Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Làm Thế Nào Để Ngừng Nhớ Anh

Văn án : Một chủ weibo nổi tiếng đăng bài: [Nhà nhiếp ảnh Tô Dương xinh đẹp đã là hoa có chủ!] Kèm theo một tấm ảnh chụp Tô Dương đang ôm hôn một người đàn ông tại bãi đỗ xe ngầm, trong ảnh, người đàn ông chỉ có một bóng lưng cao lớn mơ hồ. Fan của Cố Hằng tiến tới thừa nhận: Chúc mừng Cố ảnh đế nhà ta rốt cuộc cũng ôm được mỹ nhân về! Nhân viên của tập đoàn truyền thông Phương Dịch lại tỏ vẻ: Bóng lưng này rõ ràng là của Lục boss nhà chúng tôi! Người vẫn luôn luôn khiêm tốn lạnh nhạt như tổng giám đốc Tưởng Bách Xuyên, lại đăng lên trạng thái mới trên weibo cá nhân: [Chúc mừng hai năm kết hôn! @Tô Dương] Bạn trên mạng đều sôi trào! *** Câu chuyện này là một tá ngược cẩu, bởi lẽ không có sủng mà chỉ có sủng hơn. Nữ chính Tô dương, 28 tuổi, nhiếp ảnh gia nổi tiếng trong nghề, có chồng là Tưởng Bách Xuyên, người đứng đầu tập đoàn Thẩm Thị, chỉ hơn 30 tuổi mà xứng danh đàn ông vạn người mê, kết hôn 2 năm nhưng rất ít người biết. Hai vợ chồng gặp mặt thì ít, mà xa cách thì nhiều. Sau khi kết hôn, trạng thái giữa anh và cô chẳng khác bao với người xa lạ. đến đây mọi người tưởng đây là truyện ngược sao. NO ! sai rồi, xa cách bởi lẽ là công việc hai người quá bận, câu chuyện ngọt như mía đường vậy. giữa họ là đôi khi bận tới mức bù đầu, nhưng vẫn cố bay chuyến bay gần nhau chỉ để ôm nhau một đêm, chỉ là tin nhắn quan tâm nhắc nhở sức khỏe, hay thậm chí chỉ đơn giản là ghi âm câu chuyện ru ngủ để cho vợ ngủ ngon, hay là sự tin tưởng vô điều kiện trong hôn nhân. Nhìn ở bên ngòai tưởng chừng, hôn nhân của hai người có vẻ như không môn đăng hộ đối. Bố Tô Dương từng là lái xe cho chú hai của Tưởng Bách Xuyên, mẹ cô trước đây cũng từng làm bảo mẫu cho gia đình anh lâu năm, một người đàn ông kim cương, với người trong gia đình đều là người có ảnh hưởng lớn trong giới tài chính, chính trị, bản thân anh cũng độc lập mở ra công ty có chỗ đứng trong giới, ba và ông nội anh không vừa ý với cô, bên cạnh anh lúc nào cũng có những bóng hồng gần kề bên cạnh… nghe có vẻ bi đát quá. Ây không, Tô Dương không bi quan đâu nhé, cô cũng là công chúa của riêng mình, từ nhỏ được sủng đến vố pháp vô thiên, không bao giờ tự ti, đôi khi cô có thể nhường một bước chỉ không muốn anh bị rơi vào thế khó xử, nhưng chưa bao giờ phải cúi đầu hay yếu hèn trước tình định, thậm chí đến mức mấy cô ả phải nghẹn họng. Tô Dương có niềm say mê với chụp ảnh, cô không thích học, bởi lẽ có học mãi vẫn chỉ đếm từ dưới lên. Tô Dương chỉ có mơ ước, một là làm vợ Tưởng Bách Xuyên, hai là nhiếp ảnh gia. Và thật may, cả hai điều cô đều làm được xuất sắc. Tô Dương mạnh mẽ, độc lập và có chủ kiến, thông minh của phụ nữ hiện đại. Nhưng truyện này mình ấn tượng với anh chồng hơn- Tưởng Bách Xuyên. Không phải trên cương vị người đàn ông hoàn hảo trên kinh doanh, và chỉ trên cương vị người chồng. Có điều chưa biết, hai người kết hôn 2 năm nhưng ở bên nhau đã hơn 11 năm, tình đầu và tình cuối. anh ít nói, cũng không hay biểu đạt nhiều nhưng chỉ qua từng lời nói và với vợ thì anh xứng đáng là ông chồng quốc dân. Anh biết Tô Dương khó ngủ, nên nếu ở bên cô, thì tối nào cũng dỗ cô ngủ bằng 1 câu chuyện tiếng Đức, cô nói vì giọng anh nói tiếng Đức trầm ấm, cô cũng không hiểu. cô từng hỏi anh trong truyện kể gì thế, anh chỉ cười bảo là câu chuyện cổ tích nhiều kì, mãi đến sau này cô mới âm thầm vụng trộm biết được câu chuyện anh kể. Ngày 9 tháng 11 năm 2004, lần đầu tiên tôi gặp được Đồng, nghe chú hai nói, trên đường tan học, cô ấy nghịch ngợm mất chìa khóa, tới nhà chú hai để tìm bố cô lấy chìa. Ngày 22 tháng 12 năm 2005, đây là lần thứ tư tôi nhìn thấy Đồng, ngày ấy, tôi đi đón cô ấy tan học thay chú Tô, tôi thổ lộ với cô ấy, sau khi trở về, đêm ấy, tôi mất ngủ cả đêm. Tháng 2 năm 2006, tôi tặng Đồng một bộ máy ảnh Laca, cô ấy nói sau này cô muốn trở thành một nhà nhiếp ảnh, sẽ không cần phải học hóa học cùng vật lý, lại càng không cần phải học lịch sử cùng chính trị. Tháng 6 năm 2006, vào kỳ thi cuối cùng, Đồng là người đứng thứ nhất đếm ngược từ dưới lên trong cả lớp, cô ấy nói với tôi ở trong điện thoại, sau này không cần học nữa, bởi vì có học hay không thì vẫn cứ là thứ nhất đếm ngược. Tháng 6 năm 2007, Đồng tốt nghiệp trung học, đến studio làm việc vặt vào kỳ nghỉ hè, kiếm được 800 đồng, mua cho tôi một chiếc nhẫn. Tháng 8 năm 2007, Đồng tới New York lần đầu tiên, cô ấy hưng phấn tới mức hai ngày không ngủ được. Tháng 11 năm 2008, lần đầu tiên Đồng nhận được giải thưởng chụp ảnh, cô dùng tiền thưởng để mua một chiếc áo sơmi màu đỏ cho tôi. Tháng 1 năm 2009, thành tích chuyên nghiệp của Đồng đứng thứ ba mươi sáu trong lớp. Tháng 6 năm 2010, thành tích chuyên nghiệp của Đồng đã đứng thứ nhất trong lớp. Ngày 25 tháng 6 năm 2011, Đồng tốt nghiệp, tôi tham dự buổi lễ tốt nghiệp của cô, cô được chọn là sinh viên tốt nghiệp ưu tú. Ngày 19 tháng 3 năm 2012, Đồng đã có phòng làm việc của riêng mình, có cái tên giống như ngân hàng đầu tư của tôi, Hải Nạp. Tháng 12 năm 2013, Đồng trở thành người phát ngôn của Laca, trước nhà thờ nhỏ, cô ấy gửi một tấm ảnh tự chụp cho tôi, tiểu cô nương của tôi đã trưởng thành, có thể gả cho tôi. Ngày 14 tháng 2 năm 2014, tôi cầu hôn với Đồng. Ngày 9 tháng 11 năm 2014, chúng tôi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn. Năm 2015, một năm này, chúng tôi đều bận rộn. Ngày 9 tháng 12 năm 2016, tôi đã không gặp Đồng tròn ba tháng, đặc biệt nhớ cô ấy. Không chỉ Tô Dương, mà ngay độc giả như mình cũng muốn khóc, có người đàn ông nào tỉ mỉ đến mức nhớ được từng tháng từng năm như vậy không, nhưng anh không nói ra, và có khi cứ âm thầm kể cho cô như một câu chuyện cổ tích thôi. Bởi thế nên anh đã chiến thắng cả hai tình địch mạnh nhất của mình. Anh cũng ghen tuông với người đàn ông khác bên cô những năm tháng còn nhỏ, dùng mánh khóe cũng tự tin của người đàn ông để ôm được cô về , cũng đá bay những người dám chen chân cuộc hôn nhân của hai người. “ ...Trừ Đồng Đồng ra, tôi không có nghĩa vụ phải đối xử tốt với bất kỳ người phụ nữ nào !” hay “Chỉ cần em không chịu thiệt, nhưng thứ khác đều không quan trọng…. Trước đó anh từng nói với em, bất kỳ thời điểm nào, cũng không cần oan uổng chính mình, em muốn làm gì thì làm cái đó, không cần cố kỵ, nếu thật sự muốn làm lớn chuyện, không phải còn có anh sao ?” Người đàn ông ấy vậy mà những năm đầu đời, chưa yêu ai lần nào mà dụ dỗ con gái người ta yêu sớm, tỏ tình vào lần thứ tư nhìn thấy gái rồi  “Em có bạn trai không? Cô lắp bắp nói: “Không …khôngcó bạn trai.” … Rốt cuộc hai người không quen thân, chẳng lẽ cha Tô hoài nghi cô không học tốt vì yêu sớm à, nên nhờ Tưởng Bách Xuyên đến thử cô à ? … Anh nói : “Đúng lúc anh cũng khôngcó bạn gái.” Tô Dương : “…” Tuyến nhân vật phụ cũng buồn cười không kém, nhất là mấy ông bạn thân kiêm hai nam phụ thầm thương trộm nhớ nữ chính, hay ngay cả gia đình chồng Tô Dương vậy, đặc biệt là ông bố chồng. Ai bảo ông không thích con dâu, muốn chia rẽ tình cảm hai đứa chúng nó. Ông chỉ không thích con dâu làm việc trong showbiz, thị phi nhiều, chồng lại đi công tác nhiều, hai đứa xa cách, ông sợ người ta bỏ con trai ông đó, chứ ông quan tâm gì đến môn đăng hộ đối đâu, đâu có cổ hủ như vậy… Truyện hay đáng đọc, edit khá mượt, mỗi tội chưa hoàn, nên các bạn chịu khó đọc convert. Tặng cho ai valentine năm nay không có Gấu thì đọc cho ngược cẩu nhé! *** Trước cửa sổ sát đất, người đàn ông duỗi cánh tay dài kéo tấm rèm ra, ánh nắng của sớm tinh mơ lập tức chiếu vào phòng. Anh chìm đắm trong sắc màu của bình minh, toát lên vẻ lạnh lùng, trưởng thành, gợi cảm và đầy nam tính... Người đàn ông cúi đầu, từ tốn cài khuy áo sơ mi một cách nghiêm túc. Tô Dương nhất thời ngắm đến mê mẩn. Anh bỗng ngước mắt, giọng dứt khoát: "Hôm nào em rảnh thì mình tới cục dân chính nhé." Tô Dương vẫn còn đang lạc trong cõi thần tiên. Thấy cô mơ màng, người đàn ông trấn tĩnh nhìn cô vài giây, song cô vẫn chẳng hề phản ứng. Anh mất kiên nhẫn lặp lại lần nữa: "Hôm nào em rảnh thì mình tới cục dân chính nhé." Tô Dương hoàn hồn, vài giây sau mới cau mày: "Anh vừa bảo gì cơ? Tới cục dân chính ấy hả?" "Ừ." Tô Dương nhìn anh: "Mình tới đó làm gì?" "Ly hôn." Sắc mặt người đàn ông bình tĩnh. Tô Dương ngơ ngẩn, thật lâu sau mới tuồn ra hai chữ: "Lý do?" Lý do của việc ly hôn. Mà dù có ly hôn thì cũng phải do cô đề ra trước mới đúng. Cài hết một hàng khuy, ngón tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông vuốt phẳng cổ tay áo, bắt đầu cài khuy ở nơi đó: "Đã ba tháng nay chúng ta chưa sinh hoạt vợ chồng, lý do này có đủ không?" Tô Dương: "..." Cô toan phản bác đôi câu, nhưng khi mở miệng thì lại chẳng nói nên lời. Cảnh tượng dần mờ nhạt, người đàn ông ở trước mắt cũng trở nên mơ hồ. "Cháu ơi, cháu tỉnh lại đi, máu chảy ngược vào ống kim rồi kìa!" Tô Dương giật mình mở choàng mắt, tiếng bản tin thời sự đêm truyền đến từ chiếc tivi trên vách tường. Cô vô thức nhìn khắp bốn phía, đâu đâu cũng là bình dịch. Ý thức trở lại, cô đang ở trong phòng truyền dịch khẩn cấp của bệnh viện. Vì ban ngày phải chụp ảnh chân dung dã ngoại cho một sao nữ, cô đã nán lại giữa trời tuyết suốt mấy tiếng đồng hồ, tối đến về nhà cả người rệu rã, nửa đêm bắt đầu lên cơn sốt cao. Khi thực sự không chịu nổi nữa, cô mới tới bệnh viện để truyền nước biển, ai ngờ lại ngủ thiếp đi. Không những thế, hình như cô còn thấy một giấc mơ. Cô hơi hơi nhíu mày, đúng, là một giấc mơ. May mà chỉ là mơ thôi. Tuy nhiên, trong giấc mơ ấy có một sự thật không thể chối cãi, ấy chính là việc họ đã chưa sinh hoạt vợ chồng suốt ba tháng nay. "Bác gọi y tá giúp cháu rồi, lần sau truyền nước nhớ đưa cả người nhà theo nhé. Chẳng may cháu mà ngủ gật thì sẽ xảy ra chuyện lớn đấy." Bác gái ngồi ở phía đối diện khiến tình huống nghe có phần trầm trọng. Tô Dương hoàn hồn, cười khẽ: "Cháu cảm ơn bác ạ." Cô vẫn còn phải truyền hai bình dịch, nơi ghim kim phồng lên vì vừa ngủ, chỉ có thể rút kim ra rồi ghim lại. Khi y tá thực hiện động tác, cô toan nắm lấy tay của người bên cạnh theo thói quen, song chợt nhận ra rằng bên người chỉ là một chỗ ngồi trống không. Trong túi truyền ra tiếng rung, có tin nhắn được gửi đến. Tô Dương mở di động, thấy người đại diện Đinh Thiến gửi cho cô một đường link video, tiếp đó là một tin nhắn văn bản. Tô Dương mở đường link, vừa nhìn phần mở đầu đã ấn tạm dừng, đoạn hỏi Đinh Thiến: [Ở đâu ra thế?] Đây là video được quay vào lúc 10h sáng tại sở giao dịch chứng khoán New York. Đinh Thiến: [Một phóng viên tài chính kinh tế vừa đăng lên Weibo, thoắt cái đã có hơn mười nghìn lượt share. À đúng rồi, fan cuồng của Tưởng Bách Xuyên đấy.] Tô Dương không đáp, tiếp tục xem video. Hôm nay là ngày công ty Internet của tập đoàn Thẩm thị chính thức được niêm yết[1] trên thị trường chứng khoán New York, Tưởng Bách Xuyên có mặt tại sở giao dịch để đồng hành cùng ban lãnh đạo của tập đoàn Thẩm thị. Khi một đạo diễn thời nay công chiếu tác phẩm mới, người đó sẽ mời bạn bè cùng người thân có sức ảnh hưởng lên đứng trên thảm đỏ vào lúc tuyên truyền. Dường như giới tài chính cũng bắt đầu thịnh hành trào lưu này. Trong video. Tưởng Bách Xuyên đang chụp ảnh cùng ban lãnh đạo của tập đoàn Thẩm thị trên sân khấu. Anh đứng ở vị trí tương đối sát rìa, nhưng vẫn thu hút phần lớn ống kính của giới truyền thông có mặt tại đây. Thứ thu hút bọn họ không phải vẻ điển trai của anh mà là ngân hàng đầu tư toàn cầu Hải Nạp do anh thành lập. Trong nửa đầu năm nay, Hải Nạp đã hoàn thành 25 dự án IPO[2], 62 thương vụ tài trợ, thu mua và sáp nhập tư nhân[3], với tổng lợi nhuận lên tới 565%, lọt vào top 5 những ngân hàng đầu tư toàn cầu hàng đầu. Dù là lịch sử phát triển của Hải Nạp hay thành tựu tài chính đáng chú ý của Tưởng Bách Xuyên, Tô Dương đều đã sớm nằm lòng. Video vẫn còn tiếp diễn, Tưởng Bách Xuyên lơ đãng ngẩng đầu nhìn xuống sân khấu, ánh mắt sắc bén và thờ ơ của anh khiến cô run rẩy. Cô biết đây chỉ là video, người anh nhìn chẳng phải là cô, nhưng trái tim vẫn thoáng đập rộn lên. Tô Dương, mày cũng thật có tiền đồ! Màn chụp ảnh chung kết thúc, tuy không phải nhân vật chính của ngày hôm nay nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn bị vây kín. Anh nhỉnh hơn phần lớn cánh đàn ông trên sân khấu một cái đầu, khi bắt tay trò chuyện, anh nghiêng mình về trước, hơi hơi cúi đầu để cao ngang người khác. Không biết đối phương đã nói gì mà khóe môi anh lại vương chút ý cười hiếm hoi. Mời các bạn đón đọc Làm Thế Nào Để Ngừng Nhớ Anh của tác giả Mộng Tiểu Nhị.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mê Điệt
Bạn có biết một loại cây tên là mê điệt, đúng như cái tên, mang theo mùi hương nồng ấm khiến cho bất kỳ ai gặp được đều mê đắm. Đối với Lâm Tịnh Minh, Lận Lâm chính là cây mê điệt đó. Vẻ dịu dàng của cậu ấy khiến người ta say mê, sự ưu tư của cậu thu hút người khác, sự trưởng thành của cậu khiến người ta đắm chìm, nhưng ẩn chứa trong tất thảy lại là sự xa cách cô đơn, sự lạnh lùng làm người ta không thể tới gần. Trái ngược với Lận Lâm lạnh lùng, cách biệt như vầng trăng thanh nhã ở quá tầm với, như mùi hương thảo dịu dàng mà xa xăm, Lâm Tịnh Minh lại là một cô gái tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời. Cô ấy là hoa khôi trường đại học, không chỉ xinh đẹp, cô ấy còn là một sinh viên ưu tú, là cây bút ưu tú của các trang tiểu thuyết mạng và từng đạt giải nhất nhì thành phố. Cô ấy giống mặt trời giữa hạ, luôn tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ khiến người khác ngưỡng mộ và vây quanh. Lâm Tịnh Minh và Lận Lâm, một người là ánh mặt trời kiêu ngạo, một kẻ là vầng trăng sáng thanh u, vốn giống như ban ngày và đêm tối tách biệt, chẳng có lấy một điểm chung. Tất cả những gì họ biết về nhau đều qua những lời bàn tán và những bức ảnh được phát tán trong trường đại học. Cuộc sống của bọn họ chỉ thực sự giao nhau vào giây phút Lâm Tịnh Minh trở thành vị khách không mời trong cuộc chia tay của Lận Lâm với cô bạn gái thứ hai - Hề Cạnh Lan. Ấn tượng đầu tiên của cô với cậu cũng chỉ gói gọn trong một câu: Dường như người đó không vui vẻ lắm. Lâm Tịnh Minh chú ý đến Lận Lâm cũng chỉ vì một câu nói trong lúc xúc động của cô bạn gái cũ của cậu: “Tựa như chị ấy chết đi nên anh vĩnh viễn không quên được chị ấy... Nếu như em cũng chết đi thì sao? Có phải em chết đi, anh cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên em không?” Thứ cuốn hút Lâm Tịnh Minh không phải Lận Lâm, không phải ánh mắt xa xăm khó hiểu của cậu, mà là câu chuyện chân thực đằng sau cậu, cô thích viết truyện, thích thêu dệt ảo mộng tươi đẹp, chính vì thế, Lận Lâm trở thành đối tượng của cô, cô muốn tìm hiểu cậu. Càng tìm hiểu càng đau lòng. Lâm Tịnh Minh nhận ra góc tối trong lòng Lận Lâm, hiểu được quá khứ ưu thương bất hạnh của cậu. Hoá ra, cậu ấy là kết quả của một tình yêu vụng trộm, còn mang trong mình vận mệnh kỳ lạ, khiến tất cả những người đối xử tốt với cậu đều gặp nạn. Bố mẹ trên danh nghĩa mất, hai người bạn gái trước, một người nhảy lầu tự sát, một người bị thương, chính những sự việc vô tình mà dường như có sắp đặt cả ấy khiến Lận Lâm trở nên mặc cảm tự ti, cậu cô độc lạnh lùng khép cửa trái tim, cũng chỉ vì sợ sẽ tổn thương những người khác. Lận Lâm khóa mình chặt đến nỗi ngay cả Lâm Tịnh Minh, cô gái mặt trời chói lọi đầy sức sống cũng không thể đưa ánh sáng của mình tới bên cậu. Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Tịnh Minh biết tới thất bại. “Cậu ấy bởi vì chính nỗi ưu thương kín đáo của mình mà trở cao quý, lại bởi vì sự cao quý ấy mà già nua..." Lâm Tịnh Minh thích Lận Lâm, nhưng những gì cậu che dấu lại quá nhiều, hết tầng này tới lớp khác ngăn cản cô chạm tay vào cậu. Tất cả những chuyện trong quá khứ, rồi đến những biến cố của hiện tại khiến Lận Lâm không dám dũng cảm đối mặt với tình yêu ấm nóng của Lâm Tịnh Minh. Nhưng trái tim cậu lại không thể phủ nhận những rung động trước cô gái mang tên Lâm Tịnh Minh ấy.  Vì vậy, lần đầu tiên trong đời, cậu ấy bước ra khỏi bóng đêm mà mình đang ẩn nấp, lần đầu tiên dũng cảm bước lên phía trước nắm lấy tay cô gái mà cậu thích. Nhưng câu chuyện chưa thể kết thúc đơn giản vậy được, chính vào lúc người đọc tưởng sóng yên biển lặng, cô gái mặt trời Lâm Tịnh Minh và chàng trai bóng tối Lận Lâm có thể nắm tay nhau tiến tới quãng đường tiếp theo, thì biến cố lại xảy tới. Lâm Tịnh Minh bị thương ở mắt trong một lần đi chơi với Lận Lâm, vết thương rất nặng, khiến cô gần như mù một bên mắt, mắt còn lại nhìn rất khó. Những vết tích trong quá khứ lặp lại thêm một lần nữa, khiến Lận Lâm tiếp tục rơi vào ngõ cụt của mình, cậu tự trách cứ bản thân, đấu tranh với tình yêu của mình. Ở lại bên Tịnh Minh để rồi cô cũng gặp xui xẻo như hai người bạn gái trước của anh, hay rời bỏ cô, khiến cô đau lòng một lần rồi thôi? Lận Lâm lựa chọn cái đầu tiên, vì cô, cậu chấp nhận gặp người bố ruột, kẻ mà cậu ghét nhất, làm chuyện cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm đó là ngửa tay xin tiền ông, cậu lặng lẽ gom góp tiền mổ mắt cho Tịnh Minh rồi lặng lẽ dọn đồ bỏ đi trong ngày. Đó là tất cả những điều tốt mà anh có thể làm cho cô, anh không nói lời từ biệt, không ở lại chờ Tịnh Minh khỏi hẳn không phải vì anh vô tình mà vì anh sợ, sợ tới lúc Tịnh Minh khỏi mắt, chính anh cũng sẽ không đành lòng rời xa cô. ----- Anh gật đầu: "Cháu muốn chia tay với cô ấy." "Tịnh Minh đối xử với cháu không tốt?" Anh chậm rãi lắc đầu, "Tịnh Minh đối xử với cháu rất tốt, cháu chỉ sợ..." "Sợ cái gì?" "Sợ..." Lận Lâm thấp giọng, khoé miệng cười cười mang theo vẻ tự giễu, "Sợ mình quá yêu cô ấy." ----- Nói về tổng quan toàn truyện thì motip của ''Mê Điệt'' không hề mới, cô gái ấm áp bí mật tìm hiểu về quá khứ của chàng trai u buồn, theo đuổi chàng trai ấy, giúp cậu thoát khỏi bóng tối. Thế nhưng dưới lời văn của Đằng Bình, ta lại cảm thấy một phong vị rất khác.  Lời văn của Đằng Bình dịu dàng, mềm mại như tính tình của Lận Lâm, nhưng lại thấm đẫm một nỗi buồn man mác khó tả, có lúc, tác giả đưa giọng văn lên cao, thể hiện tâm trạng bế tắc tới tột cùng của Lận Lâm trước tình yêu bất chấp của Lâm Tịnh Minh, trước sự bỏ đi không lời từ biệt của Lận Lâm, cũng có lúc lại trở về với sự ôn hòa, vỗ về đầy ấm áp ban đầu qua bài thơ Lận Lâm ngâm tặng Tịnh Minh: “Mộng Giang Nam thuở bé, chỉ muốn được hái sen. Trai mười hai để chỏm, bờ dương xanh mưa bụi. Thuyền trắng xuôi Giang Tô, trăng bạc nhuốm tà áo Chợt nghe khúc ca cổ, Ngô Việt đà ngàn năm.” Đó là ngọt và đắng, là thanh xuân đầy những cơn mưa, cơn mưa của tình yêu, của tình bạn, của lí trí kiên định và sự cố chấp bướng bỉnh. Câu chuyện rõ ràng rất có tính kịch, nhưng dưới giọng văn man mác của Đằng Bình lại có chiều sâu khó tả, rõ ràng là nữ chính mặt dày tới quá đáng, nam chính lạnh nhạt, trầm ngâm tới phát điên, những hành động khó hiểu, hết sức cẩu huyết, có người chết, có người bị thương, ngay đến nữ chính cũng bị đâm hỏng mắt tới hai lần và nam phụ dù có bị phũ phàng tới đâu vẫn chăm lo cho nữ chính tới mức hơi bất bình thường. Nhưng tổng thể chung, cả câu chuyện tỏa ra một mùi hương thanh nhã như mùi hương thảo, âm thầm bao bọc lấy thanh xuân tươi đẹp mà Lâm Tịnh Minh dùng hết sức phấn đầu để không hối hận. Cảm ơn Lận Lâm, cảm ơn Lâm Tịnh Minh. ... ''Anh kề má trên mặt cô, cô cảm nhận được sự lạnh lẽo dần dần trở nên nóng bừng của má anh, "Chúng ta kết hôn." Cô im lặng, đột nhiên nói: "Em không lấy anh." '' ___________ '' '': Trích từ truyện Review by #Chiêu Tú Nữ - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Câu chuyện bắt đầu từ nơi này. Ánh mặt trời ban trưa, trong bóng râm dưới tầng ký túc xá của đại học Z, bên cạnh lan can bằng sắt chỗ gốc cây, có một nam một nữ đang đứng giằng co nhau. Cô nữ sinh khoanh tay trước ngực, đứng thẳng nghiêng đầu nhìn cậu nam sinh với vẻ chăm chú. Cậu nam sinh cũng cứng người đừng đó, nhìn thẳng vào cô nữ sinh, mặt mày xanh lét. Một cơn gió quét qua mang theo cảm giác lành lạnh, hai người đều không nói gì, một lát sau, cô nữ sinh hỏi: "Cậu muốn thế nào?" Cậu nam sinh nói, "Thứ con gái như cậu ấy, chỉ một buổi chiều thôi tôi cũng vớt được chục đứa rồi!" Giọng nói đầy vẻ tức giận. Cô gái nhướn mày, buông thõng tay, "Cứ tự nhiên." "Lâm Tịnh Minh! Tôi chưa từng thấy đứa con gái nào nhiều chuyện như cô!" Cậu nam sinh kia chỉ vào cô bằng ngón giữa, "Cô nhớ kĩ cho tôi, thứ con gái như cô cả đời này cũng chẳng có thằng nào thèm đâu, đến lúc đó có muốn khóc cũng chả kịp!" Nữ sinh tên "Lâm Tịnh Minh" kia nghiêng đầu nhìn cậu ta, là cậu ta theo đuổi cô ba tháng đó có nhớ không hả? Cậu nam sinh kia ném chai nước suối trong tay xuống đất, khiến nó kêu "Bốp" một cái, nước bắn tung tóe đầy đất, sau đó liền quay người bỏ đi, nhanh chóng rời khỏi kí túc xá nữ. Cô hẵng còn nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng cậu ta mà nhún vai. Ánh mặt trời rọi lên bộ đồ màu vàng nhạt của cô, làn da trắng nõn mượt mà, dáng người không cao lắm, khoảng 1m58, nặng 88 cân (44 cân Việt), ăn mặc hợp thời trang, tóc nhuộm màu nâu buộc túm lại thành đuôi ngựa, còn đeo một chiếc kẹp tóc rực rỡ. Làn da dưới ánh nắng giữa trưa lại càng tuyệt vời, đó là một cô gái xinh đẹp, người theo đuổi cô nhiều vô số. Cô đã xinh đẹp, thành tích lại còn tốt, giữ kỉ lục vượt 3 cấp của đại học Z, lại còn là một người giỏi văn chương -- Lâm Tịnh Minh là một tác giả tiểu thuyết online nổi danh trên mạng. Bút danh của cô là Lạc Nhạn, rất nổi tiếng, thỉnh thoảng lại có mấy kẻ không biết tên chạy tới đại học Z tìm Lạc Nhạn, ngay cả bà quản lý cổng trường cũng biết Lạc Nhạn chính là Lâm Tịnh Minh. Nhưng nam sinh trong đại học Z có một nhận thức bí mật chung: Con gái kiểu nào cũng chẳng khó theo đuổi được như Lâm Tịnh Minh, ai tán đổ được Lâm Tịnh Minh thì phải đãi tiệc. Sau khi mọi người đề ra nhận thức chung như vậy thì người theo đuổi cô càng nhiều hơn, chủ yếu là vì "Tôi cược với người nào đó rằng chắc chắn tôi sẽ tán được Lâm Tịnh Minh", nhưng bất kể là vì điều gì, tóm lại là cô rất kiêu kì, làn sóng theo đuổi cùng lắm cũng chỉ càng thêm thúc đẩy bản tính kiêu căng của cô mà thôi. Lâm Tịnh Minh kiêu căng nhưng lại chẳng hề đáng ghét. Tất nhiên là vẫn có nhiều người ghét cô, ví như bạn cùng lớp của cô, Lâm Vi, chẳng có ai trong khoa ngoại ngữ này không biết là Lâm Vi mâu thuẫn với Lâm Tịnh Minh cả, những câu về Lâm Tịnh Minh từ miệng Lâm Vi ra chẳng có lấy một ý tốt nào, kinh điển nhất là một câu mà Lâm Vi nói về Lâm Tịnh Minh, "Đừng có kiêu căng thế, một ngày nào đó cũng chỉ là đồ bỏ của đám đàn ông mà thôi." Còn Lâm Tịnh Minh thì trông thấy Lâm Vi liền đi đường vòng. Cô có một nguyên tắc, thà rằng đánh nhau với nam sinh khoa thể dục còn hơn là cãi nhau với bất cứ nữ sinh nào. Trời bất chợt đổ cơn mưa, cô thoáng nhìn lên, vẫn còn có mặt trời, - mưa ban trưa - người ta nói người gặp phải mưa ban trưa là người thất tình, cô nào có thê lương vậy đâu chứ? Đang định quay lại kí túc xá ngủ trưa, vừa đi được hai bước, cô đã trông thấy có hai cậu nam sinh đeo Guitar và đàn điện tử trên lưng, ngay giữa trưa nóng nực mà lại mặc bộ đồ cha sứ kì lạ, hai người rảo bước qua kí túc xá nữ - trông rất điển trai! Cô nhìn người ta chăm chú không rời mắt được, nhìn một lát liền tỉnh ra: đây là thành viên trong ban nhạc của trường, "Trúc", xem ra ngày mai là trận đấu chính thức, hôm nay đang diễn tập. Cậu trai đeo đàn điện tử thấp hơn cậu đeo đàn Guitar nửa cái đầu, nhưng hai người đều rất cao, khoảng hơn 1m75. Đầu tóc cậu trai đeo đàn guitar đến là rực rỡ, nhuộm đủ các màu hồng hồng tím tím, tóc dài ra nên đã cắt một chút, còn đuôi tóc vẫn có màu hồng, thoạt nhìn trông rất lãng tử. "Trương Khải Ngai!" Đằng sau có một cô gái mặc đồ yêu tinh vừa đuổi theo vừa kêu lên, "Thư Yển! Trương Khải Ngai!" Mắt Lâm Tịnh Minh sáng ngời, "Yêu tinh! Yêu tinh yêu tinh!" Cô gái mặc đồ yêu tinh quay đầu lại, "Ôi, Tịnh Minh đó à, ui cha, bộ đồ này đáng yêu ghê! Sao cậu vẫn phải hóa trang đáng yêu thế này?" Nói xong cô ấy bật cười đến là to. Cô gái trong đội xướng ca "Trúc" này là "Phỉ Đồ Mị", một cái tên kì lạ, nghe nói bố mẹ cô ấy đều là nghệ sĩ, có thể là tư duy của nghệ sĩ khác người thường, ngay cả cái tên cũng thể hiện đầy nghệ thuật nên đã đặt thế này chăng. Phỉ Đồ Mị hát rất hay, là một trong những giọng hát chính của "Trúc". Có lần, một nam sinh tham gia thi đấu trong trường đã nói, "Cậu đúng là đồ yêu tinh tuyệt phẩm", từ đó về sau, "Yêu tinh" liền trở thành biệt danh của cô nàng. Cô ấy cũng rất đẹp, có điều sau khi tẩy lớp trang điểm, tháo trang sức ra rồi thì lại chẳng còn xinh đẹp bằng Lâm Tịnh Minh nữa, là con gái phải biết cách ăn mặc. Mời các bạn đón đọc Mê Điệt của tác giả Đằng Bình.
Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia
Tần Gia Uy anh là ông trùm giới mafia, là người đàn ông khét tiếng lạnh lục. Trong thế giới của anh, anh chính là thượng đế là pháp luật. Chỉ cần là thứ anh thích thì sẽ phải thuộc về anh. Người trong giang hồ mỗi khi nghe đến Tần Lão Đại đều liên tưởng đến một con sói hung tàn, mưu mô đa kế. Nhưng anh cũng có một mặt của vị nam thần, lạnh lùng dũng cảm. Đường Vịnh Hi là con gái duy nhất của Đường Chấn Nam, vị tổng thống đương nhiệm của Mỹ. Cô sở hữu nhan sắc hơn người và trí thông minh tuyệt đỉnh. Nhưng thật kỳ lạ, một con người không sợ trời sợ đất như cô lại sợ Tần Gia Uy một cách kỳ lạ. Và con sói hung tàn cũng đã trở nên đáng yêu dịu dàng vì cô. *** GHI CHÚ: 5 quyển truyện tiếp nối lẫn nhau. * Quyển 1: Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ. ( Lôi Lạc Thiên và Trình Lam). *Quyển 2: Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình. ( Mạnh Hùng và Kiều Nhi). * Quyển 3: Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo. ( Nam Liệt và Hàn Mạc). *Quyển 4: Cô Vợ Thần Bí Của Ông Hoàng Làng Giải Trí. ( Tràn Hạo và Tần Gia Duyên) *Quyển 5: Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia. ( Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trên sân thượng toà cao ốc One World Trade Center còn được biết với cái tên "World Trade Center", vừa nghe qua đã làm rung động không biết bao nhiêu trái tim. Tòa cao ốc được tọa lạc ngay trung tâm thành Phố Lower Manhattan, New York. World Trade Center đã bị tàn phá, mang theo 3 ngàn mạng sống vô tội và đã làm bị thương 6000 người trong vụ khủng bố 11-9-2011, do tổ chức khủng bố al-Qaeda gây ra. Ba chiếc trực thăng quân đội hùng hồn đáp xuống sân thượng, tiếng vù vù của cánh quạt cùng với gió mạnh xóay cuồn cuộn lên, làm cả bầu trời chạng vạng tối trở nên mờ mịt bởi cát bụi. Một tốp người tinh anh thành thạo nhảy từ mấy chiếc trực thăng xuống, nhìn vào kỹ thuật và hành động điêu luyện của bọn họ có kỷ luật và trình tự hẳn hoi, cũng đã đủ biết họ là những người được huấn luyện đặc biệt theo lối quân sự. Chỉ trong tích tắc mười mấy tên mặc âu phục màu đen, trên tay mỗi người cầm một khẩu súng Trường Tấn Công M4, do Tần Gia sản xuất đứng thành hai đường thẳng. * Súng Trường tấn công M4 được đặc biệt chế tạo cho Quân Đội Mỹ. Với quy lực khiếp người, tầm bắn xa lên đến 600m và tóc độ bắn ra 950 phát trong vòng một phút. Chiếc trực thăng vừa dừng hẳn lại, Doãn Kỳ, Nhật Trung, Sam cùng với Trần Linh Giang bước xuống, bốn người cẩn thận quan sát tứ phía sợ có người mai phục. Từ lúc Tràn Hạo giao bang Thiên Địa lại cho Tần Gia Uy, anh đã cho thuộc hạ đắc lực nhất của anh là Doãn Kỳ ở lại bên cạnh của Tần Gia Uy. Chỉ khi có Doãn Kỳ bên cạnh, Gia Duyên mới an tâm vì cô biết Doãn Kỳ là thuộc hạ xuất sắc nhất của Tràn Hạo. Sau khi nhận được ánh mắt ok của Doãn Kỳ, Tần Gia Vỹ mới cùng Tần Gia Uy oai nghiêm bước xuống. Trên người Tần Gia Uy là bộ âu phục màu đen cùng với áo bành-tô dài, chân mang đôi giày da bóng loáng, tay lúc nào cũng là đôi găng tay bằng da màu đen. Anh oai phong đứng chính giữa một tốp người xuất sắc này, ánh mắt ngông cuồng đầy vẻ tự tin cùng với khuôn mặt yêu nghiệt ngẩng lên thật cao, dáng vẻ này khí thế này đích thực của một lão đại hắc bang, một ông trùm mafia. Hôm nay là buổi hội nghị một năm một lần trong giới hắc đạo, mỗi năm hội nghị sẽ được diễn ra tại một địa điểm khác nhau. Năm nay tòa cao ốc One World Trade Centre, tại New York được chọn là điểm họp mặt. Những người hiện diện tối đêm nay toàn là những kẻ tai to mặt lớn trong giới hắc đạo, chính vì vậy sự phòng vệ của nơi này vô cùng chặt chẽ. Trên sân thượng lúc này đã đậu sẵn ít nhất 25 chiếc trực thăng tư của những người đến tham gia buổi hội nghị. Tần Gia Uy được đám thuộc hạ cẩn thận hộ tống vào bên trong toà cao óc, trước khi vào thang máy Trần Linh Giang đã dùng thiết bị kiểm tra thuốc nổ để kiểm tra thang máy. Sau khi không phát hiện có gì khả nghi, cô mới nhìn Tần Gia Uy cung kính báo cáo. "Lão đại, đã an toàn." Nghe Trần Linh Giang nói vậy, Tần Gia Uy và tứ đại hộ pháp bước vào trong. Đám thuộc hạ còn lại được Tần Gia Vỹ sắp xếp chờ lệnh trên sân thượng. "Anh hai, hôm nay Chung gia và Đoàn gia cũng có mặt. Em thật chán ghét cái bộ mặt ta đây của hai tên đó." Tần Gia Vỹ nhìn Tần Gia Uy nói, chỉ cần nghĩ đến sẽ gặp mặt hai tên "khẩu phật tâm xà" đó là anh đã chán ghét vô cùng. Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh tanh, anh không nói gì ánh mắt lạnh lùng liếc vào góc bên phải trên trần thang máy. Tứ đại hộ pháp liền đề cao cảnh giác, Tần Gia Uy mới vừa cho họ biết nhất cử nhất động của bọn họ đang bị người khác giám sát. Tần Gia Vỹ biết nếu lỡ những lời nói vừa rồi của anh bị lộ ra ngoài, Đoàn gia và Chung gia nhất định sẽ lấy cớ này làm loạn, kiếm chuyện với Tần Gia. Ngồi trong phòng giám sát là một đám người được thuê tới, để giữ an ninh trật tự của đêm hôm nay và cũng để đảm bảo sự an toàn cho tất cả khách mời. Ngạn Hùng trên tay cầm máy bộ đàm cặp mắt không ngừng theo dõi 30 máy camera, đang nhấp nháy quan sát từng góc cạnh của toà cao óc. Cặp mắt sắc bén nhìn láo lia từ màn hình này sang màn hình khác, lúc này ứng dụng "hệ thống nhận dạng khuôn mặt" bất đầu hoạt động, nó không ngừng zoom vào và zoom ra liên tục để xác nhận khuôn mặt của tất cả mọi người bước vào toà cao óc, sau khi máy vi tính xác nhận được thân phận của đối phương, tư liệu của họ lập tức hiện lên trên màn hình, và sẽ tự động lưu tư liệu của họ vào trong kho dữ liệu. Dùng cách này vừa có thể kiểm tra an ninh vừa có thể kiểm soát ai có mặt trong buổi hội nghị ngày hôm nay. "Chuẩn bị tiếp đón Tần Lão Đại." Ngạn Hùng ấn vào máy bộ đàm, liên lạc với thuộc hạ của mình đang đứng canh chừng trước cửa phòng hội nghị. Hôm nay công ty an ninh của Lôi Thị được mời đến để phụ trách sự an toàn của mọi người. Bước vào cửa là Lôi Phu nhân trên nguời cô mặc một cái đầm dài màu trắng bó sát vào thân hình gợi cảm của cô, trong tai cô đặt một chiếc máy bộ đàm vô hình do Đường Tam phát minh ra, để tiện việc liên lạc với thuộc hạ. Vừa bước vào cửa cặp mắt sắc bén của Trình Lam liền quan sát màn hình máy vi tính, đôi mày thanh tú của cô chau lại trong vẻ không hài lòng, cô lập tức bước nhanh đến máy vi tính. Trình Lam chống hai tay lên bàn xem kỹ lại màn hình, cặp mắt khôn khéo của cô chợt hiện lên tia phẫn nộ. "Ngạn Hùng cậu làm việc như thế nào? Có người xâm nhập vào hệ thống an ninh của chúng ta, vậy mà cậu cũng không hay." Ngạn Hùng nghe Trình Lam nói vậy liền khom tới nhìn vào màn hình, khi anh nhìn kỹ hơn mới thấy màn hình bị nhiễu sóng, nhưng chỉ khi quan sát thật kỹ mới có thể nhận ra. Ngạn Hùng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Trình Lam, vừa rồi anh đã kiểm tra nhưng không hề phát hiện ra việc này.   Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Vợ Ơi Chào Em
Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt? Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt? Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh. *** Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta. *** Câu chuyện có motip quen thuộc của thể loại ngọt, sủng: nam chính yêu chiều và sủng nữ chính đến tận trời. Tô Nhạc là một cô gái tài giỏi, không hề “bánh bèo”, mít ướt mà cực kì tự lập, kiên cường, yêu, hận hết mình, không hề lụy tình, là một hình tượng nữ cường điển hình. Biết mình bị phản bội, cô đã dứt khoát đá tên đàn ông bạc bẽo. Ngụy Sở thì đúng chuẩn thê nô, là một nam chính vô cùng hoàn hảo: yêu chiều nữ chính, luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh là một chủ tịch giỏi nhưng luôn giữ mình, không ăn chơi, trai gái như một vài vị tổng tài khác. Thế nhưng, đường tình duyên với nữ chính lại rất lận đận. Vậy, vì sao tình duyên hai người lận đận như thế mà vẫn đến được với nhau? Các bạn hãy tự đọc và tìm hiểu nhé. Review (cảnh báo spoil): Tô Nhạc và Ngụy Sở hồi xưa học chung trường đại học với nhau. Anh chàng Ngụy Sở sau vài lần gặp Tô Nhạc đã có cảm tình với cô. Thế nhưng, vì sự chần chừ của mình mà anh đã bỏ lỡ Tô Nhạc… Nếu để nói chính xác thì có lẽ mình sẽ yêu thích Tô Nhạc hơn Ngụy Sở. Bởi vì Tô Nhạc là hình tượng nữ chính mà mình yêu thích. Cô là nữ cường, nhưng lại không quá hoàn hảo hay tài năng như Mộc Ly Tâm (Đạo tình), Yến Thanh Ti (Boss hung dữ, ông xã kết hôn đi) hay Ninh Tịch (Chọc tức vợ yêu, mua một tặng một). Tô Nhạc không phải là người hoàn hảo nhất nhưng lại giống “người” nhất. Cô cũng chịu cú sốc lớn trong tình yêu khi người mà cô nghĩ sẽ là người ở với mình đến cuối cuộc đời lại ngang nhiên “ăn vụng” với kẻ luôn coi cô là đối thủ từ bé đến lớn, rồi thản nhiên đổ lỗi cho sự kiên cường, tự lập của cô khiến anh ta chán (dù cho trước đó, anh ta nói rằng chính những điều này khiến anh ta yêu cô). Nhưng nào đâu có câu chuyện cổ tích của cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử. Chí ít, Tô Nhạc cũng may mắn vì đã nhận ra bộ mặt thật kẻ sở khanh như Trang Vệ trước khi bước chân vào hôn nhân với anh ta. Tô Nhạc từ khi còn bé đã không được nhận tình cảm từ cha. Người đàn ông đó đã bỏ mẹ con cô để đến với một người phụ nữ khác có thể mang tới cho ông ta nhiều danh vọng. Tô Nhạc thiếu cha, nhưng cô còn có mẹ, và chỉ cần mẹ là đủ. Cô vẫn lớn lên, trưởng thành, tài giỏi, và đáng được người khác coi trọng. Ai biết được, khi nhìn thấy đứa con của mình lớn lên tốt đẹp như thế, người đàn ông bội bạc kia sẽ có cảm giác gì.  2 người đàn ông, cả già cả trẻ đều bỏ Tô Nhạc mà đi (một theo danh vọng, một thì vì muốn chứng tỏ bản thân), nhưng người đàn ông thứ 3 trong cuộc đời cô thì không như vậy. Anh coi trọng cô, nâng niu cô và vì cô làm rất nhiều, rất nhiều việc thầm lặng. Tình yêu của Ngụy Sở nhẹ nhàng như một ly trà chiều, nó thoang thoảng, nhẹ nhàng mà không quá mạnh mẽ. Nhưng tình yêu ấy đủ để làm cho một Tô Nhạc cảm động. Mình không rõ ban đầu Tô Nhạc có phải vì có cảm tình với Ngụy Sở mà tới với anh không. Nhưng chí ít, cô dám thử yêu một người đàn ông có vẻ không quá an toàn để cuối cùng nhận lại được hạnh phúc. Ngụy Sở ban đầu là từ hứng thú với Tô Nhạc, rồi thành cảm mến, và cuối cùng là yêu. Nhưng ở bất cứ một giai đoạn nào, anh cũng đều rất nghiêm túc. Những thứ anh làm vì Tô Nhạc chẳng có gì to tát, cũng chỉ là vì người mình thương mà cố gắng học nấu ăn những món cô thích; cũng chỉ vì biết cô là tác giả vài cuốn tiểu thuyết mà bỏ tiền ra mua không sót cuốn nào; cũng chỉ vì muốn rước được vợ về nhà mà từ một anh chàng chẳng bao giờ nấu ăn cho bạn bè lại sẵn sàng lấy cớ mời bạn đến ăn để mời cô gái mình yêu tới ăn cùng. Còn rất nhiều điều nhỏ nhặt khác Ngụy Sở làm cho Tô Nhạc khiến cho mình cảm động. Nó nhỏ, nhưng đủ nặng để khiến một người như Tô Nhạc sẵn sàng giao cả tim mình cho anh. Nhiều người nói rằng, đây là câu chuyện của cô bé Lọ Lem và Hoàng Tử. Nhưng mình thì không nghĩ Tô Nhạc là cô bé Lọ Lem bởi cô hoàn toàn xứng đáng có được điều đó. Người con gái ấy đâu có đợi Hoàng Tử tới, rồi bảo cô đi thử chiếc giày thủy tinh. Rõ ràng, chính cô tự tìm được hạnh phúc của mình cơ mà.  Ngụy Sở rất hoàn hảo, gần như là hoàn hảo nhất trong số những nam chính mà mình đã từng đọc. Trên đời này, sẽ chẳng còn tồn tại một ai như thế (hoặc do mình chưa gặp được?). Nhưng điều khiến cho mình vẫn yêu Ngụy Sở và coi anh là nam chính mình yêu thích nhất (bỏ qua mọi sự phi thực tế từ anh) chính là câu nói mà anh nói với Tô Nhạc  “Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta.” Không phải, người phụ nữ nào cũng chỉ mong muốn người đàn ông của mình làm được điều này sao? Chẳng phải một lời nói hoa mỹ, chẳng có hoa, chẳng có nến, nhưng câu nói ấy chính là lời khẳng định tình yêu chân thành nhất mà Ngụy Sở có thể dành cho Tô Nhạc.  Mình vẫn tự hỏi, nếu người con gái đó không phải là Tô Nhạc thì Ngụy Sở có còn hoàn hảo như vậy không, hay anh cũng sẽ trở thành một Trang Vệ thứ 2? Có thể có, có thể không, vì đây là một câu chuyện ngôn tình. Nhưng ít ra, trong câu chuyện này, Tô Nhạc là nữ chính, Ngụy Sở là nam chính và, hai người đã tìm lại được nhau. Nhận định, đánh giá Đọc hai lần vẫn đầy cảm xúc như vậy. Đàn ông không cần quá đẹp trai,quá giàu có,có gia thế chỉ cần nguyện ý để người anh yêu là chính minh . Phụ nữ khi yêu phải lý trí nhưng khi gặp được người đàn ông tốt phải sống theo con tim. Truyện hay, rất thích tính cách nhân vật nữ chính. Còn nam chính thì chắc chỉ có tác giả tạo ra. Ý kiến cá nhân: rất thích sự tuyệt tình của nữ chính, lời thoại rất chất không giống như đa số ngôn tình bây giờ,muốn tìm 1 nữ chính có lòng tự trọng cũng khó toàn thấy nữ chính chẳng ra làm sao khó khăn lắm mới tìm được nữ chính khiến mình vừa lòng, nữ chính có lòng tự trọng chỉ đếm được trên đầu ngón tay đa số toàn đưa đẩy giả tạo. *** Mình đã hiểu vì sao câu được comment nhiều nhất là “Nguỵ Sở không có thật.” Truyện hay dã man luôn không có tình yêu sét đánh dữ dội nồng cháy gì cả. Mình có cảm giác giống như 1 câu truyện học đường nam chính đi trên con đường thê nô theo đuổi nữ chính hết sức nhẹ nhàng ???? Chính thức hoàn bộ này, mình thì thích ngược hơn, cơ mà bộ này đọc ngọt từ đầu đến cuối mà không thấy ngán, hay với đáng yêu lắm luôn, nên đọc đi nhé ! *** Đây là câu chuyện tình của “cô bé lọ lem” và “hoàng tử”. Chuyện kể rằng, ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có một cô bé tên là Lọ Lem, một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Bố mẹ ly hôn từ nhỏ, một mình cô học được cách may áo, đóng giày để đi dự dạ hội mà không cần đến bà tiên vẫy đũa thần. Một hôm, sau một ngày làm việc vất vả, cô trở về nhà và nhìn thấy bạn trai mình đang quấn lấy mụ phù thủy độc ác. Anh ta dùng chính sự tự lập của cô để biện minh cho sự phản bội của mình. Lọ Lem mạnh mẽ quyết định bỏ đi không quay đầu nhìn lại. Rồi một ngày, Lọ Lem gặp lại Hoàng Tử, một người đàn ông không có khuyết điểm trong mắt mọi người. Anh thông minh, có tiền, có địa vị, sống trong một thế giới khác hẳn với Lọ Lem. Vốn tưởng rằng Lọ Lem và Hoàng Tử là hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau một lần rồi vĩnh viễn xa cách. Nhưng bằng tình yêu của mình, Hoàng Tử đã vượt qua muôn trùng khó khăn, chiếm được trái tim người đẹp. Bị cảm động bởi tình yêu của Hoàng Tử, Lọ Lem quyết định tin tưởng vào cuộc sống một lần nữa, cuộc sống vẫn có thể đẹp như truyện cổ tích nếu người ta là chính mình và sống hết mình vì nó. Và từ đó, họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi. (Nguồn: thanhdaocac.wordpress.com) – Nhận xét: Về nội dung: Câu chuyện có nội dung không mới hoàng tử – lọ lem. Tuy nhiên, cách dẫn dắt câu chuyện của tác giả khá thu hút, góc nhìn sáng tạo, lối viết hài hước và đặc biệt là cực cực sủng. Tuy nội dung và kết thúc có thể đoán ra nhưng mình cực kỳ bồ kết giọng văn của tác giả, kiểu như vừa đọc vừa tủm tỉm cười sung sướng vậy đó. Bên cạnh đó, tuy lấy mô tuýp quen thuộc nhưng chuyện không đi vào lối mòn mà vẫn có những chi tiết, tình huống đột phá, khiến cho người đọc ko thấy nhàm chán với cốt truyện cũ này. Ví dụ bạn sẽ không phải chứng kiến mấy chuyện cẩu huyết như bố mẹ nam chính ép nữ chính chia tay với con trai mình hay nữ chính khóc lóc lên bờ xuống ruộng khi bị bồ cắm sừng, vân vân và mây mây. Về nữ chính Tô Nhạc: Tính cách lạc quan, tự lập, mạnh mẽ, kiên cường, có đôi chút lạnh lùng và tàn nhẫn (với những người từng phụ bạc cô). Ban ngày, cô là nhân viên văn phòng như bao người khác, nhưng tối đến, cô là một tác giả có chút tiếng tăm trên mạng, vì ghét thể loại nữ chính lụy tình mà bắt đầu viết tiểu thuyết nữ cường. Khi cô chứng kiến ban trai Trang Vệ ngoại tình, cô tuyệt đối không nhiều lời, bỏ đi rất phong độ. Mình nghĩ ko phải cô ấy ko từng yêu Trang Vệ mà vì cô ấy quá lý trí. Ngay khoảnh khắc Trang Vệ phản bội cô thì cô cũng tuyệt tình cắt đứt đoạn tình cảm ấy luôn. Chuyện gì thì chuyện, cô tuyệt đối ko chấp nhận chuyện phản bội, đó là điều tối kỵ nhất với cô. Cá nhân mình nghĩ ai cũng có nguyên tắc riêng của mình thôi. Cho nên ko thể trách tại sao Tô Nhạc lại ko mảy may buồn bã, đau khổ, khóc lóc khi chia tay Trang Vệ được, mình nghĩ vì người đàn ông như vậy mà đâu buồn thì chả đáng tí nào, cứ sống vui vẻ như Tô Nhạc chính là sự trả thù tàn nhẫn nhất với kẻ phản bội kia. Vì đã bị phản bội 1 lần như thế nên cô luôn cảm thấy đàn ông đẹp trai, có tiền, có gia thế tuyệt đối là sinh vật không an toàn. Cô chỉ đơn giản muốn có một bạn trai bình thường, chung thủy, chân thành là được. Vậy nên khi nam chính đại thần kia xuất hiện, cô đã liệt anh vào danh sách không an toàn, cần tránh xa. Thế nhưng cuối cùng cô vẫn bị sự chân thành của nam chính làm rung động. Trong một cuốn sách của mình, cô từng viết một câu rất hay thế này: “Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không” (và tất nhiên nam chính đã làm được chuyện này). Mình thấy cách cô ấy bị nam chính dụ dỗ rất đáng yêu: thông qua con đường dạ dày. Bình thường tuy cô rất thông mình, cư xử có chừng mực, nhưng mỗi khi nhìn thấy các món ăn cay Tứ Xuyên là như kiểu bị bỏ đói mấy ngày vậy đó. Về nam chính Ngụy Sở: Trên thương trường là người lạnh lùng, công tư phân minh. Trên tình trường là một chàng thiếu niên si tình, mặt dày. Dẫn chứng cho việc mặt dày là anh ý đã nói với nữ chính rằng “Nếu mỹ nam kế có tác dụng, anh không ngại mỗi ngày đều cười với em.” =)) Vì bề ngoài và gia thế hoàn hảo nên con đường cua gái của anh đầy chông gai (đúng là ngược đời mà), nhiều khi anh còn lăn tăn không biết có cần phẫu thuật thẩm mỹ cho xấu đi để bạn gái được yên tâm hay không. Vì người mình thầm để ý thích món cay Tứ Xuyên mà đi học nấu các món ăn này. Vì không muốn người yêu cực khổ mà tình nguyện lau nhà, rửa chén, xách đồ cho cô ấy (khiến cho nhiều bạn đọc truyện ném đá sao Tô Nhạc lại ăn cơm mà ko rửa chén, quét dọn các kiểu, nhưng thật ra là bạn Ngụy Sở dành làm hết rồi, có cho bạn Tô Nhạc sờ vô đâu). Cứ như thế, cuộc cách mạng cua gái của anh cũng dần dần thu được kết quả. Mình thích cái cách lấy lòng bạn gái của anh này: phong độ là phù du, bạn gái vui mới quan trọng, không muốn cuộc sống bạn gái phiền muộn vì mình. Anh này thiệt tình là soái ca điển hình luôn ý, giỏi việc công ty, đảm đang việc nhà, lúc nào cũng đội vợ lên đầu mà không ngại mất mặt. Vì Tô Nhạc vốn đã có tính tự lập nên anh chỉ có thể âm thầm quan tâm đến những việc mà cô ít để ý đến. Chỉ có những người thực sự quan tâm đến bạn mới chú ý đến những thói quen của bạn mà có khi ngay cả bạn cũng ko chú ý đến. Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, đủ cuốn hút bạn thức đêm mà luyện, đủ làm cho bạn mỉm cười tự kỷ, đủ làm cho bạn GATO với nữ chính. Thành viên hội FA cân nhắc kỹ trước khi đọc truyện ^^   Mời các bạn đón đọc Vợ Ơi Chào Em của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Vì Vợ Là Vợ Anh!
Giới hạn độ tuổi: 22+ Không thích hợp với teen, mình khuyên teen đừng đọc. Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh. Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Viết ONGOING và viết theo cảm xúc cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S: Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family. *** Mỗi tình yêu đều có một con đường nhỏ để đi, nếu trên quãng đường ấy, một trong hai người có vô tình rẽ lạc, thì tình yêu này sẽ đưa họ trở về với nhau. Có một câu châm ngôn khá nổi tiếng như thế này: “Đằng sau sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ.” Đó là người phụ nữ chấp nhận đánh đổi thanh xuân của mình cho cuộc tình nồng, chấp nhận lui về phía sau làm hậu phương vững chắc. Bởi khi yêu, phụ nữ thường sẵn sàng làm nhiều thứ, thường sẵn sàng cho đi nhiều thứ. Thậm chí, họ có thể ngay lập tức mang tặng bạn cả thế giới, cả vũ trụ bao la, chỉ cần đổi lại, bạn cho họ một tình yêu thật lòng. “Vì Vợ Là Vợ Anh” – cuốn tiểu thuyết viết lên câu chuyện tình yêu như thế! Câu chuyện về hạnh phúc được vẽ bằng màu của bình yên và thấu hiểu. Thứ hạnh phúc diệu kì mang sắc tím của loài hoa oải hương nhẹ nhàng, tinh khiết. Thứ hạnh phúc phải đánh đổi quá nhiều, phải dùng biết bao phép thử của cuộc sống trớ trêu mới có được. Họ đến với nhau bằng lời hẹn thề của cha mẹ, sống với nhau bằng trách nhiệm và sự trân trọng, nâng niu. Họ cùng xây lên một mái nhà ấm êm cùng hai cô công chúa nhỏ, xinh xắn nhưng lại thiếu tình yêu, thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ.Cho đến khi vợ rời khỏi cuộc đời anh, để lại trong lòng anh những khoảng trống khó thể lấp đầy, những chuỗi ngày khổ đau, thậm chí là tuyệt vọng. Lúc ấy, anh mới hiểu vợ quan trọng đến nhường nào. Lúc ấy, anh mới biết đâu là tình yêu thực sự của đời mình. Suy cho cùng, mỗi cô gái trên đời này không mong cầu điều gì to lớn. Điều duy nhất cô ấy mong cầu chính là tìm được một người trở thành bến đỗ vững chắc cho cuộc đời mình. Một người đàn ông mà không bao giờ để cô ấy phải một mình chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Một người đàn ông luôn tâm niệm một điều “Vì Vợ Là Vợ Anh”. *** Review Nâu:   Đã bao giờ bạn nghĩ yêu và cưới nhau chỉ là vì trách nhiệm? Một mối tình mà không có hạnh phúc là nền tảng, chắc chắn bạn sẽ rơi vào hoàn cảnh giống như Hà. Hậu và Hà đến với nhau chỉ là do sự gán ghép từ hai gia đình, và cũng là do sự thiếu hụt tình cảm từ hai phía. Hậu luôn cho rằng trách nhiệm của một người chồng, một người đàn ông là phải nuôi nấng và chăm lo cho gia đình, nhưng anh chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Hà. Anh cho là Hà không có tình cảm với mình, anh vì người khác mà bỏ lơ cảm xúc và nghi ngờ cả luôn vợ mình... Chỉ khi Hà rơi vào cảnh thập tử nhất sinh và Hậu nhận ra bộ mặt thật của người yêu cũ, Hậu mới như chợt bừng tỉnh, như chợt nhận ra lỗi lầm... và may mắn rằng, Lan Rùa vẫn cho gia đình này một kết cục vô cùng đẹp. Lột tả từng lớp nhân vật sâu sắc, bộc lộ rõ nội tâm của từng nhân vật một cách chi tiết và sắc xảo là cái hay và tài tình của Lan Rùa. Từ đó, tác giả muốn lồng ghép vào tác phẩm một câu chuyện buồn, để nói lên tấm bi kịch của người phụ nữ, nói về phận làm dâu và sự hờ hững của người đàn ông trong gia đình. Một sự hờ hững suýt trở thành một tấm bi kịch cho cả gia đình. Và tôi nghĩ rằng: "Cưới một ai đó thì hãy vì tình cảm xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim, che chở cho ai đó đừng là vì trách nhiệm và đừng để miệng lưỡi thế gian ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình".   Mời các bạn đón đọc Vì Vợ Là Vợ Anh! của tác giả Lan Rùa.