Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phi Lai Hoành Khuyển

Cuộc gặp gỡ định mệnh lần đầu tiền, trong tâm trí hai người về hình ảnh của họ là:  Một người được xem như một tên lừa gạt có một trên đời. Một kẻ được xem là gã đàn ông cặn bã không có người thứ hai. Ngay lúc bốn mắt chạm nhau, trên trán đều viết bốn chữ lớn, “VÌ DÂN TRỪ HẠI”. Một câu chuyện tình yêu cảm động lòng người, cảm thiên động địa, cảm lạnh phát sốt, giữa một gã đàn ông cặn bã và một thằng nhóc lừa đảo. *** Review Nguyệt: Truyện này phải nói là cực cực cực hay. Không có âm mưu đấu đá nhau loạn xạ như nhiều truyện khác, cũng ko ngược lên bờ xuống ruộng gì, nhưng đọc rất thích, ko chán tí nào, cảm thấy như được hòa mình vào trong tác phẩm. Thụ (Tôn Vấn Cừ) lớn hơn công cỡ 10 tuổi, nhà giàu, tuy ko học ĐH nhưng mà là học bá (lười nhưng rất thông minh), giỏi cả cầm kì thi hoạ và làm gốm. Người thuộc tính “xà”, rất lười, lười đến độ sốt 40 độ C cũng lười đi bệnh viện  Cơ mà nhìn ảnh lười thế thôi chứ ảnh nhạy bén lắm, cái gì cũng biết nhưng chỉ lười nói ra. Công (Phương Trì) là một thanh niên trẻ, từ nhỏ đã sống độc lập nên rất hiểu chuyện, ít nói, giỏi thể thao, con người có tình có nghĩa. Lúc đầu công hiểu lầm thụ và thấy thụ quá cáo già + vô lại nên ghét thụ kinh khủng, nhìn thụ là chỉ muốn đập. Thụ thì thấy công thú vị nên thả thính triền miên )) Và rồi, dần dần công cũng đớp thính, nhưng quá trình cũng hơi ngược ngược tí tẹo. Ví dụ như có đoạn thụ hôn công một cái, công đấm thụ một cú ngay mắt rùi bỏ đi (mặc dù công cũng hơi cong cong nơi rùi). Ko ngược lắm nhưng có nhiều đoạn Vu Triết mô tả làm mình thấy thụ cô đơn đến xót lòng. Thụ thì ngoài mặt luôn cợt nhã, bất cần, nhưng nội tâm sâu xa, cũng biết đau biết buồn. Sau này khi công nhận ra tình cảm của mình đối với thụ thì yêu thụ lắm. Lúc mới vô học ĐH, có bạn học nọ cũng gay và “có vẻ” có ý với công, thụ cũng nhận thấy, công đùa là thụ ăn giấm sao. Thụ mới bảo là xưa này thụ chưa bao giờ ăn giấm với ai, nếu thụ cảm thấy người đó đã đổi lòng thì sẽ bỏ đi ngay, mà khi đi rồi là ko về nữa. Công nghe xong mới nói là nếu có một ngày thụ đổi lòng thì công vẫn sẽ tiếp tục bám theo thụ. Công cứ nghĩ tới thụ là kéo cờ, bạn thân của thụ đặt biệt danh cho công là “cây hẹ tinh” (cây hẹ có chức năng bổ thận tráng dương)  Tại vì công trẻ nên tinh lực dồi dào, có lần nhìn tay thụ ko thôi mà cũng kéo cờ ))))) Công yêu thụ bằng tình yêu của tuổi trẻ, rất nồng nhiệt, như ánh mặt trời sưởi ấm vậy. Còn tình yêu của thụ có thể ví như một dòng nước, nhẹ nhàng, ôn nhu, nhưng ko kém phần thâm tình. Lúc công công khai tình yêu của thụ với gia đình (ông bà nội của công), công ko cho thụ biết vì sợ thụ lo lắng và công ko muốn thụ bị gia đình mình nói nặng lời gì. Công giấu thụ nhưng thụ cũng suy đoán ra được, liền lái xe tới nhà ông bà của công, gặp riêng ông của công ra ngoài gặp (thụ quen ông bà của công) (thụ ko cho công biết mình đến vì thụ biết công ko muốn cho mình biết thì mình cứ giả vờ ko biết). Do chờ ông của công mà thụ đứng cả tiếng giữa trời gió lạnh đến sốt nặng, phải vào bệnh viện truyền dịch cả tuần, nhưng thụ giấu công vì thụ ko muốn công đau lòng. Ngọt ngào gì đâu, công thụ đều nghĩ cho nhau và làm việc trong âm thầm vì đối phương. Công thụ đều có cá tính riêng. Mình rất thích thụ trong này, rất nhạy bén, quá giỏi, rất độc lập, dứt khoát, tự làm nên sự nghiệp của mình, có ko ít khuyết điểm nhưng những thứ đó càng xây nên một hình tượng thụ đầy sức hút ko cưỡng lại được. Đối với truyện niên hạ, một trong những điều làm mình ko thích nhất là có nhiều đại thúc thụ mà tính tình y chang gái mới lớn, lơ ngơ như nai tơ, thấy mà phát rùng mình. Tôn Vấn Cừ hoàn toàn ko phải như thế, con mắt tinh đời, cáo già có thừa, luôn bình tĩnh, và cách cư xử đúng tuổi, nhưng mà ko kém phần đáng yêu. Một anh thụ như vậy thì có công nào có thể ko thích cơ chứ Truyện này mình cật lực đề cử, Mộc Mộc bên nhà Tử Linh Lan đang edit, mình thích quá nên đọc luôn QT. Nếu có một bộ khiến mình muốn đọc lại QT, đó chính là truyện này. ***   Đây là bộ “không phải hỗ công” đầu tiên mình đọc của Vu Triết =)))  “Phi lai hoành khuyển” là câu chuyện kể về chuyện tình của một cặp đôi hơn nhau khoảng hơn mười tuổi, Phương Trì và Tôn Vấn Cừ.  Nếu như nói Tát dã, hay Sói đi thành đôi cho mình cảm xúc chân thật về tuổi trẻ, thì Phi lai hoành khuyển lại mang màu sắc trưởng thành hơn một chút. Đó là mâu thuẫn trong việc lựa chọn nghề nghiệp, đó là những đấu tranh nội tâm khi chấp nhận bản ngã của chính mình, đó còn là nỗi day dứt khi  bắt buộc phải làm tổn thương những người yêu thương mình nhất… Nói qua về nội dung một chút: Câu chuyện bắt đầu bằng việc Tôn Vấn Cừ, một công tử (được cho là) ăn chơi đàng điếm lông bông không nghề nghiệp bị ném lên khu công trường làm việc 3 năm, sau khi trốn về liền gặp tình cũ dắt theo con trai đến đòi tiền =)) Con trai anh còn cao hơn cả anh, họ Phương tên Trì =))) Ban đầu Phương Trì chỉ nghe lời chị họ mình là Phương Ảnh, nghĩ rằng Tôn Vấn Cừ thực sự là một tiên khốn nạn lừa sắc lừa tình, nhưng sau quá trình (bắt buộc phải) tiếp xúc, Phương Trì nhận Tôn Vấn Cừ thực chất chỉ là một con rắn lười, lười đến mức không thể nào lười hơn, ngoài ra còn rất hút mèo. Nhưng Tôn Vấn Cừ nào chỉ có thế. Anh giống như củ hành tây, bóc một lớp lại hiện ra một lớp tươi đẹp hơn trước. Điều đó đã hấp dẫn Phương Trì, cho hắn động lực và can đảm để dám yêu. Đồng thời, sự táo bạo nhiệt liệt của tuổi trẻ ở Phương Trì cũng đã làm lay động Tôn Vấn Cừ, để cái con rắn lười nhác như anh cuối cùng cũng chịu bò ra khỏi vỏ, để yêu và được yêu. Trong câu chuyện này có hai điều mà mình rất thích, thứ nhất là sự mâu thuẫn của Tôn Vấn Cừ đối với nghề làm gốm, thứ hai là quá trình come out của Phương Trì. Tôn Vấn Cừ là người sinh ra trong gia đình có truyền thống làm gốm, cha anh lại là một nghệ nhân nổi tiếng, cho nên từ nhỏ anh đã được định hướng là người kế nghiệp. Từ rất sớm, Tôn Vấn Cừ đã bị bắt phải học những thứ mà cha anh cho rằng là cần thiết như thư pháp, hồ cầm, đai khái là cầm kì thi họa cái gì cũng tinh thông. Anh cũng được tiếp xúc với gốm khi còn rất nhỏ, bản thân anh cũng là người có thiên phú nên ai cũng đặt kì vọng vào anh, cho rằng anh sẽ là nghệ nhân nổi tiếng trong tương lai giống như cha mình. Nhưng ngược lại với những kì vọng ấy, Tôn Vấn Cừ khi lớn lên nhất quyết không chịu làm gốm. Những kĩ năng từ nhỏ đã tinh thông kia, những thứ mà người ta đều trầm trồ khi nhắc đến, anh lại cho rằng chỉ để làm màu. Tôn Vấn Cừ cự tuyệt gốm, cự tuyệt việc đi theo con đường đã được trải sẵn, thà rằng bị đuổi khỏi nhà, bị mắng là tên lông bông cũng nhất quyết không chịu làm theo lời cha mình. Nhưng Tôn Vấn Cừ có thật sự ghét gốm đến thế không? Thật ra là không. Ngược lại, anh còn có niềm đam mê đặc biệt với gốm. Chỉ là anh không muốn làm theo những khuôn phép ép buộc đầy cứng nhắc như cha, cái anh muốn là sự sáng tạo và tự do trong tâm hồn, trong mỗi sản phẩm anh tự tay làm ra. Mình nghĩ sự khác biệt này cũng giống như đập vỏ trứng và gà con tự nở vậy =))) Điều quan trọng khi làm việc là đam mê, chứ không phải là thúc ép. Được rồi, lan man hơi nhiều. Về Phương Trì, thật ra đây cũng là con người có mâu thuẫn. Bản thân hắn là gay, nhưng thoạt đầu hắn cự tuyệt điều này, thậm chí còn có thái độ chống đối. Hắn tỏ vẻ căm hận đồng tính, chẳng qua là vì hắn hận chính mình, hận cái bản ngã mà hắn không thể chọn lựa. Cuối cùng, bởi vì Tôn Vấn Cừ, hắn đã chấp nhận con người thật của bản thân một cách tự nguyện. Phương Trì là một người, nói thế nào nhỉ, giống như một ngọn đuốc cháy vĩnh cửu vậy. Hắn nóng bóng rực rỡ, thiêu đốt hết mình vì tình yêu, nhưng hắn cũng có sự mạnh mẽ và kiên định. Hắn vừa là người đàn ông trưởng thành, bả vai đủ rộng để người khác dựa vào, nhưng cũng vừa là một đứa trẻ ngây thơ đến đáng yêu (mấy anh công niên hạ hình như đều thế =))) Tất cả những điều đó tạo nên một Phương Trì dũng cảm, chân thành, khiến người khó tính như cha Tôn Vấn Cừ cũng phải âm thầm thừa nhận =)) Bên cạnh hai nhân vật chính, không thể không kể đến những nhân vật phụ không kém phần quan trọng. Đó là Tiếu Nhất Minh và Trình Mạc, CP phụ hết sức dễ thương =)) Đó là Mã Lợi, người anh em nối khố  luôn hiểu và ủng hộ Tôn Vấn Cừ, đó là mẹ Trình Mạc, người rõ ràng chẳng có mấy quan hệ gì đã giúp Phương Trì khuyên nhủ ông nội, để ông hiểu được và chấp nhận con người của Phương Trì,…Đó là ông nội và bà nội Phương Trì, hai người thân quan trọng nhất của hắn, đã mở lòng bao dung vì tình yêu dành cho cháu đã chiến thắng tất cả. Nói tóm lại, đây là một câu chuyện mình nghĩ là nên đọc một lần trong cuộc đời =)) Mời các bạn đón đọc Phi Lai Hoành Khuyển của tác giả Vu Triết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sát Phá Lang - Priest
Thiếu niên Trường Canh sinh sống nhiều năm nơi trấn nhỏ biên thùy không thể nào ngờ được rằng thân thế của mình lại ly kỳ như vậy. Bà góa chăm cậu lớn không phải mẹ ruột, cha nuôi tai điếc mắt mù đột nhiên lột xác thành An Định hầu danh chấn bốn phương, còn bản thân lại là con rồng cháu phượng. Rời trấn nhỏ tới kinh thành đô hội phồn hoa, những sóng gió gì đang chờ cậu ở phía trước? Là hoàng cung mưu đồ hiểm ác, ngươi gạt ta lừa. Là triều đình bè cánh đấu đá, tranh giành quyền lực. Là bốn bề địch vây, loạn trong giặc ngoài, dân chúng lầm than, sơn hà tàn tạ. Mà trong cơ thể cậu vẫn tiềm tàng kịch độc cùng lời nguyền ác nghiệt nhất thế gian: "Không ai yêu thương ngươi, không ai thật lòng đối xử tốt với ngươi, cho đến ngày sinh mạng chấm dứt, trong lòng ngươi sẽ chỉ có căm hận, hoài nghi, tính tình bạo ngược hung tàn, ham giết chóc, đi qua nơi nào nơi đó sẽ nổi mưa máu gió tanh, đã định sẽ khiến tất cả đám người kia không được chết tử tế." Trường Canh chẳng để tâm, bởi: "Dù là tới kinh thành cũng có nghĩa phụ chở che cho, ngươi không phải sợ." Cậu đã có bùa hộ mạng đây rồi! Mời các bạn đón đọc Sát Phá Lang của tác giả Priest.
Quạ Đen Quạ Trắng - Nhĩ Nhã
Truyện được biết dưới cái tên edit trên mạng là Hắc ô nha, Bạch ô nha. Tạ Lê Thần còn có tên gọi là quạ đen, bởi vì hắn chỉ diễn nhân vật phản diện, bề ngoài tuấn tà cùng giọng nói đặc biệt âm u khiến vai diễn của hắn tóat ra ánh sáng kì dị. Vinh Kính chẳng phải là diễn viên, hắn là vệ sĩ của Tạ Lê Thần, dưới còn mắt của Tạ Lê Thần, hắn là một con quạ trắng vừa thông minh xinh đẹp còn có cả một thân tuyệt kỹ. Tạ Lê Thần đóng phim chẳng qua là chơi đùa mà thôi, hắn có rất nhiều chuyện còn quang trọng hơn, dù sao, một diễn viên phổ thông thì đâu cần một siêu vệ sĩ kèm 24/7. Vinh Kính vốn là cảnh sát ưu tú nhất, nhận được một nhiệm vụ đặc biệt khiến hắn phải bảo hộ một đại mình tinh. Mà đại minh tinh đó tính cách cực kì xấu, gây chuyện thị phi rồi thì thôi lại còn ngày nào cũng tìm đủ cách để quấy rầy hắn! Mời các bạn đón đọc Quạ Đen Quạ Trắng của tác giả Nhĩ Nhã.
Mắt Bão - Sunness
“Mọi gia đình hạnh phúc đều có chung niềm hạnh phúc, nhưng mỗi gia đình bất hạnh lại mang một nỗi bất hạnh riêng” - "Mắt bão" chính là câu chuyện cảm động về cặp vợ chồng trẻ mang nỗi bất hạnh đặc biệt như thế. Trải qua bao khổ đau mất mát và ám ảnh tâm lý, họ vẫn bên nhau bền chặt, quyết không buông rời. Không chỉ là khúc ca cảm động về tình cảm gia đình, Mắt bão còn khiến người đọc trăn trở về ranh giới giữa Thiện và Ác, giữa Trắng và Đen, đồng thời đề cao chính nghĩa, sự khoan hồng thứ tha đối với những con người biết ăn năn hối cải, và lòng cảm thông nhân ái với những số phận khốn khổ bị đẩy vào bước đường cùng. Dù có những khoảnh khắc day dứt xót xa đến ám ảnh, nhưng câu chuyện vẫn đẹp nao lòng, bởi bao phủ lên tất thảy những đau thương kia chính là tình cảm con người thiêng liêng nhất. *** Trích dẫn nổi bật: "Lỡ như một ngày nào đó anh không tìm được em nữa, em mong anh hãy nhớ lấy câu này. Em yêu anh, em hi vọng anh vui vẻ. Nhưng nếu nỗi 'hi vọng' kia sẽ khiến anh đau khổ, em thà rằng anh buông tay đi." “Chúng ta thường nghĩ rằng nắm giữ mới khiến mình trở nên mạnh mẽ, nhưng đôi khi, mạnh mẽ lại là chính lúc ta buông tay.” Mời các bạn đón đọc Mắt Bão của tác giả Sunness.
Đại Đế Cơ - Hi Hành
Nữ chủ Tiết Thanh từ hiện đại xuyên vào một thiếu niên 13 tuổi là nữ giả nam trang. Thân phận hiện tại của nữ chủ có thể là đế cơ, vì bị mưu hại vào 7 năm nên được các trung thần cứu và che giấu thân phận ở dân gian. Nói có thể là vì chưa chính thức xác định, Hi Hành lộ ra một số bí mật có thể làm chao đảo thân phận đế cơ của nữ chủ sau này. Kiếp trước của nữ chủ cũng chỉ được Hi Hành giới thiệu sơ sài. Là con nhà gái nhà giàu bình thường, đến năm 16 tuổi thì ông ngoại và cha mẹ lần lượt qua đời. Tiết Thanh phát hiện đây là âm mưu của người khác, nên học làm sát thủ để trả thù. Sau khi trả thù xong thì tiếp tục làm nghề sát thủ để mưu sinh, cho đến khi gặp tai nạn trên không rồi xuyên qua. Không biết kiếp trước nữ chủ đã trải qua cuộc sống như thế nào, chỉ biết là nữ chủ đã trải qua một đoạn thời gian 5 năm học làm sát thủ rất cực khổ, cực khổ đến nỗi nữ chủ không nguyện ý thử lại một lần nữa. Sau khi xuyên qua, nữ chủ bề ngoài có tính cách rất ôn hoà và thiện lương, hay cười, siêng năng chăm học, rất quí trọng cuộc sống hiện tại và quyết định tương lai sẽ làm một tiên sinh dạy học. Nhưng thực tế người đọc có thể cảm giác trong nội tâm của nữ chủ có hai loại tính cách bất đồng. Một loại tính cách rất hài hước và trẻ con, có cảm giác như đây là tính cách của nữ chủ trước 16 tuổi ở kiếp trước. Một loại tính cách khác là suy nghĩ và mưu tính rất sâu xa, quan sát kĩ lưỡng mọi chi tiết và suy tính rất cẩn thận trong mỗi bước đi, rất phù hợp với tính cách của một sát thủ. Nữ chủ có thể “nhất tâm nhị dụng” (có thể làm hay suy nghĩ 2 chuyện cùng một lúc) nên cho mình là Tiểu Long Nữ, khi biết mình nữ giả nam trang thì lại nói mình là Châu Bá Thông, đến khi nhém tàn tật một cánh tay thì lại cho mình là Dương Quá. Nữ chủ học tập rất siêng năng và nghiêm túc nên tiến bộ không ngừng, khi được tiên sinh khen thì nói mình là Văn Khúc Tinh hạ phàm. Nói chung nữ chủ đôi khi tính cách và hành động rất buồn cười, có thể vô sỉ không đổi sắc mặt tự khen mình, rồi nghiêm túc nói hưu nói vượn, nói dối không cần suy nghĩ. Tính cách thứ hai của nữ chủ được Hi Hành thể hiện rất tài tình. Hiện nay nữ chủ vẫn chưa biết về thân phận thật sự của mình, nhưng chỉ cần quan sát hành động của người xung quanh, nữ chủ đã có thể đưa ra suy đoán khá chuẩn. Đôi khi nữ chủ làm một số việc khiến người đọc cho rằng bốc đồng, xuất phát từ bản năng nhưng nếu đọc đi đọc lại các hành động từ ban đầu của nữ chủ sẽ nhận ra nữ chủ đã suy tính rất cẩn thận. Đây cũng là điểm độc đáo trong phong cách viết truyện lần này của Hi Hành. Trong truyện, tác giả thường chôn dấu một số gợi ý về các việc xảy ra tiếp theo chỉ bằng một câu văn ngắn, hay đôi khi là một số từ ngữ nhỏ. Tình tiết thay đổi bất ngờ không theo suy đoán của người đọc, nhưng khi đọc kĩ lại những chương trước, có thể nhận ra tác giả đã gợi ý ở đó. Điều này khiến cho dân tình xôn xao trên diễn đàn thảo luận truyện, nên mỗi khi phát hiện ra một chi tiết nhỏ khác thường, mọi người sẽ ào ào đi dự đoán tình huống tiếp theo sẽ là gì, vì sao Hi Hành viết như vậy. Đây là cảm giác khá mới lạ khi theo dõi một câu chuyện. Một điểm đặc biệt khác của truyện là công năng sao chép thơ của nữ chủ. Cũng giống như các nữ chủ xuyên không khác, Tiết Thanh cũng được Hi Hành dành cho hào quang tài làm thơ tuyệt đỉnh. Điều khác biệt là nữ chủ lần này mỗi lần làm thơ là vì có mục đích hoặc lí do đặc biệt. Và mỗi bài thơ được sử dụng trong truyện rất hợp với hoàn cảnh và rất có ý nghĩa, cho thấy Hi Hành rất dụng tâm trong việc này. Ví dụ như khi Tiết Thanh lần đầu đi học là ở một thảo đường đơn sơ rách nát, Hi Hành sử dụng bài thơ “Lậu thất minh” của Lưu Vũ Tích, là bài thơ nói về phòng ở đơn sơ. Trong hội đua thuyền, tác giả sẽ sử dụng Đua Thuyền Ca. Khi chửi Liêu Thừa là cẩu quan, hay khi nói về thiếu niên hiệp khí, hoặc là thơ đưa tiễn tù phạm  đều sử dụng thơ phù hợp với hoàn cảnh. Nếu các truyện trước đây của Hi Hành chỉ xoay quanh nữ chủ, thì truyện này được tác giả mở rộng cốt truyện xoay quanh về việc phe phái đấu tranh giành ngôi trong triều đình, mà quan trọng nhất đó là thân phận đế cơ của nữ chủ. Trong khi nữ chủ hoàn toàn vô tư không có tham vọng, Hi Hành lại khiến cho các nhân vật xung quanh nàng tạo thành một trận phong ba và từ từ lôi kéo nữ chủ vào tâm bão. Hiện nay có rất nhiều phe phái và nhân vật chủ chốt đã lên sàng, được tóm tắt như sau: Nữ chủ và các thiếu niên: thiếu niên vô tư, có hào khí nhưng không tham vọng, mọi người đều ra sức học tập cho tương lai, đôi khi có tranh cãi nhưng chỉ là trò chơi trẻ con. Nhưng khi có việc lớn thì nghĩa bất dung từ đi làm việc. Hiện tại chưa có ai liên quan về phe phái tranh đoạt trong triều đình. Đám người Ngũ Đố Quân: phe bảo hoàng, che chở đế cơ và muốn giúp nàng lên ngôi, nữ chủ hoàn toàn không biết về đám người này. Đám người Tần Đàm Công và Thái Hậu: phe phản nghịch, đã giết tiên hoàng và tiên hoàng hậu, đưa tiểu hoàng đế lên ngôi, hiện truy tìm giết đế cơ. Thái giám Tông Chu vào thái giám Liêu Thừa của phe này đã từng đối đầu với nữ chủ và bị đá xuống đài. Đám người Hoàng Sa Đạo: bị phe phản nghịch tàn sát vào 7 năm trước, đang tìm cách trả thù đám người Tần Đàm Công, chưa có liên hệ gì với nữ chủ. Phe còn lại trong triều đình: trung thành với tiên hoàng và triều đình, thường tranh chấp với đám người Tần Đàm Công, có lẽ chưa biết về việc đế cơ còn sống. Tây Lương quốc: từng có chiến tranh với Đại Chu, thua bởi Tần Đàm Công. Hiện nay có Thái Tử rất tài giỏi. Tác giả đến giờ chưa đề cập ảnh hưởng của Tây Lương quốc đối với ngôi vị đế cơ của Đại Chu. Tứ Hạt tiên sinh: dạy học tiên sinh của nữ chủ, thân phận có thể là Tứ Đại Sư của Hoàng Tự, mục đích dạy học cho người đăng cơ tiếp theo của Đại Chu. Nói tóm lại, truyện tuy chỉ mới đi được khoảng 1/3, 1/4 đoạn đường nhưng đã gây ấn tượng mạnh về nội dung, cốt truyện và phong cách hành văn. . Ngòi bút của Hi Hành đã tiến lên một tầm cao mới trong Đại Đế Cơ, vận dụng uyển chuyển sự hài hước, lém lỉnh trong đối thoại, tinh tế trong miêu tả nội tâm và âm mưu tính toán, ngòi bút miêu tả sống động khiến khiến người đọc cảm giác mình như đang xem phim hơn là đọc truyện. Đôi khi hài hước với các tình huống dở khóc dở cười, đôi khi lại hào khí khiến người rung động, ngưỡng mộ, đôi khi nguy hiểm khiến người giật mình, thót tim, đôi khi u ám khiến người lo sợ, rồi lại chính nghĩa luôn chiến thắng khiến người sảng khoái. Mời các bạn đón đọc Đại Đế Cơ của tác giả Hi Hành.