Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trọng Sinh Thành Chó Dẫn Người Mù (Trọng Sinh Thành Đạo Manh Khuyển)

Tình trạng bản gốc: hoàn 60 chương + 2 phiên ngoại Editor – Beta : Leslie Cat Thể Loại: Đô thị tình duyên, hiện đại giá không, linh hồn chuyển hoán, điềm văn, Chủ công, tàn tật thụ. Nhân vật chính:Đại Hắc (Lục Thừa Nghiệp) x Trương Hàng. Sau khi Lục Thừa Nghiệp bị tai nạn xe cộ lại được cơ hội trọng sinh biến thành Đại Hắc vừa ra đời,đó là một con chó cảnh giống Labrador. Thứ nhất, sau này chó cảnh còn có thể biến lại thàn người, vì vậy xin đừng thảo luận đề tài khẩu vị nặng như nhân x thú với ta. Thứ hai, tuy rằng rất thích chủ thụ, thế nhưng tác phầm này vẫn tương đối thích hợp để Labrador làm công. Thứ ba, tác giả không thuộc đảng khảo chứng, viết văn phần lớn thỏa mãn cơn động kinh của bản thân, bên cạnh cũng không có bằng hữu khiếm thị, vì vậy rất nhiều tình tiết chỉ có thể dựa vào tưởng tượng. Những bạn thích khảo chứng xin đừng phỉ nhổ. Victor (có lẽ là tên đầu tiên tác giả muốn đặt cho nhân vật) tương đối văn nghệ, thế nhưng ta vẫn thích cái tên Đại Hắc này! *** 60 chương – đủ để kể lại một tình yêu cao đẹp giữa hai người, đồng thời tái hiện rõ lòng người trong xã hội hiện tại. Gói gọn trong cả câu truyện là cuộc đời một đứa trẻ bất hạnh và mối tình của cậu ta với người bạn bên cạnh (một thanh niên xấu số trọng sinh vào một con chó ( ̄^ ̄゜)). Ức chế thần kinh trung ương (ta đã từng), bấn loạn trước sự moe moe của đôi bạn trẻ, và cuối cùng là sự yên tĩnh trong lòng sau khi đọc hết truyện, đó chính là tất cả cảm xúc của ta trong suốt thời gian đọc bộ truyện này. Truyện ấm áp, thuộc loại thanh thủy văn, thím nào đang muốn đọc thể loại nhân thú, hàng H nóng hot thì tránh va vào hố này nha.   Anh công của chúng ta, một tổng tài đẹp trai cao ráo, đã là tổng tài thì khỏi cần bàn tới địa vị, quyền thế lẫn gia tài của ảnh rồi ha, đáng tiếc cho một thanh niên làm đúng vai trò của một ông chủ lớn nghiêm khắc khiến bao kẻ làm trò sau lưng oán hận, có lẽ oán niệm quá nặng dẫn đến việc ảnh bị tai nạn xe rồi quay về mấy năm trước, trọng sinh vào một con…cún và được em thụ mua về nuôi. Lại kể lại em thụ, một cậu trai vừa tròn 15 tuổi, đúng chuẩn con ngoan trò giỏi đáng tiếc thay một đứa trẻ như thế lại bị ông trời quay lưng, ngày hôm qua còn hạnh phúc biết bao nhiêu, hôm nay đùng một cái tai vạ liền ập tới đầu. Cứ nghĩ tháng ngày ấm áp của thụ và chú khuyển Đại Hắc cũng chính là anh công của chúng ta cứ thế lặng lẽ trôi qua, ai ngờ tin buồn từ gia đình đổ lên đầu thì thôi đi, đằng này em mới đó liền nhận được tin mình bị bệnh sắp có nguy cơ mù lòa, nghe đã ngửi thấy mùi cẩu huyết rồi. Truyện này đặc biệt một chút đó là trong truyện có ngược, nhưng đoạn ngược này không xuất phát từ phía hai nhân vật mà là do bên gia đình em thụ tác động đến, thật sự thì tình tiết thế này đọc nhiều rồi mà bây giờ mới là lần đầu tiên cảm thấy thật sự ức chế. Nhưng đoạn này cũng là điểm sáng của truyện, miêu tả tâm lí nhân vật sâu sắc, tái hiện tình trạng vô tình của con người trong xã hội hiện đại ngày nay, và cũng đẩy mạnh tình cảm giữa hai nhân vật công thụ. Có thể nói truyện này là nửa nhân thú nhỉ, vì sau này có một biến cố gây nên bước ngoặt trong cuộc đời em thụ, Đại Hắc lại quay về làm anh công, những chuyện trong quá khứ lẫn tương lai đều có liên kết chặt chẽ với nhau, nói vậy thôi chứ truyện không rối đâu. Không đọc là bạn đã bỏ qua một tác phẩm hay rồi đó! *** Mẹ đẻ: Thanh Sắc Vũ Dực Con nhỏ: Trương Hàng x Lục Thừa Nghiệp (aka Đại Hắc) - ( Kiên trì ôn nhu lạc quan cường thụ x Phúc hắc cực kì chân chó thê nô cường công) Rà bom: (Công) trọng sinh, hiện đại, nhân thú, đô thị tình duyên, dưỡng thành, điềm văn, ngược (có 1 chút), 1x1, tình hữu độc chung, THANH THỦY VĂN, HE. Tuổi thọ cuộc đời: 60 chương chính văn + 2 phiên ngoại Lời khuyên nho nhỏ: Các em gái yêu lông yêu chó đâu hết rồiiiii, vô đêyyyy em eiiii, trừ việc không có H, mọi thứ đều hoàn hảo =)))) khoảng chương 4x công quân sẽ biến về thành người nên cũng không có nhân thú gì nặng đâu... Tiểu sử cuộc đời: Công quân là Lục tổng tài khốc suất cuồng bá duệ, sau khi giao hết quyền hành cho cấp dưới liền lái xe vi vu đi hưởng thụ cuộc đời ăn chơi. Ai ngờ công quân bị tai nạn và suýt tạch, vì linh hồn của công quân nhập vào xác 1 con chó labrador mới sinh. Công quân được thụ quân mua về năm 15 tuổi. Được chăm sóc nuôi dưỡng trong sự ấm áp của cậu chủ nhỏ, trong gia đình kiểu mẫu hạnh phúc, công quân cứ nghĩ mình sẽ sống cuộc đời nhàn nhã như thế đến hết đời, nào ai ngờ... biến cố xảy ra. Năm ấy thụ quân mới 16t, cha mẹ li dị vì mẹ ngoại tình, và thụ quân là con hoang. Lưu lạc giữa trời đông giá rét, cuộc đời còn dồn cậu bé ấy đến đường cùng khi thụ quân biết mình bị bệnh nan y về mắt và mù mãi mãi. Bên cạnh thụ quân trong khoảnh khắc gian nan ấy là công quân. Dù trong thân xác 1 con chó, nhưng công quân vẫn bên cạnh thụ quân từng giây từng phút, giúp đỡ thụ quân vượt qua những khó khăn gian khổ nhất cuộc đời. Một người một chó nương tựa vào nhau để sống. Nhưng oái oăm sao, khi cuộc sống đã gần như là ổn định và mở ra cánh cửa hi vọng mới cho 2 người, thì công quân vì cứu thụ quân tránh khỏi tai nạn xe hơi mà chết. Động lực sống duy nhất cũng bỏ thụ quân mà đi, cậu thanh niên mới 20t ấy phải chịu hết những đau thương dằn vặt của cuộc đời. Nhưng mà đây vốn làm điềm văn HE a... Nên sau khi "chết", hồn của công quân lại trở về với thân thể cũ của mình. TRUY THÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊ. Và tìm ra người đứng sau màn hại công quân ~ Kết HE hạnh phúc. Cái ngược ở trong bộ này không phải tình cảm, mà là hiện thực cuộc sống. Những đứa trẻ sẽ phải lớn lên khi đối mặt với trường đời khắc nghiệt, nhưng cái giá để Hàng Hàng trưởng thành quá lớn. Là một cậu bé ưu tú, vô ưu vô lo, được nuôi dạy trong 1 gia đình có  giáo dưỡng kiểu mẫu, bỗng nhiên 1 ngày, cha mẹ li dị, mẹ đi ngoại tình, và cậu vốn không phải con ruột của cha. Bị xa lánh, hắt hủi, phải đối mặt với những lời nói cay nghiệt, đanh nghiến khiến tâm hồn trong sáng của đứa trẻ mới 15t bị tổn thương đến chảy mái và mưng mủ. Càng tệ hơn, trong hoàn cảnh ấy, Hàng Hàng lại biết đến căn bệnh nan y, khiến cả đời cậu phải sống trong màn đêm đen u tối. 15 tuổi - cái tuổi giao thoa giữa thiếu niên và thanh niên, cái tuổi tâm sinh lí yếu đuối nhất đã bị cha mẹ ông bà người thân phá nát và chà đạp. Giữa mùa đông lạnh giá, một cậu bé mù vừa mất đi tất cả, chỉ còn lại những tổn thương tâm hồn, đã ép Hàng Hàng phải trưởng thành sớm so với những đứa trẻ khác. Mà chỗ dựa tinh thần duy nhất của cậu lại là một con chó. Thật phỉ báng làm sao! Chính trong những năm tháng gian khổ đó, Đại Hắc là đôi mắt là bước chân nâng đỡ Hàng Hàng, là động lực sống duy nhất của cậu. Vì thế năm 20t nghiệt ngã, giữa tiếng còi xe, tiếng ồn ào bàn luận, Hàng Hàng chết lặng gào thét tên Đại Hắc, ôm lấy con chó đã nát xương thịt hòa vào với máu mà khóc. Sau đó Hàng Hàng không còn khóc được nữa, bởi cậu biết trên cuộc đời này không còn ai thương cậu, an ủi cậu, đau lòng vì cậu khi cậu rơi nước mắt. Cảnh đau lòng nhất là khi Hàng Hàng vô thần ngồi trong bệnh viện, bần thần hỏi Đại hắc đâu? rồi lẳng lặng xé toạc những âm mưu của Lục Thư Nghiệp (khi chưa có kí ức của Đại Hắc) dù cậu và Đại Hắc là nhân vật bị vạ lây. Cảnh buồn nhất là khi Hàng Hàng lạnh lùng ôm hũ tro cốt của Đại Hắc về quê.... Tác phẩm này đã làm ta phải rơi nước mắt trước số phận bất hạnh của Hàng Hàng, nếu là ta, ta không làm được như cậu ấy, ta sẽ tự bức điên mình rồi tự tử luôn. Nhưng Hàng Hàng vẫn sống, thoi thóp mang theo những kí ức tươi đẹp để sống, vì cậu biết Đại Hắc đã chuẩn bị tất cả, để lại cho cậu tiền, nhà, quán bar, cố phần công ty... là mong cậu sống cả đời vô lo dù nó không còn nữa. Thực ra phần tác giả viết rất tinh tế, nhiều triết lí cuộc sống được gửi gắm dưới góc nhìn của Đại Hắc đáng suy ngẫm. Trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều người tốt với Hàng Hàng, đó là cảnh sát trẻ Tiếu Nhâm, là bác sĩ  thú y già họ Tiếu, là thầy cô trong trường khuyết tật, là những người ôm Hàng Hàng ở sân bay,... Tất cả họ đều là người qua đường, nhưng họ sẵn sàng thể hiện một chút tình thương với những người xa lạ, vì thế trong xã hội này vẫn còn rất nhiều thứ tươi đẹp, nhiều nguời tốt đẹp để giúp con người ta có thể sống tiếp, dù đã mệt mỏi và bất lực đến không thể rơi nổi 1 giọt nước mắt. Thực ra nó không hoàn toàn ngược đến đau khổ, đảng sủng văn vẫn có thể đọc thoải mái nha. Phần sau là khi công quân tìm lại thụ quân, giữa quán bar, Lục tổng tài khốc suất cuồng bá duệ băng kín người, chân còn bó thạch cao kêu "Gâu, gâu" để đổi lấy 1 cái nhìn của mỹ nhân là mấy thím hiểu trình độ hài hước thế nào rồi  đấy =))))))))))))) Phần sau này có khỏang 20 chương cuối, âm mưu dương mưu đọc chưa đã lắm, giải quyết hơi nhanh, cơ mà không còn khúc mắc chưa tháo gỡ, đọc cũng ok =))) chủ yếu là 2 pé quăng cẩu lương hà. Nhận xét hành văn: =))) Truyện của Thanh Sắc ko có gì để nhận xét hết, ta chỉ muốn cầu thêm phiên ngoại ngọt ngào thôiiii *** Trùng sinh thành đạo manh khuyển - Thanh Sắc Vũ Dực. Thể loại: ĐM, hiện đại, đô thị tình duyên, linh hồn chuyển hoán. Cp: Lục Thừa Nghiệp ( Đại Hắc ) - Trương Hàng. Bản thân mình vốn dĩ rất thích tác giả Thanh Sắc Vũ Dực từ truyện Thượng Tá. Một kịch bản khá kịch tính, tương đối gay cấn nhưng không kém phần lãng mạn và hài hước. Thực ra giọng văn của Thanh Sắc Vũ Dực khá là tình cảm. Dù cho là truyện hài hay truyện nghiêm túc, đều mang một phong thái bình thản nhưng tình cảm rất chân thành. "Trùng sinh thành đạo manh khuyển" quả thực là một truyện vô cùng thành công của Thanh Sắc Vũ Dực. Truyện làm mình khóc rất nhiều. Không phải ngược tâm do hai người Lục Thừa Nghiệp và Trương Hàng gây ra cho nhau đâu. Mà do cuộc đời của Trương Hàng thực sự quá cay đắng. Câu chuyện kể về Lục Thừa Nghiệp sau khi bị một tai nạn giao thông thì trùng sinh thành 1 con chó Labrador - một giống chó rất thông minh, thường được dùng để làm chó dẫn đường cho người mù. Lục Thừa Nghiệp được Trương Hàng chọn mua về nuôi. Và tình cảm của hai người được bồi dưỡng từ ấy. Trương Hàng là một đứa trẻ hiền lành tình cảm, rất biết đối nhân xử thế, yên lặng và tài giỏi. Cậu hoàn toàn không coi Đại Hắc ( Lục Thừa Nghiệp ) là một con chó đơn thuần, còn là 1 người bạn, 1 trách nhiệm khi cậu nhận "nó" về làm một thành viên trong gia đình. Nhưng cuộc đời của Trương Hàng thì lại không suôn sẻ hạnh phúc là bao. Khi cái gia đình tưởng như ấm áp của cậu tan vỡ mà không hề báo trước. Khi đôi mắt vốn sáng của cậu tối dần. Trương Hàng nhanh chóng trở thành một cô nhi mù lòa, một tâm hồn của đứa trẻ mới mười sáu, không quá mong manh nhưng thực sự vẫn rất dễ tổn thương, nước mắt cậu rơi thật nhiều nhưng người làm bố kẻ làm mẹ kia đâu có hay. May mắn làm sao bên cạnh cậu có Đại Hắc - con chó Labrador đen ấy luôn luôn bên cạnh cậu, để cậu có 1 chỗ dựa, có một hơi ấm, có một nguồn sáng để dựa dẫm và hướng tới. Lục Thừa Nghiệp dành một tình cảm khá đặc biệt cho Trương Hàng. Và Trương Hàng cũng vậy. Lục Thừa Nghiệp thương yêu Trương Hàng vì Trương Hàng là một đứa trẻ xứng đáng được yêu như thế. Cậu ngoan ngoãn nhưng thông minh và bình tĩnh. Biết suy xét trước sau. Những kẻ xung quanh cậu thật ích kỷ. Người từng làm cha, từng làm mẹ cậu ích kỷ chẳng hề nghĩ tới cảm xúc hay tương lai của cậu. Họ chỉ nghĩ tới chính bản thân mình. Còn cậu, vì họ ích kỷ, cậu nhìn ra sự ích kỷ đó, cậu thất vọng nhưng cũng vẫn tìm cho mình một lối ra. Cậu để họ được tự do ích kỷ, còn bản thân thì chịu thiệt vì cậu muốn những người đó được hạnh phúc. Hoặc chính xác hơn là, thà rằng như vậy đi, còn hơn để bản thân chịu tổn thương hơn nữa. Lục Thừa Nghiệp nhìn ra sự bất lực và những tổn thương mà Trương Hàng phải hứng chịu. Anh cũng nhìn thấy đứa trẻ nhỏ bé ấy đứng dậy sau bao nỗi đau và vấp ngã, tự trưởng thành, tự cứng cỏi, tự đứng lên trên đôi chân của mình. Và rồi từ sự thương cảm, tình cảm của anh dành cho Trương Hàng đã biến đổi lúc nào không hay. Một tình cảm mà khi anh là chó, anh chỉ có thể đi đằng trước dẫn đường và đi đằng sau để bảo vệ. Còn đối với Trương Hàng, Đại Hắc là một "người" rất đặc biệt. Một con chó thông minh, biết thương và quan tâm tới cậu rất nhiều. Còn nhiều hơn nhiều so với người làm cha mẹ kia có thể làm được. Đại Hắc cho cậu chỗ dựa những lúc cậu đổ vỡ. Đại Hắc cho cậu hơi ấm khi cậu lạnh lẽo. Đại Hắc luôn ở đó, khi bàn tay cậu với tới. Khi cậu tưởng chừng như là kẻ cô đơn duy nhất trên cõi đời này, thì Đại Hắc đứng bên chân cậu, cọ vào tay cậu, đưa dây cổ nó vào tay cậu, và dắt cậu đi tiếp về phía tương lai. Nói mình khóc gần hết truyện không phải nói ngoa đâu. Thực tình bản thân mình cũng là đứa dễ rơi nước mắt. Hầu hết các truyện bình thường mình chỉ rưng rưng ở một số chi tiết cảm động. Nhưng với truyện này, nước mắt cứ tự rơi lúc nào không biết. Một đứa trẻ tự vực dậy, đón nhận và làm quen với một thế giới đen tối đúng nghĩa mà trước đó nó không hề nghĩ tới. Thân tình phai nhạt rồi trở thành một kẻ cô đơn lạc lõng giữa cuộc đời này. Nếu không có Đại Hắc, không biết rằng Trương Hàng sẽ ra sao. Bản thân Lục Thừa Nghiệp về sau trở lại với thân xác của mình cũng từng nghĩ may mắn vì anh từng bị tai nạn tưởng chết, để có thể trở thành Đại Hắc. Vì nếu không có anh, những lúc bất hạnh kia ập đến với Trương Hàng, cậu sẽ ra sao? Cậu sẽ ăn ở đâu? Ngủ ở đâu? Cậu biết tìm ai giúp đỡ với đôi mắt mù lòa? Trương Hàng rất mạnh mẽ và thông minh. Trương Hàng có thể tự cứu lấy cuộc sống của cậu ấy. Nhưng còn tâm hồn cậu thì sao? Ai để ý tới trái tim rạn nứt của một đứa trẻ côi cút mù lòa? Cả Lục Thừa Nghiệp lẫn Trương Hàng đều trao cho người kia một nửa linh hồn của mình. Đã cùng nhau trải qua những quãng ngày đen tối nhất của cuộc đời, nên tình cảm của hai người rất sâu sắc nhưng cũng vô cùng bình dị. Truyện cũng xen lẫn khá nhiều tình tiết hài hước nhẹ nhàng, gây cười một cách dễ chịu. Cho tới cuối cùng, tuy rằng khóc khá nhiều, nhưng cảm xúc còn đọng lại trong mình lại là thở phào nhẹ nhõm và có chút hạnh phúc nho nhỏ. Rốt cuộc thì người thương nhau lại về với nhau. người tốt cũng sẽ được hưởng hạnh phúc của riêng họ, dù cho quãng đường đi tới có khó khăn đau khổ tới đâu.   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Thành Chó Dẫn Người Mù (Trọng Sinh Thành Đạo Manh Khuyển) của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi - Chá Mễ Thố
Ta đây xuyên không, nào ngờ lại biến thành cô bé lọ lem phiên bản cổ đại. Hết bị muội muội đoạt đi vị hôn phu, lại bị phụ thân gả cho người ta xung hỉ——đùa à! Cho tới bây giờ chỉ có ta khi dễ người, khi nào đến lượt họ lên mặt! Đánh ta?! Được! Một châm cho ngươi nâng không nổi tay phải! Mắng ta?! Tốt! Một cước đá ngươi xuống hồ băng làm mồi cho cá chép! Ám sát?! Giỏi! Ta đây không cho ngươi nhìn thấy mặt trời ngày mai! Cái gì? Muốn dâng ta cho Quỷ vương âm lãnh tàn nhẫn, khắc chết tám vị phu nhân ngay đêm tân hôn sao? Không thành vấn đề! Ta đây chính là “hỗn thế ma nữ” lăn lộn trong hai giới hắc bạch, ta đây thực muốn nhìn thử xem, hai ta, ai tàn nhẫn hơn, ai ngoan độc hơn! Đến khi bước vào vương phủ, ta đây mới biết được Quỷ vương này lại hoàn toàn bất đồng với lời đồn bên ngoài. Chẳng những trúng phải kì độc, ngày ngày uống thuốc, mà đến mỗi đêm trăng tròn đều phải chịu đựng nỗi đau như xé tâm can. Bộ dáng suy nhược của nam tử kia khiến ta đây dần dần buông lòng phòng bị, tâm sinh thương tiếc. Ta thề, ai làm cho hắn như thế, ta phải ngàn lần, không, vạn lần “đền đáp” lại cho đối phương! Nhưng mà, nam nhân này, tựa hồ như, không hề giống với vẻ bề ngoài. *** Ta là một nô tài bé nhỏ không đáng kể, không bắt mắt nhất, trong hoàng cung Nam Phượng, mười một tuổi vào cung, đến bây giờ, ta đã sống ở trong hoàng cung này được một giáp, cũng chính là sáu mươi năm . Nói như vậy, các ngươi đã biết tuổi của ta rồi, ta đã bảy mươi mốt tuổi. Nô tài ở trong cung điện này, không ai lớn tuổi hơn so với ta. Người vào cung cùng với ta lúc ban đầu, cũng đã cát bụi trở về với cát bụi, đất về với đất, duy chỉ có lại ta, còn sống trên cõi đời này, hưởng thụ mặt trời mọc mặt trời lặn, sóng lên sóng xuống, vẫn cùng cái Vương triều này, tiếp tục sống cùng nhau. Mọi người trong cung nhìn thấy ta, cũng sẽ tôn kính xưng một tiếng Phúc công công, mặc dù chỉ là thái giám tổng quản bên cạnh hoàng đế, nhìn thấy ta cũng nhượng ba phần lễ. Ta từ trong con mắt của bọn họ, thấy được tôn kính cùng sợ hãi, Tiên Hoàng nói, đây làta nên được , cho nên ta đương nhiên hưởng thụ hết thảy. Ta thích phơi nắng, mỗi ngày cũng sẽ đến trong viện, ngồi ở trên xích đu, hưởng thụ ánh mặt trời ấmáp. Chỉ có thấy mặt trời từ phương đông mọc lên, ta mới có thể xác định ta đã sống quá một ngày. Tiên Hoàng thoái vị, ta vốn là muốn đi theo Tiên Hoàng, nhưng Tiên Hoàng nói ta tuổi già, để cho ta ở lại trong cung dưỡng lão. Ta biết Tiên Hoàng là vì muốn tốt cho ta, theo ở bên cạnh Tiên Hoàng nhiều năm như vậy, ta rất có năng lực được hiểu được ẩn ý bên trong tiếng nói của Tiên Hoàng, phân biệt được trong giọng nói của người là thật hay giả. Mặc dù biết Tiên Hoàng là thật tâm tốt với ta, nhưng trong lòng ta vẫn khổ sở. Bởi vì, ta già rồi, không thể hầu hạ Tiên Hoàng được nữa. Nhìn người và Phượng Hoàng Tiểu chủ rời đi, ta đột nhiên cảm giác thấy trong lòng vắng vẻ, người kia làm bạn với ta nhiều năm từ lúc còn là Tiểu hoàng tử đến lúc trưởng thành, sau này cũng không cần ta nữa. Cũng may, tân hoàng đối với ta rất tốt, mỗi lần thấy ta, cũng không để cho ta quỳ xuống, ngược lại mở miệng một tiếng Phúc công công, để cho ta có chút chịu không nổi. Mỗi khi, thấy tân hoàng, ta cũng sẽ hoảng hốt trong nháy mắt như vậy, đôi mắt màu tím kia của tân hoàng, khiến cho ta nghĩ tới nhiều chuyện trong quá khứ, rất nhiều rất nhiều. Lại nói, tân hoàng cũng là ta nhìn lớn lên( ý nói chăm sóc từ nhỏ đến lúc trưởng thành). Thời điểm, Tiên Hoàng mang theo đứa nhỏ này vào cung, ta liền biết quyết định của Tiên Hoàng. Lúc trước khi Tiên Hoàng còn sống, người chỉ có yêu ba nữ nhân. Thứ nhất, đương nhiên là Kính Đức hoàng hậu, bà làMẹ đẻ của Tiên Hoàng, tên là Miêu Sở Vân, là một nữ nhân với dung mạo vừa xinh đẹp ôn nhu, vừa đáng thương. Người thứ hai, là chính là cô gái Phương Bắc kia. Ta bất quá là nô tài, không thể suy đoán bừa bãi nội tâm của Tiên Hoàng, nhưng ta lại biết, Tiên Hoàng cả đời này, thậm chí đến chết, trong lòng cũng chỉ chứa cô gái gọi là Phượng Thất Thất kia. Chỉ tiếc, cõi đời này cũng không phải là cố gắng thì được đền đáp, cũng không phải là ta yêu ngươi, ngươi sẽ yêu ta. Tiên Hoàng kế thừa sự si tình của Kính Đức hoàng hậu, cuối cùng vìnàng kia, chờ đợi nhiều năm như vậy. Cho đến. . . . . . Người nữ nhân thứ ba xuất hiện. Mặc dù, ở trong mắt rất nhiều người, ta đã là thập cỗ lai hy, trừ cái danh tiếng Phúc công công này, không còn có đặc điểm khác, thế nhưng bọn họ đã quên, ở trong cung lạnh lùng vô tình này, ta có thể sống quámột giáp, đủ để nói rõ khả năng của ta. Ví dụ như, ta biết rõ chủ tử yêu thích cái gì, biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, tiếp theo, ta có trí nhớ vô cùng tốt, có thể nhớ được rất nhiều chuyện, rất nhiều hình ảnh một cách rõ ràng. Tựa như, bây giờ ta nhớ tới thời điểm, mới gặp gỡ vị chủ tử kia, hình ảnh của khuôn mặt kia, sẽ lập tức nhảy vào trong đầu ta, làm sao cũng đều không đi. Tiên Hoàng không tham sắc, đây là chuyện mà mọi người ở Nam Phượng quốc đều biết. Tất cả mọi ngườiđều hâm mộ và ghen tỵ với Cổ Quân Dao. Nàng là côgái duy nhất bên cạnh Tiên Hoàng, Tiên Hoàng vì nàng huỷ bỏ chế độ hậu cung kéo dài trăm năm, biểu lộ lục cung vô phi, bên cạnh chỉ có một vị nữ tử này. ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi của tác giả Chá Mễ Thố.
Khách Quan Không Thể Được - Lam Bạch Sắc
Chánh thống mà nói, đây là tình yêu và khao khát của nam nữ hiện đại trên kinh doanh trên tình trường, thảo luận nghiêng qua, thì đây chính là chuyện xưa về theo đuổi và bị theo đuổi xoay ngược nhiều lần. Thuộc tính của nữ chính: giả trư ăn cọp. Thuộc tính của nam chủ: không biết. Độ phúc hắc, độ khó chịu đều không biết. Ý nghĩa chính của truyện: thề tiến hành sự nghiệp ăn sạch sành sanh đến cùng. *** Giới thiệu có vẻ hơi tối nghĩa, nên mình mạn phép giới thiệu thêm. Thật ra thì cốt truyện không mới, cái hay là ở cách viết của tác giả thôi. Nói tóm lại là tiểu hồ ly bị lão hồ ly chấm trúng, trợ lý bị phó tổng ăn sạch, oan gia đối đầu, gặp mặt khó quên, từng bước vào bẫy, hài hước không ngừng...  Nữ chính tuyệt không tiểu bạch, cũng có tính cầu tiến, ăn nói khá sắc bén... Nam chính thì vô cùng âm hiểm và biến thái... Cảnh H làm mình sặc sụa. Thật ra thì mình cũng vô năng trong vụ giới thiệu. *** Trên thế giới khoảng cách xa xôi nhất, không phải chân trời góc biển, không phải sinh ly tử biệt, mà là bạn thật vất vả bon chen lên xe điện ngầm tuyết số 382, tôi lại không chen lên được --!! Hồ Nhất Hạ ở dưới sự tấn công của bốn phương tám phía trước sau, rốt cuộc bị dẹp thành nhân thịt trong bánh nướng, một khắc cửa xe điện ngầm khép, mới thật vất vả rút ra một cái tay, phất tay từ biệt Lãnh Tĩnh ngoài cửa. Con người Lãnh Tĩnh, người cũng như tên, trên thực tế là một tiểu thư vô cùng dễ dàng xù lông, lúc này đang ở ngoài cửa, trông mong nhìn xe điện ngầm đang bắt đầu chạy chầm chậm, mếu máo làm vẻ muốn khóc. Phía bên này, Hồ Nhất Hạ trước sau như một, cười như không tim không phổi. Báo cứng vì thiếu hụt đồng tình đối với bạn tốt tới rất nhanh, xe điện ngầm chạy một mạch, mỗi lần Hồ Nhất Hạ đều bị người đoạt đi chỗ trống, thủy chung không có chỗ lớn đặt chân. Mang giày cao gót ba tấc, giống như đạp trên mũi đao, chân cũng sắp đứt, cô tự nhiên không rãnh bận tâm hình tượng, nương nhờ một góc, làm sao thoải mái được. Tóc thẳng, xõa dài nửa tấc trên vai, áo màu sáng, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, quần ống nhỏ be phối với 1giày cao gót chồng, lộ ra một đoạn mắt cá chân mảnh khảnh, vừa đúng hấp dẫn, ăn mặc như con nhà dòng dõi, dáng dấp cũng vui tai vui mắt, nhưng tư thái bây giờ thì không dám khen tặng, tay chống trên cửa gửi tin nhắn, hận không thể dán mặt lên luôn, như người hoàn toàn không da có xương cốt. Các hành khách nam len lén nhìn, lặng lẽ than: nhưng đáng tiếc, đáng tiếc. "Nếu lần này mình lại không đậu phỏng vấn, cậu sẽ phải nuôi mình tiếp!" Hồ Nhất Hạ ngưỡng khuôn mặt tươi cười nhìn chằm chằm điện thoại di động, ở loại địa phương này còn có thể không coi ai ra gì, đúng là có trình độ. "Cút!" Đầu kia trả lời nhanh như tia chớp. Cô cũng không tức, "Hắc hắc, mình lại cút trở về rồi." Lãnh cô cô này nổi danh miệng cứng lòng mềm, chỉ chốc lát sau đã gửi biểu tình than thở tới đây: "Hồ ly, vì sao cậu ở trong nhà an nhàn không chịu lại phải chạy tới đây? Ừ? Nghe chúng chị em gái một câu, đã đến lần phỏng vấn cuối cùng rồi, cậu phải dụng tâm, ngàn vạn đừng như lần trước, người phỏng vấn đẹp trai cỡ nào cũng không thể chảy nước dãi, nghe chưa?" Trong nháy mắt Hồ Nhất Hạ hơi xụ mặt, nhanh chóng ấn nút: cậu còn không viết vì sao mình chạy tới đây? Nếu như không phải bị hỏng chuyện với họ Hứa kia, mình làm gì phải ngàn dặm xa xôi trốn ra. . . . Ngón tay lại dừng lại ở khắc này, cắn răng một 1cái, xóa toàn bộ 3 chữ đã ấn lúc nãy. Đổi lại: "Cậu không biết người nước ngoài lần trước" Hồ Nhất Hạ ép mình nhớ lại những chuyện tuyệt vời đó, "Cặp mắt kia. . Chậc chậc, so--blue a(rất xanh)!" Lãnh Tĩnh đoán chừng là tức thật, tin nhắn sau đó, dấu chấm than dùng vô cùng mất hồn: "Đại biểu nhân dân cả nước e-- khi dễ cậu!a! ! ! !" Hồ Nhất Hạ nào dám đắc tội nữa, cười hì hì cất điện thoại di động, tiếp tục làm nhân bánh thịt nướng của cô. Thật vất vả mới đến trạm, Hồ Nhất Hạ từ cửa xe điện ngầm đi ra, trang phục và đạo cụ cả người đã sớm thê thảm không nỡ nhìn. Vội vàng xử lý tóc, tránh cho thật thành chuồng gà. Điều chỉnh hô hấp, sau đó thuận một hơi, ngẩng đầu, nhìn về văn phòng mục tiêu nơi xa. Cao ốc cao vút trong mây, cửa thủy tinh khúc xạ ánh sáng gần như ương ngạnh, sáng nay lúc cô còn vùi ở trong chăn, Lãnh cô cô đã ngàn căn vạn dặn: tổng bộ Á Thái (tức là vùng châu Á Thái Bình Dương) của 4S-ray sắp thành truyền thuyết rồi, đến lúc đó cậu giúp mình lưu ý, những cô gái nơi đó có phải đều thanh khiết, đều xinh đẹp, có khí chất hay không? Đêm qua Hồ Nhất Hạ gọi điện về nhà, lời lẽ của ba bình thường, bảo cô cần phải về nhà, Hồ Nhất Hạ chỉ nghiêm mặt, mượn danh nghĩa công ty lớn này cự tuyệt: e"Ngày mai khuê nữ của ba phải đến Ngải Thế Thụy tham gia đợt ra mắt cuối cùng, chờ con câu một con rể tinh anh về cho ba!" Nhớ năm đó ba Hồ dựa vào buôn lậu cải trắng ở Hongkong để dựng nghiệp, nhưng kể từ sau khi bù cả đống tiền lớn bán rau cải vào thị trường chứng khoán, ba liền vung tuyệt bút lên, gia huấn của Hồ gia là: không có văn hóa, thật là đáng sợ. Bất đắc dĩ khuê nữ này học chành lợi hại, nhưng không có một chút tế bào làm ăn, ba Hồ không thể làm gì khác hơn ký thác hy vọng mong manh đến trên người con rể tương lai. Hôm nay khuê nữ vừa nói như thế, lập tức nói đến lời trong lòng, ba vui vẻ, bên tai Hồ Nhất Hạ cũng tạm thanh tỉnh, nhưng vừa cúp điện thoại, trong nháy mắt ngã vào thế giới không tiếng động, cô đột nhiên cũng có chút phiền muộn. .... Mời các bạn đón đọc Khách Quan Không Thể Được của tác giả Lam Bạch Sắc.
Tình Yêu Cấm Loạn - Sĩ Đồ Chi Yêu
Lần nữa tái sinh, vứt bỏ quá khứ, chỉ muốn cả đời phóng túng Chàng là người tài giỏi, ôn nhuận như ngọc, tuấn mỹ bất phàm. Chàng là đế vương yêu dị tà mị. Chàng là kẻ ngông cuồng không chịu gò bó, anh tuấn phiêu dật như tiên giáng trần. Chàng là kẻ phong lưu tuấn lãng bất phàm như ánh mặt trời. “Vũ Nhi, đừng coi thường tình yêu của ta”. “Vũ Nhi, ta chỉ yêu nàng”. “Vũ Nhi, nếu nàng muốn thiên hạ này vậy ta sẽ hai tay dâng tặng”. “Vũ Nhi, hãy quên ta đi, sống khoẻ mạnh”. Gặp nhau đã khó chia ly càng khó, đông phong vô lực bách hoa tàn. *** Đêm, vầng trăng treo cao trên bầu trời, vạn vật trên thế gian được ánh trăng soi tỏ, tạo thành từng tầng mỏng như sương bạc, lại lộ vẻ thê lương. Yên lặng dựa vào lòng Mộc Thanh Liên, trí nhớ vẫn dừng lại trong nháy mắt Mộc Thanh Vũ nhảy xuống vực, Minh Thương Vũ muốn khóc, nhưng nước mắt trong mắt không thể chảy xuống. Nỗ lực vì tình yêu mà được hồi báo như thế, còn có thể dùng từ gì để nói? Nắm chặt áo Mộc Thanh Liên, người run lên. Cảm thấy nàng yếu đuối, cách phần bụng nhô lên, Mộc Thanh Liên chỉ có thể dùng cằm cọ lên mái tóc nàng, đáy mắt bi thương lãnh mạc, không có chút sinh khí. Sao huynh ấy lại rời đi như thế? Sao huynh ấy lại rời đi như vậy? Chẳng lẽ huynh ấy không biết cho tới bây giờ người nàng yêu cũng chỉ có hắn thôi sao? Vì sao, rốt cuộc là vì sao? Sai rồi ư? Mình sai rồi ư? Có phải mình không nên tham gia vào chuyện của bọn họ? Đau đớn, đau đớn, tâm tính thiện lương đau đớn nhưng Mộc Thanh Liên không để lộ ra chút nào. Bởi vì hắn biết nàng còn đau đớn hơn, đau đớn hơn hắn... Một giọt nước trong suốt lăn ra khỏi khóe mắt, rơi vào tóc nàng... Mộc Thanh Liên cầu xin tình yêu hèn mọn như thế khiến Minh Thương Vũ xót xa, muốn khóc rống lên nhưng nàng biết mình không thể làm như vậy. Cho tới bây giờ đều biết Mộc Thanh Liên khéo hiểu lòng người, Mộc Thanh Liên thất khiếu lung linh tâm. Chàng luôn làm bến đỗ cho mình dựa vào liếm láp miệng vết thương vào lúc mình bị thương. Chàng vẫn luôn yêu thương mình sâu sắc. Chính bởi vì rõ điều này nên nàng mới áy náy với hắn. Nhưng áy náy thì thế nào? Ngoài trái tim ra nàng có thể cho hắn bất cứ thứ gì nhưng chỉ riêng trái tim nàng, cả lòng nàng nữa, sao có thể chia làm hai nửa? Lòng của nàng đã cho người nọ từ lâu - người bạc tình không biết quý trọng ấy. Nhưng hắn đã đi rồi, một chút cũng không vướng bận mà rời đi, rời đi một cách dễ dàng, để lại một mình nàng trong tang thương, không quan tâm gì cả. Hận, hận, sao không hận? Hận tới phát điên, hận không thể bắt hồn phách của hắn lại, bắt hắn bỏ vào vạc dầu, dùng lửa luyện ngục mà lăng trì hắn, lăng trì, lăng trì, hận, hận, hận... A...A....A.....A...A...Mộc Thanh Vũ, ta hận chàng, ta hận chàng, ta hận chàng, a a a a a....! Khóc, cuối cùng cũng khóc ra rồi. Vũ Nhi, khóc đi, khóc đi, khóc đi... Là lỗi của ta, ta không nên yêu nàng, không nên lập gia đình với nàng, lại càng không nên để lại giọt máu này. Vũ Nhi, thực xin lỗi... ... Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Cấm Loạn của tác giả Sĩ Đồ Chi Yêu.
Nghề Nào Cũng Có Trạng Nguyên - Tịch Quyên
Cổ nhân nói nơi heo hút không thể sinh ra người hiểu lễ nghĩa quả nhiên không sai. Hắn thân là nhị thiếu gia của Trấn quốc công phủ tôn quý lại là biểu đệ ruột đương kim Hoàng Thượng lại bị lũ điêu dân này từ chối ân huệ, quá đáng hơn là nói hắn "đọc quá ít sách" Thế nhưng hắn không hiểu vì sao bản thân lại cứ thích tìm khó chịu, luôn cố gắng tìm cách trò chuyện với hắn ta. Mười năm trời, tháng nào cũng gửi thư cho hắn nhưng ba tháng đổi lại là một phong thư cãi lộn. Càng không ngờ hơn hắn ta lại dám cải nam trang đi thi, đậu luôn chức trạng nguyên. Dù là nam hay nữ thì hắn ta đều khiến người khác lo lắng như vậy. Không được! dù hắn có phạm tội khi quân phải chém đầu thì hắn cũng không muốn chỉ quen biết nàng có mười năm. *** Vốn dĩ quyển thứ tám mươi mà tôi viết không phải là chuyện này. Nội dung của câu chuyện ban đầu ấy tuyệt đối không có gì đặc biệt, chỉ là một câu chuyện ngôn tình bình thường, nhưng vì nó là quyển thứ tám mươi mà tôi viết trong sự nghiệp sáng tác của mình, càng là cột mốc hai mươi năm tôi trở thành "Tịch Quyên" nên xem ra phải rất thận trọng, thế nên, tôi không hề bất ngờ mà lao đầu viết... Tôi cũng không biết tại sao lại khó như vậy, mới viết được tám chương là quăng bản thảo, thật lâu cũng không có tâm trạng hoàn thành, thế là nó đã mất đi danh hiệu lấp lánh được tôi đánh dấu - "kỷ niệm quyển thứ tám mươi và hai mươi năm". Có lẽ, vận mệnh đã định mấy con số này rất ý nghĩa với tôi, vì thế nó không nên là một quyển ngôn tình hiện đại đơn giản nhưng không hề trơn tru. Quyển đầu tiên của tôi là truyện cổ đại, quyển thứ tám mươi cũng là truyện cổ đại. Thật thú vị. "Tình yêu đan xen thời gian" hoàn thành vào tháng bảy năm 1993, sau đó tôi được cho biết bản thảo được thông qua, tháng mười một xuất bản; lúc đó tôi cảm thấy mình chỉ là một vị khách qua đường trong giới ngôn tình, căn bản không định viết tiếp, quyển truyện ấy là quyển duy nhất trong đời được in thành sách, vậy cứ dùng tên thật để kỷ niệm. Mà bây giờ... tác phẩm vốn dùng tên thật để kỷ niệm kia đúng là một kỷ niệm hiếm thấy. Bởi vì chỉ có quyển đầu tiên được in mới có, đến quyển thứ hai, nhà xuất bản sẽ gọi điện thương lượng: cô lấy bút danh đi. Thế là, tôi cũng lấy bút danh mà không ngờ bút danh này lại dùng đến bây giờ chứ không phải chỉ dùng hai ba lần rồi chìm nghỉm trong biển sách mênh mông. Một bút danh có thể dùng đến hai mươi năm cũng là điều hiếm thấy; ngay cả bản thân tôi cũng không dám tin tưởng, suýt nữa đi mua bánh kem tự ăn mừng cho chính mình; trên bánh kem viết: Tịch Quyên, sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ. Sau đó tôi lại nghĩ, dù sao mình cũng đã qua cái tuổi ăn uống thả cửa cũng sẽ không béo phì rồi, loại chuyện như mua bánh kem chỉ nghĩ thôi là được, chứ nếu làm thật thì ăn xong sẽ khiến tôi vô cùng phiền não mất. Cho nên, rêu rao trong phần cuối truyện là được chứ đừng kiếm chuyện với thân thể của mình. Tuy luôn viết nhưng sau khi viết nhiều năm, tôi thường hay có cảm giác rằng tác phẩm mình đang viết có lẽ là quyển cuối cùng! Đâu ngờ hết năm này đến năm khác, dù mỗi ngày sáng tác ít nhưng luôn không ngừng nghỉ, một năm còn có thể viết hai ba quyển, điều này đối với tôi mà nói thật sự là rất cừ. Người sáng tác bình thường chỉ duy trì nhiệt huyết ở năm năm đầu; năm năm sau đó sẽ tự sinh ra nhận thức với mình rằng "ồ, mình là một tác giả chuyên nghiệp này!", lúc đó sẽ có lòng cầu tiến rất mạnh, cảm thấy mình phải có đạo đức nghề nghiệp nên có, thế là sẽ tìm về một số lượng lớn sách, cảm thấy tự mình cần mở rộng tầm mắt, trau dồi kiến thức, mỗi lần sáng tác đều phải càng dụng tâm hơn càng cẩn thận hơn càng phong phú hơn_____ Yêu cầu với bản thân nhiều thì người bị hành hạ không chỉ có chính mình mà còn có độc giả____được rồi, tôi thừa nhận là tôi tùy hứng, luôn thỏa mãn ước muốn sáng tác của mình trước tiên rồi mới nghĩ đến vấn đề độc giả có thích chuyện này hay không. Tôi luôn cảm thấy mình đã có may mắn làm một người sáng tác thì đương nhiên phải trút hết những thứ trong đầu cho thỏa thích, vậy mới không uổng phí. Sau mười năm sáng tác, chí khí tràn trề "ta là tác giả" đã bị mài mòn gần hết, tâm cảnh cũng bình lặng lại. Không còn quá để ý phê bình của độc giả, không còn khổ sở vì những bình luận ác ý trên mạng, đương nhiên, cũng không quá hồi âm nữa; sau đó, mỗi lần viết một quyển đều nghĩ rằng: đây hẳn là quyển cuối cùng nhỉ_____năm thứ hai mươi, khi viết quyển thứ tám mươi, tôi vẫn nghĩ như vậy.... Tôi nghĩ, bất kỳ một người sáng tác nào cũng rất khó phác thảo được cả đời làm nghề này của mình. Chúng tôi thừa nhận, khả năng sáng tác của một người là có hạn. Dù chưa từng dừng bút không có nghĩa là luôn đổi mới mà đa phần là lặp lại phong cách của mình, những câu chuyện viết khác đi cũng không khác quá nhiều. Tuy có tâm muốn đột phá nhưng nhận ra không dễ dàng như vậy; thế nên, người luôn sáng tác hai mươi năm như tôi cũng không dám nói mình có thể sáng tác đến năm thứ ba mươi hay bốn mươi......Mấy con số này kêu lên rất dọa người! Nếu thật sự có thể như vậy, tôi cũng sẽ sùng bái với sự kiên trì bền bỉ vĩ đại của mình. Thôi, quay lại đề tài chính. Sau khi nhiều lần bấm ngón tay xác định mình thật sự đã viết được hai mươi năm, tôi mới nhận ra, kỳ thực mấy năm nay lượng sáng tác của tôi tương đương với trạng thái nửa về hưu rồi! Khi tôi càng xem trọng nghề nghiệp này thì sẽ càng cẩn thận. Đồng thời, càng có ý định mỗi lần đều phải viết khác nhau, dù biết rõ rằng sức sáng tác không thể nào cuồn cuộn không dứt, nhưng cứ luôn gây sự với chính mình, thế là, viết chậm lại, ra sách ít hơn, hơn nữa cứ luôn không hài lòng với chính mình.......tôi luôn tự tìm phiền toái, cả đời này có lẽ cũng không thay đổi được. Tôi không rõ những tác giả ngôn tình xuất đạo cùng thời với mình còn bao nhiêu người vẫn kiên trì sáng tác nhưng tôi biết hoàn cảnh thị trường cực kỳ ác liệt, trong nhà sách ở Đài Loan ngôn tình không còn là thời kỳ cường thịnh chiếm nửa giang sơn nữa mà bây giờ đáng thương tội nghiệp nấp trong quầy sách nhỏ nơi xó xỉnh, không đất cắm dùi. Thời kỳ thịnh vượng và xuống dốc của ngôn tình, tôi đều đã trải qua. Thân là một thành viên trong đó, tôi từng rất khổ sở, từng rất căm giận bất bình, từng rất hoang mang, cũng từng có ý nghĩ từ bỏ. Nhưng, bất kể tâm tư thay đổi thế nào, bất kể tiếc nuối bao nhiêu vì sự xuống dốc của ngôn tình, từ đầu đến cuối tôi vẫn không có dũng khí chân chính buông bút___tôi yêu ngôn tình hơn nửa đời người, tôi là tác giả, lại càng là độc giả, luôn tâm niệm trong lòng rằng vất vả lắm mới làm tác giả, sao nỡ đành buông bút? Thế gian này làm độc giả cả đời rất dễ nhưng nếu muốn làm tác giả cả đời là hi vọng xa vời, đặc biệt trong thời đại ngày nay lại càng là như thế. Bởi vì yêu, cho nên không từ bỏ. Bởi vì không dễ dàng, cho nên không buông được. Mặc dù tôi cũng không biết tôi sẽ viết đến khi nào, nhưng cứ luôn cảm giác rằng cứ chống đỡ tiếp, gắng gượng tiếp, trong đầu còn có cốt truyện, hai tay còn có thể viết, nhà xuất bản còn sẵn lòng xuất bản cho mình, vậy thì, cứ tiếp tục thôi, đến khi tận mắt thấy một thời mới lại phất nó lên một lần nữa, đến lúc đó, dù có thoái lui cũng cam tâm hơn một chút. Được rồi, không nói mấy thứ này nữa. Nói về truyện lần này của chúng ta đi. Về hệ liệt "Bộ bộ tinh tâm" này, từ đầu tháng hai nhà xuất bản đã gọi muốn tháng sáu xong bản thảo, tức có hơn bốn tháng thời gian. Quãng thời gian này, tôi ôn lại cảm giác gấp rút đã nhiều năm chưa cảm nhận, người vốn quen chậm rãi hoàn thành bản thảo bỗng chốc phải hoàn thành trong thời gian giới hạn, thật vô cùng khó. Nói thực, tôi tháng sáu mới nộp bản thảo đã là muộn hơn người khác rất nhiều rồi. Không phải không muốn nhanh nhưng khó, gần mười lăm vạn chữ, viết đến mức khiến tôi thở hồng hộc, chết cả đống tế bào não, đúng là có sách thì sẽ có động lực, bất kể thế nào cũng phải để tác phẩm tốt hơn một chút, thế là lại càng tính toán chi li với nội dung cũng như câu chữ; càng đừng nói viết cổ đại phải tra tìm rất nhiều tư liệu, tuy hiện nay internet rất tiện lợi nhưng đôi khi bạn phải hiểu rõ hướng mình tìm mới có thể đưa vào chữ mấu chốt, đúng không? Ví dụ như, khi tôi quyết định để nữ chính mười tuổi thi đậu tú tài, vậy thì tôi phải tìm được chứng cứ để thuyết phục chính mình rằng tuổi nhỏ như vậy mà thi đậu tú tài không phải là không có khả năng. Thế là, tôi lên mạng hết tra lại tìm, cuối cùng cũng tìm được trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử__ Mạc Tuyên Khanh. Đó là người thời Đường Tuyên Tông, mười hai tuổi thi đậu tú tài, mười bảy tuổi thi đậu trạng nguyên, tuy bất hạnh trẻ tuổi mất sớm nhưng sự tích về cậu đến nay vẫn được lưu truyền ở quê nhà, được xây "Trạng nguyên từ", cúng bái vào lễ tết. Lại ví dụ như, tôi phải tìm trong lịch sử liệu thật sự có nữ trạng nguyên không? Sau đó, tôi phát hiện là có, khoa khi của Thái Bình Thiên Quốc mở đã cho ra một nữ trạng nguyên. Nữ trạng nguyên ấy tên Phó Thiện Tường, nghe nói tài mạo song toàn hiếm thấy, đáng tiếc Thái Bình Thiên Quốc chưa được mấy năm liền bị diệt vong; chủ trương nam nữ bình đẳng của Thái Bình Thiên Quốc đương nhiên cũng theo sự sụp đổ của chính quyền mà hóa thành bọt nước trong con sông dài lịch sử, tất cả những điều từng không được lịch sử xem trọng đều không cách nào kiểm chứng, hết thảy chỉ có thể trở thành "nghe nói". Viết truyện cổ đại chính là như vậy, độc giả sẽ không tích cực với bạn, nhưng tác giả lại luôn gây sự với chính mình, luôn cảm thấy phải cố hết sức tìm tư liệu lịch sử để thuyết phục bản thân về tính hợp lý của những điều mình viết. Dù sao cũng có thể nhân đó mà trau dồi kiến thức, đúng không? Cho nên nói, viết truyện cố đại đúng là một chuyện vừa vui sướng vừa đau khổ. Tóm lại, bị sách của mình hành hạ hơn bốn tháng, sau khi viết xong, tôi cảm thấy như tróc một lớp da, đồng thời lại đầy cảm giác thành tựu, cảm thấy cái đầu rỗng của mình được bổ sung không ít kiến thức. Phi Điền hiếm khi thiết kế hoạt động sách lần này, tóm lại là tôi viết rất vui thích, tôi nghĩ những tác giả khác tham dự cũng có cùng tâm trạng giống tôi, sau khi nỗ lực sáng tác vừa hồi hộp vừa mong đợi phản ứng của các bạn độc giả. Đây là quyển thứ tám mươi được tôi hoàn thành vào năm sáng tác thứ hai mươi. Tôi thích mấy con số này, thích cái năm này, thích câu chuyện này; cũng như, vừa khéo vào thời điểm này lại có hoạt động sách. Trùng hợp và viên mãn. Cảm giác thật tuyệt. Hi vọng mọi người cũng thích quyển sách này như tôi vậy. Tịch Quyên. Mời các bạn đón đoc Nghề Nào Cũng Có Trạng Nguyên của tác giả Tịch Quyên.