Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hôn Nhân Ngọt Ngào

Chắn chắn sau khi đọc Cuộc Hôn Nhân Ngọt Ngào của tác giả Vô Ảnh Hữu Tung, bạn sẽ cực kỳ thích tính cách của hai nhân vật chính. Một Giang Nhiễm hiểu chuyện, tài giỏi và kiên cường vô cùng. Còn Tiêu Mộ Viễn thì đúng trực nam lạnh lùng nhưng rất có giáo dưỡng, nhiều lúc cực cute. Bộ truyện ngôn tình này là sự lựa chọn không tồi nếu bạn muốn đọc truyện giải tỏa áp lực và yêu đời hơn chút nhé. Giới thiệu nội dung: Đại thiếu gia Tiêu Mộ Viễn của Tập đoàn Đông Tinh, kiêu căng lạnh lùng, thanh danh hiển hách, nhiều năm liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân quý hiếm mà phụ nữ muốn gả cho nhất. Khi tin tức anh đã kết hôn truyền ra, các fan nữ lập tức khóc ròng… Sau đó mới biết, Tiêu phu nhân chỉ là một cô bé lọ lem không có chút danh tiếng nào, khắp nơi đều vui mừng, háo hức chờ bọn họ ly hôn. Đợi mãi, đợi mãi… cuối cùng lại phát hiện cô bé lọ lem ấy không ngừng tạo ra các kỷ lục phòng bán vé, nhoáng một cái đã trở thành đạo diễn nổi tiếng? Ảnh chụp khi hai người cùng tham gia hoạt động truyền thông bị lộ ra ngoài, Tiêu Mộ Viễn lập tức bị đưa lên hot search #Tiêu thiếu gia cuồng vợ# *** Review by Thời Hy​ Chào các bạn Hy lại tiếp tục review đến các bạn một tác phẩm mà mình mới đọc xong đó là "Cuộc hôn nhân ngọt ngào". Tên tác phẩm đã nói lên tất cả sự ngọt ngào trong ấy, mặc dù ngọt nhưng không "bánh bèo" nha mọi người. Mình bắt đầu đây. Giang Nhiễm là một đạo diễn trẻ và có tài năng thực sự, cô mới ra trường được một năm, cô ấp ủ trong lòng có thể đạt được kỉ lục phòng vé khi bộ phim của mình công chiếu, xoay lại một chút gia đình của Giang Nhiễm cũng thuộc dạng khá giả nên lúc cô cần tiền để quay phim có thể dễ dàng thực hiện nhưng cuộc sống đâu có dễ dàng như vậy công ty ba Giang gặp vấn đề nên rất cần tiền để "xoay trở càn khôn". Và kết quả là Giang Nhiễm phải kết hôn với Tiêu Mộ Viễn. Các bạn nghĩ mà xem có ai đời cô dâu chú rể kết hôn với nhau nhưng không biết mặt nhau không nhỉ? Có đấy các bạn ạ, đó là cặp nam nữ chính chúng ta, phải nói là họ đến với nhau trên cơ sở vì gia đình, Giang Nhiễm thì vì ba mẹ mình còn Tiêu Mộ Viễn thì vì người ông nội duy nhất thương yêu anh thật lòng trong nhà. Nói ra thì tội nghiệp Tiêu tổng lắm, chứng kiến cảnh ba ngoại tình và không quan tâm mẹ anh, đến khi mẹ anh qua đời người ba ấy cũng không quan tâm mà cưới một người phụ nữ khác, chính vì anh thiếu thốn tình thương gia đình nên tính cách ngày càng trầm lặng, hướng nội, lạnh lùng với mọi thứ, anh vốn không tình rằng thực sự có người sẽ yêu một người đến suốt cuộc đời, tuy nhiên trong tâm anh vẫn luôn khao khát có một mái ấm thật sự thuộc về mình. Cuộc hôn nhân này là do người mẹ kế của Tiêu Mộ Viễn thúc đẩy với mục đích nếu nhà mẹ đẻ của Giang Nhiễm không có thế lực thì sẽ không trợ giúp gì được cho Tiêu Mộ Viễn trong công ty để cạnh tranh với con trai bà, mặt khác là muốn Giang Nhiễm trở thành người của bà. Nhưng cuộc sống mà.. nam nữ chính chúng ta thực sự yêu nhau các bạn ạ. Mình thích lắm tính cách của cặp này. Giang Nhiễm thuộc kiểu người mạnh mẽ, phóng khoáng đặc biệt xinh đẹp, cô thuộc trường phái tấn công, phải nói làm cho Tiêu tổng lạnh lùng lay động cũng không dễ dàng gì. Giang Nhiễm chủ động đối xử với anh như người yêu mới cưới vậy, thích thì tập kích bất ngờ bằng một nụ hôn, vui vẻ sẽ gọi một tiếng ông xã và cô không ngại buông ra mấy câu yêu thương khiến Tiêu Mộ Viễn đứng hình mất 5 giây, chống đỡ được vài lần nhưng cuối cùng Tiêu tổng mặt lạnh cũng thất bại toàn tập dưới váy của Giang Nhiễm. Còn Tiêu Mộ Viễn thì như mình nói anh thông mình và có tài năng thực sự bằng chứng dưới sự dẫn dắt của anh đã làm cho Đông Tinh đến thời kì huy hoàng nhất. Đặc biệt mà làm cho Giang Nhiễm mê đắm mà cam tâm đắm chìm chính là sắc đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" của anh, cực phẩm nha các bạn. Mỗi lần chọc Giang Nhiễm giận nhưng rất nhiều lần vì khuôn mặt và vóc dáng của ông xã mình mà Giang Nhiễm bỏ qua tất cả. Nữ chính thuộc thể loại nhan khống khó chống cự nỗi với cảnh đẹp trước mắt. Trở lại với Tiêu Mộ Viễn là một người miệng cứng mà lòng thì mềm nhũng rõ ràng là suy nghĩ một đường mà ngoan cố cứng miệng nói một nẻo.. Vợ chồng son mới cưới nhưng mà lúc ấy nếu anh không thích cô sẽ không chạm vào cô, điều này mình siêu siêu thích ở Tiêu Mộ Viễn, mặc cho Giang Nhiễm có nói anh không được anh, có những lúc sóng cuồn cuộn trong lòng Tiêu tổng vẫn có năng lực không chế bằng nước lạnh. Khổ lắm nha nhưng vì lời người mẹ quá cố đã dặn, anh cố gắng kiềm chế để xác định rõ ràng trách nhiệm của mình thù mới chạm vào cô, từ ngày được ôm vợ mình ngủ trong lòng thì cái bệnh mất ngủ cũng dần hết, vợ mới đi công tác một tuần nhưng ở nhà không thể nào ngủ được nếu không dùng thuốc ngủ, không tha thiết ăn uống, tính tình cáu kỉnh, ngày thường đã khó khăn thì lúc mà Giang Nhiễm không ở bên anh tính tình càng xấu hơn, người lãnh đạn đủ là cấp dưới của anh. Thế nên anh phải đặt vé máy bay gấp đến với vợ, nhưng gặp vợ lại nói mình đi khảo sát công việc tiện đường ghé thăm mà thôi. Người ngơ đầu tiên là trợ lý của Tiêu tổng rõ ràng Tiêu tổng nói là thân thể của phu nhân không khỏe mà nhỉ? Và các bạn biết đó người đơ thứ 2 là chị Giang nhà ta, cô cũng rất nhớ chồng mình nha, biết rõ là anh cố tình ghé thăm mình mà mồm còn cứng lí do này nọ.. Hành trình này khá vất vả, nhưng vì để được ngủ chung với vợ thì có vất vả cũng đáng. (spoil: Đoạn này thú vị lắm nha, hơi nóng). Giang Nhiễm muốn quay phim độc lập, đây là tác phẩm cô kì vọng rất nhiều nhưng diễn viên có kim chủ chống lưng không hợp tác với cô, gây sự làm khó dễ muốn cô xin lỗi nếu không nhà đầu tư sẽ rút, dọn sẵn "hồng môn yến" đợi cô, chỉ cần uống hết 3 ly rượu trắng và xin lỗi nữ diễn viên đó là được, nếu như lúc trước cô chắc chắn sẽ xin lỗi vì cô biết quy tắc ngầm trong giới này, nhưng bây giờ đã có baba lớn mạnh sau lưng mình thì cô còn sợ gì nữa. Khúc này anh Tiêu siêu ngầu luôn, ai thấy cũng tái mét mặt mày, ai bảo làm khó dễ bà xã của anh, phải xem anh có cho phép hay không đã. Và kết quả mình nghĩ các bạn dễ dàng đoán được. Cặp vợ chồng này rất biết tìm tình thú cho mình, nhiều tình tiết làm mình ngọt cả tâm can, chảy cả con tim bé nhỏ này. Nhiều quá mình không kể hết luôn. Nhưng mà đâu phải lúc nào cũng vui vẻ như vậy được, đến khi Giang Nhiễm đưa cho anh tờ giấy ly hôn thì anh mới cảm nhận được mình sợ điều này. Trước giờ Tiêu Mộ Viễn tự trọng và không day dưa với con gái nếu cô đã muốn thì anh sẽ chấp nhận buông cho cô đi, nhưng tay cầm bút vẫn không thể nào đặt xuống được. Giang Nhiễm nói yêu anh vì anh có rất nhiều tiền vậy thì được anh dùng tất cả tài sản mà mình có để đổi lấy cô ở lại bên anh. Thật sự thì mình hơi trách Giang Nhiễm chút xíu, bằng ấy thời gian ở bên nhau chẳng lẽ nói rời khỏi Tiêu Mộ Viễn sẽ thật sự dễ dàng với cô hay sao? Dĩ nhiên là không rồi, cô có phân vân, nhưng chính sự phân vân ấy khiến Hy không thích, bởi vì mình vẫn có cách giải quyết vấn đề mà, tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, cô sợ rằng mình là nhược điểm của Tiêu Mộ Viễn sợ anh khó xử nên mới lựa chọn ly hôn. Nhưng lúc Tiêu Mộ Viễn bằng lòng dùng mọi thứ anh có chỉ để Giang Nhiễm ở lại thì dường như cô chắc chắn rằng dù cho ra sao đi nữa cô cũng không muốn buông tay anh, nhưng điều đó liệu có thể không? Và mọi thứ diễn ra tiếp theo là Giang Nhiễm cùng gia đình sang nước ngoài, ông nội Tiêu thất vọng khi Tiêu Mộ Viễn và Giang Nhiễm ly hôn với nhau. Nhưng mà đừng lo lắng người có tình sẽ ở bên nhau thôi. Sẽ có những diễn biến trong công ty của Tiêu Mộ Viễn và mọi khúc mắc sẽ được rõ ràng sau khi Giang Nhiễm trở về, đến cuối thì cặp vợ chồng đến với nhau không vì tình nhưng cuối cùng lại vì tình yêu mà ràng buộc với nhau cả đời. Đặc biệt chào đón một công chúa đáng yêu với gia đình nhỏ mà dường như là điều Tiêu Mộ Viễn luôn mơ ước. Kết thúc tốt đẹp biết bao. Mình biết có lẽ các bạn sẽ thắc mắc và hận Hy rất nhiều khi úp mở, nhưng điều mà mình mong đó chính là các bạn chân chính khai phá từng chi tiết trong truyện và vui buồn theo nhân vật mà thôi. Bản thân Hy chỉ review một vài chi tiết mà quá trình đọc cảm thấy ấn tượng cũng như là cố gắng review khách quan nhất đến với các bạn. Hy vọng đây là một câu chuyện sẽ làm các bạn cảm thấy vui vẻ và có niềm tin hơn vào cuộc sống, mặc dù motif không có gì lạ lẫm nhưng khiến chúng ta có suy nghĩ tích cực hơn, vui vẻ hơn thì tại sao không đọc nhỉ.. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé! Dưới đây là một số chi tiết mình spoil nhẹ: 1. Đám cưới diễn ra nhưng chưa là vợ chồng hợp pháp nha, phải đến 1 tháng sau thì mới lãnh chứng và khúc đó có vụ kí hợp đồng phân chia tài sản trước hôn các bạn đoán xem có kí hay không nè? Và thực sự có ký 1 bản hợp đồng nha các bạn. 2. Mọi sự cao trào đều bắt đầu từ mẹ kế thân yêu của Tiêu tổng, bà này cao càng muốn cao hơn nữa, kết thúc không chỉ té đau mà còn bò lê lết thảm vô cùng. 3. Chị Giang làm nữ chính có cảnh ôm ấp nhưng Tiêu tổng lại bắt dùng thế thân và kết quả là anh sẽ làm thế thân cho nam chính để ôm cô.. Đáng yêu dễ sợ. 4. Tiêu tổng bao cả rạp phim để vợ vui mặc dù tự biết rằng đó là hành động ấu trĩ nhưng biết sao được nè. 5. Tiêu Mộ Viễn một khi "ăn" được Giang Nhiễm thì vô cùng đê mê chẳng hiểu lúc trước có thể nhẫn nhịn như vậy nữa. Và lần đầu của anh chị ở khách sạn nha các bạn, siêu bất ngờ luôn ấy, những đoạn cứ nghĩ được ăn nhưng không được đoạn không ngờ nhất lại ăn được. Chú ý nha! 6. Em trai của Tiêu Mộ Viễn là người tốt và rất đáng yêu 7. Tin buồn là đến cuối cùng thì ông nội Tiêu vẫn ra đi, đó là mất mát lớn nhất mà Tiêu Mộ Viễn phải trải qua, nhưng trước khi ông nội chút hơi thở cuối anh đã kịp nói là Giang Nhiễm có thai với ông, cuối cùng thì tâm nguyện từ đầu truyện của ông cũng thực hiện được đó chính là nhìn thấy Tiêu Mộ Viễn có một gia đình chân chính của mình. 8. Giang Nhiễm là một nhan khống cho nên các bạn đoán xem câu đầu tiên khi cô gặp con gái đã nói là gì nhỉ? 9. Cuối cùng thì cũng thấy được cảnh cầu hôn của Tiêu Mộ Viễn khi cô nhận được giải thưởng. 10. Tiếc nuối nhất là không có ngoại truyện. 11. Hình phía dưới là khúc mà Tiêu Mộ Viễn sóng lòng hừng hực mà vẫn nhớ lời mẹ dặn, thật sự thích dọn này yêu lắm mẹ của Tiêu tổng mặc dù bà ấy chỉ được đề cập khoảng 2-3 lần trong tác phẩm nhưng Hy cảm ơn bà vì đã tạo ra một chàng trai vừa đẹp người lại đẹp nết. Đáng để phó thác bản thân. ###Cuối cùng tìm chồng thì tìm như Tiêu tổng là ổn nha mấy bạn. *** Tin tức động trời! Tổng giám đốc của Đông Tinh bí mật kết hôn! Mọi người xì xào bàn tán. Người có thể liên hôn với thái tử gia, nhất định là một bạch phú mỹ có địa vị. Nghe nói cô gái đó tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nhất nước ngoài, chơi đàn dương cầm rất giỏi, cũng từng tham gia múa bale trên sân khấu quốc tế, nắm trong tay nhiều giải thưởng, đúng kiểu nữ thần cao không với tới. Giang Nhiễm – người đã từng chơi dương cầm, ba lê cũng từng nhảy qua nhưng chỉ ở mức tầm thường – cảm thấy rất áp lực. Bối cảnh gia đình cùng lý lịch cuộc đời bình thường của cô tốt nhất là đừng nên nói ra, bằng không thật xin lỗi trí tưởng tượng của mấy vị đại gia đây! *** Trước không có tiền lệ sau cũng không có trường hợp nào như thế, Giang Nhiễm có lẽ là người duy nhất đến hôn lễ mới được biết mặt chồng sắp cưới của mình. Giang gia đang đứng trên bờ vực phá sản, Tiêu gia ra tay giúp đỡ với điều kiện là cuộc hôn nhân của Giang Nhiễm và Tiêu Mộ Viễn làm tiền đề. Hôn nhân trị giá hơn một tỷ, Giang Nhiễm thuận thế nghe theo, cô không muốn ba mẹ nay đã già còn phải lao tâm khổ tứ lâm vào hoạn nạn không thể vãn hồi này. Giang Nhiễm là một cô gái đã quen sống tự do tự tại, nay bước vào nấm mồ hôn nhân mà còn chưa biết mặt đối phương, cô cảm thấy thật bức bối. Thế nhưng, sau khi gặp Tiêu Mộ Viễn, cô mới biết được kỳ thật ông xã của mình là một cực phẩm. Cho nên, Giang Nhiễm quyết định sẽ sống chung hòa thuận với anh. Dù sao, trai đẹp mới là chân lý. Nhưng mà, ông xã của cô cả ngày cứ mặt mày lạnh lùng kiêu căng thật đáng ghét. Vì thế, Giang Nhiễm quyết định nên “dạy nhẹ” Tiêu Mộ Viễn cách một làm người đầy đủ tố chất tốt lại lần nữa. Thế là, khi mới kết hôn: Giang Nhiễm đột nhiên mở miệng: “Bằng không mang nệm sang thư phòng đi, ngủ dưới đất cũng được mà.” Tiêu Mộ Viễn: “Không cần phải như vậy.” Giang Nhiễm: “Tại sao?” Tiêu Mộ Viễn: “Người khác sẽ cho rằng tôi ngược đãi cô.” Giang Nhiễm trầm mặc một lát, nhỏ giọng nói: “Ông xã à, anh có phải hiểu lầm cái gì không? Ý của tôi là, anh, đi ngủ thư phòng.” “…” Tiêu Mộ Viễn thật sự muốn mặc kệ cô, nhưng không biết như thế nào lại không nhịn được đáp trả: “Cô đừng có mơ, đây là giường của tôi.” Dừng một chút, ngữ khí chợt trở nên cứng ngắc: “Còn nữa, đừng có gọi tôi là ông xã.” “Được rồi, vậy xem như anh vừa nói chuyện với người chết đi.” Giang Nhiễm lật người, tiếp tục ngủ. *** Thật ra, rất ít người biết được rằng vị trí của Tiêu Mộ Viễn có được hiện nay hoàn toàn là do thực lực của anh. Bất lực nhìn mẹ đau lòng vì bị cha phản bội rồi qua đời, anh đã trải qua rất nhiều năm cô độc. Người khác mỗi khi mệt mỏi có gia đình là lối về, thì gia đình với Tiêu Mộ Viễn chỉ là thứ có cũng được, mà không có thì càng tốt. Người ba muốn kìm hãm năng lực anh, mẹ kế thâm hiểm luôn tính toán chiếm đoạt tài sản. Vì vậy, Tiêu Mộ Viễn đã ẩn nhẫn nhiều năm. Anh chấp nhận cuộc hôn nhân do ông nội sắp đặt, cũng là một phần của kế hoạch. Nhưng, Tiêu Mộ Viễn không biết rằng, Giang Nhiễm có lẽ là sai số duy nhất trong cuộc đời anh. Cô nàng này, sao da mặt lại dày như vậy! Biểu cảm mê trai cũng không biết kiềm chế lại, còn chiếm giường anh, uống rượu quý của anh, cuộc sống đúng là thật biết hưởng thụ! Giang Nhiễm cứ thế ngày ngày đấu võ mồm với Tiêu Mộ Viễn, rồi còn làm toàn trò ngu ngốc này kia, khiến anh cảm thấy thật bất lực. Nhưng cũng nhờ có Giang Nhiễm, thế giới của Tiêu Mộ Viễn mới sống động hơn nhiều. Anh sẽ trêu chọc gọi cô là Giang nữ sĩ, Giang lớn mật, sẽ tìm cô khi tối muộn cô chưa đi làm về, cũng sẽ ghen tuông, sẽ đánh nhau vì cô. Tổng tài trị giá bạc tỷ như anh lại có khi chỉ vì cô đóng phim phải thân mật với người khác mà lồng lộn ghen tỵ, còn nhận luôn nhiệm vụ đóng thế những cảnh ấy. Toàn những trò ngu ngốc trước đây anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Người phụ nữ này, có độc. Ban đầu, trước khi kết hôn nghe nói đối phương là cô gái trẻ xuất thân từ gia đình bình dân, Tiêu Mộ Viễn thật sự không ôm kỳ vọng. Sau khi dần quen thuộc, tính cách Giang Nhiễm lại khiến anh bất ngờ rất lớn. Dù mang danh Tiêu phu nhân nhưng cô không hề kiêu ngạo, muốn giữ bí mật hôn nhân của họ, không huênh hoang dựa thế. Gặp khó khăn trong công việc, cô cũng sẽ biết tiến biết lùi, cắn răng chịu đựng. Anh hỏi cô chịu được sao, cô nói: “Dù không thể cũng phải thành có thể. Một người cần biết mình sống vì cái gì thì sẽ có thể chịu đựng được tất cả mọi chuyện.” Tiêu Mộ Viễn đồng cảm. Bởi sau khi mẹ qua đời, mỗi đêm về anh đều mất ngủ, bên cạnh anh là những con người tâm tư sâu kín trăm phương ngàn kế muốn giết anh, lật đổ vị trí anh đang ngồi. Vậy mà vì cái gì mà anh đã chịu đựng được đến cùng? Nhưng Giang Nhiễm mới bao lớn kia chứ, nhìn thấy cô ấy như vậy, anh rất đau lòng. Cho nên, “ba ba” đây cho em ôm đùi. Có ba ba làm chỗ dựa, em có thể tùy ý làm việc mình thích, sống cuộc đời mình muốn, không ai có thể ngăn cản bước chân của em hướng đến mặt trời. Mong em mãi rực rỡ đơn thuần như thế, tỏa sáng thế giới của tôi. *** Giang Nhiễm luôn nghi ngờ tự hỏi, đây thật sự là ông xã của cô sao? Sao lại đẹp trai vậy chứ? Mỗi ngày đều bị anh mê hoặc một lần! Quan trọng là tổng tài ba ba cho cô ôm đùi nha! Anh miệng cứng lòng mềm, ngoài mặt tỏ vẻ lạnh nhạt nhưng trong lòng lại đang nở hoa, Giang Nhiễm thật sự đã quá quen rồi. Tiêu Mộ Viễn không dây dưa lằng nhằng với bất kì người phụ nữ nào, tâm bất biến giữa vạn ong bướm vây quanh, cô thực thích. Anh nhiều lúc cũng rất đáng yêu, khi giận dỗi sẽ bày trò không muốn nói chuyện với cô. Và anh còn chưa có mối tình đầu. Mỗi khi Tiêu Mộ Viễn tiêu tiền phá của, Giang Nhiễm đều rất đau lòng xót xa sợ anh tán gia bại sản, về sau phải cùng anh màn trời chiếu đất. Nghe anh đắc ý nói năng lực tiêu tiền của anh so ra kém xa năng lực kiếm tiền, cô cảm thấy chiếc đùi to này có chết cô cũng không buông. Còn Giang Nhiễm vẫn luôn kiên trì với ước mơ của mình, làm một đạo diễn có chuyên môn nghề nghiệp còn kiêm luôn vai trò diễn viên. Cô luôn rất bận rộn nhưng khi về cạnh anh sẽ thấy thật bình yên. Khi mới kết hôn, họ đều không tự nguyện, nghĩ rằng cuộc hôn nhân này sẽ không dài lâu. Sau này, khi đã nắm tay trải qua nhiều biến cố, tâm càng kiên định, họ muốn cùng nhau đi đến đầu bạc răng long. *** Mình thực sự rất thích tính cách của hai nhân vật chính. Một Giang Nhiễm hiểu chuyện, tài giỏi và kiên cường vô cùng. Còn Tiêu Mộ Viễn thì đúng trực nam lạnh lùng nhưng rất có giáo dưỡng, nhiều lúc cực cute. Mạch truyện được xây dựng khá tốt, bản edit cũng khá ổn, chỉ là có pass, các bạn chịu khó tìm nha =)))) Mình tích cực đề cử ạ, vì đây là sự lựa chọn không tồi nếu bạn muốn đọc truyện giải tỏa áp lực và yêu đời hơn chút nhé <3
  Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Ngọt Ngào của tác giả Vô Ảnh Hữu Tung.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng - Diệp Lạc Vô Tâm
Sinh nhật lần thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Anh chàng lạ mắt trông cao quý và hấp dẫn đã thu hút ánh nhìn và trái tim cô bé mới lớn. Rồi khi nhìn chàng trai xa lạ kia khoác vai người đẹp rời đi, “mối tình đầu thơ ngây” của cô bỗng tan thành mây khói. Năm cô 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm, anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia, hai nhà đã có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một “hoa hoa công tử”, thay người yêu còn nhanh hơn cả thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta. Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải Ivan, anh chàng đẹp trai cô tình cờ gặp trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn. Và trong lúc “nguy cấp”, cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc gặp không mong muốn. Tiếp xúc nhiều với Ivan, cô mới hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn ung dung, tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, một con người quyết đoán trong công việc đầy áp lực và hơn hết là một trái tim si tình trong tình yêu. Dần dần cô có cảm tình rồi rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô. Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đến sinh nhật lần thứ 23, Tiểu Úc phát hiện tên hoa hoa công tử Âu Dương Y Phàm và Ivan hóa ra chỉ là một người… Trong truyện “Sự dịu dàng khó cưỡng”, độc giả còn gặp lại nhân vật Lăng Lăng - bạn cùng phòng của Quan Tiểu Úc và Giáo sư Dương Lam Hàng - anh họ của Âu Dương Y Phàm trong “Mãi mãi là bao xa” và câu chuyện tình yêu lãng mạn của họ; anh chàng Lâm Quân Dật trong “Chân trời góc bể”. *** Diệp Lạc Vô Tâm là nữ tác giả ngôn tình Trung Quốc được các độc giả trên các trang mạng văn học yêu thích. Cô được biết đến qua những truyện ngôn tình nổi tiếng như Ngủ cùng sói, Hôn sói, Chân trời góc bể, Mãi mãi là bao xa, Gió đem ký ức thổi thành những cánh hoa... Sự dịu dàng khó cưỡng là tác phẩm mới nhất của cô. Sinh nhật thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Mối tình đầu thơ ngây của cô bỗng tan thành mây khói khi chàng trai xa lạ khoác vai người đẹp rời đi. Năm 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm. Anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia thế. Hai nhà có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một hoa hoa công tử, thay người yêu nhanh hơn thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta.   Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải một người và trong lúc nguy cấp, cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc xem mắt không mong muốn. Người đàn ông đó có tên tiếng anh là Ivan. Tiếp xúc nhiều với anh, cô hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, quyết đoán trong công việc đầy áp lực. Hơn hết, đó là một người đàn ông si tình trong tình yêu. Dần dần Tiểu Úc rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô. Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đúng lúc Tiểu Úc quyết định sẽ mở lòng ra với Ivan thì bí mật của anh cũng bại lộ. Hóa ra Ivan và Âu Dương Y Phàm chỉ là cùng một người… Trong truyện Sự dịu dàng khó cưỡng, độc giả sẽ gặp lại nhân vật Lăng Lăng - bạn cùng phòng của Quan Tiểu Úc và Giáo sư Dương Lam Hàng - anh họ của Âu Dương Y Phàm trong Mãi mãi là bao xa và câu chuyện tình yêu lãng mạn của họ. Mời các bạn đón đọc Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai
Phụ mẫu đặt cho nàng cái tên Vũ Văn Lạc Trần, càng ngẫm càng thấy, cuộc đời nàng cũng chìm nổi vô định như hạt bụi giữa cõi trần ai. Cả tuổi ấu thơ, cả thời thiếu nữ, trong mắt, trong tim nàng chỉ có duy nhất hình bóng của người ấy. Y là trời, là đất, là cả quá khứ lẫn tương lai của nàng. Nàng yêu y mà không dám thổ lộ với y, chỉ đành tự giày vò trong niềm mong mỏi và nỗi nhớ thương da diết. Trớ trêu thay, khi nàng và y thừa nhận tình cảm của mình dành cho đối phương thì cũng là lúc tai họa giáng xuống, cả hai đều không thể vượt qua sự ngăn trở của hai chữ “thân phận”. Đến nước này, nàng chỉ còn cách quên đi tất cả, dù cái giá mà nàng phải trả là nỗi đau đớn thịt nát xương tan, gân cốt đứt lìa. Vậy mà tại sao, khi gặp lại y, dù không còn một sợi ký ức, nàng vẫn không kìm được lòng yêu y? Tình yêu này, cuộc trùng phùng này, là duyên phận hay lại thêm một kiếp nạn…? *** “Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai” là câu chuyện về những người đã đánh mất tình yêu của mình. Nổi tiếng là một cây viết biết cách khiến độc giả thổn thức, Diệp Lạc Vô Tâm có lẽ sẽ khiến bạn đọc “khóc như mưa” khi đọc tác phẩm mới - Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Được biết đến với tên gọi Hồng trần độ, trước khi xuất bản, cuốn sách này đã âm thầm khiến nhiều độc giả đau lòng. Bởi câu chuyện tình bi thương giữa hai nhân vật chính Lạc Trần và Sở Thiên - hai kẻ đơn côi chấp nhất giữa đời, chỉ dung nạp duy nhất bóng hình của đối phương trong tim. Tuy nhiên, sau khi cuốn sách được mua bản quyền xuất bản tại Việt Nam, nữ tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đã quyết định viết lại một kết cục khác và chỉnh sửa một số chi tiết để làm nên một Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai hạnh phúc hơn, say đắm hơn dành riêng cho bạn đọc Việt. Truyện bắt đầu khi tiểu thư Lan Hoán Sa của Lan Hầu Phủ tỉnh lại sau một thời gian dài hôn mê. Nàng mang vẻ đẹp mong manh như đóa phù dung trong sương mai. Khuôn mặt kiêu sa với nét buồn luôn thoảng trên khuôn mặt khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ tự hỏi: “điều gì đang vương trong đôi mắt nàng?”. Ngay cả vị vương gia Vũ Văn Sở Thiên của Tuyên quốc - chiến thần nổi tiếng máu lạnh khắp các chiến trường khiến mọi đội quân phải hãi hùng - cũng phải lặng mình khi lần đầu gặp nàng. Không giống như những lời đồn về người đàn ông có khuôn mặt khiến phái nữ phải e thẹn và có cái nhìn làm đàn ông khắp thiên hạ phải lạnh sống lưng, Vũ Văn Sở Thiên đứng trước mặt Lan Hoán Sa luôn chăm sóc tận tình và dịu dàng tựa dòng suối nước nóng giữa trời đông. Sở Thiên dù chỉ mới gặp lần đầu đã đoán được căn bệnh của Lan Hoán Sa, mới tiếp xúc đôi lần mà dường như đã quen thuộc hết thói quen của nàng. Dù mới ở trong Lan hầu Phủ vài ngày nhưng dường như đâu đâu cũng đều có bóng hình chàng. Chàng là người luôn nhìn nàng đắm say nhưng trong ánh nhìn nóng bỏng ấy lại như đang kiếm tìm một hình bóng nào đó khác... Đắm chìm trong sự dịu dàng nồng nàn của chàng giống như một giấc mơ dịu êm quen thuộc, Lan Hoán Sa không hề biết rằng, nàng trông giống hệt một người, người con gái mà Vũ Văn Sở Thiên yêu sâu đậm - Vũ Văn Lạc Trần… Liệu trên thế gian này, sẽ có thể có hai người con gái không-liên-quan-đến-nhau mà lại giống nhau từ tính tình đến ngoại hình như vậy? Sự tồn tại của Lan Hoán Sa không biết có liên quan gì đến Vũ Văn Lạc Trần hay không, nhưng chắc chắn đó là liều thuốc hy vọng, cứu sống trái tim tưởng như đã chết của Vũ Văn Sở Thiên. Ít ra, chàng có thể tin tưởng rằng người con gái đã từng quyết tuyệt lấy cái chết để hồi đáp tình yêu của chàng còn sống trên thế gian này. Ít ra chàng có thể tự nhủ lòng mình rằng họ vẫn còn gặp lại dù cho mối tình của họ chỉ mong manh tựa “sợi khói mỏng lạc giữa trần ai”. Ngay từ tên gọi, cuốn sách đã gợi nên trong người đọc một nỗi đơn côi man mác, giống như một sự báo trước, rằng câu chuyện này cũng sẽ khiến người đọc vấn vương trong một nỗi buồn mơ hồ. Không chỉ là mối tình của Lạc Trần hay Sở Thiên, mà trong Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai cũng có không ít những đoạn nhân duyên khiến người đọc tiếc nuối. Đó là mối tình của một vị thần y nổi tiếng giang hồ, người đã nhẫn tâm chế ra độc “Hoa dao chi thủy” không có cách nào trị nổi. Loại độc đã khiến cả vạn người chết trong đau đớn, và khiến chính vị thần y đó đánh mất đi tình yêu của đời mình. Cho tới tận lúc biết người vợ mình hằng yêu thương hạ độc mình, người đàn ông đó cũng bình thản uống hết chén rượu. Ông không hề nói lên sự thật đằng sau: “Dao hoa chi thủy” được chế ra chính là để đánh đổi mạng sống của vợ và con gái ông, nếu không chế nó, họ sẽ không thể sống… Đó cũng là mối tình oan nghiệt của đời trước, một vị vương gia quyền uy đã bỏ cả vương vị để dấn thân vào giang hồ, chỉ cần mỹ nhân, không cần giang sơn. Cuối cùng ngay cả tình yêu của đời mình, vị vương gia này cũng đành lòng buông tay. Và mối tình si đau đớn của của thánh nữ Lan Tộc, vì một người đàn ông ngoại tộc đã cả gan ăn cắp thánh vật hỏa liên để giúp người ấy hoàn thành tâm nguyện. Nàng cũng vì người ấy mà chạy trốn khỏi người đàn ông đã si mê, nâng niu nàng bấy lâu. Thế nhưng kết cục nhận lại chỉ là một nỗi mòn mỏi đợi chờ một hình bóng không bao giờ quay về. Thế đó, những mối tình qua câu chuyện mới của Diệp Lạc Vô Tâm cũng giống như chính chủ đề của cuốn sách, chỉ là “sợi khói” mong manh tựa những vạt nhớ thương mờ ảo, dễ dàng mất hút giữa trần gian mênh mang. *** Khi chuẩn bị đọc "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" mình đã bỏ qua hết những thói quen như xem thể loại, đọc giới thiệu và lướt comment… chỉ vì muốn giữ một trạng thái tốt nhất khi đọc truyện. Tại sao mình phải nghiêm khắc với bản như thế ư? Lý do rất đơn giản vì mình sợ bị ảnh hưởng cảm xúc bởi các yếu tố bên ngoài ạ. Các bạn còn nhớ lời giới thiệu của Amunbooks Đinh Tị không ạ? Rằng "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" sẽ có “PHIÊN BẢN HOÀN TOÀN KHÁC so với bất cứ ấn bản nào đã được edit trên mạng”, “nhằm giúp cho kết cấu truyện được chặt chẽ hơn, tình tiết truyện được mềm mại hơn và quan trọng nhất là để kết thúc truyện được rõ ràng, viên mãn hơn, phù hợp với bối cảnh văn hóa Việt Nam. ” (*) Vì thế, nếu bạn hỏi "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có ngược không? Đương nhiên là KHÔNG NGƯỢC mới là là lạ ý. Đáng lẽ phải hỏi là ngược ít hay ngược nhiều cơ nhưng điều quan trọng là truyện kết HE đó nha, không phải là OE hướng SE giống bản edit trên mạng đâu nhé! Mình vẫn luôn thắc mắc tại sao truyện lại có tên là "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai", và đến tận khi đọc hết truyện mình vẫn không biết nó có ý nghĩa thật sự là gì? "Lạc giữa trần ai" khiến mình nghĩ đến tên nữ chính - Vũ Văn Lạc Trần là “hạt bụi bay trên mặt đất, bất luận có bằng lòng hay không cũng chỉ có thể theo gió mà đến, cùng gió mà đi.” (**). Vậy còn sợi khói là gì đây? Về bìa truyện mình chỉ muốn nói rằng: Cảm thấy nó nhạt nhoà và không còn đặc biệt nữa rồi, nhìn cứ nhan nhãn những bìa cổ đại trước đó như “Trường hận” và “Tình đầu của tiểu yêu”... Nét khác biệt có lẽ sợi khói đấy, nói mới nhớ ban đầu mình xem bản demo tập 1 mình còn nghĩ đó là vạt áo bay trong gió nữa đấy, vài ngày sau nhìn thấy thập 2 mới thấy ngộ ngộ. Đọc cái tên xong tự cười một mình luôn: Hoá ra là vậy, không phải vạt áo bay mà là sợi khói ???????? Lần này mình không thích cách dàn trang và căn lề cuốn "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai". Tại sao như thế? Vì lề căn lề eo hẹp, muốn đọc thì phải mở rộng cuốn truyện thêm, như thế sẽ tăng thêm tỷ lệ sách bị gãy gáy cao hơn. Mặc dù rất muốn thử chất lượng nhưng mà mình sẽ đau lòng. Truyện được dịch mượt, không có sai sót lỗi chính tả nhưng lỗi font chữ vẫn có. "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có 3 phiên bản: (Các bạn lưu ý nhé). - Bản siêu đặc biệt: 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có lời chúc và chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ không có chữ ký - Bản đặc biệt: có 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ bình không có chữ ký - Bản thường: 2 thẻ nguyện ước không có chữ ký. Nói về tác phẩm lần này của Diệp Lạc Vô Tâm, mình cảm thấy câu chuyện này dẫn dắt mình rất nhiều cảm xúc. Nam chính Vũ Văn Sở Thiên lần này cũng rất khác với nam chính ở những tác phẩm trước đó của Diệp Lạc Vô Tâm. Nói sao ấy nhỉ, chàng không bá đạo, không dùng tất cả thủ đoạn để ép người chàng yêu giờ giờ khắc khắc ở bên cạnh. Khi yêu một người chàng sẽ toàn tâm toàn ý an bài cho nàng cuộc sống tốt nhất, dù khi ở bên cạnh hay rời xa, dù là lúc nàng không còn nhớ chàng là ai. Vũ Văn Sở Thiên có yêu Vũ Văn Lạc Trần không? Có, có yêu. Yêu sâu đậm. Nhưng tình yêu của chàng dành cho nàng sẽ không đem lại cuộc sống bình yên, cho nên chàng đẩy nàng ra khỏi mình, khiến nàng đau khổ, còn chính mình đầy vết thương. Đây rốt cuộc là lương duyên hay vẫn là nghiệt duyên! “...Muội không hận huynh ấy, muội chỉ hy vọng nếu kiếp sau còn gặp lại, muội và huynh ấy sẽ là những người xa lạ chưa từng quen biết.” (**) ___________ Lưu ý : (*): được trích từ thông báo trên Fanpage Amunbooks Đinh Tị (**): được trích từ truyện Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Review by #Tâm_Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Sao Trên Trời Rất Xa, Sao Của Anh Thật Gần - Phỉ Ngã Tư Tồn
"Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần" là một cuốn tiểu thuyết rất đặc biệt, mặc dù đối với mỗi tác phẩm, đứng trên quan điểm cá nhân của tác giả như tôi mà nói thì đều là độc nhất vô nhị, nhưng tôi vẫn thấy cuốn sách này rất đặc biệt. Khi chưa hoàn thành cuốn tiểu thuyết này, tôi từng nói, tiêu đề của nó sẽ là “Cuộc đời mới”. Bởi vì khi gặp được tình yêu đích thực là có một cuộc đời mới. Tất cả mọi thứ trong cuộc đời mới đều sẽ thay da đổi thịt, giống như con ve sầu, sẽ thoát ra khỏi cái vỏ không còn thích hợp với mình nữa, giống như con chim phượng hoàng trầm mình trong biển lửa, giống như mỗi người là bạn và tôi đều phải trải qua đau đớn hay bi thương, dũng cảm hay cố chấp, mỉm cười hay nước mắt trong cuộc đời để tạo nên bản thân, thay đổi bản thân, trở thành người tốt hơn. Không phá thì không xây lại được. *** Mười ngày trước, tôi mua một bó hoa thược dược(*) thơm ngòa ngạt cắm vào bình hoa. Hôn nay lại đến chợ hoa thì phát hiện không có hoa thược dược nữa, trong chợ hầu như chỉ bán hoa súng và hoa nhài. Tôi ủ rũ nghĩ, mùa hoa đã hết rồi, nếu muốn ngắm thược dược lại phải đợi đến năm sau thôi. (*) Chỉ hoa thược dược Trung Quốc mới có mùi thơm. Tháng Tư âm lịch, vừa lập hạ. Bốn mùa lặng lẽ thay đổi, thời gian cũng trôi qua mau, thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn lại mới giật mình thảng thốt. Vì tính ra đã ba năm trôi qua tôi không viết Lời cuối sách rồi, tác phẩm trước là Đừng nhắc em nhớ lại đã được xuất bản, nhưng đó là chuyện của ba năm về trước. Trong ba năm ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện, có tốt, có xấu, có chuyện quan trọng tôi sẽ đợi đến khi già để viết một cuốn để người ngoài biết… Hôm ấy ngồi tụ tập với bạn bè, nói ra mới biết mình đã vào nghề mười hai năm rồi. Ồ, cũng tốt mà, vì tôi không cảm thấy mình lười biếng lắm, có thể viết ra hai mươi ba tác phẩm của riêng mình, trong đó có mười tám cuốn tiểu thuyết tôi viết Lời cuối sách. Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần là một cuốn tiểu thuyết rất đặc biệt, mặc dù đối với mỗi tác phẩm, đứng trên quan điểm cá nhân của tác giả như tôi mà nói thì đều là độc nhất vô nhị, nhưng tôi vẫn thấy Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần rất đặc biệt. Khi chưa hoàn thành cuốn tiểu thuyết này, tôi từng nói, tiêu đề của nó sẽ là “Cuộc đời mới”. Bởi vì khi gặp được tình yêu đích thực là có một cuộc đời mới. Tất cả mọi thứ trong cuộc đời mới đều sẽ thay da đổi thịt, giống như con ve sầu, sẽ thoát ra khỏi cái vỏ không còn thích hợp với mình nữa, giống như con chim phượng hoàng trầm mình trong biển lửa, giống như mỗi người là bạn và tôi đều phải trai qua đau đớn bi thương, dũng cảm hay cô chấp, mỉm cười hay nước mắt trong cuộc đời để tạo nên bản thân, thay đổi bản thân, trở thành người tốt hơn. Không phá thì xây lại được. Chúng ta đang sống trong thời đại mà mọi thay đồi chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng có một vài thứ không bao giờ thay đổi, ví dụ như sự cố chấp nào đó trong lòng chúng ta. Tôi rất vui vì trong cuốn tiểu thuyết này đã viết về một nhóm người khá cố chấp, mặc dù sự cố chấp của mỗi người về con người hay sự việc không giống nhau, nhưng vẫn là một nhóm người rất thú vị. Không mâu thuẫn gay gắt, không so đo với cuộc sống, cho dù gặp phải những việc rắc rối cũng vẫn lạc quan và tích cực. Tôi luôn cảm thấy ai càng dũng cảm thì càng hạnh phúc. Phồn Tinh là nữ chính dũng cảm nhất mà tôi từng viết, các nữ chính của mấy cuốn tiểu thuyết trước chỉ có một chút, nhưng Phồn Tinh thì không thể, cô là người có thể hát bài “Vì cứu Lý Lang rời bỏ quê nhà” trong kịch Hoàng Mai, cô bất chấp mọi khó khăn, càng chiến đấu dũng cảm. Tôi rất vui vì đã viết một câu chuyện đơn giản và thuần túy, không có tình tiết lâm ly bi đát, không có ly kỳ, càng không có sinh ly tử biệt, chỉ là trong thành phố đông đúc, có một đôi nam nữ vô cùng bình thường gặp nhau, quen biết nhau rồi yêu nhau. Cảm ơn các bạn trong thời gian tôi viết câu chuyên này đã tải từ Weixin của tôi về đọc, cổ vũ tôi rất nhiều. Một mình tôi đứng trên bãi cát hóng gió biển và nảy ra ý định viết, nhưng nếu không có các bạn thì tôi không thể viết dài đến vậy, cũng không thể viết một cách vui vẻ đến vậy. Mỗi chương các bạn tải về, chúng ta đều giao lưu, trảo đổi với nhau, điều đó khiến tôi cực kỳ vui, khiến tôi nhớ đến cảm giác lúc mình bắt đầu viết truyện. Tôi biết mình không một mình đứng trong bóng tối hát, vì có các bạn không ngừng lên tiếng để tồi biết rằng, tôi có thể mạnh dạn, dũng cảm bước về phía trước. Cuộc đời con người có lẽ là một con đường dài và cô độc, có lúc chúng ta không biết mình phải đi bao xa, cũng không biết phía trước có điều gì đón đợi. Thế nên cần sáng tác, cần diễn xuất, cần viết ra nhiều câu chuyện giông như hoa rơi cuối xuân, có bông hoa rụng từ đầu cành chao nghiêng xuống mặt nước, và cứ thế chầm chậm trôi về phía trước. Có thể cuối cùng, bông hoa đó sẽ chìm nổi lênh đênh, không ai thưởng thức được, hóa vào bùn xuân. Cũng có thể bông hòa trôi về phía trước, có người nhìn thấy, vô tình nhặt lên, nhìn ngắm và cảm nhận được vẻ đẹp của nó, nghĩ đến hình dáng của nó khi đang nở trên cành, rực rỡ sắc màu và là một phần tô điểm cho mùa xuân tươi đẹp. Cảm ơn các bạn đã nhặt bông hoa rơi này! Mong là sẽ mang đến một phần của mùa xuân cho những người bạn ở nơi xa. Vũ Hán, ngày 9 tháng 5 năm 2017 Phỉ Ngã Tư Tồn *** Thể loại: Hiện đại, thương trường, ngọt sủng, HE. Độ dài: 5 chương + phiên ngoại Tình trạng: Hoàn - đã xb -------------------- Trước khi đến với câu chuyện này, tôi có 2 đề nghị dành cho các bạn. Thứ nhất, hãy quên đi tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn mà bạn từng biết với những câu chuyện đau thương, ngược luyến tàn tâm, không dằn vặt nhau đến sống dở chết dở thì không được. Đây là một Phỉ Ngã Tư Tồn hoàn toàn khác, vẫn là cách viết đầy rung động về tình yêu, nhưng là một tình yêu nhẹ nhàng sâu đậm. Bởi vì có đôi lúc, không chỉ có niềm đau mới nhắc người ta nhớ kỹ. Đề nghị thứ hai, tuy nhân vật chính của truyện này là giám đốc và thư ký, nhưng xin bạn hãy quên đi những cốt truyện mà mình đã từng đọc về thể loại này. Bởi vì, không có tổng tài bá đạo, cũng không có thư ký yếu đuối luôn cần chở che, đây là một câu chuyện hoàn toàn khác. Là một tình yêu đến đúng lúc và rất bình đẳng. Tôi tin rằng, nếu bạn có thể bỏ qua những ấn tượng trước đây như tôi đã đề nghị, bạn nhất định có thể cảm nhận trọn vẹn sự đáng yêu của câu chuyện này. Chúc Phồn Tinh xuất hiện với hình ảnh một cô gái xinh đẹp giỏi giang. Tốt nghiệp chuyên ngành tài chính của một trường đại học danh tiếng nhưng công việc hiện tại là thư ký, còn là một thư ký kỳ cựu của một công ty nhỏ ngay từ ngày đầu thành lập. Nói về việc này, có rất nhiều nguyên nhân. Một trong số đó chính là hoàn cảnh trưởng thành của Phồn Tinh. Bố mẹ cô ly hôn trong ầm ĩ từ khi cô còn nhỏ, sau đó mỗi người đều có gia đình riêng nhưng tình hình không hề được cải thiện. Họ chỉ ước sao không còn bất cứ một mối liên hệ nào với nhau nữa, nhưng rất tiếc vẫn còn có Phồn Tinh kẹp ở giữa, nhìn thấy cô dường như khiến họ phải nhớ lại quãng thời gian chán ghét đó. Thế nên, cô gái nhỏ Chúc Phồn Tinh đã lớn lên trong sự lạnh nhạt từ cả hai phía, cô phải tự mình làm tất cả mọi việc từ tự nuôi sống bản thân cho đến quan tâm cả hai đại gia đình. Vậy mà cũng không thể nào thoát khỏi cảm giác thiếu an toàn. Chính vì luôn bất an như vậy, đã vô tình mang đến cho Chúc Phồn Tinh một thói quen chiều theo ý người khác, trong đó có người bạn trai từ thời đại học Chí Viễn. Anh ta theo đuổi được Chúc Phồn Tinh, liền sắp xếp cuộc sống của cô. Khi cả hai tốt nghiệp, anh ta xin vào một trong 500 công ty tài chính lớn nhất cả nước, nhưng lại chỉ muốn cô làm một chân thư ký. Bởi vì anh ta cho rằng, là phụ nữ thì không cần phấn đấu, đặc biệt là không được tài giỏi hơn đàn ông. Chính vì điều đó, nên khi công ty nơi Chúc Phồn Tinh làm việc sau một thời gian dài cố gắng đã được lên sàn chứng khoán thì anh ta cảm thấy vô cùng ghen tỵ. Sĩ diện của đàn ông cộng thêm bản chất ích kỷ gia trưởng đã khiến Chí Viễn tàn nhẫn tổn thương bạn gái của mình bằng những lời lẽ hết sức khó nghe. Ngay cả Chúc Phồn Tinh luôn chịu đựng nhún nhường cũng không thể nào chấp nhận nổi. Phải chăng, tình cảm nhiều năm của họ đã đến giới hạn? Cũng trong lúc ấy, sếp của Phồn Tinh cũng chính là CEO của công ty, lại cần đến sự giúp đỡ của cô. Trong cùng một ngày, cả sếp và thư ký đều rơi vào tình cảnh ngang trái không ai bằng. Sếp cầu hôn bị từ chối, thư ký bị bạn trai nói lời chia tay, hai người lặng lẽ ở cạnh nhau cùng chiêm nghiệm về thất bại của mình. Có đôi lúc, chỉ cần như vậy thôi, không hoa mỹ, không an ủi sáo rỗng, nhưng sẵn sàng có mặt bất cứ lúc nào để lắng nghe, như vậy là đã đủ để lại một ấn tượng vô cùng đáng nhớ. Tại sao tôi nói, bạn hãy quên những mối tình giám đốc và thư ký đã từng đọc trước kia đi? Bởi vì như vậy mới công bằng với Thư Dập và Chúc Phồn Tinh. Xuất phát điểm của anh chỉ là một chàng kỹ sư lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, cũng từng thất bại cũng từng muốn bỏ cuộc, nhưng đến cuối cùng lại vì lý tưởng cuộc sống mà tiếp tục bước đi trên con đường khoa học gian khổ này. Còn Chúc Phồn Tinh, cô không phải là một cô gái nhỏ yếu đuối mau nước mắt, cô dùng tất cả năng lực và kiến thức mà mình có để hoàn thành công việc thư ký một cách xuất sắc. Bằng thực tế, cô đã chứng minh cho mọi người thấy, dù là công việc như thế nào đi nữa, chỉ cần có khả năng, bạn đều có nơi để thể hiện. Quan trọng nhất chính là, họ đã làm việc bên cạnh nhau 5 năm và chưa hề có một hành động hay suy nghĩ nào vượt quá giới hạn. Thư Dập vẫn là một CEO nghiêm túc trong công việc, là hình mẫu lý tưởng cho mọi cô gái. Chúc Phồn Tinh vẫn là một thư ký cần mẫn hiểu lòng người, khiến cho nam giới toàn công ty đều muốn mang về làm của riêng. Họ cứ như vậy bên nhau, ăn ý đến nỗi ngay cả bản thân cũng không phát hiện ra, cho đến tận ngày hôm ấy. Có như vậy mới biết, không có khoảng thời gian nào trôi qua một cách vô ích cả. Trong 5 năm đó, sự chu đáo của Phồn Tinh anh đều cảm nhận được và ngược lại, sự chân thành nghiêm cẩn của Thư Dập, cô cũng nhìn thấy hết. Thế nên, thêm một vài hành động vô tình mà hữu ý, thêm một phần tình cảm trong sự tiếp xúc hằng ngày, họ lại gần nhau hơn một chút nữa. Rất nhẹ nhàng, nhưng cũng rất ngọt ngào. Giữa Thư Dập và Phồn Tinh gần như là không có quá trình theo đuổi, bởi vì tuy họ không hề vượt rào trong suốt quãng thời gian bên nhau dài như vậy nhưng không có nghĩa là họ không có một góc đặc biệt nào đó dành cho đối phương. Đều đã là người trưởng thành, họ tỉnh táo và lý trí giữ lại cho mình và đối phương một con đường hợp tác, nếu không thể nắm tay nhau thì chỉ cần làm bạn đường tri kỷ cũng là một niềm vui nho nhỏ thầm kín. Ai cũng có quãng đời xốc nổi gọi là thanh xuân. Nếu như tuổi trẻ cho phép chúng ta phạm sai lầm thì trưởng thành chính là lúc nhìn nhận và sửa chữa. Giống như Thư Dập, anh vội vàng cầu hôn khi còn chưa xác định rõ là yêu hay cảm kích. Lại giống như Phồn Tinh, bức bách nhiều năm trong mối quan hệ mà bản thân chưa từng được tôn trọng chỉ vì cảm thấy sợ thay đổi. Cho đến cuối cùng, khi nhận ra điều mà mình thực sự cần thiết vẫn luôn ở ngay bên cạnh, Thư Dập và Phồn Tinh mới bắt đầu lắng nghe trái tim mình. Thư Dập từng nói với Phồn Tinh, công danh sự nghiệp tiền tài anh đều có thể cố gắng là có được, chỉ duy nhất có cô, là đơn thuần may mắn. May mắn mới có được cô bên cạnh, không làm việc gì quá to lớn cho anh, nhưng lặng lẽ dẹp bỏ những mệt mỏi đời thường để anh toàn tâm toàn ý cho công việc. May mắn vì có cô từ những ngày đầu tiên, may mắn vì cô đã ở lại cho đến những ngày cuối cùng. Thế nên, không có nhẫn kim cương lấp lánh, không có bữa tối dưới ánh nến lung linh, Thư Dập cầu hôn Phồn Tinh bằng chiếc nhẫn làm từ phát minh đầu tiên của anh. Anh muốn trao cho cô gái mà anh đã chọn tất cả của anh, bao gồm sự nghiệp, cuộc sống và cả những giấc mơ. Yêu, không chỉ là câu nói “anh yêu em”, mà rung động hơn tất thảy chính là “em có anh”. …... Câu chuyện tình yêu này mang theo rất nhiều thông điệp của cuộc sống. Là sự nỗ lực hết mình để thực hiện giấc mơ và kiên định trên con đường mà mình đã chọn, là tình bạn dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau bỏ qua cả lợi ích. Những sóng gió trong cuộc đời mà ai cũng phải trải qua đó, chúng ta luôn có thể vượt qua nếu bên cạnh có những người bạn đồng hành chân thành như vậy. Trong câu chuyện này, đó là Tống tổng, là Cao Bằng, là những người bạn kỹ sư cùng vào sinh ra tử với Thư Dập. Giữa những căng thẳng và bức bối của cuộc chiến thương trường, họ được nhắc đến như những làn gió mát, có thể đập bàn cãi nhau đó, cũng có thể vì nhau mà bôn ba khắp chốn. Đặc biệt là Cao Bằng, ấn tượng anh để lại chắc chắn là rất sâu sắc, bởi vì anh vừa là đối thủ, vừa là bạn, vừa là tình địch, còn suýt chút nữa vì Thư Dập mà “bẻ cong” chính mình. Nhiều lúc có tiền cũng chưa chắc mua được những mối quan hệ “mập mờ” như vậy đâu, thế nên Thư Dập và Phồn Tinh vô cùng trân trọng. Một câu chuyện có vui có buồn, có nước mắt có tiếng cười, có những nỗi đau khiến chúng ta trưởng thành. Thực tế cuộc sống dạy chúng ta đừng nên ảo tưởng những thứ xa vời, nhưng ai cũng có quyền phấn đấu vì giấc mơ. Chỉ cần bạn cảm thấy mình có thể làm được, đừng ngại ngùng tiến bước. Vấp ngã cũng không sao, thất bại cũng không hề gì, ở đâu đó sẽ có người chờ bạn, chờ bạn vững vàng đến với họ, hoặc chỉ đơn giản là chờ bạn xuất hiện mà thôi. Review by #Lâm Tần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105   Mời các bạn đón đọc Sao Trên Trời Rất Xa, Sao Của Anh Thật Gần của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Trường Hận (Vô Tâm) - Đạm Anh
 "Ta cùng sư phụ thành thân, sư phụ cái gì cũng tốt, duy nhất không tốt chính là không yêu ta. Ta thề, kiếp sau sẽ là người vô tâm."  Kiếp này, nữ chính - mang một chữ Uyển đi đầu thai, nhưng không phải là Tạ Uyển của kiếp trước, mà là Tiêu Uyển - 1 quận chúa của kiếp này. Nàng cái gì cũng có, cha mẹ, anh cả yêu thương, nhưng chỉ có một điều, họ nói nàng là người vô tâm. Sống 10 mấy năm mang theo căn bệnh kì lạ, điều duy nhất làm nàng có hứng thú đến Nam Thư Quán là nghe Dịch Phong đàn. Bỗng một hôm, từ đâu cha mẹ "ôm" về 1 cao nhân, bắt nàng nhận làm sư phụ, hắn hứa hắn sẽ chữa khỏi bệnh cho nàng....  Thẩm Yến, kiếp trước nam chính có 1 thân tuyệt thế võ công, được mệnh danh là vô song công tử, cả đời chỉ thu nhận một đồ đệ của ân nhân, nhưng lại không rõ tình cảm là thứ gì. Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, nàng lại thích hắn, tìm cách để hắn phải cưới nàng. Nhưng nàng đã lầm, hắn là một kẻ vô tâm, 2 năm, đổi lấy sự tương kính như tân của hắn. Nàng đã sai, sai trầm trọng, sai lầm ấy kéo theo cốt nhục của hắn phải theo nàng. Sau khi nàng chết, hắn nhận ra lòng mình, tự phế 1 thân tuyệt kĩ võ công, làm 9999 việc thiện để được mang kí ức kiếp này khi đầu thai. Và hắn - Thẩm Hoàng đã được như ý, cái ngày nàng kính trà nhận hắn làm sư phụ, hắn như lạc về thời gian khi nàng bái sư ở kiếp trước.  Tần Mộc Viễn, y là bạn thanh mai trúc mã của Tạ Uyển, hôn phu môn đăng hộ đối của nàng. Từ nhỏ y chỉ có 1 ý nguyện, đó là cưới nàng về làm vợ. Nhưng sao nàng lại phản bội y theo hắn, nàng không gọi y là Cẩn Du ca ca. Được, kiếp này y mang cái tên Cẩn Du (tên tự) của kiếp trước theo kiếp này, y sẽ đầu thai vào gia đình có gia thế hơn, để xem nàng còn không gọi y 2 tiếng Cẩn Du hay không?  Kiếp trước là 3 người, kiếp này là 4 người. Liệu Tần Mộc Viễn kiếp này là ai? Dịch Phong là mắc xích gì của câu chuyện? Con người muốn vô tâm thì được hay không? Kẻ cố ý làm sai ý trời sẽ bị trừng phạt....  Đây là 1 truyện ngược nam rất đáng đọc. Không như những truyện khác, nữ chính mang theo kí ức mà xa lánh nam chính, lần này chính nam chính là người nhớ hết thảy mọi chuyện, sờ cũng không sờ được, chỉ ráng đứng nhìn mong nàng được hạnh phúc.   Nam phụ truyện này khá biến thái, nữ chính chết được khá lâu, xác đã bị phân hủy nhưng vẫn đào lên bái đường cưới nàng về làm vợ. Cái cảnh diễn tả ổng hôn cái xác mà mình muốn ói cả cơm  Khi nam chính về nhà phát hiện ra cướp về hắn đành lập mộ cho thê tử, 1 người 2 mộ, 2 vi phu vì nàng mà lập.  Truyện đan xen 2 kiếp khá thú vị, nhưng chính vì thế mà nhiều chỗ tác giả viết còn tối ý, hơi mông lung và có phần khó hiểu. Dường như đã dồn hết công lực vào đầu truyện, đến cuối cùng thì lại không thỏa mãn được người đọc... Điển hình của rất nhiều tác giả ngôn... Nếu...nếu nó được xây dựng chặt chẽ hơn, đánh mạnh về ngôn từ cũng như một số quyết định của nữ chính, không cà lơ ất ơ như này thì nó thật sự rất tuyệt   Nói chung mình không thích nữ chính cho lắm, kiếp trước thì quá tiểu thư bị nuông chiều đến ương ngạnh, kiếp này thì vô tâm đến nỗi nhiều khi muốn chửi ngu  nam phụ tuy ác nhưng chỉ vì nữ chính, thật sự tuy nam phụ rất biến thái nhưng mình thấy đáng thương nhiều hơn. Nam chính thì bị ngược chưa đãaaaa. #team_cuồng_ngược_nam. Nhiều lúc tác giả xây dựng hình ảnh nam chính khá mờ nhạt. Ngoại trừ thâm tình ra thì thật mình chả nhớ gì ngoài nhớ anh nam phụ hơn  Tội nhất là kẻ thứ 4 vô duyên vô cớ bị dính vào, rồi chết 1 cách thảm thương huhu ( *** Lần đầu tiên Thẩm Yến gặp Tạ Uyển là khi Tạ Uyển còn là một tiểu cô nương mới đến tuổi dậy thì, hai búi tóc bánh bao tròn trịa, ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt trắng hồng nhỏ nhắn cực kỳ giống trái táo nặng trịch trên ngọn cây. Đương nhiên, những điều này đều là sau khi Thẩm Yến bị phế võ công mới nhớ lại. Còn lúc đó, khi Thẩm Yến gặp Tạ Uyển thì chỉ có một ấn tượng -- Con gái của ân nhân. Người giang hồ đều biết có ba nơi không thể chọc. Một, không chọc Thiên môn. Hai, không chọc Ma giáo. Ba, không chọc Tạ gia thành Thiệu Lăng. Thiên môn chính là môn phái thần bí nhất giang hồ, dùng từvõ công cái thếcũng không thể miêu tả được võ công cao cường của môn phái này, Vô Song công tử Thẩm Yến được người trong giang hồ xưng tụng cũng là người của Thiên môn. Ma giáo vẫn luôn coi Thiên môn là cái gai trong mắt, ba lần bốn lượt ám sát Đại đệ tử Thẩm Yến của Thiên môn, đáng tiếc là chưa thành công được lần nào, nhưng nghị lực của Ma giáo phi phàm, đến nay vẫn đang siêng năng nghĩ biện pháp mới để giết chết Thẩm Yến. Mà Tạ gia thành Thiệu Lăng sở dĩ không thể chọc, ngoại trừ nguyên nhân từng có hai vị Minh chủ võ lâm ra, thì chính là Tạ gia phú khả địch quốc[1]. [1] Phú khả địch quốc: giàu hơn quốc gia. Khi Thẩm Yến còn trẻ, Thẩm gia từng bị người hãm hại, sắp bị tai ương ngục tù, thì Tạ Nam Phong luyến tiếc kỳ tài liền thuận tay cứu một nhà Thẩm Yến. Sau đó Thẩm Yến bái nhập Thiên môn, đến khi cái tên Vô Song truyền khắp đại giang Nam Bắc, thì Thẩm Yến cũng chưa từng quên ân huệ năm đó. Thẩm Yến đến thăm hỏi Tạ phủ, cũng muốn đến trả ơn. Tạ Nam Phong sờ râu, trầm ngâm một lát, "Tiểu nữ năm nay mười hai, được nuông chiều thành tính, lão phu đang muốn tìm cho con bé một sư phụ có võ công cao cường." Kết quả là, Tạ Uyển trở thành đồ đệ đầu tiên của Thẩm Yến, cũng là người cuối cùng.   Mời các bạn đón đọc Trường Hận (Vô Tâm) của tác giả Đạm Anh.