vốn có, để vẻ đẹp của cô được tự do phơi bày, nở rộ, trở nên hoàn mỹ. Một khi đã dứt khoát rũ bỏ vỏ kén, trưởng thành, cô liền trở thành loài bướm xinh đẹp mỹ lệ.    Nếu không có Khấu Hưởng thì sẽ không có Dương Chi của hôm nay.    Hi vọng mọi cô gái đều sẽ như Dương Chi, yêu thương bản thân mình, học cách vượt qua nỗi e dè của bản thân. Tự tin với tất cả những gì mình sở hữu, đừng vì lời nói ánh mắt không mang thiện ý mà tự trút giận lên bản thân mình, thay vào đó hãy biến nó trở thành động lực để hoàn thiện bản thân. Nếu ngay cả bạn còn không yêu thương chính mình, thì ai sẽ yêu thương bạn đây?  _____   “ “: Trích từ truyện. Mời các bạn đón đọc Em Có Nhiều Chiêu Dỗ Anh của tác giả Xuân Phong Lựu Hoả.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Độc Sủng Thánh Tâm - Thịnh Thế Thanh Ca
Người nam nhân năm xưa bị Tần gia cô nương đội nón xanh hiện giờ đăng cơ vì Đế. Toàn bộ Đại Diệp triều đều chờ xem Tần gia gặp xui xẻo. Sau đó, Tần gia đền bù cho Hoàng thượng một cô nương khác.   Nghe đồn cô nương này lớn lên lả lướt xinh đẹp, ngoan ngoan đáng yêu, một lần đạt được thánh tâm.   Rồi sau đó, các nương nương khác trong hậu cung không còn 'đất dụng võ'.   Rồi lại sau đó nữa, Hoàng Thượng cảm thấy bản thân mình làm một vụ mua bán lỗ vốn - mất hết cả vốn gốc.   *** Lúc Tiêu Nháo Nháo ba tuổi thì Tiêu Nghiêu tìm tiên sinh dạy vỡ lòng cho thằng bé, Thái tử bắt đầu học vỡ lòng là chuyện vô cùng quan trọng, cần phải tìm tiên sinh từ sớm. Lúc Tần Phiên Phiên rãnh rỗi cũng sẽ dạy nó đọc sách, 《 Tam Tự Kinh 》, 《 Bách Gia Tính 》 nàng đều dạy qua. "Nhân chi sơ, tính bản thiện; tính tương cận, tập tương viễn..." Giọng đọc non nớt của trẻ con vang lên từng câu. Tần Phiên Phiên ngồi đối diện với thằng bé, nhìn nó mở đôi mắt to tròn đen nháy nghiêm túc đọc sách thì mặt nàng lại nóng lên. Bởi vì chuyện xấu nàng đã làm trước đó, sai Hình ma ma viết mấy bài thơ Đường hay Tống từ rồi cả 《 Tam Tự Kinh 》, 《 Bách Gia Tính 》 ở sau lưng. Lấy lý do muốn giám sát Hoàng thượng đọc sách kết quả lại trở thành tình thú của nàng và Hoàng thượng. Bây giờ nàng bắt đầu dạy Tiêu Nháo Nháo đọc sách nên những tình thú trước đây bị quên mất thì bây giờ Hoàng thượng lại lôi ra. Buổi tối hôm trước trên lưng nàng viết cái gì thì sáng hôm sau nàng phải dạy Tiêu Nháo Nháo cái đó. Kết quả là ban ngày ban mặt nàng nghe nhóc con đọc 《 Tam Tự Kinh 》 đến buổi lại nghe ngôi cửu ngũ háo sắc đọc 《 Tam Tự Kinh 》 bên tai nàng. Nên bây giờ chỉ cần nghe mấy thứ này thì tai nàng đỏ bừng, cả người không được thoải mái. ... Mời các bạn đón đọc Độc Sủng Thánh Tâm của tác giả Thịnh Thế Thanh Ca.
Cô Gái, Gặp Lại Em Rồi - Vương Vũ Nhiên
Chỉ vì cô sắp phải đi du học mà bạn bè cô đã mở một buổi tiệc chia tay cô. Lại không ngờ cô lại uống say để rồi xảy ra quan hệ với anh vốn là một Hoắc thiếu gia lạnh lùng. Buổi sáng khi anh tỉnh dậy lại chỉ thấy một lá thư cô để lại. Nữ nhân chết chết, dám nói hắn là trai bao? Đợi hắn bắt được cô xem, hắn sẽ đem cô đặt dưới thân mà nhận tội. *** "Tôi là Lâm Tiểu Nguyệt, tôi sống ở cô nhi viện từ nhỏ, năm 10 tuổi được Hoắc gia nhận về nuôi. Ở đây tôi bắt đầu sống với danh hiệu tiểu thư Hoắc gia. Lúc đầu tôi cảm thấy rất tốt, tôi có ông có bà còn có một người anh trai rất yêu thương tôi, nhưng dần về sau tôi tự hỏi liệu mình có muốn cuộc sống như vậy không? Tôi bị ràng buộc với những quy tắc, học tất cả những thứ được cho là giúp ích cho gia tộc sau này, anh trai lại luôn bảo bọc tôi quá mức. Đi học thì xe đưa đi đón về đúng bữa, vì gia thế nên xung quanh tôi chẳng có lấy một người bạn, họ chỉ đứng nhìn tôi từ xa ngưỡng mộ, những lúc gặp tình huống như thế tôi chỉ cười trừ và cố bước đi thật nhanh để không ai nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của tôi. Tôi sống trong chiếc vỏ bọc mình tự tạo dựng nên, một cô công chúa ngây thơ và gần như tách biệt với thế giới bên ngoài. Tôi cảm thấy mình như một con búp bê sống, họ nói tôi nên làm tôi sẽ làm, họ nói không được làm tôi sẽ không. Tôi không thể phản kháng và không có quyền phản kháng, bởi vì, tôi chỉ là một đứa con nuôi mà thôi. Ngay cả việc lựa chọn người yêu và kết hôn đều nằm trong tay họ. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái, Gặp Lại Em Rồi của tác giả Vương Vũ Nhiên.
Quân Nhân Trong Khói Lửa - Phi Sách
Lời tác giả : 1. HE, sủng sủng sủng, sảng sảng sảng. 2. Không ngược không thảm, quá trình ngọt vô cùng.  Vốn đề tài quân nhân đã không còn quá mới lạ đối với các "mọt ngôn tình" rồi. Nhưng tất nhiên đây cũng là một đề tài có sức hút nhất định khiến người người nhà nhà thích thú khi đọc. "Quân Nhân Trong Khói Lửa" cũng vậy, điều đặc biệt là bối cảnh truyện ở Myanmar lại càng khiến một đứa thích bối cảnh ở nước ngoài như mình tò mò và quyết định nhảy hố khi nhìn thấy văn án !!! Nữ chính Du Tại Tư vốn là phóng viên chiến trường, trong lần đi theo đoàn bác sĩ tình nguyện đến Myanmar làm việc thì tình cờ chứng kiến được cảnh nổ thôn trại nên đã bị bắt cóc. May mắn nhờ chiếc áo blouse mang quốc kỳ Trung Quốc của bạn chung đoàn nên cô không gặp phải nguy hiểm. Cô được Chu Giác Sơn cứu, mang về nhà mình trong quân trại.  Nam chính Chu Giác Sơn là một quân nhân người Myanmar. Lúc đầu mình còn tưởng anh là người Trung Quốc cơ vì ngũ quan của anh trông không giống người Myanmar, với lại anh nói được tiếng Trung chuẩn phổ thông. Anh tinh thông 6 loại ngôn ngữ, thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự quyết đoán. Nói chung là anh rất xịn :3 Xịn vậy thôi chứ anh có máu thê nô ngầm, sau này quen nữ chính rồi thì dỗ chị rất ngọt luôn =)))) "Tại Tư, đừng tức giận." Chu Giác Sơn đuổi theo. "Em không giận." "Vậy em đi giày vào trước đi." "Em không đi giày của anh." "Vậy em đi cái này vào." Chu Giác Sơn chỉ đôi ủng dưới chân mình. Tại Tư dừng lại, bàn tay siết chặt thành quả đấm nhỏ, không cho là đúng, "Đó cũng là giày của anh." Lúc đầu thì Du Tại Tư tìm quá trời cách để bỏ trốn, nhưng mà đều bị Chu Giác Sơn chính xác xách trở về lại bên mình. Ai kêu ông trời đã sắp đặt sẵn chị phải là người của anh làm chi =)))). Đọc về sau thì mình mới biết thì ra Chu Giác Sơn và Du Tại Tư quen biết nhau từ nhỏ rồi. Vì ba Tại Tư - Triệu Tuấn là cảnh sát chống ma túy khu vực biên giới Trung Quốc - Myanmar, trong một lần đi công tác thì cứu Chu Giác Sơn về. Nam chính lúc này 12 tuổi, còn nữ chính 6 tuổi. Chu Giác Sơn bị thương nên đã dưỡng thương khoảng nửa năm ở nhà nữ chính. Nữ chính là người dạy tiếng Trung cho anh, nhưng cũng chỉ dạy nửa vời thôi vì cô lúc đó cũng chưa rành chữ, dạy thì loạn xì ngầu cả lên. “Một.” Tại Tư kiên nhẫn dịch chuyển qua chỗ anh. Chu Giác Sơn không còn cách nào khác, giọng điệu không kiên nhẫn nói, “Một.” “Hai.” Cô cười cười chỉ vào hai gạch ngang ở trong sách. “Đói [].”* [] Ở trong tiếng Trung số hai (二) phát âm là [èr], đói (饿) phát âm là [è]. Khi phát âm khá giống nhau nên dễ nhầm lẫn.* “Không đúng, là… hai.” Tại Tư lại mở miệng to hơn một chút. “Hai?” “Đúng đúng đúng, ba.” Cô giáo nhỏ dạy rất nhanh. Chu Giác Sơn qua loa trả lời, “Ba.” “Bốn.” “Bốn.” … Sau này khi Tại Tư biết Chu Giác Sơn là người anh mà cô luôn thương nhớ thì cô không chạy trốn nữa, ở lại bên anh. Khi anh đi làm một nhiệm vụ không cho cô theo, cô còn gắn máy nghe lén trên người anh để theo dõi tình hình của anh nữa cơ :v  Một nhân vật khác cũng quan trọng không kém trong truyện đó là ba của Du Tại Tư - Triệu Tuấn. Ông là cảnh sát chống ma túy, vốn đã chết trong một lần làm nhiệm vụ ở Myanmar. Nhưng Chu Giác Sơn đã phát hiện ra ông, hóa ra ông vẫn còn sống, và ông chuyển thành làm cảnh sát ngầm ở Myanmar. Đọc tới đây thì mình khá thắc mắc thân phận nam chính liệu có phải là cảnh sát nằm vùng không? Đáp án là CÓ nhaaa. Thực ra cũng không quá khó đoán về thân phận của nam chính mấy. Nhưng ở gần cuối truyện có một cú plot twist làm mình hoảng hồn luôn, không thể nghĩ tới nổi, đọc xong tới tận bây giờ rồi mà mình vẫn còn cảm thấy hoang mang [nổi da gà - ing] Nhân vật chính ngọt ngào là vậy. Nhưng số phận của các nhân vật phụ lại không được tốt đẹp như thế, như Khang tẩu - người giúp việc của nam chính, sau này chăm sóc nữ chính như con gái mình, hay Bạch Tĩnh, Triệu Tuấn. Họ đã định sẵn là có một cái kết buồn... Tuy nhiên thì cái kết cũng khá ổn rồi vì nam nữ chính hạnh phúc với nhau, trở về Trung Quốc để có một cuộc sống yên bình, không lo chiến tranh, hiểm nguy nữa. "… Nếu như trên đời này thật sự có thiên đường vĩnh cửu, vậy thì những người từng trải qua gian khổ trong cuộc sống, có phải sẽ không cảm giác tuyệt vọng sâu sắc như vậy không? … Lại nếu như trên đời này thật sự có âm tào địa phủ, vậy những người vì muốn sống sót mà giẫm đạp lên sinh mệnh của người khác, tội ác của bọn họ, vào mấy chục năm sau, đến cuối cùng liệu có thể có được xét xử công chính vô tư hay không?"  Truyện nói nhiều về vấn đề nội chiến của Myanmar, tranh chấp lãnh thổ giữa quân đội chính phủ và quân đội dân tộc thiểu sổ. Khi đọc, mình khá bất ngờ vì Myanmar còn lạc hậu, phụ nữ còn chưa được đối xử công bằng, người dân không quá coi trọng luật pháp. Mình thấy may mắn vì Việt Nam là một đất nước hòa bình, có luật pháp. Thực ra mình cảm thấy nữ chính có đôi lúc còn hơi bộp chộp, không suy tính kỹ càng, nhiều khi hơi tin người quá (vụ tin người này là chung với plot twist cuối truyện nè). Vì mình thấy phóng viên chiến trường thì họ thường sẽ trầm tĩnh, suy nghĩ thấu đáo hơn. Nhưng chung quy những lần đó là do nữ chính Tại Tư quá lo lắng cho anh nam chính thôi. Điểm này cũng không quá vấn đề gì cả, nó dường như tạo thành một điểm đặc biệt trong truyện vậy. Tính cách nam nữ chính dung hòa cho nhau. Anh trầm tĩnh, bản lĩnh, suy nghĩ thấu đáo nhưng không quá giỏi ở khoản giao tiếp; khi đó chị sẽ là người giúp đỡ cho anh.  Với mình thì đây không phải là câu chuyện về quân nhân xuất sắc nhất, nhưng rất đáng để đọc, vì có rất nhiều điều ý nghĩa mình có thể nghiệm ra sau khi đọc truyện. *** Mưa rơi càng lúc càng lớn, sấm chớp ầm ầm, từng cơn gió đến nối tiếp, giữa màn trời mưa như trút nước đổ xuống. Toàn bộ người của thôn trại đều đang gióng trống khua chiêng [1] bận rộn, xử lý bốn xe bồn cỡ lớn, Hồ Nhất Đức trước đó dặn dò bọn họ, súng ống phải tháo rời linh kiện giấu ở gầm xe và trong khe hở của bánh xe, ma túy đá nhất định phải chú ý chống ẩm, 100 kg ma túy đá chia ra làm một nghìn phần, mỗi một phần lại thêm một bước bỏ vào trong túi nylon nhỏ trong suốt rồi đóng gói vào thùng hàng độc lập. [1] Gióng trống khua chiêng (紧锣密鼓): miêu tả công việc tiến hành gấp gáp. Tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi, một mảnh huyên náo. Tại Tư ở giữa một mảnh mơ hồ tỉnh lại, lúc cô mở mắt, đầu óc nặng nề, thần trí cũng chưa thanh tỉnh rõ ràng, trong lúc cô mơ hồ, hình như có thể nghe được tiếng Chu Giác Sơn nói chuyện. Chu Giác Sơn đứng ở trong sân, đã ngụy trang thành hình dáng tài xế xe tải. Anh mặc một bộ quần áo lao động cũ bẩn màu xanh da trời, trên tai có đeo khẩu trang, đang cúi đầu đi một đôi găng tay vải thô màu trắng, "Buổi chiều tôi sẽ đi, năm rưỡi qua biên giới, lúc nào thì ông thả người." "Không vội, cậu yên tâm, chúng ta là đồng bạn hợp tác. Đợi đến khi hàng hóa an toàn đến được Quảng Châu, lại phân chia đến tay người buôn bán ma túy ở nơi đó, nhận được khoản thanh toán đầu tiên, tôi nhất định lập tức thả người." Chu Giác Sơn không đồng ý, lạnh lùng nhìn lướt qua phía sau, "Là hàng của ông quan trọng hay là người của tôi quan trọng?" "Đương nhiên là người của cậu quan trọng." Hồ Nhất Đức nhướng mày mỉm cười, hàng mất có thể làm tiếp, nhưng nếu như không có người, đó cũng là một mạng người. Chu Giác Sơn cười nhạo một tiếng, kéo vành mũ lưỡi trai màu đen trên đầu xuống thật thấp, che khuất sống mũi anh tuấn và đôi mắt thâm sâu. Anh biết rõ Hồ Nhất Đức đây là tự cho rằng tìm ra được điểm yếu của anh, không sao, dù cho nhóm hàng này bị mất đi cũng còn có nhóm hàng sau, điều kiện tiên quyết để cảnh sát phá án là phải bảo đảm an toàn cá nhân của con tin trong mọi hoàn cảnh, chỉ cần có thể bảo đảm Tại Tư an toàn, anh có thể chấp nhận ở Nam Shan tiếp tục ẩn náu thêm một đoạn thời gian. ... Mời các bạn đón đọc Quân Nhân Trong Khói Lửa của tác giả Phi Sách.
Kết Hôn Tuy Đáng Xấu Hổ Nhưng Hữu Dụng - Tây Phương Bất Bại
“Tơ hồng liên minh” là một tổ chức công ích được chính phủ thành lập vì mục tiêu làm giảm bớt tình trạng lười hẹn hò, ngại yêu đương và sợ kết hôn của giới trẻ hiện nay. Có thể nói, hiện nay chủ nghĩa DINK (Dual Income, No Kids) đã trở thành một hiện tượng phổ biến, những người mang chủ nghĩa này cùng giơ cao ngọn cờ “Tôi vui sướng, tôi làm chủ” tuyên truyền khắp nơi.  Căn cứ vào thống kê trên cả nước, cứ trong 100 đôi năm nữ, chỉ có 30 đôi lựa chọn kết hôn, 10 đôi lựa chọn sinh con, dẫn đến dân số già và thiếu hụt lao động nghiêm trọng. Vì vậy, chính phủ thành lập tổ chức “Tơ hồng liên minh”, triệu tập các nhà tâm lý học và xã hội học đến làm tư vấn viên, giúp đỡ mọi người đi tìm một nửa thích hợp của mình. Và Mễ Nhiễm chính là một trong các tư vấn viên của tổ chức tơ hồng này.  Nói ra thì Mễ Nhiên là một ngoại lệ, cô không phải là nhà tâm lý học, cũng chưa từng có kinh nghiệm yêu đương hay hẹn hò, chẳng qua chỉ có chút biệt tài trong việc viết tiểu thuyết ngôn tình hay blog tự sự, vốn dĩ không liên quan gì đến việc trở thành “ông tơ bà nguyệt”, nhưng việc này cũng là bất đắc dĩ. Thế giới mà Mễ Nhiên đang sống không phải là thế giới trước đây của cô, Mễ Nhiên xuyên vào một bộ tiểu thuyết tên là “Khủng hôn chứng”, mà thân thể của cô bây giờ chính là của nữ phụ cùng tên “Mễ Nhiên”, một người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, khinh nghèo nịnh giàu, lúc nào cũng đeo bám nam chính Lục Phỉ Nguyên, cuối cùng lấy cái chết mà chấm dứt.  Thật ra nguyên chủ “Mễ Nhiên” là người có học thức cao, cô là thạc sĩ tâm lý học nên mới được tuyển chọn vào tổ chức “Tơ hồng liên minh”, chỉ là tâm tư không thuần nên kết cục thảm bại như vậy. Giờ đây, khi Mễ Nhiên trở thành “Mễ Nhiên”, vì trả nợ tiền thuê phòng mấy tháng nguyên chủ còn thiếu, vì trang trải cho cuộc sống đắt đỏ ở nơi thành thị, Mễ Nhiên đành nhắm mắt đưa chân, vận dùng hết tất cả các kinh nghiệm sách báo, các triết lý từng nghe kết hợp với tế bào cảm nhận tình yêu đi se duyên cho những ai đang cô đơn, cho những ai muốn tìm thấy hạnh phúc gia đình. Giúp vị thiên kim tiểu thư sợ hôn nhân tìm được bạn đời, giúp “Hoàng hậu Taekwondo” nhận ra tình yêu đơn phương chân thành của cậu bạn thân...Người có duyên rồi cũng thành quyến thuộc, từng cặp cô dâu chú rể sẽ bước vào lễ đường, là những cái nắm tay thề nguyện, là những nụ hôn hẹn ước, để họ cùng nhau bước vào đời sống hôn nhân, cho dù có cãi vã hay ngọt ngào, chỉ mong sao có thể cùng nhau đi được đến cuối con đường.  Thế rồi từng câu chuyện nhỏ sẽ tạo thành một câu chuyện lớn, khi Lục Phỉ Nguyên bắt đầu rung động trước một Mễ Nhiên lạc quan hào phóng, một Mễ Nhiên luôn chân thành giúp đỡ người khác tìm kiếm hạnh phúc. Mễ Nhiên như thỏi nam châm thu hút ánh nhìn của Lục Phỉ Nguyên, đó là sức hút từ sự tự tin trong đôi mắt, là cảm giác dễ chịu thoải mái mỗi khi trò chuyện cùng cô, được cô thấu hiểu, sẻ chia và thông cảm...Cứ vậy, Lục Phỉ Nguyên yêu Mễ Nhiên. Lục Phỉ Nguyên tuy bình thường có chút lạnh lùng cứng ngắc nhưng một khi đã yêu ai thì sẽ dành cho người đó những điều tốt nhất. Anh coi trọng tình yêu và gia đình, trân trọng người con gái anh yêu. Mễ Nhiên, anh không dám hứa sẽ mãi mãi bên em, bởi trên đời này không có gì là mãi mãi, nhưng ngày nào anh còn tồn tại, hãy để anh yêu em, bảo vệ và chăm sóc em. Mễ Nhiên, người con gái mà anh yêu thương.  *** “Không phải, là gác mái phía dưới kia một bộ. Tiểu Lục tới rồi cuối năm liền dọn đi ra ngoài, ngươi liền dọn thượng gác mái. Như thế nào, ngươi trí nhớ kém như vậy, đều không nhớ rõ?” “……” Nàng thật đúng là không nhớ rõ. Nguyên lai Lục Phỉ Nguyên cùng Mễ Nhiên ở chung quá. Như vậy vấn đề tới —— một bọn họ rốt cuộc phát triển đến nào một bước?! Có hay không phát sinh qua quan hệ?! Nghĩ đến đây, Mễ Nhiễm quả thực là vô ngữ hỏi trời xanh —— Vì cái gì nàng lúc trước đọc sách thời điểm, liền không thể nhiều phiên vài tờ a! Cốt truyện quả thực là ôm đồm hắc! Tác giả có lời muốn nói: 5000 đồng tiền sẽ còn. (;  ̄ェ ̄ ) Chương 6 kình ca Tô Nguyệt Phinh kỳ thật không thèm để ý người khác nói gì đó, dù sao nàng vốn dĩ chính là cái không hợp đàn người. Điểm này không phải lớn lên về sau mới phát hiện, mà là lúc còn rất nhỏ, nàng liền phát hiện chính mình cùng hài tử khác không quá giống nhau. Tập thể hoạt động cùng khóa ngoại phụ đạo đều không yêu tham gia, duy độc vẽ tranh mới có thể mang cho nàng yên lặng. Nàng yêu nhất họa đề tài là cá voi, nói đúng ra, là một đầu gọi là “Alice” cá voi. Từ tám tuổi năm ấy thấy được Alice phim phóng sự về sau, nàng liền đối nó nhớ mãi không quên. ... Mời các bạn đón đọc Kết Hôn Tuy Đáng Xấu Hổ Nhưng Hữu Dụng của tác giả Tây Phương Bất Bại.