Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tim Đập Không Nghe Lời

Phó Ấu Sanh xuất thân thư hương thế gia, nổi tiếng là mỹ nhân sườn xám, eo thon nhỏ, mắt long lanh nước, dung mạo vừa trong sáng lại vừa quyến rũ, thừa hưởng dương xuân bạch tuyết phong nhã(*) của tổ tiên. (*)Dương xuân bạch tuyết phong nhã: Dáng dấp cử chỉ ngôn ngữ thanh cao đẹp đẽ ấm áp như mùa xuân, khiến người khác kính mến. Điều khác thường duy nhất trong cuộc đời này của cô, chính là cam tâm tình nguyện theo Ân Mặc suốt 9 năm. Sau đó, cô hoàn toàn tỉnh ngộ, ném lại một tờ giấy thỏa thuận ly hôn và kéo vali rời khỏi chiếc lồng vàng mà Ân Mặc đã chế tạo cho cô. Hôm đó trời mưa tầm tã. Người đàn ông cầm ô đứng trên bậc thềm căn biệt thự, cúi đầu nhìn cô: "Phó Ấu Sanh, rời khỏi anh, em sống được sao?". Phó Ấu Sanh ngoảnh đầu nhìn lại, thấy ánh mắt anh vẫn dịu dàng trìu mến như trước: "Ân Mặc, em chán rồi." * Ân Mặc chờ Phó Ấu Sanh quay về tìm anh. 3 ngày, 5 ngày, 100 ngày. Mãi đến khi ―― Ân Mặc được mời tham gia tiệc trao giải, nhìn thấy ở ngay trung tâm thảm đỏ, người đẹp mặc bộ sườn xám làm từ lụa tơ tằm mỏng, eo nhỏ chân thon, môi đỏ da trắng. Phó Ấu Sanh thân mật kéo nam diễn viên trẻ mặc vest, đi giày da, nhìn về phía ống kính nở nụ cười phong tình vạn chủng(*). (*)Phong tình vạn chủng: dùng để miêu tả sắc đẹp của mỹ nhân cực kỳ gợi cảm và vô cùng quyến rũ, tràn đầy sức sống khiến cho người người say đắm u mê khi nhìn vào, sinh ra đã là khắc tinh của đàn ông, không cần phải bỏ tâm sức quá nhiều cũng khiến cho cánh mày râu "đổ rạp" dưới chân. Thần sắc bình tĩnh của Ân Mặc ngay lập tức tràn đầy lệ khí. Cô là của anh. 2. Trong giới đầu tư mạo hiểm(*) người người đều biết, Ân Mặc xưa nay không vui không buồn, là một quý công tử thanh lãnh như ngọc luôn khiêm tốn nhã nhặn. (*)风投圈 /Fēng tóu quān/ Đầu tư mạo hiểm (tiếng Anh: Venture capital/ VC) là việc cung cấp vốn tài chính cho các công ty ở giai đoạn khởi động tăng trưởng ban đầu. Anh đã cấm dục nhiều năm, cho đến nay vẫn chưa có người phụ nữ nào có thể khiến anh phá giới. Cho đến khi có người phát hiện, trên cổ Ân Mặc thường xuyên xuất hiện những vết cào và dấu răng kiều diễm. Người hiểu chuyện thử hỏi: "Dạo này nhà Ân tổng có nuôi tiểu dã miêu (mèo hoang) sao?" Ân Mặc thong dong trả lời: "Chê cười rồi." Mọi người: "Là có gì không thể nói sao?" Ân Mặc khẽ cười một tiếng, giọng nói kéo dài: "Là không dám nói, Ân mỗ sợ vợ." "!!!" 3. Trong làng giải trí, ai cũng biết nữ minh tinh Phó Ấu Sanh có ông lớn thần bí làm hậu thuẫn, nhưng từ khi dọn ra khỏi biệt thự hàng trăm triệu USD, tài nguyên và hợp đồng quảng cáo của cô giảm mạnh, thậm chí cô còn tham gia cả chương trình tìm kiếm tài năng mà trước giờ chưa từng nhận lời. Khi phe đối thủ chuẩn bị mở tiệc chúc mừng ánh mắt của ông lớn cuối cùng cũng được chữa khỏi, đá bay Phó Ấu Sanh thì —— Và sau khi anh đã vứt bỏ Phó Ấu Sanh ——– Ân Mặc, nam thần lạnh lùng đứng đầu trong giới đầu tư mạo hiểm, đến đoàn phim thăm ban và trước mặt toàn thể nhân viên đoàn làm phim nói với Phó Ấu Sanh: "Bà Ân, em đã 1 giờ 5 phút 12 giây ngó lơ chồng của mình rồi." Quần chúng hóng hớt: What the fuuuuuuuck!!!!!! ———————– Mặt trời ban mai xé tan màn đêm, anh bước đến từ ánh sáng, khiến trái tim em đập, không nghe lời. - ---------------- Một câu tóm tắt: Mỹ nhân sườn xám X Văn nhã cấm dục. Lập ý: Người có tình sẽ thành thân thuộc *** "Trên thảm đỏ đêm qua, Triệu Thanh Âm đeo trang sức cao cấp của TN diễm áp toàn trường(*) , nghi án chính là người phát ngôn đầu tiên của TN tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương." (*) Diễm áp toàn trường: Xinh đẹp, diễm lệ hơn hẳn người khác Văn Đình đọc xong tiêu đề hot search, đặt máy tính bảng xuống dưới mí mắt Phó Ấu Sanh: "Cô nhìn đi, cô nhìn đi! Rõ ràng nhãn hàng đã đồng ý để các cô cạnh tranh công bằng, nhưng kết quả, họ lại cho cô ta mượn nguyên một bộ trang sức(*) , còn đưa cô chỉ một đôi hoa tai, đã thế còn là hàng "hết mốt"." (*) Nguyên bộ trang sức thường gồm có: dây chuyền, nhẫn, hoa tai, lắc tay Văn Đình hít một hơi thật sâu, thân là một người đại diện chuyên nghiệp, anh ấy luôn phải giữ bình tĩnh. Ba giây sau. Con mẹ nó, anh ấy không thể giữ bình tĩnh được. Văn Đình không kìm được cơn tức: "Mẹ nó như này thì công bằng cái quái gì, e rằng chỉ là bàn đạp để Triệu Thanh Âm giẫm lên." Triệu Thanh Âm và Phó Ấu Sanh đều là người mới, đương nhiên có sự cạnh tranh tài nguyên. Nhưng năm đó, khi Phó Ấu Sanh đang là sinh viên năm cuối đã được đạo diễn Từ, người đến Học viện điện ảnh chọn diễn viên, lựa chọn đảm nhận vai nữ chính của bộ phim truyền hình đại IP(*) chủ đề dân quốc. Màn xuất đạo(**) của cô phải nói là đỉnh cao, dựa vào bộ phim này một đêm bạo hồng(***) , cũng nhờ bộ phim này mà hình ảnh mỹ nhân sườn xám của cô trở nên nổi tiếng, thậm chí còn được mệnh danh là "mỹ nữ mặc sườn xám đẹp nhất showbiz". Nếu để so sánh thì Triệu Thanh Âm, người đã nổi tiếng bằng cách hút fan từ một chương trình thực tế, quả thực có chút kém nổi tiếng hơn. (*) Đại IP: xuất phát từ thuật ngữ Intellectual Property (sở hữu trí tuệ) , chỉ những bộ phim chuyển thể từ truyện hay tiểu thuyết được đầu tư lớn, chế tác hoành tráng, thậm chí gây xôn xao trước cả khi quay và chiếu. (**) Bạo hồng: trở nên cực kỳ nổi tiếng, gây sốt diện rộng. (***) Xuất đạo: ra mắt công chúng với tư cách nghệ sĩ (debut). Vì vậy đoàn đội của Triệu Thanh Âm thường xuyên chơi xấu vu vạ cho Phó Ấu Sanh, trước kia chỉ gây ra một vài rắc rối nhỏ thì cũng thôi đi, nhưng hiện tại nếu như ngay cả đại ngôn của TN cũng bị cướp mất thì Phó Ấu Sanh sẽ hoàn toàn bị Triệu Thanh Âm áp đảo trong giới giải trí. Nghĩ đến tương lai Phó Ấu Sanh lại bị một ả bình hoa áp phiên không ngóc đầu lên được, Văn Đình liền tức đến khó thở. Phó Ấu Sanh ngồi trước gương trang điểm, lông mi hơi hơi rũ xuống, liếc nhìn hot search Weibo trên máy tính bảng. Lọt vào tầm mắt cô chính là bài so sánh sự đối lập giữa Triệu Thanh Âm và cô trên thảm đỏ. Bức ảnh tập trung vào trang sức mà hai người đeo, thậm chí còn khoa trương khoanh tròn bằng bút đỏ. Top bình luận: —— Triệu Thanh Âm là hoa phú quý nhân gian, chiếc váy cắt xẻ màu vàng và full bộ trang sức của TN thật tuyệt vời, nữ minh tinh lạnh lùng xinh đẹp của tôi! Tôi chỉ muốn hỏi ai đã cho Phó Ấu Sanh can đảm để tranh giành đại ngôn với bông hoa quý giá của chúng ta, dựa vào đôi hoa tai đơn sơ "quý giá" kia sao? Phó Ấu Sanh thu hồi ánh mắt, không chút để ý tháo đôi hoa tai kim cương xuống, tùy ý để trên bàn trang điểm: "Ồ..." Ồ? ?? Thấy Phó Ấu Sanh không để tâm, Văn Đình thở dài: "Cô nói xem cô trông xinh đẹp hơn cô ta, dáng người chuẩn hơn cô ta, kỹ thuật diễn tốt hơn cô ta, tác phẩm tiêu biểu cũng nhiều hơn cô ta, không muốn biết vì sao nhãn hàng lại muốn chọn cô ta sao?" Phó Ấu Sanh hơi nhướng mi hơi cong lên, một đôi mắt quyến rũ cuối cùng cũng đưa mắt nhìn Văn Đình, nhưng ánh mắt lại như đang nhìn một kẻ ngốc: "Ngoại trừ tư bản, còn ai có năng lực này." "......" Văn Đình bị ánh mắt xem thường này của cô làm cho nghẹn một lát, càng hận sắt không thành thép(*) : (*) Hận thiết bất thành cương 恨铁不成钢: chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, (ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn) "Cô cũng biết đây là sức mạnh của tư bản à?" "Bình thường anh yêu cầu cô tham gia tiệc rượu, dự tiệc gặp mặt người ta, cô lại tỏ vẻ như anh đang muốn mạng của cô vậy." "Chỉ cần cô có chút ít chí tiến thủ, hiện tại có thể bị Triệu Thanh Âm đè đầu cưỡi cổ sao?" ............ Trong phòng nghỉ không có âm thanh nào khác ngoài tiếng lảm nhảm của Văn Đình. Phó Ấu Sanh bình tĩnh lắng nghe, lau đi son đỏ trên môi mà chuyên viên trang điểm đã tô cho cô để chụp ảnh bìa tạp chí. Dưới ánh đèn rực rỡ, đầu ngón tay trắng như sứ mảnh mai của người phụ nữ cầm một cây son màu vàng, hơi tô một lớp son mỏng màu hồng đậu(*) , dung mạo kiều diễm ban đầu tức khắc nhu hòa vài phần. (*) 玫瑰豆沙色 (mình không am hiểu về son cho lắm nên cũng không chắc đây là màu gì, thôi thì để ảnh cho mn dễ tưởng tượng nhé! ) (*) 玫瑰豆沙色 (mình không am hiểu về son cho lắm nên cũng không chắc đây là màu gì, thôi thì để ảnh cho mn dễ tưởng tượng nhé! ) Động tác đơn giản, nhưng cô lại làm ra được cảm giác vô cùng ưu nhã. Hài lòng nhìn lớp trang điểm trong gương, Phó Ấu Sanh nhàn nhạt đáp lại lời của người đại diện: "Em không tham gia tiệc rượu là vì em mắc chứng sợ xã hội." "......" Cái đù móe sợ xã hội. Thấy cô nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc, Văn Đình mệt mỏi xua xua tay, ""Quên đi, đại ngôn bên kia, anh sẽ bàn bạc với công ty một lần nữa. Anh thật sự không thể để Triệu Thanh Nhiên giẫm lên cô mà thượng vị được." Văn Đình ngồi trên sô pha nhìn bóng dáng yêu kiều thướt tha của Phó Ấu Sanh, trong lòng càng cảm thấy đáng tiếc. Triệu Thanh Âm thì tính là hoa phú quý lãnh diễm cái quái gì, Phó Ấu Sanh nhà anh mới thực sự là vưu vật nhân gian, khí chất mỹ nhân toát ra từ trong xương cốt, nếu như thật sự muốn battle thì chỉ cần cùng xuất hiện trong một khung hình, Phó Âu Sanh tuyệt đối sẽ hạ gục Triệu Thanh Âm chỉ trong vài giây. Chẳng qua...... Văn Đình thở dài, nhìn gương mặt xinh đẹp kia của Phó Ấu Sanh, đẹp thì đẹp đó, nhưng khi nói chuyện sẽ chọc người khác tức chết. Văn Đình từ bỏ việc du thuyết(*). (*) Du thuyết: Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết, đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình. Nhìn lướt qua bức ảnh chụp đẹp sắc nét của Triệu Thanh Âm trên máy tính bảng, anh ấy như chợt nhớ ra điều gì đó, thấp giọng bát quái(*) cùng Phó Ấu Sanh: "Đúng rồi, cô có biết người chống lưng cho Triệu Thanh Âm là ai không? (*) Bát quái: chuyện phiếm trên trời dưới đất "Bruu...." Đúng lúc này, điện thoại của Phó Ấu Sanh đột nhiên rung lên. Cô cầm điện thoại di động trên bàn lên, vừa đọc tin nhắn WeChat, vừa thản nhiên trả lời Văn Đình: "Là ai?" Văn Đình có chút kích động: "Ân Mặc!" "Chính là lão đại trong giới đầu tư mạo hiểm, Ân Mặc! !" "Chậc, không ngờ ông chủ lớn lại thích kiểu như Triệu Thanh Âm." Lý lịch cuộc đời của Ân Mặc có thể khái quát bằng hai từ - Trâu bò! Hoàn hảo! Chỉ số IQ của anh rất cao, còn chưa tốt nghiệp đã nhận được thư mời của Học viện Thương mại thuộc Trường Đại học Stanford, bằng thời gian ngắn đã hoàn thành chương trình học, thành tích ưu việt, năng lực thực chiến xuất sắc. Đây chính là cơ sở đặt nền móng cho con đường đầu tư sau này mà không mắc phải sai lầm nào của anh. Thủ đoạn đầu tư chính xác đến tàn nhẫn, chỉ mấy năm ngắn ngủi, từ công ty truyền thông đến công ty công nghệ, có thể nói gần như một nửa các công ty lớn quốc tế, đều có hình ảnh của anh. Mà sau đó anh tự mình thành lập Tư bản Thắng Cảnh, đã bộc lộ tài năng ở trong nước. Mãi đến năm ngoái, Ân Mặc tham dự diễn đàn kinh doanh quốc tế, và sau khi bức ảnh chụp chung với các lãnh đạo doanh nghiệp khác bị lộ, hình ảnh của Ân Mặc cũng từ các tạp chí tài chính kinh tế dần dần chuyển sang các trang tin tức, truyền thông giải trí. Chỉ dựa vào giá trị nhan sắc, anh đã chiếm được trái tim của hàng loạt thiếu nữ, có thể gọi là giá trị nhan sắc hàng đầu của giới tư bản. Ngay khi lộ diện, anh lập tức trở thành người đàn ông kim cương hào môn mà bất kỳ nữ minh tinh nào cũng thèm khát muốn gả, không gì sánh nổi. Bên này, sau khi nghe được những lời nói của Văn Đình, lông mi của Phó Ấu Sanh đột nhiên run lên hai lần. Ánh mắt dừng lại trên ghi chú WeChat ở đầu màn hình - YM(*) (*) Tên Ân Mặc trong tiếng Trung là 殷墨 /pinyin: Yīn mò/ YM: [Tối nay về nhà] Ngón tay cô vô thức siết chặt khung viền mỏng của điện thoại, móng tay sáng bóng của cô gần như trắng bệch. Sau đó cô tắt máy, đứng dậy: "Nếu công việc hôm nay xong rồi, thì em về nhà đây." Văn Đình nhìn đồng hồ, bây giờ mới có bốn giờ chiều. "Cô về nhà sớm vậy làm gì?" Tối nay tạp chí đã chuẩn bị một bữa tiệc, mặc dù không phải là một trong Ngũ đại tạp chí(*) , nhưng đây được coi là tạp chí thời trang hạng nhất, cũng đã cho Phó Ấu Sanh hai trang bìa, nể tình ăn một bữa cơm cũng là phép xã giao bình thường. (*) Ngũ đại tạp chí: thường dùng để nói đến 5 tạp chí hàng đầu của nữ (ngũ đại nữ san) , xếp theo đẳng cấp giảm dần là Vogue, Elle, Harper"s Bazaar, Marie Claire và Cosmopolitan. Tiêu chí để một sao nữ lên được bìa Ngũ đại là phải có đẳng cấp và khí chất. Tuy nhiên, Phó Ấu Sanh từ khi mắt đến nay rất hiếm khi tham gia loại xã giao này, nữ minh tinh nhưng lại y như người mắc chứng sợ xã hội, vừa kết thúc công việc liền hận không thể lập tức về nhà. Phó Ấu Sanh mặt mày nhàn nhạt, như lẽ đương nhiên trả lời: "Về nhà còn có thể làm gì, đi ngủ thôi." Văn Đình phản xạ có điều kiện: "Ngủ với chồng cô?" Phó Ấu Sanh cạn lời nhìn anh ấy: "........" Từ lúc nào "đi ngủ" đã trở thành "phim hành động" rồi? Văn Đình kịp thời phản ứng, ho nhẹ một tiếng, sau đó than thở: "Cô nói xem đường đường là một nữ minh tinh nổi tiếng, thế mà tuổi còn trẻ đã tự mua quan tài nhập thổ vi an(*) cho mình rồi, trong đầu cô rốt cuộc nghĩ gì vậy?" (*) 入土为安 - Nhập thổ vi an: (một thành ngữ) nghĩa là được chôn cất và yên nghỉ Càng nghĩ đến, Văn Đình lại càng cảm thấy thương tâm! Anh ấy đã làm việc trong ngành này mười mấy năm, anh ấy cũng đã cho ra mắt một vài sao nam, còn sao nữ thì không mười cũng có tám, nhưng không ai trong số họ trở thành nghệ sĩ hàng đầu. Khi sắp bước sang tuổi 35, khó khăn lắm mới nhìn trúng Phó Ấu Sanh, một người muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tài hoa có tài hoa, muốn kỹ thuật diễn có kỹ thuật diễn, muốn gì có đó. Rõ ràng vô cùng có tiền đồ trở thành nữ minh tinh hàng đầu, thế nhưng lại có một khuyết điểm trí mạng - kết hôn sớm. Phó Ấu Sanh cất bước: "Xuống mồ sớm, siêu sinh sớm." Văn Đình mí mắt giật giật, tức giận nói: "Nói mới nhớ, năm 3 đại học cô bắt đầu bước vào cái vòng này, anh cũng theo cô ba năm, đến tận bây giờ vẫn chưa bao giờ nhìn thấy gương mặt thật của chồng cô. Lúc cô đi đóng phim, cũng chưa từng thấy hắn ta đến thăm ban(*) , điện thoại video đều hiếm khi gọi, ông chồng như vậy cô còn giữ làm gì?"   Mời các bạn mượn đọc sách Tim Đập Không Nghe Lời của tác giả Thần Niên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Có Thiếu Người Yêu Không? - Ngô Đồng Tư Ngữ
Đây là một câu chuyện theo đuổi tình yêu miệt mài của cô nàng “ốc sên” Trần Khinh đối với thiên tài y khoa Hạ Đông Giá. Có thể khái quát chuyện theo đuổi tình yêu của Trần ốc sên bằng câu: “Tốc độ nhanh nhất của ốc sên bò là 8,5m/giờ, mà Trần Khinh cảm thấy cô theo đuổi Hạ Đông Giá còn chậm hơn cả ốc sên”. Trần Khinh là một cô gái mập mạp, hơi ngốc nghếch nhưng thừa lòng nhiệt tình, tốt bụng, chân thành và rất cố chấp, cô đã thích anh chàng Hạ Đông Giá lạnh lùng, “xấu bụng” từ năm mười chín tuổi và thích anh suốt hai năm, liên tục tỏ tình và cũng liên tục bị từ chối. Nhưng cô càng chiến càng bại, càng bại càng chiến, mãi cho đến khi phấn đấu thi vào cùng trường đại học với anh thì bỗng phát hiện ra một sự thật rằng anh đã có “người trong mộng”, tuy hai người đã sớm chia tay nhau. Cô quyết tâm từ bỏ, nhưng rồi biến cố cứ lần lượt đã nảy sinh: một trận động đất lớn xảy ra, Hạ Đông Giá thuộc nhóm người tình nguyện đến khu thiên tai để tham gia cứu hộ, Trần Khinh cũng bất chấp tất cả đuổi theo anh. Cũng chính lúc đó, nhiệt tình cùng sự cố chấp của cô đã khiến Hạ Đông Giá rung động; hay như Trần Khinh gặp phải những biến cố đánh mất đi người bạn thân nhất, bị những người bạn tin tưởng phản bội, đã khiến cho Hạ Đông Giá nhận ra được tình cảm của bản thân, quyết tâm yêu thương và bảo vệ cô;… *** “Nhưng rồi có ngày bạn sẽ nhận ra, điều đáng để chúng ta gìn giữ, trân trọng nhất chính là hiện tại, cho dù nó vất vả gian khổ đến mấy, vì hiện tại có hỉ nộ ái ố của chúng ta, có nỗ lực của chúng ta và có chúng ta.” "Tình yêu tuổi thanh xuân là thế, có những lời nói ra lại không có kết quả, nhưng có những mối tình không có kết quả chỉ vì ngại ngùng không dám nói ra." Mời các bạn đón đọc Anh Có Thiếu Người Yêu Không? của tác giả Ngô Đồng Tư Ngữ.
Tôi Không Hợp Yêu Đương - Bản Lật Tử
Hạ Duy, chủ một cửa hàng nail nho nhỏ, thiếu nữ đã gần 30 nhưng vẫn luôn mặc định mình chỉ 18, thích thả thính lung tung lừa gạt trái tim các cậu trai trẻ xong lại bóp nát trái tim người ta. Ấy ấy, bạn chớ đọc đến đây mà đã vội cho nữ chính là một người xấu xa, cái gì cũng có nguyên nhân cả. Lại nói dù đã từng quen vài người bạn trai, nhưng oái ăm thay khi người ta muốn nắm tay hay hôn cô thì cô lại cảm thấy buồn nôn và ghê tởm. Thế cho nên là cứ hể “thằng" nào mà muốn thân mật thì y như rằng bị cô “đá" ngay. Đây có thể xem là nguyên nhân nữ chính của chúng ta là gái già gần 30 mà vẫn là xử nữ đấy =]]] Còn nam chính của chúng ta? Vâng nam chính của chúng ta có thể nói là mẫu đàn ông mà đa số phụ nữ ngày nay đều ao ước. Đẹp trai, giàu có, nghiêm túc trong tình yêu, biết chăm lo nhà cửa và nấu ăn cực ngon - quả là một người chồng lý tưởng nhỉ? Vậy lý do gì khiến một người đàn ông hoàng kim như vậy vẫn là xử nam 30 năm?? Cũng có nguyên nhân cả? Chẳng là nam chính Giang Chi Châu cũng như nữ chính, bị mắc chứng bệnh sạch sẽ thái quá cũng như tính chiếm hữu quá mạnh. Anh không thể chấp nhận được việc người yêu của mình đã từng quen người khác. Đó, cho nên là dù gia đình anh đã cố mai mối không ít người, nhưng Giang tiên sinh của chúng ta vẫn không thể nào yêu đương nổi. Hai con người, hai số phận tưởng chừng không liên quan vậy mà lại có thể đến được với nhau. Và con người ta hay gọi đó là duyên phận. Và duyên phận của hai người là ở cùng chung cư, người tầng trên, người lầu dưới.  Duyên phận là cả hai cùng mắc chứng bệnh “sạch sẽ quái đản” kia :v  Duyên phận từ một chú mèo kiêu ngạo và một chú chó ngô nghê.  Duyên phận là một người nấu ăn ngon và một người thích ăn ngon. Duyên phận của họ bắt đầu từ những thứ rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Đọc truyện này thật sự làm mình cười muốn rụng răng. Nam chính của chúng ta đích thị là kiểu “trai thẳng" nói chuyện phũ phàng và thù dai lắm mọi người ạ. Nghĩ sao mà chỉ vì chị chậm trễ việc sửa ống nước làm phòng anh bị dột, mà anh qua thẳng tiệm làm nail của chị, đã thế còn thẳng tưng chỉ trích là “nước sơn móng tay rất có hại" nữa chứ :V khác nào đuổi khách của người ta đâu chứ. Nhưng chớ lo, nữ chính của chúng ta cũng chẳng vừa gì đâu, miệng mồm nhanh nhảu, đã thế còn thêm tính tình rất “tỉnh" nên mấy lời phũ kia của anh nhà cũng không làm chị tổn thương mấy đâu :V. Mà phải nói là mình cực kỳ thích hai anh chị này giận nhau luôn đấy. Chị thì cứ: “Em quyết định sẽ không để ý đến anh trong 24 giờ…”  “Em quyết định sẽ không đế ý đến anh trong 72 giờ…” Nhưng mà cứ đến buổi trưa, anh up hình “trưa nay ăn gì" thì y như rằng giận hờn gì đó chỉ là mây bây, đồ ăn ngon mới là chân lý. Hài hước không chỉ đến từ nhân vật chính mà còn từ dàn nhân vật phụ cũng dễ thương không kém. Hội chị em bạn bè của nữ chính vừa lầy vừa nhây thôi rồi. Thật sự đọc những chương có hội này, làm mình vô cùng hoài niệm về lũ bạn thời cấp ba đại học của mình ^^. Không biết cảm giác của mình đúng hay sai, nhưng với mình mạch truyện cũng như diễn biến khúc đầu truyện này so với những truyện trước của Bản Lật Tử có vẻ hơi chậm, nhưng xin yên tâm, càng về sau thì độ hài và sủng sẽ không làm bạn thất vọng đâu. Cá nhân mình thấy truyện vẫn mang phong cách của Bản Lật Tử. Vẫn là tình yêu đời thường, nhẹ nhàng nhưng vẫn không làm người ta chán, một điểm cộng mà mình quên nói nữa là mặc dù nam chính miệng có hơi phũ, hay ghen (mà cách ghen cực kỳ dễ thương luôn) nhưng tuyệt đối sủng vợ và là thê nô chính hiệu nha. Điểm trừ duy nhất của bộ truyện này là edit không mượt và lỗi chính tả nhiều. Nhưng nếu bạn yêu thích Bản Lật Tử cũng nhưng fan truyện 3S thì mình nghĩ hố này bạn phải nhảy đi thôi. :v Trích đoạn ghen với ngôi sao: “Mạc thiên vương kết hôn lâu rồi, ngay cả dấm chua của anh ấy mà anh cũng ăn sao?” “...” Giang Chi Châu nhếch miệng, nói với cô, “Anh không thích em thích người đàn ông khác, dù đó có là một ngôi sao đi chăng nữa.” …Hoá ra anh cũng ăn dấm với ngôi sao nổi tiếng nữa sao. “Được, em hứa em thích anh hơn em thích anh ấy, sau này sẽ cố gắng không nhắc đến tên anh ấy trước mặt anh nữa, nên... bây giờ mình có thể đổi phim của Mạc thiên vương xem được không?” Giang Chi Châu: “...” Trích đoạn hoá sói: “Được rồi, anh ước đi.” “Không cần phải ước được không?” Giang Chi Châu cảm thấy việc cầu nguyện với một chiếc bánh kem thật xấu hổ đó. Hạ Duy cảm thấy có bánh sinh nhật thì đương nhiên phải cầu nguyện rồi: “Nguyện vọng sinh nhật mà!” Giang Chi Châu im lặng một lúc lâu, quyết định thoả mãng nguyện vọng này của Hạ Duy. Hạ Duy thấy anh lầm bầm gì đó, tò mò hỏi: “Anh ước gì vậy?” “Muốn biết sao?” Giang Chi Châu vòng tay ôm lấy eo cô, giọng điệu trở nên mập mờ hơn: “Hy vọng tối nay chúng ta rất ân ái.” Hạ Duy: “...” Giang Chi Châu dứt lời lại hỏi cô: “Có cần mượn rượu trợ hứng không?” Hạ Duy: “...” Cô cảm thấy quả nhiên mình vẫn không hợp với yêu đương. ________ Review by #Hôn_Quân Bìa: #Lương Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Tôi Không Hợp Yêu Đương của tác giả Bản Lật Tử.
Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 4 - Huyền Sắc
Audio Sách Nói Tiệm Đồ Cổ Á Xá   Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ. Chúng đã nhuốm màu thời gian trăm năm nghìn năm. Mỗi vật đều ngưng đọng tâm huyết của người thợ, chan chứa tình cảm của người dùng. Mỗi vật đều thuộc về những chủ nhân khác nhau, đều có câu chuyện của riêng mình. Mỗi vật đều khác biệt với những thứ khác, thậm chí mỗi vết nứt và vết khuyết đều có lịch sử đặc biệt. Ai có thể nói, đồ cổ chỉ là đồ vật, đều là những vật không có sức sống?Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ, nếu chúng không thể nói chuyện, vậy tôi sẽ dùng câu chữ của mình để ghi chép lại một cách trung thành những câu chuyện của chúng. Chào mừng đến với Á xá, xin hãy khẽ lời… Suỵt… Cổ vật trong tiệm đồ cổ Á xá, mỗi một thứ đều có câu chuyện của riêng mình, cất dữ nhiều năm, không có ai lắng nghe, nhưng chúng đều đang chờ đợi. *** Năm 238 trước công nguyên, Doanh Chính hai mươi hai tuổi dựa theo thông lệ tới cựu đô Ung nước Tần làm lễ đội mũ, dùng ngọc bích Hòa thị nổi tiếng thiên hạ để chế tác thành ngọc tỉ (Ngọc bích Hòa thị). Năm 232 trước công nguyên, Cơ Thanh nhìn hai con dấu sừng tê y hệt nhau, cuối cùng đập vỡ một trong hai cái (Ấn sừng tê). Năm 230 trước công nguyên, công tử Hồ Hợi chào đời, Tần Thủy Hoàng bắt đầu đại nghiệp thống nhất sáu nước. Năm 221 trước công nguyên, Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước, xưng là Thủy Hoàng đế. Năm 219 trước công nguyên, Triệu Cao tặng Hồ Hợi một chiếc Ti Nam tiêu (Ti Nam tiêu). Năm 214 trước công nguyên, Hồ Hợi ham hưởng lạc, xây dựng một khu đình viện theo mô hình bàn cờ Lục Bác (Cờ Lục Bác). Năm 213 trước công nguyên, Hồ Hợi vô cùng muốn Thanh Trấn Khuê mà phụ hoàng ban cho hoàng huynh Phù Tô (Thanh Trấn Khuê). Năm 210 trước công nguyên, Tần Thủy Hoàng chết trong khi tuần du, Triệu Cao dùng bút Bạch Trạch để sửa di chiếu, Phù Tô bị giết. Gã chủ tiệm bị lừa vào lăng Tần Thủy Hoàng, bị giết (Bút Bạch Trạch). Năm 209 trước công nguyên, Lưu Doanh có được một chiếc vu sơn mài luôn đầy nước (Vu Chấn Ngưỡng). Năm 207 trước công nguyên, triều Tần sụp đổ, Hồ Hợi "chết" (Chiếc Cân Đồng). Năm 202 trước công nguyên, loạn lạc cuối thời Tần, gã chủ tiệm đổi tên là Hàn Tín, quyết chiến với Hạng Vũ ở Cai Hạ, Hạng Vũ tự vẫn ở bên bờ Ô Giang (Ngu Mỹ Nhân). Năm 202 trước công nguyên, Lưu Bang lên ngôi lập nhà Đại Hán, chẻ trúc ghi thề, ban cho công thần đan thư thiết khế (Miễn Tử Bài). Năm 130 trước công nguyên, hoàng hậu Trần A Kiều bị phế truất, về ở trong cung Trường Môn. Năm 124 trước công nguyên, Hoắc Khứ Bệnh lấy được một chiếc gương đồng từ chỗ bà dì (Gương Ngư Văn). Năm 110 trước công nguyên, gã chủ tiệm mua được một con rối bằng gỗ ngô đồng (Rối Vu Cổ). Năm 105 trước công nguyên, Hán Vũ đế ngẫu nhiên mơ thấy Lý phu nhân đã mất đi vào giấc mộng, ban cho ông hương Hành Vu. Sau khi tỉnh dậy Hán Vũ đế tìm khắp nơi không thấy, nhưng ngửi thấy mùi hương, hương thơm hồi lâu không bay đi (Hương Hành Vu). Năm 3, lần đầu tiên từ đầu tới chân Vương Yến đeo trâm vàng, ngọc bội, xức phấn thơm, ăn vận đẹp nhất ngồi giữa cung Vệ Ương, trở thành hoàng hậu đại Hán. Nhưng phu quân của nàng lại nhìn nàng với ánh mắt thù địch (Mũ Giải Trãi). Năm 10, Lưu Tú dùng đồng Kim Thác Đao đổi lấy một chiếc bàn tính ở một gánh hàng, viên Định Bàn châu trên đó không di chuyển được (Định Bàn châu). Năm 186, cuối đời Hán, gã chủ tiệm làm thầy dạy học ở nhà họ Chu, dạy hai học trò là Chu Du và Chu cẩn (Lược Lưu Thanh). Năm 190, Hán Hiến Đế Lưu Hiệp bị cầm tù, lúc sắp chết đói, thì được cho mấy chiếc bánh và một miếng câu đai bằng ngọc (Câu Đai Ngọc). Năm 422, khi Lưu Dụ trút hơi thở cuối cùng, đã bỏ con xúc xắc luôn giúp cho ông ta đánh bạc thắng xuống (Xúc xắc ngà). Năm 448, Thái Võ Đế nhà Bắc Ngụy thu được một bức tượng Phật đã nứt, phong trào diệt Phật làm quá gắt, phải chịu báo ứng khiến con cháu sau này đều chết sớm (Độc Ngọc Phật). Năm 560, Cao Trường Cung có được một chiếc mặt nạ quỷ vàng, đánh đâu thắng đó (Mặt nạ vàng). Năm 600, Dương Quảng khi ấy còn làm hoàng tử đã có được chiếc đạc Long Văn (Đạc Long Văn). Năm 705, vị nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc nhắm mắt xuôi tay, trong lăng tẩm của bà có một tấm bia Vô Tự khắc bằng đá Thọ Sơn (Vô Tự Bi). Năm 706, trong Á Xá trưng bày một chiếc váy có giá trị liên thành, gây ra một cuộc tranh giành theo đuổi trong giới thượng lưu ở Trường An một thời, chủ nhân của nó chính là An Lạc công chúa Lý Khỏa Nhi (Váy Chức Thành). Năm 719, Lô Sinh buồn bã vì không được như ý nguyện, vào kinh dự thi lại thi rớt. Một hôm trên đường đi qua Hàm Đan, anh ta tựa ghế ngủ trong một khách điếm, mơ thấy mình đỗ cao làm quan tới chức thượng thư bộ Hộ, con cháu đầy nhà, hưởng vinh hoa phú quý, kết quả khi tỉnh mộng thấy chủ nhà nấu cơm vẫn chưa chín (Gối Hoàng Lương). Năm 951, từ tiệm Á Xá, Triệu Khuông Nghĩa 12 tuổi có được chiếc rìu Thiên Việt mà chỉ thiên tử mới cầm được, sau đó phát hiện ra chiếc rìu này anh trai Triệu Khuông Dận cũng cầm được (Rìu Thiên Việt). Năm 1061, Vương Tuấn Dân đỗ trạng nguyên khoa thi năm Tân Sửu. Không lâu sau gã chủ tiệm nhặt được miếng ngọc Ông Trọng ngày càng nhiều vết nứt ở một ngõ hẻm trong Khai Phong phủ (Ngọc Ông Trọng). Năm 1066, tháng chín năm Nhâm Ngọ, đại tướng Tây Hạ Nhân Đa Hãn dẫn ba vạn tinh binh tấn công thành Hoàn Châu, đánh lâu không đổ. Con trai Vũ Tương Công là Địch Vịnh huyết chiến ba ngày, ba nghìn quân giết hơn vạn quân địch, cuối cùng vì tường thành sập đổ mà chiến bại. Ba nghìn quân không ai đầu hàng, hết lòng vì nước (Tiền Vô Bội). Năm 1100, thời Tống, Á Xá đặt ở Biện Lương Khai Phong. Gã chủ tiệm gặp Tống Huy Tông Triệu Cật. Áo Xích Long được thêu thêm rồng, Tứ Quý Đồ nhận chủ nhân (Tứ Quý Đồ). Năm 1135, thời Nam Tống, bên cầu Đoạn Kiều ở Tây Hồ, Hàng Châu, Bạch Lộ cho một thư sinh mượn ô (Ô Đạch Xà). Năm 1348, cuối thời Nguyên, gã chủ tiệm tìm thấy một cây nến quen thuộc trong một ngôi chùa nhỏ. Năm 1370, ngôi chùa đó được đổi tên là chùa Hoàng Giác, nhưng nến thì thiếu mất một cây quan trọng nhất (Nến Nhân Ngư). Năm 1371, ngoài chùa Hoàng Giác, Chu Nguyên Chương thôi không đuổi theo nến Nhân Ngư nữa, nhờ đó mà có được chiếc quạt có thể phân biệt lời nói thật và lời nói dối (Quạt Ngũ Minh). Năm 1390, cả nhà Hàn Quốc công Lý Thiện Trường bị chém giết, tịch thu tài sản, Lý Định Viễn ôm chiếc tráp đồng ông nội giao cho, âm thầm nghiến răng cầu nguyện (Thiên Như Ý). Năm 1532, những năm Gia Tĩnh triều Minh, Á Xá ở Tô Châu, Lục Tử Cương và Hạ Trạch Lan gặp nhau. Lục Tử Cương ở lại Á Xá, có được Ngô Đao. Nám 1542, Á Xá chuyển đến kinh thành, Lục Tử Cương và Hạ Trạch Lan lại gặp nhau, Côn Ngô Đao trùng phùng. Cung biến năm Nhâm Dần, Hạ Trạch Lan vì liên lụy mà chết. Khóa Trường Mệnh được hoàn thành (Khóa Trường Mệnh). Nám 1552, Lục Tử Cương bị chém đầu vì đắc tội với hoàng đế (Côn Ngô Đao). Năm 1554, Đô chỉ huy kiểm sự tỉnh Sơn Đông Thích Kế Quang mời phu nhân duyệt binh trong doanh trại (Giáo Khuất Lô). Năm 1673, những năm Khang Hy đời Thanh, Á Xá ở kinh thành, gã chủ tiệm giả làm con hát để tránh lệnh cạo đầu. Gã hẹn mua bản thảo của Hồng Thăng, ngăn ông bán Hề Mặc (Mực Đình Khuê). Năm 1759, tù trưởng bộ tộc Hồi Hoắc Tập Chiếm phản loạn bị triều Thanh truy giết, tướng quân Triệu Huệ bắt sống vương phi dâng tặng Càn Long. Càn Long phong làm Hương phi. Để lấy lòng nàng, Càn Long đã cho người thu thập bảy viên đá quý màu sắc khác nhau từ các nơi ở nước ngoài, làm thành một chiếc vòng tay hồi ức tặng nàng (Vòng Hương phi). Năm 1925, ngày 10 tháng 10 Bảo tàng Cố Cung Bắc Bình được thành lập. Năm 1933, ngày 6 tháng 2, lô đồ cổ văn vật đầu tiên của Cố Cung bắt đầu xếp lên xe vận chuyển, vì chiến loạn nên hàng triệu món đồ cổ bắt đầu bị di dời vạn dặm. Năm 1945, Cảnh Lăng (mộ của Khang Hy) bị trộm, chiếc chén Cửu Long tùy táng không biết đã mất đâu (Chén Cửu Long). Năm 1947, tháng 12 tại Triều Thiên Cung, Nam Kinh, tất cả văn vật đồ cổ bị di dời cuối cùng đã quy về một mối. Năm 1948, bắt đầu có nhiều văn vật liên tục được chuyển tới Đài Loan (Bồ Đề Tử). Năm 1965, trong quần thể mộ Vọng Sơn Sở gần thành phố Kinh Châu, tỉnh Hồ Bắc, khai quật được một thanh bảo kiếm sắc bén thời Chiến Quốc (Kiếm Việt vương). Năm 2008, Á Xá chuyển đến một con phố thương mại cổ kính ở Hàng Châu, một tối nọ bác sĩ đã mở cánh cửa của Á Xá. Năm 2008, gã chủ tiệm bán cho một tay luật sư trẻ tuổi chiếc nhẫn có hình xương hổ gồ lên (Hổ cốt thiếp). Năm 2010, có một thị dân ở Hàng Châu nói rằng gần thôn Pháp Vân dưới chân núi Linh Ấn, họ từng tận mắt chứng kiến thấy một con thần thú lạc đà alpaca cổ dài chân ngắn (Sơn Hải Kinh). Năm 2010, tiểu thuyết gia lừng danh Tiêu Tịch rơi vào vụ hung án, gây lên cuộc tranh luận về hướng phát triển nội dung của tiểu thuyết bán chạy trong nước (Ngọc Thủy Thương). Năm 2010, gã chủ tiệm và bác sĩ đi tìm chiếc áo ngọc sợi vàng còn lại, mà đã đi vào địa cung Tần lăng (Áo Xích Long). Năm 2011, Hồ Hợi phát hiện ra kiếp sau của hoàng huynh. Năm 2011, gã chủ tiệm và bác sĩ đi Ai Cập, tìm được cuốn sách Vong Linh có thể hiệu hồi những linh hồn từ viễn cổ (Sách Vong Linh). Năm 2012, Phù Tô chiếm cơ thể của bác sĩ, chủ tiệm bắt đầu thu thập 12 món đồ cổ đế vương để trấn áp Càn Khôn đại trận. Năm 2013, Lục Tử Cương tìm được một chiếc la bàn trong đống kỳ vật dị bảo ở Á Xá (Niết la bàn). Năm 2014, ở Yên Giao, Bắc Kinh phát hiện ra một ngôi cổ mộ thời Minh, khai quật được nhiều vật phẩm quý, trong đó có một đôi vòng ngọc chạm rỗng hình dải đồng, bên trong có thể nhìn thấy lạc khoản tên Tử Cương rất rõ ràng, được các chuyên gia bước đầu nhận định là vòng ngọc điêu khắc hiếm thấy của thợ khắc ngọc nổi tiếng Lục Tử Cương những năm Gia Tĩnh (Song Khiêu Thoát). Câu chuyện về Á Xá vẫn còn tiếp tục... Dòng thời gian 2000 năm của chủ tiệm vẫn đang đợi bổ sung dần dần ^_^   Mời các bạn đón đọc Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 4 của tác giả Huyền Sắc.
Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt - Đản Đản 1113
Trên đời này có lẽ không còn ai yêu Dịch Bắc như Y Y, Cô yêu Dịch Bắc, yêu đến nhập cốt tủy, Bao năm bên anh, tìm mọi cách để kết hôn với anh, cố gắng tất cả nhưng cũng chỉ đổi lấy được hình ảnh anh ân ái bên người đàn ông khác Đúng vậy, Y Y yêu Dich Bắc, nhưng anh không yêu cô, đúng hơn là anh không yêu đàn bà, anh là GAY Một tình yêu điên cuồng đến tuyệt vọng, cô cố cứu vãn nó, mang thai khi vẫn là xử nữ, nhưng đổi lại là gì ? Anh đưa cô lên bàn giải phẫu Tuyệt vọng Ly hôn Bỏ đi Khi cô trở lại, dường như mọi việc đã khác đi Tình yêu ấy, khi cô cố gắng chôn vùi nó để bắt đầu cuộc sống mới thì anh lúc này lại chen vào cuộc sống của cô. Liệu, cô có được hạnh phúc hay không?  *** Mang theo Tiểu Già, chúng tôi một nhà ba người đi vào siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt. “Mẹ! Chú Trầm kìa!” Đột nhiên, Tiểu Già hưng phấn vỗ cánh tay của tôi kêu lên. Tôi cười nhẹ, làm sao có thể chứ?.... Dịch Bắc mấy năm nay luôn ở nước ngoài và chúng tôi đã lâu không có liên lạc… Đứa bé này vẫn rất muốn gặp lại chú Chú Trầm, nên luôn nhìn bóng dáng tương tự mà nhận sai người. Nhưng ngay cả Thiếu Nghệ đang nắm tay tôi, cũng cứng đờ lại… Tôi ngước mắt nhìn lên, cách phía trước đó không xa có một người đàn ông khí chất thuần khiết, đi bên cạnh một người phụ nữ trầm tĩnh. Người phụ nữ đó bụng hơi gồ lên, chắc là đã có thai mấy tháng. Có thể thấy được, người đàn ông này rất lo lắng cho người phụ nữ kia, ngay cả khi cô ta lấy tay cầm vật gì đó cũng bị cấm. Tôi giật mình, người đàn ông cẩn thận, che chở đó đúng thật là Dịch Bắc. Mà người phụ nữ mặc áo choàng, tóc dài quả nhiên là Y Y. Cô ấy không còn là cô gái nhỏ nhắn của ngày trước nữa. Cô ấy thay đổi thật nhiều, trong đôi mắt không còn nét ti nghịch, tuỳ hứng nữa. Hai người họ một bên chọn đồ dùng, một bên hỏi ý lẫn nhau…..Một người dịu dàng săn sóc, một người ngoan ngoãn nghe theo. ...... Mời các bạn đón đọc Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt của tác giả Đản Đản 1113.