Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mạng Xem Mặt Vũ Trụ

Tên truyện: Mạng Xem Mặt Vũ Trụ Nguyên danh: Vũ trụ thân cận võng Tác giả: U U Nhược Thủy Converter:Tsubaki Editor: gororo Thể loại: hài, ngôn tình, 1x1 Độ dài: 50 chương Tình trạng: hoàn ~~~~~~~ Giới thiệu Anh ta thấy tôi giận dữ, tiếp tục khinh khỉnh mỉm cười: "Phụ nữ trái đất đều có giá, chẳng qua chưa nói đúng giá mà thôi. Năm mươi ngàn!" Thấy lửa giận trong mắt tôi càng lúc càng cao, anh ta từ từ nói: "Một trăm ngàn! Chi phiếu này có thể đổi trực tiếp tiền mặt, ngày mai ngân hàng mở cửa là cô có thể đi lĩnh tiền." CMN, thật đúng là giết người! Ra giá một trăm: Đừng có sỉ nhục tôi! Năm trăm: Tôi không phải là người như vậy! Một ngàn: Đêm nay em là của anh~; Năm ngàn: Anh muốn làm mấy lần? Mười ngàn: Anh muốn em làm gì cũng được. Hiện tại đã là một trăm ngàn, anh chàng người ngoài hành tinh này, thu nhập mỗi năm hẳn phải có năm, mười triệu nhân dân tệ, dù trả một ngàn hay một trăm ngàn cũng chẳng đáng gì. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi, mà đồ chơi thì luôn có giá. *** Review: Mạng xem mặt vũ trụ – U U Nhược Thủy Tên truyện: Mạng xem mặt vũ trụ Tên tác giả: U U Nhược Thủy Thể loại: Viễn tưởng, hài hước, HE. Edit: gororo – Link đọc: wattpad “Tôi – Thư Lâm Lâm, nhất định phải tiến tới tương lai, tìm được một anh chàng tốt! Ít nhất phải có một căn nhà tử tế, khiến tôi an tâm sống qua ngày.” Một câu chuyện vô cùng thực tế nếu như bạn là người sống bằng “lý trí”, ” thực tế” và đang ở độ tuổi lấy chồng – nhấn mạnh lấy chồng. “Thế giới này rất tàn khốc, cần phải có lòng dạ tính toán chi li, bằng không đừng hòng trở nên nổi bật. Gả cho anh chàng công chức nhỏ vĩnh viễn không thăng cấp này, cùng với căn phòng mười lăm m² ba người ở của anh ta, ba bốn mươi năm nữa tôi vẫn sẽ phải tính toán những thứ lông gà vỏ tỏi để trả tiền phòng, sẽ phải cò kè mặc cả chỉ vì bữa ăn sáng. Đợi trả nợ xong rồi, cơ bản cũng đến lúc vào nhà hỏa táng, rốt cục kết thúc cuộc đời bi thảm vì tiền và phòng.” Vậy nên nữ chính đã chia tay anh bạn trai không có tương tai gì với lý do huyền thoại: “Anh rất tốt, nhưng em không hợp với anh!”. Tình cờ baidu được một trang web xem mặt mang tên mạng xem mặt vũ trụ. Bạn có thể yêu cầu một người bạn trai thế nào cũng được: Độ đẹp trai, độ giàu có, …. muốn thể nào được thế ấy, thì bạn có muốn thử không? Mà bạn muốn thử không không quan trọng, quan trọng là nữ chính muốn thử ???? Vì tất cả những đối tượng này đều là người ngoài hành tinh vậy nên, bạn sẽ mắt tròn mắt dẹt ghen tị với nữ chính. Dàn cast nam muốn cao có cao, muốn đẹp có đẹp, muốn giàu có giàu, muốn bình thường có bình thường. Vậy tại sao những gã ngoài hành tinh hoàng kim như vậy đều còn độc thân? Âu là do cái gì cũng có lý do của nó. Nữ chính tham tiền, biết mình muốn gì, biết được mình cần gì, hiểu gì. Dù đối phương có tuyệt thế nào, dù tiếc hùi hụi, cô vẫn đành chia tay. Có lẽ, đó cũng là lý do khiến dàn cast nam đều mê nữ chính, dù chia tay vẫn quan tâm, quý mến và sẵn sàng giúp đỡ cô khi cô gặp khó khăn. Nhiều người nói nữ chính quá thực dụng, không biết tự kiếm tiền để phục vụ mình mà lại dựa vào chồng. Mình không có ý kiến gì về việc này. Quan điểm của mỗi người mà, nếu bạn không thích, nếu bỏ qua được hãy đọc truyện này thử nhé. Vì truyện siêu hài, cười ngoác mồm, đọc vui là chính, giải trí là chủ yếu. Vì làm gì có chàng nào ngoài đời là người ngoài hành tinh được. Các chị em cứ liên tưởng với cụ giáo Do Min-Joon trong Vì sao đưa anh tới mà xem, có chết mê chết mệt không??? Dù sao, nữ chính khi đã yêu, cũng biết hi sinh, biết cho biết nhận, chứ không hề chỉ chăm chăm nghĩ đến tiền nên không có gì đáng ghét cả. Đề cử chị em đọc cho vuiiii nếu chưa đọc. *** #Review MẠNG XEM MẶT VŨ TRỤ Tên gốc: Vũ trụ thân cận võng Tác giả: U U Nhược Thuỷ Thể loại: Hiện đại, viễn tưởng, hài, bựa, sủng, HE Độ dài: 50 chương Tình trạng: Hoàn edit ----------------- Thư Lâm Lâm vừa từ bỏ mối tình mười hai năm dài đằng đẵng với Lâm Tuấn Kiệt, chỉ vì suốt thời gian bên nhau, cô vẫn không thể yêu đối phương. Chẳng phải cô bị lãnh cảm, nhưng kiểu người cô thích không có tí liên quan gì với bạn trai cũ. Kế hoạch của Thư Lâm Lâm là: chia tay, tìm một chàng trai tốt hơn gấp ngàn lần, nắm tay người ấy đi vào lễ đường. Nhưng mà tìm bạn trai ở đâu nhỉ? Hay là thử “xem mặt” qua mạng xem sao… Nghĩ là làm, Thư Lâm Lâm tìm thấy một trang web với lời mời chào khá mới lạ, “Chỉ cần bạn độc thân là có thể đi xem mặt. Nơi này có những anh chàng đặc biệt nhất, phù hợp nhất với giấc mộng của mọi cô gái địa cầu, mọi cuộc hẹn đều miễn phí. Nhưng xin nói trước, những anh chàng này đều là người ngoài hành tinh!...” Cô hoàn toàn coi nhẹ ba chữ “ngoài hành tinh”, nếu đây là sự thật, người viết bài review này… à không, Thư Lâm Lâm cô căn bản đã sớm lên đĩa bay trở về hành tinh mẹ rồi. Cô điền vào yêu cầu: người đàn ông độ tuổi phù hợp, chiều cao đáng ngưỡng mộ, thu nhập cao cấp, ngoại hình vượt trội, bằng cấp ưu tú,... Rồi hồn nhiên đi đến địa điểm hẹn mà không hề biết “thứ gì” đang chờ đợi mình tại đó. Số 1, ưu điểm: tuấn tú, đẹp trai như một soái ca Bắc Âu; anh ta ra một cái giá cao chót vót để “mua” Thư Lâm Lâm một đêm; nhược điểm: phụ nữ cầu hoan cùng anh ta, không may mắn sẽ bị “khô” vĩnh viễn. Số 2, ưu điểm: lãng tử, hào phóng; phát điên vội vàng muốn kết hôn cùng Thư Lâm Lâm; nhược điểm: anh ta đang trong chu kỳ động tình nhất thời, khi kết thúc chu kỳ sẽ cảm thấy ghê tởm việc “yêu” trong suốt 40 năm. Số 3, ưu điểm: dịu dàng, đẹp trai; luôn phong độ khi ở cùng Thư Lâm; nhược điểm: quá mức đẹp trai, nhìn lâu sẽ vong mạng. Số 4, ưu điểm: già dặn, trưởng thành; ở bên anh ta Thư Lâm Lâm cảm giác đầu óc mình được khai sáng; nhược điểm: linh hồn bạn đời của anh ta sẽ tiêu tan, không có kiếp sau. (Ngoài ra, anh ta thuộc bộ tộc ma cà rồng, tuy là ma cà rồng cao cấp có sức kiềm chế mạnh, nhưng bất cứ giống loài nào hút máu mà không phải băng vệ sinh, Thư Lâm Lâm vẫn hơi phải suy nghĩ.) Qua trang web xem mặt, Thư Lâm Lâm đã gặp tổng cộng bốn người, mỗi người một vẻ, điểm chung duy nhất giữa họ đều chính là người từ hành tinh khác. Tuy đã đi xem mắt tổng cộng bốn lần, nhưng cô vẫn chưa thể nào tìm được một người (ngoài hành tinh) phù hợp, đó cũng là lúc, số 5 lên sàn. ... Số 5 là một thợ săn tiền thưởng truy lùng tội phạm, luận ưu điểm, anh chưa vượt qua được những điều kể trên, nhưng anh lại là người (ngoài hành tinh) đầu tiên mà Thư Lâm Lâm cảm thấy thoải mái khi ở chung nhất. Số 5 không có tên, hay sự thật là tên anh quá dài, sợ Thư Lâm Lâm khi đọc tên anh sẽ cắn phải lưỡi mà chết, nên cô cứ theo thứ tự mà gọi anh là số 5. Số 5 có khả năng đọc ý nghĩ, biết hết những suy nghĩ đen tối của cô, anh còn hơi lưu manh, có chút vô lại, thế nhưng anh là một người đàn ông (ngoài hành tinh) tốt, Thư Lâm Lâm thích anh. Chuyện tình cảm giữa số 5 và Thư Lâm Lâm phát triển vô cùng nhanh, rõ ràng vừa mới xác định quan hệ nhưng cứ như một cặp tình nhân đã nhau nhau lâu năm. Mỗi ngày tháng oanh oanh yến yến của cả hai đều mặn nồng, cho đến một ngày nọ một con bò sát không biết sống chết xuất hiện tại địa cầu. Tắc kè hoa là tội phạm nguy hiểm bị truy nã cấp toàn vũ trụ, vì phải bảo vệ Thư Lâm Lâm nên số 5 trúng độc của nó. Độc tính chỉ Thư Lâm Lâm mới có thể cứu sống số 5, nhưng sau khi tỉnh lại anh sẽ quên cô, nếu còn gặp lại sẽ coi cô như kẻ thù mà đuổi giết. Thế nhưng tắc kè hoa quá chủ quan, số 5 yêu Thư Lâm Lâm nhiều đến vậy, dù lý trí anh có nhất thời quên cô, thì trái tim anh vẫn in bóng dáng cô ở nơi sâu thẳm nhất. ------------ Tìm ra bộ truyện này là một dịp rất tình cờ, chỉ đọc lướt tên truyện, mình đã ngửi thấy một mùi bất thường thoang thoảng Truyện rất là hài, rất là đáng yêu, các nhân vật phụ (số 1 tới số 4) đều rất tốt bụng, cố gắng hết sức giúp đỡ cặp đôi nam nữ chính của chúng ta. Nữ chính có phần ngây ngô dở hơi biết bơi , nam chính là một thằng cha ngoài hành tinh vài trăm tuổi tuy không sạch thân nhưng tâm thì sạch bong kin kít luôn. Đề cử nhiệt liệt với các bạn đọc. À trước khi kết bài, mình có đôi lời muốn nhắn nhủ tới các bạn đang còn độc thân (cũng chính là bản thân mình ), không phải không có người phù hợp với bạn, chỉ là phi thuyền bay của anh ấy / cô ấy chưa tìm được bến đỗ trên tinh cầu Trái Đất mà thôi! =)) ... Vài năm sau, tại một bãi tắm ven biển… Một giọng trẻ con non nớt vang lên: "Ba ơi, mẹ đang nhìn chú kia." "Ba biết rồi, mẹ con là người thế đấy." Giọng nam lười nhác đáp lại. Một giọng nữ vang lên: "Nào có, nhìn anh ta béo chết đi được, làm sao đẹp bằng anh. Cởi áo ra kia đứng đi anh, em sẽ huýt sáo cho anh." ... "Cô bé, ngủ rồi à? Anh vừa tắm xong, đang nằm loã thể trên giường, muốn qua đây tán gẫu không?" "Ra ngoài mà tìm gái, ba trăm tệ một đêm, có cả tá người đồng ý phục vụ." "Tốn tiền mà các cô ấy lại được lợi, em nỡ sao? Người trái đất có câu: Phù sa không chảy ruộng ngoài, em là bạn gái anh, thứ quý giá ấy có cho thì cũng phải cho em chứ." -------------- Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Tơ Chiêu Nghi   Mời các bạn đón đọc Mạng Xem Mặt Vũ Trụ của tác giả U U Nhược Thủy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trái Tim Thiếu Nữ Của Lão Phu (Lão Phu Thiếu Nữ Tâm) - Nhất Oản Xoa Thiêu
Thiếu đế Duệ Tông thường luôn tự hỏi: Rốt cuộc thì phụ hoàng để lại cho hắn quần thần kiểu gì thế này? Thiếu đế vừa suy nghĩ vừa mặt lạnh nhìn xuống Trấn Quốc Công đang ôm chân hắn gào khóc, gào tới nửa ngày cũng không có nổi một giọt nước mắt, còn thuận tiện lấy vạt áo của hắn mà xoa xoa mặt.  Đối diện bên kia, Bàng thái sư đang tức tới giơ tay dậm chân, đôi hài trong tay cũng chỉ lăm le chờ thời cơ phát động, miệng còn không ngừng nghỉ kêu mắng: “Lão thất phu, hôm nay ta nhất định tiễn ông về bồi tiên hoàng”. Quần thần phía sau thì người lôi người kéo, ôm tay ôm chân, nhất trí khuyên giải: “Thái sư, thái sư, bình tĩnh, bình tĩnh…” Cảnh tượng này hầu như ngày nào cũng xảy ra... Còn nhớ 7 năm trước, khi Thiếu Đế mới chỉ là thiếu niên 12 tuổi, Trấn Quốc Công vẫn là bộ dáng như hôm nay, khóc lóc thảm thiết tỏ vẻ nhất định sẽ bảo vệ tốt Thiếu Đế, làm hắn khỏe mạnh trưởng thành, mà lúc ấy Thái Sư đứng kế bên vẫn còn giữ được vẻ nho nhã ổn trọng, nào có vứt hết phong thái như bây giờ.  Mà cũng không thể trách được Bàng Thái Sư, kể từ khi Thiếu Đế có thể tự mình chấp chính, Trấn Quốc Công mỗi khi lên triều lại ngủ gà ngủ gật, quần thần bàn luận cũng là tai phải vào tai trái ra. Cả ngày không ngủ gật trên triều thì buổi tối cũng lén rủ Thiếu Đế đi nướng khoai lang, vào rừng bắt rắn nấu canh, rảnh rảnh lại đi chợ mua hàng mặc cả, đến nỗi mỗi khi Trấn Quốc Công ra cửa là bà con tiểu thương lại xắn tay áo chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp... Chọc đến Bàng Thái Sư tức giận ngã ngửa, thẳng mắng Trấn Quốc Công dạy hư Thiếu Đế.  Cứ như vậy, một Trấn Quốc Công tưng tửng với một Bàng Thái Sư cổ hủ không gây nhau trên triều thì cũng cãi nhau ngoài chợ… “Hừ! Trấn Quốc Công!” “Nha nha nha ~ Thái sư, câu tiếp theo có phải hay không là “lão thất phu?”” “Lão thất phu nhà ông...” “Thái sư! thái sư! bình tĩnh, bình tĩnh…” “Chậc chậc chậc, mấy năm nay bản lĩnh mắng chửi người của thái sư lại được đề cao rồi đó ha.” “Thái sư thái sư! Làm như vậy là mất phong thái! Mất phong thái a!” “Ai ai ai! Thái sư lại cởi giày ném ta sao! Ta đều sưu tập đủ 17 đôi rồi ấy”  “Thái sư thái sư! Thái sư!....” “Ha ha ha ha! Đôi thứ 18!” “…………” Năm thứ bảy Duệ Tông, Thiếu Đế 19 tuổi, phiên vương phản loạn… Vì bảo vệ an nguy của Duệ Tông, vì ngăn cản phiên vương phản loạn đi vào, vài vị lão thần đứng chắn trước cửa điện, bị loạn đao chém chết. Vì tra khảo hành tung của Thiếu Đế, thái sư phải chịu đựng khổ hình, sau lại bị sống sờ sờ thiêu chết cũng chưa từng nói nửa chữ. Mà lúc ấy, Trấn Quốc Công là người duy nhất hộ bên cạnh Duệ Tông, sau khi bị phản quân phát hiện liền quyết chiến đến hơi thở cuối cùng. Cho dù quanh thân thi cốt chồng chất, cho dù toàn thân trọng thương cũng không cho người nào có cơ hội bước vào mật thất nửa bước. Mãi đến khi quân cứu viện tới mới kiệt lực mà chết. Rất nhiều năm về sau, khi Duệ Tông ngồi trên long ỷ nhìn xuống triều đình, im lặng thật lâu rồi nhịn không được mở miệng hỏi: “Các khanh còn nhớ khi Trấn Quốc Công và Thái Sư còn sống... Tình cảnh chó sủa gà bay trên triều đình sao?” Giờ nhớ lại cũng chỉ là cảnh còn người mất… Duệ Tông vốn dĩ cho rằng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại Trấn Quốc Công, gặp lại người bạn già đã cùng hắn đi qua thời niên thiếu đầy kỷ niệm. Nhưng rồi cứ như một giấc mộng Trang Chu, người tỉnh mộng tàn, thiếu niên Tống Dận tỉnh lại sau cơn hôn mê do tai nạn xe cộ... Đã từng là đế vương, giờ đây là Tống Dận... Và rồi, hắn gặp Tô Giản. Mời các bạn đón đọc Trái Tim Thiếu Nữ Của Lão Phu (Lão Phu Thiếu Nữ Tâm) của tác giả Nhất Oản Xoa Thiêu.
Thê Tử Là Chó Ta Nuôi - Lăng Thương Châu
Tần Diễn là huyết mạch cuối cùng của Cửu vương phủ quyền khuynh thiên hạ. Chàng từ nhỏ sinh ra đã yếu ớt, đi hai bước liền hít thở không thông, quanh năm phải ở trong viện dưỡng bệnh. Ấy vậy mà có một ngày thế tử gia phát bệnh, thế nhưng không giống mọi ngày ngất ở trên giường, mà lại giống như nổi điên, đem toàn bộ trong viện quậy đến gà bay chó sủa, còn không nể tình liên tiếp hạ dấu răng trên người đám thị vệ, khiến kẻ hầu người hạ ai nấy đều kinh sợ. Thế tử “phát bệnh” vốn bị cho là vô pháp khống chế. Thế nhưng có một ngày, tiểu nha hoàn tên Cố Tinh Hà được chọn đến “hầu hạ” thế tử gia không những không bị cắn, ngược lại còn được thế tử vô cùng “thương yêu”, giống như một tiểu trung khuyển, bám lấy nàng không rời. Trên dưới Cửu vương phủ, ai nấy đều kinh ngạc, thậm chí đến Cố Tinh Hà cũng không hiểu tại sao lại có chuyện kỳ lạ này. Nàng vốn là một cô nhi ở thế kỷ 21, bởi vì một tai nạn mà xuyên đến nơi được gọi là Đại Hạ triều này, trở thành gia nô Cố Tinh nhi của phủ Cửu vương.  Không giống như bạn bè đồng nghiệp xuyên không được bonus thêm skills tuyệt đỉnh hay hệ thống phụ trợ, thứ duy nhất nàng có là sự đồng hành của “nhi tử” Nhị Cẩu Tử yêu quý. Để có tiền mua thịt cho Nhị Cẩu Tử, Cố Tinh Hà buộc lòng phải nhận cái việc chăm sóc thế tử không ai dám làm kia. Thế gian đồn rằng, “Thế tử Tần Diễn tuấn mỹ vô trù, tách biệt thế nhân, giống như trích tiên hạ phàm. Thẳng đến khi gặp mặt, Cố Tinh Hà đen mặt nhìn trước mắt thế tử gia Tần Quan Chỉ. Tuấn mỹ vô trù? Tách biệt thế nhân? Không nhiễm khói bụi hồng trần? Thanh lãnh trích tiên? Vậy cái kẻ vừa gặp mặt đã nhảy lên liếm khắp mặt nàng kia là ai? Cái kẻ há mồm gặm ống tay áo nàng không buông kia là ai???”* Kẻ đó, là thế tử lại cũng không phải thế tử. Bởi vì, thế tử gia cùng linh hồn Nhị Cẩu Tử đổi chỗ. Thế tử vốn đinh ninh cho rằng, Nhị Cẩu Tử là một con sói con, ít nhất vẫn còn có chút thông minh. Lại không ngờ rằng, linh hồn đổi chỗ với mình là đời sau, kém cả ngàn bước mới giống tổ tiên của nó, vừa ngáo lại vừa nhây - Husky Nhị Cẩu Tử. Thế mới có cái cảnh, thế tử sau khi phát bệnh, thích cắn người, còn quậy phá lung tung, lại đặc biệt yêu thích quấn lấy Cố Tinh Hà làm nũng. Thực ra, thế tử cảm thấy sống trong thân xác con “sói” ngốc này cũng không tệ lắm, vừa được Cố Tinh Hà cung phụng, ăn ngon, ngủ ngon, vừa không cần suy nghĩ đến quốc gia xã tắc, phồn vinh gia tộc.  Thế nhưng, định mệnh đã chú định, có chạy trời cũng không khỏi nắng, kết cục vẫn phải trở về. Hơn nữa, “tên” Nhị Cẩu Tử kia quả thực không có tiền đồ, nhìn bộ dạng xuẩn ngốc mà nó gây ra khiến thế tử chỉ muốn nhào lên cắn chết chính mình. Nhưng, làm thế nào để trở lại là câu hỏi khiến chàng vô cùng đau đầu. Và rồi, trong một phút giây tình cờ, Tần Diễn phát hiện ra, chỉ cần hôn cô nàng Cố Tinh Hà kia một cái, thì cái chuyện hoán đổi linh hồn này liền có thể được giải quyết. Tần Diễn ban đầu cũng không có ý gì với Cố cô nương cả. Chẳng qua thời gian lúc nàng vừa cưng chiều mình trong thân xác con Husky kia cùng với việc nàng đứng ra bảo vệ “thế tử giả” dù không mảy may hay biết về cái chuyện hoán đổi linh hồn kỳ lạ này khiến cho trái tim chàng từng chút một dao động, để rồi cuối cùng biến thành một ý niệm chắc chắn, muốn đau nàng, sủng nàng trong trái tim chàng. Nhân duyên, chính là một thứ vô cùng kỳ diệu, trong lúc tất cả mọi người đều không chú ý, đã từng bước sắp đặt trói họ lại trong sợi dây định mệnh.  Thân phận thực sự của Cố Tinh Hà trong kiếp này, cái chết bí ẩn của toàn bộ tướng sĩ Tần gia cùng sóng ngầm mãnh liệt chốn thâm cung, tất cả đều giống như bàn cờ sắp sẵn, không thể chạy trốn. Thứ duy nhất mà Tần Diễn có được trong trò chơi vương quyền này, chính là cơ hội để được gặp nàng, nắm tay nàng, cùng nàng đi qua hết thảy phong ba. *** Hắn nhớ tới Hoa Dương công chúa đối hắn nói qua nói. Hoa Dương công chúa như cũ một thân hoa phục, mắt phượng thượng chọn, ngữ khí khinh thường: “Dựa vào cái gì bổn cung vận mệnh, muốn nắm giữ ở ở trong tay người khác? Dựa vào cái gì bổn cung muốn cùng thanh mai trúc mã chia lìa? Dựa vào cái gì bổn cung phải thân thủ giết chết chính mình phu quân cùng hài tử mới có thể sống sót?” “Dựa vào cái gì bổn cung không thể làm này chúa tể thiên hạ vạn dân chi chủ?!” Ánh nến mờ nhạt, hắn lại nghĩ tới Tuyên Bình Đế nói qua nói. Tuyên Bình Đế như cũ là trầm mê nữ sắc mắt say lờ đờ mê ly, thanh âm mơ hồ không chừng: “Cô ngôi vị hoàng đế, là tỷ tỷ tránh tới. Cô vẫn luôn biết, những cái đó sự tình đều là tỷ tỷ làm. Tỷ tỷ nghĩ muốn cái gì, lấy đi là được, chỉ là nàng không nên, giết cô vợ cả cùng hài tử.” “Kia Tần gia đâu?! Tần gia mãn môn các ngươi những người này có từng nghĩ tới?!” Cố Tinh Hà chợt ra tiếng: “Vì cái gì các ngươi này đó thượng vị giả, cũng không lấy người khác tánh mạng đương tánh mạng? Ta nương gì cô, ta tội gì? Mấy chục vạn tướng sĩ nuốt hận Côn Luân Quan, bọn họ đến chết đều không biết bọn họ là chết như thế nào!” “Bọn họ làm sao cô?!” ... Mời các bạn đón đọc Thê Tử Là Chó Ta Nuôi của tác giả Lăng Thương Châu.
Thượng Thư Đại Nhân, Biến! - Tô Áng
Văn án: “Rất nhiều người nói, bàn tay hội họa tài hoa Lan công tử có phong thái chi lan ngọc thụ hiếm có khó tìm, chỉ tiếc là hơi keo kiệt. Cũng có rất nhiều người nói, trong các quan lớn triều đình, Liên đại nhân tuổi trẻ tài cao, dung mạo sáng sủa nhất thiên hạ, chỉ tiếc là keo kiệt lắm. Chỉ có Phương Uyển Chi biết, hai nam nhân keo kiệt đến tận xương này thực ra là cùng một người. Cha của Phương Uyển Chi nói: "Con phải lôi kéo được hắn, chúng ta sau này có phát đạt được không đều tùy vào con cả." Nàng nhìn người đứng cách đó không xa, tay cầm sợi dây đang quan sát con mèo vô cùng chăm chú, tự nhiên lại thấy áp lực trên đầu mình không phải nặng vừa đâu.” ------------ Nữ chủ trong truyện này đúng là số con rệp, có chút sắc đẹp thì bị cha già tham tiền dẫn vào cung, định để cho lão hoàng đế già lụ khụ nạp làm phi tử. Thật may nàng tương kế tựu kế, giữa đám quý tộc thả một cái rắm, thành công huỷ hoại hình ảnh tài nữ. Ngày ngày, nàng diễn trò một nháo hai khóc ba thắt cổ, giả bộ đau thương không thiết sống, quay mặt đi là ung dung trốn trong phòng không lo bị ép gả. Cha già lo lắng, dùng hết tiền bạc đem nàng đến cầu Lan Khanh công tử vẽ cho một bức tranh chân dung. Người người đều nói rằng, có tranh của Lan Khanh công tử vẽ cho, dù là heo nái cũng có thể tìm được chồng. Thế là Phương Uyển Chi ngày ngày phải vác thân đến căn nhà rách của Lan Khanh, chờ chàng ta vẽ xong một bức mĩ nhân đồ đẹp xuất sắc. Lan Khanh chính là nam chủ của truyện, nhưng tính cách lại có vẻ hơi khác người. Nhà giàu nứt đố đổ vách, vẽ một bức tranh đã đủ ăn cả đời, nhưng chàng ta lại chọn nơi ở là một cái viện rách nát, ghế không có mà ngồi. Thực ra, Lan Khanh cũng chỉ là nghệ danh, thân phận thực sự của chàng ta là Liên thượng thư Liên Dụ – nổi tiếng mồm mép nhanh nhạy, vô sỉ bỉ ổi, không chuyện gì không thể làm, lại keo kiệt có tiếng. Liên thượng thư đối đầu tài nữ nhà giàu, cuộc chiến tưởng như không cân sức này ai sẽ giành phần thắng? Phương tiểu thư nói cực kì nhiều, từ chuyện đầu xóm đến cuối ngõ, chuyện lông gà vỏ tỏi đến con mèo con chó. Liên thượng thư lại yêu thích sự yên tĩnh. Vì vậy mỗi buổi gặp nhau của hai người lại chìm trong không khí kì quái khi một người cứ nói còn một thì cứ ngồi như tượng gỗ. Rốt cuộc, Liên thượng thư cũng bị cái miệng của Phương tiểu thư thuần hoá, một ngày không nghe nàng tám chuyện sẽ thấy bứt rứt khó chịu. 1-0 nghiêng về Phương tiểu thư. Liên đại nhân nổi tiếng keo kiệt, trong nhà đồ đạc sang trọng không thiếu, nhưng chỉ chàng ta mới được sử dụng. Còn khách hàng hả… “Trà một lượng bạc một chén, năm lượng một bình. Ghế hoa mai, ba lượng ngồi một canh giờ.” Thậm chí, Liên đại nhân giữa trời hè nóng bức còn đốt lò sưởi trong phòng, cốt để bán cho Phương tiểu thư ba mươi lượng một khối băng làm mát. 1-1 cho Liên thượng thư “vắt cổ chày ra nước”. Chuyện tình như chó với mèo của Liên Dụ và Phương Uyển Chi chẳng biết từ bao giờ đã nảy sinh. Liên đại nhân không gặp Phương tiểu thư là thấy nhớ, còn hôn trộm nàng rồi xấu hổ tặng quà “đền bù”, khiến Phương Uyển Chi được phen hết hồn khi ông thần keo kiệt lại chi tiền mạnh tay đến thế. Còn Phương tiểu thư đôi khi thất thần ngắm Lan Khanh công tử đến ngẩn người. Nhưng rồi cha nàng phát hiện ra thân phận thật của Lan Khanh, mọi việc bắt đầu thay đổi. Cha Phương Uyển Chi muốn dựa vào nàng để lấy lòng Liên thượng thư, vì vậy Phương tiểu thư lắm miệng điêu ngoa đột ngột biến thành một thiếu nữ nhà giàu chỉ biết nịnh nọt lấy lòng trước mặt Liên Dụ, khiến chàng tức giận mà không biết phải làm gì, bỏ không được giữ không xong. Nhưng thật may là sau này nam chính đã anh dũng đạp bằng mọi việc, khiến Phương lão gia ngậm ngùi gả con gái qua, lại cưng chiều Phương tiểu thư hết nước hết cái. Cả hai nhân vật chính trong cuốn truyện này đều không hoàn hảo, lại có cái gì đó rất “thật”. Phương Uyển Chi phận nữ nhi, luôn phải nghe theo lời cha, dù cho ông ta có bội bạc với mẹ mình. Nàng tuy ngoài mặt là một tiểu thư hiền dịu, nhưng sâu trong thâm tâm lại ẩn giấu tính khí bạo lực và cứng đầu, có ước mơ lớn lao là kiếm một người chồng chỉ có duy nhất mình mình trong tim. Liên Dụ là một người tốt, nhưng cái tốt ấy lại được chàng giấu trong vẻ bất cần và vô sỉ. Chàng quan tâm Phương Uyển Chi, nhưng lại không biết cách thể hiện, khiến nàng hiểu nhầm biết bao lần. Chàng cũng là một con người cô độc và bất hạnh, vì không có được tình cảm gia đình như những người bình thường khác. Chỉ khi gặp được Phương Uyển Chi, chàng mới học được cách mỉm cười, trò chuyện với mọi người, không còn cô đơn. Cả hai nhân vật là hai mảnh ghép đầy khuyết điểm, chỉ khi chập lại với nhau mới trở nên hoàn hảo. Và cái kết truyện HE hường phấn ngọt ngào đảm bảo sẽ đốn ngã tim bạn trong vòng một nốt nhạc. Trích đoạn: Trên đường lớn xuất hiện một bóng người thướt tha. Có lẽ nàng vừa chạy tới, hoặc là bị chọc tức, cho nên mới đứng giữa đường như thế. Liên Dụ ngẩn người một lúc, sau đó lại nhìn trái nhìn phải một lượt: “Nàng mang dao tới làm gì? ” “Ngài lăn ra đây cho ta.” Liên Dụ cảm thấy Phương Uyển Chi muốn chém hắn thật, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn rất vui. Nàng muốn hắn tới, hắn sẽ ngoan ngoãn tới. Phương đại cô nương bên này lửa giận đã sắp lên tới đỉnh đầu. Không vì cái gì khác, chỉ vì một câu đơn giản hắn cũng chưa từng nói với nàng. Hai người chuyện nên làm cũng đã làm, chuyện không nên làm cũng chỉ còn một bước lau súng cướp cò, ngay cả một câu thích nàng, hắn cũng chưa từng mở miệng. Phương đại cô nương chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, nàng tìm khắp thoại bản cũng không tìm ra một nam chủ nào có tính tình như Liên Dụ. “Phát bổng lộc rồi sao?” Liên Dụ mơ màng gật đầu. “Phát khi nào? ” “Trưa hôm qua.” Phương Uyển Chi nhướn mi: “Sao thế, không phải mỗi lần ngài chiếm tiện nghi của ta xong đều muốn đưa bạc sao, lần này lại không đưa bạc à?” Liên Dụ vội vàng tháo hà bao bên hông đưa cho nàng, một câu cũng không dám nói. “Bổng lộc không được bao nhiêu, nếu nàng muốn mua đồ thì đến phòng thu chi, có rất nhiều, đều đưa nàng cả.” “Sao ta lại dám lấy bạc của Liên Dụ ngài chứ, giờ ta cũng không cần mặt mũi nữa, hôm nay ta chỉ muốn hỏi một câu, rốt cục ngài có thích ta không?” Ánh sáng mặt trời buổi sớm rơi trên mặt đất, chiếu lên người nàng như tạo thành một viền vàng nhạt, giống như một vị nữ tướng quân mạnh mẽ uy phong. Liên Dụ chưa từng thấy nàng như thế, cho nên nhìn đến sững người, như thể muốn khắc ghi hình ảnh này vĩnh viễn cùng tháng năm. Hắn nghĩ, có lẽ cả đời này cũng không thể nào quên được cô nương thẳng thắn trước mặt lúc này. “Phương Uyển Chi, ta muốn cưới nàng.” Ta đã nghĩ từ rất lâu, chưa từng do dự, cũng không hề dao động. Chỉ muốn cưới nàng, lấy nàng mà thôi. Mời các bạn đón đọc Thượng Thư Đại Nhân, Biến! của tác giả Tô Áng.
Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu Rồi (Ta Chờ Ngươi, Thật Lâu) - Giảo Xuân Bính
“Hãy để thanh xuân thổi lên suối tóc dài mang theo giấc mộng của em. Bất tri bất giác, chốn đô thành đã ghi dấu nụ cười của em. Trái tim đỏ thắm giữa mây trời xanh trong, bắt đầu một cuộc sống mới. … Hãy để đóa hoa kia nở rộ tô hồng đôi gò má của em. Khắp trời tung bay, bồng bềnh mộng tưởng vẽ nên nụ cười em xinh tươi. Thu đến xuân đi, giữa chốn hồng trần này ai đã an bài số phận…” (*) Ngày Ôn Dĩ Ninh trông thấy Đường Kỳ Sâm lần đầu tiên, cô đã từng nghĩ rằng mình đã gặp đúng người vào đúng thời điểm. Anh chính là vận mệnh của cô kiếp này.  Thanh xuân rực rỡ vẽ nên những sắc màu tươi sáng trong cuộc đời của mỗi người, Ôn Dĩ Ninh khi ấy là một cô sinh viên nhỏ năm 4, vì mưu sinh mà tất bật làm thêm kiếm tiền. Và trong một khoảnh khắc khi Đường Kỳ Sâm xuất hiện, anh đứng bên ngoài cánh cửa phòng, ánh nắng trải dài trên mái tóc, ánh mắt bâng quơ lơ đãng đã dừng lại trong tâm trí cô. Một cái liếc mắt, liền say lòng. Lúc ấy, Đường Kỳ Sâm là một người đàn ông mà bất kỳ cô gái nào khi bắt gặp cũng sẽ đem lòng tương tư yêu mến. Bởi anh có vẻ ngoài tuấn tú, xuất thân cao quý và hơn hết còn là một giám đốc trẻ tuổi đầy thực lực. Thế nhưng, Ôn Dĩ Ninh phải lòng anh không phải vì những điều ấy, mà bởi vì nụ cười và sự dịu dàng anh dành cho mình. Ôn Dĩ Ninh sinh ra trong một gia đình phức tạp, thiếu thốn tình thương, phải tự bươn chải từ nhỏ để có thể đi đến con đường học tập như ngày hôm nay là cả một sự nỗ lực rất lớn của cô. Vì thế, cô gái nhỏ luôn tự lập, hiểu chuyện và lạc quan để chống chọi lại với thế giới này.  Đường Kỳ Sâm xuất hiện, ở bên cô trong những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và căng tràn nhựa sống ấy. Anh khi đó, là chàng trai ấm áp và dịu dàng hơn cả ánh trăng trên bầu trời. Anh dẫn cô đi khám phá khắp nơi trong thành phố này. Anh đưa cô đến thử tất cả những tiệm ăn lớn nhỏ. Anh để cô bên mình, quan tâm chăm sóc rất cẩn thận và tỉ mỉ. Mỗi ánh mắt yêu chiều anh nhìn, mỗi nụ cười vui vẻ anh trao, mỗi cái chạm nhẹ mềm mại trên mái tóc… đều khiến Dĩ Ninh động lòng. Ôn Dĩ Ninh lúc ấy, chỉ đang bước những bước đi đầu tiên trên con đường trưởng thành và tình yêu. Cô bị sự bao dung sủng ái của anh làm cho bản thân trở nên mộng tưởng. Cô cứ nghĩ rằng, anh cũng có tình cảm với mình. Vì thế, Dĩ Ninh cố gắng nỗ lực từng bước, từng bước đến bên anh. Tình cảm của cô, đơn giản và thuần khiết như chính nụ cười rực rỡ của cô vậy.  Thế nhưng, có những sự thật cho dù cất dấu thế nào thì cũng đến lúc bị vạch trần, có những mối quan hệ ngỡ đã thâm sâu lại có thể vì một vết nứt nhỏ mà vụn vỡ ngay lập tức.  Ngày mà Ôn Dĩ Ninh nghe thấy lời Đường Kỳ Sâm nói, cũng là ngày tất cả những tươi sáng của thanh xuân bị chôn vùi dưới vực sâu mãi mãi. Hóa ra, những mềm mại, những yêu thương, những rung động… mà Dĩ Ninh cho rằng mình có được, đều chỉ là dối trá. Người con gái trong lòng anh, người con gái anh đem lòng yêu, người anh dùng tất cả sự dịu dàng để đối xử, thật ra không phải là cô.  Ôn Dĩ Ninh, chỉ là người thế thân cho những điều tốt đẹp ấy. Một câu nói thốt lên, một cánh cửa hé mở, một cái xoay người trốn chạy, một vết rách khắc sâu trong tim… Ôn Dĩ Ninh vĩnh viễn không thể quên được giây phút ấy. Vì thế, mang theo tổn thương và đau đớn, cô rời xa anh, rời xa thành phố này, bỏ lại tất cả. ''Giữ lại một làn môi ở trong vòng tay anh. Em một đời yêu anh. Níu lấy một chút cơ hội để có thể ở bên anh. Hãy để tình yêu trở lại. Không vội giữ lấy anh, không vội rơi nước mắt. Em đã gửi trái tim cho anh. Chuẩn bị tất cả để yêu anh, lại để anh ra đi. Hãy để tình yêu ở lại nơi đây." (*) Một lần chia cách, chính là 4 năm biền biệt. Mời các bạn đón đọc Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu Rồi (Ta Chờ Ngươi, Thật Lâu) của tác giả Giảo Xuân Bính.