Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kẻ Giết Người Đội Lốt (Erle Stanley Gardner)

Theo GUINNESS, quyển sách ghi các kỷ lực thế giới, Erle Stanley Gardner được ghi nhận là tác giả sách bán chạy nhất của mọi thời đại.

- Erle Stanley Gardner có trên 150 tác phẩm trinh thám tin cậy, đáng giá và hợp thời đại.

- Erle Stanley Gardner, người đã tạo nên nhân vặt truyền kỳ luật sư Perry Mason, cô thư ký tinh ý Della Street, và viên thám tử tài ba Paul Drake.

- Erle Stanley Gardner, tác giả duy nhất có sách bán chạy hơn cả bốn tác giả nổi tiếng khác cộng lại gồm: Agathe Chistie, Harold Robbins, Barbara Cartland và Louis L’amour

*** Tìm mua: Kẻ Giết Người Đội Lốt TiKi Lazada Shopee

Một số tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam:

1. Móng vuốt bọc nhung (Đôi tất nhung) [Perry Mason #1 - The Case of the Velvet Claws] (1933)

2. Cháu gái người mộng du [Perry Mason #8 - The Case of the Sleepwalker's Niece] (1936)

3. Vị giám mục nói lắp [Perry Mason #9 - The Case of the Stuttering Bishop] (1936)

4. Kẻ hùn vốn [Perry Mason #17 - The Case of the Silent Partner] (1940)

5. Con vịt chết chìm (Mười tám năm sau) [Perry Mason #20 - The Case of the Drowning Duck (Le Canard Qui Se Noie)] (1942)

6. Cô gái có vết bầm trên mặt [Perry Mason #25 - The Case of the Black-Eyed Blonde (La Blonde au Coquard)] (1944)

7. Lá thư buộc tội [Perry Mason # 44 - The Case of the Runaway Corpse] (1954)

8. Viên đạn thứ hai [Perry Mason #45 - The Case of the Restless Redhead] (1954)

9. Con mồi táo bạo [Perry Mason #54 - The Case of the Daring Decoy] (1957)

10. Kẻ mạo danh [Perry Mason #64 - The Case of the Spurious Spinster] (1961)

11. Người đàn bà đáng ngờ [Perry Mason #69 - The Case of the Mischievous Doll] (1963)

12. Vụ Án Hoa Hậu Áo Tắm [Perry Mason #78 - The Case of the Queenly Contestant]

13. Kẻ Giết Người Đội Lốt [Perry Mason #40 - The Case of the Grinning Gorilla] (1952)

14. Tiếng Chó Tru Trong Đêm [Perry Mason #04 - The Case of the Howling Dog] (1934)

15. Người Được Minh Oan [Perry Mason #27 - The Case of the Half-Wakened Wife] (1945)

16. Người Đàn Bà Đáng Sợ [Perry Mason #53 - The Case of the Lucky Loser] (1958)

***

Vào sáng thứ hai, mười giờ kém năm, Perry Mason, cặp dưới nách một gói bọc giấy màu nâu, một tay gỡ cái mũ phớt và ném về phía bức tượng bán thân Blackstone vốn là thứ trang điểm cái giá sách phía sau bàn làm việc của ông.

Chiếc mũ phớt lười biếng quay mấy vòng rồi chụp thẳng xuống vầng trán cẩm thạch của vị luật sư lừng tiếng, tạo cho ngài một vẻ ngang tàng quái đản.

Della, cô thư kí riêng của Mason đang mở thư tín buổi sáng bên bàn, vỗ tay hoan hô. “Chà, lần này thực sự thành công lắm!”

Mason đồng tình với niềm kiêu hãnh kiểu trẻ con.

“Blackstone chắc là phải nhảy chồm lên ở dưới mồ,” Della nhận xét.

Mason mỉm cười. “Ông ấy đã quen từ lâu rồi. Năm mươi năm gần đây tất cả các luật sư chỉ có làm mỗi việc là chất mũ của mình lên vầng trán cao thượng của Blackstone. Điều đó là đặc trưng trong thời đại chúng ta.”

“Đó là điều gì chứ?”

“Ném mũ.”

“Tôi sợ là không hiểu được hết ý nghĩa.”

“Vài thế hệ trước,” Mason giải thích với cô, “các luật sư từng là những người chán ngắt hiếm thấy. Đặt tay lên vạt áo vét, họ nói những diễn từ cầu kì theo mọi quy tắc của nghệ thuật hùng biện. Các văn phòng của họ nhất thiết phải được trang điểm bằng tượng bán thân của Blackstone. Thế nhưng các luật sư trẻ được thừa kế các bức tượng cùng với đồ đạc văn phòng và hàng đống bộ luật thì phát cáu bởi cái vẻ tự mãn khoa trương đông cứng trên bộ mặt bằng đá của lão già này.”

“Chắc là anh cần phải đến gặp nhà phân tâm học, sếp ạ,” Della nói. “Có lẽ đối với anh Blackstone tượng trưng cho cái gì đó mà anh cố sức chống chọi lại một cách vô thức. Thế cái gói gì chỗ anh thế?”

“Có quỷ mới biết nó,” Mason đáp. “Theo tôi, tôi cố sức chống chọi các định kiến u tối. Tôi đã trả mất năm đôla - tôi có ý nói cái gói ấy.”

Trong giọng Della che giấu lòng bao dung dịu dàng sau vẻ giận dỗi giả tạo, “Tôi hi vọng anh không định ghi khoản đó vào chi phí công vụ chứ?”

“Tất nhiên, tôi sẽ ghi. Chứ khác đi thì theo cô các chi phí chung là cái gì?”

“Và anh thậm chí không biết cái gì bên trong đó ư?”

“Tôi mua nó mà không giở ra.”

“Tôi sẽ hơi khó quyết toán, nếu phải ghi vào cột chi năm đôla vì cái gói mà không rõ có gì nằm trong đó. Điều gì đã xui khiến anh như thế?”

“Nói chung,” Mason thốt ra, “sự thể là thế…” Ông mỉm cười.

“Nào tiếp theo là gì?” Della hỏi, cũng không đủ sức kìm nổi nụ cười.

“Cô nhớ cái cô Helen Cadmus nào đó không? Cái tên ấy không nói với cô điều gì sao? “

“Một cái tên khá lạ,” cô nói. “Tôi có cảm giác… Khoan, đó có phải là cô gái đã tự tử, nhảy xuống biển từ tàu buồm của một nhà triệu phú nào đó?”

“Phải, phải, chính cô ta. Benjamin Addicts, một triệu phú khá bất thường, nghỉ ngơi trên chiếc tàu buồm của mình. Giữa biển khơi, cô thư kí của ông ta, Helen Cadmus biến mất không để lại dấu vết. Người ta phỏng đoán là cô ta đã nhảy ra ngoài thành tàu. Mà trong cái gói này… Nào chúng ta cùng xem điều gì viết ở đây.”

Mason lật cái gói lại và đọc, “Đồ vật riêng của Helen Cadmus. Văn phòng mõ tòa.”

Della thở dài. “Đã bấy nhiêu năm tôi là thư kí riêng của anh… và thậm chí đôi khi tôi có cảm giác rằng tôi đã biết anh khá rõ, nhưng rồi lại xảy ra gì đó như kiểu này, và tôi lại nhận thức rằng anh vẫn là ẩn số đối với tôi. Trời ơi, anh lấy thứ đó ở đâu và vì cái gì mà bỏ ra những năm đôla cơ chứ?”

“Mõ tòa khá thường xuyên đưa ra đấu giá đủ thứ vớ vẩn khác nhau chất đống trong văn phòng ông ta. Và hôm nay trong gian nghị án đã có cuộc đấu giá, còn tôi lại vô tình có mặt không xa chỗ đó. Ở đấy diễn ra những cuộc đấu giá khá hăng, tất cả tranh giành các chế tác kim hoàn, các bức tranh quý hiếm, bộ đồ ăn bằng bạc và đủ mọi thứ khác nữa. Sau đó người ta đưa ra đấu giá cái gói này, và chẳng có ai thèm trả giá. Cô cũng biết mõ tòa - ông ta là một bạn tốt của tôi. - Thế là tôi nháy mắt cho ông ta, và đề nghị đặt giá đầu tiên là năm đôla, nhằm kích động công chúng. Và cô biết sao không? Tôi chưa kịp trấn tĩnh thì họ đã dúi cái gói cho tôi rồi, thành ra trong ví tôi bớt đi năm đôla.”

“Thế có gì bên trong ấy?” Della tò mò.

“Ta cùng xem,” Mason đề nghị. Ông mở con dao díp, cắt dây buộc và mở tờ giấy bọc ra. “Ái chà chà! Giống như chúng ta có được cuốn ngữ pháp tiếng Anh, cuốn từ điển, vài sách giáo trình tốc kí, mấy cuốn nhật kí và quyển album với những tấm ảnh.”

“Có thế mà mất những năm đôla!” Della kêu lên.

“Ta ngó qua album ảnh xem,” Mason nói. “Chà! Đây có những tấm ảnh mà ai cũng muốn xỉa năm đôla mua nó.”

Della đi lại gần và ngó qua vai ông.

“Nếu đó được gọi là quần áo tắm,” cô nhận xét, “thì tôi…”

“Thế nhưng giống như nó chính là thế,” Mason đáp. “Bộ đồ tắm từ ba mảnh vải hình vuông, bằng cách thần diệu nào đó đã bám được vào các đường nét uyển chuyển của thân hình khá đáng yêu. Tôi cho rằng đó chính là Helen Cadmus.”

“Cô ta không che giấu quá nhiều khỏi những con mắt người lạ,” Della nói.

“Chắc gì người lạ nào đó đã chụp, có lẽ một cô bạn nào đó của cô ta biết sử dụng máy ảnh, may mắn tóm được khuôn hình gây ấn tượng mạnh. Ồ, ở đây còn cả một tập những bức ảnh của lũ khỉ nữa.”Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Erle Stanley Gardner":Bí Ẩn Vụ Song SinhCon Mồi Táo BạoĐôi Tất NhungKẻ Giết Người Đội LốtKẻ Hùn VốnNgười Đàn Bà Đáng NgờNgười Đàn Bà Đáng SợNgười Được Minh OanThe Case Of The Spurious SpinsterTiếng Chó Tru Trong ĐêmVị Giám Mục Nói LắpVụ Án Hoa Hậu Áo Tắm

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Kẻ Giết Người Đội Lốt PDF của tác giả Erle Stanley Gardner nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Chết Ở Venice (Thomas Mann)
Chết ở Venice là một cuốn sách quyến rũ đến bệnh hoạn. Ánh mắt của kẻ si tình, đã trở thành cái gương soi chiếu tuyệt đối của cái đẹp. Chàng thiếu niên trẻ tuổi hiện lên qua đôi mắt mê mẩn của Aschenbach thì trở nên tuyệt mỹ, không gì có thể cưỡng lại được. Đó không phải là thứ ái tình đơn thuần, và Mann ngay từ đầu cũng không chỉ viết về một câu chuyện tình yêu đơn phương tuyệt vọng. Mann đeo đuổi cậu bé niên thiếu xinh đẹp kia qua hết các đường phố ổ Venice, cũng để ngắm vẻ xinh đẹp như thiên thần của cậu. Từng chi tiết, đường nét trên khuôn mặt, thân thể cậu đều được nhìn ra bằng ánh mắt mê mụ kỳ lạ. Chỉ có cái tình của một nghệ sĩ đắm đuối cái đẹp mới có thể nhìn thấy và nâng niu từng chút từng chút đẹp đẽ đến như thế. Và đoạn cuối của cuộc hành trình, với cái chết lặng lẽ của Aschenbach, Chết ở Venice đã đạt đến sự tuyệt hảo của câu chuyện, lúc người nghệ sĩ hoàn toàn quy phục cái đẹp, bước vào của sự dấn thân vào mê đắm, con người không thể nào thoát ra được, chỉ có cái chết mới là tận cùng. Cái kết đỉnh cao này, dễ khiến người đọc liên tưởng đến cái chết của người đàn ông trong Tiếng cười trong bóng tối của Nabokov, khi đã đi đến tận cùng của si mê và cám dỗ. Ở cuốn sách mỏng này, người đọc có thể dễ dàng nhận ra cái chất đặc biệt của Mann, ấy là sự suy nghiệm đậm chất triết lý, với những quan điểm rõ ràng về nghệ thuật bằng lòng tôn sùng cái đẹp. Mann coi cái đẹp là nguồn cơn của sáng tạo, và vì thế cả đời mải miết đi tìm cái cùng sâu bản nguyên của cái đẹp. Ở kiệt tác đầu tay, Gia đình Buddenbrooks, là cái đẹp của sự những hào quang tàn lụi. Tới Núi thần lại là cái đẹp tuyệt đỉnh cô quạnh của thiên nhiên xa vắng, và lòng người mênh mang. Còn với Chết ở Venice, bên cạnh thành phố Venice xinh đẹp như hư ảo, chính Mann đã tìm ra cái con đường để phá hủy của những vòng vây triết lý khô cứng, nguyên tắc, để khai phá tận cùng bản năng thấm nhuần cái đẹp của một tâm hồn nghệ sĩ. Chết ở Venice được xuất bản lần đầu vào năm 1912, cùng thời gian đó, ông bắt tay vào viết cuốn tiểu thuyết đồ sộ Núi thần. Hai cuốn sách này có nhiều điểm khá tương đồng, dù xét về mặt ngôn ngữ, Núi thần đưa lại cảm giác tươi sáng dễ chịu hơn, và những suy niệm về tình yêu, lòng ham muốn nhục dục cũng như cái chết đều được miêu tả rõ ràng, chi tiết hơn, khác với sự dồn nén, ngột ngạt cực độ mà tác phẩm mang lại. Nếu nhà văn Aschenbach vì cuồng si cậu bé Tadzio mà ở lại Venice, thì chàng trai Hans Castorp cũng vì ham muốn một thiếu phụ người Nga mà ở lại núi thần. Đặc biệt, trong cả hai cuốn sách, Mann đều chọn những nơi có bối cảnh tuyệt đẹp để kể câu chuyện của mình, ấy cũng được xem là cái duy mỹ vô cùng của nhà văn. Núi thần hoàn thành sau Chết ở Venice hơn chục năm với nhiều lần sửa chữa, bỏ dở. Thomas Mann được trao giải Nobel năm 1929. *** Tìm mua: Chết Ở Venice TiKi Lazada Shopee Paul Thomas Mann là nhà văn Đức đã đoạt giải Nobel Văn học năm 1929 và Giải Goethe năm 1949. Ông được coi là nhà văn lớn nhất của Đức thế kỷ 20. Thomas Mann sinh ở Lübeck, Đức, là con trai thứ hai của Thomas Johann Heinrich Mann (thương gia và thành viên Hội đồng thành phố), và Júlia da Silva Bruhns (một người Brasil sang Đức năm lên 7 tuổi). Thomas có anh trai tên là Heinrich, cũng là một nhà văn nổi tiếng, một em trai và hai em gái. Thời nhỏ gia đình Mann sống sung túc, các con được học hành đến nới đến chốn. Năm 1891, cha Thomas Mann mất vì bệnh ung thư. Theo di chúc của cha ông, gia đình bán công ty và nhà ở Lübeck, mẹ ông và các con chỉ sống bằng tiền gửi tiết kiệm. Từ đây cả gia đình chuyển đến sống ở München - một trung tâm văn hóa và tri thức của nước Đức. Năm 19 tuổi Thomas Mann đã bắt đầu viết báo nhưng luôn mơ ước trở thành nhà văn như anh trai mình. Những truyện ngắn đầu tiên của ông in trong tập Der kleine Herr Friedemann (Ngài Friedemann bé nhỏ) xuất bản năm 1898. Năm 1901, Mann xuất bản tiểu thuyết đầu tiên Buddenbrooks - Verfall einer Familie (Gia đình Buddenbrooks) - kể về sự suy sụp của một gia đình ba đời buôn bán ở Lübeck trong bối cảnh cạnh tranh của chủ nghĩa đế quốc. Bộ tiểu thuyết đặc sắc này đã mang lại cho ông giải Nobel năm 1929. Thomas Mann là nhà văn có tư tưởng nhân đạo dân chủ tư sản, chống phát xít, đại diện cho truyền thống tốt đẹp của dân tộc Đức. Ông tập trung miêu tả quá trình suy sụp của giai cấp tư sản với một ngòi bút hiện thực, mỉa mai, chú trọng phân tích tâm lý, đi sâu vào các khía cạnh bệnh hoạn, cái phù du và cái chết. Văn của Mann chính xác, từ ngữ gọt giũa kĩ lưỡng, đòi hỏi người đọc phải tập trung suy nghĩ, ông dùng nhiều từ ngữ nước ngoài, sử dụng nhiều kiến thức về triết học, tôn giáo, lịch sử, văn hóa, nghệ thuật, y học, xã hội học, phân tâm học.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chết Ở Venice PDF của tác giả Thomas Mann nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chênh Vênh Hai Lăm (Nguyễn Ngọc Thạch)
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.”Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chóng được biết đến như một tác giả trẻ thành công với những mảng đề tài gai góc như đồng tính, mại dâm, kinh dị hay chuyển giới.Nhiều người cho rằng, Nguyễn Ngọc Thạch mãi cũng chỉ đi quanh những thứ gai góc như vậy, không thể viết được những câu chuyện nhẹ nhàng, tình cảm hơn. Và thế là “Chênh vênh hai lăm” ra đời như một thể nghiệm mới, một bước làm mới mình của tác giả, như một câu trả lời cho nhận định trên.“Chênh vênh hai lăm” như cuốn sổ nhỏ ghi chép lại những điều vô chừng của cuộc sống một người trẻ giữa đất Sài Gòn. Những thứ được ghi lại không mới, nó bình dị và gần gũi đến mức đọc xong, người ta chợt nhận ra, ừ nhỉ, mình cũng đã từng trải qua cảm giác này, đã từng chứng kiến những việc này, chỉ là, mình không ngồi và viết lại chúng.Đó là câu chuyện về một chú nhân viên bảo vệ công ty, ngoài 50 nhưng mỗi ngày vẫn gọi điện thoại cho vợ, mẹ tụi nhỏ muốn ăn gì, để ba về mua cho ăn. Đó là chuyện của anh giữ xe quán café, sợ trời mưa nên lấy nón bảo hiểm của khách úp xuống xe. Đó là chuyện của thùng trà đá miễn phí đặt bên lề đường và thái độ của những người đi đường dành cho nó. Tìm mua: Chênh Vênh Hai Lăm TiKi Lazada Shopee Những câu chuyện tưởng chừng tủn mủn đó, lại góp cùng nhau để vẽ lên bức tranh cả một Sài Gòn nhiều mảng sáng tối.Không giống với những tản văn của những người trẻ khác, thường mang giọng văn nhẹ nhàng, êm mượt, “Chênh vênh hai lăm” được viết với đúng với phong cách Nguyễn Ngọc Thạch, thực tế, gần gũi, không hoa mỹ nhưng vẫn lưu lại nhiều suy ngẫm cho người đọc.Có thể nói, “Chênh vênh hai lăm” là một tản văn lạ cho những người trẻ cần một góc nhìn mới từ những điều thân quen.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Nguyễn Ngọc Thạch":Chênh Vênh Hai LămĐời Call BoyKhóc Giữa Sài GònNgười Cũ Còn ThươngĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chênh Vênh Hai Lăm PDF của tác giả Nguyễn Ngọc Thạch nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chạy Trốn Mặt Trời (Minh Nhật)
Chạy trốn mặt trời là cuốn tản văn mới nhất của “anh Sky” Minh Nhật - chàng nhà văn của lứa tuổi 20 với hàng chục cuốn sách được độc giả trẻ yêu mến như: Sự lựa chọn của bầu trời, Bỗng một ngày đẹp trời, Hà Nội chờ, Một chút mỗi ngày, Nơi cơn gió ngừng chân, Những quân cờ Domino, Café yêu… Trong lời đề tựa cuốn sách, Minh Nhật đã bật mí về tên gọi Chạy trốn mặt trời: “Chạy trốn mặt trời là tên một ca khúc của Đa Sắc, Đen, JGKid và Thảo Phương. Bài hát được viết từ cảm hứng gợi lên từ một bộ phim của Nhật nói về cô gái mang một chứng bệnh kỳ lạ khiến cô không thể tiếp xúc với ánh sáng mặt trời.[…]. Trong bộ phim, cô gái thường ra đường khi đã khuya, chơi đàn guitar tại một bến tầu điện ngầm và trở về nhà trước bình minh. Tôi nghĩ trong cuộc đời này có những người như tôi - dù không mang căn bệnh quái ác kia - nhưng cũng sợ ánh sáng mặt trời như cô gái kia. Không phải cái mặt trời thật ngoài kia, mà cũng chính là cái mặt trời thật ngoài kia. Mỗi khi nó xuất hiện, người ta nháo nhào ra đường, chen chúc nhau trên những con đường chật hẹp, cố để có mặt đúng giờ tại công sở, cố để quẹt thẻ vào một cái máy trước khi bị trừ lương, và cố gắng chờ đợi cho đến khi nó biến mất, để lại được lao ra đường và hòa và đám đông kia, trở về nhà trong sự mệt mỏi tột cùng. Bản thân mặt trời đã trở thành một chiếc đồng hồ khổng lồ, một chiếc máy nhắc việc, một người giám sát hữu hình khiến cả thế giới này chạy theo, như chính Trái Đất vận động quanh sự kiểm soát của nó. […]Thời gian vốn đâu dừng lại cho riêng ai. Nhưng trong cái dòng chảy bắt buộc ấy, có lẽ ta được quyền chọn mình sẽ làm gì, với ai, ở đâu, và như thế nào. Ta không bắt buộc phải hòa mình vào đám đông, chỉ để chứng minh rằng mình cũng tồn tại.” Với lối viết văn giàu cảm xúc và chất chứa suy ngẫm của Minh Nhật, Chạy trốn mặt trời đã rấy lên trong lòng độc giả trẻ một nỗi trăn trở và thức tỉnh để nhìn lại cuộc sống của mình - suy nghĩ và đấu tranh lựa chọn giữa lối sống nhạt nhẽo, hòa mình vào đám đông và sự khác biệt, tách mình khỏi guồng quay xã hội tài chính để sống là mình, sống với ước mơ và đam mê riêng. Nhiều câu chuyện giản dị, ngẫu hứng nhưng lại khiến ta giật mình nhìn lại những mối quan hệ quan trọng nhưng lại bị bỏ quên giữa bộn bề cuộc sống. Đã lâu ta không về thăm nhà, vì bận. Đã lâu ta không ngồi café với đứa bạn thân, vì bận. Ta đã quên thói quen gọi điện cho bố mỗi ngày, vì bận. Những câu chuyện trong Chạy trốn mặt trời không đơn thuần là sự sẻ chia, mà còn thúc giục, khích lệ thế hệ trẻ hướng tới sự đổi thay trong cách nhìn về cuộc sống của chính mình.*** Tìm mua: Chạy Trốn Mặt Trời TiKi Lazada Shopee Chạy trốn mặt trời là tên một ca khúc của Đa Sắc, Đen, JGKid và Thảo Phương. Bài hát được viết từ cảm hứng gợi lên dựa trên một bộ phim của Nhật nói về cô gái mang một chứng bệnh kì lạ khiến cô không thể tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Dù rất hiếm nhưng đây là một chứng bệnh có thật, tên y học là Xeroderma Pigmentosum. Làn da và cơ thể của những người mắc chứng bệnh này sẽ bị hủy hoại khi tiếp xúc với tia cực tím trong ánh nắng mặt trời. Trong bộ phim, cô gái thường ra khỏi nhà khi đã khuya, cô chơi đàn guitar tại một bến tàu điện ngầm và trở về nhà trước bình minh. Tôi nghĩ trong cuộc đời này có những người như tôi, dù không mang căn bệnh quái ác đó nhưng cũng sợ ánh sáng mặt trời như cô gái ấy. Không phải mặt trời thật ngoài kia, mà cũng chính là mặt trời ấy. Mỗi khi nó xuất hiện, người ta nháo nhào ra đường, chen chúc nhau trên những con đường chật hẹp, cố để có mặt tại công sở đúng giờ, cố để quẹt thẻ vào một cái máy trước khi bị trừ lương, và cố gắng chờ đợi cho đến khi nó biến mất để lại được lao ra đường và hòa mình vào dòng người hối hả, trở về nhà trong sự mệt mỏi tột cùng, không biết mình đã làm gì ngày hôm nay và tại sao. Bản thân mặt trời đã trở thành một chiếc đồng hồ khổng lồ, một chiếc máy nhắc việc, một người giám sát hữu hình khiến cả thế giới này phải chạy theo, như chính Trái Đất vận động quanh sự kiểm soát của nó. Tôi chỉ cảm thấy thật sự thoải mái khi nó đã lặn xuống hoàn toàn, quay sang "quấy rối" nửa bên kia địa cầu. Khi đó, thành phố trở lại yên tĩnh, nhịp sống chậm lại hoàn toàn, mọi người đã tản mát dần về những góc trú chân của họ. Sự yên tĩnh ấy gợi cho tôi nhiều cảm hứng hơn cái ồn ã của một ngày dài. Bản thân sự cô độc lặng lẽ ấy đang chơi một khúc nhạc riêng tràn đầy sinh khí và tự nhiên. Không hề gượng ép, khi ấy tôi làm mọi thứ mình muốn một cách tự do và yên ả. Có một lần, khi ngồi cà phê đêm trên phố, tôi gặp một nhóm bạn trẻ cùng quán. Mỗi người trong họ làm một việc khác nhau, chậm rãi và yên tĩnh. Người thì ngồi viết thứ gì đó trên một cuốn sổ da, người thì uống cà phê và nghe nhạc từ chiếc loa to của quán treo trên góc tường, người thì xem quyển tạp chí thời trang trước mặt một cách chăm chú, một người nữa đang lắp ngôi nhà đồ chơi bằng gỗ khá lớn từ hộp mô hình với thái độ nghiêm túc và cẩn thận... Tôi ngồi đọc sách, thi thoảng quan sát họ, không phải vì tò mò, mà vì thích thú. Tôi khó có thể diễn tả cảm giác đó cho bạn hiểu bằng từ ngữ hay những tấm ảnh, bởi có những thứ thuộc về cảm xúc con người sẽ chỉ có thể cảm nhận ở ngay thời điểm nó xảy ra mà thôi, não của chúng ta sinh ra để hoạt động theo cách ấy. Đêm ấy, với những con người cũng "chạy trốn mặt trời" ấy, tôi đã thấy được một phần của cuộc sống mà tôi yêu. Chúng ta cứ làm điều mình thích, theo cách đơn giản nhất, mọi thứ khác rồi sẽ xoay quanh điều ấy một cách tự nhiên. Đây không phải sự chạy trốn thực tại, bởi cái thực tại này vẫn sẽ xảy ra dù chúng ta có ở đó hay không. Thời gian vốn đâu dừng lại cho riêng ai. Nhưng trong cái dòng chảy bắt buộc ấy, có lẽ ta được quyền lựa chọn mình sẽ làm gì, với ai, ở đâu và như thế nào. Ta không bắt buộc phải hòa mình vào đám đông chỉ để chứng minh rằng mình cũng tồn tại. Một cơn mưa lớn ập đến nửa đêm vào lúc tôi quyết định để tên cuốn sách này như các bạn đang thấy. Từ cửa sổ, âm thanh lớn đều đều vang lên, khi tôi ngó ra thì trước mặt đã là một biển nước. Một biển nước của sự mệt mỏi kéo dài suốt những chiều nắng đang tan dần ra đầy dễ chịu. Hàng cây trước ngõ yên lành tiếp nhận những hạt nước ấy như đã chờ đợi từ lâu lắm. Cơn mưa ấy kéo dài đến sáng rồi tạnh khi ánh mặt trời đầu tiên ló rạng...Minh NhậtDưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Minh Nhật":Âm Thanh Của Im LặngChạy Trốn Mặt TrờiMột Chút Mỗi NgàyNhững Đêm Không NgủNhững Quân Cờ DominoNơi Những Con Gió Dừng ChânĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chạy Trốn Mặt Trời PDF của tác giả Minh Nhật nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Cháy Hết Lãng Mạn (Triệu Thập Dư)
Văn án: Tựa gốc: Cường Thế Sủng Ái. Chu Khởi thích một cô gái. Đang suy nghĩ làm sao lừa người về nhà, cô gái kia lại tự mình tìm tới.“Nghe nói anh rất nghèo? Một trăm tệ một ngày bao ăn ở, có làm không?” Tìm mua: Cháy Hết Lãng Mạn TiKi Lazada Shopee Anh nhìn thẻ đen trong ví, cùng tài khoản mấy tỷ tiền lãi cổ phiếu, lười biếng nhìn cô, cười cười:"Xin chào bà chủ.” Gần đây Chu Khởi hơi bất thường. Quần áo cao cấp biến thành đồ taobao, iPhone XS đời mới biến thành cục gạch Nokia. Có người nói, anh không có tiền, em cho anh mượn. Anh lạnh lùng liếc qua: “Con mắt nào của ngươi thấy ta không có tiền?” Ngay sau đó, điện thoại kêu lên, Chu Khởi nháy mắt trở nên ôn nhu, mỉm cười. “Bảo bối, anh không có tiền bắt taxi về, em có thể tới đón anh không?” “…” (*)Đại thiếu gia hào môn tán gái như thế nào nhỉ? Rất đơn giản, dùng tiền đè chết đối thủ, sau đó nửa dụ dỗ nửa ép buộc đưa người đẹp về nhà. Đấy là truyện ngôn tình thông thường đều viết như vậy, nhưng đáng tiếc đây không phải một cuốn truyện bình thường. Vì vậy cách đại thiếu gia truyện này tán gái... thật sự rất khó đỡ. Anh, Chu Khởi, một người giàu nứt đố đổ vách, gia tộc quyền lực hạng nhất, nhưng đứng trước cô, anh lại trở thành nhân viên bảo vệ quèn đang mắc nợ ngập đầu, không nhà không xe không liêm sỉ. Hứa Nùng là một cô sinh viên khoa biểu diễn nghệ thuật nhưng lại bí mật muốn theo đuổi ngành đạo diễn. Do sự phức tạp của gia đình, cô gái luôn phải giấu mình trong những bộ đồ cũ kĩ, cố gắng giảm bớt sự tồn tại. Tranh thủ nghỉ hè, cô xin làm thực tập phó đạo diễn trong một đoàn phim nhỏ ở Thành phố điện ảnh. Và cũng chính tại nơi này, cô đã gặp được anh, người đàn ông mặt dày giữa đường nhảy ra, khiến mọi kế hoạch của cô đều đổ bể. Chu Khởi cái gì cũng có, chỉ không có liêm sỉ. Đại thiếu gia như anh muốn gió có gió, muốn bão được bão, có cô gái nào chưa từng nhìn qua. Nhưng chính anh cũng chẳng thể ngờ được có một ngày, mình sẽ rơi vào lưới tình đột ngột như thế. Cô gái đó trông giống như con mèo nhỏ đáng yêu meo một tiếng, trái tim anh liền nhộn nhạo. Lần đầu gặp nhau, anh mặt dày xin cô một mồi lửa hút thuốc. Lần thứ hai chạm mặt, anh đang mặc chiếc áo bảo vệ, lại làm cô hiểu lầm rằng mình là một thanh niên nghèo khó mang nợ phải chạy trốn. Đã có lần hai rồi thì sẽ có lần ba, lần bốn. Mèo nhỏ cứ thế xông vào chiếm chỗ trong cuộc sống của Chu Khởi như vậy đấy. Đến lúc nhận ra tình cảm của mình, thì anh đã không còn cách nào rút chân ra được nữa rồi. Anh phát hiện một bí mật, con mèo nhỏ có sự bài xích kì lạ với đám thiếu gia công tử. Vì vậy cái khó ló cái khôn, anh bắt đầu giả nghèo giả khổ, quần áo đổi sang loại rẻ tiền nhất, điện thoại smartphone biến thành cục gạch nokia. Miễn là lay động được trái tim yếu ớt của người thương, anh chẳng ngại chịu khó một chút. Rốt cuộc chiêu bài đánh vào tình thương này cũng có tác dụng, mèo nhỏ tìm việc cho anh, lại mềm lòng cho anh ngủ chung phòng khách sạn trong đoàn phim. Con sói đuôi to Chu Khởi trong lòng đã nhảy cào cào vui sướng rồi mà ngoài mặt vẫn phải nhăn nhó khó xử, thật là ngược tâm quá đi! Cô làm đạo diễn, anh đóng vai quần chúng, hai người giữa phim trường giống như trở về tuổi thanh xuân cấp ba, chập chững biết yêu, biết thẹn thùng. Hứa Nùng đã bị sự chân thành của anh lay động. Dù anh nghèo kiết xác chẳng xu dính túi nhưng lại luôn quan tâm, chăm sóc và bảo vệ cô, điều mà đã từ lâu Hứa Nùng không nhận được từ gia đình. Cô đã bị anh đánh gục rồi. Thế là kế hoạch tán gái của Chu thiếu chuẩn bị thành công rực rỡ, chẳng qua là giữa đường có một cục đá nhảy ra chắn ngang, đó chính là anh trai kế của nữ chính, Bùi Ngọc. Bùi Ngọc là diễn viên nổi tiếng, gia đình bắt ép Hứa Nùng học diễn xuất cũng chính vì hắn đứng sau giật dây. Nếu trong mấy cuốn truyện cao H giả incest, chắc chắn hắn ta sẽ có tên trong danh sách nam chính. Đáng tiếc câu chuyện của chúng ta hôm nay là một bát thức ăn cho cẩu độc thân ngọt ngào hấp dẫn, vì vậy hắn ta đành phải ngậm ngùi nhận vai nam phụ đáng ghét. Nói đến nhân vật này cũng phải kể thêm một chút về gia đình của nữ chính Hứa Nùng. Bố đi tù, mẹ tái giá với một đại gia ở thành bắc, anh trai kế luôn có ý đồ mờ ám với mình, Hứa Nùng lúc nào cũng sống trong nỗi sợ hãi. Bùi Ngọc vốn có tình yêu chiếm hữu với Hứa Nùng. Hắn luôn tự tin rằng cô yêu mình, mà dù cô không yêu cũng chẳng sao, hắn chỉ cần thể xác của cô là đủ. Tình yêu điên cuồng của hắn từ lâu đã bị Hứa Nùng nhận ra và bài xích. Cô muốn học đạo diễn, nhưng anh trai kế quỷ quyệt cùng với mẹ ruột ép cô phải theo học diễn xuất, trở thành một con búp bê tùy ý điều khiển. Vì vậy cô gái nhỏ mới âm thầm phản kháng, cố trở thành một sinh viên kém cỏi trong khoa biểu diễn. Và rồi trong lúc Hứa Nùng đang loay hoay trong cuộc sống bế tắc, nam chính Chu Khởi oanh liệt xuất hiện, tỏa hào quang chói mù mắt các vai phụ khác. Anh đúng là một thiên tài diễn xuất không qua trường lớp, diễn trọn vai thiếu gia giả nghèo, lừa được nữ chính, lừa luôn cả mẹ cô lẫn tên anh trai kế Bùi Ngọc. Nghèo cũng có cái giá của nghèo các bạn ạ. Bùi Ngọc và bà mẹ độc ác của nữ chính hẹn gặp Chu Khởi, ném tiền vào mặt bắt anh rời xa Hứa Nùng. Nếu đối với một người đàn ông nghèo có lòng tự trọng cao thì chắc chắn đã phủi mông bỏ đi, nhưng đây là đại thiếu gia nhà họ Chu, là người da mặt dày thứ hai thì không ai đứng nhất. Ép anh bỏ con mèo nhỏ nhà mình hả, vậy anh đi đăng ký với cô luôn, trở thành vợ chồng chính thức để xem ai còn dám chia rẽ. Nói vậy thôi chứ trong chỗ tối nam chính Chu Khởi của chúng ta cũng âm thầm lo sợ một ngày kia Hứa Nùng sẽ khám phá ra thân thế của anh. Anh không sợ gì hết, chỉ không muốn cô phải đau lòng khổ sở. Vì vậy trong ngày kết hôn, anh đã đem hết tất cả tài sản, xe, giấy tờ nhà nhét vào trong một cái hộp, trịnh trọng trao cho cô. Nhưng đại thiếu gia ngốc nghếch của chúng ta nào có ngờ đến mở Hứa Nùng cũng chẳng thèm, cất cái hộp vào trong ngăn tủ. Cô còn nghĩ, người nghèo như anh liệu có tài sản gì chứ, nếu có thì cũng phải tiết kiệm, coi như cô nhận tấm lòng là được. Vì vậy đến tận khi Bùi Ngọc và mẹ của Hứa Nùng tìm đến cửa "khuyên nhủ", nói hết sự thật về thân thế của anh để chia rẽ hai người, cô mới hốt hoảng mở chiếc hộp ấy ra. Sau đó, tất nhiên là cô vội vàng chạy tới chỗ anh để "xác nhận", khiến cho Chu thiếu không sợ trời không sợ đất lại bị một phen thót tim, gì cũng chẳng cần, mặt dày bám lấy cô cầu xin tha thứ. "Chúng ta ly hôn đi." Chu Khởi banh hàm, trên mặt đều là vẻ lạnh lùng nghiêm túc."Vợ à, em tức giận cũng được, muốn tra tấn hay dạy dỗ, anh sẽ không hai lời mà đáp ứng, nhưng chỉ có chuyện ly hôn này thì không được." Hai cổ tay Hứa Nùng bị anh nắm chặt giữ ở cạnh sườn, thân hình anh mạnh mẽ áp xuống người cô. Môi mỏng như có như không để bên môi cô, khi anh mở miệng, âm thanh trầm thấp mang theo dục vọng chiếm hữu không thể kiềm chế. "Muốn ly hôn? Trừ khi anh chết." (*) Đốt cháy lãng mạn, đổi lấy em.Chỉ mình em. Bởi vì đây là một cuốn truyện hết sức ngọt ngào, nên cái kết đảm bảo sẽ khiến cho các bạn đắm mình trong bể mật. Mô típ cô gái xinh đẹp giả xấu xí dường như đã quá quen thuộc trong ngôn tình rồi, nhưng cách dẫn dắt của tác giả khiến câu chuyện này nghe rất vô lí nhưng lại thuyết phục. Nhân vật càng gây ấn tượng mạnh đó là Chu Khởi, thiếu gia giả nghèo lừa tình con gái nhà người ta, để rồi bị nghiệp quật rơi vào bể tình không ngóc đầu lên nổi. "Cháy hết lãng mạn" có lẽ là lời nhắn nhủ của tác giả, nếu yêu hãy cuồng say, hãy cháy hết mình để không bao giờ phải hối hận. Như đại thiếu gia Chu Khởi, như cô bé mèo hoang ngốc nghếch Hứa Nùng, cuối cùng cũng có cái kết đẹp như cổ tích.***Thời gian nháy mắt đã tới cuối tháng. Bởi vì cùng Chu Khởi xác nhận quan hệ, cho nên gần đây thời gian riêng tư của Hứa Nùng cơ bản đều dành cho người bạn trai mới ra lò của mình, hiếm khi có buổi gặp gỡ nói chuyện với Trì Sa Sa và Lưu Ngải. Hôm nay tạm thời Chu Khởi có việc, không thể đưa Hứa Nùng tới lớp, cô hiếm có dịp rời nhà sớm đi tới trường, khi tới phòng học lớn còn hơn một tiếng nữa mới vào lớp. Hai người Lưu Ngải và Trì Sa Sa, thêm Hứa Nùng vào nhóm nhỏ Wechat, bình thường ở trong nhóm Hứa Nùng không nói nhiều, nhưng hai cô gái nói gì cô vẫn thấy. Thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ oán hận Hứa Nùng trọng sắc khinh bạn, con thuyền tình bạn của ba người vừa mới nổi lên, nếu như lại chìm xuống như vậy, ước chừng rất nhanh sẽ bị lật. Cơ bản Hứa Nùng từng kháng nghị qua với Chu Khởi, nhưng người đàn ông đó vẫn bày ra bộ dáng bị tổn thương, nói mỗi ngày cô đi học đã mất hơn nửa ngày, ngoại trừ đi học, cô còn muốn dành thời gian ôn tập quay phim và tìm tư liệu, thời gian dành cho mình cẩn thận nghĩ lại căn bản không có bao nhiêu. Nếu như hắn không giành giật từng giây từng phút, vậy người bạn trai là hắn một chút cảm giác tồn tại cũng không có. Hứa Nùng bị anh nói không thể nào tức giận được, đúng vậy, cô xác thực thường ở nhà tra tư liệu, đọc sách các loại, nhưng làm gì có lần nào anh an ổn để cho cô làm xong. Có hai lần cô đang xem bộ phim cũ, học tập thủ pháp quay phim, kết quả là đang xem phim cô cảm giác được áp bức phía sau lưng nên quay đầu lại nhìn, khi cô còn chưa kịp phòng bị, liền nhanh chóng quay đầu trở lại. Lần quay đầu này chẳng hề gì, trong mười mấy phút còn lại của bộ phim, cô gần như đều quấn quít trong nụ hôn nóng bỏng của Chu Khởi. Sau khi bộ phim kết thúc, anh cũng hôn xong, lại còn mặt dày ngồi ở bên cạnh cô, vừa trêu đùa tóc của cô, vừa cười xấu xa nói: ” Xong rồi, em tiếp tục đi, không làm phiền em nữa “ Tiếp tục gì chứ! Hứa Nùng tức giận muốn cắn người. Cho nên, hôm nay khó có cơ hội nắm bắt thời cơ Chu Khởi có việc, cô một chút cũng không do dự, trực tiếp đeo ba lô rời nhà đi sớm. Sau khi tới trường, cô còn đặc biệt ở trong Wechat của nhóm, nhắn tin cho Lưu Ngải và Trì Sa Sa, nói mình đã tới trường học. Hai cô gái nhìn thấy tin nhắn mới này, thậm chí ngay cả nhắn tin trả lời cũng không, ở trong ký túc xá vội vàng thu xếp mọi thứ xong cũng tới lớp sớm. Trong phòng học lúc này chỉ có một mình Hứa Nùng, cô ngồi ở hàng ghế sau cùng ở trong góc, đang đọc sách của khoa đạo diễn. Sau khi Lưu Ngải và Trì Sa Sa bước vào, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấy cô, nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn, đọc sách của cô, không nhịn được chế giễu cô. ” Đồng chí tiểu Hứa, yêu đương nồng nhiệt như vậy, còn không có đốt cháy người học sinh tốt là cậu, nói chuyện yêu đương lại còn chăm chỉ học hành như vậy! ” Đúng vậy, cậu như vậy khiến bọn tớ cảm thấy làm gì có tình yêu nào chịu nổi” Hứa Nùng ngẩng đầu nhìn hai người, bất đắc dĩ cười, “Không phải hai người nói tớ trọng sắc khinh bạn hay sao? Tớ sợ ngọt ngào nữa sẽ khiến các cậu nhớ” ” Trọng sắc khinh bạn và lơ là việc học bản chất có gì khác nhau chứ? “ Lưu Ngải vừa nói, vừa ngồi ở vị trí bên trái của Hứa Nùng, sau đó giành lấy quyển sách trên tay của cô, “bốp” một tiếng, cuốn sách được đặt ở trên bàn. “Hiện tại là thời gian chị em tốt tra khảo, không cho phép cậu lại làm những chuyện này” Trì Sa Sa ngồi ở phía bên phải của Hứa Nùng, mãnh liệt gật đầu: ” Đúng vậy, bọn tớ có hàng đống vấn đề muốn hỏi cậu” Hứa Nùng nhịn cười, nhìn hai người hỏi: ” Hai người muốn hỏi gì?” Lưu Ngải tỏ vẻ thần bí liếc mắt đánh giá Hứa Nùng, sau cùng ánh mắt dừng ở trên gò má non mịn, hồng hào của cô, trầm mặc rất lâu, sau đó nói với Trì Sa Sa. ” Tớ nhận thấy… Dường như cũng không cần hỏi gì, nhìn sắc mặt đồng chí tiểu Hứa của chúng ta, liền biết cậu ấy bị “tưới ướt ” tàn bạo như thế nào, đáp án đều viết ở trên mặt… “ Nghe thấy hai chữ ” tưới ướt “, trên mặt Hứa Nùng ngại ngùng, trong đầu không tự chủ nhớ tới hình ảnh Chu Khởi hôn sâu mình. Trong nháy mắt, hai gò má của cô có xu thế càng ngày càng nóng, liền nhanh chóng phủ nhận: ” Không có, cậu đừng nói bừa” ” Ây, ây, ây, đồng chí tiểu Hứa, có lẽ tớ nên lấy gương để cho cậu nhìn bộ dáng hiện tại của chính mình, trong mắt đều là sóng thu trong vắt ” Trì Sa Sa vừa nhìn chằm chằm Hứa Nùng, vừa khoa trương nói. Hứa Nùng bất đắc dĩ, trừng mắt nhìn hai người, “Hai người nhàm chán không có chuyện gì, đặc biệt nhắc tớ tới sớm là vì tìm tớ làm niềm vui?” Hai cô gái cũng biết đã đến lúc cần thu lại, cười hì hì trêu chọc Hứa Nùng hai câu, liền nhanh chóng chuyển chủ đề. ” Kỳ thực hôm nay chủ yếu là Sa Sa muốn hỏi cậu, cậu đã nghĩ tới ngày kia muốn tặng Chu đại soái ca quà sinh nhật gì chưa. Chu đại soái ca và xăm cánh tay nhà chúng ta, không phải sinh nhật cách nhau có mấy ngày thôi sao, cậu ấy không biết tặng gì, muốn tham khảo ý kiến của cậu.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cháy Hết Lãng Mạn PDF của tác giả Triệu Thập Dư nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.