Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đời Này Kiếp Này

“Đời này kiếp này” của Phỉ Ngã Tư Tồn – đọc một nửa cũng đã tức ói máu cho coi. Gần đây mình có đọc kha khá truyện nhưng nói chung đa phần đều bị mình dừng dang dở. Lý do là mình rất lười và mình cũng đang ôn thi tốt nghiệp nên không tập trung lắm, đa phần đều đọc giữa chừng rồi mình đánh dấu lại, hi vọng “đọc sau khi nhớ ra”…  Quay lại chủ đề chính là Review. Đời này kiếp này là một trong những truyện khiến mình đọc có phân nửa đã tức ói máu muốn review ngay, nhưng vì để nó có chất lượng một chút, mình cố gắng đọc hết.  Đọc truyện này tất cả là vì Kỷ Nam Phương Diệp Thận Thủ là tiểu thư con nhà giàu lại là con một, lớn lên cùng với các anh họ và Kỷ Nam Phương. Mình đọc truyện này là vì Kỷ Nam Phương, đọc xong mới biết khóc cũng vì anh, cười vì anh. Nếu như có thể nhập vào Thủ Thủ, tôi nhất định sẽ yêu anh, bởi vì anh quá tốt, tốt đến mức khiến cho con người ta tan nát lòng. Mình thực sự rất ghét Thủ Thủ, anh làm nhiều điều vì cô như vậy, cô cũng chẳng mảy may động tâm đến, cô thật quá tàn nhẫn. Có đôi lúc tình tiết cẩu huyết đến nỗi chỉ muốn lao vào xé xác cô ra, nhưng lại không làm được, bởi mình không có năng lực xuyên vào tiểu thuyết, nếu có chắc mình đã không phải bức xúc thế này. Tóm lại Sau cùng tôi vẫn cảm thấy không hài lòng lắm với kết thúc truyện, tôi muốn Thủ Thủ nhận ra được sự ích kỉ, cố chấp trong tình yêu, muốn Nam Phương nói lời yêu với Thủ Thủ.. Đời này kiếp này – Phỉ Ngã Tư Tồn: 7.25/10 Mình dựa vào một số điểm mạnh yếu để đánh giá nên không thể nào chính xác tuyệt đối được. Mỗi người một ý, yêu ghét khác biệt, số điểm này là ý kiến riêng của mình dành cho tác phẩm. Ai ném đá thì chịu thôi. Nằm trong bộ hệ liệt về tứ thiếu kinh thành, có lẽ vì thế nên mới được “may mắn” cho HE ở ngoại truyện. Nữ chính là kiểu nhân vật dễ khiến người ta ghét, nam chính là kiểu khiến người ta thương. Nhiều review trên mạng bảo Kỷ Nam Phương xứng đáng có được hạnh phúc với Thủ Thủ (hé mở ở ngoại truyện cuối 1 tí), mình k phản bác nhưng cũng k thích Thủ Thủ quay về, thích TT bên vạnh Diệp Trường Ninh hơn. K phủ nhận KNP yêu Thủ Thủ thật lòng nhưng tại sao anh lại dây dưa với vô số cô gái khác, làm màu cho TT thấy k nói cái này là chơi gái hàng thật giá thật kể cả trc và sau kết hôn, kể cả khi mình đang rất yêu vợ, vì thế k trách TT k thấy bên anh an toàn và mọi đau khổ là do anh tự chuốc lấy. Đọc đến chương 11 mình đã từng có ý nghĩ sẽ tác thành cho Thủ Thủ và Dịch Trường Ninh vì tôi giống anh nghĩ rằng họ sẽ hạnh phúc.  Mọi người review nói TT do dc nuông chiều nên không thấy tình cảm của mọi người đối với mình, mặc dù bố TT vẫn rất nuông chiều con nhung hành động ngoại tình có con riêng bên ngoài trong suốt bao nhiêu năm và k có dấu hiệu dừng lại, ông phản bội lại tình cảm nồng nhiệt của tuổi trẻ đv mẹ TT khiến cho 1 cô bé thích sach sẽ shock nặng, bố đã vậy chồng cũng vậy, DTN trở về với tấm lòng trc sau như 1 của anh sao k khiến TT quyết định li hôn. Kết thúc vẫn lằng nhằng giữa thằng chồng và mối tình đầu. Truyện sẽ 10 đ nếu tác giả giải quyết mọi khúc mắc cho thoả mãn độc giả. Đọc mà ức. Lý do khiến mình cho điểm truyện không cao là vì nội dung diễn biến hơi gấp, đôi chỗ chẳng logic tí nào, có cảm giác như tác giả không chăm chút cho truyện lắm. Đánh giá chung. Đã có rất nhiền người mua sách online. Họ cũng đánh giá rất cao nội dung cũng như bày tỏ ý kiến của họ về sản phẩm. Sau đây là những đánh giá của người dùng. Hy vọng mọi người cùng đón đọc và góp thêm nhiều ý kiến khác mà bạn đã rút ra được từ cuốn sách bổ ích này. Đánh giá của người dùng trên Fahasa Đọc một vài truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn, truyện nào cũng ngược khiến tôi khóc lên khóc xuống, thà rằng cứ ngược quá trình chứ đừng ngược kết quả, đằng này mẹ kế lại ngược cả quá trình rồi cũng ngược luôn kết quả. Đời này kiếp này chính là một cuốn sách khiến người đọc đau lòng và ám ảnh không dứt như vậy. Trong truyện này, tôi thích nhất là Kỷ Nam Phương, một chàng trai bề ngoài phong lưu, đào hoa nhưng bên trong lại dành cả trái tim cho Thủ Thủ, là người bên ngoài và bên trong một trời một vực, nếu yêu Thủ Thủ thì cứ nói là yêu, tại sao cứ phải làm những việc trái lòng khiến cả người cả mình đều đau khổ như vậy. Tôi cũng rất thích Dịch Trường Ninh, đầu tiên sau khi đọc mấy chương đầu biết anh rời xa Thủ Thủ chỉ bằng một lời nói chán, tôi đã thực sự cảm thấy giận, và cũng cảm thấy may mắn, vì anh không đáng để được làm chàng nam phụ lưu lại trong lòng bạn đọc, nhưng hóa ra đằng sau sự rời xa Thủ Thủ là một trái tim với đầy chất chứa tình yêu và bao dung, vì để người con gái mình yêu được hạnh phúc mà lựa chọn rời xa. Tình yêu của anh cũng giống Kỷ Nam Phương, không thể nói tình bên nào đậm sâu hơn bên nào, cũng không thể nói trong lòng ai đau khổ chịu đựng hơn ai. Có lẽ điều khiến tôi nuối tiếc ở tác phẩm này chính là cái cách Phỉ Ngã Tư Tồn xây dựng tính cách nữ chính Thủ Thủ. Biết rằng cô lưu luyến mối tình đầu, cũng biết rằng cô đã từng yêu Trường Ninh nhiều bao nhiêu, nhưng tại sao khi đã kết hôn rồi sống chung Với Kỷ Nam Phương vẫn chỉ hướng về mối tình đầu đã từng rời xa mà không hề ngoảnh lại người luôn chờ đợi mình ở phía sau như thế. Rốt cuộc, ở kết thúc truyện, Thủ Thủ chọn ai vẫn là một câu hỏi lớn. Liệu rằng cô sẽ chọn Dịch Trường Ninh với mối tình đầu đầy hy sinh hay một tình yêu đầy cao thượng của Kỷ Nam Phương? Các bạn hãy thử đọc và cảm nhận nhé. Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Diệp Thận Thủ là cô con gái luôn được nuông chiều của Diệp gia. Có thể nói cô chính là công chúa nhỏ, được mọi người hết sức cưng chiều, cuộc đời tưởng như đã rất mĩ mãn. Thế nhưng cô lại gặp Dịch Trường Ninh, đem lòng yêu anh, sau đó được trải qua tình yêu, biết thế nào là hạnh phúc, cũng biết thế nào là đau khổ. Dịch Trường Ninh chính là cố chấp của Thủ Thủ. Dù anh tự động rời bỏ, nhưng cô vẫn luôn nhớ đến anh. Trái tim dường như không đủ sức chứa thêm một ai khác. Giống như ai đó đã nói rằng :"Tôi đã dành hết tình cảm để yêu người ấy, cho nên không còn đủ sức yêu ai khác nữa." Kỷ Nam Phương là bạn của anh trai Thủ Thủ, cũng được coi là đã chứng kiến cô trưởng thành. Anh cũng không biết mình đã yêu Thủ Thủ từ lúc nào. Biết rõ trong lòng Diệp Thận Thủ có Dịch Trường Ninh, nhưng Kỷ Nam Phương vẫn tỉ mỉ chăm sóc, lo lắng cho cô. Trước mặt mọi người, anh là đại thiếu gia bất cần, nhưng khi đứng trước Thủ Thủ, nhìn thấy cô rơi lệ, lại trở nên luống cuống không biết phải làm sao. Càng trưởng thành, Thủ Thủ lại càng nhận ra, thực ra xung quanh mình không phải đều là hạnh phúc như đã nghĩ. Những người cô yêu mến đều có vết thương trong lòng. Diệp Thận Khoan bề ngoài luôn sôi nổi phóng khoáng, nhưng lại mang một mối tình vô vọng. Có lần anh đã lộ vẻ mềm yếu trước Thủ Thủ mà nói ra tâm sự : "Mây thường trôi nhanh, còn pha lê thì dễ vỡ. Những thứ tốt đẹp trên đời này đều khó lòng tồn tại lâu bền được". Mẹ cô cũng đã vấp ngã trong tình yêu với người cha luôn yêu thương cô hết mực. Thì ra gia đình cô không phải rất tốt đẹp. Diệp Thận Thủ đã đủ lớn để hiểu những chuyện ấy, nhưng lại không hiểu tình yêu của Kỷ Nam Phương dành cho cô lớn đến nhường nào. Khi đọc "Đời này kiếp này", có một độc giả nói, đã khóc khi đọc đến đoạn Kỷ Nam Phương mang hai chiếc áo lồng vào nhau, mắng Diệp Thận Thủ là tàn nhẫn. Dịch Trường Ninh căn bản không thể so với Kỷ Nam Phương. Thực ra trong tình yêu, không thể so bì như vậy. Nhưng không thể phủ nhận tình yêu của Kỷ Nam Phương dành cho Thủ Thủ hơn Dịch  Trường Ninh nhiều lắm. Anh không chạy trốn khi biết sự thật, chỉ yên lặng ở cạnh vỗ về, an ủi Thủ Thủ, chờ một ngày cô vì anh cảm động. Nhưng cuối cùng Diệp Thận Thủ vẫn dứt khoát đi cùng Dịch Trường Ninh. Không ai biết lúc đó Kỷ Nam Phương đau lòng thế nào.  Trích chương 16 :  "Anh về phòng ngủ, cẩn thận trải phẳng áo ngủ lên giường, khăn quàng cổ cũng vuốt cho phẳng phiu, đầu ngón tay dường như còn cảm nhận được sự mềm mại, giống với hương thơm có vị ngọt dịu từ cô. Anh ngồi một lúc, cuối cùng lấy áo ngủ của chính mình ra, anh lồng chiếc áo ấy bên ngoài bộ áo ngủ hình gấu kẻ ca rô kia, rồi lấy cả chiếc khăn đặt xen giữa hai bộ quần áo, bởi vì, mỗi một trái tim trên đó, đều là tự tay anh vẽ lên. Anh biết hành động này hoàn toàn vô nghĩa, nhưng hai bộ quần áo lồng vào nhau, dường như một người đang ôm trọn lấy một người, thân thiết không khoảng cách, thực ra bởi vì cô không thích nên anh hình như chưa từng được ôm cô như thế. Hai năm trước, toàn quốc công chiếu Brokeback Mountaincủa Lý An, trong nước không xem được, vừa hay anh có việc đến Hồng Kông, thế là cô cũng đi theo, chỉ để xem bộ phim ấy. Lúc phim chiếu đoạn Ennis ôm chiếc áo của Jack, cô khóc đến nức nở, anh đưa khăn giấy cho cô, chỉ cảm thấy rõ tức cười: “Đến nỗi thế không?” Cô lau đôi mắt đã khóc đến đỏ quạnh, hung hăng trợn mắt với anh: “Anh thì hiểu cái gì?” Thực ra Kỷ Nam Phương rất hiểu, nhưng Thủ Thủ lại không tin điều đó. Bởi vì hết cách, thế nên chỉ đành dùng đến cách này, hèn mọn như thế, dè dặt như thế, dường như hai con người luôn ở bên nhau, dường như hai con người đã thật sự ở bên nhau. Cũng như những tưởng niệm tuyệt vọng, thực ra vốn dĩ đã là những tham vọng không thể nào đạt được. Đời này kiếp này, mãi không biệt ly." Trong sách xuất bản, câu chuyện của cả hai chỉ dừng lại ở đó. Cảm thấy rất đau lòng cho Kỷ Nam Phương. Khi lên mạng tìm được ngoại truyện, lại là lúc hai người cùng nhau ở một chỗ. Phỉ Ngã Tư Tồn không viết kĩ và rõ ràng lí do Thủ Thủ quay lại, nhưng họ cuối cùng cũng đã về cùng một chỗ, như thế là đủ. Đời này kiếp này được ở bên nhau. Mời các bạn đón đọc Đời Này Kiếp Này của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mộc Cẩn Hoa Tây Nguyệt Cẩm Tú - Hải Phiêu Tuyết
Nếu như mỗi ngày được dựa vào vai chàng, cùng nhau làm những việc nhỏ, cùng chàng từ từ già đi...chính là điều hạnh phúc nhất. Đi lầm vào thế giới loạn lạc, Mộc Cẩn phải làm sao để bảo vệ người mà mình yêu. Nội dung vắn tắt (Spoiler) Một tình yêu say đắm lúc tuổi trẻ sôi nổi, một cuộc biệt ly không thể lường trước, một đời bên nhau bất ly bất khí (1), một mảnh tình thâm trọn kiếp không thể quên. Cô gái hiện đại Mộc Cẩn trọng tình trọng nghĩa, lòng ẩn trí tuệ, luôn kiên định phấn đấu, xuyên về Đại Hưng vương triều. Bởi một chén canh Mạnh bà mà ở kiếp này nàng bị đầu thai vào nhầm chỗ, bị bán đi, bị ức hiếp. Vì một sai lầm tình cảm ở kiếp trước khiến nhân sinh kiếp này rối loạn. Với tình yêu, Mộc Cẩn cũng không được như ý (2). Đối mặt với một Phi Giác điên cuồng, Tiểu Bạch thâm trầm, nhị ca ẩn nhẫn cùng Nguyệt Dung tàn độc, bốn nam chính đại diện cho bốn loại ái tình: tình yêu đơn thuần, tình yêu có mục đích, tình yêu kín đáo, và tình yêu cưỡng ép, nàng sẽ phải lựa chọn thế nào? Liệu nàng có được ở bên người mình yêu suốt đời không? Thâm ái thuần tình đều có trong “Mộc Cẩn Hoa Tây Nguyệt Cẩm Tú” -*-*-*-*-*- Thế kỷ 21, Mạnh Dĩnh đi công tác về bắt gặp chồng mình ngoại tình, trong lúc phẫn nộ thì gặp phải tai nạn giao thông. Do duyên phận mà nàng quen được quỷ sai đầu trâu mặt ngựa của địa phủ cùng tên oan gia yêu tiên(3) mắt tím Tử Vi Thiên Vương – Tử Phù. Mạnh Dĩnh ôm mộng trở thành một thiên kim tiểu thư giàu sang phú quý lại bị Tử Phù ép đẩy xuống trần gian. Sau khi đầu thai, Mạnh Dĩnh nay đổi tên thành Hoa Mộc Cẩn, vừa mở mắt, nhìn thấy đầu tiên là một căn phòng cũ nát, một đôi nam nữ mặt mày xanh xao… Nàng khóc thét, lời võ lâm tiền bối quả như châu ngọc, oan gia nên giải không nên kết. Đã không được đầu thai vào nhà giàu có thì thôi cũng đành chịu. Nhưng cái tên yêu nghiệt mắt tím kia không chỉ khiến nàng rơi nhầm vào cái xóm nghèo rớt này, trở thành nữ chính xuyên qua ít được yêu thích nhất lại còn làm nàng tưởng rằng hắn đầu thai làm muội muội song sinh Hoa Cẩm Tú… Mạnh Dĩnh rơi lệ bi thống hét lên: trời ơi, đất ơi, thiên sứ đại ca mau tới cứu ta!! Không còn cách nào, Hoa Mộc Cẩn đành phải dẫn theo muội muội Cẩm Tú xinh đẹp bôn ba khắp nơi. Những dục vọng, dã tâm, giết chóc, vương vị, quyền lợi đan xen trong những năm cuối Đông Đình cùng những đau buồn cay đắng khi đứng giữa ba nam nhân thần bí, tất cả đã thay đổi hoàn toàn số phận của tỷ muội họ Hoa. -*-*-*-*-*- … Ta nuốt xuống một ngụm canh Mạnh bà tựa rượu mà không phải rượu kia, một ngụm này đủ hết ngũ vị chua cay ngọt đắng hệt như nhân sinh kiếp trước. … Đôi mắt tím xinh đẹp kia liếc ta một cái, hắn cười nói: “Kiếp sau tịch mịch quá, dù sao cũng nên tìm một người theo hầu hạ ta.” … Người thiếu niên ấy thâm sâu như đầm vắng, ánh mắt lấp lánh nhìn ta: “Bước chân vào Nguyên gia này đã do vận mệnh định trước rồi. Huynh vẫn luôn coi tứ muội là tri kỷ, chẳng biết muội nghĩ thế nào?” … Thiếu niên ấy vận một thân bạch y, tà áo tung bay tựa thần tiên, hắn ngồi trên xe lăn, vừa nhìn mặt hồ gợn sóng nước, nhẹ nhàng nói: “Cô không cần cảm tạ ta, nếu hôm nay ta cứu cô thì cô phải tự hiểu rõ mệnh này đã là của ta, đến một ngày nào đó ắt sẽ đòi lại.” … Mái tóc đỏ rối tung của hắn tựa như vải gấm, hắn nắm chặt tay ta, đôi mắt màu rượu nhìn thẳng vào mắt ta: “Mộc nha đầu, nàng phải nhớ, nàng không được vứt bỏ ta, ngay cả chết cũng không được bỏ ta…” … Những năm cuối Đông Đình, dục vọng, dã tâm, giết chóc, vương vị, quyền lợi đan xen cùng máu mủ tình thân, tình bằng hữu đáng quý. Còn có một mối tình đã được định trước, tuy đẹp đẽ nhưng lại thê lương… Bước nhầm vào loạn thế phong vân, đối mặt với thiết huyết sơn hà nhưng trong lòng chỉ khao khát một khúc “Trường tương thủ”. Hoa Tây phu nhân, nên đi về đâu… -*-*-*-*-*- (1) bất ly bất khí: ý là vĩnh viễn bên nhau, mãi chẳng phân ly. Đây là nửa câu được khắc trên chiếc khóa vàng của Tiết Bảo Thoa trong tác phẩm “Hồng Lâu Mộng”. Cả câu là “Bất ly bất khí, phương linh vĩnh kế” (không xa lìa, không rời bỏ, tuổi thơm được lâu bền mãi), hợp với tám chữ khắc trên viên ngọc của Giả Bảo Ngọc “Mạc thất mạc vong, tiên thọ hằng xương” (đừng đánh mất, đừng bỏ quên, tuổi tiên được khoẻ mạnh mãi) thành một câu đối, vì vậy mà có thuyết “kim ngọc lương duyên”. (2) nguyên văn là “thân bất do kỷ” (3)yêu tiên: nửa yêu nửa tiên *** Ba người chúng tôi tiếp tục dùng cách cải trang, mạo hiểm tới được Bá châu. Quả nhiên trên tường thành treo đầy thi thể của binh sĩ Dự Cương gia đã khô lại vì để nhiều ngày. Tin tức hỏi thăm được nghe còn tệ hơn cả hồi ở Lô châu, Dự Cương thân vương cùng thuộc hạ còn sót lại đã xông vào nơi hoang dã đầy khí độc để nhặt xác cho những người khác. Cơ bản là Nam Chiếu đã kết thúc cuộc nội loạn được lịch sử gọi là quốc biến Mậu Thân. Sắc mặt của Đoàn Nguyệt Dung càng thêm u ám. “Tin tức này chắc gì đã là thật, có lẽ do Quang Nghĩa vương muốn ổn định lòng người thôi. Binh sĩ của Dự Cương gia đều là lính tinh nhuệ ở Nam Chiếu, vậy nên lần này cha ngươi phản loạn cũng khiến nguyên khí Nam Chiếu tổn thương nặng nề. Hiện nay Nguyên gia và Đậu gia lấy ranh giới bờ sông chia hai bên nam bắc để cai trị, bất kể là Nguyên gia hay Đậu gia, nhà nào thua trận cũng sẽ bỏ chạy về phương nam, rất có khả năng sẽ xâm lấn Nam Chiếu. Vì vậy chắc chắn ông ta sẽ không tiêu tốn một lượng lớn binh sĩ để truy kích phụ thân ngươi ở nơi đầy khí độc gì đó. Quang Nghĩa ắt không ngờ được ngươi lại dám lẻn vào Kiềm Trung, không bằng chúng ta đi đường vòng tiến vào quận Lan. Nơi ấy chính là nơi đầy khí độc, nếu cha ngươi thực sự vào mà không ra được, chúng ta sẽ nghĩ kế sách khác, còn nếu ông ấy ra được thì chẳng phải ngươi có thể gặp lại ông ấy sao?” Y gật đầu đáp: “Kế này rất tốt.” Vì vậy ba người chúng tôi lại trải qua vô vàn cực khổ để tiến về phương nam. Ngày hôm đó, chúng tôi tới vùng đất có tên là quận Lan ở Kiềm Trung, bắt gặp cảnh núi non uốn lượn như một con rồng lớn đang nằm, rừng rậm xanh ngát, khi thì hùng vĩ, lúc lại tú lệ. Dạo bước trong khu rừng trên đỉnh núi, phía trên đầu toàn là những cây cây lớn tuổi thọ cả trăm năm, gió mát thổi lại từ đằng trước. Giữa bức màn màu xanh biếc lại thấy những bông hoa hiếm gặp đua nhau khoe sắc, đong đưa theo gió, tỏa hương thơm khắp nơi, vạn loài chim cùng cất tiếng hót véo von tựa tiếng ngọc rơi, thật giống như đang lạc vào một khu vườn trên núi tiên. ... Mời các bạn đón đọc Mộc Cẩn Hoa Tây Nguyệt Cẩm Tú của tác giả Hải Phiêu Tuyết.
Chỉ Có Mỹ Thực Và Yêu Là Không Thể Phụ Lòng - Đào Đào Nhất Luân
“Chỉ có mỹ thực và yêu là không thể phụ lòng" chính là bút danh của Hồ Tế Tế trong chuyên mục mỹ thực của một tờ báo buổi chiều. Trước khi tìm được tình yêu của đời mình, cô đã làm rất tốt vế thứ nhất của cái tên này: không bao giờ phụ lòng mỹ thực.   Nói như vậy thì mọi người cũng có thể phần nào tưởng tượng được dáng vẻ của Hồ Tế Tế rồi đúng không? Để có thể chất chứa tình yêu to lớn đối với mỹ thực, Hồ Tế Tế không những có một trái tim bao la rộng lớn, mà dạ dày của cô cũng tỷ lệ thuận với tình yêu đó. Mà để có thể chứa đựng một cái dạ dày như vậy thì các bạn cũng biết rồi đấy, đương nhiên không thể chấp nhận một cơ thể yếu đuối và nhỏ bé được. Nói dông dài vậy thôi, thực ra trọng điểm chính là, Hồ Tế Tế mập.   Là con gái mà, ai cũng thích mình trông mảnh khảnh, dễ dàng tạo ra cảm giác yếu đuối cần được che chở của phái nam. Hồ Tế Tế cũng như vậy, nhưng mà tạo hoá trớ trêu, số phận của cô đã được định sẵn từ khi còn trong bụng mẹ là sẽ mập, mập tới chết. Thế nên, tuy đôi lúc có chút tự ti về vóc dáng, nhưng cô gái đáng yêu này không buồn. Sống được mới là tốt mà, đúng không?   Bắt đầu từ tinh thần lạc quan không ai sánh nổi đó, Hồ Tế Tế tự cho mình quyền lợi “không sợ mập", ăn uống thoải mái, tự do hưởng thụ tất cả mỹ thực nhân gian. Thế nên chuyện “ăn no đến nỗi phải nhập viện" là chuyện sớm muộn mà thôi.  Chỉ có điều, chuyện này đến với cô không sớm cũng không muộn, vừa lúc gặp được bác sĩ phó khoa Nội tiêu hoá đẹp trai Giang Tuý Mặc.   (Đọc tới đây, đột nhiên có chút cảm khái, tại sao nam chính là bác sĩ đều có thể đẹp trai tài giỏi lạnh lùng cấm dục như vậy?)   Được rồi, người đẹp thì ở đâu cũng có thể thưởng thức, cho dù Hồ Tế Tế đang trong tình huống vô cùng nhếch nhác và xấu hổ như lúc này. Không sao cả, chỉ ngắm chút thôi mà, cũng có mất của anh miếng thịt nào đâu? Mà nói không chừng nếu anh thực sự là thịt thì Hồ Tế Tế có khi cũng không ngại “thử nghiệm" món mỹ thực này một chút.   Dưới ánh mắt không hề kiêng kỵ của cô bệnh nhân đặc biệt này, bác sĩ Giang Tuý Mặc nổi tiếng lạnh lùng sắc bén cũng cảm thấy có chút ấn tượng. Không nói đến dáng vẻ mũm mĩm đáng yêu của cô, ngay cả cái biểu cảm nhìn anh như nhìn một miếng mồi ngon kia cũng rất chi là dễ thương. Giang Tuý Mặc ngoài miệng nói toàn lời độc địa động chạm nỗi đau của cô gái mập, nhưng trong lòng lại lén cười một cái. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Rồi ha, xem như là tình trong như đã mặt ngoài còn e ha, giờ chỉ là làm sao cho cái “tình trong" đó nó lộ ra ngoài là xong. Trong cuộc chiến không cân sức này, mặc dù Hồ Tế Tế cũng xem như là có kinh nghiệm tình trường, nhưng mức độ so với bác sĩ Giang vẫn còn kém xa. Thế nên, ngoài mặt mọi người nhìn thấy là “phóng viên Hồ điên cuồng theo đuổi bác sĩ nam thần Giang" nhưng thực tế lại là, “tôi cho phép em theo đuổi tôi đấy, đến đây nào!”.   Câu chuyện này tuy ngoài mặt đơn giản, không khí cũng nhẹ nhàng thoải mái vui nhộn, nhưng đằng sau đó vẫn có một chút lắng đọng về tình cảm gia đình, về tình bạn xen lẫn tình yêu, về cảm giác trần trụi của những người trải qua hôn nhân đổ vỡ,...   Mỗi người mỗi hoàn cảnh, không ai giống ai. Trên đời có cái gọi là nhân duyên, không cần xuất sắc, chỉ cần phù hợp. Mập mạp và tham ăn như Hồ Tế Tế, ăn no nhập viện còn có thể gặp được bác sĩ Nội tiêu hoá như Giang Tuý Mặc thì bạn còn lo gì mà không gặp được người mình muốn? *** Giang Túy Mặc vừa dứt lời đã lập tức đè lấy mặt ghế từ phía sau, Tế Tế ở giữa hai cánh tay anh, cảm giác được bắp tay anh căng cứng, dường như phải dùng rất nhiều sức: “Giản Kỳ, anh nhìn máy đo lực đi, Tế Tế, em từ từ đứng dậy, anh sẽ cố gắng khống chế lực ở mức trên 122,6 cân…” Tế Tế đột nhiên hiểu ra ý đồ của anh, kêu to: “Anh không cần phải làm vậy!!” “Đừng nói nhảm! Làm theo lời anh đi!” Giang Túy Mặc đột nhiên cao giọng, vô cùng nghiêm khắc, đây là lần đầu tiên anh lớn giọng với Tế Tế như vậy. “Đừng… Đừng mà…” Tế Tế yếu ớt lẩm bẩm. Giang Túy Mặc cau mày, thở hổn hển, trán đẫm mồ hôi lạnh, xem ra cả bên ngoài cơ thể lẫn bên trong lòng đều phải chịu đựng áp lực rất lớn: “Nếu Miêu Luân còn chưa đi xa, có lẽ sẽ biết là có người tới tìm em, khả năng cao là chúng ta sẽ không kịp đợi chuyên gia xử lý bom tới, mà cho dù chuyên gia có tới kịp thì cũng khó tránh được khả năng Miêu Luân đột nhiên ấn điều khiển từ xa cho bom nổ. Thay vì để Tế Tế ngồi ở đây, chi bằng để tôi thử một chút. Tôi không biết mình có thể duy trì số đo 122,6 cân ở trên lực kế được bao lâu, có thể sẽ được một phút, cũng có thể chỉ được mười giây. Giản Kỳ, kính nhờ anh, sau khi Tế Tế có thể rời khỏi ghế thì hãy lập tức đưa cô ấy đi, càng xa càng tốt…” “Giang Túy Mặc! Em không muốn! Anh đừng có làm như vậy với em! Anh làm cái gì thế hả! Anh muốn làm cái gì!” Tế Tế lo lắng, nhưng hiện giờ cô không thể nhúc nhích, chỉ có thể điên cuồng hét lên. Giản Kỳ cắn răng, nhìn anh, có vẻ hơi xúc động: “Giang Túy Mặc, có thể chờ một chút được không…” “Có lẽ Miêu Luân vốn không hề đi xa, nếu không thì sao chúng ta vừa bật đèn thì ở chỗ này đã vang lên âm thanh kỳ lạ? Có lẽ cậu ta đang đứng ở chỗ nào đó để quan sát tòa nhà này… Đợi đã? Đây là mùi gì? Mùi gas sao?” Mặt Giang Túy Mặc biến sắc: “Giản Kỳ! Mau đi xem đường ống gas trong nhà bếp!” “Trước khi đi Miêu Luân đã nói, có thể cuối cùng thứ nổ chết chúng ta không phải là bom!” Tế Tế kích động hét lên. Giản Kỳ bịt mũi đi ra khỏi phòng bếp, lớn tiếng nói: “Đường ống đã bị anh ta phá hỏng rồi!” “Công tắc gas và điện ở đây đều có thể điều khiển từ xa, tôi nghi ngờ rằng dưới cái hộp này không chỉ có thiết bị nổ mà còn có thiết bị đánh lửa. Miêu Luân muốn tạo hiện trường như một vụ nổ gas ngoài ý muốn, giống như… cách cậu ta khiến cha tôi như bị trúng độc cá nóc ngoài ý muốn vậy.” Giang Túy Mặc kề sát mặt tới cái trán ướt đẫm mồ hôi của Tế Tế, cứ như đang trăn trối lần cuối với cô: “Cậu ta đang tính toán tốc độ rò rỉ gas, bất cứ lúc nào cũng có thể bật chức năng đánh lửa, em mau đi đi! Không còn kịp nữa!” Mời các bạn đón đọc Chỉ Có Mỹ Thực Và Yêu Là Không Thể Phụ Lòng của tác giả Đào Đào Nhất Luân.
Mật Ngọt Hương Đào - Matcha Cookie
 Sau khi đọc xong bộ ‘Ngư hương tứ dật’ của tác giả thì mình đã tìm đọc bộ truyện cùng hệ liệt là ‘Mật ngọt hương đào’ này. Cặp đôi nam nữ chính trong truyện này trái ngược hẳn so với truyện kia, và không hài hước bằng.  Thượng tiên Đình Hoà là con trai cưng của Thanh Loan phu nhân, là biểu đệ của thượng thần Dung Lâm nức tiếng trên thiên đình. Sau khi thượng thần Dung Lâm và thượng thần Tiêu Bạch đều đã thành gia lập thất thì Đình Hoà chính là thanh niên ưu tú độc thân hoàng kim duy nhất của Cửu Trọng Thiên. Từ bé đến lớn ngài luôn sống ngay thẳng, đứng đắn, nghiêm chỉnh, thân thiện, hiếu thuận, bla bla bla. Nói chung chính là một thượng tiên tài - sắc - đức vẹn toàn. Trong một lần bốc thăm đi thực tập để chuẩn bị cho việc giảng dạy ở Cửu Tiêu Các trên thiên giới, thượng tiên Đình Hoà cùng hai tiên quân khác đã bị phái đến một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi chướng khí mịt mờ - núi Di Sơn.  Đây là một nơi hoàn toàn tách biệt với tam giới, phong ấn các yêu tinh phạm trọng tội. Ngoài các yêu tinh này, còn có một phần nhỏ các tinh linh lớn lên ở đây. Trong đó có A Đào - một cô đào tinh tu vi cực cao, mặt cực đẹp, da cực mọng nước và ngực cực to. Nói chung là cực phẩm hiếm gặp ở tam giới. Nhìn thì tưởng nàng là bình hoa nhưng chạm vào thì biết đây là một cô nương hoang dã dùng bạo lực giải quyết mọi vấn đề. A Đào đã một thân bách chiến, biết bao lần bước ra từ vũng máu để đạt đến trình độ không ai ở núi Di Sơn dám ngang nhiên uy hiếp tới nàng.  Lần đầu hai người gặp nhau là do Thượng tiên vô tình nhìn thấy A Đào đang tắm ở bờ suối. À ừ thì nam nhân mà, cũng bị mê hoặc trong phút chốc bởi quả đào cực phẩm kia, để rồi từ từ bị nàng đào quyến rũ đến tận giường. Từ đó Thượng tiên một lòng bảo bọc, che chở quả đào nọ, trượt dài trên con đường thê nô.  Mà hỡi ôi, một Thượng tiên chân tình như thế lại rơi vào mối lương duyên với một nàng đào lạnh lùng, vô tình, không thích ràng buộc. Lúc đầu A Đào chỉ coi Thượng tiên là một đoạn ‘sương sớm tình duyên’ mà thôi, vì nàng thấy hai người hợp nhau, thấy thoải mái khi ở bên nhau. Nàng sinh ra nơi hoang dã, không phụ mẫu nuôi dưỡng, không ai dạy nàng lễ nghĩa, càng không ai dạy cho nàng biết chữ yêu là gì.  A Đào mang thai, A Đào vì bảo vệ bằng hữu mà bị đánh rớt khỏi danh sách các học viên được ra khỏi Di Sơn, nhập học Cửu Tiêu Các. Thượng tiên muốn cưới nàng, nàng lắc đầu không muốn, nàng cũng không muốn sinh con, vì A Đào biết nàng không phải là một mẫu thân tốt. Đình Hoà phải dùng việc nhập vào hộ tịch người trên thiên giới mới được học ở Cửu Tiêu Các, mới được ra khỏi Di Sơn, được mở mang tầm mắt để thuyết phục nàng đồng ý lấy mình và sinh con cho mình. Nhưng A Đào lại đề nghị sau khi sinh con sẽ hoà ly, Thượng tiên gật đầu đồng ý, thầm nghĩ chàng sẽ dùng tấm chân tình này sưởi ấm trái tim lạnh giá của nàng, làm nàng quên đi ý định đó. Nhưng A Đào đâu có quên, sau khi vô ý sinh rớt quả trứng phượng hoàng trong nhà xí, thì nàng đã viết thư hoà ly, và đi Đông Hải tu luyện. Ôi cô nàng đào tinh này thật vô tình.  Khi A Đào hoàn thành khoá học trước thời hạn trở về Cửu Tiêu Các thì bắt gặp một cậu bé nhỏ tương đương với đứa trẻ 4-5 tuổi ở nhân giới. Cậu bé vừa thấy A Đào thì nhào lại gọi mẫu thân, đó là Đào Bảo, tiểu phượng hoàng đáng thương mém không được chui ra khỏi vỏ vì ngộp nước nhà xí. Đào Bảo chính là thân nhân duy nhất của A Đào trên thế gian này, nên đương nhiên nàng sẽ không vô tình được. Ban đầu thì Thượng tiên còn lạnh lùng, xa cách với A Đào. Theo như lời A Đào thì lúc trước chàng luôn đỏ mặt khi ở gần nàng, còn giờ thì chỉ dửng dưng như người xa lạ. Nhưng sau đó thì đâu cũng vào đấy thôi, như lời oán trách của Thanh Loan phu nhân - mẫu thân của Thượng tiên Đình Hoà thì hắn đã rơi vào ma chướng của yêu tinh kia không thể thoát nổi. Thượng tiên quyết định cảm hoá, dạy cho A Đào thế nào là yêu, để nàng không rời xa hai cha con chàng nữa. Ngài nguyện xuống bếp, mang nước rửa mặt, thu xếp chăm lo cho A Đào cả đời. Việc của cô đào tinh kia là chỉ cần ở bên hai cha con và tu luyện thôi.  Cuối truyện chính là một nhà ba người hạnh phúc bên nhau, và tác giả tiết lộ thân thế của A Đào. Nàng chính là nữ đế quân Không Tang Sơn, là thần tộc thời thượng cổ, từ thuở khai thiên lập địa đã tồn tại. Đế quân đã thay các vị thần quân có gia đình, có sự vướng bận khác để đi trấn áp yêu khí bị rò rỉ nghiêm trọng ở Di Sơn, phong ấn Di Sơn khỏi tam giới, để rồi tan hết ba hồn bảy vía, biến mất khỏi hậu thế.  Mình cảm thấy truyện này không hay bằng ‘Ngư hương tứ dật’ cùng hệ liệt, một phần là do truyện không hài hước và tính cách nữ chính thì lạnh lùng vô tình quá đáng. Mà mình cũng không hiểu tại sao lại không drop truyện giữa chừng nữa, chắc là do mấy phần “ăn đào” của Thượng tiên làm mình hứng thú. Tác giả miêu tả cảnh “ăn đào” một cách ẩn dụ, làm trí tưởng tượng mình cũng bay cao bay xa theo luôn. Thượng tiên Đình Hoà bình thường ngay thẳng thanh liêm bao nhiêu thì lúc lên giường lại dũng mãnh hết phần thiên hạ. Mình thích kiểu nam chính xuống giường là ‘cừu’ lên giường thành ‘sói’ như thế này đây. Chàng yêu A Đào hết lòng hết dạ, bảo bọc chu toàn cho A Đào mọi mặt. Một Thượng tiên cao cao tại thượng mà từ khi yêu thì luôn luôn xuống bếp nấu thịt cho nàng, mua cho nàng mọi vật dụng kể cả cái yếm. Vì A Đào chả quan tâm gì ngoài việc ăn uống, nàng sống hờ hững, vô tình với chính cả bản thân cơ.  Truyện không ngắn cũng không dài, tình tiết diễn biến hợp lý, nhưng cũng không có gì đặc sắc. Team thư viện ngôn tình edit mượt mà, ít sạn. Mấy nhân vật phụ không có gì đáng nói, trừ nhân vật phản diện bị tác giả viết thành một cô ả não tàn không lối thoát. Cặp đôi phụ của phụ là bằng hữu duy nhất của A Đào - Thược Dược cùng Dạ Phàm, ôi mình thấy tác giả viết về cặp này nhạt như nước ốc ấy. À còn Thanh Loan phu nhân, người mẹ chồng trong truyền thuyết nữa, bà chỉ thích những cô nàng dịu dàng, tinh thông việc bếp núc, biết chăm lo cho chồng con, điển hình như cháu dâu bà - A Liên. Thế nhưng con trai mà từ nhỏ đến lớn luôn làm bà không phải bận tâm lại mê muội một yêu tinh trái ngược với mong muốn của bà đến thế. Nhưng mặc dù luôn phản đối cùng đối chọi gay gắt với A Đào từ đầu thì đến cuối bà cũng chấp nhận người con dâu này, vì con trai bà đã sống không bằng chết khi A Đào rời đi. Tấm lòng người mẹ, con đặt đâu thì ngồi đó thôi chứ biết làm sao bây giờ.  Tèn ten, mình chấm truyện này 7/10. Ai có thời gian thì đọc giải trí nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. *** A Đào cực ghét người khác động vào mình. Nàng phản ứng nhanh nhạy, nhưng coi Ngọc Quản là bạn nên không phải lúc nào cũng cảnh giác. Giờ phát hiện Ngọc Quản ôm chặt mình, lập tức giãy ra, nhíu mày nói: “Ngươi đừng quá đáng!” Ngọc Quản lảo đảo lùi vài bước, kinh ngạc nhìn a Đào, không ngờ mị trúc lại không có tác dụng với nàng. Hắn nhìn ánh mắt chán ghét của a Đào, nói:“A Đào cô nương, ta đã thích nàng từ lâu, ta biết mình không có thân phận tôn quý như Đình Hòa thượng tiên, nhưng tình cảm của ta là thật lòng, A Đào cô nương……” Hắn nói xong tiến lên, muốn nắm tay nàng. A Đào chán ghét lùi về sau mấy bước, lạnh lùng nói: “Ta và ngươi không phải mới quen, tính ta thế nào hẳn ngươi cũng biết. Ta không có tình cảm với ngươi, ngươi nói cái gì, làm cái gì đều không liên quan đến ta, ngược lại càng khiến ta chán ghét. Sau hôm nay chúng ta không còn là bằng hữu nữa, ngươi cũng đừng làm phiền ta. Chắc ngươi cũng biết ta không thích nói chuyện, chỉ thích ra tay.” Lúc này còn nói nhiều với hắn như vậy chỉ vì hai người đã từng là bằng hữu. Nhưng tính cách nàng trước giờ vẫn vậy, lãnh đạm quyết đoán, không thích đôi co. Ngọc Quản mím môi:“A Đào cô nương, nàng, nàng biết ta từng bị người khác nhục mạ nên mới…” A Đào nhìn mắt hắn ngấn lệ nhưng trong lòng không thấy đồng tình, chỉ lãnh đạm nói: “Chuyện quá khứ của ngươi ta cũng không muốn biết.” Ngọc Quản này ngày trước gặp phải chuyện gì, đối với a Đào cũng không quan trọng. Người yếu bị kẻ mạnh ức hiếp, giống như khi ở Di sơn nàng bị cả đám yêu quái đánh vậy, chẳng là gì hết. Ngọc Quản không tin, bất đắc dĩ cười nói: “Nàng phải có ý đó nên mới lựa chọn nam nhân giống thượng tiên, nếu ta cũng giống ngài ấy…” “Ngươi sẽ không bao giờ giống hắn được.” a Đào nói: “Ta chọn hắn, vì ta thích hắn.” Đám người Thược Dược cách bọn họ không xa, nghe bên a Đào có động tĩnh, ba người đều đi lại. Thấy Ngọc Quản hai mắt đẫm lệ, lại nhìn a Đào lạnh lùng đứng đó, liền đoán ngay Ngọc Quản bày tỏ với a Đào bị cự tuyệt, dù sao Ngọc Quản ngưỡng mộ A Đào bọn họ đều biết. Lan Hoa liền chạy đến cạnh Ngọc Quản, nói:“Mai vẫn phải tiếp tục hành trình, nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì đợi thi xong rồi nói.” Hắn kéo Ngọc Quản, lại thấy Ngọc Quản cứ đứng lì tại chỗ, đành nửa kéo nửa lôi hắn đi về. Dạ Đàm cùng Thược Dược nhìn nhau, Thược Dược nghĩ nghĩ, đi qua nói với A Đào:“Nàng cũng đừng để ý, ngày thường nàng giỏi giang như vậy, nam tử thích nàng nhiều cũng bình thường thôi.” A Đào thấy Ngọc Quản đi rồi, nàng buồn ngủ muốn chết, cũng không nói nhiều với Thược Dược nữa, một lần nữa nhắm mắt ngủ. Thược Dược biết tính nàng lãnh đạm, chuyện đêm nay Ngọc Quản kia chắc phải trằn trọc thức trắng đêm, còn đối với a Đào thì nó chẳng là gì. Thấy nàng nhắm mắt ngủ Thược Dược cũng an tâm, cùng Dạ Đàm quay về nghỉ ngơi. A Đào tựa vào gốc cây, đống lửa trước mặt lách tách cháy, có một thân ảnh bước lại, vươn tay nhặt túi nước dưới đất lên. Túi nước còn chưa đóng nút chặt, hơn nửa lượng nước đã chảy ra, bên trong có hai mảnh lá trúc đỏ rực. Là mị trúc. ... Mời các bạn đón đọc Mật Ngọt Hương Đào của tác giả Matcha Cookie.
Vợ Boss Là Công Chúa - Hoa Nhị Bảo
Cảnh Y Nhân, vị công chúa 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã. *** Thường thì mọi người hay đọc các nhân vật xuyên từ hiện đại về cổ đại thì trong câu chuyện này nữ chính lại từ cổ đại xuyên về hiện đại thì liệu cô có thích nghi được cuộc sống này hay không? Cô đường đường là nàng công chúa tài mạo song toàn tên là Cảnh Y Nhân chỉ mới được 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã.   Mời các bạn đón đọc Vợ Boss Là Công Chúa của tác giả Hoa Nhị Bảo.