Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thích Khách Vô Danh

Vài lời của người edit (Lệ Lâm ạ): Nếu mn chỉ đọc phần giới thiệu chắc không hiểu gì đâu, cho nên LL nói qua 1 chút về truyện này. Truyện này nói về 1 cô gái xuyên không về cổ đại lúc nhỏ được nuôi thành thích khách (sát thủ), mặc dù là người hiện đại nhưng nữ chính không hề YY, cũng không văn chương lai láng, xinh đẹp mê người… Điểm nổi bật của nữ chính là thực tế, thông minh cực kì, tỉnh táo, rất khó tin tưởng người khác, ngoài ra thì bình thường không thể bình thường hơn. Nam chính cũng như mấy anh soái trong truyện khác, đẹp trai, đa tài, cực sủng nữ chính. Điểm đặc biệt của anh này là luôn âm thầm lo lắng, chăm sóc nữ chính, từng bước một làm nữ chính tin vào mình. Giới thiệu nội dung: Tào Mạt, Xuân Thu, Lỗ, vì nước mưu kế.* Chuyên Chư, Xuân Thu, Ngô, trọng tín nghĩa coi thường cái chết. Yêu Ly, Xuân Thu, Ngô, chặt tay giết vợ. Dự Nhượng, Chiến Quốc, Tấn, thân tàn hủy dung. Nhiếp Chính, Chiến Quốc, Hàn, coi kẻ sĩ là tri kỷ. Kinh Kha, Chiến Quốc, Yến, người đời ai cũng biết. Vô Danh, không căn cứ, không rõ quốc tịch, rất sợ chết. Ngày xưa Mộ Yến Trai bình phẩm thích khách thiên hạ, từng dùng số tiền lớn mời cách rèm nói chuyện, tiếc rằng Vô Danh kỳ nhân tiếc mạng như vàng, từ chối không truyền, từng trịch thư nói: “Thích khách phải vô danh.” Chữ này méo mó vô thể, nghi là viết bằng tay trái. Bảng xếp hạng sát thủ của Mộ Yến Trai khi sắp xếp vị Thám Hoa, dâng thư: Vô Danh một thân cẩn thận gian xảo, làm việc ‘Thiên mã hành không’ (1), vô chương vô kị (2), vô lí khả tuần ­­(3). Vì không có bằng chứng cụ thể, nên xếp hạng ba. . Chú thích: * Các sát thủ được viết theo dạng: Tên sát thủ, thời đại người đó sống, quốc gia của người đó, đặc điểm nổi bật. (1): ngựa thần lướt gió tung mây (ví với văn chương, thi ca, thư pháp hào phóng, không câu thúc) (2): không theo chương trình không kiêng dè gì cả. (3): không theo lý luận. *** Thể loại: 2S, nam chính là môn chủ, ngây thơ (với nữ chính), siêu sủng nữ chính, thông minh, nữ chính là sát thủ, cực kỳ lý trí, thông minh, tà ác =)), cổ đại, xuyên không, tranh đoạt hoàng quyền, giang hồ, ngược nam, HE. Đã có bao giờ bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng: Nếu như nữ chính có một nhan sắc cực kỳ bình thường thì nam chính có để ý đến nàng không? Mọi người cứ bình tĩnh, không phải ta có ý công kích gì đâu. Chỉ là, đôi khi ta cảm thấy ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy một người luôn là ngoại hình rồi mới đến tính cách. Truyện này vừa hay đã giải đáp cho sự băn khoăn của ta. Thì ra, tình yêu vẫn có thể làm nên kỳ tích.   Đường Hoan là tứ thiếu gia của Đường môn. Lúc nhỏ, cả nhà chàng rất hạnh phúc nhưng phụ mẫu đột nhiên rời bỏ chàng khiến chàng từ một đứa trẻ hạnh phúc trở thành đáng thương. Bất kỳ danh gia vọng tộc hay là bang phái giang hồ nào cũng có mặt tối của nó. Khi phụ mẫu của chàng rời bỏ chàng, chàng phải đối mặt với hàng ngàn hàng vạn nguy hiểm. Dẫu cho chàng chỉ là một đứa bé, đám người ấy cũng không chịu bỏ qua cho chàng, Trong mắt bọn họ, chàng chính là chướng ngại vật cần phải dẹp bỏ. Bởi vì, chàng rất giỏi trong việc chế tạo độc dược và thiết kế ám khí. Bộ bộ kinh tâm, Đường Hoan cẩn thận từng li từng tí nhưng vẫn bị người khác làm tổn thương đôi chân. Mạc Hi là một sát thủ. Nàng xuyên không từ lúc còn bé, cuộc đời đã trải qua rất nhiều thăng trầm. Trong lòng nàng có cất giấu hình bóng của một người nam nhân. Một nam nhân dịu dàng như ánh mặt trời, soi sáng cuộc sống tối tăm của nàng khi cả hai đang bị giày vò ở nơi không có tình người. Mạc Hi có một ngoại hình cực kỳ bình thường nhưng nàng rất thông minh, thông minh đến mức đáng sợ. Từ khi nam nhân dịu dàng kia chết đi, trái tim của nàng cũng đã nguội lạnh… Đường Hoan và Mạc Hi gặp nhau chính là duyên phận. Đường Hoan vốn là đối tượng nàng cần ám sát nhưng chàng nào phải dạng vừa. Chỉ vì một lần lỡ tay hạ “độc” lên người nàng mà bị nàng ngược lên bờ xuống ruộng. Ây da, con đường truy thê sao mà khó khăn quá~ Đường Hoan vì Mạc Hi mà móc hết tim gan. Mạc Hi thích đốt nhang trong những lư hương đẹp đẽ, chàng chiều theo nàng. Để rồi sau đó, Đường Hoan ho khan suốt đêm. Nàng không muốn bị trói buộc ở Đường Môn, chàng buông tay để nàng đi. Sau đó, tiểu tam ác độc tung tin chàng sắp cưới ả, Mạc Hi đau lòng, Đường Hoan sợ hãi,  chàng sợ nàng sẽ buông tay chàng. Đường Hoan ngày đêm không ngủ, đi đến kinh thành để gặp nàng. Khi gặp lại nàng, nàng không nói một lời với chàng khiến lòng chàng nóng như lửa đốt. May mắn thay, nàng không định rời bỏ chàng, trái tim nhỏ bé của Đường Hoan lúc này mới được thả lỏng. Vì Mạc Hi, Đường Hoan đã làm rất nhiều việc, nhiều hơn cả chàng thiếu niên kia. Nếu chỉ đọc khúc đầu, có lẽ mọi người sẽ nghĩ đây không phải là một câu chuyện cuốn hút. Nhưng nếu bạn có thể tiếp tục đọc đến cuối thì bạn sẽ vô cùng khâm phục tác giả. Từng việc đều liên kết chặt chẽ với nhau, sự thật lại không đơn giản như vẻ ngoài của nó. Đánh giá: 9/10 P/S: Truyện có tiểu tam và nam phụ. Nhưng tiểu tam chẳng gây nên chuyện gì lớn lắm đâu~ Mời các bạn đón đọc Thích Khách Vô Danh của tác giả Dạ Tuyết Miêu Miêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam An Thái Phi truyền kỳ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức
An Nam Thái phi truyền kỳ là một tình sử, dã sử cũng là ký sử về một thời biến động lẫn hưng thịnh của Đại Kim quốc, một chuyện tình ly kỳ đẹp đẽ như thần thoại và một bức tranh đa màu đa sắc của những con người dạt dào hơi thở trẻ tuổi, sống cùng nhiệt huyết và sống vì cống hiến. Từ nha đầu thông phòng đến Thái phi nương nương, con đường này nàng đã đi rất nhiều năm rồi. Bản văn án nặng khẩu vị: Nếu nói Nam An Vương gia là S, nha đầu thông phòng Chu Tử trong phòng Vương gia chính là M, Chu Tử được phù chính(*) chính là quá trình SM. Nhưng mà, rốt cuộc ai là S ai là M, chuyện này thật đúng là khó nói! Bản văn án phức tạp: Nam An Thái phi đang kể chuyện xưa cho cháu gái là tiểu Quận Chúa nghe: “Con có biết, bà đời này dựa vào cái gì lên làm Thái phi không? Một là không kiêng ăn, thân thể khỏe mạnh, dáng dấp phát triển đầy đủ; Hai là bụng rất giỏi sinh nở, liên tiếp sinh ba tiểu tử; Ba là biết khóc, đem lão Vương gia gia của cháu khóc đến mềm cả tim! Ha ha ha ha ha!” Đối với đoạn hội thoại này của Thái phi, lão Vương gia cười nhạt, rất là khinh bỉ. *** Không ai biết, năm ấy khi lần đầu tiên nhìn thấy Chu Tử, Chu Tử mười lăm, Liễu Liên mười sáu. Mười sáu tuổi, Liễu Liên có một loại xinh đẹp khó mà cưỡng lại —— da thịt trắng nõn như ngọc, mày lá liễu xinh đẹp tuyệt trần, mắt hoa đào nhẹ nhàng đầy nước, cánh mũi thẳng đẹp, môi trái tim đỏ tươi —— hắn mười sáu tuổi, có thể xem là thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần. Cho nên, Cao Quý phi không cho Vương Gia giữ hắn bên cạnh. Vương Gia sắp xếp cho hắn vào biệt viện Vân Trạch, khiến cho mười sáu tuổi như hắn trở thành thủ lĩnh Tinh Vệ của biệt viện vương phủ. Mùa thu năm ấy, Nam Man rục rịch nổi dậy, Vương Gia mang theo Liễu Liên, Phàn Duy Bân, Bạch Tử Hạ cùng Bạch Tử Xuân thống lĩnh quân phòng thủ Nam Cương đi dò xét biên quan. Sau khi trở về từ biên quan, Vương Gia lại bắt đầu chỉnh đốn quân đội, chuẩn bị cho đại quân xuất phát. Một ngày kia, Vương Gia bao trọn một viện của quán rượu lớn nhất trong thành Nhuận Dương, đãi tiệc mừng cùng cả đoàn người. Sau khi tàn tiệc, Liễu Liên cùng đám người Phàn Duy Bân, Bạch Tử Xuân và Bạch Tử Hạ vây quanh Vương Gia mặc áo đen giáp chiến đấu vàng mũ vàng kim cưỡi ngựa phía trước, Triệu Anh Triệu Dũng điều khiển xe ngựa theo sát phía sau —— trong xe chồng chất từng chồng tơ lụa sa mỏng vân the, từng hộp trang sức lớn nhỏ. Những vật này đều do Liễu Liên và Triệu Anh Triệu Dũng cùng đi mua. Lúc ở Phường Diên Khánh mua những thứ này, Liễu Liên thật sự tò mò, vì vậy đã hỏi Triệu Anh: "Sao Vương Gia lại mua những thứ này?" Không phải Vương Gia vẫn luôn luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc đó sao? Triệu Anh cười bỉ ổi: "Liễu thống lĩnh, ngươi ở biệt viện lâu rồi, không biết chuyện của Vương Gia chúng ta đâu?!" Liễu Liên nhướng mày nhìn hắn. .... Mời các bạn đón đọc Nam An Thái Phi truyền kỳ của tác giả Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức.
Hoàng Hậu Lười Y Nhân - Mỗ R
Y Nhân, nữ họa sĩ xuyên không vô tài vô mạo, mong ước lớn nhất là có thể quang minh chính đại hết ăn lại nằm, cả ngày chỉ biết mơ mơ màng màng. Hạ Lan Tuyết, luận bề ngoài thì nam hay nữ đều không sánh kịp, dù là Vương gia nhưng ngày ngày chỉ ham ngâm thơ uống rượu lại chơi gái, nhà có một chính phi, ba trắc phi, ái thiếp càng vô số. Ngày thành thân, khi y vén màn kiệu hoa… “Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…” “Thế nào?” “Muốn đánh nàng!” *** Bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ, không chỉ có người của Viêm Quốc mà ngay cả Hạ Lan Khâm và Hạ Lan Tuyết nhìn thấy cũng đông mắt cứng lưỡi. Cuối cùng, vẫn là Hạ Lan Khâm phản ứng nhanh chóng, một mặt phân phó thuộc hạ dẫn người hỏa tốc gấp rút tiếp viện, một mặt tự mình gia nhập chiến cuộc. Hạ Lan Tuyết vốn cũng muốn đi xem thế nào, lại bị Hạ Lan Khâm không khách khí vỗ vai, “Đệ ở lại đây đi, không được cử động!” Cho dù Hạ Lan Tuyết đã trở thành hoàng đế nhưng ở trong mắt Hạ Lan Khâm, anh vẫn là một tiểu đệ đệ không để cho người khác yên tâm. Hạ Lan Tuyết lần này không kiên trì nữa, ngoan ngoãn ở lại tại chỗ, nhìn Hạ Lan Khâm dẫn một tiểu đội chạy về phía ánh lửa phần phật. Anh không cần chờ bao lâu, Hạ Lan Khâm đã chạy trở về. Hạ Lan Khâm trở về còn ôm theo một người, vẻ mặt lo lắng hô to: “Lập tức trở về nơi đóng quân, tìm Phượng Cửu tiên sinh!” Người hắn đang ôm, chính là Phượng Thất đã gần hấp hối. Hạ Lan Tuyết căn bản không kịp hỏi han điều gì, Hạ Lan Khâm đã lướt qua bên cạnh anh, chạy vọt đi. Rất hiếm khi nhìn thấy Hạ Lan Khâm có thần sắc như vậy, thất kinh thật sự. Trong ấn tượng của Hạ Lan Tuyết, Nhị ca luôn luôn khí định thần nhàn, là một tướng quân tuyệt thế nắm trọn chiến cuộc trong tay. Hạ Lan Tuyết vừa cảm thán vừa xoay người, định hỏi người cùng đi xem Y Nhân thế nào. Nào biết anh vừa mới xoay người lại, một người tòan thân vô cùng bẩn thỉu, trên khuôn mặt bé nhỏ cũng đen sì sì đã đứng trước mặt anh. Trên sa mạc không trăng không sao, chỉ có ánh đuốc lay động. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Y Nhân của tác giả Mỗ R.
Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt - Lạc Thanh
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu. Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước. Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình. Nàng sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống. *** “Thái Hậu giá đáo!” Một tiếng nói cao vút vang lên. Đàm Văn Hạo mau chóng cất đi hết những tâm tình ban nãy và tỏ vẻ bình tĩnh thường gặp, tuy nhiên nét u buồn vẫn không thể giấu đi trong đôi mắt người. “Bái kiến Thái Hậu.” Y đứng dậy, hơi cúi người hành lễ, giọng điệu bình thản như không có chút tình cảm nào. “Hoàng… Hoàng Thượng.” Thái Hậu hơi run rẩy, người ngập ngừng như muốn nói gì đó rồi lại thôi, trong ánh mắt có vẻ đau lòng khôn xiết, cả sự hối hận, buồn bã, cũng như sự tuyệt vọng khó nhìn thấu. “Hoàng Hậu sao rồi? Đã tỉnh dậy chưa? Nghe nói đã mời cả đại phu từ ngoài kinh vào, họ nói sao?” Thái Hậu cố gắng giữ bình tĩnh, bước chậm tới trước mặt Đàm Văn Hạo và dừng lại một chút, nhưng trước sau y đều không nhìn bà lấy một cái, bà đành chuyển sự chú ý của mình, nhìn sang phía Đỗ Hiểu Nguyệt đã gần như chết rồi, cất tiếng nói nhẹ bẫng. Đàm Văn Hạo hơi mím môi, trong khoảnh khắc, y thực sự muốn vứt bỏ sự kiên trì trong lòng mà gọi bà một tiếng “ Mẫu hậu” như xưa, chỉ là… “Đã phiền Thái Hậu lo lắng, Hoàng Hậu rất khỏe, chỉ ngủ say thôi, rồi nàng sẽ tỉnh dậy!” Giọng nói mơ hồ dừng ở từ cuối cùng, sự không dám chắc trong lòng cũng lan tỏa, nàng rồi sẽ tỉnh lại, phải không?! Thái Hậu bám chặt vào cây trượng hòng giữ cho cơ thể khỏi chấn động, mỗi câu mỗi tiếng “Thái Hậu” thực sự rất khó nghe, rất giống cái gai đâm vào tim. Tình trạng này đã diễn ra bốn ngày nay, từ hôm bà đích thân tới Ngự Phượng Các thăm Đỗ Hiểu Nguyệt, y đã không gọi một tiếng “Mẫu hậu” nào rồi! Khi y dùng ánh mắt cũng như giọng điệu xa lạ ấy để gọi hai chữ “Thái Hậu”, bà liền biết rằng y nhất định đã biết chuyện đó rồi. Mặc dù y chưa nói rõ hay bóc trần sự thật, dù y không tìm bà để chất vấn, bà cũng biết y sẽ không bao giờ gọi nàng là “Mẫu hậu” nữa! “Ta nghe nói Phương trượng của Cảm Hoa tự ở cách kinh thành chín mươi dặm là một vị cao tăng, có thể hóa giải rất nhiều chuyện kỳ quái. Hoàng Hậu mê man bất tỉnh như thế này chắc chắn là vì đã đụng chạm phải cái gì đó, thế nên ta đã mời Phương trượng đến… ’ ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt của tác giả Lạc Thanh.
Hoàng Cung Tư Truyện - Selene Lee
Đang yên đang lành,chỉ là ham muốn đọc sách nổi lên thôi mà?Có cần phải đối xử với cô thế không? Xuyên qua cuốn sách đang bán chạy nhất,trở thành nữ phụ có kết cục bi thảm nhất.Cô phải làm cái gì bây giờ? Phải thay đổi kế hoạch thôi!Tránh xa tên hoàng đế ngựa đực kia ra,tiêu dao thiên hạ,cứu người chữa bệnh mới là phong cách của cô! *** Trong một khoảnh khắc nào đó,cơ thể của bạn sẽ không thể tự chủ được hành động của chính mình mà dẫn đến mâu thuẫn... Từ khi còn rất nhỏ,hắn luôn có những giấc mơ kỳ lạ hằng đêm về một thế giới xa xôi nào đó với những thứ kỳ quái,có những đồ vật gọi là xe hơi , ti vi, máy bay...những thứ mà mãi đến ngàn năm sau mới có thể tận mắt nhìn thấy được...rồi cả một nụ cười khắc sâu vào tâm trí không thể nào dứt bỏ,không thể nào không nghĩ về.Lúc đó hắn chỉ xem mọi chuyện như một giấc mộng kỳ lạ vô nghĩa, và theo thời gian, cũng sẽ dần dần phai mờ nhạt nhòa... Không phải không yêu, mà là vì nỗi tương tư quá sâu đậm,không thể nào diễn tả được bằng lời nói...Kỳ Nhật hắn đã từng gặp qua rất nhiều kẻ ngu ngốc , thậm chí điên cuồng chỉ vì một chữ "tình" , liệu một chữ đó có thể ảnh hưởng đến thế sao?-Hắn tò mò hỏi mẫu hậu đang ngồi bóc vỏ quýt bên cạnh, lúc đó nàng chỉ mỉm cười, xoa đầu hắn vài cái,dịu dàng nói: " Một khi con đã tìm được người con sẵn sàng dùng cả giang sơn hay mạng sống để đánh đổi,con sẽ hiểu được điều đó thôi."- Hắn chỉ cười khinh miệt...chỉ là một nữ nhân thôi mà , có đáng phải vứt bỏ mọi thứ không?...Nhưng trong đầu lại không tự chủ mà nghĩ đến người con gái hằng đêm xuất hiện trong giấc mộng... Sau khi mẫu thân chết đi,hắn cũng không còn gì để nuối tiếc , dần dần trở thành một kẻ xa cách lạnh lùng, cuộc sống và số phận phải làm một đấng quân vương không cho phép hắn ,được có giây phút nào mềm yếu.Tất cả mọi thứ xung quanh đều là công cụ để thực hiện lý tưởng lớn của đời mình, nhạt nhẽo rỗng tuếch... cuộc sống tưởng chừng cứ vô nghĩa trôi đi như thế...cho đến khi nàng xuất hiện... ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Cung Tư Truyện của tác giả Selene Lee.