Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quy Đức Hầu Phủ - Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu

Văn án: Vi thị vương triều Thái Nguyên năm thứ mười hai, đích trưởng tôn trong nhà Lại bộ Thượng thư gây trọng thương cho ấu tử của Quy Đức Hầu đương triều. Tháng sau, đích thứ tôn nữ của Lại bộ Thượng thư Hứa gia – Hứa Song Uyển – được định sẽ làm thê tử của trưởng tử Quy Đức Hầu là Tuyên Trọng An. Phủ Quy Đức Hầu đã nhiều năm không được lòng hoàng đế, Hứa Song Uyển bị gia tộc lẫn phụ mẫu từ bỏ, thay đại huynh trở thành khí tử(*). Để chặn miệng lưỡi thiên hạ, nàng phải bước chân vào phủ Quy Đức Hầu, nơi chỉ toàn con bệnh. Từ đây, giữa bốn bề là kẻ địch, nhị cô nương Hứa phủ vì muốn sống tốt mà không thể không đi trên con đường gặp thần giết thần, gặp ma diệt ma. Theo sát bước chân nàng là ***  Nếu phải tóm tắt nội dung truyện, mình sẽ viết như sau: Đây là bộ truyện mà hai nhân vật chính đều có duyên mỏng với cha mẹ. Họ tạo thành cặp đôi hoàn cảnh, cùng nhau chống đỡ Quy Đức Hầu phủ giữa đám cực phẩm tích cực nhảy nhót; mà mỗi cực phẩm đều mười phân vẹn mười, không ai thua ai. May sao, nam nữ chính tuy có duyên mỏng với cha mẹ nhưng mệnh lại đủ cứng để khắc chết bất kỳ kẻ nào đụng vào những thứ họ muốn bảo vệ, để trở thành người chiến thắng cuối cùng.  Nữ chính tên Hứa Song Uyển, là đích thứ tôn nữ của Hứa gia. Nàng nổi danh khắp kinh thành là người xinh đẹp, dịu dàng, hiểu chuyện, là mẫu con dâu lý tưởng trong mắt rất nhiều gia tộc. Mỉa mai thay, tốt đẹp như vậy nhưng nàng lại không được lòng phụ thân Hứa Trùng Hành vì cư xử không đủ phóng khoáng, kiêu ngạo cho đúng khí chất của người Hứa gia. Ngược lại, ông ta cưng chiều vị tỷ tỷ Hứa Song Đễ – người chẳng khác gì con công suốt ngày cuồng khoe đuôi nhưng lại hợp khẩu vị của phụ thân. Khi xưa tỷ tỷ nàng từng nói em mình là kẻ lạnh lùng, chẳng để ai vào lòng, dẫn tới Hứa Song Uyển thành cái gai trong mắt phụ thân. Chính thế nên lúc sự cố xảy ra và Hứa gia cần một con tốt thí mạng, ông ta đã thở phào nhẹ nhõm khi con tốt đó là đứa con gái thứ hai của mình.  Còn mẫu thân nàng ư? Trong mười sáu năm đầu đời, Hứa Tằng thị là người mà Hứa Song Uyển hết lòng yêu thương, thậm chí nàng muốn chống trời thay bà ta. Có lẽ trong khoảng thời gian ấy, Hứa Tằng thị từng thật lòng thương yêu đứa con gái này, từng cảm thấy nó là niềm an ủi trong hoàn cảnh trượng phu âu yếm ái thiếp và bản thân phải đối mặt với rất nhiều rắc rối từ nhà chồng lẫn nhà mẹ đẻ. Nhưng nếu nữ chính từng coi mẫu thân là lựa chọn số một của mình, thì nàng cao nhất cũng chỉ đứng thứ tư trong lòng bà ta ngay cả khi mọi chuyện tốt đẹp. Thứ bà ta coi trọng lần lượt là tiền tài, đứa con trai mà sau này bà ta sẽ dựa vào, và cuối cùng là đứa con gái lớn vừa được lòng phụ thân vừa gả vào chỗ tốt. Ngày thường còn thế, nên đến hồi đứa con trai bảo bối gây chuyện, bà ta chỉ cần cho Hứa Song Uyển ba nghìn lượng là thấy hết áy náy vì đã đẩy con mình ra chịu trận thay huynh trưởng thất đức. Và đây chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm. Càng về sau, Hứa Tằng thị càng trở thành kẻ đâm nhiều nhát dao vào trái tim Hứa Song Uyển nhất, thậm chí suýt nữa còn đâm theo đúng nghĩa đen. Đây là nhân vật mà từ đầu đến cuối có thể tổng kết bằng ba chữ “đáng”: đáng thương, đáng giận, và đáng đời.  Những thành viên khác của Hứa gia thì sao? Trước ngày Hứa Song Uyển xuất giá, một đám hề đến diễn trò trong phòng nàng, mặt khóc nhưng tâm cười, hả hê hoặc vô cảm trước sự xui xẻo của người khác. Ai ai cũng một tay vỗ về nàng, than thay cho cô nương số khổ; tay còn lại hăng hái đẩy nàng vào chỗ chết. Ngẫm lại, Hứa Song Uyển không được gia tộc yêu thích chẳng qua vì nàng là người duy nhất còn tình cảm cũng như lương tâm giữa đám người bạc tình bạc nghĩa đến tận xương tủy.  Người ta bảo phải gả vào Quy Đức Hầu phủ – nơi đã gây thù chuốc oán với hoàng thượng và chỉ chờ ngày tuẫn táng cùng – là tai họa trời giáng xuống đầu Hứa Song Uyển. Nhưng với nàng, đây có lẽ là may mắn nhất đời. Vì nhờ đó nàng mới trở thành thê tử của Tuyên Trọng An.  Tuyên trưởng công tử là người được mệnh danh Ngọc Diện Diêm La; khuôn mặt đẹp như tiên nhưng khí chất thì âm u. Có điều hắn không phải dạng nhân vật bị hiểu lầm gì cả; nội tâm hắn còn âm u hơn vẻ bề ngoài. Đây là kẻ khi mưu kế hại chết người ta thành công thì vừa nhún nhảy vừa ngâm nga tự khen sao mình thông minh quá. Hắn tàn nhẫn với người khác nhưng càng tàn nhẫn với bản thân hơn. Để tìm đường sống cho Quy Đức Hầu phủ, hắn đã lao vào chỗ chết chẳng biết bao lần. Nhưng vị nam thần (kinh) này lại là người yêu Hứa Song Uyển nhất. Lần đầu tiên, nàng không phải lựa chọn sau chót của tình thương và lựa chọn đầu tiên của thí mạng. Lần đầu tiên, có người biết nàng giả heo ăn thịt hổ nhưng vẫn thích thú và cưới nàng vì chính đặc điểm này. Lần đầu tiên, nàng có một gia đình yêu thương mình và nhỏ những giọt nước mắt thật lòng vì nàng. Hứa Song Uyển không biết bản thân có chẳng để ai vào lòng như lời tỷ tỷ không. Cũng có thể, vì khi đã quyết thì nàng sẵn sàng cắt đứt với bất kỳ ai. Nhưng dù lòng nàng nhỏ bé và lạnh lẽo đến đâu, nàng cũng nguyện ý đặt Tuyên Trọng An vào đấy, dùng chút ấm áp nhỏ nhoi trong mình để sưởi ấm cho hắn, để hắn biết nơi đây có người chờ hắn trở về. Nói đến nam chính Tuyên Trọng An, đôi lúc phải tự hỏi không biết hắn có bao giờ sống cho chính mình chưa. Từ khi còn nhỏ, hắn đã được kỳ vọng sẽ chấn hưng Hầu phủ, là lý do để tổ phụ truyền tước vị lại cho phụ thân vô năng của hắn chứ không phải hai người con thứ tài giỏi hơn. Cả đời hắn là những chuỗi ngày suy tính và đấu tranh để sống sót, để bảo vệ gia tộc, để Hầu phủ được vinh quang. Thậm chí dù Hứa Song Uyển đã là người trong lòng hắn từ trước khi cưới, hắn chọn nàng không chỉ vì tấm chân tình mà còn vì hắn biết nàng tháo vát và có thể giúp hắn quản gia cũng như dạy dỗ đứa em trai yếu đuối. Nói về đôi vợ chồng Hầu gia thì phải dùng từ thú vị trong ngoặc kép. Ban đầu hai nhân vật này được mô tả như những người không có tài nhưng ít nhất còn có đức. Là bậc cha mẹ nhưng họ không thể bảo vệ con mình mà để nó đứng ở tiền tuyến đổ máu vì họ. Thôi thì họ biết mình vô năng nên ít nhiều cũng không gây rối gì mấy. Song về cuối truyện, chúng ta mới vỡ lẽ một chân lý: Người không có tài lại cũng chẳng có đức thì chỉ có thể đi làm vợ chồng Quy Đức Hầu. Tuyên Hồng Đạo – phụ thân của nam chính – thích trốn tránh trách nhiệm, để mình nhẹ gánh thì đẩy người con dâu đã hết lòng vì nhà chồng vào hố lửa. Ông ta bất tài nhưng ưa sĩ diện, ghen tỵ với con trai lớn tài giỏi, thích dùng xương máu của con mình để đổi lấy những thứ tình cảm giả nhân giả nghĩa mà chỉ có tác dụng làm đẹp mặt ông ta. Một người đàn ông thế này thật xứng đôi với Tuyên Khương thị. Mẫu thân Tuyên Trọng An ở đầu truyện hệt như một tiểu bạch thỏ; đầu óc không tốt lắm nhưng được cái ngây thơ, trong sáng. Dần dà, người đọc sẽ thấy đây là con thỏ ăn thịt người. Để sống vô tư và thiên chân vô tà như thế, bà ta giẫm lên công sức của cha mẹ ruột, anh em ruột, con trai ruột. Bà ta có biết không? Ồ, biết chứ, biết rõ nên với mỗi người bà ta lại có một kiểu khóc lóc riêng khiến họ mềm lòng. Bản thân ích kỷ, vô dụng, nhưng lại đố kỵ với con dâu, tới nỗi nguyền rủa nàng và ước gì Tuyên gia quay trở lại thời nàng chưa vào cửa dù điều này đồng nghĩa với việc cả nhà chết hết. Bà ta đến khi chết vẫn chẳng biết mình sai ở đâu. Kể cũng đáng thương hại, chẳng ai nhỏ một giọt nước mắt tiếc thương cho cái chết của bà ta. Xin mượn câu trích từ Trần Mỗ (tác giả Hỏa Phụng Liêu Nguyên) để kết luận về cặp vợ chồng trên: Trời sinh một cặp cẩu nam nữ.  Tuyên Trọng An đen đủi khi được sinh ra bởi hai con người này. Nhưng hắn may mắn được nhà ngoại đùm bọc, được ngoại tổ phụ hết lòng giúp đỡ, chứ không hắn chẳng sống nổi đến ngày đủ trưởng thành để chèo chống Hầu phủ. Hắn đã làm rất nhiều chuyện tàn nhẫn mà trong số đó, hắn nghĩ chuyện tàn nhẫn nhất chính là cưới Hứa Song Uyển. Vì hắn mà nàng mới bị lôi vào mớ bòng bong của Hầu phủ, mới bị hao tổn tinh thần. Có lẽ hắn cũng được di truyền sự ích kỷ từ cha mẹ, vì dù hắn biết đây là quyết định nhẫn tâm nhưng lại là quyết định mà hắn chẳng thể hối hận. Lần đầu tiên, hắn không cô độc mà có người kề vai sát cánh, đứng ở hậu phương bảo vệ hắn. Lần đầu tiên, hắn có thể trút bỏ vẻ cứng cỏi để gục xuống thừa nhận, “Uyển Uyển, ta đau lắm.” Lần đầu tiên, có người cho hắn một gia đình đích thực với những thành viên một lòng suy nghĩ vì hắn. Tay Tuyên Trọng An lạnh lắm. Lạnh tới mức dù nó đã tắm trong biển máu cũng chẳng ấm lên nổi. Nhưng hắn nguyện dùng đôi tay này để nắm lấy tay nàng, một đời một kiếp mãi mãi không tách rời.  Nếu bạn tìm một câu chuyện sủng ngọt, ấm áp thì “Quy Đức Hầu phủ” không dành cho bạn. Ai quen với tác giả Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu sẽ biết bầu không khí của truyện thường nặng nề và nhân vật hay hành động theo chuẩn mực thời xưa. Tức nghĩa, Tuyên Trọng An có yêu Hứa Song Uyển tới đâu cũng sẽ chẳng bao giờ thành thê nô. Hắn vẫn là trời của nàng, lời hắn nói vẫn thường là quyết định cuối cùng. Nhưng một đặc điểm khác của tác giả mà mình nhận thấy chính là: Nam chính có thể làm trời của nữ chính nhưng nữ chính sẽ là mạng của nam chính, là người họ muốn khảm vào cốt nhục, là bóng hình cuối cùng họ muốn nhìn thấy trước lúc nhắm mắt xuôi tay. Tuyên Trọng An yêu Hứa Song Uyển theo cách mà nếu mất nàng thì hắn chẳng còn gì, bất chấp xung quanh vẫn có con cái, đệ đệ, cùng những bằng hữu hết lòng vì hắn.  Cả đời Tuyên Trọng An sống vì Hầu phủ. Lần duy nhất hắn lựa chọn sống cho mình là cái đêm hắn vào nằm trong quan tài của thê tử, cầm tay nàng nhắm mắt ngủ, một giấc ngủ kéo dài đến vĩnh hằng. *** Hứa Song Uyển cười yếu ớt với nàng ta rồi tới bên cạnh. Hứa Song Đễ cười tủm tỉm nhìn nàng ngồi xuống. Nàng ta thầm nghĩ không biết muội muội trầm ổn hay thật sự lạnh lùng mà dưới tình cảnh này vẫn cười được. Biết đâu nàng cũng nguyện ý gả cho con ma bệnh kia. Phủ Quy Đức Hầu tuy xuống dốc nhưng vị trưởng công tử kia lại sở hữu dung mạo thuộc hàng thượng đẳng; nếu có thích chắc là vì vẻ bề ngoài này. Hồi trước khi các nàng bàn tán phủ Quy Đức Hầu, muội muội không hề tham gia. Nghĩ đến đây, Hứa Song Đễ cảm thấy đã nắm bắt được tâm tư muội muội, nàng ta càng cười tươi roi rói. Muốn nàng gả thì nàng gả, không náo loạn cũng chẳng rơi nước mắt, hóa ra vì có người trong lòng. Yêu thì uống nước cũng no bụng, chỉ hy vọng về sau nàng không hối hận. Hứa Song Uyển vừa ngồi xuống, Hứa Tằng thị liền nhẹ nhàng hỏi nàng chuẩn bị tới đâu rồi. Vì chuyện xuất giá của nhị nữ nhi mà những ngày này bà hao tổn tinh thần, thần sắc pha chút mệt mỏi, giọng nói cũng nhỏ hơn. Hứa Song Uyển nhìn bà một cái nhưng khác với trước kia, nàng không đứng sau mẫu thân bóp vai đấm lưng mà chỉ ngắn gọn trả lời là đã chuẩn bị chu đáo. Hai hôm nữa nàng xuất giá, Long Thúy Viện cũng nên giăng đèn kết hoa. Có điều tới tận hôm nay vẫn chưa thấy ai mang đồ đến. Nàng vốn nghĩ đi nhắc song thấy thần sắc mẫu thân nhợt nhạt thì lại thôi. Sáng mai nàng sẽ để Thải Hà nói với lão quản gia cho người đưa đồ tới. Lão quản gia là người của tổ phụ, trước giờ mối quan hệ giữa ông ấy với nàng rất tốt, cũng cho nàng chút thể diện. Dù Hứa phủ không muốn một khí tử như nàng thì dựa vào cách làm người của lão quản gia là vẫn sẽ giúp nàng một phen. Lần này huynh trưởng xảy ra chuyện, tổ phụ cùng phụ thân tranh đấu bên ngoài, mẫu thân ở trong phủ cũng bất ổn. Vì huynh trưởng mà gia sản chung tốn không ít bạc, thêm hôn sự của nàng cũng cần tiêu pha, thành thử Hứa phủ đã chi ra rất nhiều bạc. Nhưng tất cả đều dồn cho đại phòng. Các thẩm thẩm đều là người soi mói, mẫu thân nếu quản lý kém thì có thể phải từ bỏ quyền quản gia, nên bà sao có thể không căng thẳng và tiều tụy? Tuy nhiên, hiện tại Hứa Song Uyển không có lập trường tháo gỡ khó khăn thay mẫu thân, để tránh phiền toái bà mấy ngày còn lại này. Hứa Tằng thị không biết suy nghĩ trong lòng nữ nhi, bà hỏi han một chút rồi vui mừng bảo, “Gọi con qua là vì tỷ tỷ tặng con rất nhiều đồ, con nhìn xem.” Hứa Song Đễ mang về kha khá đồ cho Hứa Song Uyển; mười xấp vải tơ lụa thượng đẳng, hai bộ đồ trang sức, và năm trăm lượng bạc. Hạ nhân lần lượt dâng đồ đến trước mặt Hứa Song Uyển. Hứa Song Uyển đứng dậy hành lễ với tỷ tỷ hai lần, liên tục nói lời cảm tạ. Hứa Song Đễ thấy nàng cung kính khiêm tốn, lại bắt gặp khuôn mặt lạnh băng của tẩu tử, nụ cười trên mặt nàng ta càng chói mắt hơn.  Hứa Tằng thị cũng rất phấn khích. Trưởng nữ cho thêm muội muội không ít tư trang; có thể cầm nhiều đồ về nhà mẹ đẻ như vậy chứng tỏ địa vị chẳng tầm thường ở nhà chồng. Hứa Tần thị thấy vẻ mặt vui mừng của bà bà, đợi người vừa lui xuống bèn cười một tiếng, “Đây là vải từ tiệm của đại muội muội à?” Nàng ta nhìn nhị muội muội rồi trào phúng nói tiếp, “Không biết nhị muội muội xuất giá thì mẫu thân cho muội mấy cửa hàng? Ta nhớ hồi đại muội muội xuất giá trong tay nắm giữ hai thôn trang cùng ba cửa hàng, đúng là không gì sánh được.” Một cái cũng không có. Thứ đáng giá thật sự là thứ có thể đẻ ra tiền thì đều không có. Hứa Song Uyển mơ hồ đoán được tâm tư phụ mẫu nhưng vẫn luôn giữ im lặng. Nàng biết hiện giờ tẩu tử nhắc tới là vì muốn mượn đề tài này để trút giận. Lúc trước gặp tình huống đối chọi gay gắt, nàng thường nói vài lời trung lập để giảng hòa. Nhưng giờ sự tình rơi trên đầu nàng, mà mẫu thân từng bảo rằng mong nàng đừng quá thân cận nhà mẹ đẻ nên nàng không tiện mở lời, chỉ trầm tư cúi đầu. Thấy thứ nữ hay cười duyên dáng trầm mặc không nói, Hứa Tằng thị cũng biết chẳng thể trông chờ nàng mở miệng bèn nhìn về phía trưởng nữ. Qủa thật Hứa Song Đễ đúng lúc cất tiếng song lại không phải nói với Hứa Tần thị. Nàng ta cười nhạt với Hứa Du Lương, “Đại ca, hỉ sự của nhị muội muội đã tới, ca ca cũng sắp nhậm chức, ta chờ ngày ca ca tiền đồ phát triển như vũ bão.” ... Mời các bạn đón đọc Quy Đức Hầu Phủ của tác giả Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hồ Ly Biết Yêu
Diệp Lạc Vô Tâm là nữ tác giả tiểu thuyết văn học Trung Quốc hiếm hoi có số lượng sách lớn phát hành tại Việt Nam. Toàn bộ sách của chị đều được mua bản quyền xuất bản, trong đó có những cuốn đã vô cùng được độc giả trẻ yêu thích như Yêu là thế, Mãi mãi là bao xa, Nụ hôn của Sói... Đáp lại tình cảm của độc giả Việt, nữ tác giả của những câu chuyện tình đã có chuyến thăm Việt Nam và giao lưu với bạn đọc yêu quý mình tại Hà Nội và TP.HCM vào năm 2015. Tác giả Diệp Lạc Vô Tâm trong buổi giao lưu với bạn đọc Việt Nam năm 2015. Không những thế, tác phẩm của chị còn xuất bản tại Việt Nam trước cả khi sách gốc phiên bản tiếng Trung được phát hành, điển hình như Động phòng hoa chúc cách vách. Hiện, nữ nhà văn đã xuất bản 13 cuốn sách tại Việt Nam và cuốn sách thứ 14 cũng chuẩn bị ra mắt độc giả trong Hội sách TP.HCM vào tháng 3 tới đây. Đó là tác phẩm mới nhất Hồ ly biết yêu. Cuốn sách là câu chuyện tình đầy sóng gió của một vị thần tiên trên Thiên đình với một nàng hồ ly nhỏ đã tu thành tinh. Một người trên trời, một người dưới đất, người này là thần tiên, người kia lại là yêu ma, hai nhân vật trong cả thiên mệnh bao la, đáng lẽ sẽ chẳng thể nào gặp nhau, ấy vậy mà lại yêu nhau. Sự gặp gỡ của họ cũng chỉ là tình cờ, khi nàng tiểu yêu không muốn hại người lại bị ép đến đường cùng phải xuống tìm người phàm mà hút linh khí, đúng lúc ấy gặp một chàng thư sinh giả bộ yếu đuối ngây ngô, ai biết được đó lại là một vị thần tiên thoát tục hóa thành. Đặt nhân vật của mình vào những mâu thuẫn ngay từ xuất phát điểm của câu chuyện, Diệp Lạc Vô Tâm dễ dàng lôi kéo được sự chú ý của bạn đọc. Có lẽ tình yêu càng tồn tại nhiều mâu thuẫn sẽ càng được chứng minh nhiều hơn, mà những tình yêu sâu đậm lại càng khiến người ta ao ước và ngưỡng mộ chăng? Hồ ly biết yêu là tác phẩm mới nhất của Diệp Lạc Vô Tâm và được phát hành ở Việt Nam trước khi ra mắt tại Trung Quốc. Mùa thu năm trước, Diệp Lạc Vô Tâm bất ngờ trở lại với độc giả Việt cùng tác phẩm Yêu là thế sau liền 2 năm không ra tác phẩm mới. Đặc biệt, đây được coi là cuốn "hồi ký tình yêu 10 năm hạnh phúc" của chính nữ tác giả với những mẩu chuyện nhỏ về tình yêu của Diệp Lạc Vô Tâm từ năm 18 tuổi cho đến tận khi 28 tuổi. Trong suốt những tháng ngày thanh xuân của cô gái có biệt danh "Tâm Tâm Mơ Hồ", đã có sự tồn tại của một chàng trai đặc biệt. Người đó đầu tiên là bạn cùng lớp, sau này đã trở thành "bạn cùng nhà" và nay chính là chồng của cô. Tác phẩm được phát hành tại Việt Nam với khoảng 10.000 bản từ tháng 10/2017 nhưng đến tháng 2 này đã được tải bản. Cũng trong tháng 3 này, cuốn sách lần đầu được ra mắt tại Trung Quốc trong một phiên bản được thiết kế đẹp mắt. Yêu là thế giống như cuốn hồi ký 10 năm hạnh phúc của chính Diệp Lạc Vô Tâm. Ngoài ra, 3 tác phẩm nổi bật của Diệp Lạc Vô Tâm cũng đã ký hợp đồng chuyển thể điện ảnh. Đầu tiên sẽ là Sự cám dỗ cuối cùng - câu chuyện hiếm hoi viết về thế giới showbiz và quyền lực trong số 13 tác phẩm của nữ tác giả họ Diệp. Cặp đôi nhân vật chính của cuốn sách là Giản Nhu và Trịnh Vĩ yêu nhau từ khi còn rất trẻ nhưng quyền lực và gia thế đã chia rẽ mối tình đẹp ấy suốt 5 năm trời cho đến khi họ gặp lại một lần nữa... Ứng cử viên cho vai nam chính mạnh mẽ nhưng có phần gia trưởng này chính là 2 soái ca Chung Hán Lương và Lâm Canh Tân. Phim dự kiến được bấm máy vào tháng 4 tới đây. Ngoài ra, Mãi mãi là bao xa - cuốn sách nổi tiếng nhất của Diệp Lạc Vô Tâm dự tính được bấm máy muộn nhất là mùa Xuân năm sau. Tương tự, câu chuyện về chàng quân nhân Diệp Chính Thần của Động phòng hoa chúc cách vách cũng chưa có thông tin chính thức về diễn viên cũng như lịch quay. *** Gặp gỡ, chính là duyên phận… Biệt ly, chính là số mệnh… Trên đời, có những thứ ngay từ lúc sinh ra đã chịu sự sắp đặt ấy, không có cách nào thoát khỏi. Giống như nàng, tiểu hồ ly Mộ Vân. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, số kiếp của mình có một ngày lại có thể khiến cho cả tam giới là tiên giới, ma giới và phàm trần đảo điên đến mức ấy. Nàng chỉ là một con tiểu hồ ly đáng thương, ngay cả mẹ cũng bị thợ săn giết chết. Nàng không có nơi nương tựa, chỉ có thể đi theo một “chị em tốt” là Tiểu Mai, cùng tu luyện để giữ gìn mạng sống. Cuối cùng cũng vượt qua được 300 năm… Giống như Tiểu Mai vẫn hay mắng nàng vậy, nàng vốn là một tiểu hồ ly, đã mang tiếng là yêu tinh chuyên dụ dỗ đàn ông thì phải làm cho đàng hoàng một chút, nếu không thì thật là phí hoài nhan sắc. Thế nên, sau khi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Tiểu Vân cũng bắt đầu học theo Tiểu Mai, tìm đến những nơi hoang vu hẻo lánh, chờ con mồi. Chờ mãi chờ mãi, đến khi nàng đã sắp bỏ cuộc thì cuối cùng cũng có một nam nhân xuất hiện. Đáng tiếc thay, Tiểu Vân lần đầu xuất trận lại gặp phải đối thủ quá khó nhằn, nói giông nói dài cả buổi, đủ các loại chuyện buồn nôn như õng ẹo, giả vờ đáng thương nàng cũng làm rồi, vậy mà nam nhân kia mặt không hề biến sắc, tâm không chút dao động. Đã vậy còn chỉ ngược lại nàng cách quyến rũ đàn ông như thế nào mới hiệu quả. Tiểu Vân mờ mờ mịt mịt nghiêm túc tiếp thu. Lại còn rất nghĩa khí tuyên bố, sẽ tha cho hắn. Nàng không hề biết rằng, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của mình đã khiến nam nhân kia một khắc in sâu. Những ngày tiếp theo đó, Tiểu Vân rất chăm chỉ tìm kiếm con mồi, cũng rất ngoan ngoãn làm theo lời nam nhân kia đã chỉ dẫn, nhưng không hiểu tại sao người để “ăn” thì không gặp được, người đã hứa không “ăn” thì cứ gặp mãi. Cuối cùng, Tiểu Vân đành đầu hàng số phận, không tìm nữa, dứt khoát làm bạn với nam nhân kia. Như thế có khi còn vui hơn. Lúc này, nàng mới biết, chàng ấy tên Hiên. Là một chàng trai vô cùng khôi ngô tuấn tú, cả người luôn toát ra một khí chất không gì có thể lấn át được. Có lẽ cũng chính vì cảm giác an toàn như vậy, mà Tiểu Vân không ngại ngùng kể hết với chàng cuộc đời của mình. Bắt đầu từ nỗi sợ hãi đối với thợ săn, cho đến quá trình tu luyện 300 năm mà vẫn chưa từng sát hại một linh hồn nào. Đến cuối cùng chính là, hôn sự với Ma Vương của Ma Vực. Hiên chỉ yên lặng lắng nghe, không nói gì, cũng không hề tỏ ra đồng cảm hay thương hại cho nàng. Chàng chỉ lặng lẽ, bầu bạn với nàng, thỏa mãn những mong ước trẻ con của nàng, một cách thầm lặng. Cứ như vậy, họ cùng trải qua những ngày vui vẻ, cho đến khi…. không còn vui được nữa. Ma Vương không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, lệnh cho hai cận thần thân tín của mình là Tả hộ pháp Dạ Mị và Hữu hộ pháp Minh Hồn đến bắt nàng về. Lúc còn tự do, Tiểu Vân chỉ cảm thấy đây vốn là số mệnh của mình, chẳng qua chỉ là muốn nó đến muộn một chút. Làm Bát phu nhân của Ma Vương, có thể sung sướng được bao lâu chứ? Nàng chưa từng nghĩ đến, trước kia không có lý do để từ chối thì nàng vốn đã không bằng lòng, bây giờ ý nghĩ cự tuyệt còn lớn hơn gấp bội. Nàng chưa từng nghĩ đến, nàng như vậy lại thường nghĩ đến Hiên, muốn nói chuyện cùng chàng, muốn chơi cùng chàng. Nàng chưa từng nghĩ đến, nàng… hình như đã yêu Hiên mất rồi. Nhưng vậy thì sao chứ? Chưa nói đến, nàng chỉ là một tiểu hồ ly nhỏ bé, so với sức mạnh của Ma Vương thì không có cách nào chống đỡ. Còn Hiên kia? Chàng đối với nàng, dường như không có chút tình cảm nào cả. Chỉ hờ hững và lạnh nhạt đứng đó nhìn nàng, từng bước đi vào ma vực. Tiểu Vân cũng từng trách Hiên, cũng từng từ bỏ hy vọng, nhưng khi nàng vô tình bị cuốn vào ân oán ngàn đời giữa thiên giới và ma giới, nàng mới dần phát hiện ra sự thật về Hiên. Không phải chàng lạnh nhạt, không phải chàng dửng dưng, mà bởi vì chàng, vận mệnh của bản thân còn không được nắm giữ, làm sao có thể cùng với Tiểu Vân nàng bên nhau? Bởi vì Hiên, vốn là Ngọc Thanh Chân Vương, là người con duy nhất của Ngọc Đế và Vương Mẫu, mang trong mình trách nhiệm của tam giới. Chàng chính là vầng thái dương, chiếu sáng vạn vật, mang lại sự ấm áp cho toàn thể chúng sinh. Cũng bởi vì thân phận của chàng như vậy, sống trên thiên giới nghìn năm, đã quen nhìn mọi vật mọi việc một cách hờ hững, chàng đã không nhận ra, tiểu hồ ly thuần khiết đáng yêu đó từ lúc nào đã chiếm trọn trái tim mình, không cách nào thoát khỏi được nữa. Đã rất nhiều lần, chàng nói với Tiểu Vân, họ vốn không thể nào ở bên nhau. Đã rất nhiều lần, chàng tìm mọi cách để Tiểu Vân từ bỏ hy vọng. Nhưng mỗi lần nàng ấy gặp nguy hiểm, mỗi lần nàng ấy lẻ loi và đơn độc, chàng lại không có cách gì bỏ mặc. Tiên giới, ma giới có thể nắm giữ tất cả vận mệnh trong trời đất, thứ duy nhất không thể nắm giữ, chính là tình yêu. Không ai có thể hiểu được, hồ ly nhỏ bé, dù biết rằng có thể bị thiêu rụi cũng dùng hết tất cả sức lực ôm lấy mặt trời. Không ai có thể hiểu được, mặt trời chói sáng trên cao kia, dù biết rằng có thể mất đi tất cả, phải sống trong sự u ám ngàn đời, cũng muốn ở bên cạnh tiểu hồ ly. Tình yêu của Hiên và Tiểu Vân, giống như một quả cầu gai, càng ôm càng đau, càng siết chặt càng rỉ máu. Nhưng họ vẫn bất chấp tất cả, cho dù thịt nát xương tan, hồn xiêu phách tán, cũng muốn chết bên nhau. “Tiểu Vân, khi nàng cảm thấy mình không có gì cả, nàng nhất định phải nhớ, ánh mặt trời là thuộc về nàng, vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình nàng mà thôi.” Một tình yêu như vậy, liệu có thể cảm động được trời đất không? Cho dù Hiên từ bỏ thiên giới, chỉ bằng lòng sống cuộc sống vô dục vô cầu với nàng, thì Ma vương cũng đâu chịu buông tha. Thực ra, trong mắt của Tiểu Vân, Ma Vương cũng không phải là người xấu, bởi vì y chưa bao giờ hại nàng, còn cam tâm chờ đợi ngày nàng hoàn toàn tình nguyện ở bên y. Chỉ có điều, không yêu chính là không yêu. Dù cho y thâm tình đến mấy, y tốt với nàng đến mấy, nàng cũng không thể trao trái tim mình cho y được. Chỉ có thể trách trời cao, đã để Hiên của nàng xuất hiện. Nàng cũng không biết vì sao lại yêu Hiên đến như vậy, nàng chỉ biết rằng, đã có lúc: “Trên con đường dài xa lạ, một mình ta ngốc nghếch đứng đó, giống như ta đang mờ mịt sống trong vận mệnh không có chút ý nghĩa nào của mình. Khoảnh khắc đó, chàng đã cầm lấy tay ta và nói: “Đi thôi!”” Chỉ có hai chữ này, đã cho Tiểu Vân nàng một sức mạnh kiên cường, một lòng can đảm vượt trên tất cả, dũng cảm yêu con người duy nhất trên thế gian này, người mà nàng không nên yêu. Đã rất nhiều lần, vì sự an nguy của nàng, vì mạng sống của nàng, Hiên đã dối lòng mình, hết lần này đến lần khác đẩy nàng ra xa. Nhưng cuối cùng, nàng giống như một cách chim không biết mỏi, đẩy đi càng xa, quay về càng nhanh. Hiên đã hết cách, chỉ đành ôm nàng vào lòng, dùng mọi cách có thể, bảo vệ nàng khỏi sự trừng phạt của cả hai giới. Luật trời đã định, làm trái thì phải gánh chịu hậu quả. Vì tình yêu kiên định của một tiểu hồ ly, Hiên một mình chống chọi tất cả khổ sở, đau đớn. Chàng bằng lòng từ bỏ tất cả sự cao quý của thần tiên, chấp thuận xuống ma giới, chỉ cần được ở bên Tiểu Vân. Hai người lại có những tháng ngày vui vẻ, chỉ không biết khi nào sẽ kết thúc mà thôi. “Chẳng phải nàng muốn ăn lưỡi của ta sao? Bây giờ dù nàng muốn linh hồn hay là nguyên thần của ta thì đều có thể dễ dàng giành được…” May mắn thay, thân phận có thể thay đổi, nhưng khí chất thì không. Cho dù là ở ma giới, Hiên cũng đường đường chính chính bước lên ngai vàng, làm một Ma vương vô cùng quyền lực. Chàng tiếp nhận vị trí, giải thoát linh hồn của Ma vương tiền nhiệm, hướng toàn bộ sinh linh của ma giới đi vào chính đạo. Dưới sự cai quản của chàng, rất nhiều chuyện đã tìm thấy lối thoát, trong đó có cả tình cảm khác lạ của Dạ Mị và Minh Hồn. Mặc dù là hai nam nhân dưới một người trên vạn người, cũng không tránh khỏi sự mơ hồ trong tình cảm. Trải qua mấy trăm năm hết quan tâm lại đối đầu, cuối cùng cũng có thể tự giải mã vị trí của đối phương trong lòng mình. Kết quả, bằng năng lực của mình, chàng đã khiến cho tam giới sau rất nhiều kiếp nạn, cuối cùng cũng yên bình. Và ngay cả tình yêu của tiểu hồ ly đáng yêu kia nữa, cũng được chấp nhận. Những tưởng mọi việc đã có kết thúc êm đẹp, ấy thế mà vấn đề mới lại nảy sinh. Khi hồ ly Tiểu Vân pháp lực 300 năm mang thai của vị thần tiên tu luyện 3000 năm, hai người lại lần nữa đứng trước bờ vực của sự ly biệt. Tiểu Vân cố chấp muốn giữ lại sinh linh nhỏ bé này, nhưng Hiên lại không đồng ý. Chàng không đành lòng nhìn thấy người mình yêu thương nhất ngày ngày sống trong sự đau đớn, dày vò. Pháp lực của đứa bé quá mạnh, thân thể của nàng sẽ không chịu đựng nổi. Bằng một giải pháp đau lòng đến tột độ, Hiên đã quyết định lừa Tiểu Vân, bỏ đi đứa bé. Cách làm này của Hiên đã khiến cả hai không còn có thể vui vẻ bên nhau được nữa. Tiểu Vân hận chàng, nhưng cũng không bằng chàng hận chính mình. Nhưng cũng may, trời cao có mắt. Cho dù chàng bây giờ là Vương của ma giới, thì vĩnh viễn vẫn là con trai của Ngọc đế. Cho nên cuối cùng, tất cả những phẫn hận, nợ cũ tình mới, trong một sự nỗ lực của tất cả, đã kết thúc một cách trọn vẹn. “Hồ ly biết yêu”, yêu một lần, là yêu cả một đời. Yêu một người, là yêu bằng cả sinh mệnh. ----------- " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Lâm Tần - fb//ReviewNgonTinh0105
Chân Trời Góc Bể - Diệp Lạc Vô Tâm
Tình yêu, một từ đẹp như mơ, chủ đề vĩnh hằng bất biến. Là mơ ước trong lòng mỗi người. Những lời thề chân trời góc bể, những lời hẹn biển cạn đá mòn. Cặp tình nhân nào cũng từng thề hẹn, nhưng có mấy ai đi trọn con đường. Thật ra không phải yêu chưa tới, không phải tình chưa sâu, mà do họ chưa đủ vững lòng trước hiện thực nghiệt ngã! Khi phải lựa chon, họ lựa chọn từ bỏ … Bốn năm trước, quá khứ hạnh phúc của Diêu Băng Vũ đã kết thúc vào năm cô hai mươi mốt tuổi, kết thúc vào ngày cô tự tay đẩy Trần Lăng – người con trai cô yêu thương nhất về bên người con gái khác. Là ngốc nghếch, hay dại dột? Cô không hối hận. Khi chứng kiến anh giãy giụa giữa tình yêu và tình thân mà gục ngã, cô đã lựa chọn buông tay. Bốn năm sau, bà mẹ đơn thân vì đứa con gái nhỏ mà nhẫn nhịn trong một công việc nhiều cám dỗ: nghề thư ký. Bốn năm đi làm mười sáu lần đổi việc, những tưởng công việc mới có thể cho cô sự bình yên, nhưng trái tim Diêu Băng Vũ lại nổi lên nhiều sóng gió bởi ông chủ mới Lâm Quân Dật thật giống với Trần Lăng. Cô không cách nào thôi tìm kiếm bóng hình củaTrần Lăng trên con người Lâm Quân Dật, dẫu tính cách anh ta luôn nằm ngoài tầm hiểu biết của cô, lúc lạnh lùng lúc dịu dàng, lúc tàn nhẫn lúc thương tiếc, và ánh mắt thâm sâu thỉnh thoảng vẫn nhìn cô mang nhiều ẩn ý. Có rất nhiều ngã rẽ trên một con đường, có rất nhiều lựa chọn trong cả cuộc đời, và đâu sẽ là con đường mà Diêu Băng Vũ lựa chọn? *** Tám giờ sáng, theo thông lệ tôi vào phòng làm việc của Lâm Quân Dật, báo cáo lịch làm việc trong ngày. Đầu tiên tôi để tập tài liệu trong tay xuống bàn, nghiêm túc nhìn vào laptop đọc: “Lâm tiên sinh, chín giờ đến mười giờ sáng là cuộc họp thông lệ hằng tuần của công ty, dự thảo nội dung cuộc họp tôi đã chuẩn bị xong.” Tôi cầm tờ giấy đánh máy đặt trước mặt anh, tiếp tục: “Ba giờ chiều nay anh gặp tổng giám đốc công ty Kiến trúc Hoa Long ở phòng khách bàn về vấn đề mời thầu, đây là tư liệu anh cần. Sáu giờ ăn tối với tổng giám đốc công ty Vật liêu xây dựng Thiệu Vũ tại Xinxin Hall, số 1921 thương lượng về giá thép.” Báo cáo xong, tôi chỉ vào hai tập tài liệu trên bàn, nói với Lâm Quân Dật: “Đây là giấy tờ anh cần ký, đây là mấy kiến nghị và quy hoạch phát triển công ty của giám đốc Ngô. Xin hỏi tổng giám đốc cần gì nữa không ?” Anh nghĩ một lát, nghiêm túc nói: “Từ mười hai giờ đến ba giờ trưa, cô sắp xếp giúp, tôi muốn mời vợ tôi ăn cơm. Tiện thể giúp tôi thông báo với cô ấy buổi tối không cần bố trí việc khác, tôi muốn đưa cô ấy đi dự tiệc.” Tôi không nhịn được cười: “Rõ, tôi sẽ thu xếp. Lâm tiên sinh, tôi muốn tiên sinh xác nhận một chút, tiên sinh chỉ có một cô vợ chứ?” Anh nhìn tôi, cố nhịn cười: “Tạm thời chỉ có một. Cô yên tâm, khi có vợ hai tôi sẽ thông báo trước để cô khỏi thấy đột ngột.” Thấy tôi trừng mắt, anh vội nói: “Nhưng để cô sắp xếp lịch làm việc cho tôi như thế, e là nửa cơ hội hẹn hò với vợ hai, tôi cũng không có.” “Thật không ? Tiên sinh sẽ có ngay thôi.” ... Mời các bạn đón đọc Chân Trời Góc Bể của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Không Kịp Nói Yêu Em tiền truyện: Sương Mù Vây Thành - Phỉ Ngã Tư Tồn
Tiền truyện của Không kịp nói yêu em. Phỉ Ngã Tư Tồn dẫn đầu của các bộ tiểu thuyết Chiến ái, gặt hái một cách chấn động thành công Yêu hận tình thù tuyệt diễm kinh tế không ngừng nối tiếp Giết em cướp vợ, quân phiệt hỗn chiến Một câu chuyện tình yêu trong sáng ẩn sau những quyền mưu kinh thế, quốc hận gia cừu *** Văn án Gặp gỡ tình cờ Anh hùng mỹ nhân, khói lửa loạn thế, giang sơn như họa 3000 dặm Một thời hào kiệt, trải qua tình thù của gia quốc, quay đầu lại một lần nữa, bóng đêm đã tràn ngập Một nữ sinh bị kiềm cố trong danh phận Tam thiếu phu nhân Một người thuộc anh em nhà họ Dịch vì tranh đoạt địa vị mà tàn sát lẫn nhau Một lưu học sinh Trung quốc đang học trong trường sĩ quan lục quân Nhật Bản Một cô gái phong trần xinh đẹp nhưng lạnh lùng Đại quân phiệt cắt cứ một phương ... Một câu chuyện bao gồm đuổi bắt và cứu viện bình thường, lại có thể đem toàn bộ bọn họ kết nối lại cùng nhau Bọn họ ai cũng mang trong mình những mục đích không giống nhau, lại gom lại ở cùng với nhau Người biết che giấu ở dưới 'lớp mặt nạ', cất giấu dục vọng cùng thân phận chân thực không thể cho bất kì ai biết Trộm cắp, ám sát, hiếp bức, tất cả các thủ đoạn, ở sau nó chính là thế lực khắp nơi, tựa như một trận đấu cờ không tin tưởng đối phương, chính là sự tranh đoạt tài phú lợi ích. Mà âm mưu to lớn kia tựa như một cái lưới, từ lâu một cách lặng lẽ âm thầm mà thiết lập chung quanh bọn họ Ở thời đại mà sương mù vây quanh các tường thành, trước mặt quyền thế giang sơn, liệu có còn tồn tại phần tình cảm yêu thương nhỏ bé nào? ~~~ Mai_kari ~~~ Truyện này nó ngắn lắm luôn, cỡ 26 chương chính văn + 1 cái phiên ngoại à. Đoán thử xem trong cái đống nhân vật trên bạn Nam đóng vai nào nè ~~~ Tần Tang là nữ chính Dịch Liên Khải là nam chính Hai người họ là vợ chồng, nhưng cái CP vợ chồng này nó ngược dã man rợ >~
Thứ Nữ Sủng Phi - Nhất Tiểu Bình Cái
Truyện Thứ Nữ Sủng Phi của tác giả Nhất Tiểu Bình Cái. Là một tác phẩm rất hay được rất nhiều bạn đọc yêu thích, thuộc thể loại xuyên không. Câu chuyện nói về cuộc sống trong hoàng cung. Tác giả rất thành công khi viết về thể loại truyện này! Hiện truyện đã full và có file prc dành cho thiết bị di dộng. Nội dung truyện xoay quanh Phong Thành Vũ và Lý Viên. Mỗi người mỗi tài năng, mỗi hoàn cảnh khác nhau. Phong Thành Vũ: mục tiêu sống chính là  trở thành “Thiên cổ minh quân”, tất cả tính cách cùng tố chất đặc biệt đếu phù hợp là một vị hoàng đế tốt, nhưng mà ngồi trên ngôi vị. *** Đây là bộ truyện tôi đọc lại nhiều nhất trong suốt 8 năm đọc ngôn tình. Những lúc mệt mỏi hay tư tưởng có chút không thông lại mang ra đọc. Không phải vì nó quá xuất sắc, mà bởi nó nhẹ nhàng, thanh mát như chén chè sen đường phèn giải nhiệt mùa hè. Phong Thành Vũ là một vị vua tốt, lý tưởng của đời hắn là trở thành đấng minh quân lưu danh sử sách. Thế nhưng rất phiền não, rất đau lòng là hắn không có con trai. Lý Viên, thứ nữ trong nhà họ hàng xa của Lý Thông phán ngũ phẩm Ung Châu, bởi vì dịu ngoan mà được mẹ cả chọn đi cùng đích tỷ vào cung làm tú nữ. Ấn tượng ban đầu của Lý Viên với Phong Thành Vũ rất tệ. Nàng nói với Cẩm Tú rằng: “Ta hiện tại không phải giống như là cây chuối tây bị mưa đánh hay đóa hoa bị gió thổi tàn sao?” sau lần đầu thị tẩm. Nàng chán ghét hắn thô bạo, nàng ngại hắn... khụ khụ... kỹ thuật không tốt ????????. Với Phong Thành Vũ, Lý Viên có bộ dạng châu tròn ngọc sáng, hơi giống con mèo nhỏ ngày trước hắn từng nuôi, làn da nàng lại vô cùng mịn màng nên hắn có vài phần yêu thích. Chỉ vậy mà thôi. Nhưng rồi hắn lại để ý nàng lúc nào không hay. Có lẽ là lúc nàng niệm ra kinh người bài thơ nàng "sáng tác" trong vườn đào khiến hắn phải thốt lên: "Lý Dung hoa thật tài tình." Thơ rằng: "Nhất phiến nhị phiến tam phiến tứ phiến Ngũ phiến lục phiến thất phiến bát phiến Cửu phiến thập phiến thập nhất phiến Thập nhị phiến thập tam phiến thập tứ phiến Thập ngũ phiến thập lục phiến thập thất phiến ...Rất nhiều rất nhiều rất nhiều phiến." (trình độ cao siêu chẳng cần dịch nghĩa ????????) Hay lúc nàng trèo cây liễu xem trứng chim tước rồi lại không dám chạm vào vì sợ dính hơi người, chim mẹ sẽ thả nó từ trên cây xuống. Lại vì lưu một chút "kỷ niệm" mà bẻ cành liễu, tưởng tượng mình là nữ hiệp giang hồ ra đủ loại tuyệt thế võ công, để rồi chiêu kết thúc quất hẳn một roi lên mặt hoàng đế bệ hạ. Ấy vậy mà Phong Thành Vũ chỉ cấm túc nàng một tháng. Lý Viên từ chỗ ghét hắn háo sắc, hận hắn làm đau nàng, lại suýt nữa bóp chết nàng; nhưng rồi nàng nhận ra, ở cái thời đại nam tôn nữ ti này, thì Phong Thành Vũ đã đối tốt với nàng lắm rồi. Ngôi vị hoàng đế của Phong Thành Vũ nhìn như chắc chắn nhưng lại căn cơ không vững. Thái hậu và nhà mẹ đẻ của bà luôn rình rập ngôi vị kia. Phong Thành Vũ trúng ám toán, Lý Viên nhắm mắt làm liều cứu hắn một mạng. Hắn ôm nàng hứa hẹn: "Chỉ cần ngươi không thay đổi, trẫm chắc chắn sẽ bảo hộ ngươi chu toàn cả đời." Đối với một đế vương như hắn, cả đời là trịnh trọng cỡ nào kia chứ? Điều tôi thích ở nam chính Phong Thành Vũ là ý chí kiên định của hắn, kiên định làm vị vua tốt, kiên định dẹp ngoại thích, kiên định bảo vệ Lý Viên và kiên định làm người cha tốt. Hắn là người thông minh, lại để ý một nữ nhân với hai chữ thông minh cả đời không có duyên phận ????????. Nữ chính Lý Viên với tính cách đôi chút vụng về lại làm hắn thoải mái dễ chịu. Khi hắn luẩn quẩn trong lòng, nàng dùng phương pháp có chút ngốc của nàng vỗ về, an ủi hắn... Có người nói với tôi rằng, cái tên là một phần con người, tên "Viên" sẽ viên mãn, tròn trịa. Vậy nên, khi đọc cái tên Lý Viên, tôi nghĩ nàng sẽ có được hạnh phúc. Thật vậy, cuộc đời nàng sau khi gặp Phong Thành Vũ, tuy có đôi chút khó khăn nhưng bên cạnh luôn có người chống đỡ giúp nàng. Tâm tính Lý Viên lương thiện, bình thản, không xa cầu cũng không cố gắng tranh giành điều gì. Nàng biết điểm mấu chốt của Phong Thành Vũ, không tò mò về chuyện của hắn nếu hắn không muốn cho nàng biết và biết cách nương tựa vào Phong Thành Vũ để bảo vệ nhưng đứa trẻ của họ. Nghe thì có vẻ Lý Viên không sắc sảo nhưng nàng cũng rất có lý tưởng nha: "Lý Viên ôm lấy cánh tay Phong Thành Vũ, nhìn hắn một chút, lại ngắm trăng sáng. Nàng đột nhiên nói: “Thật ra thì thần thiếp cũng có mục tiêu tương lai của mình!” Phong Thành Vũ chân mày chau lên, cười nói: “Nga?” Lý Viên nhìn vẻ mặt hắn bộ dạng không tin, dùng sức hừ một tiếng, nói: “Đầu tiên, thần thiếp phải cố gắng giảm cân, thề phải trở thành một mỹ nhân siêu cấp thon thả”.  Phong Thành Vũ không tự chủ đè lên phần lưng phấn nộn của nàng, nghĩ đến châu viên ngọc nhuận ôm thoải mái như thế này! Giảm cái gì mà giảm. Lý Viên mới bất kể đến trong lòng hắn nghĩ gì, nàng vui vẻ nói tiếp: “Tiếp theo, thần thiếp sẽ nuôi dưỡng Châu Châu cùng Hi nhi thật tốt, tuyệt đối sẽ đem bọn chúng giáo dục trở thành hảo hài tử!”  Phong Thành Vũ trong lòng thầm nghĩ: "Xem ra kế hoạch bồi dưỡng Hi nhi làm thái tử trẫm phải thực hiện sớm a! Về phần Châu Châu, ân! Trở lại phải nhớ dặn dò mama giáo dưỡng vạn lần không thểm để cho đứa bé kia trở nên “ngốc” giống mẹ nàng vậy." “Mục tiêu cuối cùng là” Lý Viên xoay đầu lại nhìn Phong Thành Vũ, gương mặt hồng hồng nói: “Thần thiếp muốn cùng hoàng thượng yêu thương nhau suốt đời”. Nhìn bộ dạng sửng sốt của Phong Thành Vũ, Lý Viên ngốc nghếch bật cười." Khép lại câu chuyện, tôi tự nhiên nghĩ: phụ nữ ngốc một chút, yếu ớt một chút, dựa dẫm và tin tưởng một chút cũng hay; đàn ông chỉ bảo bọc, chăm sóc cho người phụ nữ của họ khi họ cảm thấy đối phương cần họ; những người phụ nữ quá mạnh mẽ thường dễ vô tình bị làm tổn thương. Nhưng dù cho bạn chọn cách sống thế nào, thì hãy cố gắng sống sao cho thoải mái nhất và hãy nuông chiều bản thân thêm một chút nữa. Cuối cùng rồi cũng có người vì bạn mà nguyện làm tất cả ❤ À, truyện có chút thịt vụn, thời buổi toàn cơm chay thế này, các bạn dùng tạm ???????? __________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Viên_Viên Dung Hoa Bìa: #Tơ Chiêu Nghi *** Mới đầu nàng chỉ là một cung nữ hèn mọn trong Tử Cấm thành vô cùng to lớn này. ”Tố Nhi!” Quản Thanh cô cô lông mày vén cao cao lên, vẻ mặt không nhịn được nói: “Ngươi làm biếng cái gì đây! Nếu là làm trễ nải việc Giản tần nương nương giao phó, xem ta trị ngươi như thế nào!” “Thật xin lỗi, cô cô, để Tố nhi đi làm!” Vương Tố Nhi lảo đảo đứng lên, cho dù trong bụng truyền đến cơn đau như cắt như đau bụng sinh, trên mặt nàng vẫn như cũ lộ ra nụ cười mềm mại. Giản tần nương nương nay là tân sủng của bệ hạ, chỉ nhờ một điệu “bách hoa kinh hồng” mà làm chấn động thánh tâm. Trong hậu cung người người đều chỉ biết trên nâng dưới đạp, hôm nay nàng danh tiếng đang thịnh, tất nhiên muốn cái gì được cái đó. Cho dù là một yêu cầu nhìn có vẻ vô cùng hoang đường, thì các nô tài phía dưới cũng phải vắt hết óc mà suy nghĩ. Giống như nước rửa mặt mỗi ngày của nàng đều phải là sương lưu lại trên bách hoa buổi sáng sớm. Cầm lấy chiếc bình sứ cao ba tấc, Vương Tố Nhi cùng những người khác hướng ngự hoa viên đi tới. Lúc này sắc trời mới vừa trở sáng, trong không khí vừa âm vừa lạnh, bụng nàng đau càng thêm lợi hại! Nhìn chung quanh những người khác đã bắt đầu đi hứng sương mai, Vương Tố Nhi bụng đau không chịu được, liền gắt gao che bụng tìm một cái góc nhỏ ngồi xuống. ... Mời các bạn đón đọc Thứ Nữ Sủng Phi của tác giả Nhất Tiểu Bình Cái.