Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhân Duyên Tiền Định

Đánh giá nội dung truyện: ★★★★★ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★★ Đánh giá bản cv truyện: ★★★★✰ Đề cử: ★★★★★  Warning: - Rv dài, cần kiên nhẫn. - Trong rv có tiết lộ nhiều chi tiết quan trọng, vui lòng cân nhắc trước khi đọc. Như hoa Như mộng Là cuộc trùng phùng ngắn ngủi của đôi ta Mưa bụi triền miên Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khóe miệng Trầm ngâm nghe tiếng gió đau lòng Hồi ức khắc vào mảnh trăng khuyết …(*) Chuyện xưa nhắc lại, thấm đẫm nước mắt, mỗi câu mỗi chữ đều nhuốm màu bi thương… Kiếp trước, Khương Thính Chiêu là Nhị tiểu thư xinh đẹp bướng bỉnh của Quốc công phủ. Nàng sinh ra trong gia tộc lớn, có được cuộc sống nhung lụa quyền quý, lại được Tam ca ca yêu thương chở che hết mực. Cuộc đời của nàng những tưởng sẽ là những tháng ngày ấm êm hạnh phúc. Thế nhưng, trong đêm nguyên tiêu năm ấy, khi nàng bước chân lên cầu tam sinh với nguyện ước có được một tình yêu đẹp thì cũng là lúc vận mệnh của nàng bị người khác nắm lấy, toan tính và giày vò đến thảm hại.   Quốc công phủ bị tra xét, toàn bộ gia tộc nàng người thì bị giết, người bị đày ra biên cương xa xôi vạn dặm. Chỉ trong một đêm, máu tươi ngập trời, mọi thứ hoang tàn đổ nát. Nàng còn bị người ta tính kế, ném vào biển lửa đỏ rực. Nàng may mắn sống sót nhưng dung nhan thì bị hủy hoại hoàn toàn. Nào ngờ bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó… Trên đường lưu đày, Tam ca ca vì bảo vệ cho nàng mà chịu biết bao nhiêu đòn roi của bọn quan dịch ác độc. Lúc ấy, ca ca vẫn luôn nói với nàng rằng: “Chiêu Nhi là kim chi ngọc diệp, bất kể ai cũng không được thương tổn”. Ca ca cứ thế ôm nàng vào lòng, chở che hết thảy, mặc cho thân xác nhuộm đầy máu, mặc cho bản thân chật vật đau đớn như thế nào. Yêu thương nàng như thế, đau lòng vì nàng như thế. Cuối cùng, lại vì nàng mà chết đi…  Hóa ra, ca ca bảo vệ được mạng sống của nàng, lại đem trái tim nàng theo rồi. Nàng khi ấy, chỉ còn lại một mình, bơ vơ tuyệt vọng giữa thế gian tàn nhẫn này. Mùa đông năm đó, mỗi một bông tuyết rơi xuống là một giọt nước mắt lạnh giá, mỗi một cơn gió thổi qua là một tiếng thở dài ưu thương. Bởi, đó là mùa đông nàng đánh mất mọi thứ đang có, không còn lại gì, cả trái tim lương thiện cũng bị thù hận nhuộm màu đen tối mất rồi. Nàng muốn trả lại toàn bộ cừu hận hôm nay đã gánh chịu cho kẻ đứng đằng sau gây ra tất cả. Nhưng đến cuối cùng, nàng lại không làm được mà cứ thế bị người hãm hại rồi chết đi, chết đi với bao nhiêu uất hận, phẫn nộ cùng bi ai… Có lẽ, đến ông trời cũng động lòng và thương xót cho những gì nàng trải qua nên đã cho nàng thêm một cơ hội nữa. Tỉnh giấc sau một giấc mộng dài đầy tang thương, nàng trở về năm vừa tròn 10 tuổi. Khi ấy, Quốc công phủ vẫn còn quyền uy cao quý, mọi người vẫn còn vui vẻ hạnh phúc, Tam ca ca vẫn còn khỏe mạnh yêu thương bên cạnh nàng. Mọi thứ vẫn vẹn nguyên như cũ và nàng còn cơ hội có thể vãn hồi được cục diện bi kịch sau này. Vì vậy, Khương Thính Chiêu quyết tâm sẽ bảo vệ Quốc công phủ khỏi biến cố diệt vong kia, bảo vệ Tam ca ca của nàng. Nàng nhất định phải tìm ra kẻ đang đứng đằng sau ván bài sinh tử của gia tộc mình, tìm một con đường sống thoát khỏi tai ương. Mà người có thể giúp cho nàng một ân tình đó, chỉ có thể là Lục Nhiên. Kiếp trước, Lục Nhiên năm 16 tuổi đỗ Trạng Nguyên, đến năm 30 tuổi thì thăng chức thành Tể Tướng đương triều, quyền khuynh thiên hạ, nắm trong tay vận mệnh hàng vạn người. Binh biến chính loạn năm đó, Uy Viễn hầu phủ nhờ có ơn với chàng mà được cứu giúp khỏi kiếp nạn suy vong. Vì thế, lần này nàng muốn trước một bước trở thành ân nhân của Lục Nhiên. Bởi nàng chỉ mong, Lục Nhiên sau này sẽ vì đoạn ân nghĩa này mà cho gia tộc nàng một con đường sống sót. Lục Nhiên lần đầu tiên gặp mặt Khương Thính Chiêu là khi nàng cùng ca ca đưa tay ra muốn tương trợ hắn trên đoạn đường lên kinh thành dự thi. Nàng khi ấy chỉ mới 10 tuổi nhưng đôi mắt lại tràn ngập bi thương khó nói hết thành lời. Cứ ngỡ, đoạn nhân duyên ngắn ngủi ấy sẽ như mây gió thoáng qua nhưng vô tình hay hữu ý sau này cả hai lại có vài lần tương phùng. Tuy rằng, mỗi lần gặp gỡ ấy đều không khiến cho cả hai cảm thấy vui vẻ cho lắm. Bởi lần nào, Lục Nhiên cũng có ý trêu đùa chọc ghẹo nàng đến đỏ mặt giận dỗi mới thôi. Khương Thính Chiêu lúc ấy chỉ cảm thấy Lục Nhiên của kiếp này thật kì lạ. Nàng nhớ mơ hồ ở kiếp trước chàng là người lạnh nhạt, nghiêm túc sao bây giờ lại hóa thành một kẻ lưu manh vô sỉ như vậy kia chứ. Lần nào cũng ức hiếp nàng à. Đúng là, nhìn người không nên nhìn bề ngoài. Nhưng có lẽ, Khương Thính Chiêu và Lục Nhiên đều không hề biết, nhân duyên của họ là “nhân duyên tiền định”, hai đời hai kiếp đều chưa từng thay đổi. Chỉ là, kiếp trước họ đã gặp nhau sai thời điểm nên bi kịch cứ thế xóa nhòa tất cả. Kiếp này, ông trời ưu ái nên mọi thứ đang dần đi đúng hướng, theo duyên phận đã định.  Khương Thính Chiêu nàng muốn thay đổi vận mệnh, nhất định là phải cùng Lục Nhiên mới có thể thực hiện được. Vốn dĩ, Lục Nhiên vẫn còn chưa dám suy nghĩ đến những chuyện nhi nữ tình trường, bởi trọng trách và bí mật trên vai chàng còn quá nặng và đầy gông xiềng. Nhưng chẳng hiểu tại sao mỗi một lần chạm mặt Khương Thính Chiêu, chàng lại như cảm thấy có gì đó lướt qua trái tim mình, rất nhẹ nhàng nhưng lại thật lưu luyến đến không thể dứt bỏ. Vì thế, khi nhìn nàng bị người xấu vô tình đẩy ngã xuống dòng sông lạnh lẽo, chàng đã chẳng do dự mà nhảy ngay xuống cứu nàng. Khi thấy nàng dùng đôi mắt chất chứa toàn bộ sự mềm mại yêu thương dành cho Tam ca ca của nàng, chàng lại ẩn nhẫn ghen tị vô hạn. Hay khi có nam tử khác nhìn nàng bằng ánh mắt say mê dục vọng, chàng lại phẫn nộ và điên cuồng muốn đem vẻ đẹp nàng dấu kín… Thì ra, khi rung động trước một người, mọi thứ tưởng giản đơn lại có thể kích thích chàng đến vậy. Tuy nhiên, chuyện truy đuổi nàng nào có dễ dàng gì. Vì bên cạnh nàng luôn có một Tam ca ca mắc chứng “muội khống” trầm trọng. Mọi nam tử đứng trước mặt Khương Thính Chiêu, Tam ca ca đều xem như kẻ thù, muốn đá văng đi thật xa. Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm từ Lục Nhiên, Tam ca ca đề phòng chàng như đề phòng trộm, cứ sợ một phút bất cẩn muội muội yêu thương của mình sẽ bị tên này rinh đi mất.  Nên khi thấy muội muội tỏ vẻ lạnh nhạt ngó lơ Lục Nhiên, Tam ca ca rất bênh vực người nhà mà trợn mắt ghét bỏ chàng “ngay và luôn” . Hại Lục Nhiên bị hai người kia nhìn khinh bỉ rồi bỏ đi một hơi mà hỗn độn trong gió theo. Nhưng Tam ca ca nào đâu biết, tên kia mỗi tối rảnh rỗi vẫn thường trèo tường leo nóc nhà trộm đến “tâm sự” hay “ăn chút đậu hũ” của Khương Thính Chiêu. Nếu Tam ca ca mà biết, chắc tức giận đến hộc máu cho xem Còn Lục Nhiên cứ thế, kiên trì từng bước một bước đến bên cạnh Khương Thính Chiêu. Chàng muốn dâng cả trái tim và thân xác trong sạch như ngọc này cho nàng. Nên khi được hoàng thượng ban cho một đám mỹ nhân, vũ cơ chàng vì phục mệnh nên cắn răng nhận xong liền vứt bỏ không thèm nhìn một cái, tối đó sợ nàng hiểu nhầm liền chạy đến nhảy cửa sổ vào giải thích ngay. Haizz. Sau này chàng dũng cảm hơn một chút, ở nóc nhà ngỏ lời yêu nàng, ai ngờ bị… từ chối gián tiếp . Lãng mạn không có chứ lãng xẹt có rồi à nha. Đáng thương quá sức luôn á.  Càng gần bên Khương Thính Chiêu bao nhiêu, Lục Nhiên càng cảm nhận được nàng đang che dấu một bí mật nào đó thật sâu, một bí mật mà khi được lật mở sẽ gây ra thương tổn và hiểm nguy vô cùng. Chàng lại muốn khám phá điều ấy để có thể bảo vệ chở che cho nàng. Nhưng khi chàng tiến một bước là khi nàng lùi lại hai bước. Giữa bọn họ luôn có một khoảng cách mà chàng chưa thể xóa nhòa.  Bởi, nàng không còn tin vào tình yêu, trái tim cũng mệt mỏi theo những năm tháng tương tư chờ đợi đó rồi. Chỉ là, có những việc không phải lý trí cứ mách bảo thì trái tim sẽ thuận theo. Đến cùng, tình yêu luôn đi theo sự chỉ dẫn của riêng nó, theo một cách nào đó không thể ngờ được. Bởi vì, cho dù Khương Thính Chiêu vờ như không thấy thì tất cả những quan tâm dịu dàng, yêu thương bảo vệ mà Lục Nhiên dành cho nàng cứ như bông tuyết đầu mùa, nhẹ rơi xuống không ai hay, đến khi ngoảnh lại đã là một vùng trắng xóa mất rồi. Nàng dần bị sự chân thành thâm tình của chàng làm cho rung động.  Thì ra, ngay từ đầu, họ vốn dĩ đã là duyên phận của nhau. Vậy thì, nàng nguyện ý tin tưởng cùng chàng nắm tay nhau đi qua đoạn đường tình yêu này. Cho dù sóng gió bủa vây, Lục Nhiên chàng sẽ dùng đôi cánh của mình, chở che cho nàng hết thảy.  Tuy nhiên, những binh biến hỗn loạn năm đó vẫn kéo đến như câu chuyện kiếp trước đã xảy ra. Chỉ duy nhất một điều thay đổi là vận mệnh của Quốc công phủ được thay thế bằng Uy Viễn hầu phủ. Kẻ đứng đằng sau thao túng họ như những quân cờ trên ván bài sinh tử, cái chết cùng sự sống chỉ là những nước đi đầy toan tính cho quyền lực và ngôi vị của họ. Cuối cùng, thảm kịch vẫn xảy ra… Nhưng, Lục Nhiên sẽ không để cho những bi thương nàng đã gánh chịu đó lặp lại lần nữa. Chàng sẽ thay Khương Thính Chiêu gánh vác tất cả mọi chuyện. Bởi, nàng là trái tim, là vận mệnh và là sinh tử của chàng. Kiếp trước, họ đã bỏ lỡ nhau bởi vòng xoáy của số phận. Vậy thì hãy để chàng bù đắp lại tất cả cho nàng cả kiếp trước lẫn kiếp này.   Vì nhân duyên giữa họ là nhân duyên tiền định, vĩnh viễn không thể tách rời. * * * “Nhân duyên tiền định” là bộ truyện convert đầu tiên mình đọc của tác giả Mục Đề Hoàng Hoàng và mình thấy văn phong tác giả khá tốt. Nội dung truyện xoay quanh sự thay đổi vận mệnh gia tộc và số phận bản thân của nữ chính Khương Thính Chiêu. Truyện chuyên sủng ngọt nhưng có nhiều phân đoạn thật sự rất hay và xúc động, đặc biệt là khi ký ức và những mảnh vỡ của sự tang thương ly biệt trong kiếp trước được nhớ lại.  Rõ ràng, đó chỉ là những đoạn ngắn, nhỏ, câu chữ không nhiều nhưng lại đánh mạnh vào cảm xúc người đọc. Có lẽ ấn tượng nhất là đoạn Tam ca ca vì bảo vệ nữ chính trên đường lưu đày mà một thân máu tanh, sau này lại vì nàng mà chết đi. Mình dường như cảm nhận được nữ chính đã phải đau thương tuyệt vọng như thế nào trước những biến cố to lớn ấy. Và thật may khi ở kiếp này, mọi người đều có thể bình an đi qua những năm tháng dài. Về nam nữ chính mình thấy xây dựng khá tốt, truyện trùng sinh báo thù nhưng không buff nhận vật quá đà mà dẫn dắt và cho họ cơ hội để nghe, nhìn, hiểu được những âm mưu toan tính đang diễn ra và tháo gỡ tất cả.  Về nhân vật phụ mình muốn cho Tam ca ca 10 điểm hoàn chỉnh. Đây là nhân vật khiến mình ấn tượng ngay từ đầu, yêu thích lấn lát cả dàn nhân vật khác. Bởi Tam ca ca được tác giả xây dựng là một người rất mực yêu thương chở che bảo vệ muội muội đến mức có khuynh hướng “muội khống” trầm trọng. Tình cảm của nhân vật này khiến mình day dứt ngưỡng mộ và thương xót rất nhiều.  Mỗi lần nhớ đến đoạn Tam ca ca ôm muội muội vào lòng và nói “Chiêu Nhi là kim chi ngọc diệp, ca ca sẽ không để ai khiến muội rơi lệ” là mình lại đau lòng không thôi. Và thật vui biết bao khi tác giả đã đem đến cái kết HE tròn vẹn cho nam nữ chính và cả Tam ca ca. Nếu không, mình chắc không chịu nổi Tam ca ca sẽ cô đơn đến hết đời mất ???????? Nói chung là truyện sủng ngọt, cảm động và khá hay. Nên mình mong là mn sẽ đọc và yêu thích truyện này. À, quên mất, điều quan trọng là truyện chỉ có convert thôi ạ, chưa có nhà nào edit hết. Bạn nào thích thể loại này thì đào hố nhé, nhiệt liệt đề cử ạ ???????? __________ (*): trích lời dịch bài hát Là tự em đa tình do Hồ Dương Lâm thể hiện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hôm nay, phủ Vinh Quốc Công binh mã hỗn loạn, kế phu nhân nhị phòng sinh non ba tháng, bây giờ đang nằm ở trong phòng, tình huống có chút không ổn. Đại nha hoàn bên người phu nhân cố gắng bình tĩnh hô bà mụ đã sớm ở trong phủ bước vào, vừa phân phó nha hoàn người hầu tay chân nhanh nhẹn một chút, đun nước lấy khăn đều phải nhanh hơn chút nữa. Nhị gia đã từ ngoài phủ vội vàng chạy về, ở bên ngoài phòng sinh chờ, sắc mặt âm trầm, vẫn chưa chất vấn kẻ đầu sỏ gây tội. Khương Nhị cô nương ở từ đường đã quỳ hai canh giờ, bên trong phòng sinh vẫn chưa có động tĩnh gì. Sắc trời càng lúc càng tối, đáy lòng Nhị gia càng lúc càng lạnh, nếu phu nhân có gì bất trắc, cả ông cũng không thể bảo vệ được Chiêu Chiêu rồi. Một tiếng khóc nỉ non của trẻ con vang lên kéo ông thoát khỏi đống cảm xúc tiêu cực, bên trong liên tục có tiếng “Chúc mừng phu nhân sinh được con trai.” Nhị gia thở phào một hơi, cảm thấy cả người đều sống lại. Văn Chiêu quỳ đến hoa mắt chóng mặt ở trong từ đường, sắc mặt trắng bệch như giấy. Nàng vừa về trễ rồi, lần này Tần Thị suýt nữa khó sinh khiến cho nàng cùng cha có hiềm khích, kế mẫu cũng thay đổi thái độ, thái độ lấy lòng ngày xưa biến mất không để lại chút dấu vết nào, bà cư xử với nàng rất lạnh lùng, lão phu nhân nhìn thấy nàng cũng chỉ thở dài. Lơ đãng nhìn thấy nha đầu Phù Diêu đưa thức ăn đến, Văn Chiêu biết lục đệ Văn Dậu của nàng đã được sinh ra, không còn lo lắng, nàng miễn cưỡng xốc lại tinh thần hỏi nha hoàn đo đỏ khóe mắt ở trước mặt “Phù Diêu, ngươi cũng cho rằng là ta đẩy mẫu thân ư?” Phù Diêu yên lặng đem đồ ăn dọn xong, hai mắt đẫm lệ, không biết nên trả lời như thế nào. Đúng rồi, tất cả người trong phủ đều cho rằng là nàng đẩy, lúc ấy nàng cùng kế mẫu với vài nha hòan ở trong đình, hơn nữa trước mặt kế mẫu nàng luôn quật cường lại phản nghịch, chưa bao giờ cho bà ta một sắc mặt tốt nào. Chỉ có mỗi Tam ca nói, Chiêu Chiêu nhỏ như thế, làm sao có thể làm ra loại chuyện như vậy. Đến khoảng giờ Tý cha mới sai người đưa nàng về phòng, Văn Chiêu đã không đứng thẳng người nỗi nữa, khụy chân không ngừng khóc thút thít trên lưng vú Trần. Nàng cảm thấy những ngày xuân này có chút lạnh. ... Mời các bạn đón đọc Nhân Duyên Tiền Định của tác giả Mục Đề Hoàng Hoàng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thả Thính Phi Phi - Tô Tiền Tiền
Hạ Thừa Nam nổi danh ở thành phố C vì độ ngông cuồng bành trướng, tàn độc ác liệt, bất kể là nam hay nữ hắn chưa bao giờ nương tay. Ai chọc phải hắn, nhất định hắn sẽ dồn vào chỗ chết. Kiều Phi không cẩn thận chọc hắn, sợ đến mức từ chức chạy trốn luôn, tuy nhiên chỉ 3 giây là bị bắt lại. Cô khóc lóc tưởng tượng ra một vạn cách bị trả thù, mãi cho đến lúc... "Bà Hạ, đến giờ đi ngủ rồi." *** Đồng hồ báo thức vang lên. Sáng sớm đệ nhất lũ ánh mặt trời xuyên thấu qua ôn nhu màu trắng bức màn chiếu tiến vào, chiếu vào trên giường ôm nhau nằm ở bên nhau nhân thân thượng. Kiều Phi nhíu nhíu mày, xoay người, hướng bên người nam nhân trong lòng ngực toản thâm chút, qua vài giây, nàng nhắm mắt lại hỏi: “Lão công, vài giờ?” Hạ Thừa Nam cũng nhắm mắt lại, từ trong ổ chăn vươn cánh tay dài ấn hạ đồng hồ báo thức: “Không biết.” Sau đó thu hồi tay, đem nữ nhân ôm đến càng khẩn, sủng ái mà nói: “Ngươi ngủ nhiều một hồi.” Kiều Phi mơ mơ màng màng, đang muốn liền Hạ Thừa Nam ấm áp yên ổn ôm ấp lại trộm sẽ lười, nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nàng đột nhiên mở mắt ra: “Không được.” Hôm nay như thế nào đều không thể ngủ nướng! ... Mời các bạn đón đọc Thả Thính Phi Phi của tác giả Tô Tiền Tiền.
Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực - Chước Dạ
“Ngày nào đi học cũng phải bực", đây là nói tâm trạng của Thẩm Tịch. Chỉ vì một lần vô tình nhìn thấy “cơ thể" của người ta, mà cái giá phải trả cũng lớn quá đi. Thẩm Tịch giậm chân, cái này cũng đâu phải tại cô. Vì hai bà mẹ chơi thân lâu ngày gặp nhau, lại cùng có con học lớp 12, nên tự nhiên cũng sẽ lôi kéo quan hệ cho sấp nhỏ. Nhưng mà người lớn chỉ lôi kéo trong sáng, còn tụi nhỏ như thế nào lại là chuyện khác. Vừa vặn làm sao mà cái người bị Thẩm Tịch nhìn thấy đó, lại được sắp xếp vào cùng lớp với cô. Lúc này Thẩm Tịch mới biết, cậu ta chính là nam thần học bá chính hiệu Tiết Diễm, người đẹp như tên. Chính vì yêu cái đẹp, cho nên Thẩm Tịch dù bị Tiết Diễm chọc cho tức đến nhe răng trợn mắt, cũng chỉ dám hừ mạnh một tiếng mà thôi. Năm học cuối cùng của cấp 3 này khiến cho các bạn trẻ càng không có thời gian dành cho bản thân. Tất cả đều là học, học và thi. Nhưng lại có một điều mà không cần ai nói cũng biết, tuy là bận đến không thể ngóc đầu lên được, nhưng đây cũng chính là quãng thời gian vô cùng quý giá đối với cuộc đời mỗi người. Giai đoạn lưng chừng của trưởng thành này chứa đựng biết bao cảm xúc vừa lạ vừa quen. Là bắt đầu của những rung động, là úp úp mở mở trái tim nhạy cảm, là rạo rực trước mỗi ánh nhìn của người mình thầm mến. Cho nên, ngày nào đi học cũng bực, nhưng nếu không có, lại cảm thấy thiếu thiếu. Tiết Diễm là học bá môn Toán, vừa hay Thẩm Tịch môn nào cũng giỏi, chỉ kém môn Toán. Thế nên, thầy chủ nhiệm mới cố ý sắp xếp cho Tiết Diễm kèm cặp Thẩm Tịch. Ý của thầy là chỉ kèm thôi, nhưng mà không ngờ là hai người bọn họ lại “nghe lời" thầy quá, nên “kèm” xong thì “cặp" luôn. Nói thì nhanh vậy, nhưng đó cũng là cả một quá trình cùng với sự cố gắng của cả Tiết Diễm và Thẩm Tịch. Tuy rằng Tiết Diễm hay nói những lời độc miệng để chọc giận đầu óc đơn giản của Thẩm Tịch, nhưng mà mục đích của cậu thì còn lâu mọi người mới hiểu được. Ai nhìn vào cũng nói, Tiết Diễm này là đang bắt nạt cô, nhưng thực chất sự việc chỉ có hai người bọn họ biết mà thôi. Tiết Diễm miệng thì chê Thẩm Tịch đần, nhưng mà vì đần cho nên mới khiến cậu không rời mắt được. “Cậu có thể nào làm tôi bớt lo hơn được không hả?”, ý là, tôi lo cho cậu lắm đó. “Tại sao cậu cứ chọc giận tôi mãi thế?”, chính là, để tôi có thể đường đường chính chính mà đi dỗ cậu đó đồ ngốc. *** "Thế nên anh nói khách hàng khó giải quyết kia là em?" Thẩm Tịch và Tiết Diễm ở phía sau cùng lên lầu, mãi một lúc lâu sau cô mới hiểu ra. Cô đứng chống nạnh trên Tiết Diễm một bậc thang, bất mãn nhìn anh chằm chằm: "Em hiểu lòng người như thế, khó giải quyết chỗ nào?" Tiết Diễm buồn cười nhìn Thẩm Tịch rồi đưa tay ra vò đầu cô, sau đó phụ họa: "Phải phải phải, em hiểu lòng người, không có tí tật xấu nào." Thẩm Tịch đẩy tay của anh ra rồi xoay người lên cầu thang tiếp, vừa đi còn vừa lẩm bẩm: "Đừng tưởng em không nghe ra anh đang nói qua quýt." Lúc Thẩm Tịch đi đến cửa nhà thì thấy trong tủ giày có thêm hai đôi giày lạ, cô hơi sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì nghe được có người gọi mình: "Tiểu Tịch về rồi đấy à?" "Dì Trâu..." Thẩm Tịch ngơ ngác nhìn Trâu Tĩnh Thu trong phòng bếp và Tiết Thịnh Cảnh trong phòng khách. Cô còn tưởng Tiết Diễm đến một mình, không ngờ người này đưa cả bố mẹ anh đến, đúng là "lễ ra mắt" lớn rồi. Mãi đến khi Tiết Diễm vỗ nhẹ vào vai của cô, Thẩm Tịch mới tỉnh táo lại sau lúc ngây người rồi vội vàng chào to: "Chào chú, chào dì ạ." "Ừ, lâu ngày không gặp, Tiểu Tịch lại xinh hơn rồi." Trâu Tĩnh Thu cười nhẹ mà kéo cô: "Đến tâm sự với dì nào." Thẩm Tịch quay đầu nhìn Tiết Diễm một chút rồi ngập ngừng theo sát Trâu Tĩnh Thu vào phòng bếp, vừa giúp đỡ bà Thẩm vừa trò chuyện tình hình gần đây. ... Mời các bạn đón đọc Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực của tác giả Chước Dạ.
Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán (Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia) - Ma Nữ Ân Ân
Nếu bạn muốn đọc bộ truyện nào có đấu trí giữa các nhân vật, có lẽ bạn đã tìm đúng rồi, tuy nhiên cuộc đấu trí trong đây chỉ ở mức độ trung bình vừa tầm, không quá lắt léo khiến bạn đau đầu khó hiểu và còn tự hỏi đời sao ai cũng thông minh dữ vậy? Nếu bạn muốn đọc bộ truyện nào có nữ chính thông minh xinh đẹp rạng ngời, có vô số các anh đẹp trai tài giỏi giàu có vây quanh mình, có lẽ bạn đã tìm đúng rồi, tuy nhiên bạn sẽ không phải day dứt khi đọc xong cuốn truyện Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán (Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia) Uy Thất Thất là nữ thừa kế của tập đoàn Uy Thị, thừa hưởng khối gia tài kếch xù, bị mẹ kế của mình mua chuộc bà lão Thảo Quỷ ở Thái Lan hại hai cổ thuật. Cổ thứ nhất: xuyên không cổ, đưa đến thời đại chiến tranh loạn lạc, vĩnh viễn không thể phá giải… Cổ thứ hai: dung mạo cổ, bộ dạng xấu xí, chỉ khi nào cô trao đêm đầu tiên của mình cho người đàn ông yêu cô, thì mới phá giải được loại cổ này… Uy Thất Thất nghĩ vô số biện pháp để trở về hiện đại, nhưng lợn lành chữa thành lợn què, cô trở thành nữ tướng quân Đại Hán lừng danh, gặp được Tam vương gia anh tuấn đầy cơ trí. Hoàng thượng trêu đùa Tam vương gia, ban hôn xấu nữ cho chàng, khiến chàng bị cả thiên hạ chê cười khi cưới phải đệ nhất xấu nữ… rnChuyện gì sẽ xảy ra khi dần dần Tam vương gia nảy sinh tình cảm với Thất Thất, chàng đã 2 lần cứu cô thoát chết trên sa mạc, còn cô chỉ một mực đòi quay về xã hội hiện đại, chuyện gì sẽ xảy ra khi Thất Thất được hóa giải dung mạo cổ, trở thành mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành của Đại Hán, khiến vô số trái tim nam nhân đập loạn nhịp, tất cả sẽ có trong bộ truyện “Cuộc chiến giành hồng nhan Đại Hán” [tên sách bên TQ], mời các bạn đón đọc. Đây là bản dịch mới của bộ truyện “Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia” nhé các bạn, mình làm lại hoàn thiện để đi in thành sách, nội dung vẫn y nguyên, chỉ thay đổi tên truyện và giọng văn dịch cho hay hơn thôi. rnNếu bạn muốn đọc bộ truyện nào có đấu trí giữa các nhân vật, tôi nghĩ bạn đã tìm đúng rồi, tuy nhiên cuộc đấu trí trong đây chỉ ở mức độ trung bình vừa tầm, không quá lắt léo khiến bạn đau đầu khó hiểu và còn tự hỏi đời sao ai cũng thông minh dữ vậy? Nếu bạn muốn đọc bộ truyện nào có nữ chính thông minh xinh đẹp rạng ngời, có vô số các anh đẹp trai tài giỏi giàu có vây quanh mình, tôi nghĩ bạn đã tìm đúng rồi, tuy nhiên bạn sẽ không phải day dứt khi đọc xong cuốn truyện này, gấp sách lại, và băn khoăn rằng, eo ôi, tiếc thế, bao anh như vậy biết chọn ai đây? Anh ơi anh theo em đi =)) Các anh nam phụ trong đây đều rất vô sỉ bỉ ổi theo nghĩa tiêu cực, không có chuyện chỉ cần em hạnh phúc anh sẽ buông tay và chúc phúc cho em, mà các anh theo đúng tiêu chí “không ăn được thì đạp đổ”, ta không có được mỹ nhân thì đố đứa nào có nhé, mỹ nhân không theo ta thì ta thà để em chết cho đỡ chật đất còn hơn. Cảnh báo vậy thôi, đầu truyện theo hướng hài kịch, phần sau có hơi ngược tâm người đọc, đến tận chương cuối mà vẫn thấp thỏm đau tim vì không biết 2 nhân vật chính có được hạnh phúc trọn đời bên nhau không? *** Nếu bạn thích một truyện đầy những màn đấu trí, sự thông minh đến từ các nhân vật nhưng vật cực kì chân thực mà không quá tâng bốc họ lên thì “Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán (Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia)” chính là một sự lựa chọn của bạn. Đọc truyện bạn sẽ mãn nhãn với những màn đấu trí của họ những lại không cảm thấy sự thông minh ấy là quá mức. Uy Thất Thất là nữ thừa kế của tập đoàn Uy Thị, thừa hưởng khối gia tài kếch xù, bị mẹ kế của mình mua chuộc bà lão Thảo Quỷ ở Thái Lan hại hai cổ thuật. Nàng xuyên không về cổ đại thì thôi, còn hại nàng mang dung mạo xấu xí chỉ khi trao đêm đầu tiên cho một người đàn ông yêu cô thì mới lấy lại được dung mạo khuynh thành. Thất Thất luôn cố gắng tìm mọi cách để quay về thời đại của mình, nhưng không hiểu sao lại bị phản tác dụng, số phận đưa đẩy nàng trở thành nữ tướng quân Đại Hán lừng danh. Nam chính chính là Tam vương gia đầy anh tuấn và mưu trí, bị hoàng thượng trêu đùa mà lấy xấu nữ tướng quân làm vương phi. Dần dần vị Tam vương gia này cũng nảy sinh tình cảm với Thất Thất. Khổ nỗi là trong lòng cô nàng này lúc nào cũng tâm tâm niệm quay về hiện đại nên quá trình ôm vợ về cũng đầy gian nan vất vả. Về cặp nam nữ chính không có gì để bình luận nhiều vì họ là một nửa hoàn hảo của nhau, một cặp tuyệt phối. Xung quanh nữ chính cũng có rất nhiều vệ tinh, rất nhiều anh nam phụ hoàn hảo thích chị. Nhưng mọi người yên tâm, kết thúc truyện chúng ta không phải tiếc nuối vì kết cục của những anh chàng này đâu. Họ đều là những con người vô sỉ, không có chuyện “chỉ cần nàng hạnh phúc ta chấp nhận buông tay đâu”. Họ đều đấu tranh vì quyền lợi của mình, điển hình cho việc “ăn không được thì đạp đổ”. Truyện khúc đầu giọng văn khá thoải mái và hài hước, hóm hỉnh. Đọc rất thu hút. Còn càng về sau tình tiết được đẩy lên cao, khiến câu chuyện trở nên hồi hộp, gay cấn hơn. Cũng bắt đầu xuất hiện nhiều tình tiết ngược tâm hơn. Đọc càng về sau thì mọi người sẽ càng đau tim hơn. Truyện thắt nút mở nút rất hợp lí và logic. Thêm nữa là cốt truyện quá đáng yêu đi vì vậy không có lí do gì mà không nhảy hố truyện cả.   Mời các bạn đón đọc Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán (Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia) của tác giả Ma Nữ Ân Ân.
Cây Lớn ở Phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ
Nam Kiều là một kỹ sư thiết kế máy bay không người lái, vào lễ Giáng Sinh, cô phát hiện Châu Nhiên - chồng sắp cưới đã phản bội mình liền quyết định chia tay. Quyết định này chính là bước ngoặt thay đổi toàn bộ cuộc đời cô: Châu Nhiên rút vốn ở công ty của Nam Kiều, khiến cô phải đi kêu gọi nhà đầu tư. Từ đó gặp được Thời Việt - một người đàn ông có quá khứ phức tạp, luôn mang trong mình phức cảm quân nhân. Từ đây cuộc đời Nam Kiều, sự nghiệp của Nam Kiều gắn với Thời Việt; tình yêu của anh dành cho cô là thật hay là giả, sự nghiệp của Nam Kiều sẽ tiếp tục phát triển hay lụi tàn? "Anh đã hơn ba mươi rồi, đã nhìn thấy quá nhiều thứ rồi. Tưởng rằng có tình yêu là có thể coi thường mọi thứ, vì một phút rực rỡ mà như thiêu thân lao vào biển lửa, đó là tình yêu của người trẻ tuổi. Anh muốn cắm rễ bên cạnh Nam Kiều. Nếu Nam Kiều là một cái cây lớn ngoan cường mà mạnh mẽ, vậy anh phải là một cái cây cao lớn hơn thế đứng cạnh cô, cành lá sum suê rậm rạp, che mưa chắn gió cho cô. Anh sẽ lặng lẽ mỉm cười, nhìn cô muốn lớn lên thế nào tùy ý. Anh muốn che chở cho cô cả đời, anh không thể để cô chịu bất cứ sự ấm ức nào" *** Tiểu Hồ Nhu Vĩ, người Hồ Bắc, sống tại Bắc Kinh, viết lách là nghề tay trái, thích dùng ngòi bút để diễn tả những nỗi bi thương hoan hỉ của nhân vật. Phong cách đa dạng, đề tài cổ kim phong phú, hiện tại đã có ba bộ tác phẩm được xuất bản. Tác phẩm đã xuất bản: - Nữ quan (2 tập) - Đại thiếu gia bị giam trong hồ - Cây lớn ở phương Nam -... *** Review bởi: Tâm Bùi Ánh  Giới thiệu truyện lấy từ bản dịch mạng Phương Nam có cây cao do Khánh Yên dịch: Thời Tiểu Thụ viết văn: “Ngoài cửa có hai cái cây, một cây là đại thụ, cây còn lại cũng là đại thụ”. Thời Việt tức giận: “Người ta tả cây táo nghe cao siêu biết bao, còn con viết thành cái dạng gì thế kia!” [1] Thời Tiểu Thụ tủi thân: “Mẹ viết như vậy mà!” Thời Việt: “Mẹ con đầu gỗ như thế, từ khi nào lại đi dạy con viết văn vậy?” Thời Tiểu Thụ lảo đảo lắc lư chạy đi lấy ra một tờ giấy: “Mẹ kẹp cái này trong sách!” Mở ra tờ giấy cũ đã ngả vàng. Chỉ có một câu, nét chữ ngập ngừng quen thuộc, có chút nhàu nhĩ. Thời Việt cúi đầu nở nụ cười. Đời này anh đã nói với cô biết bao câu yêu thương. Còn cô lại thế này? Thư tình cả đời chỉ có một câu, dẫu cho chưa từng gửi đi, nhưng vậy cũng đã đủ rồi. Phương Nam có cây cao, luôn tỏa bóng râm [2] [1] Trong “Đêm thu”, Lỗ Tấn viết: “Ở vườn sau nhà tôi, có thể nhìn thấy phía ngoài tường có hai cái cây, một là cây táo, còn cây kia cũng là cây táo“. [2] Nguyên văn: Nam phương hữu kiều mộc, thời hữu việt thụ (lấy ý từ tên của nam chính Thời Việt và nữ chính Nam Kiều).  Review: “Phương Nam có cây cao, luôn tỏa bóng râm”, quả đúng là như vậy, Thời Việt như một cây đại thụ sum suê, luôn vì Nam Kiều mà vươn cành trổ lá, tỏa bóng râm bảo vệ, che chở cho cô.  Lần đầu họ gặp nhau trong quán bar của anh, khi cô vừa chia tay bạn trai bảy năm của mình. Anh ta là một kẻ xấu xa, vẫn léng phéng với những người con gái khác. Khi chia tay còn rút hết cổ phần ra khỏi Tức Khắc Phi Hành, khiến công ty cô lao đao. Cô đến bar không phải vì mượn rượu giải sầu, mà có một vài ông lớn muốn đầu tư hẹn gặp cô ở đó.  Nam Kiều gắn liền với hình ảnh áo sơ mi – quần bò xanh có lá cờ đỏ nho nhỏ ở mông. Xinh xắn, cao ráo, nhưng lúc nào cũng cứng đơ như khúc gỗ. Lại là dân kỹ thuật chính hiệu, nghiên cứu và chế tạo máy bay không người lái càng khiến cô không biết thể hiện cảm xúc của bản thân. Nam Kiều giống như một cái cây cứ im lặng đứng. Cô không biết nở hoa, cũng không biết tỏ vẻ quyến rũ. Lần đầu gặp cô, Thời Việt đã liên tưởng cô với nước tinh khiết dưới 25 độ C, độ pH7, vô cùng trung tính.  Thời Việt là ai? Bất cứ ai khi được hỏi câu này đều nói: Thời Việt là thằng xấu xa, khốn nạn. Anh không mang vẻ đẹp “cố tình chải chuốt” mà là nét phóng khoáng tự nhiên. Xuất thân là lính phòng không không quân, lại thành công vượt qua đợt huấn luyện dự bị của đại đội lính dù đặc chủng vô cùng khắc nghiệt, với trí thông mình của mình, cứ ngỡ sẽ có một tương lai tươi sáng mở ra với anh, nhưng, anh bị anh em tốt chơi xỏ. Khiến anh bị khai trừ khỏi quân đội. Vốn sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, bố ham mê cờ bạc nợ đến mấy trăm triệu rồi chết, để lại cho anh một món nợ lớn. Anh lâm vào đường cùng. Sau bao nhiêu thời gian vật lộn với cuộc sống khó khăn, đã có một người đàn bà giàu có vươn cánh tay ra với anh, điều kiện phải làm trai bao cho bà ta. Anh có đồng ý không? Đồng ý chứ. Anh còn mẹ già, còn một đống nợ khổng lồ, anh không thể chết, anh không có lựa chọn nào khác.  Giờ đã là mười năm sau quãng thời gian tăm tối ấy, anh có tiền, giàu có. Anh đầu tư vào Tức Khắc Phi Hành. Anh chuyển nhà đến cạnh nhà Nam Kiều. Anh luôn cợt nhả nói rằng: “Tôi á? Thích cô nào thì liền mua nhà cạnh cô ấy.” Ban đầu chỉ là vì muốn điều tra sự thật về lý do khiến anh bị khai trừ khỏi quân đội. Rồi anh yêu cô lúc nào không biết. Anh đã quen nhìn sắc mặt người khác, lần đầu gặp mặt, Nam Kiều đã có hứng thú với anh, sao anh có thể không nhận ra. Nhưng một cô gái xuất thân tốt đến thế, sau khi hiểu được xuất thân hèn kém của anh sẽ nhìn anh thế nào. Cuộc đời này đều là mặt đầy bụi, tóc pha sương, làm gì có thế giới cổ tích lung linh tươi sáng chứ. Thế nhưng cô thật sự cho anh một thế giới cổ tích lung linh tươi sáng. Cô gái như khúc gỗ ấy đã mạnh mẽ đứng lên, cũng vươn cành lá bảo vệ, che chở cho anh. Từng là một quân nhân, nhưng anh chưa bao giờ quên khẩu hiệu của trường: “Danh dự, trung thành, trách nhiệm” Quá khứ kia của anh khi bị bố Nam Kiều ném vào mặt khiến anh không còn danh dự, chẳng còn tôn nghiêm, không còn lý trí, cũng chẳng đủ dũng khí để đối mặt với cô. Nụ hôn của cô khiến anh ngỡ mọi vết thương trong quá khứ của mình đã được chữa lành. Nhưng không, nó vẫn khiến anh chảy máu đầm đìa. “Thứ đáng quý nhất trên đời là sự kiên trì, dù là trong sự nghiệp hay tình cảm. May mắn thay, trước sau cô đã không từ bỏ”.  Ở bên anh, cô đã học được nhiều điều, sự chia sẻ, sự yêu thương, chủ động trong tình yêu, kiên cường, lý trí. Khi anh vào tù vì tội ngộ sát, cô không từ bỏ, mỗi tháng cô đều về quê anh thăm “mẹ của chúng ta”, hỏi han trò chuyện cùng bà. Khi anh ra tù, cô để anh có thời gian để gây dựng lại sự nghiệp. Thực sự, vô cùng thích cách yêu thương của hai người họ. Anh cố gắng vì cô, cô cố gắng vì anh. “Anh muốn cắm rễ bên cạnh Nam Kiều. Nếu Nam Kiều là một cái cây lớn ngoan cường mà mạnh mẽ vậy anh phải là một cái cây lớn hơn có thể đứng cạnh cô, cành lá sum suê rậm rạp, che mưa chắn gió cho cô. Anh sẽ lặng lẽ mỉm cười, nhìn cô muốn như thế nào tùy ý. Anh muốn che chở cho cô cả đời, anh không thể để cô chịu bất kỳ sự ấm ức nào.” “Nam Kiều, nghe lời bố em đi. Trên đời này, đó là người thân thiết nhất với em, có quan hệ máu mủ với em, người mãi mãi yêu em, luôn nghĩ cho em một cách vô tư nhất. Không có anh, em vẫn có thể sống tốt. Nhưng không có bố mẹ, em sẽ hối hận cả đời. Anh cũng mãi mãi yêu em. Nhưng anh không thể để em vì anh mà trở mặt thành thù với bố mẹ được.” Vậy nên cho đến tận khi bố cô đồng ý, ở nước ngoài xa xôi, sau khi diễn thuyết xong, cô đã nói trên sóng truyền hình: “Về nhà đi, lão Tam sắp đẻ rồi”. Một câu nói nghe bình thường nhưng ý nghĩa với anh biết bao. Ba tiếng “về nhà đi” là câu nói ngọt ngào nhất, rung động nhất mà một người có thể nói với người mình yêu. Trái tim của một kẻ phiêu bạt cô độc suốt mười mấy năm trời cuối cùng đã có điểm tựa.  Truyện ngược ít, nữ chính kiên định, có lý tưởng phấn đấu sự nghiệp, không dây dưa tình cũ. Quá khứ đen tối của nam chính chỉ lướt qua nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay nếu không để ý sẽ không biết. Cả nam và nữ chính đều là điểm sáng của truyện. Truyện hơi YY về sự nghiệp của nữ chính nhưng không sao. Mình cực kỳ đề cử. Mời các bạn đón đọc Cây Lớn ở Phương Nam của tác giả Tiểu Hồ Nhu Vĩ.