Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khuynh Thế Hoàng Phi

Truyện Khuynh Thế Hoàng Phi là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, truyện được nhào nặn dưới bàn tay của tác giả Mộ Dung Yên Nhi, một cô gái chưa đầy 20 tuổi ( vào thời điểm viết truyện). Có những thắc mắc kiểu như làm thế nào cô gái này có được sức tưởng tượng khiến mọi người phải khâm phục? Cô làm thế nào để viết ra được những câu chuyện đấu đá trong thâm cung bí sử? Một truyện khiến bạn phải cảm thán hay có chút ồ lên nhưng vẫn luôn muốn theo dõi không rời, một truyện ngôn tình đặc sắc. Ngay khi vừa chào đời truyện đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo bạn đọc, truyện tạo nên một làm sóng mới, thổi sức sống và tiếp thêm động lực cho những tác giả trẻ. Đây là bộ tiểu thuyết lấy bối cảnh cung đình , mỹ nữ vân tập , vương tử tranh ngôi Là một quyền mưu bảo điển, các nhân vật tâm kế sâu xa khó đoán biết. Là một thánh kinh tình yêu, khiến ta thấy được cả đau đớn của và khoái hoạt trong tình yêu, tất cả đều là cam tâm tình nguyện... Là một giải thích tuyệt vời cho sự toàn mỹ và cao quý trong các tác phẩm kinh điển. Đây là một bộ truyện tràn ngập sức mạnh ái tình . Khiến tất cả cô gái khi đọc nó đều phải che mặt mà khóc, các chàng trai khi đọc nó đều mong muốn có thể gặp được một nữ nhân như Mã Phức Nhã, có thể hy sinh tất cả để bảo hộ người con gái đó Phương Bắc có giai nhân, đẹp vô song vẫn ở một mình. Lần thứ nhất liếc mắt đưa tình, kinh thành xiêu đổ. Nếu sóng mắt lại đưa tình lần nữa, nước non đành nghiêng ngửa… Thà chẳng biết đến thành nghiêng nước đổ, bởi giai nhân thật khó trùng phùng. Liệu là thực hay là ảo mộng, tất cả rồi sẽ đi về đâu, liệu mọi thứ có còn tồn tại được tiếp nối tiếp không, liệu nàng còn thực như vậy chăng, yêu thương có quay về. Mời bạn đón đọc truyện và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Đêm Nay Ngủ Cùng Ai,... *** Tháng 4 năm 2008, "Khuynh thế hoàng phi" đổ bộ Sina, trong vòng ba tháng đã lấy được hơn một triệu lượt đọc, trong đó có hơn trăm ngàn lượt đọc từ thành viên trong diễn đàn, đi lên ngai vàng quán quân tiêu thụ VIP, khó có tác phẩm cùng thể loại nào có thể sánh kịp. Mà tác giả mới 18 tuổi đã viết được một kiệt tác như thế, quả thật đáng kinh ngạc! Đây là một bộ tiểu thuyết cung đình, mỹ nữ tập hợp, vương tử tranh ngôi. Đây là một bộ quyền mưu bảo điển, các nhân vật sâu xa khó đoán. Đây là một bộ thánh kinh tình yêu, khiến người ta cùng lúc cảm nhận được đau đớn và vui vẻ. Đây là một bộ kinh điển về văn phong mĩ miều và cao quý. Đây là một bộ tiểu thuyết có sức mạnh tình yêu. Tất cả nữ sinh đọc nó đều che mặt mà khóc, tất cả nam sinh đọc nó đều hy vọng gặp được một nữ tử tên là Phức Nhã, nguyện hy sinh tất cả để bảo vệ nàng. Nội dung giới thiệu vắn tắt: Truyện cung đấu thật thà, không phải kiểu âm mưu nửa vời giải quyết trong vài ba chữ. Nữ chính thông minh nhưng không thông minh nhất, đi lừa nhưng mà cũng bị lừa tè le. Nam chính thông minh nhưng không thông minh nhất, bày đặt mưu kế nhưng cũng bị tính kế tùm lum. Các nam chính, phụ yêu nữ chính nhưng không bỏ giang sơn, không có kiểu 'Vì nàng vui mà đối cả tòa thành'. Các nữ phụ không phải là công cụ để làm tôn nữ chính, cũng xinh đẹp và đa mưu quỷ kế chẳng kém gì ai. Nói chung truyện xây dựng đúng theo kiểu, núi này cao thì còn có núi khác cao hơn, yêu mỹ nhân nhưng giang sơn phải đặt lên trên hết, người đen toàn tập có nhiều nhưng kiểu người nửa đen nửa trắng thì cũng không thiếu lắm. À mà nói vậy thôi chứ tình cảm vẫn bay tùm lum đó mà, mọi người yên tâm đọc. Cuốn thứ nhất: Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm Chương 1: Dạ lan kinh huyền tâm Kim Lăng thành - Kỳ Quốc. Mưa xuân đã ngừng, khí trời hơi se lạnh. Đế uyển nguy nga, thần võ lâu cao chót vót, ngọc lan vây kín tường quanh vườn thượng uyển, đường đến bảo nhan điện quanh co. Trước cửa cung đỏ đậm có cấm vệ quân cầm kim đao canh gác hai sườn, cung tường kim bích huy hoàng sau mỗi nửa canh giờ đều có vài cấm vệ quân qua lại tuần tra. Nội cung đình đài lầu các, hàng rào sâm nghiêm, đường đi sạch sẽ, đá hoa lát thềm, lan can trạm ngọc, đây là Đông cung Kỳ Quốc mà ta đang chứng kiến, so với tưởng tượng của ta còn huy hoàng và trang nghiêm gấp vạn lần. Đang lúc hoàng hôn, mặt trời chiều ngả về tây, ánh nắng chiều đỏ đậm phía chân trời, rặng mây đỏ bao phủ toàn bộ hoàng cung, làm cung điện vốn thê lương vắng lặng nay được nhuộm thêm một tầng màu sắc ấm. Trải qua nửa tháng lang bạc kỳ hồ, tàu xe mệt nhọc, buổi trưa hôm nay ta từ thành Tô Châu đến hoàng cung Kỳ Quốc, nơi được gọi là "Thiên đường nhân gian". Ba tháng trước, Thế Tông hoàng đế Nạp Lan Hiến Vân ban bố sắc lệnh "Tuyển Vương phi cho hoàng thái tử và các vị Vương gia" xuống các quận huyện, mệnh bách quan phải tự tiến cử con gái, em gái, cháu gái từ mười tuổi trở lên. Đi cùng ta còn có mấy trăm vị thiên kim nhà quan lại. Tất cả đều được tổng quản thái giám Lí Thọ công công lĩnh vào Đông cung. Ta và bảy cô gái nữa được phân vào Lan Lâm uyển, nơi có tám phòng xếp đối diện nhau. Ở đây, chúng ta sẽ học tập lễ nghi cung đình trong mười ngày, sau đó tới yết kiến thái tử điện hạ để chọn ra một vị thái tử phi và hai vị trắc phi. Những người không được chọn sẽ tiếp tục đưa tới Sướng Tâm điện để ba vị Vương gia chọn lựa, nếu lần này vẫn không được chọn, tất cả đều trở thành cung nữ, đây là quy củ của Kỳ Quốc. Đó cũng là nguyên nhân khiến rất nhiều người cha không muốn đưa con vào cung tuyển phi. Cuối cùng, ta vẫn lựa chọn con đường tiến cung, bỏ qua lý tưởng tự do mà ta hằng hướng đến. Nhưng hôm nay bước vào cung điện tráng lệ này, ta lại không vui vẻ như trong tưởng tượng. Nhìn qua bảy cô gái ở cùng ta, ánh mắt các nàng lóe ra ánh sáng hy vọng. Ta biết trong lòng các nàng có mộng, giấc mộng được tuyển làm thái tử phi, một ngày kia sẽ khoác lên phượng bào trở thành hoàng hậu, làm mẫu nghi thiên hạ, cai quản lục cung. Tương phản với sự mong đợi tôn quý của các nàng, ta lại rất hờ hững. Mẫu thân của đương kim thái tử điện hạ là Đỗ hoàng hậu quyền thế ngập trời, cũng chính là người đề nghị tuyển phi với Hoàng Thượng. Đại thần trong triều đều tự hiểu, tuyển phi lần này chỉ là cái cớ buồn cười, căn bản Đỗ hoàng hậu muốn tuyển một cô gái có gia thế hiển hách để củng cố quyền lực cho mình và địa vị cho thái tử, quan trọng nhất, vẫn là để phân tranh cao thấp với Hàn chiêu nghi. Nói lên vị Hàn chiêu nghi đứng đầu cửu tần này thật đúng là khó lường, mười năm trước nàng vào cung đã được phong làm người đứng đầu cửu tần, mà nay khi các phi tần khác đều bị thất sủng vì nhan sắc tàn phai, Hàn chiêu nghi lại vẫn nhận sủng không suy. Có lẽ... Hoàng Thượng đã yêu nàng. Chỉ tiếc Hàn chiêu nghi mắc chứng vô sinh, đến nay chưa có con, thế nhưng ân sủng Hoàng Thượng dành cho nàng không hề suy giảm, ngược lại càng ngày càng tăng. Thế lực của nàng trong cung từ từ khuếch đại, đối đầu với quyền thế của Đỗ hoàng hậu, bởi thế mới có câu "Đỗ Hàn chi tranh" mà dân gian vẫn truyền lưu. Đỗ hoàng hậu, quyền thế ngập trời. Hàn chiêu nghi, quý sủng lục cung. Hoàng Thượng Nạp Lan Hiến Vân có mười bốn vị hoàng tử, trong đó tám vị đã trưởng thành, nhưng được phong Vương gia thì chỉ có ba. Trưởng tử Nạp Lan Kì Hạo từ khi sinh ra đã được phong làm hoàng thái tử. Tam hoàng tử Nạp Lan Kì Tinh được phong làm Tấn Nam vương. Ngũ hoàng tử Nạp Lan Kì Vẫn được phong làm Sở Thanh vương. Thất hoàng tử Nạp Lan Kì Hữu được phong làm Hán Thành vương. Lần này tuyển phi khiến các vương gia vốn dĩ sống trong phủ riêng phải về cung để tiện cho công việc. Nghe nói ngũ hoàng tử và thất hoàng tử đã được tuyên vào cung, chỉ còn tam hoàng tử vẫn ở biên cương giao phong với quân đội Biện Quốc, e rằng trong vòng mười ngày không kịp trở lại, chuyện hôn sự cũng chỉ có thể để Minh quý nhân bắt tay lo liệu. Cũng không biết bản thân trầm tư bên cửa sổ bao lâu, chỉ cảm thấy màn đêm buông xuống, Vân Châu - cung nữ được phái đến hầu hạ ta đã thắp nến, ánh sáng nhá nhem lấp đầy cả gian phòng. Ta quay đầu nhìn bóng dáng bé nhỏ ấy đi lại vội vàng, lưng hẹp eo nhỏ, gò má ửng hồng, hàm răng trắng noãn, một đôi mắt sạch sẽ thuần khiết lại cất giấu ưu thương thoáng qua, chắc hẳn nàng ít tuổi hơn ta, vì sao lại có ánh mắt như vậy? Nghĩ đến đây ta liền tự giễu cười, nô tài trong cung, có người nào mà chưa từng trải qua chuyện ưu thương, nếu không, có ai lại nguyện ý tiến cung làm nô tì? "Cô nương, tới giờ ăn tối rồi, Lí Thọ công công có dặn, tối nay các cô nương sẽ ngồi cùng bàn ăn cơm, làm quen để tăng thêm tình cảm." Nàng cung kính đứng cạnh ta, nhỏ nhẹ nói. Ta hơi gật đầu đáp ứng, tới ngồi trước bàn trang điểm để Vân Châu dùng đôi tay mảnh khảnh khéo léo chải tóc, trang điểm giúp ta. Trâm phượng lung linh, chuỗi ngọc hoàn bội, trang sức quý báu lần lượt gắn lên người. Nhìn chính mình trong gương thanh nhã cao quý, quyến rũ xinh đẹp, ta lại thất thần. Cùng ăn tối để tăng thêm tình cảm? Một câu nói buồn cười làm sao. Chúng ta tiến cung là để tuyển phi, theo một phương diện nào đó có thể coi là tình địch, bây giờ lại muốn chúng ta buông lỏng tâm tư ngồi cùng nhau để gia tăng tình cảm? Còn ta, ta phải biểu hiện thế nào để sinh tồn ở nơi hoàng cung cá lớn nuốt cá bé này? "Cô nương đẹp quá!" Đây là lời duy nhất Vân Châu nói khi trang điểm cho ta, dù ở nơi nào cũng luôn có người tán dương dung mạo của ta, ta không rõ lắm bọn họ giả ý nịnh nọt ta để kiếm lợi, hay ta đúng như lời bọn họ nói. Dần dà, ta không muốn hao tâm tốn sức phân biệt thật giả, nhưng hiện giờ nghe Vân Châu nói vậy, ta lại đoán rằng lời này có thâm ý khác, vốn định hỏi, cuối cùng lại không mở miệng. Nàng chỉ là một cung nữ hầu hạ ta, ta không muốn có nhiều dây dưa với nàng. Không quá nửa canh giờ, Vân Châu đã cài tóc cho ta, cẩn thận tô son dặm phấn, còn phủ thêm một bộ y phục may từ tơ lụa quý báu. Ta đánh giá chính mình trong gương đồng nhiều lần, cảm thấy không ổn, tháo khuyên tai phỉ thúy xuống, gỡ trâm ngọc trên tóc ra, cuối cùng cởi chiếc váy thêu phượng chói mắt. Vân Châu dùng ánh mắt phức tạp mà kỳ quái nhìn nhất cử nhất động của ta, hỏi: "Sao cô nương lại làm vậy?" Nàng cúi người, cẩn thận nhặt xiêm y dưới chân ta, sau đó nhặt trang sức rải rác trên bàn đặt vào hộp. "Quá gây chú ý." Ta đi tới tủ quần áo, lấy một bộ váy xanh nhạt bình thường mặc vào, không đeo trang sức, chỉ cài một cây trâm đính trân châu, đánh giá lại chính mình trong gương một lần mới an tâm rời đi. Ta chỉ là con gái của viên quan vận chuyển muối ở Tô Châu, đứng trước mặt những thiên kim nhà trọng thần ở đây, hẳn phải biết giữ mình thỏa đáng, không được quá nổi bật. Xoay người, ta đối diện ánh mắt tán thưởng của Vân Châu, thì ra Vân Châu cũng không phải kẻ tầm thường. Cười nhẹ với nàng, đầu tiên nàng ngẩn ra, sau đó cũng cười đáp lại. Ta phát hiện nàng cười rộ lên rất đẹp, đẹp đến lay động lòng người. Mặt hồ xanh biếc như nền trời, cánh hoa bay phất tỏa hương, trúc lan hơi lạnh, gió nhẹ lay động cây cối trong vườn. Ta và Vân Châu đến nội đường trong Lan Lâm uyển, vốn tưởng rằng mình đến sớm, hóa ra lại là người muộn nhất. Bảy cô gái ăn mặc kiều diễm, xinh đẹp tuyệt trần đang lẳng lặng ngồi quanh chiếc bàn tròn lớn làm bằng gỗ tử đàn, đứng trước các nàng, người không đeo vàng ngọc lung trâm là ta đây có vẻ rất khó coi. Sự chậm trễ của ta làm các nàng chú ý, nhưng chỉ sau giây khắc quan sát, các nàng liền thu tầm mắt về. Ta hiểu mình vừa sắm vai thành công trước mặt các nàng, gạt nhẹ dây mành chạm vào trán, ta thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống cuối cùng. Trong nội đường lúc này rất im lặng, tất cả mọi người đều trầm mặc ngồi yên, không ai động bát đũa, bầu không khí lạnh lùng làm người ta xấu hổ. Cũng không biết ai mở lời trước, đầu tiên tự giới thiệu bản thân, sau đó nói vài lời khách sáo. Thế này mới làm mọi người dần dần thả lỏng thần kinh, ngay sau đó cũng đều mỉm cười giới thiệu. "Ta là Trình Y Lâm, người Kim Lăng, mười bốn tuổi, phụ thân đang nhậm chức bộ binh thượng thư..." "Ta là Tiết Nhược, người Dương Châu, mười hai tuổi, phụ thân là tri phủ Dương Châu..." "Tô Diêu, Mạc Bắc đại tướng quân Tô Cảnh Hoành là phụ thân của ta!" Lời vừa nói ra, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, ta cũng dùng khóe mắt ngầm đánh giá cô gái đang ngồi bên trái mình.   Mời các bạn đón đọc Khuynh Thế Hoàng Phi của tác giả Mộ Dung Yên Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lược Thê
Convert: meoconlunar (tangthuvien.vn) Edit và Beta: Độc Tiếu Khuynh Thành Số chương: 20 Trên đời này, có ai trọng yếu đến mức không thể nào thay thế được? Cổ chi cấm kỵ, bầu trời không thể có hai mặt trời, nhà có cặp song sinh, tất chính là đại họa… Ai, gia tộc có cặp huynh đệ song sinh không khác gì mang lời nguyền, nói vậy cũng không sai. Huynh trưởng nhận hết mọi sủng ái cùng kính trọng, mà hắn, lại trở thành ma quỷ, không phải người tốt Hơn nữa khi mà hắn gặp được nữ nhân khiến hắn phải hao tổn tâm tư muốn có được…. Nàng vốn xinh đẹp. dung mạo như tuyết, nhưng lại lạnh lùng, trầm mặc ít nói Cùng với việc, trong mắt nàng chỉ ái mộ duy nhất huynh trưởng Mộ Dung Thao, không hề có hắn. Để có thể được nàng ngoái đầu nhìn mình, nhìn chính mình một lần thật rõ ràng Hắn đánh cược cả tính mạng, phản bội cả tình thân, chấp nhận tẩu hỏa nhập ma… Chỉ mong có được nàng, tâm của nàng, khiến giấc mơ hạnh phúc kia có thể trở thành sự thật. Hắn hiểu được, hạnh phúc mà hắn đoạt lấy, sớm hay muộn cũng sẽ phải trả lại… Hắn không sợ chết, chỉ sợ trong ánh mắt lạnh băng của nàng chỉ có sự vô tình… Sợ chính mình dùng hết tâm cơ, cũng không thay thế được hình bóng của một nam nhân khác… *** Tên tác phẩm: Lược thê Tác giả: Lâu Vũ Tình Thể loại: Ngôn tình, ngược, cổ đại, gương vỡ lại lành, He Gồm 22 chương (2 quyển). Truyện nằm trong hệ liệt Vi thành khúc. Ngoài lề: Hệ liệt "Vi thành khúc" gồm ba tác phẩm Chồng khờ, Mua phu và Lược thê. Với mình, đây là ba tác phẩm đều hay, ý nghĩa, cảm động và đáng đọc. Nghe tên tác giả những bạn hay đọc truyện ngược chắc sẽ thấy quen quen. Đúng thế, đây cũng chính là tác giả của tác phẩm siêu ngược nổi danh "Thất tịch không mưa". Mình nghĩ đây là một sự bảo chứng cho các tác phẩm khác của tác giả, nên các bạn cứ yên tâm đọc nhé. Các bạn nghĩ sao về việc kì thì chuyện sinh đôi và lựa chọn vứt bỏ một đứa trẻ sơ sinh vì tin rằng nó sẽ đem lại điều xấu cho gia tộc? Mình nghĩ rằng có lẽ tất cả chúng ta đều thấy đây là việc làm sai trái và vô nhân đạo. Nhưng nam chính trong tác phẩm từ khi lọt lòng đã phải gánh cái danh sao chổi và bị cả gia tộc từ bỏ. Rõ rành sinh ra mang thân phận là thiếu gia của một gia tộc to lớn nhưng rốt cuộc lại phải lớn lên trong rách nát đói nghèo, thử hỏi khi biết sự thật có hận không? Không hận có lẽ chính là câu trả lời dối trá nhất. Vì hận thù mà nam chính đã có những bước đi lầm đường lạc lối, khi mà chàng tưởng chừng đã có tất cả cũng là lúc chàng mất tất cả. Trước đó, chàng nghèo nhưng chàng có người thương người xót, giờ chàng đứng trên núi bạc nhưng lại chỉ là một kẻ cô độc. Đây là một trong những nam chính mình thấy ấn tượng và thích thú. Chàng làm mọi thứ để dành lại thứ chàng cho rằng đó là của mình chỉ do hận thù, suy nghĩ sai lầm chứ không hề vì tham lam, lóa mắt về sự giàu có. Và khi nhận ra sai lầm của mình chàng cũng dễ dàng từ bỏ sự giàu có lẫn cả tính mạng để đền lỗi. Phải day dứt đau khổ thế nào người ta mới có thể tự hạ độc bản thân để tìm tới cái chết. Tuy là ngôn tình nhưng cả tác phẩm không hề chăm chăm vào mỗi chuyện tình yêu mà tác giả cũng đã lồng ghép rất khéo những chi tiết về tình cảm gia đình. Một người đại ca tốt, một đại tẩu độc miệng nhưng mềm lòng có lẽ chính là những bù đắp lớn cho vết thương tình thân mà nam chính phải chịu. Chỉ với 20 chương truyện, nam chính đã phải kinh qua đủ mọi nỗi đau, sự ngược của tác giả mềm mại uyển chuyển dưới những con chữ nhưng lại là những cây kim châm thấu tâm can. *** Đau! Đau vô biên vô hạn, như sóng thủy triều đánh úp lại, từng đợt từng đợt, chiếm lĩnh toàn bộ tri giác của hắn. Mơ mơ màng màng tỉnh lại, không thể phân biệt được người với người, lại thủy chung biết rõ, có người luôn ở bên cạnh hắn, bón thuốc cho hắn, ân cần cùng cẩn thận quan tâm. Đại phu đến rồi lại đi, đi rồi lại đến, không thể phán đoán được rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm, khi ý thức được hồi phục rõ ràng, chỉ nhìn thấy ánh đèn... Nàng... đâu? Nữ tử một tấc cũng không rời, luôn dốc lòng chiếu cố hắn, đã đi đâu rồi? Tâm, hoảng, đang muốn đứng dậy tìm kiếm, không cẩn thận động phải vết thương, đau đớn không hề lưu tình ập đến, toàn thân đau thấu xương, đau đến mồ hôi lạnh ứa ra, cơ thể hư nhuyễn ngã xuống giường. Đồng thời, cửa phòng bị mở ra, mùi thuốc cùng mùi thơm y phục quen thuộc của nữ tử theo gió bay đến. Là nàng! Hắn an tâm, không tiếp tục giãy dụa. “Gia chủ, người bị thương rất nặng, xin đừng cử động.” Nữ tử đem bát dược đặt ở bên cạnh giường. Động tác vừa rồi, khiến vết thương rỉ máu, nàng lưu loát thay đi lớp băng dính máu, bôi thuốc cầm máu một lần nữa, nhiều ngày lặp đi lặp lại cũng đã trở nên thành thục. Hắn, mắt cũng không chớp một cái nhìn nàng, nhiều ngày qua, trong mơ cũng thủy chung theo đuổi giọng nói lãnh đạm, hiện tại mới có thể chân chính mở mắt, nhìn khuôn mặt của nàng. Nữ tử cực mĩ, phù nhan như tuyết, dung nhan mặc dù không thể làm cho người ta vừa gặp đã yêu, nhưng cũng là một giai nhân tuyệt lệ, gặp rồi khó quên, chỉ tiếc lạnh lùng, làm hỏng cả một khuôn mặt đẹp. Tựa như đầu xuân mang theo hơi lạnh, lạnh lẽo không mang theo gợn sóng, không một chút cảm xúc. Ngoại trừ nhức nhối từ vết thương trên ngực, nàng chưa từng khiến hắn đau đớn vì vô tình chạm phải vết thương. Dụng tâm như vậy, thâm ý như vậy, giấu đằng sau đôi mắt lạnh lùng, lại có mấy người có thể nhìn ra. Nữ tử như vậy... Hắn thở dài. Nếu không phải hiểu nàng, thủy chung luôn đem mắt đặt ở trên người nàng, sợ là sẽ để lỡ mất, sẽ cô phụ. Xử lý vết thương tốt, tiếp đó bưng bát nước thuốc, bón từng muỗng cho hắn. Vì tránh khiến cho hắn chịu nhiều đau đớn, nàng không có dìu hắn đứng dậy, khiến cho việc bón thuốc phải mất thêm nhiều công sức, nhưng nàng vẫn cẩn thận bón từng muỗng, thuốc tràn ra khóe môi liền nhẹ nhàng lau đi, không có một chút thiếu kiên nhẫn. Bón xong một chén thuốc, cũng đã qua thời gian một chén trà. Nàng thu thập mọi thứ thỏa đáng, lại thêm dầu cho chiếc đèn trong phòng, chuẩn bị mọi thứ xong, liền cúi người hành lễ. “Gia chủ tạm nghỉ, ta đi phân phó đầu bếp chuẩn bị thiện.” “Chờ...” Hắn mở miệng, giọng nói khàn đục, suy yếu. “Gia chủ có gì phân phó?” “Ngươi... gọi ta là gì?” Nữ nhân giật mình, ngạc nhiên ngẩng đầu. Chỉ là một khắc, hắn nhìn thấy trong ánh mắt lạnh lùng của nàng có phút phập phồng. Nhưng, cũng thực ngắn ngủi. Nàng lại nhanh chóng trở về vẻ hờ hững cùng bình tĩnh vốn có. “Gia chủ, người là chủ tử của ta.” “Như vậy... ta là ai?” Bốn phía yên lặng. Sự im lặng nặng nề kéo dài thật lâu, chỉ nghe thấy tiếng tí tách của ngọn đèn đang cháy, ngẫu nhiên truyền đến tiếng lá cây đung đưa theo gió. Thật lâu sau, tiếng nói nhẹ nhàng mà kiên định, chậm chạp cất lên: “Mộ Dung Thao, người là Mộ Dung Thao.” Mời các bạn đón đọc Lược Thê của tác giả Lâu Vũ Tình.
Giả Dung
Thể loại: Hiện đại – Huyền huyễn Converter: Meoconlunar (Tàng Thư Viện) Edit: Bé Lan   “Nếu có kiếp sau,  xin  anh vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi” Đời này đó là yêu cầu duy nhất của cô đối với anh, anh tâm lạnh thành toàn. Từ nay đời đời kiếp kiếp, anh tuyệt đối không xuất hiện trước mặt cô, tuyệt đối không lưu lại chút gì trong trí nhớ của cô. Cô không muốn gặp anh, anh biết bởi vì anh từng làm cho cô thương tâm, không thể trách cô đoạn tuyệt. Nhưng cô là ý nghĩa sống của cuộc đời anh, vì để cô tìm được hạnh phúc của mình anh liền không hối tiếc. Vì thế anh khiến cho kiếp này của cô trở thành một người con gái vô cùng xinh đẹp. Nếu vô số đàn ông vì cô mà khuynh đảo, làm sao cô lại không tìm được tình yêu của mình? Thế nhưng sau vài lần như vậy, anh hoài niệm sự ấm áp cô từng dành cho anh. Không thể  kìm chế khát vọng, giả dung thành người khác để tới gần cô, đổi lấy  một nụ cười của cô. Nhưng giả dung cũng không cách nào biến thành người khác được, vui vẻ chỉ trong nháy mắt. Anh vĩnh viễn không thể giống người người ta khiến cho cô thật sự vui vẻ. Bởi vì anh là người cô tình nguyện cả đời không muốn gặp. *** Phố Khởi Tình là nơi tụ họp của toàn quái nhân. Việc này những người xung quanh đây không ai là không biết người sống trong Ngõ 44 tính cách cổ quái, tạo nên nét đặc trưng nơi đây, ngày thường rất ít người qua lại chỗ này, không để ý đến thái độ của người ngoài nhưng cư dân nơi đây vẫn trở thành chủ đề bàn luận của mọi người. Quả thật Diệu Dung Hoa không phủ nhận người sống ở phố Khởi Tình ai cũng rất thần bí, ví dụ như bà chủ Tôn Y Nỉ, cô nhớ khi cô học cấp 3 chuyển đến đây thì cô chủ cho thuê nhà lúc đó chỉ khoảng hơn 20, mười năm trôi qua cô ấy vẫn như vậy là một cô gái xinh đẹp, thoạt nhìn không có thay đổi tí nào. Thuật giữ nhan là có thật ví dụ như có một nữ diễn viên từ nhỏ đến lớn vĩnh viễn vẫn là khuôn mặt búp bê xinh đẹp, chẳng có gì là lạ, nhưng không thể nói rõ Tôn Y Nỉ khác ở chỗ nào, có lẽ là đôi mắt như là nhìn thấu trò đời, trải qua ngàn năm rèn luyện mà tạo thành. Có thể cô không bằng những người khác, người sống ở ngõ 44 chỉ là kính nhi viễn chi* nhưng mọi người không bài xích cô, đầu đường cuối ngõ gặp gỡ vẫn thân thiết tán gẫu một hai câu. ” Cô…. Rất bình thường, nhưng nơi đây không bình thường….” Cô đã quên rằng ai đã từng nói với cô những lời này, một câu không thể lý giải hết ý tứ của người nói. Rất lâu sau đó cô có chút hiểu ra Cô khác với bọn họ nhưng khi ở chung với bọn họ cảm giác rất thân thiết. Cô nghĩ đây có lẽ là duyên phận Chỉ trừ một người kia. Người đó sống ở cuối ngõ là láng giềng của Tôn Y Nỉ, chắc là chuyển đến cùng Tôn Y Nỉ, từ khi có kí ức anh ta đã ở đó. Lần đầu nhìn thấy anh ta, hôm đó gặp cơn mưa đầu mùa xuân cô quên mang ô, cũng quên không mang chìa khóa, vừa mới chuyển đến một môi trường xa lạ, con người ai cũng có tính hiếu kì cho nên mới đi đến đây. Không biết vì nguyên nhân gì khiến cô ngẩng đầu nhìn thấy một đôi mắt đen u buồn. T bộ đồ màu đen, đứng ở cửa sổ sát đất, đón nhận ánh mắt của cô, hắn không chút do dự giơ tay lên. Xoạt! Nhanh chóng treo lên cửa sổ tấm biển ” Xin miễn tham quan” Người này quanh thân tản ra khí lạnh phảng phất siêu thoát thế tục không muốn người khác tới gần. Nếu nói mọi người sinh sống trong ngõ 44 rât quái dị, thì người kia chắc chắn là người quái dị nhất, đem vẻ khác người phát huy đến tận cùng. Hắn không giao tiếp với bât kì ai suốt ngày ru rú trong nhà, lạnh nhạt ít nói. Cô không nghĩ là người phố Khởi Tình khó gần gũi, chỉ có hắn, cũng không cho người khác tới gần, nụ cười cũng rất keo kiệt, thậm chí gặp nhau trên đường hắn cũng vờ như không thấy, hờ hững đi qua. Qua 10 năm, từ khi xuất hiên. Có thể không nói một câu nào với mọi người xung quanh thì có thể coi là dị nhân chứ?. Ấn tượng duy nhất của cô về hắn đó là luôn đứng một mình tại cửa sổ sát đất dáng vẻ rất cô đơn. Có vài lần cô cũng tò mò nhìn theo hướng hắn đang nhìn, muốn xem xem hắn nhìn cái gì mà chăm chú khó có thể rời mắt, nhưng ngoại trừ những tòa nhà thì cái gì cũng không thấy. Mời các bạn đón đọc Giả Dung của tác giả Lâu Vũ Tình.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Truyện Trừ Em Ra Còn Có Ai có nội dung nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần lãng mạn. Có những hiểu lầm, những trắc trở, những chia cách... Nhưng cũng chỉ là những điểm nhấn, tô điểm thêm cho tình yêu của hai nhân vật chính. Điềm Hinh một cô gái với tính cách kiên cường nhưng đôi khi cũng ngây thơ.Tình cảm cũng rất lý trí, có những chuyện không phải nghĩ quá nhiều. Quan Tử Ngôn thái độ với hôn nhân rất truyền thống, cũng rất cẩn trọng, vì anh chưa xác định được tâm ý của cô anh chưa dám lên tiếng....chần chừ rất lâu!!! Để rồi kết quả sẽ như thế nào đây, liệu kết thúc sẽ có hậu??? *** Tay trái xách theo giỏ mua hàng, tay phải thò vào túi tìm chìa khóa, con số tầng lầu dần nhảy lên, khi dừng ở số bốn, cửa thang máy liền trượt ra hai bên, anh muốn bước ra nhưng bị mấy thùng giấy ngăn trở đường đi. "A, xin lỗi, xin lỗi, tôi lập tức dời đi." Một giọng nữ thanh thúy truyền đến, tiếp, thùng giấy to bên chân bị đẩy ra, chuyển ra lối đi. Anh vòng qua vật lẫn lộn đầy đất, đi tới trước một căn phòng, cắm chìa khóa vào ổ khóa sắt, lưu loát chuyển một cái, chân trái bước vào bên trong cửa, khóe mắt liếc qua liếc lại thấy cô nhẹ đỡ bên eo, mi tâm hơi chau lại. Một cô gái muốn mang hết những thứ đồ này, thì hơi nặng chút. Anh dừng lại ba giây, chợt —— chân phải bước ra tiếp, cửa sắt sau lưng anh đóng lại. Cô gái ngẩn ngơ. Gì chứ, còn tưởng rằng anh ta sẽ thể hiện phong độ lịch sự giúp cô khiêng đồ chứ! Nếu như đây chính là hàng xóm mới của cô —— ai, cô mặc niệm vì tương lai của mình, người này thật thiếu hụt nhân tình, dáng vẻ không dễ sống chung lắm, về sau nên giao thiệp ít hơn thì tốt hơn. Vuốt vuốt eo, than thở, đànhchấp nhận vén tay áo lên, khom người nâng thùng giấy —— ưmh, thật nặng! Đè tới cô đứng thẳng lên không được —— Bỗng chốc, hai tay chợt nhẹ, phía dưới thùng giấy có thêm đôi bàn tay rộng rãi nâng lên, cô sững sờ ngửa đầu. "Để chỗ nào?" Cất xong túi mua hàng, người đàn ông đi rồi lại quay lại, hỏi đơn giản. Ú ớ cái gì? Phục hồi tinh thần lại, cô vội vã nói cám ơn, chỉ thị anh chất đống vào một góc trong nhà. Thì ra là, anh chỉ không biết cách biểu đạt, là người trong nóng ngoài lạnh, lúc nãy thiếu chút nữa hiểu lầm người ta. Mười mấy thùng giấy không bao lâu liền được anh giải quyết. Những thứ này nếu chỉ do một mình cô khiêng, sợ rằng sẽ mệt đến chết! Bây giờ cô vô cùng cảm kích, quên mấy phút đồng hồ trước mới làm ra quyết định ít lui tới, thân thiện duỗi tay về phía anh. "Tôi họ Uông, mới dọn tới, về sau kính xin giúp đỡ nhiều hơn." Anh liếc nhìn tay ngọc duỗi đến, rồi anh chỉ gật đầu một cái, không nói gì nhiều, xoay người trở về cánh cửa đối diện kia, bỏ lại gương mặt cứng đờ phía sau, tay phải lúng túng dừng ở giữa không trung. Trịnh trọng thu hồi lời mở đầu, anh vẫn là người hàng xóm khó có thể chung sống, ít lui tới thì tốt hơn! Đi ra tiệm bánh mì, mưa bụi liên tục đã chuyển thành cơn mưa xối xả, Quan Tử Ngôn mở cái ô ra, đang muốn đi ra mái vòm, thì lơ đãng liếc thấy bóng dáng mảnh khảnh ở phía sau bên trái. Khá quen. Mời các bạn đón đọc Trừ Em Ra Còn Có Ai của tác giả Lâu Vũ Tình.
Dịu Dàng Im Lặng
Thể loại: Hiện đại Độ dài: 10 Chương Converter/Editor: Thư Kỳ Doãn Tâm Ngữ thông minh trong sáng, yếu ớt như búp bê sứ. Dịu dàng thanh lịch của cô, hấp dẫn Tống Kình thật sâu. Tống Kình yêu cô đã lâu, cũng mong muốn kiếp này cùng cô bất ly bất khí. ; nhưng khoảng cách giữa hai người lớn như vậy, xa xôi như vậy, anh nên làm như thế nào chứng minh anh thật lòng yêu cô? Đúng, anh thật sự yêu cô người khác không có khả năng hiểu rõ, thế nhưng Tâm Ngữ lại sâu sắc sáng tỏ tâm ý của anh. ; cô muốn hạnh phúc rất đơn giản, chính là muốn cùng anh luôn bên nhau, cả cuộc đời, nhưng vì sao trong lúc đó anh lại trở nên tàn nhẫn lạnh lùng như  vậy? Anh thủy chung che chở cô, cô không tin hắn sẽ như vậy, anh rõ ràng yêu cô vì sao anh lại một mình gánh vác bí mật nói không nên lời? Vì sao không nói với cô? Cô nguyện ý chia sẻ nỗi buồn, nỗi khó khăn cùng anh. . . *** Không nhớ ra được là từ khi nào thì bắt đầu chú ý cô. Mỗi sáng đợi chuyến xe bus sớm nhất, cũng đồng thời là đợi cô, cơ hồ đã thành thói quen. Trong vô thức, Tống Kình lại liếc mắt đến phương hướng đặc biệt. Không có ngoài ý muốn, một gương mặt vô cùng thanh nhãn ánh vào mắt hắn, da thịt trắng nõn non mềm, là loại tất cả con trai đều yêu thích, có khi anh sẽ cảm thấy cô gái này tựa như búp bê chạm ngọc, hoàn mỹ làm cho người ta cảm giác không chân thật. Cô có một mái tóc vừa đen lại thẳng, so với tơ lụa thượng hạng càng sáng mềm bóng loáng, có khi kết bím, có khi dùng dây cột tóc tùy ý buộc lên, mà suy nghĩ của anh luôn theo mái tóc dài đón gió kia phập phồng tung bay, hoảng hốt thất thần. Cô có một khí chất trầm tĩnh linh nhã, mỗi lần giơ tay nhấc chân, đều dịu dàng mềm mại như vậy, nhìn ra được là sinh trưởng trong gia đình giàu có mà lại có giáo dưỡng. Cô gái như vậy, quả thực là người yêu trong mộng của tất cả thiếu niên ở độ tuổi như anh, anh biết rõ có bao nhiêu người đem ánh mắt dừng ở trên người cô, vụng trộm thầm mến cô, cũng không dám mở miệng, chỉ vì cô quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến ——ngay cả cùng cô nói một câu, đều sợ làm ô uế sự tao nhã của cô. Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt vô cùng thắm thiết của anh! Cô thuận tay vén tóc mai lên vành tai, trực giác nhìn về phía anh, tựa như sớm biết rõ sự hiện hữu của anh và cái nhìn chăm chú, không có kinh hoàng, cũng không có không vui, chỉ là đáp trả lại anh một cái mỉm cười dịu dàng, ấm áp. Đúng vậy, cô gần đây đối với anh như thế. Bọn họ chưa từng nói chuyện với nhau, nhưng chính là tồn tại một loại tâm linh tương thông ăn ý lẫn nhau. Cô sẽ không giả vờ cái gì cũng không biết, từ sau lần đầu tầm mắt của bọn họ giao hợp, cô sẽ trong vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía cô tìm được anh, sau đó sẽ cười dịu dàng với anh. Anh biết cô có một cái tên rất hay, rất phù hợp với khí chất của cô, đó là Doãn Tâm Ngữ; cũng biết trường cô học, là cùng trường của hắn nằm trên một con đường Thánh Hoa Nữ, cũng biết cô có mấy người bạn, mà ở trong một đám bạn tuổi trẻ không lo vui đùa ầm ĩ, cô luôn im lặng lắng nghe, nhìn xem, không phát biểu bất cứ ý kiến gì, ngẫu nhiên câu dẫn ra nụ cười yếu ớt đáp lại. Anh thậm chí chưa từng nghe cô mở miệng nói qua một câu! Có khi, anh sẽ không nhịn được tưởng tượng, một cô gái nhỏ bé xinh đẹp xuất trần như vậy, giọng nói sẽ trong veo, rung động lòng người đến cỡ nào? Xe bus đến, một đám người lục tục ngo ngoe lách vào. “Tống Kình!” Mấy đồng học hướng anh vẫy tay, anh đi tới, chuyển đến vị trí ngồi xuống, sau đó lưu ý đến vị trí cô ngồi phía trước cách anh không xa, bên cạnh vẫn là cô bạn thân như hình với bóng. Mời các bạn đón đọc Dịu Dàng Im Lặng của tác giả Lâu Vũ Tình.