Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kẻ Thù Của Xử Nữ

Edit: Nhóm dich VFIC Thể loại: hiện đại, ngôn tình, Happy ending Rating:18+ Số chương: 10 Khi nàng mười tuổi,thì nàng ngã vào trong lòng hắn. Cũng kể từ đó trong mắt nàng, hắn là thiên thần duy nhất – một thiếu niên đẹp đẽ, vẻ mặt cực kỳ hấp dẫn và lạnh lùng ngạo nghễ. Mười tám tuổi, nàng trổ mã thành một ngọc nữ thướt tha. Hắn vẫn là người duy nhất trong lòng nàng tưởng niệm đến. Hắn mạnh mẽ như báo đen, thành thục tự tin, lại có điểm tà ác, lãng tử. Hắn có ý định dụ dỗ nàng nếm thử mây mưa… Hắn lạnh lùng tàn nhẫn đem nàng từ Thiên đường nhốt xuống Địa ngục, lòng nàng vĩnh viễn đau đớn… *** Mạc Vũ Thường tim đập loạn nhịp, ngẩn ngơ nhìn bộ váy cưới đã hoàn thành của mình chuẩn bị tham gia cuộc thi mẫu thiết kế. Bộ váy cưới đặc sắc phô bày vẻ đẹp hoàn mỹ, được may bằng tơ lụa tự nhiên phối hợp với voan ren màu trắng, thuần khiết, mềm mại mà tinh tế như trong mơ, mỗi một đường nét đều hết sức quyến rũ lay động lòng người. Cho dù ai nhìn thấy đều không nhịn được mà yêu thích, chờ mong một ngày nào đó mình có thể mặc vào người. Mạc Vũ Thường chậm rãi đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt từng chỗ một của chiếc váy, ánh mắt chan chứa vẻ say mê và thê lương, một tiếng than nhẹ tựa lông hồng không tự chủ được bật ra khỏi môi. Thật là trêu ngươi, nàng đã dùng hết tâm huyết của mình để thiết kế hoàn thành chiếc áo cưới này, nhưng chuyện của nàng và Cố Vân Dã cùng lúc cũng kết thúc. Sau trận cãi vã ngày đó, nàng vốn vẫn mang một tia hy vọng, hy vọng mọi việc có thể lộ chân tướng rõ ràng, và hắn sẽ quay lại tìm nàng. Suốt hơn nửa tháng, mỗi ngày nàng đều trở về nhà đúng giờ chờ đợi, hắn rốt cục không hề xuất hiện, khiến nàng chờ đến lòng đã nguội lạnh và… mệt mỏi. Càng khiến nàng đau lòng hơn là có vài lần, hai người ở công ty không hẹn mà gặp, hắn như không nhìn thấy nàng giống như nàng là một người trong suốt. Đợt này công ty sắp tổ chức buổi biểu diễn giới thiệu trang phục mùa đông, vốn nàng là người mẫu chính nhưng lại không ngờ bị thay thế bởi một người mẫu đàn em. Nàng không hề để ý đến chuyện danh lợi nhưng chỉ có điều nàng rõ ràng cảm nhận được Cố Vân Dã đã sắp xếp việc này, không chỉ hắn muốn đem nàng ra khỏi trái tim hắn, mà cũng muốn nàng đi khỏi tầm mắt của hắn. Nghĩ đến đây, Mạc Vũ Thường thấy trong lòng quặn đau, hai mắt phút chốc đã lưng tròng, bóng ma bi thương bám lấy nàng, nàng không biết nàng còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Đối với tình yêu say đắm này, nàng rốt cục không thể giữ mình an toàn thoát ra. “Thế nào? Vô cùng hoàn mỹ phải không? Đây là bộ váy cưới khiến người ta yêu thích nhất, động lòng nhất mà cô từng thấy. Cô dám cam đoan cuộc thi lần này là cháu thắng chắc!” Thẩm Hồng không biết tự khi nào lặng lẽ đứng sau lưng nàng, hưng phấn nói. Khác với sự phấn chấn của Thẩm Hồng, Mạc Vũ Thường chỉ suy tư không nói, thân hình mảnh khảnh từ đầu đến cuối đều bất động. Ý nghĩa vốn có của bộ váy cưới này đã mất đi, đem đến cho nàng nỗi bi thương vô tận và sự đau đớn xé nát tâm can. Phát giác ra vẻ bất thường của nàng, Thẩm Hồng đi tới trước mặt, còn chăm chú nhìn nàng. “Cháu có tâm sự!” Đôi mắt thạo đời của Thẩm Hồng còn chứa đựng sự quan tâm thân thiết. Mạc Vũ Thường lãng tránh ánh mắt của bà, “Không…không có gì, cô đừng bận tâm.” Thẩm Hồng bỗng dưng ôm lấy Mạc Vũ Thường, “Đừng dối cô nữa! Mấy ngày này cháu gầy đi thật nhiều, sắc mặt cũng rất tiều tụy, cả người cứ đâu đâu, cô còn sợ cháu sắp thành tiên luôn đó.” Nghe Thẩm Hồng nói như vậy, đôi mắt Mạc Vũ Thường dường như mờ đi, nàng cố hết sức nuốt sự nghẹn ngào xuống cổ họng nhưng vẫn trầm mặc cúi đầu không lên tiếng. Thẩm Hồng nhìn nàng hồi lâu, như là nghĩ ra điều gì, gật gật đầu, “Cháu và Cố tiên sinh gần đây đều rất kỳ quái. Cô rất bực bội, buổi biểu diễn trang phục mùa đông lần này vì sao anh ấy vô duyên vô cớ bỏ cũ thay mới, đổi người khác làm người mẫu chính! Hai người rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Yên lặng hồi lâu, Mạc Vũ Thường cuối cùng mở miệng: “Hiện tại và sau này cháu cùng anh ấy ngoài quan hệ ông chủ và nhân viên thì không có gì khác. Anh ấy muốn người nào làm người mẫu chính là quyền tự do của anh ấy, không có quan hệ tới cháu.” Giọng nói bình thản có một chút thê lương không dễ phát hiện ra. Câu trả lời hiển nhiên không làm Thẩm Hồng thỏa mãn, bà không khỏi vội vàng hỏi: “Chuyện rốt cục nghiêm trọng thế nào, cháu đừng ngại nói ra, có lẽ cô có thể giúp cháu nghĩ cách.” Mạc Vũ Thường ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hồng, đôi mắt trong suốt long lanh lệ như ẩn như hiện. Nàng chậm rãi lắc đầu, “Không ai có thể giúp được cháu! Nếu cô thật sự muốn giúp cháu thì đừng nhắc tới anh ấy trước mặt cháu.” Nhìn bộ dạng đau khổ của nàng, Thẩm Hồng thở dài, lấy cái gật đầu thay thế câu trả lời, “Chiếc áo cưới này vẫn tham gia cuộc thi nha! Thật vất vả mới làm xong, không thể cứ như vậy mà từ bỏ?” Bà hỏi. Câu hỏi của bà chạm đến nỗi đau của Mạc Vũ Thường. “Không… bộ áo cưới này đối với cháu mà nói đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi! Cháu không muốn cho nó tham gia cuộc thi.” Nàng ảm đạm đau thương trả lời. Lời của nàng làm cho Thẩm Hồng hoàn toàn sửng sốt, không kịp phản ứng gì thì Mạc Vũ Thường đã cầm lấy túi xách bước ra khỏi nơi ở của Thẩm Hồng, đi vào màn mưa tầm tã trong sắc thu hiu quạnh…. Cố Vân Nhu trong lòng bất an đi đến trước của phòng Cố Vân Dã. Mời các bạn đón đọc Kẻ Thù Của Xử Nữ của tác giả Tâm Lam.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Mối Tình Đầu Ở Italy
Nếu là fan của những tác phẩm cùng thể loại như “All in love” hay “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em”, thì bạn không nên bỏ qua bộ truyện này.   “Nhật kí mối tình đầu ở Italy” là những mẩu truyện ngắn xoay quanh cuộc sống thường ngày của cô nàng Thảo Đăng và người đàn ông của đời mình - Linh kun.   Khi còn học cấp hai, cô gái nhỏ Thảo Đăng theo gia đình sang Ý sinh sống và tại đất nước hình chiếc ủng lãng mạn bình yên ấy, Thảo Đăng gặp được chàng trai coi cô là người con gái xinh đẹp nhất thế gian này.   “Tôi nói với Linh kun: "Em rất hâm mộ những cô gái xinh đẹp!"   "Xinh giống em sao?" Linh kun hỏi.   "Xinh hơn em."   "Không thể nào." Linh kun nói chắc như đinh đóng cột.   "Cái gì cơ?" Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn anh ấy.   "Anh nói, trong thế giới này vốn không tồn tại người xinh đẹp hơn em."   Ngày đầu tiên nhập học ở Ý, Thảo Đăng vô cùng ngượng ngùng và bối rối. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ xem làm thế nào để hiểu được những từ ngữ nước ngoài kia, thì Linh kun cứ thế xuất hiện trước tầm mắt cô.   Anh mặc chiếc quần jeans và áo dài tay màu trắng, tay chống lên khung cửa, thở dốc nói rằng: “Xin lỗi, tôi đến trễ.”   Bởi vì ngược sáng, nên Thảo Đăng không thấy rõ được khuôn mặt anh, nhưng giọng nói dễ nghe ấy đã khiến cô ấn tượng cho đến đến mãi sau này.   Khi còn học cấp ba, Linh kun vốn là một học sinh xuất sắc. Nhưng khi kì thi đại học đang đến gần, thì gia đình anh lại ép anh thôi học để sang nước ngoài giúp đỡ họ làm ăn.   Linh kun nhất quyết muốn theo đuổi ước mơ nên quyết định học lại cấp ba ở Ý. Khi đó cha mẹ anh nổi giận, cắt hết chi phí sinh hoạt của anh, thế nên anh phải vừa học vừa làm kiếm tiền trang trải cuộc sống.   Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất với anh.   Không có phương hướng, không có mục tiêu, cũng không có người thân ở cạnh. Anh giống như người bị trượt chân vào vũng bùn lầy nhưng không được ai giơ tay cứu giúp, càng cố gắng lại càng tuyệt vọng, càng vùng vẫy lại càng lún sâu.   Điều tốt đẹp nhất trên cuộc đời này, là gặp được đúng người và yêu người đúng lúc.   Vào đúng khoảng thời gian u ám nhất cuộc đời đó, Linh kun đã gặp được Thảo Đăng.   Ban đầu, Linh kun chỉ coi Thảo Đăng như em gái mà thôi. Cô là một con mèo nhỏ ngốc nghếch ngây thơ, dễ dàng bị người ta lừa gạt. Thế nên, anh giống như một người anh trai, quản lí và bảo vệ cô rất kĩ càng.   Cứ tưởng rằng giữa hai người chỉ là tình cảm anh em đơn thuần trong sáng, nhưng bỗng có một khoảng thời gian trước khi đi ngủ anh luôn nhớ tới Thảo Đăng, không được ở cạnh cô liền cảm thấy trong lòng trống vắng.   Có lần Linh kun đã tự hỏi bản thân rằng: “Có phải mày thích cô ấy rồi không.” Sau đó anh thực sự phát hiện ra, đúng là anh đã động lòng rồi.   Cô không chê anh kém cỏi, không trách anh cứng đầu. Cô luôn coi anh là người giỏi nhất, luôn dành cho anh ánh mắt khích lệ, động viên. Cô luôn lười biếng dựa dẫm vào anh, trao cho anh tình yêu đơn thuần và trong trẻo. Khi đó, chỉ có mỗi cô tin tưởng anh, vậy thì từ nay về sau, với anh, cô là duy nhất.   "Nếu em không từ bỏ anh trong khoảng thời gian anh đang đau khổ nhất, thì sau này, dù là chân trời góc biển, dù gian nan hiểm trở đến mấy anh vẫn sẽ mãi ở cạnh em."   Thảo Đăng đã phải chịu nhiều thiệt thòi từ bé, gặp được Linh kun là sự bù đắp tốt đẹp nhất của ông trời. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Có nhiều khi, Thảo Đăng không ngừng tự hỏi rằng bản thân mình có gì tốt, mà lại gặp được một người đàn ông lại yêu cô sâu đậm như thế, sâu đậm đến đau lòng.   Sâu đậm đến mức, Linh kun vốn lạnh lùng lại có thể chỉ vì một câu chia tay của Thảo Đăng mà rơi nước mắt.   Sâu đậm đến mức, Linh kun sẵn sàng từ bỏ ước mơ từ bé của bản thân chỉ vì không muốn Thảo Đăng phải đợi chờ.   Trước khi gặp Linh kun, Thảo Đăng là một cô gái sống rất khép kín, nhút nhát, rụt rè, luôn tự nhốt mình trong thế giới u buồn của chính bản thân.   Cô sợ phải nghe thấy âm thanh, điện thoại luôn ở chế độ im lặng, nghe nhạc hay xem phim cũng không dám bật âm lượng lớn, sự trầm lặng đó trái ngược hoàn toàn với sự năng động hoạt bát của Linh kun.   Anh là vầng dương, chiếu vào tâm hồn cằn cỗi của cô những tia nắng chan hòa rực rỡ, bảo vệ cô thật kĩ, giấu kín cô cho riêng mình. Anh gánh thay cô mặt trái của xã hội, chọn lọc tin tức để kể cho cô nghe, ngày lo cho cô ba bữa ăn bổ dưỡng, theo dõi sức khỏe và cả chu kì sinh lí của cô.   Anh vừa là một người chồng, cũng vừa giống một người cha. Ở trong vòng tay ấm áp của anh, Thảo Đăng sẽ chẳng cần phải lo sợ bất cứ điều gì cả. Bởi vì người đàn ông ấy, nhất định sẽ đem đến cho cô những điều tốt đẹp nhất, nhất định sẽ không để cô chịu ấm ức thiệt thòi.   Linh kun từng oán trách ba mẹ vì năm đó đã ép anh xuất ngoại, nhưng bây giờ anh lại thấy đó là một điều may mắn. Bởi nếu năm đó anh ở lại Trung Quốc học đại học, thì có lẽ sẽ không thể gặp được cô.   Quãng thời gian sau này dù có gian nan đến mấy, chỉ cần được ở cạnh cô, thì tất cả vất vả khó khăn đều sẽ hóa hạnh phúc đong đầy.   "Độc giả của em vừa mới khoe cô ấy được hẹn hò với nam thần của mình, ai da, hâm mộ quá đi!"   "Vậy thì chắc cô ấy hâm mộ anh lắm."   "Tại sao?"   "Bởi vì...anh cũng được hẹn hò với nữ thần của mình." ______   Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** 6.1.2017 Mối tình đầu của tôi tên là Linh kun (1), yêu đương thắm thiết đến nay cũng đã được sáu năm. Từ thuở thiếu thời đến khi tôi thành niên, từ cái tuổi ngây ngô không biết yêu là gì đến khi đủ lông đủ cánh, biết thế nào là cái nóng lạnh của đạo lý đối nhân xử thế. (1) Kun: Cách gọi thân mật trong tiếng Nhật, kun là hậu tố sau tên con trai. Giống F kun trong truyện Anh không thích thế giới này anh chỉ thích em của tác giả Kiều Nhất. Sở dĩ gọi là Linh kun vì trong tên anh có mẫu tự L, con người lại đơn thuần như một tờ giấy trắng, biệt danh là Zero. Tôi còn nhớ lần đầu gặp Linh kun là tại lớp tiếng Ý. Khi ấy còn chưa quen với cuộc sống ở nước ngoài, cũng chưa thạo tiếng nên mới đặc biệt tham gia lớp học bổ túc ngôn ngữ. Lớp học bổ túc do các nữ tu và cha xứ yêu văn hóa Trung Hoa mở, các thầy cô là người Ý, cho nên sẽ mời thêm những người Trung Quốc am hiểu tiếng Ý làm trợ giảng phiên dịch, Linh kun là một trong số những người đó. Ngày đầu tiên đi học gặp một giáo viên người Ý, tôi lập tức cảm thấy bối rối. Trong lúc đang suy nghĩ nên làm thế nào để hiểu mấy từ ngữ nước ngoài kia, Linh kun cứ thế xuất hiện trong tầm mắt tôi... Tôi nhớ láng máng anh mặc áo tay dài màu trắng, quần jeans, một tay chống lên khung cửa thở dốc: "Xin lỗi, tôi đến trễ." Vì ngược sáng nên tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt của Linh kun, chỉ là giọng nói của anh rất dễ nghe, ấn tượng cho đến tận bây giờ. 1, Sức khỏe tôi không được tốt, nhẹ thì đau đầu ho khan, nặng thì sốt cao liệt giường. Vì thế Linh kun vô cùng khắt khe về phương diện ăn uống của tôi... Ví dụ như tuyệt đối không được ăn nhiều đường, bây giờ cũng có rất nhiều người trẻ tuổi bị bệnh tiểu đường, nhất định phải uốn nắn ngay từ nhỏ, hoặc ví dụ như không được ăn quá nhiều snack và uống nước có ga, dạ dày tôi không được tốt, rất dễ bị viêm dạ dày, nếu tiếp tục thì sẽ biến thành ung thư cũng không chừng, còn thực phẩm ướp muối thì cấm tiệt, những loại đồ ăn như mì xào tương đậu bỏ vỏ dứt khoát không được ăn. Cho nên tuổi già của tôi... À không, là tuổi trẻ của tôi khá thảm thương, mỗi giây mỗi phút đều phải ăn kiêng. Có lần, tôi ăn cơm ở nhà Linh kun, vì tôi thích ăn chua cay nên dè dặt kéo áo Linh kun, thỏ thẻ: "Em muốn thêm một ít giấm." "Em cảm thấy mình có thể ăn không?" Hôm qua tôi vừa đến gặp bác sĩ gia đình mua thuốc đau dạ dày, chắc hẳn Linh kun cho rằng vì sao tôi còn có mặt mũi để lên tiếng nên giận dữ cười khẩy. "Thì chút xíu, một xíu xiu thôi." Tôi lại cúi gằm mặt lên tiếng. Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Mối Tình Đầu Ở Italy của tác giả Thảo Đăng Đại Nhân.
Yêu Em, Chờ Em
Mười năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Đủ lâu để nhớ một người, cũng quá ngắn để quên một người. Không biết từ bao giờ, lặng im không báo trước, tình yêu chầm chậm tiến đến, nhẹ nhàng mà khắc sâu. Ai nói không gặp là sẽ quên, ai nói cách xa là phai nhạt, ai nói tình đầu thường mong manh? Mười năm ước hẹn, chỉ vì một lời hứa, có đáng để lưu luyến mãi không quên? Tất cả là vì tình yêu... Nếu yêu em thì sẽ chờ em. *** Đình Phong 30 tuổi, Đình Lâm 3 giờ tuổi. Làn da đỏ hỏn, lại nhiều nếp nhăn. Mũi nhỏ, miệng nhỏ, mắt nhỏ, lại còn đang nhắm tịt. Chẳng giống anh cũng chẳng giống cô. Nhìn đi nhìn lại đứa trẻ trên tay cả nửa ngày, rốt cuộc anh cho ra kết luận – _Thực xấu! ==” Chẳng biết có phải ghi hận câu nói này hay không, Đình Phong vừa dứt lời, chỉ nghe thấy “xèe…” một tiếng, trước ngực anh đã ướt một mảng lớn. _Để mẹ thay tã cho cháu. – Bà Phạm nhịn cười, tiến lên ôm cháu trai, còn anh thấp rủa “xui xẻo” rồi chạy vội vào phòng vệ sinh. Ba tháng sau. Một ngày nào đó, Hải Lam dỗ xong con ngủ, vừa đặt Đình Lâm vào nôi thì anh đã ôm sát cô từ phía sau, hơi thở nóng rực bỗng phả lên gáy cô. Hải Lam bất giác rụt cổ, thoáng từ chối một chút. _Đừng, con còn ở đây… Đình Phong khẽ thổi khí vào tai cô, hài lòng cảm nhận cơ thể cô thoáng run rẩy. _Nó ngủ rồi. _Nhưng mà… A!!! Cô còn muốn nói thêm cái gì, Đình Phong đã mất kiên nhẫn bế bổng cô lên, bước nhanh về hướng giường. Nhẹ nhàng đặt cô lên đệm, kế tiếp thân hình anh đè ép đi lên. _Khoan… Ngộ nhỡ con dậy thì sao? – Cô vội chống tay ngăn cản, trong mắt đầy lo lắng. _Đừng lo, nó ngủ say lắm. – Anh thuận miệng đáp, bàn tay nhanh chóng cởi bỏ nút áo trước ngực cô. Dường như để trừng phạt việc cô không chuyên tâm, môi anh di chuyển đến bờ vai cô, nặng nề cắn. Chẳng mấy chốc, tiếng rên rỉ cùng thở dốc đã tràn ngập khắp căn phòng. Hải Lam bị hôn đến vựng vựng hồ hồ, cả người mềm mại vô lực. Chỉ tiếc cả hai đang dây dưa đến mức khó tách ra là lúc Đình Lâm đột ngột khóc ré lên.   Mời các bạn đón đọc Yêu Em, Chờ Em của tác giả Tịnh Linh.
Xuyên Về Làm Sủng Phi
Nàng xuyên qua trở thành nhị tiểu thư nhà họ Lãnh - Thừa tướng phủ. Nhưng không ngờ chờ đợi nàng lại là việc phụ thân nàng đem nàng dâng cho Cửu vương gia phúc hắc yêu nghiệt. Trích: Tên cẩu, ngươi nhất định không được xảy ra chuyện gì không ta sẽ đau lòng. Cún nhỏ, nếu lạnh cứ đến đây rúc vào người ta. Hàn Tuệ, là ta có lỗi, đừng bỏ ta đi được không? Ngươi yên tâm, ta nhất định ở cạnh ngươi cho dù người đời có hắn hủi quay lưng lại với ngươi. *** . Cộc...cộc...tiếng gõ cửa phòng cô vang lên còn có tiếng nói vọng vào. - Chị biết mấy giờ rồi không? Mẹ đã ăn tối xong rồi! Chị xuống ăn rồi dọn dẹp đi. Đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc! . Trong phòng vẫn im lặng cho đến khi người bên ngoài đã rời khỏi thì cánh cửa nhẹ mở. Cô lặng lẽ bước ra, tay trái vịn vào cầu thang từ từ đi xuống lầu. Hướng thẳng đến căn bếp nhỏ mặc dù xung quanh cô tối om chẳng có một chút ánh sáng. Cô bình thản lướt nhẹ đi như điều này đã quá quen thuộc, hằng ngày đều như thế mà! Cô ngồi xuống bàn ăn rồi nhìn những chiếc ghế trống cạnh bên. - Anh ăn miếng cá nè anh, nay em đi chợ thấy cá này tươi ngon nên mua cho anh ăn. - Em cũng ăn đi, công chúa của cha có muốn ăn cá không? - Cha, con muốn ăn!! - Hôn cha một cái cha cho ăn nè! - Hôn mẹ nữa - Con hôn cha mẹ rồi cha mẹ phải cho Hàn Tuệ ăn nhiều cá nhé! . Những tiếng cười khúc khích vui vẻ nhỏ dần, hình ảnh cũng biến mất chỉ còn lại cô bên chén cơm nguội lạnh. Cô cầm chén cơm lên cặm cuội ăn, vừa ăn xong bên ngoài phòng khách có tiếng ồn, cô đứng dậy đi ra ngoài vội chạy lại đỡ người cha đang say xỉn của mình. - Cha ngồi đây, con vào pha nước cho cha giải rượu. - Mày buông tao ra, khốn nạn! . Ông hất tay cô làm cô ngã nhoài về phía sau rồi ông đứng lên chỉ vào cô. - Tại sao lúc đó mày không chết đi! Tại sao lại không nghe lời mẹ mày! Mày hại mẹ mày! Mày không xứng đáng làm con! Đồ bất hiếu!   Mời các bạn đón đọc Xuyên Về Làm Sủng Phi của tác giả Nhan Song Tuyết.