Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hôn Nhân Ngọt Ngào

Chắn chắn sau khi đọc Cuộc Hôn Nhân Ngọt Ngào của tác giả Vô Ảnh Hữu Tung, bạn sẽ cực kỳ thích tính cách của hai nhân vật chính. Một Giang Nhiễm hiểu chuyện, tài giỏi và kiên cường vô cùng. Còn Tiêu Mộ Viễn thì đúng trực nam lạnh lùng nhưng rất có giáo dưỡng, nhiều lúc cực cute. Bộ truyện ngôn tình này là sự lựa chọn không tồi nếu bạn muốn đọc truyện giải tỏa áp lực và yêu đời hơn chút nhé. Giới thiệu nội dung: Đại thiếu gia Tiêu Mộ Viễn của Tập đoàn Đông Tinh, kiêu căng lạnh lùng, thanh danh hiển hách, nhiều năm liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân quý hiếm mà phụ nữ muốn gả cho nhất. Khi tin tức anh đã kết hôn truyền ra, các fan nữ lập tức khóc ròng… Sau đó mới biết, Tiêu phu nhân chỉ là một cô bé lọ lem không có chút danh tiếng nào, khắp nơi đều vui mừng, háo hức chờ bọn họ ly hôn. Đợi mãi, đợi mãi… cuối cùng lại phát hiện cô bé lọ lem ấy không ngừng tạo ra các kỷ lục phòng bán vé, nhoáng một cái đã trở thành đạo diễn nổi tiếng? Ảnh chụp khi hai người cùng tham gia hoạt động truyền thông bị lộ ra ngoài, Tiêu Mộ Viễn lập tức bị đưa lên hot search #Tiêu thiếu gia cuồng vợ# *** Review by Thời Hy​ Chào các bạn Hy lại tiếp tục review đến các bạn một tác phẩm mà mình mới đọc xong đó là "Cuộc hôn nhân ngọt ngào". Tên tác phẩm đã nói lên tất cả sự ngọt ngào trong ấy, mặc dù ngọt nhưng không "bánh bèo" nha mọi người. Mình bắt đầu đây. Giang Nhiễm là một đạo diễn trẻ và có tài năng thực sự, cô mới ra trường được một năm, cô ấp ủ trong lòng có thể đạt được kỉ lục phòng vé khi bộ phim của mình công chiếu, xoay lại một chút gia đình của Giang Nhiễm cũng thuộc dạng khá giả nên lúc cô cần tiền để quay phim có thể dễ dàng thực hiện nhưng cuộc sống đâu có dễ dàng như vậy công ty ba Giang gặp vấn đề nên rất cần tiền để "xoay trở càn khôn". Và kết quả là Giang Nhiễm phải kết hôn với Tiêu Mộ Viễn. Các bạn nghĩ mà xem có ai đời cô dâu chú rể kết hôn với nhau nhưng không biết mặt nhau không nhỉ? Có đấy các bạn ạ, đó là cặp nam nữ chính chúng ta, phải nói là họ đến với nhau trên cơ sở vì gia đình, Giang Nhiễm thì vì ba mẹ mình còn Tiêu Mộ Viễn thì vì người ông nội duy nhất thương yêu anh thật lòng trong nhà. Nói ra thì tội nghiệp Tiêu tổng lắm, chứng kiến cảnh ba ngoại tình và không quan tâm mẹ anh, đến khi mẹ anh qua đời người ba ấy cũng không quan tâm mà cưới một người phụ nữ khác, chính vì anh thiếu thốn tình thương gia đình nên tính cách ngày càng trầm lặng, hướng nội, lạnh lùng với mọi thứ, anh vốn không tình rằng thực sự có người sẽ yêu một người đến suốt cuộc đời, tuy nhiên trong tâm anh vẫn luôn khao khát có một mái ấm thật sự thuộc về mình. Cuộc hôn nhân này là do người mẹ kế của Tiêu Mộ Viễn thúc đẩy với mục đích nếu nhà mẹ đẻ của Giang Nhiễm không có thế lực thì sẽ không trợ giúp gì được cho Tiêu Mộ Viễn trong công ty để cạnh tranh với con trai bà, mặt khác là muốn Giang Nhiễm trở thành người của bà. Nhưng cuộc sống mà.. nam nữ chính chúng ta thực sự yêu nhau các bạn ạ. Mình thích lắm tính cách của cặp này. Giang Nhiễm thuộc kiểu người mạnh mẽ, phóng khoáng đặc biệt xinh đẹp, cô thuộc trường phái tấn công, phải nói làm cho Tiêu tổng lạnh lùng lay động cũng không dễ dàng gì. Giang Nhiễm chủ động đối xử với anh như người yêu mới cưới vậy, thích thì tập kích bất ngờ bằng một nụ hôn, vui vẻ sẽ gọi một tiếng ông xã và cô không ngại buông ra mấy câu yêu thương khiến Tiêu Mộ Viễn đứng hình mất 5 giây, chống đỡ được vài lần nhưng cuối cùng Tiêu tổng mặt lạnh cũng thất bại toàn tập dưới váy của Giang Nhiễm. Còn Tiêu Mộ Viễn thì như mình nói anh thông mình và có tài năng thực sự bằng chứng dưới sự dẫn dắt của anh đã làm cho Đông Tinh đến thời kì huy hoàng nhất. Đặc biệt mà làm cho Giang Nhiễm mê đắm mà cam tâm đắm chìm chính là sắc đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" của anh, cực phẩm nha các bạn. Mỗi lần chọc Giang Nhiễm giận nhưng rất nhiều lần vì khuôn mặt và vóc dáng của ông xã mình mà Giang Nhiễm bỏ qua tất cả. Nữ chính thuộc thể loại nhan khống khó chống cự nỗi với cảnh đẹp trước mắt. Trở lại với Tiêu Mộ Viễn là một người miệng cứng mà lòng thì mềm nhũng rõ ràng là suy nghĩ một đường mà ngoan cố cứng miệng nói một nẻo.. Vợ chồng son mới cưới nhưng mà lúc ấy nếu anh không thích cô sẽ không chạm vào cô, điều này mình siêu siêu thích ở Tiêu Mộ Viễn, mặc cho Giang Nhiễm có nói anh không được anh, có những lúc sóng cuồn cuộn trong lòng Tiêu tổng vẫn có năng lực không chế bằng nước lạnh. Khổ lắm nha nhưng vì lời người mẹ quá cố đã dặn, anh cố gắng kiềm chế để xác định rõ ràng trách nhiệm của mình thù mới chạm vào cô, từ ngày được ôm vợ mình ngủ trong lòng thì cái bệnh mất ngủ cũng dần hết, vợ mới đi công tác một tuần nhưng ở nhà không thể nào ngủ được nếu không dùng thuốc ngủ, không tha thiết ăn uống, tính tình cáu kỉnh, ngày thường đã khó khăn thì lúc mà Giang Nhiễm không ở bên anh tính tình càng xấu hơn, người lãnh đạn đủ là cấp dưới của anh. Thế nên anh phải đặt vé máy bay gấp đến với vợ, nhưng gặp vợ lại nói mình đi khảo sát công việc tiện đường ghé thăm mà thôi. Người ngơ đầu tiên là trợ lý của Tiêu tổng rõ ràng Tiêu tổng nói là thân thể của phu nhân không khỏe mà nhỉ? Và các bạn biết đó người đơ thứ 2 là chị Giang nhà ta, cô cũng rất nhớ chồng mình nha, biết rõ là anh cố tình ghé thăm mình mà mồm còn cứng lí do này nọ.. Hành trình này khá vất vả, nhưng vì để được ngủ chung với vợ thì có vất vả cũng đáng. (spoil: Đoạn này thú vị lắm nha, hơi nóng). Giang Nhiễm muốn quay phim độc lập, đây là tác phẩm cô kì vọng rất nhiều nhưng diễn viên có kim chủ chống lưng không hợp tác với cô, gây sự làm khó dễ muốn cô xin lỗi nếu không nhà đầu tư sẽ rút, dọn sẵn "hồng môn yến" đợi cô, chỉ cần uống hết 3 ly rượu trắng và xin lỗi nữ diễn viên đó là được, nếu như lúc trước cô chắc chắn sẽ xin lỗi vì cô biết quy tắc ngầm trong giới này, nhưng bây giờ đã có baba lớn mạnh sau lưng mình thì cô còn sợ gì nữa. Khúc này anh Tiêu siêu ngầu luôn, ai thấy cũng tái mét mặt mày, ai bảo làm khó dễ bà xã của anh, phải xem anh có cho phép hay không đã. Và kết quả mình nghĩ các bạn dễ dàng đoán được. Cặp vợ chồng này rất biết tìm tình thú cho mình, nhiều tình tiết làm mình ngọt cả tâm can, chảy cả con tim bé nhỏ này. Nhiều quá mình không kể hết luôn. Nhưng mà đâu phải lúc nào cũng vui vẻ như vậy được, đến khi Giang Nhiễm đưa cho anh tờ giấy ly hôn thì anh mới cảm nhận được mình sợ điều này. Trước giờ Tiêu Mộ Viễn tự trọng và không day dưa với con gái nếu cô đã muốn thì anh sẽ chấp nhận buông cho cô đi, nhưng tay cầm bút vẫn không thể nào đặt xuống được. Giang Nhiễm nói yêu anh vì anh có rất nhiều tiền vậy thì được anh dùng tất cả tài sản mà mình có để đổi lấy cô ở lại bên anh. Thật sự thì mình hơi trách Giang Nhiễm chút xíu, bằng ấy thời gian ở bên nhau chẳng lẽ nói rời khỏi Tiêu Mộ Viễn sẽ thật sự dễ dàng với cô hay sao? Dĩ nhiên là không rồi, cô có phân vân, nhưng chính sự phân vân ấy khiến Hy không thích, bởi vì mình vẫn có cách giải quyết vấn đề mà, tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, cô sợ rằng mình là nhược điểm của Tiêu Mộ Viễn sợ anh khó xử nên mới lựa chọn ly hôn. Nhưng lúc Tiêu Mộ Viễn bằng lòng dùng mọi thứ anh có chỉ để Giang Nhiễm ở lại thì dường như cô chắc chắn rằng dù cho ra sao đi nữa cô cũng không muốn buông tay anh, nhưng điều đó liệu có thể không? Và mọi thứ diễn ra tiếp theo là Giang Nhiễm cùng gia đình sang nước ngoài, ông nội Tiêu thất vọng khi Tiêu Mộ Viễn và Giang Nhiễm ly hôn với nhau. Nhưng mà đừng lo lắng người có tình sẽ ở bên nhau thôi. Sẽ có những diễn biến trong công ty của Tiêu Mộ Viễn và mọi khúc mắc sẽ được rõ ràng sau khi Giang Nhiễm trở về, đến cuối thì cặp vợ chồng đến với nhau không vì tình nhưng cuối cùng lại vì tình yêu mà ràng buộc với nhau cả đời. Đặc biệt chào đón một công chúa đáng yêu với gia đình nhỏ mà dường như là điều Tiêu Mộ Viễn luôn mơ ước. Kết thúc tốt đẹp biết bao. Mình biết có lẽ các bạn sẽ thắc mắc và hận Hy rất nhiều khi úp mở, nhưng điều mà mình mong đó chính là các bạn chân chính khai phá từng chi tiết trong truyện và vui buồn theo nhân vật mà thôi. Bản thân Hy chỉ review một vài chi tiết mà quá trình đọc cảm thấy ấn tượng cũng như là cố gắng review khách quan nhất đến với các bạn. Hy vọng đây là một câu chuyện sẽ làm các bạn cảm thấy vui vẻ và có niềm tin hơn vào cuộc sống, mặc dù motif không có gì lạ lẫm nhưng khiến chúng ta có suy nghĩ tích cực hơn, vui vẻ hơn thì tại sao không đọc nhỉ.. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé! Dưới đây là một số chi tiết mình spoil nhẹ: 1. Đám cưới diễn ra nhưng chưa là vợ chồng hợp pháp nha, phải đến 1 tháng sau thì mới lãnh chứng và khúc đó có vụ kí hợp đồng phân chia tài sản trước hôn các bạn đoán xem có kí hay không nè? Và thực sự có ký 1 bản hợp đồng nha các bạn. 2. Mọi sự cao trào đều bắt đầu từ mẹ kế thân yêu của Tiêu tổng, bà này cao càng muốn cao hơn nữa, kết thúc không chỉ té đau mà còn bò lê lết thảm vô cùng. 3. Chị Giang làm nữ chính có cảnh ôm ấp nhưng Tiêu tổng lại bắt dùng thế thân và kết quả là anh sẽ làm thế thân cho nam chính để ôm cô.. Đáng yêu dễ sợ. 4. Tiêu tổng bao cả rạp phim để vợ vui mặc dù tự biết rằng đó là hành động ấu trĩ nhưng biết sao được nè. 5. Tiêu Mộ Viễn một khi "ăn" được Giang Nhiễm thì vô cùng đê mê chẳng hiểu lúc trước có thể nhẫn nhịn như vậy nữa. Và lần đầu của anh chị ở khách sạn nha các bạn, siêu bất ngờ luôn ấy, những đoạn cứ nghĩ được ăn nhưng không được đoạn không ngờ nhất lại ăn được. Chú ý nha! 6. Em trai của Tiêu Mộ Viễn là người tốt và rất đáng yêu 7. Tin buồn là đến cuối cùng thì ông nội Tiêu vẫn ra đi, đó là mất mát lớn nhất mà Tiêu Mộ Viễn phải trải qua, nhưng trước khi ông nội chút hơi thở cuối anh đã kịp nói là Giang Nhiễm có thai với ông, cuối cùng thì tâm nguyện từ đầu truyện của ông cũng thực hiện được đó chính là nhìn thấy Tiêu Mộ Viễn có một gia đình chân chính của mình. 8. Giang Nhiễm là một nhan khống cho nên các bạn đoán xem câu đầu tiên khi cô gặp con gái đã nói là gì nhỉ? 9. Cuối cùng thì cũng thấy được cảnh cầu hôn của Tiêu Mộ Viễn khi cô nhận được giải thưởng. 10. Tiếc nuối nhất là không có ngoại truyện. 11. Hình phía dưới là khúc mà Tiêu Mộ Viễn sóng lòng hừng hực mà vẫn nhớ lời mẹ dặn, thật sự thích dọn này yêu lắm mẹ của Tiêu tổng mặc dù bà ấy chỉ được đề cập khoảng 2-3 lần trong tác phẩm nhưng Hy cảm ơn bà vì đã tạo ra một chàng trai vừa đẹp người lại đẹp nết. Đáng để phó thác bản thân. ###Cuối cùng tìm chồng thì tìm như Tiêu tổng là ổn nha mấy bạn. *** Tin tức động trời! Tổng giám đốc của Đông Tinh bí mật kết hôn! Mọi người xì xào bàn tán. Người có thể liên hôn với thái tử gia, nhất định là một bạch phú mỹ có địa vị. Nghe nói cô gái đó tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nhất nước ngoài, chơi đàn dương cầm rất giỏi, cũng từng tham gia múa bale trên sân khấu quốc tế, nắm trong tay nhiều giải thưởng, đúng kiểu nữ thần cao không với tới. Giang Nhiễm – người đã từng chơi dương cầm, ba lê cũng từng nhảy qua nhưng chỉ ở mức tầm thường – cảm thấy rất áp lực. Bối cảnh gia đình cùng lý lịch cuộc đời bình thường của cô tốt nhất là đừng nên nói ra, bằng không thật xin lỗi trí tưởng tượng của mấy vị đại gia đây! *** Trước không có tiền lệ sau cũng không có trường hợp nào như thế, Giang Nhiễm có lẽ là người duy nhất đến hôn lễ mới được biết mặt chồng sắp cưới của mình. Giang gia đang đứng trên bờ vực phá sản, Tiêu gia ra tay giúp đỡ với điều kiện là cuộc hôn nhân của Giang Nhiễm và Tiêu Mộ Viễn làm tiền đề. Hôn nhân trị giá hơn một tỷ, Giang Nhiễm thuận thế nghe theo, cô không muốn ba mẹ nay đã già còn phải lao tâm khổ tứ lâm vào hoạn nạn không thể vãn hồi này. Giang Nhiễm là một cô gái đã quen sống tự do tự tại, nay bước vào nấm mồ hôn nhân mà còn chưa biết mặt đối phương, cô cảm thấy thật bức bối. Thế nhưng, sau khi gặp Tiêu Mộ Viễn, cô mới biết được kỳ thật ông xã của mình là một cực phẩm. Cho nên, Giang Nhiễm quyết định sẽ sống chung hòa thuận với anh. Dù sao, trai đẹp mới là chân lý. Nhưng mà, ông xã của cô cả ngày cứ mặt mày lạnh lùng kiêu căng thật đáng ghét. Vì thế, Giang Nhiễm quyết định nên “dạy nhẹ” Tiêu Mộ Viễn cách một làm người đầy đủ tố chất tốt lại lần nữa. Thế là, khi mới kết hôn: Giang Nhiễm đột nhiên mở miệng: “Bằng không mang nệm sang thư phòng đi, ngủ dưới đất cũng được mà.” Tiêu Mộ Viễn: “Không cần phải như vậy.” Giang Nhiễm: “Tại sao?” Tiêu Mộ Viễn: “Người khác sẽ cho rằng tôi ngược đãi cô.” Giang Nhiễm trầm mặc một lát, nhỏ giọng nói: “Ông xã à, anh có phải hiểu lầm cái gì không? Ý của tôi là, anh, đi ngủ thư phòng.” “…” Tiêu Mộ Viễn thật sự muốn mặc kệ cô, nhưng không biết như thế nào lại không nhịn được đáp trả: “Cô đừng có mơ, đây là giường của tôi.” Dừng một chút, ngữ khí chợt trở nên cứng ngắc: “Còn nữa, đừng có gọi tôi là ông xã.” “Được rồi, vậy xem như anh vừa nói chuyện với người chết đi.” Giang Nhiễm lật người, tiếp tục ngủ. *** Thật ra, rất ít người biết được rằng vị trí của Tiêu Mộ Viễn có được hiện nay hoàn toàn là do thực lực của anh. Bất lực nhìn mẹ đau lòng vì bị cha phản bội rồi qua đời, anh đã trải qua rất nhiều năm cô độc. Người khác mỗi khi mệt mỏi có gia đình là lối về, thì gia đình với Tiêu Mộ Viễn chỉ là thứ có cũng được, mà không có thì càng tốt. Người ba muốn kìm hãm năng lực anh, mẹ kế thâm hiểm luôn tính toán chiếm đoạt tài sản. Vì vậy, Tiêu Mộ Viễn đã ẩn nhẫn nhiều năm. Anh chấp nhận cuộc hôn nhân do ông nội sắp đặt, cũng là một phần của kế hoạch. Nhưng, Tiêu Mộ Viễn không biết rằng, Giang Nhiễm có lẽ là sai số duy nhất trong cuộc đời anh. Cô nàng này, sao da mặt lại dày như vậy! Biểu cảm mê trai cũng không biết kiềm chế lại, còn chiếm giường anh, uống rượu quý của anh, cuộc sống đúng là thật biết hưởng thụ! Giang Nhiễm cứ thế ngày ngày đấu võ mồm với Tiêu Mộ Viễn, rồi còn làm toàn trò ngu ngốc này kia, khiến anh cảm thấy thật bất lực. Nhưng cũng nhờ có Giang Nhiễm, thế giới của Tiêu Mộ Viễn mới sống động hơn nhiều. Anh sẽ trêu chọc gọi cô là Giang nữ sĩ, Giang lớn mật, sẽ tìm cô khi tối muộn cô chưa đi làm về, cũng sẽ ghen tuông, sẽ đánh nhau vì cô. Tổng tài trị giá bạc tỷ như anh lại có khi chỉ vì cô đóng phim phải thân mật với người khác mà lồng lộn ghen tỵ, còn nhận luôn nhiệm vụ đóng thế những cảnh ấy. Toàn những trò ngu ngốc trước đây anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Người phụ nữ này, có độc. Ban đầu, trước khi kết hôn nghe nói đối phương là cô gái trẻ xuất thân từ gia đình bình dân, Tiêu Mộ Viễn thật sự không ôm kỳ vọng. Sau khi dần quen thuộc, tính cách Giang Nhiễm lại khiến anh bất ngờ rất lớn. Dù mang danh Tiêu phu nhân nhưng cô không hề kiêu ngạo, muốn giữ bí mật hôn nhân của họ, không huênh hoang dựa thế. Gặp khó khăn trong công việc, cô cũng sẽ biết tiến biết lùi, cắn răng chịu đựng. Anh hỏi cô chịu được sao, cô nói: “Dù không thể cũng phải thành có thể. Một người cần biết mình sống vì cái gì thì sẽ có thể chịu đựng được tất cả mọi chuyện.” Tiêu Mộ Viễn đồng cảm. Bởi sau khi mẹ qua đời, mỗi đêm về anh đều mất ngủ, bên cạnh anh là những con người tâm tư sâu kín trăm phương ngàn kế muốn giết anh, lật đổ vị trí anh đang ngồi. Vậy mà vì cái gì mà anh đã chịu đựng được đến cùng? Nhưng Giang Nhiễm mới bao lớn kia chứ, nhìn thấy cô ấy như vậy, anh rất đau lòng. Cho nên, “ba ba” đây cho em ôm đùi. Có ba ba làm chỗ dựa, em có thể tùy ý làm việc mình thích, sống cuộc đời mình muốn, không ai có thể ngăn cản bước chân của em hướng đến mặt trời. Mong em mãi rực rỡ đơn thuần như thế, tỏa sáng thế giới của tôi. *** Giang Nhiễm luôn nghi ngờ tự hỏi, đây thật sự là ông xã của cô sao? Sao lại đẹp trai vậy chứ? Mỗi ngày đều bị anh mê hoặc một lần! Quan trọng là tổng tài ba ba cho cô ôm đùi nha! Anh miệng cứng lòng mềm, ngoài mặt tỏ vẻ lạnh nhạt nhưng trong lòng lại đang nở hoa, Giang Nhiễm thật sự đã quá quen rồi. Tiêu Mộ Viễn không dây dưa lằng nhằng với bất kì người phụ nữ nào, tâm bất biến giữa vạn ong bướm vây quanh, cô thực thích. Anh nhiều lúc cũng rất đáng yêu, khi giận dỗi sẽ bày trò không muốn nói chuyện với cô. Và anh còn chưa có mối tình đầu. Mỗi khi Tiêu Mộ Viễn tiêu tiền phá của, Giang Nhiễm đều rất đau lòng xót xa sợ anh tán gia bại sản, về sau phải cùng anh màn trời chiếu đất. Nghe anh đắc ý nói năng lực tiêu tiền của anh so ra kém xa năng lực kiếm tiền, cô cảm thấy chiếc đùi to này có chết cô cũng không buông. Còn Giang Nhiễm vẫn luôn kiên trì với ước mơ của mình, làm một đạo diễn có chuyên môn nghề nghiệp còn kiêm luôn vai trò diễn viên. Cô luôn rất bận rộn nhưng khi về cạnh anh sẽ thấy thật bình yên. Khi mới kết hôn, họ đều không tự nguyện, nghĩ rằng cuộc hôn nhân này sẽ không dài lâu. Sau này, khi đã nắm tay trải qua nhiều biến cố, tâm càng kiên định, họ muốn cùng nhau đi đến đầu bạc răng long. *** Mình thực sự rất thích tính cách của hai nhân vật chính. Một Giang Nhiễm hiểu chuyện, tài giỏi và kiên cường vô cùng. Còn Tiêu Mộ Viễn thì đúng trực nam lạnh lùng nhưng rất có giáo dưỡng, nhiều lúc cực cute. Mạch truyện được xây dựng khá tốt, bản edit cũng khá ổn, chỉ là có pass, các bạn chịu khó tìm nha =)))) Mình tích cực đề cử ạ, vì đây là sự lựa chọn không tồi nếu bạn muốn đọc truyện giải tỏa áp lực và yêu đời hơn chút nhé <3
  Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Ngọt Ngào của tác giả Vô Ảnh Hữu Tung.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phu Nhân Tại Thượng
Gia đình Đồ Cửu Mị hành nghề mổ heo, mẫu thân nàng nói, nữ nhân quan trong nhất là có thể sinh đẻ, vì vậy mẫu thân một mạch sinh tám nhi tử, cuối cùng sinh nàng cùng muội muội song sinh Đồ Thập Mị, có thể nói là thập toàn thập mỹ. Lý Trì Nguyệt, bất luận địa vị của nàng có bao nhiêu tôn quý, không thể sinh đẻ chính là khiếm khuyết trong mắt thế nhân, nàng vì phu quân nạp mười mỹ thiếp, dự định vì nhà phu quân khai chi tán diệp. Vì vậy Đồ Cửu Mị có thể sinh đẻ của Đồ gia bị hầu phủ khiêng về, chính là tiểu thiếp thứ chín. Nói tóm lại, chính là chuyện phòng the của Phu Nhân và mỹ tiểu thiếp. *** Mẫu thân chỉ nhi tử nhà tú tài, nói cho nàng biết đó là lương phối của nàng, còn làm ra vẻ nhưng nàng đang trèo cao. Đồ Thập Mị cười nhạt, một nam nhân nhu nhược yếu đuối, ngay cả Tả Truyện cũng đọc không xong, Đồ Thập Mị xác định bản thân cho dù làm ni cô cũng không muốn gả cho một nam tử như vậy. Nếu nam tử trong thiên hạ nàng đều chướng mắt, sao không tìm nam nhân tôn quý nhất thiên hạ mà gả cho, mà mỹ sắc lại là sở trường của nàng, không cần mới là kẻ ngốc. Lý Lăng Nguyệt, dùng tư thái cao cao tại thượng giẫm lên nàng như giẫm lên con kiến hôi. Lúc này, có bao nhiêu hèn mọn, ngày sau, nàng sẽ có bấy nhiêu vinh quang! Chú thích một chút : cái này là ta vừa qua bên Tấng Giang thì thấy Dã tỷ đổi thành thế này, có lẽ là sẽ mở rộng nội dung nói về Đồ Thập Mị nữa! Hình đầu tiên bên trái là Phu nhơn của chúng ta, còn bên phải là tiểu cửu a. Hình dưới từ trái sang phải lần lượt là : Lý Minh Nguyệt, Lý Lăng Húc, Đồ Thập Mị và Lý Lăng Nguyệt. (ta đoán đây là cuộc tình tay 4 zồi, hắc hắc) *** Sau khi Lý Trì Nguyệt từ phu, liền ở ngoại viện xây dựng một bức tường cao, đem Hầu gia ngăn cách ở bên ngoài, Hầu phủ bị chen vào bởi một bức tường cao khiến mẫu tử Hạng gia tức giận đến nổi trận lôi đình, tìm Lý Trì Nguyệt lý luận, Lý Trì Nguyệt vân đạm phong khinh đem sổ sách mấy năm nay Hạng gia ăn xài của nàng ra, trả đủ rồi nàng sẽ đồng ý để Hạng gia đập bỏ bức tường của nàng. Mẫu tử Hạng gia nhìn số tiền này mắt choáng váng, số tiền này tương đương một nửa gia tài trong ngân khố Hạng gia, bọn họ trực giác cho rằng Lý Trì Nguyệt sẽ không vì bọn họ mà tiêu nhiều tiền như vậy. "Sổ sách này của ngươi có vấn đề, chúng ta không có khả năng dùng nhiều như vậy!" Hạng Huy hét lên, hắn là kẻ không lo không biết nhà hết gạo, nhưng Hạng lão thái lại biết, sổ sách này không có vấn đề, cho nên Hạng lão thái đứng ở phía sau không nói được một lời. "Ngươi cho là ngươi nuôi nhiều mỹ nhân như vậy không cần dùng tiền sao, một phu nhân phối hai nhất đẳng nha hoàn, bốn nhị đẳng nha hoàn, tám tam đẳng nha hoàn, tám thị nữ, bảy phu nhân, còn không bao gồm trong viện Hầu gia cùng lão phu nhân...." Ma ma bên cạnh lớn tiếng đem những khoản chủ yếu liệt kê ra. "Nói rất hay, giống như đều là các ngươi nuôi vậy, lẽ nào Hạng gia chúng ta một xu cũng không ra sao...." Hạng Huy mới không tin Lý Trì Nguyệt sẽ hào phóng như vậy. "Chuyện này phải hỏi một chút lão thái vẫn luôn nắm giữ sổ sách của Hạng gia rồi, nàng có từng lấy ra một hào nào không?" Lý Trì Nguyệt cười hỏi ngược lại, trước kia nàng tâm tình tốt, mới nuôi đoàn người Hạng gia, bánh bao thịt đánh chó thật đúng là có đi không về. "Bức tường này đập hay là không đập, muốn đập thì trả hết tiền mấy năm nay nợ quận chúa." Các ma ma đề cao âm lượng nói. "Lý Trì Nguyệt, ngươi đừng quá kiêu ngạo, nếu là hoàng thượng giáng tội xuống, ngươi có thể có kết cục tốt gì...." Hạng Huy dĩ nhiên không có khả năng đem số tiền này trả lại, lúc đó còn không quên nói lời ngoan độc. "Những người này đã vượt qua tường rào rồi, toàn bộ đánh ra ngoài cho ta." Lý Trì Nguyệt ném xong những lời này liền quay về trong viện. Vài ngày sau, tường cao giữa hai biệt viện được dựng lên, nghiễm nhiên phân biệt rõ ràng. Chỉ sợ hoàng đế đã nhớ không nổi Lý Trì Nguyệt, Hạng Huy còn cố ý tấu trình cáo trạng mấy năm nay Lý Trì Nguyệt đã bá đạo thế nào, ngang ngược không nói lý, nguy hại Hạng gia và những việc làm càn quấy, nhưng tấu thư đệ trình đã lâu cũng không nhìn thấy hoàng thượng có phản ứng. Hạng Huy cảm thấy mệt rồi, các tiểu lão bà của hắn mỗi người đều ở trước mặt hắn khóc lóc kể lể, cuộc sống không bằng trước khi, ngay cả Hạng Huy cũng lập tức cảm giác được cuộc sống chênh lệch với lúc trước, không thể nào lãng phí như trước đây nữa rồi, vì vậy càng thêm ghi hận Lý Trì Nguyệt. Cách hai tháng, Lục Đào sinh hạ nam đinh, bức thư thỉnh cầu của Lý Trì Nguyệt cùng Đồ Cửu Mị vẫn chưa gửi đi thì thánh chỉ đã ban xuống. Túc Thân Vương một mạch bị tru vi, chỉ còn Lý Trì Nguyệt một người, Lý Trì Nguyệt lại không thể sinh con, đối với Lý Lăng Húc mà nói không hề có tính uy hiếp, Lý Lăng Húc cũng sợ bị người ta nói bản thân vong ân phụ nghĩa, năm đó hắn có thể leo lên ngôi vị hoàng đế, công lao của Túc Thân Vương không thể không kể đến, vì biểu hiện bản thân nhân nghĩa, Lý Lăng Húc liền nghe theo kiến nghị của Đồ Thập Mị ban ân cho Lý Trì Nguyệt. Mời các bạn đón đọc Phu Nhân Tại Thượng của tác giả Minh Dã.
Phất Huyền Thập Tam Khúc
Đại Tần gót sắt chinh phạt Giang Bắc, diệt Yến, vong Lương. Thân là công chúa mất nước, không thể không vào cung hầu hạ Đại Tần quân vương. Công chúa của phi tử bị vứt bỏ cải trang hồi cung, chỉ vì mẹ đẻ nổi lên Thập bát tái đại kế. Dưới cây ngô đồng gặp nhau, gặp thoáng qua trong cung thất. Thâm cung vắng lạnh, thật giả khó phân. Chần chờ, trù trừ, bồi hồi, tiền đồ mờ mịt. Tranh sủng, ẩn nhẫn, bảo hộ lẫn nhau, gần trong gang tấc. Hồng nhan chóng già, có muốn vì chính mình sống một lần không? Mạch đàn xa thẳm, tiếng tỳ bà vang, mười ba khúc tấu hoàn. Dư âm bên trong, hãy xem thiên hạ, phượng hoàng đậu nơi nào? ***  Nhân vật chính: Mộ Dung Yên, Phù Trừng, Trương Linh Tố, Tạ Tửu Tửu Phối hợp diễn: Thanh phu nhân, Hồng Loan, Đàn Hương, Cẩu hoàng hậu. *** Lời nói đầu: Có những người, cả đời không gặp được người đối đãi thật tình, chỉ có thể phí thời gian theo năm tháng. Có những người, gặp cũng không biết quý trọng. Nhân sinh ngắn ngủi chỉ có mấy chục năm. Đến tột cùng còn muốn phí thời gian bao lâu? *** Gió lạnh thổi chầm chậm, lùa vào trong sơn đạo, lá đỏ hai bên sườn núi, lất phất bay xuống. Một chiếc xe ngựa đứng ở trong sơn đạo, Tư Mã Yên nâng tay nhấc màn xe lên, im lặng nhìn về phía điểm cuối sơn đạo, dường như đang chờ đợi cái gì đó? "Mẫu thân, chúng ta muốn đi đâu?" Thanh âm non nớt của Khánh nhi bỗng nhiên vang lên từ trong thùng xe. Tư Mã Yên quay đầu ôn nhu cười với Khánh nhi, nói: "Khánh nhi ngoan, đợi thêm một lát nữa, được không?" Nói xong, vươn tay đem Khánh nhi ôm vào trong lòng. Hôm nay Trừng nhi và Lan Thanh tẩu tẩu nhất định sẽ thành công, Khánh nhi tuy là nhi tử của Công chúa, nhưng mà cũng coi như là huyết mạch của hoàng thất. Từ xưa khi giang sơn đổi chủ, luôn có những gia tộc mang dã tâm, cắt cứ xưng vương, Khánh nhi ở lại trong thành Kiến Khang, chỉ có thể trở thành chướng ngại vật đối với mưu tính của Trưng nhi, chi bằng-- Đưa Khánh nhi đến nơi hắn nên đến, mẫu tử trong thiên hạ đều liền tâm, cốt nhục chia lìa như vậy, dù sao cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì. "Cộc cộc! Cộc cộc! Cộc cộc!" Tiếng vó ngựa vang lên, Trương Linh Tố cưỡi ngựa xuất hiện ở trong tầm mắt của Tư Mã Yên -- "Yên nhi!" Trương Linh Tố mang nét tươi cười tràn đầy gương mặt, ra roi thúc ngựa chạy về phía Tư Mã Yên. "Ta cũng không chạy mất, ngươi cưỡi ngựa chậm một chút..." Tư Mã Yên nhìn thấy mái tóc đen của Trương Linh Tố toán loạn, nhịn không được cười nói. Trương Linh Tố ghìm ngựa dừng trước xe ngựa, đột nhiên nhảy lên xe ngựa, không thấy rõ Khánh nhi đang ở trong xe ngựa, liền vội vàng ôm Tư Mã Yên vào trong lòng, thâm tình nói: "Lần này, ngươi mơ tưởng lại rời đi!" "Khánh nhi ở đây...Ngươi như vậy để cho hắn nhìn thấy..." Trong lòng Tư Mã Yên vô cùng ấm áp, lại xấu hổ vì có hài từ ở bên cạnh, vội vàng đẩy Trương Linh Tố, "Sau này ta đi đâu, ngươi đều sẽ theo đó, ta sao lại rời đi?" "Ha ha." Trương Linh Tố bật cười buông lỏng Tư Mã Yên ra, cúi đầu nhìn về phía Khánh nhi ở trong lòng Tư Mã Yên, nhịn không được vươn tay ra, vuốt lên mặt Khánh nhi một chút, "Khánh nhi đừng sợ." "Mẫu thân!" Khánh nhi bĩu môi, ôm chặt lấy thân mình Tư Mã Yên, vùi đầu trốn vào lòng Tư Mã Yên, "Con sợ..." Tư Mã Yên ôn nhu trấn an Khánh nhi, thán thanh nói: "Khánh nhi đừng sợ, đừng sợ..." "Đường đường là tiểu nam tử hán, thế nhưng lại sợ một nữ nhân như ta?" Trương Linh Tố thất vọng lắc đầu. "Hắn là bị dọa sợ." Tư Mã Yên trừng mắt liếc Trương Linh Tố một cái, "Bộ dáng phong trần mệt mỏi này của ngươi, vươn tay liền vuốt lên mặt người ta, có thể không sợ sao?" "Khụ khụ." Trương Linh Tố ho khan hai tiếng, áy náy mỉm cười, nói với Khánh nhi, "Khánh nhi đừng sợ, có ta ở đây, không có ai dám khi dễ ngươi..." Nói xong, Trương Linh Tố xuống xe ngựa, nhặt lên một nhánh cây trên sơn đạo, tay trái nắm chặt cánh cây, cười nói với Khánh nhi, "Không tin, ngươi nhìn xem?" Khánh nhi chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, từ trong lòng Tư Mã Yên ló cái đầu ra, kinh ngạc nhìn Trương Linh Tố múa kiếm ào ào bên sơn đạo. "Khánh nhi, ngươi phải lớn lên nhanh một chút, chờ đến khi ngươi có thể cầm kiếm, ta sẽ dạy võ công cho ngươi, thế nào?" Trương Linh Tố bỗng nhiên ngừng lại, nháy mắt với Khánh nhi. Mời các bạn đón đọc Phất Huyền Thập Tam Khúc của tác giả Lưu Diên Trường Ngưng.
Khom Lưng
Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: "  “Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? ” [1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh. Sau đó… Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại. “Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai. “Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?” Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở. “Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”. Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh. … Có một câu nói rằng: Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không? Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!” … Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi. Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh *** Phải nói truyện này mới thấy tên là mình ko muốn đọc :)) tại nếu chỉ nhìn qua vậy thôi thì khó hiểu quá, cũng ko hấp dẫn. Đọc rồi mới hiểu ý nghĩa của cái tên, truyện cũng hay hơn mình nghĩ nhiều.   “Khom lưng” có bối cảnh cuối thời Đông Hán, khi quân phiệt các nơi nổi dậy mạnh mẽ hỗn chiến tranh giành bờ cõi, bành trướng thế lực. Nam chính là Quân Hầu Nguỵ Thiệu lừng lẫy phương Bắc. Tuổi ngoài 20 nhưng dã tâm lớn, từ năm 17 tuổi đã nối nghiệp dòng tộc thống lĩnh quân đội Ngụy thị được xem như hùng mạnh nhất bấy giờ, đem binh sát phạt, gầy dựng cơ nghiệp. Vó ngựa của Ngụy Thiệu đi đến đâu là thảm sát đến đó, máu đổ như sông, thây chất như núi, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Sát khí từ chàng tỏa ra khiến người xung quanh phải rét run và nể sợ, chàng là cơn ác mộng mà kẻ địch nghe đến tên phải kiêng kị, muôn dân ko ai dám mạo phạm. Mục tiêu của chàng là thống nhất tứ phương, kiêu ngạo xưng Đế và trả thù họ Kiều – kẻ thù ko đội trời chung của họ Nguỵ, bởi tướng quân đời trước nhà Kiều đã gián tiếp hại chết phụ thân và huynh trưởng chàng. Định mệnh cho nữ chính chúng ta xuyên không trở thành nữ nhi họ Kiều :)) Kiều gia đang trên đà lụn bại, đành phải đưa trưởng nữ cầu thân với Ngụy Thiệu nhằm nương nhờ thế lực Ngụy gia, đồng thời xóa bỏ hận cũ. Nữ chính Tiểu Kiều giúp tỷ tỷ chạy trốn sau đó được gả đi thay chị, chính thức trở thành thê tử Ngụy Thiệu. Nàng vì nằm mộng thấy hậu quả thảm khốc từ kiếp trước mà lấy đó làm kinh nghiệm ngăn cản những nguy hiểm xung quanh, phá bỏ ngăn cách 2 nhà Ngụy – Thiệu. Ngày đại hôn ở Tín Đô, Ngụy Thiệu ko thèm liếc đến nàng nửa con mắt, chàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vì cuộc liên hôn này mà tha thứ cho Kiều gia. Suốt khoảng thời gian đầu, Ngụy Thiệu luôn hờ hững với Tiểu Kiều. Còn nàng tuy nhỏ hơn chàng nhiều tuổi nhưng thông minh, xinh đẹp, lại hiểu lý lẽ. Nàng biết rõ mục đích mình bước vào cửa Ngụy gia là gì, tất cả cũng chỉ vì sự an nguy của gia tộc, vậy nên nàng luôn nhẫn nhịn, vô tình mà cũng như cố ý lấy lòng người nhà họ Ngụy, mong một ngày nào đó Ngụy Thiệu và nàng tình nồng ý đượm mà chàng sẽ bỏ qua mối thù với Kiều gia. Cuối cùng nàng đã làm được, còn thành công biến Ngụy Thiệu trở thành đệ nhất thê nô nhà Hán, danh tiếng chàng sợ vợ ko ai ko biết. =)))))))) Thật ra vì hình tượng của Ngụy Thiệu được xây dựng quá mức sắt đá và uy dũng, hơn nữa chàng hoàn toàn có cơ sở để hận nhà họ Kiều, nên mình đã hy vọng phân đoạn chàng lạnh nhạt với Tiểu Kiều dài hơn một chút, tình cảm nên thấm từ từ, mình vẫn thấy chàng có tình cảm với Tiểu Kiều hơi nhanh, mặc dù theo mạch truyện cũng được xem là hợp lý. Riêng về Tiểu Kiều, nàng khéo léo nhưng cũng cực nguyên tắc, lúc đầu mình hơi khó hiểu sự cứng nhắc này của nàng, nhưng về sau thì mình dần nhận ra một điều, nàng đã chịu uất ức gả cho một nam nhân coi thường gia đình mình như vậy, luôn đặt mình ở thế phải nhún nhường, nên nàng làm vậy cũng là cách duy nhất để giữ lại tôn nghiêm của nàng. Quá trình 2 người phát triển tình cảm quả thật ko dễ dàng, cứ bên nhau được ít ngày là Ngụy Thiệu phải xuất binh đánh trận, hơn nữa cả 2 lại giận dỗi nhau ko ít lần. Trong một lúc nào đó, mình đã mong nữ chính có thể hiểu rõ hơn sự mất mát của nam chính mà thông cảm cho sự ngang ngược của chàng một chút. Dù biết người hại chết họ là ông của nữ chính, nàng trừ cái họ Kiều ra thì hoàn toàn vô can, nhưng người tử trận lại là cha và anh của nam chính, nỗi đau đó tê tâm liệt phế biết bao nhiêu, và sự cố đó cũng góp phần ko nhỏ hình thành nên một Ngụy Thiệu tàn ác như thế. Nàng một lòng muốn bảo vệ người nhà, chàng một lòng muốn rửa hận cho người thân, 2 người cố chấp yêu nhau nhưng cũng cố chấp ko buông bỏ chấp niệm cũng như sứ mệnh. Chàng ngoài mặt yêu thương sủng ái nàng nhưng cũng chưa bao giờ ngừng đau khổ dằn vặt bên tình bên hiếu, nàng thì kiên nhẫn, dịu dàng mở từng cánh cửa đang ngăn cản cả 2, lấy sự ấm áp của mình làm tan chảy băng giá trong lòng chàng. “Man Man, ta không phải là người lương thiện, từ khi nàng gả cho ta đến nay vẫn làm tốt mọi điều, nàng hiền lành lương thiện, những ngày qua lại bị hoảng sợ và oan ức như thế. Trong lòng ta biết cả, nhưng nếu một ngày ta chưa buông được hận thù, thì ngày đó ta và nàng không thể khắng khít không còn ranh giới. Cho ta thời gian nhé, để ta suy nghĩ cho rõ ràng.” Lúc Nguỵ Thiệu nói những lời này, thật ra chàng đã có sự lựa chọn của mình từ lâu rồi, chỉ có điều chàng đang trong quá trình sẵn sàng cho điều đó mà thôi. Vì quá trình này quá dài, quá chông gai nên đến đoạn Tiểu Kiều bằng lòng chờ chàng tha thứ còn Ngụy Thiệu bỏ qua hận thù đã khiến mình thật sự xúc động. Bỏ lại tướng sĩ, một mình chàng cưỡi ngựa quay về trong đêm tìm nàng và nói hết nỗi lòng mình, ko ai ngờ một Quân Hầu người người khiếp sợ lại thốt ra được những câu nói vô cùng động lòng người. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng làm vợ, đối xử với ta như thế này?” “Thật ra từ rất lâu rồi ta đã muốn nói với nàng câu đó, lòng ta thương nàng.” “Được làm phu quân của nàng chính là điều may mắn nhất đời này của Nguỵ Thiệu ta. Thế mà trước tới nay, ta chỉ luôn miệng nói yêu nàng, trao lòng ta cho nàng, muốn nàng toàn tâm toàn ý đối với ta, bản thân ta lại lấy lý do thù nhà mà chưa bao giờ chịu nhịn, cũng chưa từng suy nghĩ cho nàng lấy một lần, nói về tự đại và ích kỷ, cõi đời này còn ai có thể sánh cùng ta…” Ngụy Thiệu ko sợ trời ko sợ đất lại vì vị thê tử đầu ấp tay gối với mình mà dần bao dung hơn, từ một người ngang tàn, hung bạo chàng từng bước trở nên khiêm nhường, mở rộng tầm mắt nhìn thấu nhân gian, xóa bỏ mối hận xưa, từng bước trưởng thành xứng đáng với danh xưng Đế Vương. Tiểu Kiều hiểu chuyện, thấu tình đạt lý, cúi mình đúng lúc, kiên cường đúng thời điểm, dần dần dùng tình cảm chân thành cảm hóa mãnh hổ Ngụy Thiệu. Khom lưng, là vậy đó! Ngoài những cảnh tình cảm giữa nam nữ chính, mình còn rất thích các đoạn Ngụy Thiệu cầm quân đánh trận. Khí thế áp đảo và bản lĩnh bức người của chàng khi tiêu diệt kẻ thù làm mình thật sự hưng phấn. Mình thuộc dạng thích nam nữ chính cường, nên hình tượng Yên Hầu U Châu danh chấn bốn phương của Ngụy Thiệu vô tình cũng hợp với sở thích của mình lắm, dẫu mỗi lúc tính thê nô của chàng bộc phát làm mình cũng hơi buồn cười và có chút nhớ Nguỵ Thiệu lạnh lùng của những chương đầu :)). Mình cũng đánh giá cao lòng hiếu thuận của Nguỵ Thiệu, Quân Hầu đầu đội trời chân đạp đất uy danh vần vũ như chàng về đến nhà lại chưa bao giờ quên quỳ xuống vấn an tổ mẫu cùng mẫu thân, 1 dạ 2 thưa. Sự đối nghịch này tạo nên một Nguỵ Thiệu rất nam tử hán. Nữ chính được miêu tả là có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành nên cũng khiến ko ít nam nhân thầm thương trộm nhớ, một trong số đó là Ngụy Nghiễm, cũng là nam phụ khiến mình ấn tượng nhất. Chàng đáng thương đến tội, được nuôi nấng từ nhỏ trong Ngụy gia, lớn lên trở thành mãnh tướng kề cạnh Ngụy Thiệu. Chàng tuy luôn thắc mắc về địa vị giữa mình và Ngụy Thiệu dù luận về tài năng chàng ko hề thua kém, vậy mà chàng vẫn thương Ngụy Thiệu như em ruột, hết lòng phò tá, trung thành với Hán thất. Ngờ đâu một ngày phát hiện ra trong người mình đang cuộn chảy dòng máu Hung Nô – dòng tộc mà chàng luôn coi là kẻ thù của người Hán. Chàng từng phải đau đớn thừa nhận bản chất ác độc của Hung Nô ko hề biến mất bên trong chàng, thừa nhận chàng đố kị với Ngụy Thiệu, nhưng chàng cũng ko nhận ra rằng mình đã năm lần bảy lượt từ chối sự mời mọc từ Hung Nô, rằng chàng hết lòng kính trọng tổ mẫu, rằng chàng hối hận, xấu hổ biết bao nhiêu khi nhận ra tình ý của mình dành cho Tiểu Kiều. May mắn thay từ đầu đến cuối Ngụy Thiệu chưa bao giờ trở mặt hóa hận với Ngụy Nghiễm, hai người tuy xảy ra mâu thuẫn, đường ai nấy đi, ko cùng chí hướng nhưng vẫn một lòng xem nhau là “biểu huynh”, là “nhị đệ”. Kết thúc chương truyện của Ngụy Nghiễm là chàng bỏ lại Hung Nô, thúc ngựa chạy đến một nơi nào đó ko ai biết, cũng ko để lại một lời hứa hẹn trở về nào. Đến cuối cùng chàng vẫn cô đơn như thế, giang sơn rộng lớn, có chỗ nào cho chàng ko? Những nhân vật còn lại cũng có vai trò riêng, thêm thắt nhiều tình tiết thú vị cho truyện, như tổ mẫu, vợ chồng Đại Kiều – Bỉ Trệ, Kiều Từ, Tô Nga Hoàng, v.v… Khép lại truyện là một kết thúc viên mãn điển hình, Nguỵ Thiệu cuối cùng cũng đã thực hiện được lời hứa ở trên đỉnh ngọn núi năm nào: xưng Vương thiên hạ, phong Hậu cho thê tử, đời đời kiếp kiếp ko xa. 25-02-2019 – Quinn    Mời các bạn đón đọc Khom Lưng của tác giả Bồng Lai Khách.
Huyện Lệnh Rất Bận!
Huyện lệnh (Hách Liên Minh Kính): Ta đây rất bận, thực sự rất bận! Ngoài việc khám nghiệm tử thi để phá án còn phải đi theo bảo hộ Đại tiểu thư, bắt phi tặc cùng tấn công Hồng Liên giáo, ngươi nói xem ta có bận hay không? Đại tiểu thư (Mộ Dung Hi Nguyệt): Bổn tiểu thư ta đây tốt bụng lắm mới cho ngươi làm thủ hạ ở cái huyện nhỏ này, ngươi phải tu mấy kiếp mới được, vậy mà dám chê bổn tiểu thư đây vướng tay vướng chân! Phi tặc ( Sở Yên): Muốn bắt ta, vậy phải xem ngươi có bản lãnh hay không, trước hết học khinh công đi rồi hãy nói chuyện với ta. Giáo chủ (Hạ Lan Yên): Tiểu Kính Kính, làm một huyện lệnh nhỏ có gì tốt, không bằng theo tỷ đây, toàn bộ Hồng Liên giáo đều thuộc về ngươi. *** Ba năm sau --------- Màn đêm buông xuống, hôm nay là đêm không trăng, trong bầu trời đêm tối chỉ có vài ngôi sao lấp lánh, vạn vật ngủ say, tất cả đều bao trùm trong màn đêm. Một đạo ngân quang phá vỡ đêm tối, chỉ nghe một tiếng thét trên mái hiên, một hắc y che mặt vai trái trúng ám khí, chân không vững suýt nữa ngã từ trên mái hiên xuống, theo bản năng quay lại phía sau. Một hắc y khác cũng che mặt thi triển khinh công đuổi sát tới, chẳng qua là một nửa mặt nạ hoàng kim trong màn đêm phá lệ chói mắt. "Trốn không thoát, quan ngân đâu?" Thanh âm lạnh lùng như cũ, lạnh như băng không mang theo một tia tình cảm. Tên nam tử kia kêu Thảo Thượng Phi che mặt khinh thường cười một tiếng "A a, Thảo Thượng Phi ta bại trong tay Thưởng kim liệp nhân Kim Yến Tử đại danh đỉnh đỉnh cũng coi là còn chút thể diện đi." Dứt lời rút phi tiêu trên vai ra, phong bế huyệt đạo cầm máu "Dầu gì cũng từng làm phi tặc lại không thể cho ta một con đường sống sao?" Nàng đuổi hắn suốt ba ngày, làm cho hắn không có cơ hội để xả hơi nữa. "Kim Yến Tử không nói tình cảm, chỉ nhận tối hậu thư. Lúc làm phi tặc chẳng qua là vì sở thích cá nhân, muốn lấy của người giàu giúp người hoạn nạn thôi." "Xem ra là không thương lượng được rồi." Thảo Thượng Phi cam chịu nói "Muốn nói cho ngươi biết quan ngân nơi nào cũng không phải là không thể, đáp ứng ta hủy bỏ lệnh truy nã, ta liền nói cho ngươi biết." "Đó là chuyện của quan phủ." Mời các bạn đón đọc Huyện Lệnh Rất Bận! của tác giả Tế Dương Phi Vũ.