Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé

Bạn đang đọc truyện Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé của tác giả Lâm Miên Miên. Dưới vẻ ngoài ngây thơ, đơn thuần của cô ta lại là bản tính tham phú phụ bần, ham thích hư vinh, làm đủ chuyện khiến người ta tức sôi máu.   Lục Dĩ Thành, bạn cùng phòng đại học kiêm bạn thân của nam chính, gia cảnh bần hàn, là hotboy học giỏi thời đại học, tính cách điềm đạm hướng nội, khiêm tốn nhã nhặn.   Một ngày nọ, lúc Lục Dĩ Thành đang đi làm thêm thì bất ngờ nhặt được một bé trai năm tuổi, đôi mắt cậu bé sáng ngời, lanh lảnh gọi anh là ba!   Lục Dĩ Thành bối rối: “…”   Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tình Đầu Của Đại Ca hay Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu của cùng tác giả. *** “Con sói xám đứng trước cửa nhà của chú heo con thứ ba, nó hết thổi rồi lại đụng vào căn nhà xây bằng gạch nhưng căn nhà vẫn kiên cố không đổ. Nó tức lắm, dứt khoát trèo lên nóc nhà hòng chui vào từ đường ống khói. Chú heo thứ ba thấy vậy vội đốt lửa, đúng lúc con sói xám chui vào trong lò, cả cái đuôi đều bị cháy rụi. Nó lập tức ủ rũ bỏ chạy, không dám bắt nạt ba chú heo con nữa.” Giọng nói của Lục Dĩ Thành năm hai mươi tuổi trong trẻo, lúc đọc đến cuối truyện thì ngữ điệu dần trở nên trầm thấp, dỗ người nghe chìm vào giấc ngủ. Đáng tiếc là nhóc con năm tuổi lại phơi phới tinh thần, tràn trề năng lượng. Trong quyển truyện cổ tích có hai mươi câu chuyện, câu chuyện cuối cùng là “Ba chú heo con”, lúc này Lục Dĩ Thành đã miệng đắng lưỡi khô, buồn ngủ rã rời. Nhưng đôi mắt của nhóc con nằm bên cạnh anh vẫn sáng ngời, không có một tí dấu hiệu buồn ngủ nào. Lục Dĩ Thành: “…” Anh liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã gần mười một giờ đêm, tinh lực của đứa nhỏ này thật sự tốt đến mức khiến người ta phải tán thưởng. “Bình thường con ngủ lúc mấy giờ?” Lục Dĩ Thành gấp quyển sách lại, nhéo mũi hỏi. Cậu nhóc duỗi bàn tay núc ních thịt ra, trên mu bàn tay có năm lúm đồng tiền rõ ràng rất đáng yêu, cậu ra dấu số tám: “Tám rưỡi con ngủ.” Đã lâu lắm rồi Lục Dĩ Thành không có tâm trạng sốt ruột và phiền não như vậy. “Vậy sao giờ con còn chưa ngủ?” Lục Dĩ Thành hỏi. Cậu nhóc bĩu môi: “Bởi vì con chưa uống sữa bò, bởi vì không phải mẹ kể chuyện cổ tích cho con nghe!” Lục Dĩ Thành tê cả da đầu. Rốt cuộc tại sao mọi chuyện lại phát triển thành cục diện như ngày hôm nay nhi? Giờ phút này, bộ não luôn minh mẫn của anh cũng bắt đầu mờ mịt. Kỳ nghỉ đông và nghỉ hè hàng năm đều được anh sắp xếp kín mít. Kỳ nghỉ hè sau khi kết thúc năm hai đại học này cũng không ngoại lệ. Nhờ giảng viên giới thiệu, hiện giờ anh đang làm gia sư cho hai em học sinh, một học sinh cấp hai và một học sinh cấp ba, mỗi ngày đều phụ đạo một tiếng. Sau khi kết thúc một kỳ nghỉ hè, anh cũng có thể tiết kiệm được một khoản kha khá. Một tuần trước, anh nhặt được một đứa bé ở bên ngoài khu chung cư Tân Giang Garden. Đứa bé này thấy anh là lanh lảnh gọi ba. Lục Dĩ Thành vốn tưởng rằng chỉ là trò đùa ranh ma của thằng bé, mãi đến khi cu cậu lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt. Chiếc đồng hồ quả quýt này là di vật của bà nội Lục Dĩ Thành, anh nhớ rõ mình đã cất nó vào tận cùng của chiếc rương. Kết quả sau khi đưa thằng bé này về lật tung khắp nhà cũng không tìm được chiếc đồng hồ quả quýt kia. Kể từ lúc đó, Lục Dĩ Thành đã nhận ra sự việc không bình thường. Chiếc đồng hồ quả quýt trong tay cậu bé đúng là di vật của bà nội. Nhưng khác với trong trí nhớ của anh, bên trong chiếc đồng hồ quả quýt này có khảm một bức ảnh. Trong ảnh là một nhà ba người. Người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, đeo cặp kính gọng mảnh, trông trưởng thành và chững chạc. Cô gái để mái tóc dài xoăn nhẹ, xinh đẹp rực rỡ như đóa hồng đỏ nở rộ phong tình vạn chủng*, mày mắt cong cong, khóe môi hơi vểnh lên, đẹp đến mức không gì sánh được. (*) Chỉ sự quyến rũ toát ra từ trong cốt cách. Cậu nhóc ở giữa khoảng ba tuổi, khuôn mặt mũm mĩm, cậu mặc bộ vest mini được đặt may riêng và thắt kèm một chiếc nơ, đôi mắt sáng ngời, vừa khôi ngô lại đáng yêu. Thoạt nhìn là một nhà ba người rất hạnh phúc. Nhưng vấn đề là… Anh rất quen với người đàn ông trong bức ảnh, người nọ trông giống anh như đúc, chỉ có điều, anh ta đã bớt đi vẻ ngây ngô ở anh. Cô gái trong ảnh cũng không hề xa lạ với anh. Trí thông minh lanh lợi của nhóc con năm tuổi này cũng không phải dạng vừa, Lục Dĩ Thành cũng moi được không ít thông tin từ đứa bé. Miệng cậu nhóc đọc vanh vách họ tên, số điện thoại, đơn vị công tác của ba mẹ, thậm chí ngay cả số căn cước cũng thuộc nằm lòng…Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi team Luvevaland.Bee, nếu bạn có đọc bản chuyển ngữ này ở trang khác xong cũng nhớ qua trang LuvEvaland.co để ủng hộ nhóm dịch có thêm view cũng như có thêm động lực để hoàn thêm nhiều bộ khác nữa nhé. Mọi thắc mắc xin gửi tin về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành. Lục Dĩ Thành hỏi cậu nhóc đã đến đây bằng cách nào? Cậu nhóc cũng tỏ ra oán trách nói: “Chuyện ba cũng không biết thì sao con biết được? Tóm lại là con và A Mẫn chơi trốn tìm, con lén trốn trong tủ quần áo của mình, A Mẫn mãi không tìm thấy con. Con vừa ra khỏi tủ quần áo thì lập tức nhìn thấy ba!” “Không, là ba không có đeo kính ~” “Ba, sao chúng ta vẫn chưa về nhà?” “Mẹ lại đuổi ba ra ngoài à?” Lục Dĩ Thành mơ hồ đoán được chân tướng của sự việc. Nhưng vẫn còn thiếu một bước cuối cùng để xác nhận. Anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với mình, vậy mà lại tin những lời nhóc con mập mạp này nói, ma xui quỷ khiến thế nào lại rút một số tiền đi xét nghiệm quan hệ cha con. Kết quả xét nghiệm cho thấy anh và thằng nhóc này thật sự là cha con. ? Ai có thể nói cho anh biết, anh mới hai mươi tuổi, sao lại có một đứa con năm tuổi chứ? Lúc học cấp ba, giáo viên tiếng Anh đưa bọn họ đến phòng lab xem một bộ phim tên là “Hiệu ứng cánh bướm*”, mấy bạn học nữ ở bàn trước và bàn sau cũng thường xuyên thảo luận về những quyển tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng, có xuyên qua thời không, trọng sinh và xuyên vào những quyển tiểu thuyết đang hot đương thời. Lục Dĩ Thành phỏng đoán sơ lược, chắc là đứa con trai năm tuổi của anh đã kích hoạt một thiết bị dẫn nào đó rồi xuyên từ tương lai đến hiện tại. Nhưng tại sao lại xảy ra chuyện này? Lục Dĩ Thành cũng nghĩ mãi không ra. (*) Hiệu ứng cánh bướm (Butterfly effect) là một khái niệm trong lý thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ vật lý đối với điều kiện gốc. Cái tên "hiệu ứng cánh bướm" đã được rất nhiều tác phẩm âm nhạc và điện ảnh sử dụng, tuy nhiên nó lại thường được dùng để mô tả nghịch lý thời gian và quan hệ nhân quả, đặc biệt là trong các tác phẩm có nhắc tới du hành thời gian. Nhưng chuyện đã xảy ra. Một tuần nay, mỗi khi Lục Dĩ Thành nghĩ rằng đó là một giấc mộng mang màu sắc khoa học viễn tưởng, thì vừa mở mắt ra anh lại thấy cậu nhóc nằm bên cạnh mình. Gần mười một giờ. Cậu nhóc nghịch ngợm cả ngày cuối cùng cũng uể oải ngáp một cái, trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu còn lặp lại vấn đề cứ mỗi một tiếng đồng hồ phải hỏi một lần: “Chừng nào mẹ tới đón chúng ta? Con muốn mẹ.” “Con không có chọc giận mẹ, hai người cãi nhau cũng đừng vạ lây tới con. Ba bị đuổi ra ngoài nhưng con không có ~” Lục Dĩ Thành rất đau đầu. Cuối cùng nhóc con cũng chìm vào giấc ngủ, anh ngắm nghía gương mặt say ngủ này. Lông mi cu cậu vừa dài vừa cong, lông mày rất đậm, khuôn mặt phúng pha phúng phính, cánh tay mập mạp trắng nõn giống hệt ngó sen. Cho dù chuyện này ly kỳ đến mức nào thì nó cũng đã thật sự xảy ra, anh chẳng còn cách nào ngoài đối mặt cả. Lục Dĩ Thành thở dài một hơi, cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Cho đến giờ phút này, Lục Dĩ Thành vẫn không thể tin được anh lại kết hôn với Giang Nhược Kiều trong tương lai, thậm chí còn có một đứa con. Giang Nhược Kiều là ai? Trong học kỳ hai của năm hai đại học, cái tên này được nhắc đến nhiều nhất trong ký túc xá của bọn anh. Ký túc xá hệ chính quy của đại học A là phòng tiêu chuẩn dành cho bốn người. Từ sau đợt huấn luyện quân sự cho tân sinh viên đến giờ, bầu không khí trong ký túc xá của họ vẫn luôn rất thân thiện và hòa thuận, bốn người đều nói chuyện rất hợp nhau, ngày thường quan hệ cũng rất tốt. Nhất là Tưởng Diên, anh ta làm người rất nghĩa khí, cho dù là ai cần giúp đỡ cũng chẳng nề hà. Cho nên khi Tưởng Diên nói anh ta thích một cô gái, mấy người bạn cùng phòng đều hào hứng hiến kế cho, thậm chí còn tích cực hơn cả mình yêu yêu đương.Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi team Luvevaland.Bee, nếu bạn có đọc bản chuyển ngữ này ở trang khác xong cũng nhớ qua trang LuvEvaland.co để ủng hộ nhóm dịch có thêm view cũng như có thêm động lực để hoàn thêm nhiều bộ khác nữa nhé. Mọi thắc mắc xin gửi tin về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành. Giang Nhược Kiều chính là cô gái mà Tưởng Diên thích. Lục Dĩ Thành còn nhớ rõ, buổi tối hôm Tưởng Diên được Giang Nhược Kiều đồng ý, anh ta vui đến phát điên, xách một thùng bia mang lên ngay dưới mí mắt của dì quản lý ký túc xá. Chính vì biết Tưởng Diên thích Giang Nhược Kiều đến mức nào nên khi nhìn thấy tấm ảnh khảm trong chiếc đồng hồ quả quýt của mình, thậm chí trong đầu Lục Dĩ Thành còn nảy ra một suy nghĩ – hay là Giang Nhược Kiều có cô em gái sinh đôi? Nếu không phải trí nhớ của cậu nhóc tốt đến kinh người, ngay cả số căn cước của Giang Nhược Kiều cũng đọc thuộc lòng vanh vách thì có đánh chết Lục Dĩ Thành cũng không tin, rốt cuộc trong tương lai đầu mình bị úng nước tới mức nào mới có thể thích Giang Nhược Kiều? Giang Nhược Kiều chính là bạn gái của Tưởng Diên đấy. Từ khi báo danh nhập học đến khi bắt đầu, Lục Dĩ Thành đã nổi bật trong nhóm tân sinh viên với hào quang thủ khoa khối khoa học tự nhiên trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Lục Dĩ Thành có dáng vẻ gầy gò sạch sẽ của thiếu niên, khi đó anh mặc áo phông màu xám nhạt đã giặt nhiều đến bạc màu, cổ áo mất đi độ co giãn, lúc nghiêng người sẽ lộ ra xương quai xanh tinh xảo. Dáng người một mét tám ba, vai rộng eo thon, cả người giống như một cây bạch dương. Vào trường hai năm, biệt danh ‘chàng trai ăn cỏ*’ do các đàn chị đặt cho anh vẫn còn lưu truyền đến ngày nay. (*) Chàng trai ăn cỏ là một thuật ngữ được sử dụng ở Nhật Bản để mô tả những người đàn ông trẻ tuổi có tính cách hiền lành, không thích cạnh tranh và có nhịp sống riêng của mình. Họ thường tỏ ra ít quan tâm đến việc kết hôn hoặc tỏ ra quyết đoán trong mối quan hệ với phụ nữ. (ST) Anh sống hướng nội và khiêm tốn, đối xử với mọi người ôn hòa và thân thiện như loài động vật ăn cỏ, gần như không có bất kỳ tính công kích gì. Thế nên Lục Dĩ Thành thật sự nghĩ mãi không ra. Chẳng lẽ sâu trong thâm tâm anh còn giấu bản chất xấu xa? Trong danh bạ điện thoại của Lục Dĩ Thành chỉ có bốn người phụ nữ. Một là giáo viên hướng dẫn của anh, hai người nữa là phụ huynh học sinh, cuối cùng là người cô lấy chồng xa của mình. Nếu anh muốn liên lạc với Giang Nhược Kiều thì vốn sẽ phiền phức đôi chút, nhưng nhóc con này lại có thể đọc ra số điện thoại, chỉ có điều không biết bây giờ Giang Nhược Kiều có dùng số này không. Những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng của Lục Dĩ Thành dừng lại trên màn hình điện thoại một lúc lâu, sau đó mới trịnh trọng gửi một tin nhắn: [Xin chào, xin hỏi cậu có phải là Giang Nhược Kiều không? Tôi là Lục Dĩ Thành, có việc muốn tìm cậu.] * Cùng lúc đó, một cơn mưa đổ xuống thành phố Khê, xua tan cái nóng oi ả của mùa hè. Giang Nhược Kiều rảnh rỗi tiện tay mở quyển tiểu thuyết em họ mới mua ra. Đối với cô, tiểu thuyết còn có tác dụng hơn cả melatonin*, nhìn hai ba trang đã buồn ngủ. Ngọn đèn nhỏ ở đầu giường vẫn còn sáng, chiếc máy điều hòa cũ kỹ đang phát ra tiếng rè rè, Giang Nhược Kiều chìm vào giấc ngủ. (*) Melatonin là một hormone được sản xuất bởi tuyến tùng, đây là tuyến có kích thước bằng hạt đậu nằm ở giữa não. Melatonin có tác dụng gây buồn ngủ nên thường được sử dụng trong việc điều hòa giấc ngủ, hỗ trợ chữa mất ngủ và nhịp sinh học nhưng nó không phải là thuốc ngủ.Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi team Luvevaland.Bee, nếu bạn có đọc bản chuyển ngữ này ở trang khác xong cũng nhớ qua trang LuvEvaland.co để ủng hộ nhóm dịch có thêm view cũng như có thêm động lực để hoàn thêm nhiều bộ khác nữa nhé. Mọi thắc mắc xin gửi tin về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành. Trở về quê, ngủ trên chiếc giường nhỏ này, Giang Nhược Kiều cảm thấy rất yên bình. Ngặt nỗi trước giờ cô đều ngủ cả đêm không mộng mị, hôm nay là lần đầu tiên cô mơ thấy một giấc mộng. Còn là một giấc mộng không mấy tốt đẹp. Đó là ở một bữa tiệc rượu, cô nhìn đôi nam nữ đứng cách đó không xa, người đàn ông mặc trang phục lịch lãm được cắt may vừa vặn, cả người tản ra khí chất cao quý, lạnh lùng cấm người khác đến gần. Anh ta được đám người vây quanh nịnh nọt, giữa mày toát ra vẻ mất kiên nhẫn. Chỉ khi nhìn sang cô gái đang khoác tay mình, khuôn mặt lạnh lùng kia mới có thể tan hết băng tuyết, tình cảm dịu dàng và sự cưng chiều trong đó khiến ai nhìn thấy cũng phải thốt một câu ‘y hệt sủng văn’. Cô gái bên cạnh anh ta nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người, quấn quýt kéo tay anh ta. Không biết có chuyện gì, cô ấy nhón chân lên thì thầm vào tai chàng trai câu gì đó, người đàn ông hôn lên trán cô ấy vỗ về. Trong mơ, Giang Nhược Kiều cứ thế đứng nhìn. Ánh mắt sắc bén của người đàn ông liếc nhìn cô. Khung cảnh thay đổi, cơn mưa nhỏ bên ngoài rơi tí tách, Giang Nhược Kiều chật vật ôm hai tay trước ngực bước đi trên con đường nhỏ, chiếc váy dính bẩn, mái tóc cũng ướt sũng. Cô run lên vì lạnh, khom người như thể đang giẫm lên những mũi dao nhọn, gian nan tiến về phía trước. Đột nhiên, một chiếc Bentley màu đen chậm rãi dừng lại bên cạnh cô. Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, cười nhạo nói: “Cầu xin anh thì anh sẽ bỏ qua cho em.” … Giang Nhược Kiều bị tiếng ồn đánh thức. Ông bà ngoại đã lớn tuổi, thính giác cũng không còn tốt như xưa, bọn họ cố gắng hạ thấp giọng để nói chuyện nhưng hiệu quả cách âm của ngôi nhà cũ quá kém. Sau khi tỉnh dậy cô vươn vai, cầm di động đặt trên tủ đầu giường rồi bấm sáng màn hình để xem theo thói quen.Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi team Luvevaland.Bee, nếu bạn có đọc bản chuyển ngữ này ở trang khác xong cũng nhớ qua trang LuvEvaland.co để ủng hộ nhóm dịch có thêm view cũng như có thêm động lực để hoàn thêm nhiều bộ khác nữa nhé. Mọi thắc mắc xin gửi tin về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành. Ngoại trừ quảng cáo trên Weibo và các trang web khác ra thì còn có một tin nhắn SMS và mấy tin nhắn Wechat. Tin nhắn SMS là từ một số lạ. Wechat là bạn trai nhắn. Giang Nhược Kiều ‘a’ một tiếng rồi mở tin nhắn kia. Cô nhíu mày, Lục Dĩ Thành? Còn nói tìm cô có việc hả? Bọn họ thân lắm à? Mời các bạn mượn đọc sách Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé của tác giả Lâm Miên Miên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đồn Đại Hại Chết Người Ta - Nhĩ Nhã
Sống trong thời đại của “Đồn đại hại chết người ta”, ngay khi sinh ra phải biết buôn chuyện, muốn giải trí có buôn chuyện, làm ăn nhất thiết cần buôn chuyện, yêu đương lại càng phải buôn chuyện. Cả ngày ngồi hóng tin mỹ nam, mỹ nữ, cuộc sống còn gì sung sướng bằng!   Chào mừng bạn tới thế giới “loạn lạc” do Nhĩ Nhã sáng lập. Trải nghiệm những giây phút hoảng loạn vì sợ “rớt hàm”, choáng ngợp vì dàn anh hùng, mỹ nhân “cực phẩm”, rong chơi vui vẻ hết tin đồn A lại qua tin đồn B. Nhĩ Nhã cùng Đồn đại hại chết người ta xin đảm bảo: “Không cười lăn lộn, không thu tiền!”.   Thiên hạ thái bình, rảnh rỗi nhàn hạ, người ta sẽ làm gì? Đương nhiên là buôn chuyện rồi! Chuyện mọi người tò mò nhất là đệ nhất tài tử Bạch Hiểu Phong, người mở thư viện Hiểu Phong. Người trong thiên hạ đều cố chen chân vào cho bằng được.   Khoan, khoan đã... nói vậy Bạch Hiểu Phong là...   Không, không! Chẳng phải nói “Đồn đại hại chết người ta” sao! Đại tướng quân Sách La Định, giỏi võ ghét văn, tự do, thô lỗ, không ai ưa mới là người cần quan tâm. Sách La Định làm nội ứng ở thư viện Hiểu Phong để điều tra tin đồn, tiện thể tác hợp Tam công chúa và Bạch phu tử, cũng là dịp để hắn học lễ nghi phép tắc. Người “quản thúc” hắn lại là muội muội thông minh, xinh đẹp của Bạch Hiểu Phong, tên gọi Bạch Hiểu Nguyệt.   Bạch cô nương hoàn mỹ, toàn tài phải “dạy dỗ” Sách tướng quân tiếng xấu khắp nơi chẳng phải rất thiệt thòi hay sao!? Lẽ nào mọi người đều quên “Đồn đại hại chết người ta” rồi!? “Thiệt” hay không, chỉ người trong cuộc mới biết nha! Mời các bạn đón đọc Đồn Đại Hại Chết Người Ta của tác giả Nhĩ Nhã.
Xuân Sắc Như Thế - Lâm Địch Nhi
Một biến cố bi kịch đã đưa cô bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống giữa những mưu mô tranh sủng đoạt vị nơi hoàng cung nước Ngụy trong thân phận thiên kim đại tiểu thư Vân Ánh Lục. Nhưng chốn lầu son gác tía ấy cũng là nơi nhen nhóm mối duyên tiền định của cô cùng ba người đàn ông tài hoa: Một người là vị thương nhân phong lưu tuấn kiệt nổi danh chốn kinh thành; một người là thượng thư bộ Hình tuổi trẻ tài cao, phá án như thần và một người giữ ngôi cửu đỉnh nhưng lại sẵn lòng từ bỏ tam cung lục viện đề được “ngày ngày húp bát cháo nóng của người con gái hắn yêu”.   Ở nơi hoàng cung lạnh lẽo tình người, Vân Ánh Lục liệu sẽ tự định đoạt lấy cuộc đời mình hay cũng như những thiếu nữ cổ đại khác, phó mặc để số phận an bài?   ***   Nữ chính - Vân Ánh Lục điềm đạm mộc mạc giống như một dòng nước. Một biến cố bi kịch đã đưa bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống vào thời Ngụy quốc. Ở đó có mưu mô và thủ đoạn tranh giành quyền lực, cũng có đau khổ, mất mát người thân, lại càng có ghen ghét và đố kị. Nhưng tất thảy Vân Ánh Lục, (cũng là Cơ Uyển Bạch) lại đối mặt với chúng một cách bình thản. Duy nhất, chỉ có tình yêu phá vỡ sự tĩnh lặng của cô gái ấy.   Một người vừa gặp cô đã nhất kiến chung tình, từng hạ mình dùng chiêu xem mắt để tiếp cận, theo đuổi dai dẳng những mong được một lần ánh mắt cô dừng lại. Thề không cưới được cô sẽ không cưới bất kỳ phụ nữ nào khác.   Một người đã từng bị cô từ hôn, quyết tâm học vấn, đỗ Trạng nguyên, tham gia chốn quan trường, trở thành vị Thượng thư bộ Hình trẻ tuổi, là cánh tay đắc lực của thánh thượng.   Một người lại là hoàng đế cao cao tại thượng, sở hữu tam cung lục viện ba ngàn mĩ nữ nhưng ánh mắt lại luôn đau đáu hình bóng vị thái y bé nhỏ mong manh. Hắn trêu chọc cô, chèn ép cô nhưng cũng dịu dàng chăm chút, cẩn trọng bảo vệ cô khỏi vòng vây của những thế lực đối đầu.   Ba con người với ba tính cách khác nhau, điểm chung duy nhất là tình yêu với một người. Liệu trái tim Ánh Lục sẽ chân chính dừng lại ở người nào? Chỉ khi song hành cùng câu chuyện, đồng cảm với cô gái ấy, độc giả sẽ từ từ nhận ra đâu là nơi nàng hướng về. Mời các bạn đón đọc Xuân Sắc Như Thế của tác giả Lâm Địch Nhi.
Bên Nhau Trọn Đời - Cố Mạn
Lần đầu tiên đọc tiểu thuyết của Cố Mạn. Đọc một cuốn mà đã bán được 15.000 bản ở Việt Nam từ đời nào rồi, mà giờ mình mới đọc, hơi đi sau thời đại tý, nhưng ít ra thì cũng không phải quá trễ, bởi vì... hạnh phúc thì lúc nào cũng cảm nhận được. Cũng là nhờ Bên nhau trọn đời đấy. Chắc nhiều người cũng thắc mắc sao suốt ngày mình viết về sách thế, không chán à? Mình có thể cười mà nói rằng KHÔNG BAO GIỜ. Mình có thể đọc sách mỗi ngày, mỗi  giờ, bất cứ lúc nào, dù mình bao nhiêu tuổi chăng nữa mình sẽ vẫn yêu sách. Và đọc thì mình phải viết. Bởi vì mình biết chính mình: không viết thì sẽ quên. Mà mình sợ quên lắm, sợ lắm, nhỡ không nhớ được một cái gì nữa thì sao? Ai biết ngày mai sẽ ra sao? Vậy cho nên mỗi ngày đều phải ghi ra, mình đã đọc cái gì, đã làm những gì nhỉ? Hôm đó mình có hạnh phúc không? Có tức giận không? Có âu lo không? Ai dà, mình cũng biết nghĩ đấy chứ? Thật ra đêm qua mình chỉ chợp mắt được một tý. Bởi vì những trang sách cuối cùng của cuốn Bên nhau trọn đời gấp lại mình vẫn còn nuối tiếc nhiều quá. Cái kết êm đềm và hạnh phúc quá, nó đi vào lòng người nhẹ bẫng như những đám mây ùa vào bầu trời cao thăm thẳm. Lòng mình cũng rộng, nó có thể đón nhận mọi thứ vào lòng, nhưng chỉ khổ nỗi hiểu và cảm được bao nhiêu lại là do mình.   Những người yêu nhau thì dù ở đâu cuối cùng cũng về với nhau. Tưởng chừng như trái tim Mặc Sênh và Dĩ Thâm đã hoàn toàn giá lạnh sau 7 năm xa cách, đợi chờ và mòn mỏi. Nhưng thật ra, nó vẫn ấm nóng tới rạo rực. Chao ôi, tình yêu! Nó là điều gì không thể lý giải nổi khi mà một anh chàng hoàn hảo, có hàng tá cô gái xinh đẹp vây xung quanh, theo đuổi tới tận cùng lại yêu một cô nàng quá đỗi bình thường, lúc nào cũng chỉ nhằng nhẵng chạy theo anh như một cái đuôi. Nhưng làm sao giờ, làm sao giờ? Anh lại yêu cô ấy. Trái tim anh lại tan chảy băng giá trước một cô nàng không thể ngốc hơn. Cô gái nhỏ lúc nào cũng đếm chín trăm chín mươi chín viên gạch khi đợi anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng quên tất cả mọi thứ khi nhìn thấy anh, đuổi theo anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng gật gù trong lớp học Luật của anh, nước miếng tứa lưa trên trang giáo trình của anh. Cô gái nhỏ vụng về, chẳng biết nấu tới một món ăn ngon, hay trình độ Tiếng Anh chỉ tới còn chưa tới bằng C. Cô ấy so với anh ư? Người ta chỉ lắc đầu ngán ngẩm KHÔNG THỂ NÀO. Ai bảo không thể nào? Là có thể đấy. Anh yêu cô, yêu Mặc Sênh, mà còn hơn cả yêu, anh RẤT RẤT yêu cô, yêu cô tới cuồng dại, yêu tới đê mê của tận cùng cảm xúc. Chỉ có Mặc Sênh - người con gái duy nhất khiến Dĩ Thâm không thể là chính mình. Đứng trước mặt cô, mọi quy tắc của anh đều bị phá vỡ, mọi cảm xúc của anh đều không thể kìm nén. Đứng trước Mặc Sênh, anh không bao giờ là chính anh được nữa. Máu đang tuôn trào trong trái tim anh, nó như thôi thúc anh muốn nắm chặt lấy cô, muốn ép cô vào lòng, muốn ôm cô, muốn hôn cô, muốn trao cho cô những xúc cảm đang cháy rừng rực trong phổi, trong ngực anh. Sau bao giày vò cả thể xác tâm hồn, sau bao cách nhớ thương, cuối cùng hai người cũng về bên nhau, trao cho nhau quãng thời gian đằng đẵng chia rẽ hai linh hồn. Tình yêu mà, làm sao mà từ chối được khi nó đến đây, phải không. Đoạn tỏ tình của Dĩ Thâm thật dễ thương, muốn nói với người ta “ba từ ấy” mà cũng không dám nói, cứ vòng vo làm cô ngốc cũng chỉ biết lắc đầu.   “Lại một ngày khác. Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”. Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc. Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm - Giở sách giúp anh - Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì. - Đồ lười! Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách: - Dĩ Thâm, anh lười quá. - Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh. Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó. “Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”. - Dòng thứ ba từ dưới lên. “Em đi gặp cảnh sát, có biết quy định ở đây đối với những việc như thế này không?” “Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?” Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm. - Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì. Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu. - Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách. “Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?” - Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên. - Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao? “Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…” - Dòng thứ năm... Câu cuối cùng. “Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…” - Câu cuối cùng. “Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”. - Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp. Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương. - Mặc Sênh? - Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ. Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh: - Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!”   “Có bao nhiêu cuộc tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó!” Gấp cuốn sách lại mà vẫn còn cảm giác hạnh phúc vương trên môi, trên mắt, và trong cả những giấc mơ! Mời các bạn đón đọc.
Diễm Quỷ - Công Tử Hoan Hỉ
Hạ phàm để tìm kiếm thần khí thượng cổ Hình thiên, Không Hoa đứng đầu Minh phủ gặp Diễm quỷ Tang Mạch miệng lưỡi sắc bén, trong quá trình tìm tông tích Hình thiên từ Tang Mạch, chậm rãi, những chuyện cũ về yêu hận giữa đôi bên bị vạch trần. Không Hoa từng chuyển thế thành tứ hoàng tử Tắc Quân cùng với Tang Mạch từng là tâm phúc của tứ hoàng tử, lúc này đây gặp lại đối với bọn họ rốt cuộc có ý nghĩa gì? à truy đòi ân oán qua lại hay tình yêu tiếp diễn? Minh chủ đang lúc quên tất cả gặp gỡ với diễm quỷ không chịu giải thoát từ trong dĩ vãng, yêu hận lại bắt đầu, ai đạt được ai? Là ai hủy ai? Khi tất cả trần ai lạc định, Tang Mạch cười đến xán lạn “Ngươi vẫn không hiểu yêu hận a…” Khi tất cả đáp án được công bố, Không Hoa nói “Tang Mạch, chúng ta cược thêm một lần nữa, ta đem tất cả mọi thứ của ta ra đặt, cược lấy yêu hận của ngươi.” Mời các bạn đón đọc Diễm Quỷ của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.